Mỉa mai vợ cũ làm lao công, giám đốc ch/ế/t đứng 5 phút sau!
Hùng nhếch mép, nụ cười khinh khỉnh nở trên môi. Anh ta dắt tay Tuyết, sải bước tự tin tiến về phía tủ kính nơi Lan đang đứng. Tuyết theo sau, ánh mắt lộ rõ vẻ tò mò pha lẫn chút tự mãn khi nhìn thấy người phụ nữ mặc bộ đồ xám tro giản dị, trông có vẻ tiều tụy hơn hẳn so với hình ảnh vợ cũ Hùng mà cô từng tưởng tượng. Hùng dừng lại ngay bên cạnh Lan, ánh mắt lướt qua bộ đồ đơn giản của cô, rồi liếc vào chiếc váy sang trọng trong tủ kính.
“Cô vẫn còn đứng ngắm nghía mấy thứ phù phiếm này à?” Hùng cất giọng mỉa mai, chất giọng khinh thường rõ mồn một.
Anh ta chậm rãi đưa ngón tay chỉ thẳng vào chiếc váy sang trọng đang lấp lánh trong tủ kính.
“Cả đời này không bao giờ cô có cơ hội được chạm vào nó đâu chứ nói gì mặc nó.” Hùng nói thẳng thừng, ánh mắt sắc lạnh, khóe môi nhếch lên vẻ mỉa mai, đầy vẻ khinh bỉ.
Lan chậm rãi quay lại nhìn Hùng. Ánh mắt cô tĩnh lặng, không chút biến động, như mặt hồ phẳng lặng trước cơn bão sắp ập đến.
Lan chỉ khẽ lắc đầu. Một nụ cười nhạt nở trên môi Lan, không đáp lại lời mỉa mai của Hùng. Lan chậm rãi quay người, trở lại phía chiếc tủ kính, tiếp tục lau nhẹ lên bề mặt sáng bóng. Ánh mắt Lan vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng ẩn sâu trong đó là nỗi buồn khó tả, phảng phất như màn sương mỏng. Hùng đứng nhìn Lan, cảm thấy hơi hụt hẫng. Anh ta đã muốn thấy một sự tức giận, một chút nao núng, nhưng Lan chỉ đơn thuần là không phản ứng.
Hùng cảm thấy bị khinh thường bởi sự im lặng của Lan. Sự hụt hẫng ban nãy nhanh chóng chuyển thành một cơn giận dữ ngầm, thổi bùng lên sự hống hách vốn có trong anh ta. Hùng quay sang, khoác chặt hơn vào cánh tay Tuyết, kéo cô ta sát lại bên mình, cố tình tạo ra một cử chỉ thân mật và phô trương.
“May mà tôi sáng suốt bỏ cô, Lan,” Hùng gằn giọng, lời nói vang vọng hơn bình thường trong sảnh lớn, “Giờ mới có cuộc sống sung túc thế này, lại còn có Tuyết kề bên.”
Tuyết nhoẻn miệng cười, một nụ cười đắc thắng và đầy chế giễu. Cô ta liếc xéo Lan, ánh mắt sáng lên vẻ hả hê. Lan chỉ khẽ ngước nhìn đôi tình nhân đang khoác tay, đôi mắt vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Ánh nhìn đó không hề mang theo sự tức giận hay đau khổ, chỉ là một cái nhìn thoáng qua, nhẹ nhàng như làn gió. Sau đó, Lan chậm rãi quay đi, tiếp tục công việc của mình, như thể hai người họ chỉ là không khí vô hình.
Lan đã quay đi, tiếp tục cúi xuống sắp xếp lại mấy món đồ trưng bày, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của Hùng và Tuyết. Vẻ mặt cô vẫn bình thản, không một chút gợn sóng cảm xúc nào.
Đúng lúc đó, từ phía bên trong Khu trưng bày thời trang cao cấp, một bóng người cao ráo, lịch lãm bất chợt xuất hiện. Đó là Người đàn ông lịch lãm, tuổi chừng ngoài 40, khoác lên mình bộ vest sang trọng, vừa vặn tôn lên vẻ ngoài quyền uy. Ông ta vội vã, nhưng đầy phong thái, tiến thẳng về phía Lan.
Hùng đang định nói thêm vài lời khinh miệt thì khựng lại. Ánh mắt Hùng dán chặt vào Người đàn ông lịch lãm. Tuyết cũng nín bặt, nhìn theo với vẻ tò mò.
Người đàn ông lịch lãm dừng lại cách Lan một bước chân, cúi người nhẹ, ánh mắt đầy kính trọng. Trong tay ông ta là một tập tài liệu dày cộp.
“Giám đốc Lan, cuối cùng cũng tìm thấy cô,” Người đàn ông lịch lãm nói, giọng điệu hối hả nhưng vẫn giữ được sự trang trọng, “Tài liệu hợp đồng đối tác mới đã sẵn sàng. Đối tác đang chờ ở phòng VIP.”
Lan ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng chút bất ngờ khi nhìn thấy Người đàn ông lịch lãm. Cô gật đầu nhẹ, mỉm cười thanh lịch.
Hùng sững sờ. “Giám đốc Lan?” Từ ngữ này như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Hùng. Anh ta nhíu mày thật chặt, đầu óc quay cuồng cố gắng ghép nối thông tin. Người đàn ông này, ăn mặc đắt tiền như vậy, lại còn cúi đầu kính trọng Lan? Chắc chắn đó phải là một nhân viên cấp cao nào đó trong Trung tâm thương mại R, một người thuộc phe Lan, nhưng tại sao lại gọi Lan là “Giám đốc”? Vô lý! Lan là một nhân viên tạp vụ, làm sao có thể là giám đốc? Hùng thầm nhủ. Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng Hùng, xen lẫn sự khó hiểu tột độ.
Người đàn ông lịch lãm một lần nữa cúi đầu nhẹ trước Lan, giọng nói trang trọng hơn, dứt khoát hơn.
“Phó Tổng giám đốc Lan,” ông ta nói, “xin lỗi đã làm phiền cô trong giờ nghỉ. Giám đốc đối tác chiến lược đã đến, họ muốn gặp cô trước khi vào phòng họp VIP.”
Lan khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng chút nghiêm nghị khi nghe đến đối tác. Cô liếc nhìn tập tài liệu dày cộp trong tay Người đàn ông lịch lãm, một nụ cười nhẹ nở trên môi.
Hùng đứng chết trân tại chỗ, khuôn mặt biến sắc hoàn toàn. “Phó Tổng giám đốc Lan”? Từng lời thốt ra từ miệng Người đàn ông lịch lãm như những nhát dao đâm thẳng vào sự tự mãn của Hùng. Anh ta không tin vào tai mình, đầu óc quay cuồng cố gắng loại bỏ thông tin vừa nghe thấy. Lan? Cái người đàn bà đã từng sống trong căn nhà cấp 4 dột nát, người mà anh ta khinh miệt là nhân viên tạp vụ, lại là Phó Tổng giám đốc của Trung tâm thương mại R xa hoa bậc nhất này? Điều đó là không thể!
Tuyết đứng cạnh Hùng cũng sững sờ, hai mắt mở to nhìn Lan, nhìn Người đàn ông lịch lãm, rồi lại nhìn Hùng. Cô ta không dám thốt lên lời nào, cổ họng như bị nghẹn lại, chỉ còn lại sự hoang mang tột độ.
Hùng lắc đầu nguầy nguậy, cảm thấy như mình đang mơ hoặc nghe nhầm. Hùng không thể chấp nhận được sự thật hiển nhiên đang diễn ra trước mắt. Anh ta lẩm bẩm trong miệng, giọng nói khản đặc, gần như không thể nghe rõ.
“Không thể nào… Lan mà là Phó Tổng giám đốc?”
Ánh mắt Hùng hoảng loạn, ráo riết nhìn chằm chằm vào Lan, tìm kiếm một dấu hiệu của sự giả dối, một trò đùa, hay một sự nhầm lẫn tai hại. Nhưng Lan vẫn đứng đó, vẻ mặt bình thản, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua Hùng như thể anh ta là một bóng ma vô hình, không tồn tại.
Tuyết đứng bên cạnh Hùng, miệng há hốc, hoàn toàn câm nín. Cô ta không thể tin vào những gì tai mình vừa nghe và mắt mình vừa thấy. Lan, người phụ nữ mà Hùng thường xuyên chế giễu, giờ lại sừng sững như một nữ vương quyền lực, nắm giữ vị trí Phó Tổng giám đốc tại một trong những trung tâm thương mại xa hoa nhất thành phố. Sự ngạo mạn của Tuyết tan biến, chỉ còn lại sự bối rối và một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Người đàn ông lịch lãm vẫn giữ nguyên nụ cười chuyên nghiệp trên môi, kiên nhẫn chờ đợi Lan. Ông ta dường như không hề để ý đến sự hiện diện của Hùng và Tuyết, coi họ như những hạt bụi vô nghĩa trong không gian sang trọng này. Lan khẽ nghiêng đầu, ra hiệu cho Người đàn ông lịch lãm.
“Được rồi, tôi sẽ gặp họ. Cảm ơn anh đã nhắc nhở.” Lan nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự tự tin.
Rồi cô quay người, ánh mắt vô tình lướt qua Hùng một lần nữa. Lần này, Hùng cảm nhận được một tia lạnh lẽo, một sự khinh miệt ẩn chứa trong đáy mắt đó. Nó giống hệt cái cách anh ta đã từng nhìn cô bảy năm trước, khi rời bỏ cô trong căn nhà cấp 4 dột nát. Cảm giác nhục nhã dâng trào, Hùng cảm thấy cả người như bị đóng băng tại chỗ.
Hùng vẫn đứng đó, thân người cứng đờ, cảm giác nhục nhã thiêu đốt khắp da thịt. Tuyết bên cạnh cũng im thin thít, vẻ mặt trắng bệch vì sợ hãi và bàng hoàng. Lan đã quay đi, sải bước tự tin về phía nào đó cùng Người đàn ông lịch lãm, để lại Hùng với mớ cảm xúc hỗn độn.
Trong đầu Hùng, một loạt hình ảnh và âm thanh như những mũi kim đâm vào tâm trí anh ta. “Lan quê mùa, chậm chạp.” Cái danh xưng anh ta thường dùng để chế giễu cô giờ đây lại đối lập kinh hoàng với hình ảnh người phụ nữ quyền lực vừa mới xuất hiện. Anh ta nhớ về Lan của bảy năm trước, một Lan luôn mặc những bộ đồ giản dị, đôi khi sờn cũ, luôn tất bật trong căn nhà cấp 4 dột nát mà anh ta đã bỏ lại.
Hùng nhắm mắt, cố xua đi những hình ảnh đó, nhưng chúng càng hiện rõ mồn một. Lan, người phụ nữ từng thông minh, sắc sảo đến mức có thể tự mình giải quyết những vấn đề tài chính phức tạp của gia đình, người đã từng thức đêm làm việc để anh ta có thể yên tâm phát triển sự nghiệp. Cô ấy luôn cam chịu, gánh vác mọi thứ mà không một lời than vãn, chỉ vì muốn giữ cho tổ ấm của họ được vẹn nguyên. Mỗi lần anh ta nổi nóng hay cáu gắt, cô lại cúi đầu, nhẹ nhàng xoa dịu. “Anh cứ lo làm việc đi, mọi chuyện ở nhà đã có em lo,” cô từng nói.
“Mình đã bỏ lỡ điều gì kinh khủng?” Hùng tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí anh ta, đục ngầu sự hối hận. Bảy năm trước, anh ta đã tàn nhẫn đẩy cô ra đi, trao cho cô căn nhà cấp 4 dột nát như một món bố thí, và lao vào vòng tay Tuyết với niềm tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống “sang trọng” hơn. Nhưng liệu có phải, chính Hùng mới là kẻ khờ dại, đã vứt bỏ đi một viên kim cương chỉ vì nó chưa được mài giũa? Hình ảnh Lan của hiện tại, với ánh mắt lạnh lùng đầy khinh miệt, như một lời đáp trả đanh thép, xuyên thẳng vào tận xương tủy Hùng.
Hùng vẫn chìm đắm trong dòng suy nghĩ hỗn độn, nhưng ánh mắt anh ta bị hút chặt về phía Lan. Lan, người phụ nữ mà anh ta vừa nhầm là nhân viên tạp vụ, nhẹ nhàng đặt chiếc khăn lau xuống, động tác dứt khoát như rũ bỏ một vai diễn không mong muốn. Cô xoay người hẳn lại, đối mặt trực diện với Hùng, không hề né tránh. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào đôi mắt anh ta, sâu thẳm nhưng không còn chút tình cảm nào, chỉ còn sự lạnh lùng và kiên định.
“Hùng,” giọng Lan trầm tĩnh, từng lời như được nén lại từ sự kiên nhẫn bấy lâu, “tôi đã nói rồi, cuộc sống của chúng ta không còn liên quan gì đến nhau.”
Hùng cứng họng, không thể thốt ra lời nào. Tuyết đứng cạnh anh ta, nét mặt trắng bệch, không dám thở mạnh.
Lan tiếp tục, giọng cô vang lên rõ ràng giữa sảnh lớn của Trung tâm thương mại R, như một bản án: “Những thứ xa xỉ này, có lẽ anh nên lo cho buổi tiệc ra mắt đối tác chiến lược của mình thì hơn.”
Câu nói của cô như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Hùng, đánh bay mọi ảo vọng và sự tự mãn cuối cùng của anh ta. Cơ thể Hùng run lên bần bật, không phải vì lạnh, mà vì sự nhục nhã, cay đắng đang thiêu đốt bên trong. Anh ta nhìn chằm chằm vào Lan, cố tìm một chút dấu vết của người vợ cũ cam chịu, nhưng chỉ thấy một người phụ nữ hoàn toàn xa lạ, mạnh mẽ và đầy quyền lực. Ánh mắt khinh miệt của Lan, lần nữa, xuyên thẳng vào tâm trí anh ta, bóp nghẹt mọi suy nghĩ.
Tuyết đứng bên cạnh Hùng, gương mặt trắng bệch nay càng thêm tái mét. Cô ta cảm thấy mọi ánh mắt trong sảnh lớn của Trung tâm thương mại R đang đổ dồn vào mình, vào bộ dạng lúng túng của Hùng. Sự bẽ bàng, xấu hổ tột độ khiến Tuyết không dám ngẩng đầu, cô ta cúi gằm mặt, chỉ muốn chôn mình xuống đất.
Hùng hít một hơi thật sâu, cố gắng gượng dậy sau cú sốc. Anh ta nhìn Lan, miệng mấp máy, nở một nụ cười méo mó.
“À… Lan,” Hùng nói, giọng anh ta lạc đi, nghe như một lời cầu xin yếu ớt, “tôi… tôi chỉ muốn chào hỏi thôi mà. Lâu rồi không gặp… Cô làm tôi bất ngờ quá.”
Anh ta cố gắng nói cho ra vẻ bình thường, nhưng đôi mắt Hùng liên tục liếc nhìn xung quanh, tìm kiếm sự thông cảm, hay ít nhất là một lối thoát khỏi tình huống ngặt nghèo này. Nhưng tất cả những gì anh ta nhận được chỉ là sự thờ ơ, thậm chí là vài ánh mắt tò mò, xen lẫn chút khinh thường.
Lan nhìn thẳng vào mắt Hùng, nụ cười trên môi cô đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là ánh mắt lạnh lùng, dứt khoát. Hùng định nói thêm điều gì đó, nhưng Lan không cho anh ta cơ hội. Cô khẽ lắc đầu, như thể đã quá mệt mỏi với màn kịch này.
Lan xoay người nhẹ nhàng, hướng về phía Người đàn ông lịch lãm đang kiên nhẫn đứng chờ. Cô gật đầu với anh ta một cái thật khẽ, đôi môi hé mở.
“Được rồi, chúng ta đi thôi,” Lan nói, giọng cô bình thản đến lạ, như thể Hùng và Tuyết chưa từng xuất hiện.
Cô không thèm nhìn Hùng lấy một lần nữa. Lan điềm nhiên sải bước, đôi giày cao gót khẽ gõ nhịp trên nền đá hoa cương sáng bóng của Sảnh lớn của Trung tâm thương mại R. Người đàn ông lịch lãm khẽ mỉm cười, lịch thiệp đưa tay ra hiệu, cùng Lan bước thẳng về phía sảnh VIP, nơi cánh cửa kính tự động mở ra chào đón họ.
Lan không ngoảnh đầu lại. Bờ vai thẳng tắp của cô khuất dần sau lớp kính trong suốt, mang theo toàn bộ sự chú ý và những lời xì xào còn vương lại trong sảnh. Hùng vẫn đứng trơ trọi giữa trung tâm thương mại, ánh mắt thất thần dõi theo bóng lưng Lan cho đến khi cô hoàn toàn biến mất. Tuyết bên cạnh anh ta, vẫn cúi gằm mặt, chìm trong nỗi xấu hổ tột cùng. Mọi ánh mắt giờ đây đều đổ dồn vào Hùng, vào sự trống rỗng và bất lực của anh ta.
Hùng vẫn đứng bất động, ánh mắt thất thần dõi theo nơi Lan vừa khuất dạng, sự trống rỗng và bất lực bao trùm lấy anh. Những lời xì xào xung quanh như những mũi kim châm vào da thịt Hùng, nhưng tâm trí anh hoàn toàn trống rỗng, chìm trong nỗi hổ thẹn tột cùng. Tuyết bên cạnh, vẫn cúi gằm mặt, chìm trong nỗi xấu hổ còn lớn hơn.
Rồi, một giọng nói trầm ấm từ hệ thống loa phát thanh của Trung tâm thương mại R chợt vang lên, kéo Hùng thoát khỏi cơn mê man: “Kính mời quý vị đối tác, quý khách quý vui lòng di chuyển đến sảnh VIP tầng hai để tham dự buổi tiệc ra mắt đối tác chiến lược của tập đoàn chúng tôi. Buổi tiệc sẽ chính thức bắt đầu sau ít phút nữa.”
Buổi tiệc ra mắt đối tác chiến lược. Những từ ngữ ấy như một dòng điện chạy dọc sống lưng Hùng. Sảnh VIP! Đó chính là nơi Lan và Người đàn ông lịch lãm vừa bước vào. Tim Hùng đập thình thịch trong lồng ngực. Một mảnh ghép kinh hoàng vụt lóe sáng trong đầu anh, xâu chuỗi mọi thứ lại với nhau. Giám đốc đối tác chiến lược mà anh đang ngày đêm khao khát ký hợp đồng, người mà anh đã dày công chuẩn bị cho buổi gặp mặt này… chính là người Lan sắp gặp!
Hùng tái mặt, đôi mắt anh mở lớn đầy kinh hãi. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán anh. Không thể nào! Chắc chắn là không thể nào! Ý nghĩ đó vừa xuất hiện đã lập tức bị Hùng gạt phắt đi, nhưng nỗi sợ hãi tột cùng lại bám riết lấy anh. Một nỗi sợ vô hình, lạnh lẽo bỗng siết chặt lấy cổ họng Hùng.
Liệu Lan, người phụ nữ mà anh đã từng coi thường, đã đẩy ra khỏi cuộc đời mình không chút nuối tiếc, có phá hỏng mọi thứ của anh không? Chẳng lẽ định mệnh lại trớ trêu đến vậy? Ánh mắt Hùng như hóa đá, nhìn chằm chằm về phía cánh cửa sảnh VIP đã đóng kín, nơi bóng dáng Lan vừa biến mất. Cả thế giới của anh như đang sụp đổ.
Hùng giật mình bừng tỉnh khỏi cơn mê sảng, nỗi sợ hãi tột cùng biến thành hành động. Anh không còn nghĩ được gì khác ngoài việc phải ngăn chặn thảm họa này. Anh vội vã quay sang, túm chặt lấy cổ tay Tuyết.
HÙNG
(Giọng khẩn cấp, thì thầm nhưng đầy uy lực)
Đi theo Lan mau!
Không chờ Tuyết kịp phản ứng, Hùng đã buông tay cô ra, lao đi như một mũi tên về phía cánh cửa sảnh VIP tầng hai. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Hùng, chảy dọc thái dương. Từng nhịp tim anh đập thình thịch, như muốn xé toạc lồng ngực. Anh không thể để Lan xuất hiện ở đó, không thể để cô phá hỏng tất cả. Điều gì sẽ xảy ra nếu Lan chính là người đại diện của đối tác? Anh phải ngăn cô lại, phải giải thích mọi chuyện trước khi quá muộn.
Tuyết đứng sững sờ, bất động tại chỗ. Cô nhìn theo bóng lưng Hùng đang vội vã khuất dần, ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên và khó hiểu. Toàn bộ sự xấu hổ vừa rồi dường như đã bị sự hoang mang này thay thế. Hùng đã làm gì vậy? Tại sao anh ta lại đột ngột chạy theo người phụ nữ kia?
Hùng không màng đến Tuyết, anh ta chỉ biết chạy. Tâm trí anh ngập tràn những hình ảnh kinh hoàng về một buổi tiệc ra mắt đối tác bị hủy hoại, về một hợp đồng bạc tỷ tan tành, về một sự nghiệp anh đã dày công gây dựng bỗng chốc sụp đổ vì người phụ nữ mà anh từng khinh miệt. Anh chạy, thở hổn hển, cảm giác như có ngàn mũi kim đang châm chích vào buồng phổi, đôi chân như muốn khuỵu xuống.
Hùng hụt hơi, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở khi anh rẽ vội vào hành lang dẫn đến sảnh VIP. Tuyết lảo đảo chạy theo ngay phía sau, gương mặt cô vẫn chưa hết vẻ bàng hoàng. Hùng ra hiệu cho Tuyết dừng lại, rồi anh nhẹ nhàng ghé mắt qua khe cửa hẹp. Tuyết cũng rướn người nhìn theo, ánh mắt vừa dò xét vừa tò mò.
Trong sảnh VIP rộng lớn, ánh đèn vàng ấm áp chiếu rọi, Lan đang đứng đối diện với một người đàn ông lớn tuổi, tóc điểm bạc, trông vô cùng lịch lãm và quyền uy. Họ đang trò chuyện, dáng vẻ nghiêm túc. Hùng siết chặt nắm đấm, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Anh nín thở lắng nghe.
Giọng Lan vang lên rõ ràng, dứt khoát: “Dạ thưa ông, theo phân tích của chúng tôi, hồ sơ năng lực của Tập đoàn Sơn Tùng, đặc biệt là về dự án khu đô thị mới ở phía Tây thành phố, có một số điểm yếu đáng kể. Về mặt pháp lý, việc giải phóng mặt bằng còn nhiều vướng mắc chưa được xử lý triệt để, có khả năng dẫn đến tranh chấp kéo dài. Ngoài ra, nguồn vốn đầu tư ban đầu có vẻ không ổn định, và đã có nhiều biến động trong ban lãnh đạo chủ chốt trong vòng hai năm gần đây.”
Lời nói của Lan như những nhát dao đâm thẳng vào tim Hùng. Anh chết điếng. Mọi lời cô vừa nói đều là sự thật, những điểm yếu mà anh đã cố gắng che đậy suốt thời gian qua. Đó là những lỗ hổng chí mạng mà nếu bị đối tác nắm được, hợp đồng bạc tỷ chắc chắn sẽ tan thành mây khói. Khuôn mặt Hùng tái mét, mồ hôi lạnh lại một lần nữa túa ra. Anh không thể tin nổi vào tai mình. Lan, người phụ nữ anh từng bỏ rơi, giờ đây lại đang vạch trần mọi bí mật kinh doanh của anh trước mặt đối tác tiềm năng.
Tuyết, đứng ngay sau Hùng, cũng nghe thấy một phần câu chuyện. Cô nhìn thấy vẻ mặt thất thần, kinh hãi của Hùng. Một cảm giác hả hê nhỏ nhoi chợt lóe lên trong lòng cô, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự tò mò và lo lắng. Rốt cuộc, người phụ nữ đó là ai, và mối quan hệ giữa cô ta và Hùng là gì mà có thể khiến anh ta hoảng loạn đến vậy?
Lan vừa dứt lời. Người đàn ông lịch lãm lắng nghe, đôi mắt tinh tường không ngừng quan sát Lan. Ông gật gù, một nụ cười kín đáo thoáng qua trên môi. Hùng bên ngoài khe cửa nín thở, mỗi từ của Lan như một nhát dao đâm thẳng vào khối tài sản mà anh đã dày công xây dựng. Anh cảm thấy ruột gan mình đang bị xé toạc.
Người đàn ông lịch lãm quay hẳn người về phía Lan, ánh mắt trầm tư pha lẫn sự tin tưởng. Ông chậm rãi cất lời, giọng nói đầy quyền lực: “Vậy là quyết định cuối cùng về việc hợp tác với tập đoàn của Hùng sẽ phụ thuộc vào đánh giá của cô, Phó Tổng giám đốc Lan?”
Tiếng “Phó Tổng giám đốc Lan” vang lên rõ mồn một, xuyên thẳng qua khe cửa, như một tiếng sét đánh ngang tai Hùng. Toàn thân Hùng cứng đờ. Anh đứng không vững, hai đầu gối run rẩy lảo đảo. Cả thế giới như quay cuồng, mắt Hùng tối sầm lại. Hùng không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Lan… Lan là Phó Tổng giám đốc? Và quyền định đoạt số phận Tập đoàn Sơn Tùng, sự nghiệp cả đời Hùng, lại nằm trọn trong tay người vợ cũ mà anh đã từng coi thường, khinh miệt, người phụ nữ mà anh nghĩ cả đời chỉ có thể sống trong căn nhà cấp 4 dột nát anh bố thí? Một cảm giác chua chát, đau đớn đến tột cùng dâng lên trong lồng ngực Hùng, muốn nổ tung.
Tuyết đứng phía sau, đôi mắt mở to hết cỡ, gương mặt cô ta tái nhợt vì kinh ngạc. “Phó Tổng giám đốc Lan?” Cô ta lẩm bẩm, giọng nói run rẩy không thành tiếng, sự hả hê ban nãy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một nỗi sợ hãi không tên.
Toàn thân Hùng cứng đờ, đôi chân anh không còn chút sức lực nào để trụ vững. Anh lảo đảo, như một con rối đứt dây, quay lưng lại với khe cửa đang hé mở, quay lưng lại với hiện thực nghiệt ngã đang phơi bày. Gương mặt Hùng trắng bệch, không còn một giọt máu, mọi tự tin, kiêu ngạo ban nãy đều tan biến như bong bóng xà phòng. Anh cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt, một sự nhục nhã, cay đắng đến tột cùng dâng lên, thiêu đốt mọi giác quan.
Tuyết cũng không khá hơn. Đôi mắt cô ta vẫn mở trừng trừng, nỗi sợ hãi len lỏi vào từng tế bào. Cô ta vội vã bám chặt lấy cánh tay Hùng, móng tay cắm sâu vào da thịt anh. “Hùng… chúng ta… phải làm sao đây?” Giọng Tuyết lạc đi, run rẩy, mọi sự ngạo mạn, hả hê trước đó đã bị cơn địa chấn “Phó Tổng giám đốc Lan” cuốn trôi không còn dấu vết.
Hùng không nói một lời. Anh không thể nói. Mọi âm thanh đều kẹt lại trong cổ họng, chỉ còn tiếng tim đập hỗn loạn và hơi thở gấp gáp. Anh chỉ biết lảo đảo bước đi, kéo theo Tuyết đang bám víu như một chiếc bóng. Họ vội vã rời khỏi khu vực văn phòng, ánh mắt tránh né những ánh nhìn tò mò của vài người qua lại. Mỗi bước chân của Hùng đều nặng trĩu sự sỉ nhục. Chiếc Mercedes bóng lộn mà anh vừa hãnh diện lái đến giờ đây lại trở thành một cái lồng kìm hãm sự thất bại của anh. Họ không đi đến Buổi tiệc ra mắt đối tác chiến lược. Họ không còn mặt mũi nào để đứng giữa những người thành công, những người mà có lẽ, ngay lúc này, đang bàn tán về việc Tập đoàn Sơn Tùng của anh vừa đánh mất một hợp đồng béo bở, một cơ hội vàng, chỉ vì sự kiêu ngạo mù quáng của chính giám đốc điều hành.
Hùng nhớ lại bảy năm trước, cái ngày anh dứt khoát ly hôn Lan, vứt cho cô căn nhà cấp 4 dột nát và nghĩ rằng cuộc đời cô sẽ mãi mãi chìm trong tăm tối. Anh đã cười thầm khi nghĩ đến cảnh Lan sẽ vật lộn với cuộc sống, sẽ mãi mãi không thể ngẩng đầu. Và hôm nay, chính người phụ nữ ấy, với Bộ đồ màu xám tro giản dị, lại đứng ở vị trí quyền lực, nắm giữ số phận của anh, của cả tập đoàn anh dày công xây dựng. Nỗi đau này không chỉ là nỗi đau của sự mất mát, mà còn là nỗi đau của sự hối hận tột cùng, của sự tự phụ bị vả thẳng vào mặt.
Hùng và Tuyết bước ra khỏi Trung tâm thương mại R, bầu trời xám xịt như chính tâm trạng của họ. Chiếc Mercedes lăn bánh, mang theo hai con người vừa trải qua một cơn ác mộng ban ngày. Đường phố vẫn đông đúc, nhộn nhịp, nhưng trong tâm trí Hùng, mọi thứ đều im lặng đến đáng sợ, chỉ còn vang vọng tiếng “Phó Tổng giám đốc Lan”. Hùng đã từng nghĩ mình đứng trên đỉnh cao, nhưng giờ đây, anh nhận ra mình chỉ là một kẻ bị lừa dối bởi chính sự kiêu ngạo của bản thân. Anh đã đánh đổi sự chân thành, tình yêu và lòng trung thủy để lấy những thứ phù phiếm, và giờ đây, cái giá phải trả thật quá đắt.
***
Đôi khi, cuộc đời vẫn thường đưa đẩy con người ta vào những ngã rẽ không ngờ, để rồi từ đó, mỗi cá nhân đều phải học cách chấp nhận và trưởng thành. Sự kiêu ngạo, dù mang lại cảm giác quyền lực nhất thời, nhưng luôn là con dao hai lưỡi, có thể cắt đứt mọi mối quan hệ tốt đẹp và dẫn lối đến những thất bại ê chề. Hùng đã từng là biểu tượng của sự thành công, nhưng chính cái tôi quá lớn đã che mờ tầm nhìn của anh, khiến anh không nhận ra giá trị thực sự của những điều mình đang có. Anh đã vứt bỏ một người vợ hiền thục, một mái ấm chân thành, để chạy theo những ảo ảnh xa hoa mà anh lầm tưởng là hạnh phúc. Và rồi, khi tất cả vỡ tan, Hùng mới nhận ra rằng sự giàu có vật chất không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn, và danh vọng phù phiếm không thể mua được sự tôn trọng đích thực. Lan, ngược lại, đã chọn con đường khác. Cô không chọn lối sống đầy hận thù hay đắm chìm trong oán trách. Thay vào đó, cô tập trung vào việc tự hoàn thiện bản thân, nuôi dưỡng nội lực và phát triển sự nghiệp bằng chính năng lực của mình. Chính sự kiên cường và lòng bao dung đã giúp Lan vượt qua mọi sóng gió, không chỉ để chứng minh giá trị của bản thân mà còn để tìm thấy bình yên trong tâm hồn. Cuộc đời luôn có những bài học đắt giá, và đôi khi, chỉ khi mất đi tất cả, con người ta mới thực sự nhìn nhận lại giá trị của tình người, của sự tử tế và của những điều bình dị nhất. Bài học về sự khiêm nhường và lòng biết ơn, có lẽ, chính là ánh sáng dẫn lối cho những ai đã từng lạc lối trong mê cung của sự ích kỷ và kiêu căng.