Cưới phi công trẻ kém 30 tuổi, bà U60 ch/ế/t đứng khi đọc tin nhắn đêm tân hôn

Cưới phi công trẻ kém 30 tuổi, bà U60 ch/ế/t đứng khi đọc tin nhắn đêm tân hôn

Màn hình sáng lên, một tin nhắn hiện rõ. Bà Hương như bị thôi miên, đôi tay run rẩy chạm vào màn hình cảm ứng. Cánh cửa phòng tắm vẫn khép hờ, tiếng nước chảy đều đều như tiếng chuông báo tử trong tâm trí bà. Dòng tin nhắn mới nhất là từ một số lạ, nhưng cái tên lưu trong danh bạ là “Em Yêu”. Tim Bà Hương thắt lại, một dự cảm chẳng lành ập đến. Bà nhấn vào cuộc trò chuyện.

Từng dòng chữ hiện ra như nhát dao cứa vào lòng bà. Đây không phải là những lời lẽ yêu đương nồng cháy mà một người tình bí mật thường gửi. Mà là một cuộc đối thoại lạnh lùng, tính toán, đầy rẫy sự khinh miệt.

**Em Yêu:** (10:30 PM) Anh đã làm xong thủ tục rồi chứ? Nhớ giữ vẻ mặt đáng thương vào, đừng để “chị ta” nghi ngờ.

**Tuấn:** (10:32 PM) Đương nhiên. Em không cần lo. Tối nay “chị ta” tin tưởng anh lắm. Đáng buồn cười thật, tuổi này mà còn mơ mộng tình yêu.

**Em Yêu:** (10:35 PM) Tốt. Cố gắng thêm chút nữa. Đợi khi nắm được hết gia sản của “bà ta” rồi, chúng ta sẽ cao chạy xa bay.

**Tuấn:** (10:37 PM) Em yêu cứ yên tâm. Chuỗi cửa hàng thời trang, căn biệt thự này, tất cả sẽ thuộc về chúng ta. Cái giá phải trả là diễn kịch một chút với bà già lẩm cẩm này thôi.

**Em Yêu:** (10:40 PM) Tuyệt vời! Anh đúng là của em. Chị ta đâu biết mình đang bị lừa đâu chứ.

Bà Hương đọc đến đâu, máu trong người như đông lại đến đó. Cái lạnh không phải từ chiếc điều hòa trong phòng, mà từ sâu thẳm tâm can, lan tỏa khắp tay chân. Từ “chị ta”, “bà già lẩm cẩm”, “gia sản”, “cao chạy xa bay”… những từ ngữ ấy cứ xoáy vào tâm trí bà như những mũi khoan sắc bén. Đôi mắt bà mờ đi, nước mắt không thể chảy ra vì quá sốc. Hóa ra, Tuấn không phải là cơn gió tươi trẻ thổi vào cuộc đời bà, mà là một cơn bão tàn độc, đang chực chờ nuốt chửng tất cả. Hạnh phúc mong manh bà vừa chạm tới, giờ đây vỡ vụn thành từng mảnh, sắc nhọn cứa nát trái tim già nua. Bà Hương cảm thấy như có hàng ngàn tảng đá đè nặng lên lồng ngực, khiến bà không thể thở. Căn phòng tân hôn lộng lẫy bỗng trở thành một nhà tù lạnh lẽo, còn bà, chính là kẻ bị mắc kẹt.

Bà Hương vẫn đứng sững sờ, đôi mắt dán chặt vào màn hình điện thoại. Từng từ, từng chữ trong cuộc trò chuyện kia như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào tâm can người phụ nữ U60. Giữa những dòng tin nhắn đầy rẫy sự khinh miệt và tính toán, một câu nói lạnh lùng bỗng hiện lên rõ ràng hơn cả, găm thẳng vào não bộ bà: “Kế hoạch thành công tốt đẹp chứ anh? Khi nào thì mình chia tài sản của mụ già đó?”.

“Mụ già đó”… “chia tài sản”… Toàn thân Bà Hương run lên bần bật. Hóa ra, tình yêu, sự ân cần, những lời hứa hẹn ngọt ngào của Tuấn đều là một màn kịch được dàn dựng công phu. Trái tim bà như bị một bàn tay vô hình siết chặt, từng nhịp đập đau đớn đến nghẹt thở. Cảm giác bị lừa dối, bị lợi dụng không chỉ về tài sản mà còn về tình cảm, về niềm tin, dội vào Bà Hương một cú sốc lớn đến mức mọi giác quan đều đình trệ.

Chiếc điện thoại tuột khỏi tay bà, rơi xuống tấm thảm lông dày mà không gây ra tiếng động. Bà Hương như một pho tượng đá, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không. Những hình ảnh về đám cưới lung linh, nụ cười hạnh phúc của Tuấn, những lời thề non hẹn biển đêm qua… tất cả bỗng chốc vỡ vụn, tan biến như bong bóng xà phòng. Không còn hạnh phúc, không còn tình yêu, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi đau thấu tận xương tủy. Cả căn phòng tân hôn lộng lẫy, giờ đây chìm trong màn đêm u ám của sự phản bội, như một lời chế giễu cho sự ngây thơ của Bà Hương. Phía sau cánh cửa phòng tắm, tiếng nước vẫn đều đều chảy, vô tình như cuộc đời mà bà sắp phải đối mặt.

Tiếng nước đột ngột ngừng chảy trong phòng tắm, kéo Bà Hương ra khỏi cơn mê man đau đớn. Bà giật mình, ý thức được Tuấn sắp sửa bước ra. Nhanh như cắt, Bà Hương cúi xuống, vơ lấy chiếc điện thoại đang nằm im lìm trên tấm thảm, siết chặt nó trong lòng bàn tay run rẩy. Hơi thở bà dồn dập, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bà Hương cố gắng hít thật sâu, nén lại mọi cảm xúc đang cuộn trào bên trong. Nhưng vô ích. Đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt nóng hổi chực trào, tố cáo nỗi đau tột cùng mà bà đang gánh chịu. Một cơn giận dữ không thể kiềm chế, dữ dội đến mức thiêu đốt cả tâm can, bùng lên mạnh mẽ. Nỗi đau bị phản bội hòa cùng sự khinh miệt biến thành một ngọn lửa căm hờn, sôi sục trong huyết quản Bà Hương. Bà Hương nhìn chằm chằm cánh cửa phòng tắm, ánh mắt đầy sự phức tạp: có đau khổ, có tuyệt vọng, và một tia sáng lạnh lẽo của sự quyết đoán vừa lóe lên.

Cánh cửa phòng tắm bật mở, Tuấn bước ra, chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, mái tóc còn ẩm ướt nhỏ nước xuống vai. Anh ta nở nụ cười tươi rói, một nụ cười rạng rỡ đến chói mắt, vừa định nói gì đó. Nhưng nụ cười ấy lập tức đông cứng trên môi khi ánh mắt anh ta chạm vào Bà Hương, người đang đứng sững sờ giữa phòng, bàn tay siết chặt chiếc điện thoại của anh ta. Sắc mặt Tuấn lập tức thay đổi, từ vui vẻ sang một vẻ cảnh giác tột độ, đôi mắt nheo lại đầy nghi ngờ. Nụ cười trên môi anh ta tắt ngúm, nhường chỗ cho một đường nét căng thẳng, khó chịu.

“Chị cầm điện thoại của em làm gì?” Tuấn hỏi, giọng anh ta không còn vẻ ngọt ngào, ấm áp như thường lệ mà trở nên sắc lạnh, xen lẫn sự cảnh giác và một chút gì đó ráo hoảnh. Bà Hương vẫn im lặng, ánh mắt bà găm chặt vào anh ta, đầy những cảm xúc hỗn loạn không thể gọi tên.

Bà Hương vẫn im lặng, ánh mắt bà găm chặt vào anh ta, đầy những cảm xúc hỗn loạn không thể gọi tên. Giờ đây, những cảm xúc ấy đã kết tinh thành sự căm phẫn tột độ. Bàn tay Bà Hương run rẩy giơ cao chiếc điện thoại, màn hình vẫn hiển thị đoạn tin nhắn ghê tởm.
“Anh giải thích đi!” Giọng Bà Hương bật ra, khô khốc và run rẩy, nhưng mỗi từ ngữ lại mang theo một lưỡi dao sắc bén. “’Em Yêu’ này là ai? Kế hoạch ‘chia tài sản của mụ già’ này là sao hả Tuấn?”
Từng lời nói như sét đánh ngang tai Tuấn. Khuôn mặt anh ta lập tức biến sắc, từ vẻ cảnh giác ban nãy chuyển sang tái nhợt như không còn một giọt máu. Đôi mắt Tuấn mở to kinh hoàng, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại như một kẻ tội đồ bị bắt quả tang. Anh ta không nói một lời, mà lao tới như một con thú bị dồn vào đường cùng, vồ lấy chiếc điện thoại trên tay Bà Hương.
Bà Hương lùi lại một bước, siết chặt chiếc điện thoại vào lòng. Bà không chịu buông. Cơn giận dữ và sự tổn thương tột cùng đã biến Bà Hương thành một bức tường kiên cố, không thể lay chuyển. Tuấn vẫn cố sức giằng, bàn tay anh ta túm chặt lấy cổ tay Bà Hương, cố gắng kéo chiếc điện thoại ra khỏi tay bà. Nhưng Bà Hương, dù đã lớn tuổi, vẫn giữ chặt lấy, đôi mắt bà quắc lên ngọn lửa thù hận, không một chút nhượng bộ.

Tuấn gằn giọng, đôi mắt ánh lên vẻ giận dữ lẫn bất lực. Anh ta biết không thể giật lại được chiếc điện thoại. Thay vào đó, một nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn chợt xuất hiện trên môi anh ta, như thể đã quyết định vứt bỏ mọi mặt nạ.
“Được thôi,” Tuấn buông thõng tay, chiếc điện thoại vẫn nằm chắc trong tay Bà Hương. Giọng anh ta nhỏ dần, nhưng mỗi âm tiết đều như một nhát dao đâm thẳng vào tim bà. “Chị muốn biết thì tôi nói.”
Bà Hương sững sờ, nhìn chằm chằm vào Tuấn, lồng ngực đau nhói. Bà không hiểu sao một người đàn ông bà vừa trao trọn niềm tin lại có thể nói với bà bằng giọng điệu đó, bằng cách xưng hô đó, trong đêm tân hôn của chính họ.
Tuấn bước lùi lại một bước, đôi mắt anh ta giờ đây hoàn toàn trống rỗng, không còn chút tình cảm giả dối nào. “Tôi cưới chị vì tiền! Vì cái gia sản kếch xù của chị!”
Từng lời nói thốt ra từ miệng Tuấn, lạnh lùng, tàn nhẫn như băng giá, xuyên thẳng vào tận tâm can Bà Hương. Chúng không chỉ là những lời thừa nhận, mà còn là bản án tử hình cho mọi hy vọng, mọi mơ ước về một tình yêu chân thật mà Bà Hương đã ấp ủ bấy lâu. Cả thế giới của Bà Hương dường như sụp đổ trong khoảnh khắc đó. Bà cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, đôi chân không còn sức lực giữ vững cơ thể. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay, rơi xuống tấm thảm mềm mại nhưng không tạo ra âm thanh nào đáng kể.
Bà Hương ngã quỵ xuống sàn, thân hình mềm nhũn. Nước mắt không thể chảy ra, chỉ có một nỗi đau tột cùng, tê dại bao trùm lấy bà. Đôi mắt Bà Hương nhìn xoáy vào Tuấn, ánh mắt đó không còn sự giận dữ hay căm phẫn, mà chỉ là một vực sâu của sự tan vỡ và tuyệt vọng.

Bà Hương vẫn ngã quỵ trên sàn, nhưng giờ đây, nỗi tê dại ban đầu đã bị xé toạc bởi một cơn đau buốt tận tâm can. Từng lời Tuấn vừa thốt ra như một lưỡi dao sắc lẹm, cắt nát trái tim bà thành ngàn mảnh. Miệng bà mấp máy, muốn thốt lên điều gì đó, nhưng cổ họng nghẹn ứ. Cuối cùng, những giọt nước mắt nóng hổi không thể kìm nén được nữa, chúng thi nhau lăn dài trên gò má, mang theo cả sự tủi hổ, đau đớn và tuyệt vọng.

Trong đầu Bà Hương, những thước phim về Tuấn cứ thế tua đi tua lại. Bà nhớ lại cái ngày Tuấn quỳ gối, ánh mắt long lanh nhìn bà, thề thốt sẽ yêu thương, chăm sóc bà đến cuối đời. Bà nhớ những cái nắm tay thật chặt, những lời thủ thỉ ân cần vào tai bà, những bữa ăn lãng mạn mà Tuấn tự tay chuẩn bị, và cả cái cách anh ta luôn miệng gọi bà là “em yêu” ngọt ngào đến tan chảy. Mọi thứ giờ đây hiện về, không phải như những kỷ niệm đẹp, mà như những mũi kim độc, đâm sâu vào tâm hồn. Bà Hương cảm thấy mình thật ngu ngốc, ngu ngốc đến mức không thể tha thứ được. Một người phụ nữ U60, từng trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ, lại có thể dễ dàng tin vào những lời đường mật, những cử chỉ giả tạo đến thế.

Ánh mắt Bà Hương vẫn dán chặt vào Tuấn, người đàn ông đang đứng đó, với vẻ mặt hoàn toàn xa lạ. Không còn chút gì của người tình ân cần, mà chỉ còn là một kẻ lừa đảo trơ trẽn. Mỗi lời “Tôi cưới chị vì tiền! Vì cái gia sản kếch xù của chị!” lại vang vọng trong tai bà như tiếng sét, xé toạc mọi ảo ảnh. Chúng không chỉ là lời thú nhận, mà là sự chà đạp, là sự sỉ nhục tột cùng. Đau đớn không chỉ vì tình yêu bị phản bội, mà còn vì sự tự trọng của bà bị giẫm nát. Bà Hương nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Tuấn, nhưng nỗi đau trong trái tim bà thì không gì có thể xua đi được. Nó cứ thế lan tỏa, gặm nhấm từng tế bào, khiến bà chỉ muốn chết đi cho xong.

Bà Hương nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Tuấn, nhưng nỗi đau trong trái tim bà thì không gì có thể xua đi được. Nó cứ thế lan tỏa, gặm nhấm từng tế bào, khiến bà chỉ muốn chết đi cho xong. Nhưng một tia lửa giận dữ, một chút tự trọng cuối cùng, đã nhen nhóm trong lòng Bà Hương. Bà không thể cứ gục ngã như thế này.

Bà Hương run rẩy, dùng hết sức lực còn sót lại, chống tay xuống sàn lạnh lẽo và chầm chậm đứng dậy. Đôi chân bà loạng choạng, dường như muốn khuỵu xuống thêm lần nữa, nhưng Bà Hương nghiến răng chịu đựng. Bà ngẩng cao đầu, ánh mắt đỏ hoe vì nước mắt nhưng giờ đây lại rực lên một ngọn lửa đau đớn và căm phẫn, nhìn thẳng vào Tuấn. Người đàn ông đó, vẫn đứng sừng sững, không một chút biểu cảm hối lỗi.

“Vậy… tất cả những gì anh nói… về tình yêu…” Giọng Bà Hương nghẹn lại, mỗi từ thốt ra đều như cứa vào tim bà, “đều là giả dối sao?” Câu hỏi cuối cùng vỡ òa trong một tiếng nức nở đau đớn đến tận cùng, mang theo tất cả sự tan vỡ của một người phụ nữ bị phản bội.

Tuấn chỉ lặng lẽ nhìn Bà Hương. Một nụ cười nhếch mép lạnh lùng, gần như khinh bỉ, thoáng qua trên khóe môi anh ta. Anh ta không nói một lời nào. Ánh mắt Tuấn dán vào Bà Hương, sâu thẳm và trống rỗng, lạnh lẽo như băng.

Tuấn vẫn giữ nụ cười nhếch mép, không nói một lời nào, rồi lạnh lùng quay lưng. Anh ta chậm rãi mặc lại chiếc áo sơ mi vứt trên sàn, cài từng cúc áo một cách hờ hững, như thể Bà Hương hoàn toàn không tồn tại trong căn phòng. Mỗi cử chỉ đều như một nhát dao cứa vào trái tim đang rỉ máu của Bà Hương. Bà Hương đứng đó, bất động, đôi mắt dán chặt vào bóng lưng Tuấn, hy vọng mong manh rằng anh ta sẽ quay lại, sẽ nói một lời nào đó để xoa dịu nỗi đau.

Khi đã chỉnh tề, Tuấn quay lại, đối mặt với Bà Hương. Ánh mắt anh ta không còn vẻ trống rỗng, mà thay vào đó là một sự khinh bỉ trần trụi, lạnh lẽo đến thấu xương. Giọng anh ta vang lên, ráo hoảnh, cắt vào không khí tĩnh mịch như một lưỡi dao sắc bén.

“Chị nghĩ một thằng trai trẻ như tôi yêu một bà già U60 thật sao?” Tuấn cất tiếng, mỗi từ như một nhát búa giáng thẳng vào niềm kiêu hãnh của Bà Hương. Anh ta nhếch môi, giọng điệu đầy mỉa mai, “Tôi chỉ muốn tiền của chị thôi!”

Câu nói ấy như một lời nguyền, một bản án tử hình cho tất cả những gì Bà Hương đã từng tin tưởng, đã từng yêu thương. Toàn bộ thế giới của Bà Hương sụp đổ. Bà cảm thấy mình bị lột trần, bị phơi bày ra trước sự khinh bỉ của Tuấn. Nỗi đau thể xác còn chưa lành đã bị thay thế bởi nỗi đau tinh thần tột độ, một sự sỉ nhục không thể diễn tả bằng lời. Tuyệt vọng và nhục nhã nhấn chìm Bà Hương, khiến bà như muốn tan biến vào hư vô. Bà Hương lảo đảo, tay ôm ngực, dường như muốn giữ lại chút sức lực cuối cùng, nhưng vô vọng.

Bà Hương lảo đảo, tay ôm ngực, dường như muốn giữ lại chút sức lực cuối cùng, nhưng vô vọng. Mọi thứ xung quanh bà xoay tròn, căn phòng tân hôn giờ đây biến thành một địa ngục trần gian. Nỗi đau thể xác còn chưa lành đã bị thay thế bởi nỗi đau tinh thần tột độ, một sự sỉ nhục không thể diễn tả bằng lời. Tuyệt vọng và nhục nhã nhấn chìm Bà Hương, khiến bà như muốn tan biến vào hư vô.

Nhưng rồi, một tia lửa căm hờn lóe lên trong đáy mắt mờ đục của Bà Hương. Phẩm giá của một nữ doanh nhân thành đạt, một người phụ nữ đã trải qua bao sóng gió cuộc đời, bỗng trỗi dậy mạnh mẽ. Bà không thể gục ngã trước kẻ đê tiện này, không thể để hắn thấy bà yếu đuối đến vậy. Bà Hương siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, cố gắng kìm nén tiếng nức nở đang chực trào.

Với một nghị lực phi thường, Bà Hương từ từ đứng thẳng dậy. Dù đôi chân vẫn còn run rẩy, cả cơ thể như muốn đổ sụp, bà vẫn gồng mình, ngẩng cao đầu. Ánh mắt bà không còn sự cầu xin hay đau khổ, mà chỉ còn sự căm ghét và khinh bỉ tột cùng. Bà chỉ thẳng ngón tay về phía cánh cửa đang mở he hé, giọng nói nghẹn ngào nhưng từng chữ thốt ra đều mang sức nặng của sự kiên quyết.

“Cút… cút khỏi đây ngay lập tức!” Bà Hương gằn từng tiếng, giọng bà vỡ ra nhưng vẫn vang vọng đầy quyền lực. “Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh một giây phút nào nữa!”

Tuấn vẫn đứng đó, nụ cười nhếch mép trên môi giờ đây đã tắt hẳn, thay vào đó là vẻ mặt hơi sững sờ trước phản ứng bất ngờ của Bà Hương.

Tuấn mất vài giây để định thần, rồi một nụ cười nhạt nhếch lên trên môi anh ta, pha lẫn sự khinh bỉ và thách thức. Anh ta chậm rãi bước thêm một bước về phía Bà Hương, ánh mắt lạnh băng lướt qua vẻ mặt đang tái nhợt của bà.

“Chị nghĩ… đuổi tôi đi là xong sao?” Tuấn cất giọng, kéo dài từng chữ, ngữ điệu mỉa mai đến tột cùng. “Đâu dễ vậy, Bà Hương.”

Bà Hương rụt người lại một chút, nỗi sợ hãi chực trào dâng trong lòng khi nghe cái tên mình bị Tuấn gọi một cách đầy vẻ chế giễu.

“Hợp đồng hôn nhân của chúng ta, tài sản của chị… đâu phải muốn phủi tay là được?” Tuấn tiếp tục, giọng nói càng lúc càng thêm phần đe dọa. “Chị biết rõ là tôi nắm trong tay những gì mà. Rắc rối pháp lý, những scandal sẽ hủy hoại danh tiếng của chị… Tôi không ngại biến mọi thứ thành địa ngục đâu.”

Bà Hương siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Đòn đe dọa này đánh trúng vào nỗi lo sợ lớn nhất của bà: danh tiếng và cơ nghiệp đã gây dựng cả đời. Tuấn không chỉ là một kẻ lừa đảo tình ái, hắn còn là một kẻ tống tiền nguy hiểm. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng bà.

Tuấn nhìn thẳng vào mắt Bà Hương, nụ cười càng lúc càng rộng hơn, tự mãn như một con thú săn mồi vừa tóm được con mồi.

“Hay là chị muốn tất cả những gì chị đã dày công gây dựng, cả cái chuỗi cửa hàng thời trang lừng lẫy kia, bỗng chốc trở thành trò cười trên mặt báo, Bà Hương?” Anh ta nhấn mạnh cái tên, như muốn xuyên thủng tâm can người phụ nữ đang đứng trước mặt. “Tôi chỉ cần hé răng một lời, mọi thứ của chị sẽ đổ sụp không phanh.”

Bà Hương thở dốc, không thể thốt nên lời. Đầu óc bà quay cuồng trong mớ hỗn độn của sự sỉ nhục, căm giận và nỗi lo sợ về tương lai.

Bà Hương khẽ run rẩy, đôi mắt bà nhắm nghiền lại, cố gắng xua đi hình ảnh Tuấn và nụ cười ghê tởm của anh ta. Nhưng thay vào đó, một cuộn băng âm thanh đau đớn lại tua chậm trong tâm trí bà.

“Mẹ cẩn thận, thằng đó chỉ lợi dụng thôi!” Giọng con trai bà văng vẳng bên tai, đầy lo lắng.

“Chị Hương ơi, em thấy thằng đó không thật lòng đâu, cẩn thận kẻo tiền mất tật mang!” Lời cảnh báo tha thiết của cô bạn thân lại vang lên.

Rồi là giọng cô con gái: “Mẹ mê muội quá rồi, sao mẹ không nghe tụi con?”

Từng lời, từng chữ như những mũi kim sắc nhọn đâm vào trái tim Bà Hương. Bà đã bỏ ngoài tai tất cả, đã mù quáng tin vào những lời đường mật, những cử chỉ ân cần giả dối của một gã trai trẻ kém bà ba mươi tuổi. Tình yêu… hay chính xác hơn là thứ tình cảm mà bà ngỡ là tình yêu, đã biến bà thành một kẻ ngu ngốc, dễ dàng bị dắt mũi.

Sự hối hận trào dâng như một cơn sóng thần, nhấn chìm mọi giác quan của Bà Hương. Bà trách mình quá ngây thơ, quá yếu lòng sau những đổ vỡ, để rồi sa vào cái bẫy tinh vi của một kẻ đào mỏ không đáy. Giờ đây, danh tiếng, cơ nghiệp, tất cả những gì bà đã dày công gây dựng đều đứng trước bờ vực sụp đổ vì sự mù quáng của chính mình. Bà cảm thấy một sự sỉ nhục cháy bỏng, như có ai đó đang tạt gáo nước lạnh vào mặt bà, giữa cái căn phòng tân hôn rực rỡ nhưng nay nhuốm màu u ám này.

Tuấn vẫn đứng đó, đôi mắt anh ta đầy vẻ thích thú khi quan sát gương mặt méo mó vì hối hận của Bà Hương. Hắn đã thắng, và hắn biết điều đó.

Tuấn vẫn giữ nguyên nụ cười tự mãn, đôi mắt ánh lên vẻ hả hê. Hắn đã giành chiến thắng, và cảnh tượng này chính là phần thưởng ngọt ngào nhất.

Bà Hương cảm nhận rõ cái nhìn đó, nó như hàng ngàn mũi kim châm vào từng thớ thịt đang run rẩy của bà. Căn phòng tân hôn, nơi lẽ ra phải tràn ngập hơi ấm và hạnh phúc, giờ đây chỉ còn lại một màu lạnh lẽo, tăm tối đến đáng sợ.

Những cánh hoa hồng đỏ thắm rải trên giường, trên sàn nhà, không còn là biểu tượng của tình yêu mà biến thành những vệt máu tươi rợn người, nhuộm đỏ nỗi đau và sự nhục nhã. Ánh nến lung linh trong những chiếc chân nến lộng lẫy, thay vì thắp sáng hy vọng, lại chập chờn như đôi mắt chế giễu, nhìn xoáy vào nỗi tuyệt vọng đang nhấn chìm Bà Hương.

Từng hơi thở của Bà Hương trở nên nặng nề, lồng ngực như bị một tảng đá đè nén. Bà không thể đứng vững thêm được nữa. Đôi chân bà khuỵu xuống, cả cơ thể nặng nề đổ sụp.

Bà Hương ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo, giữa những cánh hoa hồng giờ đây trông thật thảm hại. Đôi tay bà run rẩy đưa lên, ôm chặt lấy khuôn mặt đang giàn giụa nước mắt. Tiếng nức nở bật ra khỏi cổ họng, méo mó, nghẹn ngào, rồi vỡ òa thành những tiếng khóc không kiểm soát.

Cả thế giới của Bà Hương, từng được xây dựng từ sự nghiệp vững chắc, từ tình yêu thương của con cái, và giờ đây là từ thứ ảo vọng tình yêu muộn màng, đã sụp đổ hoàn toàn. Nó sụp đổ tan tành ngay trong đêm tân hôn của chính bà. Bà cảm thấy mình bị lừa dối, bị lợi dụng một cách tàn nhẫn, và quan trọng hơn, bị chính bản thân mình phản bội. Nỗi đau ấy còn hơn cả nỗi đau thể xác, nó là sự hủy hoại của tâm hồn.

Tuấn chỉ khẽ nhếch mép, không nói một lời. Hắn mặc kệ tiếng khóc vật vã của Bà Hương. Đối với hắn, đây chỉ là một màn kịch đáng xem, và hắn đã đợi rất lâu để được chiêm ngưỡng nó. Hắn xoay người, thản nhiên bước về phía cửa, bỏ lại Bà Hương giữa căn phòng tan hoang, giữa biển nước mắt và nỗi ê chề.

Cánh cửa phòng khép lại, tiếng bước chân Tuấn xa dần, nhưng nỗi đau và sự sỉ nhục vẫn ghì chặt Bà Hương. Bà vẫn nằm vật vã trên sàn, giữa những cánh hoa tàn úa như chính tâm hồn bà. Nước mắt không ngừng tuôn, nhưng rồi, một cảm giác lạ trỗi dậy. Không còn là sự tuyệt vọng, mà là một ngọn lửa giận dữ, cháy bỏng. Cơn phẫn nộ bốc lên, thiêu rụi sự yếu mềm. Tuấn đã lợi dụng bà, đã coi bà như một con rối. Bà sẽ không để yên!

Bằng một nỗ lực phi thường, Bà Hương bật dậy. Cơ thể bà vẫn còn run rẩy, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự sắc lạnh, quyết đoán. Bà với tay lên tủ đầu giường, nhanh chóng lấy lại chiếc điện thoại của mình. Màn hình sáng rực, phản chiếu khuôn mặt hằn học của bà.

Không một giây chần chừ, bà lướt nhanh danh bạ, tìm kiếm một cái tên. Ngón tay bà dừng lại ở “Minh – Luật sư”, người bạn thân thiết bao năm qua. Bà ấn gọi.

Đầu dây bên kia bắt máy sau vài hồi chuông. Giọng Bà Hương khàn đặc, nghẹn ngào nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm thép đá.

BÀ HƯƠNG
(Giọng nói đầy sự thất vọng nhưng cũng ẩn chứa sự quyết tâm)
Tớ cần cậu giúp, ngay bây giờ. Tớ bị lừa rồi… và tớ sẽ không để yên đâu!

SÁNG HÔM SAU

Ánh nắng ban mai hiếm hoi len lỏi qua khe rèm, chiếu một vệt sáng mờ ảo lên tấm thảm nhung trong `phòng ngủ tân hôn`. Dù vậy, nó không đủ sức xua đi cái không khí nặng nề, u ám vẫn còn vương vấn từ đêm qua. `Bà Hương` nằm trên giường, đôi mắt mở thao láo nhìn trần nhà trắng muốt. Cả đêm bà không ngủ.

`Bà Hương` chậm rãi ngồi dậy. Cơ thể vẫn còn mệt mỏi, rã rời, nhưng bên trong bà, một nguồn năng lượng lạnh lẽo đang cuộn trào. Bà bước đến `bàn trang điểm`, ngồi xuống chiếc ghế bọc nhung. Trong gương, một người phụ nữ U60 tiều tụy, đôi mắt sưng húp, hằn rõ những vết thời gian. Mái tóc rối bời, khuôn mặt nhợt nhạt.

`Bà Hương` đưa tay chạm nhẹ vào gương, như chạm vào chính bản thân bà lúc này. Một nụ cười chua chát thoáng qua môi, nhưng rất nhanh sau đó, ánh mắt bà trở nên sắc lạnh. Nó không còn là sự đau khổ, tủi nhục của đêm tân hôn, mà là sự kiên cường, dứt khoát.

BÀ HƯƠNG
(Suy nghĩ nội tâm, giọng kiên định)
Tư cách gì mà anh ta dám đối xử với mình như vậy? Mày nghĩ mày thoát được sao, Tuấn? Không dễ đâu!

Bà siết chặt hai bàn tay. Quyết định đã được định hình, rõ ràng như ánh sáng khắc nghiệt ngoài cửa sổ. Bà sẽ không yếu đuối thêm một giây phút nào nữa. Những giọt nước mắt đã cạn, giờ chỉ còn lại sự căm phẫn và khao khát đòi lại công bằng.

`Bà Hương` đứng dậy, thẳng lưng. Từng cử chỉ đều toát lên một ý chí sắt đá. Bà nhìn căn phòng, nhìn chiếc giường tân hôn giờ đây nhuốm màu phản bội.

BÀ HƯƠNG
(Giọng lầm bầm, đầy đe dọa)
Chúng ta sẽ bắt đầu lại, Tuấn ạ. Nhưng lần này, trò chơi sẽ do tôi đặt luật.

Cô đi tới tủ quần áo, mở ra. Không phải là những bộ đồ ngủ lụa là, mà là những bộ vest công sở quyền lực, những chiếc váy bút chì sắc sảo. Bà chọn một chiếc váy màu đen tuyền, phối cùng áo blazer, như thể chuẩn bị ra trận. Từng động tác của `Bà Hương` đều chứa đựng sự phẫn uất nhưng cũng rất điềm tĩnh. Bà bắt đầu thay đồ.

Bà Hương cài cúc áo blazer một cách dứt khoát, tấm lưng thẳng tắp như thách thức mọi sóng gió. Bước chân bà không một chút chần chừ, tiến thẳng đến `bàn trang điểm`. Chiếc nhẫn cưới bạch kim, biểu tượng của một lời thề non hẹn biển giờ đây tan vỡ, vẫn nằm đó, phản chiếu ánh sáng nhợt nhạt. `Bà Hương` nhìn nó, ánh mắt không còn đau đớn mà là sự khinh miệt sâu sắc. Bà chậm rãi nhặt chiếc nhẫn lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên đầu ngón tay, như cảm nhận sự lạnh giá của cuộc hôn nhân vừa qua.

Không một tiếng động, không một giọt nước mắt, `Bà Hương` thẳng tay ném mạnh chiếc nhẫn vào chiếc thùng rác nhỏ đặt cạnh bàn. Tiếng kim loại va vào đáy nhựa khô khốc, vang lên như một hồi chuông kết thúc cho tất cả.

`Bà Hương` quay người, ánh mắt quét qua căn `phòng ngủ tân hôn` một lần cuối. Chiếc giường trắng muốt, những cánh hoa hồng khô héo trên thảm, mọi thứ giờ đây chỉ gợi lên một sự ghê tởm. Bà không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào.

Bà Hương bước ra khỏi phòng, điện thoại di động đã nằm sẵn trong tay. Màn hình sáng lên, danh bạ mở sẵn. Bà lướt qua một lượt, ngón tay dừng lại ở cái tên: “Luật sư Thanh – Văn phòng HSK”. Nụ cười lạnh lẽo nở trên môi `Bà Hương`. Đây không còn là cuộc chiến của cảm xúc, của những lời cầu xin hay giận hờn. Đây là cuộc chiến của lý trí, của pháp luật, và của danh dự.

BÀ HƯƠNG
(Nội tâm, giọng sắc lạnh)
Anh đã chọn cách chơi bẩn. Giờ thì xem, ai mới là người định đoạt cuộc chơi này.

Bà Hương bước xuống cầu thang, từng bước chân vững vàng, dứt khoát. Căn `biệt thự trắng tinh khôi ở ngoại ô` vẫn yên ắng, nhưng bên trong bà, một cơn bão đang cuộn trào, sẵn sàng càn quét mọi thứ trên đường đi của nó. Bà không còn là người phụ nữ yếu đuối, hoang mang của đêm qua. `Bà Hương` của ngày hôm nay là một nữ doanh nhân thép, một chiến binh đã sẵn sàng cho trận chiến cam go nhất cuộc đời. Không có nước mắt, chỉ có sự kiên cường và quyết tâm.

***

Sau cơn giông tố, bầu trời thường trong xanh lạ thường. `Bà Hương` ngồi lặng lẽ trong khu vườn nhỏ phía sau `căn biệt thự`, ngắm nhìn những bông hoa hồng vừa nở. Cuộc chiến pháp lý đã kết thúc, những gì thuộc về bà đã trở về đúng vị trí của nó. `Tuấn` đã phải trả giá cho sự tham lam và lừa dối, không phải bằng những lời trách móc hay nước mắt, mà bằng sự trừng phạt thích đáng của pháp luật.

`Bà Hương` đưa tay chạm vào cánh hoa mềm mại. Tim bà không còn đập dồn dập vì tức giận, cũng không còn quặn thắt vì đau khổ. Thay vào đó là một sự bình yên kỳ lạ, một cảm giác nhẹ nhõm đến bất ngờ. Bà nhận ra rằng, hạnh phúc không nằm ở việc níu kéo những điều đã mất, mà ở việc chấp nhận buông bỏ và mở lòng đón nhận những điều mới mẻ. Tuổi tác không định nghĩa giá trị của một con người, và tình yêu, nếu không chân thành, chỉ là một vở kịch bi hài.

Cuộc hôn nhân thứ hai tan vỡ đã dạy cho `Bà Hương` một bài học quý giá: giá trị đích thực của bản thân không phụ thuộc vào sự chấp nhận hay tình yêu của bất kỳ ai khác. Bà là một người phụ nữ mạnh mẽ, tài giỏi, và bà xứng đáng với sự tôn trọng, cả từ người khác và từ chính mình. Bà đã từng mơ về một mái ấm trọn vẹn, nhưng giờ đây, bà hiểu rằng một tâm hồn thanh thản, tự do mới là điều đáng giá nhất. `Bà Hương` khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy sức sống. Phía trước bà là một con đường mới, không còn những toan tính, dối trá, mà chỉ có sự tự do, thanh thản và niềm tin vào tương lai. Bà tin rằng, sau tất cả, cuộc sống vẫn còn rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ đợi bà khám phá, không phải trong vòng tay của ai đó, mà là trong chính bản thân bà.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *