Chồng cuỗm 20 tỷ, é//p vợ ly hôn: Món quà ‘chính cung’ khiến đám cưới TA/N N/ÁT!
Phan nghe những lời đó, gương mặt anh ta lập tức biến sắc, từ vẻ khinh khỉnh chuyển sang đỏ gay vì giận dữ. Hắn bật phắt dậy, khiến chiếc ghế bành da cao cấp xô mạnh về phía sau, tạo ra một tiếng động chói tai. Đôi mắt Phan tóe lửa nhìn thẳng vào An, như muốn nuốt chửng cô. Hắn giơ tay, đập mạnh xuống mặt bàn kính chịu lực, tiếng “RẦM!” vang vọng khắp căn phòng khách rộng lớn, làm rung chuyển cả bình hoa pha lê trang trí. An vẫn ngồi đó, đôi mắt bình thản đón nhận cơn thịnh nộ của anh ta.
“Cô nghĩ mình là ai mà dám nói tôi như vậy hả?” Phan gằn giọng, từng chữ như xiên thẳng vào An. “Kẻ hèn hạ? Cô có tư cách gì mà phán xét tôi? Cô chỉ là một người đàn bà vô dụng, không sinh được con, chỉ biết ăn bám và đòi hỏi! Tất cả những gì cô có hôm nay đều là do tôi ban cho!” Hắn chỉ tay vào sấp giấy tờ ly hôn, ngữ điệu càng thêm chua chát. “Ký vào đó đi, rồi biến khỏi mắt tôi. Đừng để tôi phải dùng cách mạnh hơn để tống cô ra khỏi cái nhà này!”
An vẫn ngồi đó, đôi mắt bình thản đón nhận cơn thịnh nộ của Phan. Cô khẽ lắc đầu, một nụ cười gần như không thấy nở trên môi.
“Anh nói đúng, Phan,” An chậm rãi nói, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng sắc như dao cạo, “tất cả những gì tôi có hôm nay đều là do anh ‘ban cho’, phải không? Kể cả cái biệt thự sang trọng này, số tài sản 20 tỷ đã bị chuyển tên, và cả cái gia đình mà tôi đã vun đắp trong suốt mười năm hôn nhân này nữa?”
Phan giật mình, ngạc nhiên trước vẻ điềm tĩnh và sự mỉa mai tinh tế của An. Hắn ta nhíu mày, định đáp trả nhưng An đã tiếp lời, không cho hắn cơ hội.
“Anh nghĩ tôi sẽ quỳ gối van xin, hay khóc lóc cầu xin anh sao? Anh đã lầm rồi.” An đặt tay lên xấp đơn ly hôn trên bàn, đẩy nhẹ nó về phía Phan. “Tôi sẽ không ký vào tờ đơn này, Phan. Tuyệt đối không.”
Phan trợn mắt, cơn giận bùng lên. “Cô dám! Cô nghĩ mình là ai mà dám chống đối tôi?”
An ngẩng đầu, ánh mắt cô giờ đây không còn sự bình thản đơn thuần mà ẩn chứa một ý chí kiên định. “Tôi là vợ hợp pháp của anh, An, người đã cùng anh gây dựng nên mọi thứ. Và tôi sẽ không chấp nhận bất kỳ sự sắp đặt gian xảo nào của anh.” Cô dừng lại, nhìn thẳng vào Phan, từng lời thốt ra như đinh đóng cột. “Anh muốn ly hôn? Được thôi. Nhưng tôi sẽ không ký cho đến khi anh trả lại những gì thuộc về tôi một cách hợp pháp, chia tài sản một cách sòng phẳng theo đúng quy định của pháp luật.”
Phan đứng như trời trồng, gương mặt hắn ta từ đỏ gay chuyển sang tái mét, không thể tin vào tai mình. An không hề yếu đuối như hắn vẫn tưởng. Nụ cười tự mãn của hắn vừa nãy đã tắt ngúm. Phan bắt đầu cảm thấy lạnh sống lưng.
Tuy nhiên, sự sợ hãi nhanh chóng nhường chỗ cho vẻ khinh khỉnh thường thấy. Phan lắc đầu, một nụ cười nhếch mép xuất hiện trên môi. Hắn nhìn An với ánh mắt đầy đe dọa, như thể An vừa phạm phải một sai lầm chết người.
“Nực cười!” Phan bật cười khẩy, giọng điệu châm biếm, “Cô nghĩ mình đang làm gì vậy, An? Đang ra vẻ cứng rắn sao? Để tôi nói cho cô biết, nếu cô cứ cố chấp như vậy, cô sẽ không nhận được bất cứ thứ gì đâu. Một xu lẻ cũng không có.”
Hắn nhích người lại gần An, cúi thấp giọng, ánh mắt sắc lạnh quét qua gương mặt cô. “Cô nên nhớ, tôi là người nắm giữ mọi thứ. Cô chống đối tôi, là cô đang tự cắt đứt con đường sống của mình. Sau mười năm hôn nhân này, cô sẽ chẳng còn lại gì cả, trắng tay. Cô sẽ phải hối hận đấy, An, nếu không rời đi trong êm đẹp.”
Phan lùi lại một bước, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào An, từng lời hắn nói ra như muốn đóng đinh cô vào vách tường. “Đừng trách tôi không cho cô con đường lui!”
An nhìn thẳng vào mắt Phan, vẻ sợ hãi đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một ánh mắt lạnh như băng. An không nói thêm một lời nào. Cô từ tốn đứng dậy từ chiếc ghế sofa sang trọng, không vội vã, không dao động. Mỗi động tác của An đều toát lên một sự điềm tĩnh đáng sợ. An liếc nhìn Phan lần cuối, ánh mắt đó không còn sự đau đớn hay cầu xin, chỉ còn lại sự khinh miệt sâu sắc, như thể Phan chỉ là một thứ rác rưởi không đáng để An phải bận tâm.
Phan định mở miệng nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đó của An, hắn bỗng rùng mình. An quay lưng đi, bóng cô đổ dài trên sàn đá cẩm thạch của Biệt thự sang trọng. Tiếng giày cao gót của An vang lên đều đặn, mạnh mẽ trên nền nhà, mỗi bước chân như một nhát dao găm vào không khí căng thẳng. An không ngoảnh lại. Cánh cửa biệt thự nặng nề khép lại sau lưng An, mang theo những âm thanh cuối cùng của cuộc hôn nhân mười năm đầy cay đắng.
Khi chiếc xe lăn bánh ra khỏi cổng, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi An. Nụ cười ấy không có niềm vui, chỉ có sự lạnh lùng đến tột độ. Trong lòng An, ngọn lửa hận thù đã được nung nấu thành một khối thép rắn chắc. An đã có một kế hoạch, một kế hoạch trả thù tỉ mỉ và lạnh lùng, từng bước từng bước một. An siết chặt tay lái, ánh mắt kiên định hướng về phía trước. Kẻ phản bội này, Phan, sẽ không bao giờ được yên ổn. An thề sẽ khiến hắn phải trả giá, bằng mọi giá.
An’s Mercedes lướt đi trên đường, xuyên qua những con phố đông đúc của thành phố. Ánh mắt An vẫn kiên định, không một chút dao động. An biết mình cần một người đồng hành, một chuyên gia có đủ khả năng để giúp cô thực hiện kế hoạch. Cô đã tìm hiểu rất kỹ và quyết định đến gặp một luật sư hàng đầu, người nổi tiếng với những vụ kiện phức tạp và khả năng lật ngược tình thế.
Chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà văn phòng hiện đại, sang trọng. An bước xuống, chỉnh lại bộ vest đen thanh lịch, toát lên vẻ tự tin và quyền lực. Cô đi thẳng vào văn phòng luật, không chút chần chừ.
Luật sư Hùng, một người đàn ông trung niên với mái tóc điểm bạc và ánh mắt sắc sảo, đã chờ sẵn. Ông mời An ngồi đối diện chiếc bàn làm việc rộng lớn. Không khí trong phòng làm việc trang trọng, chuyên nghiệp.
“Chào cô An. Tôi đã xem qua email tóm tắt của cô,” Luật sư Hùng mở lời, giọng điệu điềm tĩnh nhưng đầy uy lực.
An đặt một chiếc cặp da lên bàn, đẩy về phía ông. “Đây là tất cả. Bằng chứng về việc Phan đã lén lút chuyển nhượng số tài sản 20 tỷ đứng tên Mẹ Phan, cùng với những giấy tờ liên quan đến việc anh ta ép tôi ly hôn.”
Luật sư Hùng mở cặp, lướt qua các tài liệu với tốc độ đáng kinh ngạc. Từng trang giấy là một bằng chứng rõ ràng về sự lừa dối, về kế hoạch gian xảo của Phan. An nhìn thẳng vào mắt luật sư, sự lạnh lùng trong ánh mắt cô không hề suy giảm.
“Mười năm hôn nhân, tôi đã cống hiến tất cả. Đổi lại là sự phản bội và trắng tay,” An nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng ẩn chứa sự căm hờn sâu sắc. “Tôi muốn anh ta phải trả giá cho những gì đã làm. Không phải chỉ là tiền bạc, mà là sự nghiệp, danh dự, tất cả mọi thứ.”
Luật sư Hùng gật đầu nhẹ. “Tình hình khá phức tạp, nhưng không phải không có cách. Với những chứng cứ này, chúng ta có thể khởi kiện về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Việc chuyển nhượng tài sản sau khi có dấu hiệu rạn nứt hôn nhân và việc ép buộc ly hôn có thể được coi là hành vi nhằm tước đoạt tài sản hợp pháp của cô.”
Ông dừng lại, nhìn An. “Tuy nhiên, để thắng tuyệt đối, chúng ta cần một chiến lược tỉ mỉ. Phải khiến Phan không kịp trở tay.”
An cảm thấy một luồng sức mạnh mới trỗi dậy. Có một người đồng hành chuyên nghiệp, một chuyên gia hiểu rõ luật pháp, đã khiến cô vững tâm hơn rất nhiều. Cô tin rằng mình không còn đơn độc trong cuộc chiến này.
“Tôi sẵn sàng làm mọi thứ theo hướng dẫn của anh,” An đáp, ánh mắt lóe lên tia quyết tâm sắt đá. “Hãy nói cho tôi biết, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu.”
Luật sư Hùng mỉm cười nhạt. “Chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc thu thập thêm chứng cứ, củng cố hồ sơ, và quan trọng nhất là giữ bí mật tuyệt đối về kế hoạch này.”
An gật đầu. Cô biết, cuộc chơi chỉ mới thực sự bắt đầu. Phan sẽ sớm nếm trải hậu quả của những gì hắn đã gieo.
Một tháng sau, kể từ ngày An kiên quyết đối mặt với Phan trong biệt thự sang trọng, thủ tục ly hôn của họ được gấp rút đưa ra giải quyết tại văn phòng luật sư. Phan, với vẻ mặt đầy tự mãn, ngồi đối diện An. Gã mặc bộ vest đắt tiền, ánh mắt luôn liếc nhìn đồng hồ, rõ ràng muốn mọi thứ kết thúc càng nhanh càng tốt để chạy theo tình nhân đang mang thai. Bên cạnh gã là luật sư riêng, một người đàn ông lớn tuổi với vẻ mặt lạnh lùng, liên tục thúc giục.
Luật sư Hùng ngồi cạnh An, vẻ mặt điềm tĩnh, đôi khi lại nháy mắt ra hiệu cho cô. An, ngược lại, chỉ khoác lên mình bộ đồ công sở giản dị, mái tóc búi cao gọn gàng, nhưng ánh mắt cô lại sắc lạnh đến đáng sợ. Cô không hề nao núng trước thái độ khinh thường của Phan và luật sư của gã.
Luật sư của Phan bắt đầu cuộc đối thoại bằng giọng điệu cứng rắn. “Về vấn đề tài sản, thưa cô An, chúng tôi đã xem xét kỹ lưỡng. Sau mười năm hôn nhân, theo thỏa thuận ban đầu, cô sẽ nhận được một khoản bồi thường tượng trưng cho những đóng góp không đáng kể.”
An siết chặt bàn tay dưới gầm bàn, nhưng vẻ mặt vẫn bất biến. Cô biết, đây là chiêu trò của Phan, hắn đã kịp thời chuyển hết 20 tỷ tài sản sang tên Mẹ Phan từ lâu. Giờ đây, hắn coi cô như một gánh nặng cần vứt bỏ.
Luật sư Hùng nhẹ nhàng lên tiếng: “Chúng tôi hiểu tình hình tài chính của ông Phan hiện tại. Dù khoản bồi thường không xứng đáng với mười năm cống hiến của cô An, nhưng vì mục tiêu chính là nhanh chóng chấm dứt mối quan hệ này, cô An đã đồng ý.”
Luật sư của Phan nhếch mép cười, ánh mắt đầy vẻ chiến thắng. “Vậy thì tốt. Hồ sơ đã được chuẩn bị đầy đủ. Chỉ cần cô An ký vào đây, mọi chuyện sẽ kết thúc.”
Phan nhìn An, nở nụ cười khinh miệt. “Cô An à, cuối cùng thì cô cũng hiểu ra thôi. Cố chấp chỉ tổ làm mất mặt mình.”
An không nói gì. Cô cầm cây bút, bàn tay run nhẹ, ký vào tờ đơn ly hôn. Khoản bồi thường nhỏ nhoi, vỏn vẹn vài trăm triệu đồng, một con số nực cười so với gia tài khổng lồ Phan từng sở hữu. An ngước lên nhìn Phan, đúng lúc gã đang tự mãn xoay chiếc nhẫn trên ngón tay.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, nụ cười trên môi Phan chợt tắt ngúm. An không hề tỏ ra đau khổ hay tức giận. Thay vào đó, một nụ cười khó hiểu từ từ nở trên môi An, ánh mắt cô lóe lên một tia sáng sắc lạnh, như thể cô vừa nhận được một món quà vô giá. Đó là nụ cười của một kẻ đang nắm giữ bí mật động trời, một kẻ vừa buông mồi để chuẩn bị cho một đòn giáng trả chí mạng.
Phan chợt rùng mình, cảm thấy lạnh sống lưng. Gã không hiểu nụ cười đó có ý nghĩa gì, nhưng một dự cảm chẳng lành bỗng dâng lên trong lòng. An đứng dậy, cầm lấy chiếc túi xách, không nói một lời nào nữa. Cô quay lưng bước đi, để lại Phan với nỗi bất an không tên.
Một tháng sau ngày An ký vào đơn ly hôn, cuộc sống của Phan xoay quanh những buổi thử đồ cưới, chọn địa điểm và lên danh sách khách mời. Biệt thự sang trọng giờ đây đã được trang hoàng lộng lẫy theo phong cách khác, chuẩn bị cho một chương mới. Phan, trong bộ vest trắng tinh, đứng giữa sảnh tiệc cưới rộng lớn của Địa điểm tổ chức đám cưới, ánh mắt quét qua những bó hoa tươi thắm và ánh đèn pha lê lấp lánh. Gã cười mãn nguyện, hất cằm ra hiệu cho người quản lý sự kiện.
“Phải, tôi muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo,” Phan nói, giọng đầy vẻ tự hào, “Đây sẽ là đám cưới hoành tráng nhất mà cái thành phố này từng chứng kiến.”
Bồ trẻ, bụng đã nhô cao rõ rệt trong chiếc váy bầu màu kem, tựa vào tay Phan, vẻ mặt rạng rỡ. Cô ta khẽ vuốt ve bàn tay gã, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc và sự chiếm hữu.
“Anh Phan lúc nào cũng chu đáo nhất,” Bồ trẻ nũng nịu.
Phan mỉm cười, quay sang nhìn cô ta đầy yêu chiều. “Chỉ cần em vui là được. Anh muốn cho em một đám cưới không thua kém bất kỳ ai.”
Một người bạn của Phan, ông Minh, bước tới, vỗ vai gã chúc mừng. “Trông chú mày hạnh phúc quá Phan à. Chắc chắn là ‘hạnh phúc mới’ này đúng là định mệnh rồi.”
Phan cười phá lên, kéo Bồ trẻ sát vào mình. “Định mệnh chứ sao nữa! Ông thấy không? Đàn ông là phải biết buông bỏ cái cũ để nắm bắt cái tốt đẹp hơn. Tôi đã tìm thấy chân ái của mình rồi.” Ánh mắt gã lướt qua vẻ mặt Bồ trẻ, một tia đắc thắng lóe lên. “Cái cũ ấy à, chỉ là gánh nặng không hơn không kém.”
Ông Minh gật gù, liếc nhìn Bồ trẻ, ánh mắt có chút dò xét nhưng nhanh chóng che giấu. “Đúng là có phúc. Chúc mừng chú mày.”
Phan không hề hay biết, mỗi lời gã nói ra, mỗi nụ cười mãn nguyện gã trưng trổ, đều là những nét vẽ cuối cùng cho bức tranh định mệnh đang chờ đợi. Gã tin rằng mình đã hoàn toàn thoát khỏi quá khứ, vứt bỏ được An một cách êm đẹp. Cái nụ cười bí ẩn của An tại văn phòng luật sư đã sớm bị gã cho vào quên lãng, chỉ còn lại sự tự mãn ngập tràn trong tâm trí Phan. Gã không hề biết, món quà bất ngờ từ An đang dần được chuẩn bị, từng chút một, để gửi đến ngay chính nơi “hạnh phúc mới” của gã được dựng xây.
Trong khi đó, tại một căn hộ nhỏ nhưng ấm cúng, ánh đèn vàng dịu nhẹ bao trùm không gian, tạo cảm giác yên bình đến lạ thường. Trên bàn trà gỗ, rải rác những tập tài liệu, vài chiếc bút, và một chiếc laptop vẫn đang mở. An, trong bộ đồ giản dị, gương mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự quyết đoán. Ngồi đối diện cô là vị luật sư của mình, ông Hùng, người đàn ông trung niên với mái tóc điểm bạc và phong thái chuyên nghiệp.
Ông Hùng cẩn thận đọc lướt qua những dòng cuối cùng trên màn hình, rồi gật đầu hài lòng. “Mọi thứ đã hoàn thiện, An. Các bằng chứng đều được tập hợp chặt chẽ, không chừa một kẽ hở nào. Kế hoạch này… quả thực rất táo bạo.”
An khẽ nhấp một ngụm trà, khóe môi cô nhếch lên một nụ cười bí ẩn. “Tôi đã nói rồi, ông Phan xứng đáng có một món quà đặc biệt. Một món quà mà hắn sẽ không thể nào quên được.”
Ông Hùng đẩy chiếc laptop về phía An, trên màn hình là một file tài liệu với tiêu đề lớn. “Và đây, chính là mảnh ghép cuối cùng. Tất cả đã sẵn sàng.” Ông nhìn An với vẻ thán phục. “Cô An, tôi chưa từng thấy ai bình tĩnh đến vậy khi đối diện với sự phản bội.”
An đặt tách trà xuống, ngón tay khẽ vuốt ve bìa tập tài liệu. Cô nhớ lại những lời nói đầy khinh miệt của Phan, gương mặt rạng rỡ của Bồ trẻ. Một cảm giác lạnh lùng dâng lên trong lòng. “Bởi vì tôi không còn buồn nữa, ông Hùng ạ. Tôi chỉ còn lại sự công bằng. Sau mười năm hôn nhân, cái giá phải trả cho sự tham lam và bội bạc ấy… không thể chỉ là vài lời nói suông.”
Cô ngước mắt nhìn lên, ánh mắt đầy kiên định. “Phan nghĩ hắn đã vứt bỏ được gánh nặng. Hắn đâu biết, gánh nặng đó giờ đây lại chính là thứ sẽ nhấn chìm hắn.” An đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thành phố lung linh ánh đèn. Nụ cười bí ẩn lại hiện rõ trên môi cô.
“Đã đến lúc gửi quà cho tân lang tân nương rồi.”
Địa điểm tổ chức đám cưới lộng lẫy, ngập tràn trong sắc hoa trắng và ánh đèn lung linh. Tiếng nhạc du dương vang lên, hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng của hàng trăm khách mời. Mọi người đều ăn vận sang trọng, trao nhau những cái bắt tay và lời chúc mừng. Không khí hân hoan, tràn đầy sự kiện trọng đại.
Rồi, cánh cửa lớn hé mở. Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía lối đi chính. Phan xuất hiện, khoác trên mình bộ vest chú rể lịch lãm, nụ cười rạng rỡ đến chói mắt. Bên cạnh hắn là Bồ trẻ, cô dâu của ngày hôm nay, với chiếc váy cưới trắng tinh khôi ôm lấy vóc dáng đang ngày một đầy đặn hơn. Bụng cô hơi nhô ra, là minh chứng cho “tài sản” quý giá mà Phan đang trông đợi. Cô cũng cười tươi như hoa, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc và sự mãn nguyện.
Từng bước chân của Phan và Bồ trẻ tiến vào lễ đường đều được đón chào bằng tràng pháo tay giòn giã và những lời chúc tụng hoa mỹ. “Chúc mừng hạnh phúc!”, “Đôi lứa xứng đôi quá!”, “Đẹp đôi thật đấy!”. Mẹ Phan, ngồi ở hàng ghế đầu, gương mặt bà giãn ra, ánh mắt đầy tự hào nhìn con trai và cô con dâu mới. Bà khẽ nắm tay Bồ trẻ, thì thầm những lời chúc phúc đầy yêu thương.
Phan siết nhẹ tay Bồ trẻ, lòng hắn dâng lên một cảm giác choáng ngợp. Hắn nhìn quanh, từ những gương mặt hân hoan của khách mời cho đến sự lộng lẫy của không gian cưới, rồi liếc xuống Bồ trẻ đang tựa đầu vào vai mình. Một nụ cười tự mãn hiện rõ trên môi hắn. “Tuyệt vời,” hắn thầm nghĩ. “Đúng là mình là người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới rồi.” Mọi thứ hắn mong muốn đều đang hiện hữu, ngay trước mắt hắn, hoàn hảo đến từng chi tiết. Hắn cảm thấy mình đã chiến thắng, một chiến thắng vang dội.
Đúng lúc đó, khi vị chủ hôn vừa cất lời mở đầu cho nghi thức chính: “Kính thưa quý vị, hôm nay chúng ta tề tựu tại đây…”, thì một bóng người đột ngột xuất hiện ở cuối lối đi chính. Đó là một người đàn ông mặc bộ vest đen lịch sự, gương mặt điềm tĩnh đến lạ lùng. Trên tay ông ta là một phong bì dày cộp, màu nâu sẫm, trông có vẻ nặng trịch, nổi bật hẳn giữa không gian tràn ngập sắc trắng. Ông ta không giống một khách mời, và bước đi của ông ta dứt khoát, thẳng tắp, như thể có một nhiệm vụ cụ thể.
Tất cả ánh mắt bắt đầu đổ dồn về phía người đàn ông lạ mặt. Những tiếng xì xào lan nhanh như lửa cháy. Mẹ Phan nheo mắt nhìn, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành. Bồ trẻ cũng ngạc nhiên, nụ cười trên môi hơi tắt lịm. Riêng Phan, vẫn đang chìm đắm trong men say chiến thắng, hắn chỉ thoáng nhíu mày vì sự gián đoạn. Hắn nghĩ đây có lẽ là một nhân viên của nhà hàng hoặc một vị khách quá vội vàng nào đó.
Người đàn ông không hề nao núng trước những ánh nhìn dò xét. Ông ta bước thẳng đến lễ đài, dừng lại ngay trước mặt Phan, giơ cao phong bì trong tay. Hắn nhìn vào đôi mắt Phan, không chút cảm xúc, rồi hơi nghiêng người, ghé sát vào tai Phan và nói nhỏ một cách dứt khoát, đủ để chỉ mình Phan nghe thấy: “Đây là món quà đặc biệt gửi đến chú rể.”
Phan nhíu mày, khó chịu cực độ khi giọng nói lạnh lùng kia thì thầm vào tai hắn. Hắn không nói lời nào, chỉ giật lấy phong bì từ tay người đàn ông, coi đó như một hành động miễn cưỡng để nhanh chóng kết thúc sự gián đoạn vô duyên này. Hắn thầm nghĩ, chắc chắn đây là một vị khách nào đó muốn gây sự chú ý, hoặc chỉ đơn giản là một phong bì mừng cưới được gửi đến theo một cách kỳ quặc.
Người đàn ông lạ mặt khẽ gật đầu, rồi quay lưng bước đi dứt khoát như khi ông ta xuất hiện, để lại một không khí ngột ngạt và đầy thắc mắc. Mọi ánh mắt vẫn đổ dồn vào Phan, chờ đợi xem hắn sẽ làm gì với “món quà đặc biệt” kia.
Với vẻ mặt khó chịu, Phan đưa tay xé toạc miệng phong bì. Hắn không thèm nhìn người đàn ông nữa, chỉ tập trung vào việc nhanh chóng giải quyết chuyện này để tiếp tục buổi lễ. Hắn nghĩ bụng, có thể đây là một chiếc thiệp chúc mừng cầu kỳ, hoặc một phong bì tiền mừng với số lượng lớn. Thế nhưng, khi những tờ giấy bên trong dần lộ diện, nụ cười nửa miệng trên môi Phan, cái nụ cười tự mãn đã theo hắn suốt buổi sáng, chợt cứng lại. Đôi mắt hắn mở to, nhìn chằm chằm vào những dòng chữ và con dấu trên các tài liệu.
Mẹ Phan, đang đứng ngay cạnh, thấy biểu cảm của con trai đột ngột thay đổi, bà liền sốt ruột hỏi nhỏ: “Có chuyện gì vậy con? Ai gửi cái gì vậy?”
Bồ trẻ cũng tò mò ghé mắt nhìn, trong lòng dấy lên một dự cảm không hề tốt đẹp. Tay cô ta vô thức siết chặt bó hoa cưới.
Phan không trả lời mẹ. Hắn hoàn toàn bất động, gương mặt trắng bệch, mọi tự mãn đã biến mất, thay vào đó là sự hoang mang tột độ. Trong tay hắn là một xấp giấy tờ, không phải là thiệp hay tiền mừng, mà là những bản sao công chứng của các giấy tờ tài sản, cùng với một văn bản pháp lý khác. Hắn đọc nhanh qua những dòng chữ, rồi lật đến trang cuối cùng, nơi có một chữ ký quen thuộc, ký tên An. Tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực. Hắn vẫn cầm chặt xấp giấy, như thể sợ chúng sẽ tan biến.
Phan vẫn cầm chặt xấp giấy, như thể sợ chúng sẽ tan biến. Đôi mắt hắn dáo dác lướt qua từng dòng chữ, từng con dấu đỏ chói. Não bộ hắn cố gắng ghép nối các mảnh thông tin rời rạc, cảm giác ớn lạnh bò dọc sống lưng. Đó không chỉ là các giấy tờ tài sản thông thường, mà còn là một văn bản pháp lý mang tính chất tối mật. Hắn nhìn kỹ hơn, và rồi, một dòng tiêu đề in đậm đập thẳng vào mắt hắn: LỆNH TRIỆU TẬP KHẨN CẤP.
Khuôn mặt Phan lập tức tái mét, máu trong người như đông cứng lại. Đôi mắt hắn mở to đến cực điểm, chứa đựng sự kinh hoàng tột độ khi hắn nhận ra đây là lệnh triệu tập từ tòa án, không phải cho một vụ tranh chấp nhỏ nhặt, mà là liên quan đến những sai phạm tài chính nghiêm trọng. Cùng với lệnh triệu tập là những bản sao chi tiết, minh bạch về việc rửa tiền và trốn thuế của công ty hắn, từng con số, từng giao dịch mờ ám đều được liệt kê rõ ràng, không thể chối cãi. Một cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy toàn thân hắn, tự mãn và kiêu ngạo tan biến không còn một dấu vết.
Mẹ Phan thấy con trai đột ngột biến sắc, bà sốt ruột giục: “Có chuyện gì vậy con? Con mau nói đi!”
Bồ trẻ đứng cạnh, cảm nhận được sự bất thường, bàn tay cô ta run rẩy siết chặt bó hoa cưới, trong lòng dấy lên một dự cảm chết chóc.
Phan không hề nghe thấy lời mẹ nói. Hắn như một pho tượng, hoàn toàn bất động, chỉ có đôi mắt vẫn dán chặt vào xấp tài liệu đang hủy hoại tương lai hắn từng chút một. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán. Hắn nuốt khan, cố gắng phát ra tiếng nói nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt. Cuối cùng, một tiếng lẩm bẩm khẽ khàng, như từ một vực sâu vô tận, thoát ra khỏi kẽ răng: “Không thể nào… là cô ta!”
“Không thể nào… là cô ta!”
Lời thì thầm đó thoát ra như một tiếng rít, đôi mắt Phan vẫn dán chặt vào xấp giấy, đồng tử co rút vì sợ hãi. Lưng hắn ướt đẫm mồ hôi lạnh, từng thớ thịt trong người như đang co thắt lại. Hắn cảm thấy mặt đất dưới chân như sụp đổ, tất cả những gì hắn đã dày công xây dựng, những toan tính độc ác, giờ đây đang tan thành mây khói chỉ vì một “món quà” từ An. Tương lai giàu sang, tự do đang dần biến thành những song sắt lạnh lẽo.
Mẹ Phan thấy con trai đột nhiên đứng bất động, sắc mặt trắng bệch, bà lo lắng lay nhẹ tay hắn: “Phan! Con làm sao vậy? Nói mẹ nghe đi con!”
Nhưng Phan không nghe thấy gì. Cả thế giới trước mắt hắn giờ chỉ còn là màu đen. Một cơn hoảng loạn tột độ ập đến, hắn không thể thở, không thể suy nghĩ. Tiếng nhạc du dương của đám cưới, những lời chúc mừng xì xào, tất cả như biến thành những tiếng gào thét chói tai trong đầu hắn. Hắn không thể cưới, không thể bị tống vào tù!
Trong khoảnh khắc điên loạn, Phan đột ngột ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu quét qua toàn bộ khán phòng đang chìm trong không khí hân hoan. Hắn nắm chặt xấp giấy trong tay, run rẩy đến tột độ, rồi như một con thú bị dồn vào đường cùng, hắn hét lên một tiếng xé lòng, át cả tiếng nhạc:
“DỪNG LẠI! HỦY BỎ ĐÁM CƯỚI NGAY LẬP TỨC!”
Tiếng hét như sấm sét giáng xuống, khiến cả khán phòng đang huyên náo bỗng chốc im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Phan, những nụ cười tắt ngúm trên môi, thay vào đó là sự ngỡ ngàng, hoang mang. Một sự hỗn loạn bắt đầu nhen nhóm. Những tiếng xì xào bàn tán nổi lên, từ tò mò chuyển sang ồn ào, rồi dần biến thành những câu hỏi dồn dập. Khách khứa bắt đầu đứng dậy, nhốn nháo nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Bồ trẻ đứng cạnh Phan, đôi mắt cô ta mở to hết cỡ, sững sờ. Bó hoa cưới trong tay cô ta rơi tõm xuống sàn, những cánh hoa trắng muốt vương vãi. Cô ta nhìn Phan với vẻ mặt đầy sợ hãi và khó hiểu, rồi một cảm giác tuyệt vọng dâng trào. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi lã chã, cô ta khóc òa lên nức nở, tiếng khóc của một người bị bỏ rơi giữa lễ đường, không một lời giải thích.
Phan không đợi thêm một giây nào, hắn điên cuồng vứt xấp giấy xuống sàn, đẩy mạnh Bồ trẻ đang sững sờ sang một bên. Tiếng khóc nức nở của cô ta không còn chạm đến hắn. Trong đầu Phan lúc này chỉ còn tiếng chuông báo động vang vọng, tiếng còi xe cảnh sát ảo ảnh đang hú gọi hắn. Hắn lao như bay qua đám đông đang hoang mang tột độ, đẩy ngã vài người trên đường. Khách khứa hốt hoảng né tránh, những tiếng la ó, chửi rủa vang lên. Mẹ Phan thất thần nhìn theo, miệng lắp bắp gọi tên con trai nhưng hắn đã biến mất khỏi tầm mắt.
Phan chạy thục mạng ra khỏi Địa điểm tổ chức đám cưới, hơi thở dồn dập như muốn nổ tung lồng ngực. Hắn vấp ngã liên tục, nhưng cơn sợ hãi còn lớn hơn cả đau đớn, thúc giục hắn đứng dậy và tiếp tục chạy. Chiếc điện thoại trong túi quần rung lên bần bật, hắn vội vã rút ra, ngón tay run rẩy nhấn số.
“Alo… Ông Nam à? Chuyện gì vậy? Có phải… có phải tài khoản công ty tôi có vấn đề không?” Giọng hắn lạc đi, đầy vẻ khẩn cầu.
Đầu dây bên kia vọng lại tiếng nói gấp gáp, lạnh lùng: “Thưa ông Phan, tất cả các tài khoản của ông và công ty đều đã bị phong tỏa theo lệnh khẩn cấp. Các đối tác lớn đã đồng loạt rút vốn. Công ty đang đứng trước bờ vực phá sản.”
“Không thể nào! Ông đang nói cái gì vậy?” Phan hét lên, cảm giác như có ai đó đang siết chặt cổ họng hắn. “Phong tỏa? Ai dám… Ai dám làm vậy?”
“Lệnh từ tòa án, thưa ông. Về một vụ kiện liên quan đến việc chuyển nhượng tài sản trái phép… ” Ông Nam vừa nói vừa thở dài, “Tình hình rất tệ, thưa ông. Ông cần về gấp để giải quyết.”
Phan cúp máy cái rụp, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm áo. Hắn cố gắng hít thở sâu, nhưng không khí như đặc quánh lại, không thể lọt vào phổi. Hắn lại nhấn một cuộc gọi khác, lần này là số của một luật sư mà hắn tin tưởng.
“Luật sư Trường, tôi cần ông ngay lập tức! Có chuyện gì vậy? Vụ kiện gì? Tôi có bị truy tố không?”
Giọng luật sư Trường bên kia đầu dây đầy vẻ lo lắng, pha lẫn chút thất vọng: “Thưa ông Phan, tôi vừa nhận được thông báo. Tất cả 20 tỷ tài sản ông đã chuyển nhượng sang tên Mẹ Phan, bao gồm cả căn Biệt thự sang trọng, đều đã bị tạm giữ và đang chờ phán quyết cuối cùng của tòa án. Tòa án cũng đã thụ lý đơn yêu cầu hủy bỏ giao dịch chuyển nhượng tài sản do có dấu hiệu lừa đảo và rửa tiền. Với những bằng chứng mà đối phương đưa ra, tình hình của ông rất xấu. Rất có thể, ông sẽ đối mặt với án tù.”
Đôi chân Phan lảo đảo, như bị rút cạn sức lực. “Án… án tù?” Hắn thì thầm, tiếng nói nhỏ xíu đến mức chính hắn cũng không nghe rõ. Mảnh đất dưới chân hắn bỗng chốc quay cuồng, không gian xung quanh như đổ sập. Hắn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nơi những con số nhảy nhót vô hồn, như cuộc đời hắn đang dần trở về con số không.
Hắn loạng choạng đi vài bước, rồi cả người Phan đổ sụp xuống một băng ghế đá cạnh đường, đầu óc trống rỗng. Trời đất tối sầm lại. Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, nước mắt bắt đầu chảy ra từ khóe mắt hắn, nhưng không phải là nước mắt của sự hối hận, mà là của một kẻ trắng tay, của một kẻ đã mất tất cả. Hắn gục mặt xuống hai đầu gối, cơ thể run lên bần bật, từng tiếng nấc nghẹn ngào bật ra trong không gian vắng lặng. Tất cả đã kết thúc, tất cả đã mất rồi.
Phan đã lang thang như một kẻ mất hồn suốt nhiều ngày liền, thân tàn ma dại. Hắn không còn tin tức gì về Bồ trẻ hay Mẹ Phan. Điện thoại thì liên tục bị các chủ nợ, luật sư và cảnh sát gọi đến. Tài khoản cá nhân, tài khoản công ty, tất cả đều bị phong tỏa. Các đối tác làm ăn quay lưng. Biệt thự sang trọng đã bị niêm phong. Giờ đây, hắn chỉ còn một bộ quần áo bẩn thỉu trên người và chút tiền lẻ đủ để sống vật vờ qua ngày. Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, hình ảnh duy nhất còn sót lại trong tâm trí hắn là An – người vợ cũ, người mà hắn đã từng khinh rẻ, nhưng giờ đây lại là tia hy vọng cuối cùng.
Hắn lê lết, râu ria mọc lởm chởm, mùi mồ hôi và tuyệt vọng bốc lên nồng nặc. Sau bao ngày tìm kiếm, cuối cùng hắn cũng đứng trước cánh cửa căn hộ cũ của An. Hắn nhấn chuông. Tiếng chuông vang lên khô khốc, xé toạc sự tĩnh lặng của hành lang.
Cánh cửa chậm rãi mở ra. An xuất hiện, vẫn xinh đẹp, thanh lịch, nhưng ánh mắt cô lạnh lùng như băng. Cô nhìn Phan, không một chút dao động, không một chút ngạc nhiên hay thương hại. Bộ dạng thảm hại của hắn dường như không thể chạm tới cô.
“An…” Giọng Phan khản đặc, yếu ớt như tiếng gió rít qua khe cửa. Đôi chân hắn run rẩy, cả người đổ sụp xuống ngay ngưỡng cửa. Hắn quỳ gục xuống đất, hai tay bất lực túm chặt lấy ống quần của An, nước mắt giàn giụa tuôn rơi.
“An, xin em hãy tha thứ cho anh! Anh đã sai rồi, anh đã mất tất cả!” Phan nức nở, từng tiếng khóc nghẹn ngào bật ra từ lồng ngực trống rỗng. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn An với đôi mắt sưng húp, đầy vẻ khẩn cầu. “Xin em, xin em hãy cho anh một cơ hội! Anh không còn gì nữa rồi! Anh hối hận lắm rồi, An à!”
An cúi xuống, ánh mắt cô xoáy sâu vào Phan, nhưng không có lấy một tia cảm xúc. Cô từ từ, dứt khoát rút chân ra khỏi tay hắn. Giọng nói cô vang lên, trầm ấm nhưng lạnh lẽo đến thấu xương.
“Anh mất tất cả, phải không, Phan?” An lặp lại lời hắn, ngữ điệu mỉa mai, như đang nếm trải một thứ hương vị lạ lùng. “Còn tôi, mười năm hôn nhân của tôi, sự tin tưởng của tôi, hai mươi tỷ tài sản tôi đã vất vả gây dựng, anh đã cướp đi tất cả chỉ trong một tháng.”
An khẽ cười, nụ cười không chạm đến mắt, như một đường nứt trên tảng băng. “Anh đã bao giờ nghĩ đến điều đó chưa? Khi anh đẩy tôi ra khỏi Biệt thự sang trọng, khi anh vui vẻ chuẩn bị đám cưới với Bồ trẻ, anh có nghĩ tôi đã mất gì không?”
Phan ngẩng đầu lên, gương mặt đầy nước mắt và tuyệt vọng tột cùng. “Anh sai rồi, An! Anh hối hận lắm rồi! Xin em… xin em đừng bỏ rơi anh!”
An lùi lại một bước, ánh mắt cô kiên định, mạnh mẽ như chưa bao giờ thấy. “Kẻ bỏ rơi là anh, Phan. Kẻ mất tất cả cũng là anh.” Cô dừng lại, ánh mắt sắc như dao găm. “Còn tôi… tôi chỉ lấy lại những gì vốn thuộc về mình mà thôi.”
An nói dứt khoát rồi đẩy nhẹ cánh cửa, từ từ khép lại trước gương mặt thất thần, tuyệt vọng của Phan. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên, như đóng lại cánh cửa cuối cùng của hy vọng. Phan ngồi sụp dưới sàn nhà lạnh lẽo, một mình giữa màn đêm và sự trừng phạt nghiệt ngã của số phận.
Phan ngồi sụp dưới sàn nhà lạnh lẽo, một mình giữa màn đêm và sự trừng phạt nghiệt ngã của số phận. Hắn gào lên, một tiếng gào xé nát lồng ngực, không còn chút sức lực nào. Hắn đấm thùm thụp vào cánh cửa đã đóng, cầu xin An mở cửa.
“An! Xin em! An!” Hắn gọi tên cô trong tuyệt vọng, nước mắt, nước mũi hòa lẫn vào nhau. “Anh xin em mà, An! Anh không thể sống thiếu em! Xin em đừng làm thế với anh!”
Bên trong căn hộ, An tựa lưng vào cánh cửa, nhắm mắt lại. Tiếng gào thét của Phan xuyên qua lớp gỗ dày, nhưng trái tim An giờ đây đã chai sạn. Cô mở mắt, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. Đây là thời khắc cuối cùng. An biết, hắn cần nghe một điều, một lời khẳng định dứt khoát.
Cô từ từ mở hé cánh cửa, chỉ đủ một khe nhỏ để nhìn thấy bộ dạng thê thảm của Phan. Hắn lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt tóe lên tia hy vọng mong manh.
“An…” Giọng hắn vỡ vụn.
An nhìn hắn, ánh mắt lạnh lùng, không chút động lòng hay tiếc nuối. Khuôn mặt An vẫn xinh đẹp, nhưng sự ấm áp đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một vẻ kiên cường đến đáng sợ.
“Anh đã chọn, Phan.” An nói, giọng cô trầm và rõ ràng, như từng nhát dao găm vào tâm can hắn. “Khi anh chọn tiền tài, chọn Bồ trẻ, chọn sự bội bạc, anh đã tự tay vứt bỏ tất cả những gì anh từng có với tôi.”
Phan há hốc miệng, muốn phản bác, nhưng không từ nào thoát ra khỏi cổ họng.
“Giờ thì,” An tiếp lời, mỗi chữ như một viên đá nặng nề rơi xuống đầu hắn, “hãy sống với lựa chọn đó.”
Lời nói của An vang vọng, dứt khoát và tàn nhẫn đến mức khiến Phan chết lặng. Mọi âm thanh trong hành lang dường như ngừng lại. Hắn nhìn An, đôi mắt trống rỗng, vô hồn. Trong khoảnh khắc đó, Phan nhận ra, không có con đường nào để quay lại nữa. Con đường hắn đã chọn, giờ đây là vực thẳm.
An không nói thêm một lời nào. Cô từ từ khép cánh cửa lại. Lần này, không phải là tiếng “cạch” khô khốc như lúc trước, mà là một tiếng “lạch” nhỏ, nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo sức nặng của sự đoạn tuyệt vĩnh viễn. Cánh cửa cuối cùng đã đóng sập trước mặt Phan, không bao giờ mở ra nữa.
Phan lịm dần đi, gục xuống hành lang lạnh lẽo, một hình bóng tan nát giữa ánh đèn mờ. Bên trong căn hộ, An đi vào phòng khách. Cô rót cho mình một tách trà ấm, mùi hương nhẹ nhàng lan tỏa khắp không gian. Mọi thứ đã kết thúc. Cuộc chiến kéo dài bấy lâu nay đã khép lại, không phải bằng sự thù hận hay trả thù, mà bằng sự công bằng và việc lấy lại những gì đã mất. An ngồi xuống ghế sofa, ngắm nhìn thành phố về đêm qua khung cửa sổ.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng này, không còn sự giận dữ hay tổn thương. Chỉ còn lại một cảm giác bình yên nhẹ nhõm. Mười năm hôn nhân đầy sóng gió, đầy những sự hy sinh thầm lặng, và cuối cùng là sự phản bội cay đắng, giờ đây đã trở thành quá khứ. An đã chọn cách đối mặt, không trốn tránh, không yếu mềm. Cô đã học được rằng giá trị của một người không nằm ở sự chấp nhận hay tình yêu của người khác, mà ở chính sự tự tôn và sức mạnh nội tại. Cô đã mất mát, nhưng cũng đã tìm thấy chính mình.
An mỉm cười, một nụ cười thật sự chạm đến đáy mắt. Đó là nụ cười của sự giải thoát, của người phụ nữ đã vượt qua giông bão và vươn lên mạnh mẽ hơn. Con đường phía trước có thể còn nhiều thử thách, nhưng An biết cô đã sẵn sàng. Cô đã học được cách yêu bản thân, cách trân trọng những gì mình có, và quan trọng nhất, cách không để bất cứ ai định nghĩa giá trị của mình. Cuộc sống, sau tất cả, vẫn tiếp diễn, và An đã sẵn sàng đón nhận những điều tốt đẹp đang chờ đợi. Ánh trăng dịu dàng chiếu qua cửa sổ, soi sáng căn phòng, mang theo một vẻ đẹp tĩnh lặng và hy vọng.