18 NĂM, HAI CHIẾC GIƯỜNG VÀ MỘT TIẾNG “VỢ ƠI” MUỘN MÀNG
Mọi chuyện bắt đầu từ một lý do rất nhỏ nhặt của 18 năm trước: tiếng ngáy. Tôi là một người đàn ông to béo, tiếng ngáy của tôi có thể làm rung chuyển cả những bức tường mỏng. Lan, vợ tôi, lại là người khó ngủ. Sau một vài đêm trằn trọc, cô ấy đề nghị: “Hay là mình ngủ riêng, để anh được thoải mái mà em cũng được tròn giấc?”
Lúc đó, tôi tặc lưỡi đồng ý. Tôi cứ nghĩ đó là giải pháp văn minh. Nhưng tôi không ngờ rằng, khi hai chiếc gối không còn đặt cạnh nhau, khoảng cách tâm hồn cũng bắt đầu giãn ra theo từng mét vuông của căn nhà.
Suốt 18 năm, chúng tôi sống như hai đường thẳng song song trong một không gian hẹp. Sáng chào nhau một tiếng, tối ăn chung bữa cơm, rồi ai về phòng nấy. Chiếc giường của tôi bộn bề giấy tờ và mùi thuốc lá; chiếc giường của cô ấy luôn ngăn nắp và thoảng mùi tinh dầu oải hương. Tôi hài lòng với sự tự do giả tạo đó, cho đến khi biến cố đầu tiên ập đến.
Hai năm trước, Lan được chẩn đoán mắc ung thư vú giai đoạn hai. Ngày cầm tờ kết quả trên tay, đôi vai cô ấy run lên bần bật. Tôi đã định bước tới ôm lấy vợ, nhưng thói quen xa cách suốt gần hai thập kỷ khiến đôi tay tôi cứng đờ. Tôi chỉ biết nói một câu khô khốc: “Cố gắng lên, y học giờ hiện đại lắm.”
Lịch phẫu thuật của Lan trùng với chuyến đi trekking Fansipan mà tôi đã lên kế hoạch cùng hội bạn cũ từ nửa năm trước. Đối với tôi lúc đó, cuộc phẫu thuật chỉ là một thủ thuật cắt bỏ khối u, có bác sĩ, có y tá, có cả đứa con gái đã trưởng thành chăm nom. Tôi tự nhủ: “Mình ở lại cũng có giúp được gì đâu, chỉ thêm lo lắng.”
Lan nhìn tôi, ánh mắt cô ấy tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu nhưng sâu thẳm trong đó là một nỗi thất vọng không đáy. Cô ấy không ngăn cản, chỉ khẽ nói: “Anh đi chơi vui vẻ, nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Tôi đã đi. Tôi đã cười nói, đã chụp những bức ảnh huy hoàng trên đỉnh núi cao trong khi vợ mình đang nằm trên bàn mổ, chịu đựng nỗi đau xé da thịt và nỗi mặc cảm mất đi một phần cơ thể phụ nữ. Khi tôi trở về với những món quà lưu niệm rẻ tiền, Lan đã ra viện. Cô ấy vẫn nhẹ nhàng nấu cơm, vẫn dọn dẹp, nhưng từ đó, cửa phòng cô ấy luôn khóa chặt mỗi đêm. Tôi đã quá vô tâm để nhận ra rằng, mình đã chính thức bị gạt ra khỏi cuộc đời cô ấy.
Năm nay, quả báo đến với tôi một cách đột ngột.
Đó là một buổi chiều thứ Bảy bình thường. Khi đang loay hoay sửa cái bóng đèn hành lang, một cơn đau nhói như hàng ngàn mũi kim đâm thẳng vào ngực trái khiến tôi gục xuống. Hơi thở nghẹn lại, mồ hôi vã ra như tắm, tầm nhìn của tôi nhòe đi. Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết, cái tên duy nhất tôi thốt lên được là: “Lan… cứu anh!”
Tôi lịm đi và tỉnh lại trong mùi thuốc sát trùng nồng nặc của phòng hồi sức cấp cứu. Bác sĩ bảo tôi bị nhồi máu cơ tim cấp, chỉ cần chậm 5 phút nữa là không thể cứu vãn.
Nằm trên giường bệnh, xung quanh là những chiếc máy đo nhịp tim kêu “tít… tít…” đều đặn, tôi thấy mình thật nhỏ bé và đơn độc. Đêm đầu tiên trong bệnh viện là đêm dài nhất cuộc đời tôi. Cơn đau từ lồng ngực lan ra cánh tay, nhưng nỗi sợ hãi về sự cô độc còn đau đớn hơn thế.
Tôi nhìn sang giường bên cạnh, một người đàn ông trung niên cũng bị bệnh như tôi, nhưng vợ ông ấy đang nắm chặt tay ông, khẽ thì thầm những lời cổ vũ. Còn tôi? Tôi nhìn ra cửa, chỉ thấy ánh đèn neon lạnh lẽo của hành lang.
Sáng hôm sau, Lan đến. Cô ấy mang theo cặp lồng cháo hành nóng hổi. Khuôn mặt cô ấy gầy đi, đôi mắt thâm quầng vì thức trắng đêm lo thủ tục nhập viện cho tôi.
Khi Lan giúp tôi lau người, ngón tay cô ấy vô tình chạm vào ngực tôi. Tôi chợt rùng mình, rồi nhìn xuống đôi bàn tay gầy guộc của vợ. Ký ức về hai năm trước dội về như một làn sóng dữ.
Tôi nhớ lại lúc cô ấy nằm viện, cô ấy đã phải tự mình đối mặt với những cơn đau sau mổ, tự mình chịu đựng những đợt hóa trị rụng tóc, tự mình đối diện với gương mặt hốc hác trong gương… mà không có lấy một bàn tay để nắm, không có một bờ vai để tựa vào. Tôi – người chồng hợp pháp của cô ấy – lúc đó đang mải mê với những cơn gió trên đỉnh núi cao.
“Lan ơi…” – Giọng tôi khàn đặc. Cô ấy không ngẩng đầu, vẫn tỉ mỉ lau đôi tay thô ráp của tôi: “Anh ăn cháo đi cho nóng.”
“Hai năm trước… em đã đau như thế này đúng không?” – Tôi nghẹn ngào hỏi.
Bàn tay Lan khựng lại. Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay tôi. Cô ấy vẫn giữ im lặng, nhưng bờ vai bắt đầu rung lên. Đó là lần đầu tiên sau 18 năm ngủ riêng, tôi thấy vợ mình khóc nức nở như một đứa trẻ. Nỗi đau ấy không phải là đau vì ung thư, mà là nỗi đau của một người bị bỏ rơi ngay trong chính căn nhà của mình.
Suốt một tuần nằm viện, Lan không rời tôi nửa bước. Cô ấy ngủ gục trên chiếc ghế nhựa cạnh giường bệnh. Mỗi lần tỉnh giấc giữa đêm vì cơn đau tim âm ỉ, tôi lại thấy bóng dáng cô ấy ở đó. Tôi nhận ra, suốt 18 năm qua, tôi đã coi sự hiện diện của cô ấy là điều hiển nhiên, như không khí tôi hít thở, để rồi quên mất rằng không khí cũng có thể cạn kiệt nếu ta không biết trân trọng.
Ngày xuất viện, tôi nắm lấy tay Lan, lần này tôi không buông ra nữa. Về đến nhà, tôi nhìn căn phòng ngủ riêng của mình – nơi chứa đựng sự ích kỷ suốt gần hai thập kỷ. Tôi lặng lẽ thu dọn đồ đạc, mang chiếc gối của mình sang gõ cửa phòng Lan.
“Lan, cho anh vào nhé? Anh không muốn ngủ riêng nữa. Anh sợ… anh sợ nếu một ngày trái tim anh lại lỗi nhịp, anh sẽ không còn cơ hội để xin lỗi em.”
Lan nhìn tôi, ánh mắt cô ấy không còn sự tĩnh lặng lạnh lẽo mà đã bắt đầu có hơi ấm. Cô ấy mở rộng cửa, đón tôi vào không gian thơm mùi oải hương ấy. Đêm đó, lần đầu tiên sau 18 năm, tôi nghe thấy hơi thở của vợ ở ngay bên cạnh. Tiếng ngáy của tôi vẫn còn, nhưng Lan không phàn nàn. Cô ấy chỉ nắm lấy tay tôi dưới lớp chăn mỏng.
Tôi nhận ra rằng, một ngôi nhà thực sự không được xây bằng gạch đá, mà được xây bằng những lần nắm tay nhau đi qua giông bão. Cơn đau tim đã suýt lấy đi mạng sống của tôi, nhưng nó lại mang trả lại cho tôi một người vợ mà tôi đã đánh mất từ lâu.
18 năm là một cái giá quá đắt cho một bài học, nhưng may mắn thay, trái tim tôi vẫn còn đủ nhịp đập để bắt đầu lại từ đầu.