Chồng lấy chiếc ô tô do vợ bỏ tiền mua để chở nh;ân t/ình, đến khi vợ mời bố mẹ hai bên đến tuyên bố l;y h;ôn
Màn hình TV vẫn chiếu rõ mồn một hình ảnh Thành đang ôm ấp người phụ nữ lạ mặt trong chiếc xe ô tô. Cả căn phòng chìm trong sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều và tiếng thở dồn dập của vài người.
Ly khẽ hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc lạnh lướt qua từng gương mặt. Thành vẫn cúi gằm mặt, né tránh mọi ánh nhìn. Mẹ chồng Ly, với gương mặt tái mét, run rẩy nắm chặt tay Bố chồng. Bà hoảng sợ nhìn sang Thành, rồi lại nhìn Ly với ánh mắt đầy cầu xin. Bố chồng Ly thì cúi đầu bẽ bàng, ông thậm chí không dám ngẩng đầu lên, tránh né ánh mắt của tất cả mọi người, đặc biệt là Bố mẹ Ly đang ngồi đối diện với vẻ giận dữ đến tột độ.
Giữ vẻ mặt điềm tĩnh đến đáng kinh ngạc, Ly phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Giọng nói của cô, dù không lớn, lại đủ sức khiến mọi người phải giật mình.
“Con xin lỗi vì đã phải dùng cách này,” Ly bắt đầu, “nhưng có lẽ, đây là cách duy nhất để chúng ta có thể nói chuyện một cách… nghiêm túc về những gì đang xảy ra.”
Thành, sau phút sững sờ trước lời nói sắc bén của Ly, cố gắng ngẩng mặt lên. Gương mặt anh ta trắng bệch, đôi mắt run rẩy đảo qua màn hình TV vẫn đang hiển thị rõ mồn một bằng chứng không thể chối cãi, rồi lại quay sang nhìn Ly. Một sự hoảng loạn tột độ hiện rõ trong ánh mắt anh ta. Cổ họng khô khốc, Thành lắp bắp.
THÀNH
(Giọng run rẩy, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng thất bại)
Ly… Ly à, em… em hiểu lầm rồi… Đây không phải như em nghĩ đâu! Thật sự không phải… Em… em phải nghe anh giải thích…
Ly vẫn đứng đó, như một bức tượng băng không chút cảm xúc. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào Thành, lạnh lùng đến mức có thể đóng băng cả căn phòng, không chút dao động hay yếu lòng. Cô không hề ngắt lời Thành, chỉ đơn giản là đứng yên, đôi môi khẽ mím lại, chờ đợi anh ta tiếp tục màn biện hộ vô vọng của mình. Sự im lặng của Ly, hơn bất cứ lời nói nào, đang đè nặng lên Thành như một tảng đá.
Ly không cho Thành cơ hội nói thêm bất cứ lời nào. Đôi mắt sắc lạnh của Ly quét qua Thành, khinh bỉ. Cô chầm chậm đưa tay vào túi áo, rút ra chiếc điện thoại thông minh. Màn hình điện thoại nhanh chóng sáng lên, Ly lướt nhẹ ngón tay, tìm kiếm. Một khoảnh khắc sau, một đoạn video ngắn hơn hiện lên trên màn hình, ghi lại cảnh Thành và Tiểu tam rời khỏi một khách sạn, nhưng ở một góc quay khác, rõ ràng hơn và có cả thời gian, địa điểm cụ thể. Không cần chiếu lên TV, Ly chỉ đơn giản là giơ điện thoại ngang tầm mắt Thành, để anh ta tận mắt nhìn thấy, không thể chối cãi.
LY
(Tiếp tục nhìn Thành với ánh mắt lạnh như băng)
Anh không cần giải thích. Tôi không còn hứng thú nghe những lời dối trá đó nữa.
Ly hạ điện thoại xuống, cất lại vào túi. Giọng cô giờ đây trầm tĩnh nhưng lại mang sức nặng ngàn cân, từng chữ như mũi dao găm vào tim Thành.
LY
Mùi nước hoa lạ trên áo anh mỗi khi anh về nhà muộn, những chuyến công tác bất chợt mà không hề có lịch trình rõ ràng, và chiếc xe 2 tỷ của con… tất cả đã nói lên sự thật mà anh đang cố che giấu. Anh tưởng tôi không biết gì sao? Anh nghĩ tôi là kẻ ngốc à?
Thành chết lặng. Đôi mắt anh ta trợn trừng nhìn Ly, không thể thốt ra thêm một lời nào. Khuôn mặt trắng bệch của Thành giờ đây biến sắc hoàn toàn, sự hoảng loạn và tuyệt vọng hiện rõ ràng. Anh ta há miệng, rồi lại ngậm vào, như con cá mắc cạn đang cố gắng hít thở nhưng vô vọng. Mọi lời biện minh đã tắc nghẽn nơi cổ họng, bị chặn đứng bởi những bằng chứng không thể phủ nhận và thái độ lạnh lùng tuyệt đối của Ly.
Không khí trong căn hộ đặc quánh sự căng thẳng. Bố Ly và mẹ Ly, nãy giờ vẫn giữ im lặng đến đáng sợ, đôi mắt không ngừng dõi theo từng diễn biến, lòng họ như bị lửa đốt. Họ đã chứng kiến con gái mình đối mặt với sự thật phũ phàng, và sự kiềm chế cuối cùng cũng đến giới hạn. Khuôn mặt mẹ Ly trắng bệch vì tức giận và đau lòng, đôi môi bà run rẩy.
MẸ LY
(Giọng nói vỡ òa, đầy uất nghẹn, hướng về Thành)
Thành à! Chúng tôi… chúng tôi đã tin tưởng cháu, đã gả con gái duy nhất của mình cho cháu. Sao cháu lại có thể đối xử với con tôi… đối xử với Ly như vậy hả?
Tiếng thút thít nhỏ của mẹ Ly vang lên, xé tan sự tĩnh lặng. Bố Ly, ngồi bên cạnh, cũng không thể che giấu nổi sự thất vọng tột độ. Ông siết chặt tay thành nắm đấm, ánh mắt nhìn Thành vừa giận dữ, vừa đầy xót xa. Thành, vẫn còn chết lặng vì bằng chứng không thể chối cãi, giờ đây bị tiếng khóc của mẹ Ly và ánh mắt của bố vợ dồn vào đường cùng. Anh ta từ từ cúi gằm mặt xuống, đôi vai khẽ run lên. Nỗi hổ thẹn tột độ bao trùm lấy anh, khiến Thành không dám ngẩng đầu đối diện với bất kỳ ai trong căn phòng. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán, lòng Thành nặng trĩu. Bố mẹ Ly nhìn người con rể từng được họ tin tưởng, giờ đây chỉ còn là một kẻ lừa dối, sự đau lòng và thất vọng hiện rõ ràng trong từng đường nét trên khuôn mặt họ. Bố mẹ Thành cũng bàng hoàng nhìn con trai mình, không thốt nên lời.
Bố mẹ Thành cũng bàng hoàng nhìn con trai mình, không thốt nên lời. Mẹ Thành, với khuôn mặt tái mét, bàn tay run rẩy, bà từ từ tiến lại gần Ly. Ánh mắt bà vừa đau đớn vừa chất chứa sự hổ thẹn tột cùng, nhìn con dâu như thể đang nhìn thấy một hình bóng xa lạ. Mẹ Thành nắm lấy bàn tay Ly, đôi mắt ngấn lệ.
MẸ THÀNH
(Giọng nói nghẹn ngào, run rẩy, gần như van lơn)
Ly à, mẹ… mẹ xin lỗi con. Mẹ thật sự xin lỗi con… Mẹ đã không dạy dỗ Thành đến nơi đến chốn. Nó… nó có lỗi quá lớn rồi. Xin con… xin con hãy nghĩ lại! Đừng… đừng làm gì dại dột mà tội nghiệp cho cả hai bên gia đình…
Ly vẫn giữ vẻ mặt kiên quyết, đôi môi mím chặt. Cô không rút tay ra khỏi nắm tay của mẹ chồng, nhưng cũng không đáp lại. Ánh mắt Ly nhìn thẳng vào mẹ Thành, sâu thẳm trong đó có một chút xao động. Trái tim cô như thắt lại trước sự quỵ lụy của người phụ nữ từng yêu thương mình, nhưng lý trí vẫn nhắc nhở về nỗi đau và sự phản bội Thành đã gây ra. Cô im lặng, chỉ khẽ chớp mắt, cố gắng giữ vững sự bình tĩnh. Căn phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng đến ngột ngạt.
Căn phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Ly khẽ hít một hơi sâu, đôi mắt cô rời khỏi khuôn mặt đẫm lệ của mẹ Thành, quét một lượt qua từng người đang ngồi trên ghế sô pha. Ánh mắt Ly dừng lại, nhìn thẳng vào Thành, người vẫn đang cúi gằm mặt, không dám đối diện. Một nụ cười chua chát hiện lên trên môi Ly, đầy vẻ khinh miệt. Cô chậm rãi rút tay khỏi mẹ Thành, đứng thẳng người.
LY
(Giọng nói trầm hẳn xuống, từng chữ như đóng đinh vào không khí)
Bố mẹ à, các bác à… con đã từng yêu Thành, tin tưởng anh ấy hơn bất kỳ ai. Con đã cho anh ấy tất cả những gì con có thể. Nhưng điều con nhận lại là gì? Là sự phản bội. Một sự phản bội không thể nào chấp nhận được!
Cô lại đảo mắt một vòng khắp căn phòng, ánh mắt sắc như dao găm, đầy vẻ thất vọng và giận dữ. Bố mẹ Ly nhìn con gái, vừa thương vừa xót. Bố mẹ Thành vẫn tái mét mặt mày, không dám ngẩng đầu. Thành siết chặt tay, hai vai run lên.
LY
(Tiếp tục, giọng nói càng lúc càng nhỏ nhưng chứa đựng sức nặng kinh hoàng)
Và điều đau lòng hơn là ‘tiểu tam’ lại chính là… em gái họ của Thành. Thảo!
Tên ‘Thảo’ vừa thốt ra, cả căn phòng như nổ tung. Bố Thành đang cúi mặt bỗng ngẩng phắt dậy, đôi mắt trợn tròn vì kinh hãi. Mẹ Thành bật kêu lên một tiếng thất thanh, hai tay ôm chặt lấy miệng, toàn thân run rẩy. Bố mẹ Ly cũng sững sờ, không tin vào tai mình. Họ nhìn nhau, rồi nhìn Thành, rồi lại nhìn Ly. Không gian dường như ngưng đọng, chỉ còn tiếng thở dốc và những ánh mắt bàng hoàng, không thể chấp nhận sự thật tàn nhẫn vừa được phơi bày. Thành vẫn không ngẩng đầu, nhưng gáy anh ta đỏ bừng, hơi thở hổn hển. Ly đứng đó, dáng vẻ kiên định, như thể vừa trút bỏ được gánh nặng đè nén bấy lâu.
Căn phòng chìm trong tiếng nấc nghẹn của mẹ Thành khi bà bật kêu lên rồi ngã quỵ xuống ghế sô pha, đôi mắt mở trừng trừng, không thể tin nổi những gì vừa nghe được. Bố Thành, người đàn ông nghiêm nghị cả đời, giờ đây cũng không giữ được sự bình tĩnh. Ông đột ngột đứng phắt dậy, rồi lại khuỵu gối xuống, bật khóc nức nở, tiếng khóc của một người cha đang vỡ vụn vì tủi nhục và phẫn nộ. Ông không thể nào chấp nhận được sự thật khủng khiếp này, rằng con trai mình lại làm ra chuyện đồi bại với chính em gái họ.
Bố mẹ Ly chứng kiến cảnh tượng đó, gương mặt họ cũng biến sắc hoàn toàn. Bố Ly đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu. Mẹ Ly vịn chặt lấy cánh tay chồng, bà cũng không thể thốt nên lời. Sự thật này còn kinh khủng hơn cả những gì họ tưởng tượng. Nó không chỉ là sự phản bội đơn thuần mà còn là sự loạn luân, là sự sỉ nhục không thể gột rửa.
BỐ LY
(Giọng nói giận dữ, từng chữ như xuyên thủng không khí)
Thành! Mày đã làm cái quái gì vậy? Hả? Mày… mày còn dám nhìn mặt tổ tiên à? Cả dòng họ này sẽ nhìn mày ra sao đây?
Thành vẫn cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt đến nỗi các khớp ngón trắng bệch. Anh ta không dám ngẩng đầu đối diện với ánh mắt phẫn nộ của bố vợ, cũng như sự thất vọng tột cùng từ bố mẹ mình. Toàn thân anh ta run rẩy, từng hơi thở hổn hển. Ly nhìn Thành, ánh mắt lạnh lẽo, không còn chút tình cảm nào. Cô đã phơi bày tất cả, và đây là hậu quả mà anh ta phải gánh chịu.
Thành vẫn cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt đến nỗi các khớp ngón trắng bệch. Anh ta không dám ngẩng đầu đối diện với ánh mắt phẫn nộ của bố vợ, cũng như sự thất vọng tột cùng từ bố mẹ mình. Toàn thân anh ta run rẩy, từng hơi thở hổn hển. Ly nhìn Thành, ánh mắt lạnh lẽo, không còn chút tình cảm nào. Cô đã phơi bày tất cả, và đây là hậu quả mà anh ta phải gánh chịu.
Trong cơn hoảng loạn tột độ, Thành cố gắng đứng thẳng dậy, đôi chân vẫn run lẩy bẩy như cây sậy trước gió. Anh ta chật vật hít một hơi thật sâu, giọng nói lạc đi vì sợ hãi và tuyệt vọng.
THÀNH
(Cố gắng giải thích, lời nói lắp bắp, từng chữ như bị bóp nghẹt)
Không… không phải như mọi người nghĩ đâu! Ly à, em ấy… em ấy chỉ là… bạn bè thôi! Chắc chắn là có sự hiểu lầm nào đó!
Thành đưa mắt cầu xin Ly, nhưng đôi mắt anh ta chỉ gặp một ánh nhìn lạnh lẽo, vô cảm. Ly khẽ nhếch mép, một nụ cười khẩy đầy khinh thường và không chút tin tưởng nở trên môi cô. Biểu cảm đó như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào hy vọng mong manh của Thành. Những lời anh ta vừa thốt ra không làm giảm đi sự căng thẳng, mà chỉ khiến không khí trong căn phòng càng thêm nặng nề và ngột ngạt. Bố mẹ Ly cau mày, trong khi bố mẹ Thành úp mặt vào tay, không dám nhìn con trai.
Ly khẽ nhếch mép, một nụ cười khẩy đầy khinh thường và không chút tin tưởng nở trên môi cô. Biểu cảm đó như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào hy vọng mong manh của Thành. Những lời anh ta vừa thốt ra không làm giảm đi sự căng thẳng, mà chỉ khiến không khí trong căn phòng càng thêm nặng nề và ngột ngạt. Bố mẹ Ly cau mày, trong khi bố mẹ Thành úp mặt vào tay, không dám nhìn con trai.
Ly vẫn ngồi yên một lát, hít thở sâu, đôi mắt quét qua từng khuôn mặt trong phòng. Từ Thành đang run rẩy, đến bố mẹ anh ta đang cúi gằm, rồi đến bố mẹ ruột đang cố gắng kìm nén sự tức giận. Cô đã nghe đủ những lời ngụy biện, đã chịu đựng đủ sự dối trá. Giờ là lúc để kết thúc tất cả.
Với một sự dứt khoát lạnh lùng, Ly đứng phắt dậy. Tiếng ghế gỗ va chạm nhẹ vào sàn nhà trong căn hộ sang trọng nhưng ngập tràn bi kịch này, tạo ra một âm thanh vang dội trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Ly, dõi theo từng cử động của cô. Ly bước về phía chiếc túi xách hàng hiệu đặt trên sofa, tay cô luồn vào bên trong và rút ra một tờ giấy đã được gấp cẩn thận. Cô mở nó ra, từ tốn nhưng đầy kiên quyết.
Tờ giấy trắng tinh khôi, nhưng nội dung của nó lại mang sức nặng của hàng ngàn tảng đá, sẵn sàng đè bẹp mọi hy vọng còn sót lại. Ly không nhìn ai, chỉ nhìn thẳng vào tờ giấy, giọng nói của cô vang lên rõ ràng, từng chữ như đinh đóng cột, dứt khoát đến mức không ai dám ngắt lời.
LY
(Giọng dứt khoát, không chút run rẩy, đọc từng chữ trên tờ giấy)
Con đã suy nghĩ kỹ. Con quyết định ly hôn. Và đây là những điều kiện của con.
Tiếng nói của Ly vừa dứt, cả căn phòng như đóng băng. Thành đang cố gắng đứng thẳng người, nghe thấy câu nói đó thì lập tức sững sờ. Đôi mắt anh ta trợn ngược, khuôn mặt cắt không còn một giọt máu, anh ta nhìn Ly như thể không tin vào tai mình. Bố mẹ Ly thì nhắm mắt lại, một tiếng thở dài thất vọng thoát ra. Còn bố mẹ Thành, hai ông bà từ trạng thái cúi gằm mặt đã chuyển sang hoàn toàn tuyệt vọng. Không khí đặc quánh sự đau khổ và xấu hổ. Không một ai trong căn phòng dám lên tiếng.
Thành, đang đứng sững sờ, nghe những lời của Ly như một nhát dao chí mạng. Đôi mắt anh ta trợn trừng, khuôn mặt tái mét không còn một giọt máu. Cả người anh ta run lên bần bật, hơi thở hổn hển. Như một con rối bị cắt dây, Thành khụy xuống sàn nhà, cơ thể đổ sập không còn chút sức lực nào. Anh ta bò đến trước chân Ly, hai tay ôm chặt lấy bắp chân cô, những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu tuôn rơi lã chã.
Ly vẫn đứng đó, bất động. Ánh mắt cô nhìn xuống đỉnh đầu Thành, không một chút cảm xúc hay lay động. Khuôn mặt cô lạnh như băng, như thể không hề nhìn thấy hay nghe thấy lời van xin thảm thiết nào.
Thành ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt và nước mũi. Anh ta nhìn Ly với ánh mắt tuyệt vọng, đầy sự cầu xin.
THÀNH
(Nức nở, giọng đứt quãng, nghẹn ngào)
Ly ơi, anh xin em… xin em đừng làm vậy! Anh sai rồi… anh biết lỗi rồi mà! Anh hứa sẽ sửa sai… sẽ thay đổi… em cho anh một cơ hội nữa đi mà Ly… anh không thể sống thiếu em… Ly ơi, anh xin em!
Những lời van xin yếu ớt, đầy hèn nhát của Thành vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng. Bố mẹ Thành nhìn cảnh tượng đó, hai ông bà như chết lặng. Sự xấu hổ và tuyệt vọng đã lên đến đỉnh điểm. Mẹ Thành đưa tay che miệng, cố kìm tiếng nấc đang chực trào. Bố Thành chỉ biết quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào con trai mình hay vào Ly.
Bố mẹ Ly, gương mặt vẫn còn sự tức giận, nhưng giờ đây pha thêm vẻ khinh thường rõ rệt. Ông Ly lắc đầu quầy quậy, còn bà Ly thì khẽ tặc lưỡi, ánh mắt đầy thất vọng.
Ly khẽ giật chân ra khỏi vòng tay Thành, nhẹ nhàng nhưng đầy dứt khoát. Hành động đó như một cú tát vô hình vào sự sĩ diện cuối cùng của anh ta. Thành như một đứa trẻ bị bỏ rơi, hai tay vẫn giơ lên trong không trung, níu kéo vô vọng. Anh ta nhìn Ly, đôi mắt cầu khẩn.
LY
(Giọng lạnh băng, không chút rung động hay dao động)
Anh đã có vô số cơ hội. Nhưng anh đã chọn phản bội. Hối hận giờ đây chỉ là sự hèn nhát.
Thành vẫn quỳ dưới sàn, hai tay buông thõng, thân hình như bị rút cạn hết sinh lực. Anh ta ngẩng đầu nhìn theo bóng Ly, đôi mắt vô hồn. Sự thật trần trụi và quyết định dứt khoát của Ly như một cú đánh cuối cùng, san phẳng mọi hy vọng. Bố mẹ Thành vẫn chết lặng, không dám nhìn con trai, cũng không dám đối diện với Bố mẹ Ly.
Bố Ly hắng giọng, tiến đến bên con gái. Ông đặt tay lên vai Ly, ánh mắt đầy tự hào xen lẫn xót xa. Ly quay lại nhìn bố, đôi mắt cô vẫn kiên định nhưng có một thoáng mềm lại. Mẹ Ly cũng bước tới, vòng tay ôm lấy Ly thật chặt, vỗ về tấm lưng gầy của con gái.
MẸ LY
(Giọng nghẹn ngào nhưng đầy mạnh mẽ)
Con gái của mẹ, con đã làm rất tốt. Con gái của mẹ xứng đáng với một người đàn ông tốt hơn gấp vạn lần thằng khốn nạn này! Đừng bao giờ nghi ngờ điều đó, con nhé.
Ly tựa đầu vào vai mẹ, hít một hơi thật sâu. Cô cảm nhận được sự ấm áp và yêu thương vô bờ bến từ vòng tay bố mẹ, thứ đã cho cô sức mạnh để vượt qua mọi thứ. Ly siết nhẹ vòng tay ôm mẹ, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi cô, lần đầu tiên sau chuỗi ngày đau khổ.
BỐ LY
(Nhìn Thành với ánh mắt khinh bỉ tột độ)
Thằng Thành, mày nghe rõ đây. Từ giờ phút này, con Ly không còn là con dâu của nhà mày nữa. Mày đã tự tay đánh mất một người phụ nữ tuyệt vời nhất đời mình. Mày không xứng đáng với cả gót chân con gái tao! Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt con bé một lần nào nữa!
Những lời lẽ cứng rắn của Bố Ly như đinh đóng cột, vang vọng trong căn hộ. Thành chỉ biết úp mặt xuống sàn, vai run lên bần bật. Bố mẹ Thành cúi gằm mặt, không dám đáp lại lời nào, chỉ còn biết câm nín chịu đựng sự sỉ nhục. Mẹ Ly vẫn ôm chặt Ly, bà nhìn Thành, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một thứ gì đó vô giá trị. Bà thì thầm vào tai Ly.
MẸ LY
(Nâng niu vuốt tóc Ly)
Con đã rất dũng cảm. Mẹ và bố luôn ở đây, luôn bên cạnh con. Đừng sợ hãi gì cả, con yêu.
(Ly nhẹ nhàng rời vòng tay mẹ, tự mình chỉnh lại tà áo. Đôi mắt cô không còn sự đau khổ mà thay vào đó là sự lạnh lùng, sắc bén đến đáng sợ. Cô quay sang nhìn thẳng vào Bố mẹ Thành, những người vẫn đang cúi gằm mặt.)
LY
(Giọng điệu bình thản nhưng đầy uy lực)
Con nghĩ, đã đến lúc chúng ta nói chuyện về vấn đề tài sản.
(Bố mẹ Thành ngẩng phắt dậy, ánh mắt hiện lên rõ sự bàng hoàng và lo sợ. Thành vẫn bất động, dường như không còn khả năng phản ứng.)
LY
(Tiếp tục, cô liếc nhìn Thành đang quỳ dưới đất rồi lại nhìn Bố mẹ Thành)
Căn hộ này, tôi sẽ giữ lại toàn bộ. Tất cả tiền trả góp hàng tháng, đều là thu nhập từ chuỗi spa của tôi. Giấy tờ đứng tên hai người nhưng các chú các bác cũng biết rõ, công sức chính là của ai.
(Ly hớp một ngụm trà, chậm rãi.)
Về chiếc xe ô tô 2 tỷ mà Thành vẫn khoe khoang… Nó cũng là quà tôi tặng Thành nhân dịp kỷ niệm 3 năm ngày cưới. Tôi nghĩ, tôi có quyền đòi lại.
(Khuôn mặt Bố mẹ Thành biến sắc hoàn toàn. Đôi mắt Mẹ Thành mở to, miệng lắp bắp.)
MẸ THÀNH
(Giọng run rẩy, khẩn khoản)
Ly à, cái xe đó… và căn hộ… có thể nào… suy cho cùng Thành cũng là con trai cô chú… Chuyện vợ chồng con… dù sao cũng từng là một gia đình…
BỐ THÀNH
(Cũng vội vàng lên tiếng, cố gắng trấn tĩnh)
Đúng đó Ly. Cô chú biết con chịu ấm ức, nhưng mà… tài sản lớn như vậy… Con xem có thể giảm bớt… Để thằng Thành nó còn có đường làm ăn, sinh sống… Dù sao nó cũng là con rể của Bố mẹ con…
LY
(Ly nhếch mép cười khẩy, ánh mắt sắc như dao găm)
Con rể? Hai bác nói câu đó mà không thấy hổ thẹn sao? Khi Thành ngoại tình, khi nó lén lút sau lưng con, khi nó phản bội lại sự tin tưởng của con… lúc đó, Thành có nghĩ nó còn là chồng con, là con rể của bố mẹ con không?
(Lời nói của Ly như những nhát dao đâm thẳng vào tim Bố mẹ Thành. Họ cứng họng, không biết phải phản bác thế nào. Thành vẫn úp mặt, vai run lên.)
LY
(Giọng Ly không còn một chút ấm áp nào, chỉ còn sự lạnh lẽo và kiên quyết)
Đây không phải là điều kiện để thương lượng, đây là quyết định của tôi. Tôi đã cho Thành cơ hội, cho cả gia đình hai bác cơ hội. Nhưng cách hai bác và Thành đã đối xử với con, đã cho con thấy… sự nhân nhượng của con là sai lầm.
(Bố mẹ Thành nhìn nhau tuyệt vọng. Họ nhận ra, không còn cách nào để níu kéo hay thay đổi quyết định của Ly. Cô gái trẻ trước mặt họ không còn là cô con dâu hiền lành, dễ bảo ngày nào nữa.)
Tôi biết, hai bác và Thành có thể cho rằng tôi đang làm quá mọi chuyện, hay tôi đang lợi dụng tình huống này. Nhưng hãy nhớ, tôi có đầy đủ bằng chứng cho tất cả những gì tôi đang nói.
MẸ THÀNH
(Giọng Mẹ Thành run rẩy, bà cố gắng tìm kiếm một chút hy vọng cuối cùng)
Ly ơi, nhưng mà… dù sao cũng là vợ chồng… bao nhiêu năm qua… không lẽ… không có chút tình nghĩa nào sao?
LY
(Ly nhếch mép, nụ cười lạnh lùng)
Tình nghĩa? Tình nghĩa của tôi đã bị Thành chà đạp khi nó ôm ấp người đàn bà khác trong chính ngôi nhà này, trong chính thời gian chúng ta còn là vợ chồng. Tình nghĩa của hai bác đâu khi hai bác bao che, che giấu cho hành vi ngoại tình của con trai mình?
BỐ THÀNH
(Bố Thành thở dài thườn thượt, ông biết lời lẽ của Ly là đúng, nhưng vẫn cố gắng)
Ly à, tài sản chung… có cái gì là tài sản chung không con?
LY
(Ly lắc đầu dứt khoát, ánh mắt không chút dao động)
Không. Hoàn toàn không. Chuỗi spa của tôi được xây dựng từ trước khi chúng ta kết hôn. Thu nhập hàng trăm triệu mỗi tháng từ đó là tài sản riêng của tôi. Căn hộ này, tôi đã trả góp bằng tiền của tôi, và dù đứng tên chung, tôi có toàn bộ sao kê ngân hàng và hợp đồng lao động chứng minh nguồn gốc tài chính. Chiếc xe ô tô 2 tỷ Thành đang dùng, là quà tôi tặng Thành. Ngay cả những vật dụng lớn trong nhà, tôi cũng có hóa đơn đứng tên mình.
(Ly đứng dậy, đi đến chiếc bàn trà, cầm lên một chiếc phong bì dày cộp.)
LY
(Tiếp tục, giọng cô đanh thép, rõ ràng từng chữ)
Tất cả đều là tài sản riêng của con trước và trong hôn nhân, con có đủ giấy tờ chứng minh. Từ giấy phép kinh doanh, hợp đồng thuê mặt bằng spa, sao kê tài khoản ngân hàng, hợp đồng mua bán căn hộ, hóa đơn xe hơi, cho đến từng hóa đơn điện tử của các thiết bị trong nhà… tôi đều đã sao lưu và công chứng.
(Ly đặt mạnh chiếc phong bì xuống bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Bố mẹ Thành nhìn chằm chằm vào chiếc phong bì như nhìn thấy một bản án. Thành cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, khuôn mặt tái mét, đôi mắt thất thần nhìn Ly.)
THÀNH
(Giọng Thành khàn đặc, đầy sự tuyệt vọng)
Ly… em… em không thể làm vậy…
LY
(Ly nhìn Thành bằng ánh mắt không cảm xúc)
Tại sao tôi không thể? Tôi đã cho anh quá nhiều rồi, Thành. Anh đã lãng phí tất cả. Giờ đây, anh phải trả giá cho những lựa chọn của mình.
(Bố mẹ Thành hoàn toàn bất lực. Họ nhìn Thành, rồi lại nhìn Ly, ánh mắt đầy sự xấu hổ và tuyệt vọng. Mọi hy vọng về việc giữ lại bất kỳ tài sản nào đã tan biến. Căn phòng chìm vào sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng nấc nhẹ của Mẹ Thành.)
Thành chậm rãi đứng dậy, khuôn mặt tái mét, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Mọi hy vọng đã vụt tắt, mọi lời biện minh đã trở nên vô nghĩa. Anh không còn gì để nói, không còn con đường nào để lùi. Sự tuyệt vọng bủa vây lấy Thành, khiến anh trở nên nhỏ bé và thảm hại.
BỐ LY
(Giọng Bố Ly lạnh như băng, ông chỉ thẳng ngón tay ra cửa)
Mày về đi, Thành. Đừng để chúng tao phải nhìn mặt mày nữa!
Tiếng nấc của Mẹ Thành càng nặng nề hơn, hòa vào sự im lặng ghê rợn của căn phòng. Bố Thành chỉ biết cúi gằm mặt, không dám đối diện với bất kỳ ai. Thành không nói một lời. Anh không dám nhìn Ly, không dám nhìn Bố Ly, Mẹ Ly. Mọi ánh mắt trong căn phòng như những mũi dao đâm vào anh. Anh quay lưng lại, từng bước chân nặng nề lê ra cửa. Bước chân của Thành như kéo lê cả sự nhục nhã, mất mát và nỗi hổ thẹn tột cùng. Cánh cửa căn hộ khép lại một tiếng khô khốc, cắt đứt hoàn toàn những gì còn sót lại giữa anh và ngôi nhà này, giữa anh và Ly.
Cánh cửa căn hộ khép lại một tiếng khô khốc, cắt đứt hoàn toàn những gì còn sót lại giữa anh và ngôi nhà này, giữa anh và Ly.
Sau khoảnh khắc im lặng đến nghẹt thở, Ly từ từ quay người lại. Đôi mắt Ly đỏ hoe, nhưng Ly cố gắng nén chặt những giọt nước mắt đang chực trào, giữ cho bờ môi không run rẩy. Ly nhìn Bố Ly và Mẹ Ly, ánh mắt Ly dù chất chứa nỗi đau nhưng vẫn ánh lên sự kiên cường đến lạ. Mẹ Ly vội vàng tiến đến bên Ly, lo lắng nhìn con gái.
LY
(Giọng Ly nghẹn ngào, run rẩy, nhưng mỗi từ thốt ra đều chắc chắn)
Con không sao đâu mẹ. Con sẽ vượt qua.
Mẹ Ly không kìm được nữa, nước mắt bà tuôn rơi. Bà ôm chặt lấy Ly vào lòng, vỗ về tấm lưng gầy của con gái. Bố Ly cũng bước đến, đặt tay lên vai Ly, ánh mắt ông đầy xót xa nhưng cũng tràn ngập yêu thương và sự ủng hộ. Ly vùi mặt vào vai mẹ, những giọt nước mắt cuối cùng cũng không thể nén lại, nhưng đó là nước mắt của sự giải thoát, không phải yếu đuối. Cả gia đình Ly, những người luôn là điểm tựa vững chắc nhất cho Ly, giờ đây cùng nhau chia sẻ gánh nặng, tiếp thêm sức mạnh cho Ly đứng vững.
Vài tháng sau đó, vết thương lòng trong Ly dần lành lại, được bù đắp bởi sự bận rộn và những thành công mới. Ly không còn là người phụ nữ yếu đuối của ngày xưa. Ly lao vào công việc, dồn hết tâm huyết vào chuỗi spa cao cấp của mình ở TP.HCM. Các chi nhánh mới liên tục được mở ra, mang về thu nhập hàng trăm triệu/tháng. Ly không chỉ lấy lại vị thế mà còn vươn xa hơn, mạnh mẽ và độc lập hơn bao giờ hết. Ly ngồi trong văn phòng sang trọng, bàn làm việc chất đầy tài liệu, nhưng gương mặt Ly rạng rỡ, ánh mắt đầy tự tin.
LY (với thư ký qua điện thoại)
Vâng, chị cứ duyệt phương án đó. Dự án ở quận 1 chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ, tôi muốn khai trương vào tháng tới. Đúng rồi, cảm ơn em.
Ly cúp máy, nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố TP.HCM sầm uất trải dài dưới chân. Một nụ cười nhẹ nở trên môi Ly, không phải nụ cười gượng gạo mà là sự mãn nguyện, bình yên thực sự.
Ly ngồi cùng Bạn bè Ly tại một quán cà phê sân vườn yên tĩnh ở quận 7, ly trà thơm dịu bốc hơi nghi ngút. Ly kể về những dự định mới, về chuyến du lịch sắp tới. Bạn bè Ly nhìn Ly với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và mừng rỡ.
BẠN BÈ LY 1
Ly bây giờ khác thật đó. Tụi tao mừng cho mày quá.
BẠN BÈ LY 2
Đúng đó, nhìn mày bây giờ rạng rỡ, tự tin hơn hẳn.
Ly cười, nhấp một ngụm trà.
LY
(Giọng Ly nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt kiên định)
Cuộc sống của tôi sẽ tốt đẹp hơn khi không có anh ta. Tôi nhận ra, hạnh phúc của mình không phụ thuộc vào ai khác.
Ly ngẩng cao đầu, ánh mắt hướng về phía trước, nơi ánh nắng chiều đang trải vàng. Ly đã sẵn sàng cho một tương lai tươi sáng, nơi Ly là người kiến tạo nên hạnh phúc và thành công của chính mình, không còn bị ràng buộc bởi những tổn thương quá khứ.
Thời gian trôi đi, như một dòng sông không ngừng chảy, cuốn trôi đi những buồn đau, những giọt nước mắt và cả những vết hằn của sự phản bội. Ly đã học được rằng, đôi khi, sự mất mát lớn lại là khởi đầu cho một hành trình tìm lại chính mình, mạnh mẽ hơn và ý nghĩa hơn. Ly không còn nhìn về quá khứ với nỗi oán hận hay tiếc nuối. Thay vào đó, Ly chọn cách chấp nhận, bao dung, và tha thứ – không phải cho Thành, mà là cho chính Ly, để Ly có thể nhẹ nhàng bước tiếp mà không bị níu giữ bởi gánh nặng của thù hận.
Ly nhận ra, hạnh phúc thật sự không phải là tìm thấy một người hoàn hảo để sẻ chia cuộc đời, mà là tìm thấy sự bình yên và trọn vẹn trong chính bản thân mình. Ly đã biến nỗi đau thành động lực, biến những giọt nước mắt thành ý chí, để xây dựng nên một đế chế của riêng mình, một cuộc sống mà Ly thực sự muốn. Mỗi thành công Ly đạt được không chỉ là chứng minh cho năng lực, mà còn là lời khẳng định Ly xứng đáng được yêu thương, được trân trọng, và được sống một cuộc đời trọn vẹn. Ly mỉm cười, nhìn ra xa, bầu trời xanh thẳm báo hiệu một ngày mới đang lên. Ly biết rằng, con đường phía trước còn dài, nhưng Ly đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, với trái tim rộng mở và một tâm hồn đã được chữa lành. Ly là Ly, mạnh mẽ, tự do, và tràn đầy hy vọng.