Cô gái chạy xe ôm gặp lại chồng cũ đại gia… Sự thật sau 3 năm mất tích gây s/ố/c!

Cô gái chạy xe ôm gặp lại chồng cũ đại gia… Sự thật sau 3 năm mất tích gây s/ố/c!

**Lan** ngập ngừng một lát, rồi như bị một lực vô hình nào đó kéo vào, **Lan** chầm chậm bước qua cánh cổng sắt đồ sộ. Tiếng “két” khẽ khàng khi cánh cổng khép lại phía sau như đóng sập một cánh cửa vào thế giới cũ của **Lan**, và mở ra một vực thẳm của những bí mật. Bước chân **Lan** nặng trĩu trên con đường lát đá dẫn vào trong, mỗi bước đi là một nhịp đập thình thịch trong lồng ngực. Căn biệt thự hiện ra trước mắt **Lan**, rộng lớn và xa hoa đến choáng ngợp, hoàn toàn tương phản với chiếc xe máy cà tàng và bộ áo mưa sờn của **Lan**.

**Hoàng** đi trước, dáng vẻ thành đạt, áo sơ mi trắng phẳng phiu, quần tây chỉn chu. Anh ta mở cửa chính, cánh cửa gỗ lớn sừng sững bật ra, để lộ không gian nội thất lộng lẫy bên trong. **Lan** bước vào, ánh mắt quét qua từng chi tiết: bộ sofa da đắt tiền, những bức tranh nghệ thuật treo tường, ánh đèn chùm pha lê rực rỡ. Tất cả đều xa lạ, đều chất vấn **Lan** về ba năm biến mất của **Hoàng**. Trái tim **Lan** đập như trống bỏi, xen lẫn bối rối và hoài nghi tột độ.

Mùi ẩm mốc của mưa hoà cùng hương thơm sang trọng của căn nhà. Tiếng mưa vẫn lộp bộp bên ngoài, tạo nên một bản nhạc nền buồn bã, càng làm không khí thêm nặng nề. **Hoàng** quay lại nhìn **Lan**, ánh mắt anh ta đầy vẻ phức tạp, có sự hối lỗi, có sự căng thẳng.

“Em ngồi đi,” **Hoàng** cất tiếng, chỉ tay về phía bộ sofa, giọng anh ta khẽ run.

**Lan** không nói gì, chỉ từ từ bước tới, ngồi xuống mép ghế sofa. Cơ thể **Lan** căng cứng, đầu óc quay cuồng với vô vàn câu hỏi. **Hoàng** ngồi đối diện, lưng thẳng tắp, hai bàn tay đan vào nhau đặt trên đầu gối. Không gian im lặng bao trùm, chỉ có tiếng mưa không ngớt, khiến sự căng thẳng giữa hai người càng trở nên nghẹt thở.

**Hoàng** hít một hơi thật sâu, rồi nhìn thẳng vào mắt **Lan**. Anh ta biết, đây là khoảnh khắc phải đối mặt với tất cả.

Hoàng hít một hơi thật sâu, đôi mắt anh ta dường như chùng xuống.

“Anh biết em có lẽ không bao giờ muốn nghe, Lan à,” Hoàng nói, giọng anh ta khàn đi, “nhưng anh phải nói ra tất cả.”

**Lan** không đáp, chỉ nín thở nhìn chằm chằm vào Hoàng. Trái tim **Lan** đập thình thịch, những mảnh ký ức về người chồng hiền lành của ngày xưa thoáng hiện trong tâm trí **Lan**, về những chiều Hoàng tan ca về nhà, nụ cười mệt mỏi nhưng ấm áp. Những ký ức đó giờ đây mờ nhạt, đối lập hoàn toàn với hình ảnh người đàn ông thành đạt, xa lạ trước mặt.

“Ba năm trước, khi anh còn làm ở công ty xây dựng…” Hoàng bắt đầu, hai bàn tay anh ta siết chặt vào nhau. Anh ta kể về một dự án lớn, về những áp lực khủng khiếp từ cấp trên, về những phi vụ làm ăn khuất tất mà anh ta vô tình phát hiện ra.

“Anh bị cuốn vào một mạng lưới phức tạp, Lan ạ. Họ gài bẫy anh, ép anh phải chịu trách nhiệm cho những sai phạm mà anh không hề gây ra.” Giọng Hoàng run rẩy, “Họ đe dọa anh, nói rằng nếu anh không biến mất, nếu anh không cắt đứt liên lạc với tất cả, thì em và Bé Bin sẽ gặp nguy hiểm.”

Hoàng ngước nhìn **Lan**, ánh mắt anh ta đầy sự tuyệt vọng và day dứt. “Anh… anh không còn lựa chọn nào khác. Anh phải làm như vậy để bảo vệ hai mẹ con em.”

**Lan** nghe, từng lời nói của Hoàng như bóp nghẹt trái tim cô. Cô nhớ lại những đêm thức trắng chờ anh, những ngày tháng cô đơn gồng gánh tiền thuê nhà và tiền học cho con. Có thật là anh ta đã bảo vệ cô? Hay đó chỉ là lời ngụy biện cho sự bỏ rơi tàn nhẫn? Một cảm giác hoài nghi pha lẫn phẫn nộ bắt đầu dấy lên trong lòng **Lan**. Nước mắt cô chợt trào ra, nhưng **Lan** cố kìm nén, không muốn để anh ta thấy sự yếu đuối của mình. Cô muốn biết toàn bộ sự thật, dù nó có tàn nhẫn đến mức nào.

**Lan** siết chặt tay lái, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi không phải vì mưa mà vì cơn giận đang sôi sục. “Bảo vệ?” **Lan** nói, giọng cô khản đặc, “Anh gọi đó là bảo vệ ư? Suốt ba năm qua, anh đã biến mất không một dấu vết, để tôi một mình gồng gánh tất cả. Nếu anh muốn bảo vệ, tại sao không đối diện với tôi, nói với tôi sự thật?”

Hoàng nhìn **Lan**, ánh mắt anh ta đầy vẻ đau khổ. “Anh biết, Lan à, anh biết em đã phải chịu đựng nhiều. Nhưng lúc đó, anh thực sự không thể. Anh bị gài bẫy, bị đẩy vào một tình thế không lối thoát.”

Anh ta hít một hơi sâu, như thể đang sống lại khoảnh khắc kinh hoàng đó. “Công ty xây dựng của anh lúc đó đang thực hiện một dự án khu dân cư lớn. Nhưng sau lưng dự án đó, có những giao dịch đen tối, những khoản tiền tham nhũng khổng lồ mà anh không hề hay biết. Anh chỉ là một kỹ sư quản lý dự án, cố gắng làm tốt công việc của mình.”

Hoàng nhìn thẳng vào mắt **Lan**, ánh mắt anh ta đầy sự tuyệt vọng. “Cho đến một ngày, mọi thứ vỡ lở. Một số tài liệu quan trọng biến mất, và tất cả chứng cứ đều đổ dồn về phía anh. Họ đã sắp đặt mọi thứ quá hoàn hảo, Lan à. Anh bị đổ lỗi cho việc biển thủ hàng chục tỷ đồng, cho những sai phạm kỹ thuật nghiêm trọng. Từ một người có tiếng nói, anh bỗng chốc trở thành kẻ bị truy lùng.”

Mưa vẫn xối xả, tiếng gió rít qua tai **Lan** hòa lẫn với từng lời nói của Hoàng. **Lan** không biết nên tin hay không tin. Trái tim cô cứ giằng xé giữa sự thương cảm và nỗi oán giận.

“Họ không chỉ dừng lại ở đó,” Hoàng tiếp tục, giọng anh ta nhỏ dần, “Họ đến tìm anh, mang theo những lời đe dọa lạnh sống lưng. Nếu anh ra mặt, nếu anh chống cự, thì không chỉ anh mà cả em và Bé Bin cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy đó. Anh sẽ bị tống vào tù, còn hai mẹ con em… họ nói sẽ khiến em không còn đường sống, khiến Bin không có tương lai.”

Hoàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, như thể đang cố nuốt ngược nước mắt. “Anh… anh buộc phải biến mất, để họ nghĩ rằng anh đã chết, rằng anh đã bỏ trốn. Đó là cách duy nhất anh có thể bảo vệ hai mẹ con em khỏi bàn tay của họ.”

Hoàng cúi đầu, bàn tay anh siết chặt trên vô lăng chiếc xe hơi sang trọng. Ánh mắt anh xoáy vào Lan, sâu thẳm một nỗi tuyệt vọng và đau đớn đến tột cùng.

“Anh biết em sẽ không tin,” Hoàng nói, giọng anh lạc đi vì cảm xúc, “Nhưng Lan à, anh không còn lựa chọn nào khác. Anh phải biến mất. Anh phải để lại tất cả, để họ không tìm ra anh, không liên lụy đến em và Bé Bin.”

Lan cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Ba năm qua, cô đã xây một bức tường căm hờn kiên cố đến mức không thể tưởng tượng được rằng những lời này lại có thể lung lay nó dù chỉ một chút. Nhưng ánh mắt của Hoàng… nó không phải là của một kẻ dối trá. Nó là ánh mắt của một người đã trải qua địa ngục.

Hoàng đưa tay lên che mặt, một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống kẽ tay anh, hòa vào cơn mưa đang xối xả bên ngoài. “Anh đã sống như một cái bóng, Lan à. Mỗi ngày anh đều nghĩ đến em, đến Bé Bin. Anh ước mình có thể chạy về, ôm lấy hai mẹ con em, nói với em mọi thứ. Nhưng anh không thể. Anh không được phép.”

Lan vẫn im lặng, tiếng mưa như gõ vào trái tim cô. Cô muốn hét lên rằng anh đã sai, rằng anh đã bỏ rơi họ. Nhưng lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng. Có một điều gì đó trong câu chuyện của Hoàng khiến cô phải dừng lại, phải lắng nghe.

“Em nhìn anh bây giờ xem,” Hoàng nói, hạ tay xuống, để lộ khuôn mặt hốc hác dù vẻ ngoài thành đạt, “Tất cả những thứ này… chiếc xe, quần áo, vẻ ngoài này… đều là một vỏ bọc. Là để anh có thể tồn tại, có thể ẩn mình, và quan trọng nhất, là để tìm cách trả lại công bằng cho mình, và đảm bảo rằng những kẻ đó sẽ không bao giờ có thể động đến mẹ con em nữa.”

Anh nhìn Lan một lần cuối, ánh mắt anh ta đầy sự kiên định nhưng cũng pha lẫn nỗi đau khôn tả. “Anh phải biến mất để mẹ con em được an toàn, Lan à. Anh không còn lựa chọn nào khác.”

Lan hít một hơi thật sâu, nuốt khan những giọt nước mắt chực trào. Khuôn mặt cô tái mét vì lạnh và xúc động. Một hình ảnh chợt hiện lên trong tâm trí cô, xé toạc mọi lý lẽ của Hoàng: bóng dáng người phụ nữ sang trọng, bước ra từ chính căn biệt thự này, với túi xách hàng hiệu, ngồi lên xe ôm của cô chỉ vài giờ trước. Ánh mắt cô ném thẳng vào Hoàng, rực cháy một ngọn lửa ghen tuông và chất vấn.

“Người phụ nữ… lúc nãy là ai?” Lan nói, giọng cô nghẹn lại, mỗi từ như vỡ ra từ lồng ngực. Cô chỉ vào cổng khu biệt thự, nơi đã khuất dần trong màn mưa. “Cô ta… sống ở đây sao?”

Hoàng giật mình. Khuôn mặt anh lập tức biến sắc, từ vẻ đau khổ chuyển sang một sự khó xử tột độ, xen lẫn chút hoảng loạn. Anh không thể ngờ Lan lại nhìn thấy cảnh tượng đó. Cố gắng giữ bình tĩnh, anh nhìn Lan, nhưng ánh mắt anh lảng tránh.

Lan thấy sự thay đổi trên gương mặt Hoàng, nỗi nghi ngờ trong cô càng được củng cố. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má cô, hòa vào những hạt mưa còn vương trên tóc. “Anh nói anh phải biến mất để bảo vệ mẹ con em? Vậy còn cô ta thì sao? Cô ta là ai mà lại ở trong căn biệt thự này?” Cô siết chặt tay lái, chiếc áo mưa sờn rách run lên theo từng nhịp thở dốc của cô. Mọi lời Hoàng vừa nói bỗng trở nên vô nghĩa, bị nhấn chìm bởi hình ảnh người phụ nữ kia và sự phản bội hiển hiện trước mắt.

Hoàng lắp bắp, cố gắng tìm lời giải thích, nhưng cổ họng anh khô khốc. Anh biết, trong tình huống này, mọi lời nói đều có thể bị hiểu lầm, chỉ càng làm cô tổn thương hơn. Anh nhìn Lan, ánh mắt cô đầy vẻ tổn thương và chất vấn, không còn một chút tin tưởng nào. Cái nhìn ấy cứa vào tim anh như một nhát dao.

Hoàng thấy sự ngờ vực đang giết chết ánh nhìn của Lan. Anh phải nói ra, ngay lập tức. Anh vội vàng bước lại gần, đưa tay ra như muốn chạm vào Lan, nhưng rồi khựng lại, đôi tay run rẩy.

“Lan à, không phải như em nghĩ đâu!” Hoàng lắp bắp, giọng anh gấp gáp, cố gắng trấn an Lan. “Người phụ nữ em thấy đó, tên là Mai. Cô ấy… cô ấy là em gái anh. Hay đúng hơn là đối tác kinh doanh đã cùng anh vực dậy mọi thứ sau ba năm qua.” Anh nuốt khan, ánh mắt cầu khẩn. “Chính Mai là người đã giúp anh đứng vững trở lại, giúp anh có được ngày hôm nay.”

Lan lùi lại một bước, né tránh cái chạm hờ của Hoàng. Nụ cười gượng gạo, chua chát hiện trên môi cô, hòa với những giọt mưa lạnh buốt. “Em gái? Đối tác?” Lan lặp lại, giọng cô đầy mỉa mai, từng chữ như xiên thẳng vào tai Hoàng. “Ba năm anh biến mất, mẹ con em vật lộn với cuộc sống, anh thì có ’em gái’ và ‘đối tác’ giúp anh ‘vực dậy’ trong căn biệt thự này?” Cô chỉ tay về phía cổng, nơi bóng dáng Người phụ nữ sang trọng vừa khuất. “Vậy còn lời anh vừa nói? Rằng anh biến mất là để bảo vệ mẹ con em? Giờ đây, ‘sự bảo vệ’ đó của anh lại gắn liền với một người phụ nữ khác, ở trong căn nhà của anh sao?” Nước mắt Lan tuôn ra không ngừng, không chỉ vì mưa mà còn vì sự cay đắng đang vỡ òa trong lòng.

Hoàng đứng bất động, mọi lời giải thích đều nghẹn lại trong cổ họng. Anh nhìn Lan, thấy rõ sự tan vỡ trong đôi mắt cô, sự lạnh lùng đang thay thế từng chút một niềm tin từng có. Màn mưa vẫn trút xuống xối xả, như muốn nhấn chìm hoàn toàn những gì còn sót lại giữa hai người.

Hoàng nhìn Lan, sự tuyệt vọng hiện rõ trong mắt anh. Anh biết, mọi lời biện minh lúc này đều vô nghĩa. Chỉ có sự thật, dù đau đớn, mới có thể xoa dịu phần nào cơn giông bão trong lòng Lan. Màn mưa như một bức tường ngăn cách, nhưng anh quyết định bước qua nó.

“Lan à…” Hoàng hạ thấp giọng, cố gắng để tiếng nói mình không bị át bởi tiếng mưa. “Anh biết em đang nghĩ gì. Anh biết em căm ghét anh. Nhưng anh… anh chưa bao giờ muốn rời bỏ em và Bé Bin.”

Lan nhếch môi cười gằn, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy dài trên má. “Anh nói gì cơ? Chưa bao giờ muốn rời bỏ? Vậy ba năm qua, anh ở đâu? Anh ở trong căn biệt thự xa hoa này, với những người ’em gái’ và ‘đối tác’ của anh, còn mẹ con em thì vật lộn từng bữa cơm, từng đồng tiền thuê nhà, tiền học cho Bin?” Cô chỉ vào chiếc xe cà tàng của mình, chiếc áo mưa sờn rách, sự tương phản không thể nghiệt ngã hơn.

Hoàng cúi đầu, toàn thân anh ướt sũng. Anh không dám nhìn thẳng vào đôi mắt Lan, đôi mắt chất chứa quá nhiều sự tổn thương và oán hờn. Anh nuốt khan, giọng nói như bị ai bóp nghẹt. “Anh không dám đối mặt với em. Anh đã phá sản, đã mất tất cả. Anh nợ nần chồng chất, bị truy đuổi. Anh sợ sẽ kéo em và Bé Bin xuống cùng.” Hoàng dừng lại, rồi lời thú nhận khó khăn nhất bật ra. “Anh đã… âm thầm dõi theo cuộc sống của mẹ con em suốt ba năm qua.”

Lan khựng lại, đôi vai đang run rẩy vì tức tưởi bỗng cứng đờ. “Anh nói gì?” Cô gần như hét lên, không tin vào tai mình. Ngạc nhiên, rồi một cơn đau đớn mới ập đến, dữ dội hơn, tàn nhẫn hơn. “Anh dõi theo? Anh dõi theo khi em gồng mình chạy xe ôm ngày đêm, khi Bé Bin sốt cao một mình em loay hoay trong bệnh viện, khi em phải quỳ lạy người ta để xin khất tiền nhà sao?” Nỗi đau bị bỏ rơi như bị xát muối lần nữa, lan ra khắp tim gan Lan. Anh đã thấy tất cả, nhưng anh đã chọn cách đứng nhìn. Anh đã thấy cô khổ đau, và anh đã không làm gì. Sự thật này còn tàn nhẫn hơn cả sự biến mất.

Hoàng ngước lên, ánh mắt đầy thống khổ. “Anh không thể. Anh không có gì cả. Anh sợ hãi. Anh chỉ có thể nhìn từ xa, cầu mong em và Bin được bình an.” Anh vươn tay ra, như muốn chạm vào Lan, nhưng rồi lại buông thõng.

Lan lùi lại một bước nữa, như thể cái chạm của anh là một thứ độc dược. Cô nhìn Hoàng, một người đàn ông thành đạt đứng trước mặt cô trong cơn mưa, và cô nhận ra rằng, dù anh có trở về với vẻ ngoài rạng rỡ đến đâu, thì trái tim cô đã bị anh băm vằm thành từng mảnh vụn.

Hoàng không lùi bước. Anh bước tới một bước, nắm chặt lấy bàn tay Lan đang buông thõng, lạnh ngắt vì mưa và tức giận. Bàn tay Hoàng ấm nóng, truyền một dòng điện lạ lùng qua lớp áo mưa sờn của Lan. Lan giật mình, cố gắng rút tay ra, nhưng Hoàng giữ chặt. Ánh mắt Hoàng, vốn đã nhuốm màu thống khổ, giờ đây lại chất chứa thêm sự cầu khẩn tột cùng.

“Lan à, xin em…” Hoàng siết nhẹ bàn tay Lan, giọng nói run rẩy, lẫn vào tiếng mưa. “Anh biết anh đã sai. Anh đã là một thằng hèn. Nhưng bây giờ anh đã ổn định rồi. Anh đã gây dựng lại được tất cả.”

Lan nhìn chằm chằm vào Hoàng, không thể tin vào những gì mình đang nghe. Cái chạm của Hoàng, những lời nói của Hoàng, tất cả đều giống như một sự sỉ nhục mới mẻ. Lan cố gắng kéo tay Lan ra một lần nữa, ánh mắt đầy khinh miệt. “Ổn định? Anh gọi việc anh bỏ mẹ con Lan vật lộn, còn anh sống trong nhung lụa là ‘ổn định’ sao?”

Hoàng lắc đầu lia lịa, nước mưa nhỏ giọt từ mái tóc Hoàng. “Không phải vậy, Lan. Anh đã phải chiến đấu để có được ngày hôm nay. Anh muốn bù đắp cho mẹ con em. Anh muốn quay về, cùng em chăm sóc Bé Bin.” Hoàng nhìn Lan, ánh mắt tha thiết đến đáng sợ. “Anh muốn cho Bin một gia đình trọn vẹn. Anh muốn làm lại từ đầu với em.”

Nụ cười lạnh lẽo nở trên môi Lan. Nước mắt Lan vẫn chảy, nhưng giờ đây không còn là nước mắt của sự yếu đuối, mà là của sự phẫn uất và căm hờn. Lan giật mạnh tay ra khỏi tay Hoàng. Lực của Lan mạnh đến bất ngờ, khiến Hoàng phải buông lỏng.

“Làm lại từ đầu?” Lan cười gằn, tiếng cười Lan nghe chua chát giữa màn mưa. Lan chỉ vào chiếc xe cà tàng của Lan, vào bộ dạng tàn tạ của Lan. “Anh nghĩ anh có thể mua chuộc sự đau khổ của mẹ con Lan bằng vài lời nói suông và vẻ ngoài hào nhoáng này sao? Anh nghĩ Bin cần một người cha đã từng vứt bỏ nó, rồi giờ đây, khi mọi thứ suôn sẻ, lại đòi quay về đóng vai người cha tốt sao?” Lan lùi lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn xoáy vào Hoàng, như muốn thiêu đốt Hoàng. “Không bao giờ!”

Tiếng “Không bao giờ!” vừa dứt, Lan bỗng chùng xuống, tấm lưng gầy run lên bần bật. Nước mắt Lan không còn chảy lẳng lặng, mà tuôn ra xối xả, hòa cùng những hạt mưa lạnh ngắt. Lan che mặt, gục đầu xuống vô lăng chiếc xe cà tàng, những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra không kiểm soát. Nỗi uất ức, đắng cay chất chứa suốt ba năm bỗng vỡ òa, như một con đập bị xả lũ.

Hoàng đứng chết lặng. Ánh mắt Hoàng dõi theo bóng lưng run rẩy của Lan, lòng anh như bị ai đó bóp nghẹt. Anh chưa bao giờ thấy Lan yếu đuối đến vậy, cũng chưa bao giờ thấy cô đau khổ đến nhường này. Tiếng nấc của Lan xé toạc màn mưa, găm thẳng vào tim Hoàng.

Lan ngẩng đầu lên, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt và mưa, đỏ hoe. Lan nhìn thẳng vào Hoàng, ánh mắt đầy căm hờn và tủi nhục, giọng Lan khản đặc vì tiếng khóc. “Anh nói anh muốn bù đắp? Anh nói anh muốn làm lại từ đầu?” Lan cười khẩy, nhưng tiếng cười méo mó đến đáng thương. “Anh biết không, ba năm qua, mẹ con em đã sống như thế nào?”

Lan hít một hơi thật sâu, từng lời nói như xé ruột gan. “Ba năm qua, anh sống trong biệt thự sang trọng, mặc đồ hiệu, lái xe hơi bóng loáng, đúng không? Còn mẹ con em, lê lết từng ngày với chiếc xe cà tàng này! Mỗi buổi sáng, em phải dậy từ bốn giờ sáng, mặc chiếc áo mưa rách nát này, chạy khắp thành phố chỉ để kiếm từng đồng bạc lẻ. Em ăn không dám ăn, mặc không dám mặc, chỉ mong con có đủ sữa, đủ tiền đi học.”

Lan chỉ vào đôi bàn tay Lan chai sạn, rồi lại chỉ vào chiếc xe máy cũ kỹ của Lan. “Tiền thuê nhà, tiền học cho Bé Bin, tiền ăn uống, tất cả dồn lên vai một mình em. Có những đêm, Bé Bin sốt cao, em không có nổi vài chục ngàn để mua thuốc hạ sốt, phải thức trắng đêm ôm con, sợ con có mệnh hệ gì.” Giọng Lan run lên, đầy chua xót. “Khi đó, anh ở đâu? Anh ở đâu khi mẹ con em đói khổ, bệnh tật, tủi nhục?”

Hoàng lùi lại một bước, gương mặt anh tái mét. Anh định nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi, không thể thốt ra thành lời trước những lời buộc tội như dao cứa của Lan.

Lan gằn giọng, nước mắt Lan vẫn chảy dài. “Mỗi khi nhìn bạn bè Bé Bin có cha đưa đón, có cha mua quà, em lại thấy đau như cắt. Bé Bin hỏi ‘Bố đâu mẹ?’, em không biết phải trả lời thế nào. Em chỉ biết ôm con vào lòng, giấu đi những giọt nước mắt, cố gắng làm cả vai trò của một người cha…” Lan ngừng lại, nuốt khan. “Anh có hiểu cảm giác đó không? Cảm giác của một người mẹ đơn thân, bị cả xã hội coi thường, bị người đời dị nghị, chỉ vì một mình vật lộn nuôi con, trong khi cái người cha của nó thì cao chạy xa bay, sống cuộc đời sung sướng?”

Hoàng đứng chết trân, gương mặt tái mét, nhưng rồi, từng lời nói chua xót của Lan như mũi dao cứa vào tim anh, xé nát lớp vỏ bọc thành đạt mà anh cố công xây dựng. Những hình ảnh về Lan lam lũ, về Bé Bin thiếu thốn, về những đêm cô đơn của mẹ con cô hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Hoàng. Nỗi ân hận cuộn trào, dâng lên ngập tràn lồng ngực.

Hoàng run rẩy đưa tay, như muốn chạm vào Lan, nhưng rồi anh lại khựng lại. Anh không còn quan tâm đến màn mưa hay ánh mắt người đi đường. Lòng anh chỉ còn lại một sự thôi thúc duy nhất: ôm lấy người phụ nữ anh đã bỏ rơi, người đã phải chịu đựng quá nhiều. Anh bước nhanh tới, vòng tay ôm chặt lấy tấm lưng gầy của Lan, ghì cô vào lòng.

Lan giật mình, cả người cô cứng đờ. Cô định vùng vẫy, định đẩy anh ra, nhưng vòng tay Hoàng quá chặt, như muốn giữ cô lại, như muốn truyền đi tất cả sự hối hận đang giày vò anh. Mùi hương quen thuộc pha lẫn mùi mưa của Hoàng xộc vào khứu giác, khiến Lan bỗng chốc mất đi sức lực.

Nước mắt Hoàng cũng lăn dài, hòa lẫn vào những hạt mưa lạnh ngắt trên gò má anh. Anh gục đầu lên vai Lan, những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ lồng ngực rắn chắc. “Anh xin lỗi, anh xin lỗi em rất nhiều,” anh thì thầm, giọng nói khản đặc vì xúc động. “Anh xin lỗi vì đã để em phải chịu đựng tất cả, một mình… Anh thật sự xin lỗi…”

Hoàng siết chặt Lan hơn, như thể sợ cô sẽ tan biến đi mất. Anh không ngừng lặp đi lặp lại những lời xin lỗi, từng lời nói đều chất chứa sự day dứt và thống khổ tột cùng. “Anh sai rồi, anh hối hận rồi, Lan à… Làm ơn, hãy cho anh cơ hội chuộc lỗi…”

…Anh sai rồi, anh hối hận rồi, Lan à… Làm ơn, hãy cho anh cơ hội chuộc lỗi…”

Đúng lúc đó, một tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên, cắt ngang không gian nặng trĩu cảm xúc. Tiếng chuông dồn dập, kéo dài, như một nhát dao xuyên qua màn mưa và lời hối lỗi của Hoàng. Hoàng giật mình, buông lỏng vòng tay, đôi mắt vẫn còn ngấn nước ngước lên nhìn về phía cửa. Lan cũng thoáng chút bối rối, cô vội vàng gạt đi những giọt nước mắt còn vương trên khóe mi, cố gắng thoát ra khỏi sự giằng xé.

Cánh cửa bất chợt mở ra. Một bóng dáng thanh lịch xuất hiện, mang theo mùi hương nước hoa sang trọng cùng ánh đèn rực rỡ từ sảnh vào. Mai, người phụ nữ sang trọng với chiếc túi xách hàng hiệu quen thuộc trên tay, bước vào nhà. Gương mặt cô vẫn giữ vẻ quý phái thường thấy, nhưng khi ánh mắt Mai lướt qua phòng khách và dừng lại ở cảnh tượng trước mắt, nụ cười trên môi cô chợt đông cứng.

Lan và Hoàng vẫn đứng gần nhau, dù vòng ôm đã nới lỏng, nhưng khoảng cách giữa họ vẫn quá đỗi gần gũi. Hoàng, với khuôn mặt còn vương sự dằn vặt và nước mắt, đứng đối diện Lan, người đang cố gắng che giấu cảm xúc hỗn loạn. Ánh mắt Mai mở to, thoáng chút sửng sốt tột cùng, rồi dần chuyển sang sự khó hiểu và một tia nhìn không thể gọi tên. Túi xách trên tay cô khẽ trượt xuống, nhưng Mai dường như không hề hay biết. Cả ba người chìm vào sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn nghe thấy tiếng mưa vẫn ào ạt bên ngoài cửa kính.

Mai khẽ hắng giọng, lấy lại bình tĩnh một cách nhanh chóng đến đáng sợ. Cô cúi xuống nhặt chiếc túi hàng hiệu đã trượt khỏi tay, động tác chậm rãi, đầy vẻ bất cần. Khi ngẩng lên, nụ cười đã trở lại trên môi cô, nhưng lạnh ngắt và sắc như dao. Ánh mắt cô lướt qua Hoàng một thoáng, rồi dừng lại cố định trên gương mặt Lan, không một chút ấm áp. Không khí ngọt ngào vừa nãy tan biến không dấu vết, nhường chỗ cho sự căng thẳng lạnh lẽo.

MAI
(Giọng điệu khách sáo, có chút mỉa mai)
Chào cô, không ngờ cô lại ở đây.

Lan giật mình, như bị tạt một gáo nước lạnh. Cô nhanh chóng lùi lại một bước, tạo khoảng cách với Hoàng, gương mặt vẫn còn vương những cảm xúc ngổn ngang giờ đây đã kịp che giấu dưới vẻ bối rối. Ánh mắt cô giao nhau với Mai, một thoáng ngạc nhiên, rồi chuyển thành khó hiểu.

Hoàng đứng bất động, mọi lời sám hối và cảm xúc dâng trào trong anh đều bị tiếng nói của Mai cắt phăng. Anh cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng khi nhận ra sự có mặt của Mai, và giờ đây, ánh mắt sắc lẹm của Mai đang xuyên thẳng qua Lan, như thể Lan là một vật thể vô hình, không đáng để bận tâm. Hoàng vội vàng đưa tay lên vuốt tóc, cố gắng giữ bình tĩnh.

Lan không đáp lời Mai ngay lập tức. Cô nuốt khan, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành. Nụ cười lạnh của Mai, cùng với cách Mai nhìn cô, không hề giống với một cuộc gặp gỡ tình cờ giữa người chủ và người tài xế. Đó là một ánh nhìn đầy ẩn ý, như một lời tuyên bố chủ quyền.

MAI
(Nâng nhẹ chiếc cằm, ánh mắt không rời khỏi Lan)
Là… khách của Hoàng à? Hay… bạn của Hoàng? Tôi cứ tưởng anh ấy không có nhiều mối quan hệ bên ngoài.

Hoàng lập tức lên tiếng, giọng nói có phần gấp gáp, cố gắng phá vỡ sự khó xử.

HOÀNG
Mai, không phải đâu… Đây là…

Nhưng Mai không để Hoàng nói hết câu. Cô khẽ nhếch môi, ánh mắt vẫn đóng đinh vào Lan, như thể đang đánh giá, xem xét từng chi tiết trên người Lan, từ chiếc áo mưa sờn, đến mái tóc rối bời vì mưa, và đôi mắt vẫn còn chút ẩm ướt.

MAI
(Ngắt lời Hoàng, ngữ điệu chậm rãi, nhấn nhá)
Dù là gì đi nữa, cô cũng có vẻ hơi thân mật quá nhỉ? Tôi là vợ của Hoàng.

Hoàng nghe Mai nói vậy, lồng ngực anh như bị bóp nghẹt. Anh cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, sự hoảng loạn hiện rõ trên khuôn mặt. Anh vội vàng quay sang Mai, bàn tay khẽ nắm chặt.

HOÀNG
(Giọng run rẩy, cố gắng giữ bình tĩnh)
Mai, em đang nói gì vậy? Em hiểu lầm rồi. Cô ấy… cô ấy là…

Hoàng quay sang Lan, ánh mắt đầy sự cầu khẩn và một nỗi sợ hãi tột độ. Anh biết mình phải làm rõ mọi chuyện ngay lập tức, nhưng cổ họng lại như bị tắc nghẹn. Lan đứng đó, cảm thấy toàn thân mình cứng đờ, mọi giác quan như đóng băng khi lời tuyên bố “vợ của Hoàng” của Mai vừa dội vào tai, giờ đây lại bị Hoàng phủ nhận một cách lúng túng. Cô không dám nhìn thẳng vào Hoàng, cũng không dám nhìn vào ánh mắt sắc lạnh của Mai.

HOÀNG
(Cố gắng nuốt khan, lấy hết dũng khí, dứt khoát hơn nhưng vẫn đầy lúng túng)
Mai, đây là Lan, vợ anh.

Lời nói của Hoàng vừa thốt ra, không khí xung quanh dường như đông đặc lại. Anh nhìn sang Lan, rồi lại nhìn sang Mai, cố gắng dò xét phản ứng của cả hai. Hoàng biết mình vừa đẩy mọi thứ vào một mớ hỗn độn không thể cứu vãn. Anh cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, hy vọng có thể xoa dịu tình hình, nhưng chỉ càng làm mình thêm thảm hại.

Mai khẽ nhếch môi, ánh mắt quét một lượt từ Lan sang Hoàng, rồi lại dừng lại ở Lan. Nụ cười lạnh lùng trên môi cô không hề thay đổi, thậm chí còn ánh lên vẻ khó lường. Cô chậm rãi gật đầu, một cái gật đầu nhẹ tênh nhưng chứa đựng tất cả sự dò xét, khinh bỉ và một ý định khó đoán. Trong đôi mắt Mai, không có một chút ngạc nhiên, chỉ có sự tính toán lạnh lùng. Lan cảm thấy như mình đang bị một cặp mắt chim ưng săm soi, đánh giá, mọi thứ trên người cô đều bị phơi bày.

MAI
(Giọng điệu thờ ơ, lãnh đạm, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh nhìn Lan)
Vậy… anh giải quyết chuyện riêng tư nhé. Em lên phòng trước.

Mai dứt lời, không đợi phản ứng của ai, cô quay người. Tiếng gót giày cao gót vang vọng trên sàn đá cẩm thạch khi Mai thong thả bước lên cầu thang xoắn ốc, bóng dáng khuất dần sau khúc quanh. Lan nhìn theo bóng Mai, lòng cô nặng trĩu. Câu nói của Mai như một nhát dao vô hình cứa vào Lan, gieo vào tâm trí Lan một nỗi bất an tột độ. “Chuyện riêng tư” là ám chỉ điều gì? Phải chăng giữa Hoàng và Mai có một mối quan hệ sâu sắc hơn là cô nghĩ, hơn cả những gì Hoàng vừa cố gắng giải thích? Lan cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, trái tim cô thắt lại. Rõ ràng có điều gì đó không ổn, rất không ổn giữa Hoàng và người phụ nữ kia. Hoàng không hề thanh minh rõ ràng, chỉ vội vã giới thiệu Lan là vợ anh ta như một cách đẩy Mai ra xa. Nhưng ánh mắt và thái độ của Mai lại nói lên điều ngược lại hoàn toàn. Mọi thứ trở nên mờ mịt và đáng sợ hơn bao giờ hết.

Lan nhìn theo bóng Mai, lòng cô nặng trĩu. Hoàng quay sang Lan, bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên vai cô.

HOÀNG
Lan à, anh biết em đang nghĩ gì. Anh xin lỗi vì mọi chuyện phức tạp như vậy. Nhưng em phải tin anh, Mai chỉ là…

Lan giật mình, cô lập tức gỡ tay Hoàng ra khỏi vai mình. Ánh mắt cô vẫn còn sự hoài nghi và đau đớn. Những lời giải thích của Hoàng, dù cố gắng đến mấy, cũng không thể xoa dịu được nỗi bất an đang lớn dần trong lòng Lan. Cô nhìn sâu vào đôi mắt Hoàng, tìm kiếm một sự thật nào đó, nhưng mọi thứ dường như bị che phủ bởi một lớp sương mờ. Cô nhận ra sự thật phức tạp hơn nhiều so với những gì Hoàng đã kể, hoặc anh ta đang cố che giấu. Lan cảm thấy một bức tường vô hình đang dựng lên giữa họ.

LAN
(Giọng khàn đặc, đầy sự thất vọng và mệt mỏi)
Em cần thời gian suy nghĩ, anh à.

Lan quay người, hướng về phía cửa chính. Lòng cô đầy bão tố, mỗi bước chân dường như đều nặng trĩu. Cô chỉ muốn rời khỏi nơi này, rời khỏi sự thật trần trụi và những nghi ngờ đang xé nát tâm can.

Lan bước nhanh về phía cửa, bỏ lại Hoàng đứng sững sờ phía sau. Mỗi bước chân của cô như một nhát dao cứa vào lòng anh. Hoàng nhìn theo bóng lưng Lan khuất dần, ánh mắt anh tràn ngập sự tuyệt vọng. Một nỗi lo sợ lạnh lẽo siết chặt trái tim Hoàng, rằng anh có thể mất cô, mất đi tất cả lần nữa. Căn phòng rộng lớn bỗng trở nên trống rỗng đến đáng sợ, chỉ còn lại sự im lặng đinh tai nhức óc. Anh đứng đó, bất động, cảm thấy thế giới xung quanh mình đang sụp đổ.

Hoàng thầm nghĩ: “Liệu em có tha thứ cho anh sau tất cả những gì đã xảy ra?” Căn phòng trở lại vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ, nhấn chìm mọi hy vọng của anh.

Sự tĩnh lặng không chỉ là không gian bao trùm, mà còn là gánh nặng vô hình của quá khứ, của những lời chưa nói, của những vết thương chưa lành sâu sắc trong lòng mỗi người. Hoàng, đứng giữa căn phòng rộng lớn và lạnh lẽo, chợt nhận ra rằng thành công, tiền bạc, địa vị, tất cả những gì anh đã cố gắng gây dựng bằng mọi giá trong ba năm qua, đều trở nên vô nghĩa và trống rỗng nếu không có Lan và con trai bé bỏng. Anh đã đánh đổi quá nhiều, đã hy sinh những điều quý giá nhất, và giờ đây, cái giá phải trả có lẽ là sự mất mát lớn nhất, là đánh mất đi hơi ấm của một gia đình trọn vẹn.

Trong vòng xoáy của cuộc đời, đôi khi con người ta mải miết chạy theo những mục tiêu vật chất, những danh vọng hão huyền, lầm tưởng rằng chúng sẽ mang lại hạnh phúc và sự đủ đầy vĩnh cửu. Nhưng đến khi đứng trước vực thẳm của sự cô độc và hối tiếc, ta mới thực sự nhận ra giá trị chân thật của tình yêu thương vô điều kiện, của mái ấm gia đình và sức mạnh của sự tha thứ. Tha thứ không chỉ là một món quà dành cho người đã gây ra lỗi lầm, mà còn là chìa khóa để giải thoát chính bản thân khỏi gông xiềng của hận thù, nỗi đau và sự tiếc nuối dai dẳng. Lan, với tất cả những đau khổ và tổn thương mà cô đã phải gánh chịu một mình trong suốt thời gian qua, giờ đây đứng trước một lựa chọn vô cùng khó khăn và đầy giằng xé: liệu cô có nên mở lòng mình thêm một lần nữa, trao cho Hoàng một cơ hội chuộc lỗi, hay cứ để quá khứ đau buồn chôn vùi tất cả những hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn? Quyết định của cô sẽ định đoạt không chỉ cuộc đời mình mà còn cả số phận của bé Bin.

Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, một âm thanh chói tai phá tan sự tĩnh mịch, kéo Hoàng trở về với thực tại phũ phàng. Anh nhìn xuống màn hình, một tin nhắn từ số lạ nhấp nháy. Anh không biết ai đã gửi, nhưng trong khoảnh khắc ấy, anh chỉ cảm thấy một nỗi trống rỗng vô bờ, một cảm giác mất mát không thể lấp đầy. Cơn mưa bên ngoài vẫn tí tách rơi, gột rửa đi bụi bặm trên phố, nhưng liệu những giọt nước mưa ấy có thể gột rửa được những vết xước sâu hoắm trong tâm hồn, hay chỉ làm chúng thêm nhức nhối? Màn đêm dần buông xuống, mang theo sự tĩnh lặng bao trùm và những câu hỏi không lời đáp.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *