Vợ chồng lên đón con ở cữ: Ngất lịm khi thấy 2 quan tài giữa sân nhà thông gia… Bí ẩn!

Vợ chồng lên đón con ở cữ: Ngất lịm khi thấy 2 quan tài giữa sân nhà thông gia… Bí ẩn!

Người mẹ từ từ tỉnh lại, đầu óc quay cuồng, mắt vẫn mờ ảo. Một mùi hương trầm thoang thoảng xộc vào cánh mũi, kéo theo cảm giác u uất đến khó tả. Cô cố gắng gượng dậy, đôi chân run rẩy không đứng vững. Ánh mắt Người mẹ dần định hình, hướng về phía có khói hương nghi ngút.

Trên bàn thờ, ngay giữa hai chiếc quan tài lạnh lẽo, một di ảnh lớn hiện ra rõ ràng trước mắt Người mẹ. Trái tim cô như ngừng đập khi nhận ra gương mặt thân quen, nụ cười hiền lành của Con gái mình. Bên cạnh di ảnh Con gái, một di ảnh nhỏ khác, mới tinh, nằm cạnh. Thế giới xung quanh Người mẹ như sụp đổ hoàn toàn. Cô sững sờ, đôi mắt mở to vô hồn. Tất cả mọi âm thanh đều biến mất, chỉ còn lại tiếng vọng của chính mình trong không gian đặc quánh: “Không thể nào… con gái tôi…”

Người mẹ vẫn sững sờ, đôi mắt vô hồn nhìn di ảnh Con gái. Miệng cô lẩm bẩm, “Không thể nào… con gái tôi…” Người cha, vốn đứng ngay cạnh, sắc mặt tái mét khi chứng kiến Người mẹ như người mất hồn, và cũng kịp nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng trước mắt. Ông vội vàng lao tới đỡ Người mẹ đang chực ngã, lay gọi cô, nhưng ánh mắt lại không rời khỏi hai cỗ quan tài đen nhánh sừng sững giữa sân.

Người cha quay phắt sang một người Hàng xóm đang đứng gần đó với vẻ mặt đầy ái ngại. Giọng Người cha run rẩy, lạc đi vì sợ hãi, “Có chuyện gì vậy? Ai… ai đã mất mà lại có quan tài ở đây?” Ông ta vừa nói, ngón tay vừa run rẩy chỉ thẳng về phía hai cỗ quan tài. Nỗi hoảng loạn tột cùng bủa vây lấy Người cha và Người mẹ, như một gọng kìm siết chặt lấy trái tim họ.

Người Hàng xóm, với ánh mắt đượm buồn và giọng nói nặng trĩu, khẽ lắc đầu. Ông ta tiến lại gần hơn, đặt tay lên vai Người cha như một lời an ủi, đoạn nhìn sang Người mẹ đang thất thần.

“Bà nhà ơi,” Người Hàng xóm thở dài, “con gái bà… nó và thằng bé sơ sinh… đã không qua khỏi đêm qua rồi.”

Từng lời của ông ta như một nhát dao đâm thẳng vào tim Người mẹ. Nỗi sợ hãi tột cùng bỗng chốc biến thành hiện thực nghiệt ngã. Trái tim Người mẹ như bị bóp nghẹt, mọi sức lực rời bỏ cơ thể cô. Đôi mắt Người mẹ mở to vô định, rồi lại một lần nữa, cô gục xuống, ngất lịm đi trong vòng tay Người cha, nước mắt vẫn tuôn trào trên khuôn mặt tái nhợt.

Thế giới quanh Người mẹ xoay tròn, chìm dần vào một khoảng không vô định, tối tăm. Giữa hư vô, một âm thanh bỗng xuyên qua lớp màn nặng trĩu, yếu ớt nhưng đầy ám ảnh – tiếng điện thoại reo dai dẳng, rồi biến thành tiếng nức nở quen thuộc.

Người mẹ giật mình tỉnh giấc trong cơn mơ màng, cơ thể như bị trói chặt. Một khung cảnh mờ ảo hiện ra: đêm khuya, ánh đèn ngủ mờ nhạt hắt lên chiếc đồng hồ báo 2 giờ sáng. Cô giơ tay, run rẩy tìm chiếc điện thoại trên bàn đầu giường. Màn hình hiện lên tên Con gái.

“Alo… Con gái à?” Người mẹ thì thầm, giọng ngái ngủ.

Đầu dây bên kia là một tiếng khóc nức nở, đứt quãng. “Mẹ ơi… con sợ lắm… Mẹ đến đón con về đi!” Giọng Con gái yếu ớt, nghẹn ngào như đang cố gắng lắm mới nói nên lời. Tiếng con như lưỡi dao xoáy vào tim Người mẹ. Cô lập tức ngồi bật dậy, nỗi lo lắng dâng trào.

“Con sao vậy? Có chuyện gì…?” Người mẹ luống cuống, định nhấc chân xuống giường.

Đúng lúc đó, Người cha trằn trọc cựa mình, khẽ khàng mở mắt. Anh nhìn sang Người mẹ đang bồn chồn với chiếc điện thoại, đoạn thở dài. “Lại con bé à? Thôi bà chịu khó nhẫn nhịn đi. Nó mới sinh, tâm lý không ổn định. Có gì sáng mai rồi nói.”

Lời nói của Người cha như một gáo nước lạnh tạt vào sự sốt sắng của Người mẹ. Cô lưỡng lự, tay nắm chặt điện thoại, nhưng rồi một cách vô thức, cô hạ xuống, chỉ còn biết nói những lời an ủi qua điện thoại cho Con gái. Giờ đây, mỗi từ ngữ của Con gái, mỗi tiếng nức nở, và cả câu khuyên nhủ của Người cha, tất cả đều vang vọng rõ mồn một trong tâm trí Người mẹ. Nỗi hối hận và day dứt tột cùng như một tảng đá đè nặng, bóp nghẹt từng hơi thở. Ước gì cô đã không nghe lời chồng, ước gì cô đã chạy đến ngay lập tức. Giờ đây, tất cả đã quá muộn.

Người mẹ giật mình tỉnh dậy, đầu óc quay cuồng như vừa thoát ra từ một cơn ác mộng. Cô cảm nhận được hơi ấm của Người cha đang đỡ lấy mình. Đôi mắt Người mẹ chầm chậm mở ra, bắt gặp khung cảnh quen thuộc nhưng giờ đây nhuốm màu tang tóc: sân nhà Thông gia rực rỡ nắng ban mai nay chìm trong một màu ảm đạm. Ngay giữa sân, hai chiếc quan tài bằng gỗ mới tinh đặt song song, lạnh lẽo đến rợn người. Trên chiếc bàn thờ nghi ngút khói hương, những bức ảnh thờ im lìm nhìn xuống. Một tiếng nấc nghẹn thoát ra từ sâu thẳm tâm can Người mẹ.

Người cha, với gương mặt tái mét và đôi mắt đỏ hoe, nắm chặt tay Người mẹ. Anh chỉ biết lắc đầu, không nói nên lời.

Đúng lúc đó, vợ chồng Thông gia, đôi mắt sưng húp, gương mặt khắc khổ vì đau buồn, chầm chậm tiến lại gần. Họ cố gắng kìm nén những tiếng nấc nặng nề đang chực trào. Người mẹ chồng cũ đưa tay run rẩy lau nước mắt, giọng nói đứt quãng, nghẹn ngào.

“Chúng tôi… chúng tôi cũng không muốn tin… nhưng mọi chuyện… mọi chuyện đến quá đột ngột… cháu nó… cháu nó bệnh nặng quá…”

Người mẹ chồng cũ nuốt khan, cố gắng điều hòa hơi thở run rẩy.
“Nó… nó bị nhiễm trùng hậu sản nặng quá… bọn tôi đã đưa đi chạy chữa khắp nơi, nhưng mà…” Bà ấy lại nghẹn lời, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt mà như không thấy gì. “Con bé vừa sinh được có 10 ngày, người còn yếu lắm… rồi vết mổ… nó biến chứng quá nhanh… Bác sĩ nói… nói là không cứu được…”
Người mẹ như bị sét đánh ngang tai, đôi chân loạng choạng suýt ngã nếu Người cha không kịp thời giữ lại. Anh cũng sững sờ, gương mặt trắng bệch.
Người mẹ chồng cũ tiếp tục, giọng càng lúc càng nghẹn lại, “Còn đứa bé… thằng bé… nó sinh ra đã yếu ớt, lại thiếu tháng… bệnh tật từ trong bụng mẹ… chưa kịp chào đời đã phải chịu bao nhiêu đau đớn… Chúng tôi… chúng tôi đã cố gắng hết sức, nhưng… số phận nghiệt ngã quá…”
Bà ấy đưa tay ôm mặt, những tiếng nấc bật ra không kìm nén được.
“Con bé… nó đã cố gắng lắm rồi… gắng gượng để giữ lấy con… nhưng cả hai mẹ con… cả hai đều không qua khỏi…” Người mẹ chồng cũ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy xót xa nhìn Người mẹ. “Mẹ nó đã chịu nhiều đau đớn, và nó… đứa cháu ngoại… cũng không thể vượt qua…”
Lời nói của Người mẹ chồng cũ như từng nhát dao cứa vào tim Người mẹ. Nỗi đau quá lớn khiến mọi giác quan của Người mẹ như tê liệt. Đầu óc cô trống rỗng, những âm thanh xung quanh dần trở nên xa lạ. Người mẹ không còn nghe rõ những lời tiếp theo, chỉ thấy môi Người mẹ chồng cũ vẫn mấp máy, gương mặt Người cha nhòe đi trong làn nước mắt không ngừng chảy. Cả thế giới như sụp đổ quanh Người mẹ, kéo cô chìm sâu vào một hố đen vô tận của sự hối hận và tuyệt vọng.

Người mẹ cố gắng gượng đứng vững, nhưng đôi chân cô như nhũn ra. Cả thế giới quay cuồng, nhưng một hình ảnh kinh hoàng dần hiện rõ trước mắt cô, xuyên qua màn nước mắt nhòa. Giữa sân nhà thông gia, hai chiếc quan tài đặt song song, trắng toát, lạnh lẽo đến rợn người. Khói hương nghi ngút từ bàn thờ nhỏ bên cạnh như một lời khẳng định tàn nhẫn cho sự thật phũ phàng.

Một tiếng thét xé lòng bật ra từ lồng ngực Người mẹ, nhưng âm thanh đó như bị nghẹn lại, chỉ còn là tiếng nức nở vỡ vụn. Cô không thể đứng vững thêm nữa. Người mẹ khuỵu gối xuống nền đất lạnh, rồi vật vã dùng đôi tay run rẩy chống đỡ thân mình, lê lết từng chút một về phía chiếc quan tài nhỏ hơn. Đó là con gái cô, đúng không? Đó là đứa con gái vừa mới sinh con được mười ngày của cô.

Người mẹ bò đến bên chiếc quan tài, đôi tay run rẩy bám chặt vào thành gỗ lạnh lẽo. Cô ngước nhìn lên di ảnh, gương mặt con gái vẫn tươi tắn như ngày nào, nụ cười thơ ngây trên môi. Nhưng đó chỉ còn là một bức ảnh vô tri. Người mẹ ôm mặt, những tiếng nấc nghẹn ngào rung lên từng thớ thịt. Nước mắt lã chã tuôn rơi, thấm ướt lòng bàn tay.

“Mẹ có lỗi với con quá, con ơi…” Người mẹ lẩm bẩm trong tuyệt vọng, giọng nói khản đặc, lạc hẳn đi. Cô tự đấm thùm thụp vào ngực mình, như muốn trút hết mọi nỗi đau, mọi sự hối hận đang giày vò. “Mẹ đáng lẽ phải đến sớm hơn… Mẹ đã không nghe theo linh cảm của mình… Mẹ đã không bảo vệ được con…”

Cơn đau như hàng ngàn mũi kim châm vào tim Người mẹ. Cô gục đầu xuống thành quan tài, gào khóc nức nở, tiếng khóc hòa lẫn với sự tự trách không nguôi. Cả một đời cô, chưa bao giờ Người mẹ cảm thấy bất lực và tội lỗi đến thế. Tiếng khóc ai oán vang vọng khắp sân nhà thông gia, hòa cùng tiếng nấc nghẹn ngào của Người cha và những người xung quanh, tạo nên một bản bi ca thê lương đến ám ảnh.

Giữa tiếng nấc nghẹn ngào của Người mẹ, một giọng nói khàn khàn, đầy vẻ mệt mỏi và hối lỗi cất lên từ phía sau. Đó là bà Thông gia, mẹ chồng của Con gái. Bà lão tiến lại gần, gương mặt hốc hác, đôi mắt sưng húp.

“Thưa ông bà thông gia… Chúng tôi… Chúng tôi cũng không ngờ mọi chuyện lại ra nông nỗi này…” Giọng bà Thông gia đứt quãng, nghẹn ngào. “Mấy ngày hôm nay, cháu nó cứ kêu đau… đau bụng dưới, rồi sốt cao liên tục…”

Người mẹ khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn bà Thông gia, ánh mắt chất chứa nỗi kinh hoàng và một chút gì đó của sự chất vấn chưa thành lời. Người cha đứng cạnh Người mẹ, tay vẫn đỡ lấy vợ, ánh mắt ông sắc lạnh nhìn thẳng vào bà Thông gia.

“Đau bụng? Sốt cao?” Người cha lạnh lùng hỏi, giọng ông trầm đục, đầy uy lực. “Sao không đưa cháu đi bệnh viện? Sao không báo cho chúng tôi một tiếng?”

Bà Thông gia cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt phẫn nộ của Người cha. “Cháu nó… cháu nó sợ làm phiền. Nó bảo mới về nhà chồng, lại còn ở cữ, không muốn gây rắc rối. Con bé nói… sợ ông bà lo lắng, sợ ảnh hưởng đến tình cảm hai bên gia đình…”

Từng lời của bà Thông gia như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tim Người mẹ. Nỗi đau thể xác vì mất con hòa cùng sự dày vò của lời hối hận. Con gái cô đã chịu đựng tất cả một mình, chỉ vì sợ làm phật lòng bên thông gia, chỉ vì muốn giữ gìn cái “tình cảm” mà giờ đây đã vỡ tan tành.

“Nó… nó cố gắng chịu đựng, giấu không cho chúng tôi biết mức độ nghiêm trọng…” Bà Thông gia tiếp tục kể, nước mắt lại trào ra. “Đến lúc… đến lúc không chịu nổi nữa, chúng tôi mới tá hỏa đưa đi. Nhưng… nhưng không kịp nữa rồi. Bác sĩ bảo… nó bị nhiễm trùng hậu sản quá nặng, đã biến chứng thành sốc nhiễm trùng…”

Người mẹ lảo đảo đứng dậy, đôi tay run rẩy bám vào thành quan tài. Gương mặt cô trắng bệch, đôi môi mím chặt. “Con bé… con bé yếu ớt như vậy… mới sinh được mười ngày…” Người mẹ lắp bắp, từng từ như xé toạc cổ họng. “Vậy mà các người… các người để nó chịu đựng đến mức không kịp cứu chữa sao?”

Người cha siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi đầy trên trán. “Nó đã gọi điện cho mẹ nó vào đêm khuya, khóc lóc cầu cứu mẹ nó! Vậy mà các người vẫn nói nó không muốn làm phiền sao?!” Tiếng Người cha gằn lên, vang vọng khắp sân, khiến không khí càng thêm nặng nề.

Bà Thông gia run rẩy lùi lại một bước, không dám đáp lời. Sự thật đã quá rõ ràng. Sự che giấu, sự nhẫn nhịn một cách sai lầm, và có lẽ là cả sự thờ ơ đã dẫn đến thảm kịch không thể cứu vãn này.

Người mẹ từ từ quay đầu, đôi mắt sưng húp, đỏ ngầu vì khóc nhìn thẳng vào Bà Thông gia. Nước mắt vẫn còn chảy dài trên gương mặt trắng bệch, nhưng một tia sáng yếu ớt, đầy tuyệt vọng bỗng lóe lên. Cô dường như bám víu vào một điều gì đó để không hoàn toàn gục ngã.

“Thế thằng rể tôi đâu?” Người mẹ lắp bắp, giọng nói khản đặc, như thể bị nghẹn lại bởi nỗi đau. “Nó đâu rồi? Tại sao không thấy nó ở đây?”

Người cha cũng hướng ánh mắt lạnh lùng về phía Bà Thông gia, chờ đợi câu trả lời. Ông cũng nhận ra sự vắng mặt đáng ngờ của người con rể, nhưng nỗi đau và sự phẫn nộ đã khiến ông chưa kịp thốt lên.

Bà Thông gia cúi gằm mặt, đôi vai khẽ run lên. “Cháu nó… cháu nó…” Bà ta ngập ngừng, không dám nhìn vào Người mẹ, không dám đối diện với tia hy vọng mong manh đang le lói trong đôi mắt ấy. “Cháu nó… không có ở nhà.”

“Không có ở nhà?” Người mẹ gần như hét lên, tia hy vọng nhỏ bé vừa nhen nhóm đã vụt tắt, thay vào đó là một sự trống rỗng, một nỗi sợ hãi mới ập đến. “Không có ở nhà là sao? Con tôi chết rồi! Cháu nó đâu? Nó đi đâu?!”

Người cha siết chặt tay, nhìn thẳng vào Bà Thông gia, giọng nói ông lạnh buốt như băng. “Bà nói rõ xem. Con gái tôi chết trong nhà các người, vậy mà con rể tôi lại không có mặt ở đây là sao?”

Bà Thông gia hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng lấy hết can đảm để nói ra điều gì đó kinh khủng hơn. “Cháu nó… cháu nó đi làm ăn xa… mới đi được mấy ngày thôi…”

“Làm ăn xa?” Người mẹ lảo đảo, như muốn ngã xuống lần nữa. “Con tôi mới sinh được mười ngày, đang ở cữ, đang nguy kịch… vậy mà nó lại đi làm ăn xa? Các người nói dối!” Cô nắm chặt lấy vạt áo Bà Thông gia, những ngón tay run rẩy. “Con tôi… nó chết rồi mà thằng rể tôi cũng không có mặt ở đây sao?”

Người mẹ siết chặt lấy vạt áo Bà Thông gia, những ngón tay run rẩy. “Con tôi… nó chết rồi mà thằng rể tôi cũng không có mặt ở đây sao?”

Bà Thông gia không đáp. Bà ta chỉ cúi gằm mặt, toàn thân run rẩy đến nỗi cả tiếng nức nở cũng không còn phát ra. Lồng ngực bà ta như bị nén chặt, khó khăn lắm mới thở ra được một hơi. Rồi, như thể không còn sức lực để nói, bà ta chậm rãi nhấc bàn tay phải lên, ngón trỏ run rẩy, khẽ chỉ về phía hai chiếc quan tài đang đặt song song giữa sân. Một cái chỉ tay lặng lẽ, nhưng đầy sức nặng, như một mũi dao xuyên thẳng vào tim.

Người cha đứng sững, đôi mắt ông dán chặt vào ngón tay run rẩy ấy. Một dự cảm kinh hoàng ập đến, lạnh buốt hơn cả không khí tang thương. Ông buông tay Người mẹ ra, không nói một lời, vội vàng bước đến bên hai chiếc quan tài. Từng bước chân nặng trĩu, tim ông đập thình thịch trong lồng ngực.

Ông dừng lại trước chiếc quan tài gần nhất, đó là con gái ông, ông đã nhìn thấy di ảnh của con mình. Nỗi đau như xé toạc ruột gan, nhưng ánh mắt ông lại vô thức dịch chuyển sang chiếc quan tài còn lại, nằm ngay sát bên. Một tia hy vọng mong manh, rằng có thể có sự nhầm lẫn nào đó, rằng đây chỉ là một giấc mơ tồi tệ.

Người cha run rẩy đưa tay lên, chạm vào khung ảnh đặt trên chiếc quan tài thứ hai. Di ảnh trên đó, không thể nhầm lẫn được, chính là gương mặt của con rể ông. Nụ cười gượng gạo, đôi mắt hơi híp lại – hình ảnh quen thuộc của người đã từng là con rể.

Mọi thứ sụp đổ. Không phải chỉ một, mà là hai sinh linh. Không phải chỉ con gái ông, mà còn cả con rể. Toàn bộ thế giới trong mắt Người cha bỗng nhiên xoay chuyển, đổ nát hoàn toàn. Ông lảo đảo, hai tay bám chặt vào thành quan tài, gương mặt trắng bệch, không còn một giọt máu.

Người mẹ đứng phía sau, nhìn thấy phản ứng của chồng, một tiếng thét nghẹn lại trong cổ họng cô. Cô không cần nhìn rõ di ảnh, chỉ cần nhìn thấy sự kinh hoàng tột độ trong mắt Người cha là đủ. Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng, rồi lan tỏa khắp cơ thể. Cú sốc này, quá sức chịu đựng. Cô cảm thấy mọi giác quan dần rời bỏ mình, thế giới xung quanh bỗng nhiên trở nên tối sầm, im lặng đến đáng sợ. Đôi chân cô khuỵu xuống, cơ thể mềm nhũn, rồi hoàn toàn gục ngã giữa sân, bất tỉnh nhân sự.

Người cha lảo đảo nhìn Người mẹ vừa ngã xuống, nhưng nỗi kinh hoàng về hai cái chết đã đóng băng mọi phản ứng. Ông vẫn bám chặt vào thành quan tài, gương mặt không chút biểu cảm, đôi mắt vô hồn nhìn di ảnh con rể.

Bà Thông gia, đôi mắt đỏ hoe, vội vàng chạy đến đỡ Người mẹ dậy, miệng lẩm bẩm những câu không rõ nghĩa. Nước mắt lã chã rơi trên gò má bà, nhưng không còn là tiếng khóc xé lòng, mà là sự câm lặng của một nỗi đau quá lớn, đã vượt qua giới hạn của sự chịu đựng. Bà lay nhẹ vai Người mẹ, tiếng gọi tắc nghẹn trong cổ họng.

Sau khi đặt Người mẹ nằm ngay ngắn hơn, Bà Thông gia ngồi sụp xuống bên cạnh, hai tay ôm mặt nức nở. Hơi thở bà đứt quãng, từng câu nói như bị rút cạn từ sâu thẳm lồng ngực.

“Tôi… tôi cũng không ngờ mọi chuyện lại ra nông nỗi này…” Bà Thông gia nói, giọng run rẩy, “Con bé… nó đi rồi… cháu tôi cũng đi rồi… Thằng Phong… nó cũng không chịu nổi cú sốc đó.”

Người cha như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, ông quay phắt lại, đôi mắt trống rỗng dán vào Bà Thông gia. “Cú sốc gì? Bà nói gì?” Ông hỏi, giọng khàn đặc, từng chữ như bị mắc kẹt.

Bà Thông gia ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa. “Thằng Phong… con rể của ông bà đó… Nó… nó suy sụp hoàn toàn khi thấy vợ và con nó ra đi. Nó cứ ôm con bé, cứ gọi tên con, rồi tự trách bản thân… Nó không ngủ, không ăn uống gì được cả, cứ như người mất hồn.”

Bà ta ngừng lại, một tiếng nấc nghẹn bật ra. “Chúng tôi đã cố gắng khuyên can, đưa nó đi khám… Bác sĩ nói nó bị trầm cảm nặng. Nhưng mọi thứ quá nhanh… chỉ vài ngày sau… nó cũng bỏ chúng tôi đi.”

Người cha đứng sững sờ. Mất con, mất cháu, giờ lại mất cả con rể. Cái chết liên tiếp, quá đột ngột, quá tàn nhẫn.

Bà Thông gia tiếp tục, giọng đầy thống khổ, “Chưa đầy một tháng… gia đình tôi mất đi ba sinh linh. Con tôi, cháu tôi… rồi đến con trai tôi… tất cả… tất cả đều ra đi. Tôi… tôi không biết phải sống sao đây…”

Bà ta gục đầu xuống, tiếng khóc trở nên ai oán. Cả sân nhà thông gia chìm trong không khí tang tóc, nặng trĩu những lời than vãn không thành tiếng. Nỗi đau này, không của riêng ai, mà là sự đổ vỡ của cả hai gia đình, đan xen vào nhau, tạo thành một bi kịch không ai ngờ tới.

Người cha đứng lặng như pho tượng, nỗi đau tột cùng như muốn xé toạc lồng ngực. Nhưng rồi, như một bản năng sinh tồn, ông buộc mình phải tỉnh táo. Ông từ từ quay người lại, ánh mắt ráo hoảnh nhìn Người mẹ đang nằm trên nền đất lạnh, gương mặt tái nhợt. Sau đó, ông hướng về phía Bà Thông gia, người đang gục đầu khóc nức nở. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực ông, mang theo sự tuyệt vọng và cả một chút gì đó của sự chấp nhận.

Ông khẽ đặt tay lên vai Bà Thông gia, bàn tay run rẩy nhưng ánh mắt kiên định một cách lạ lùng. Giọng ông khàn đặc, mỗi chữ như cố gắng vượt qua một bức tường vô hình của đau đớn và nghẹn ngào.

“Thôi, mọi chuyện đã lỡ rồi…” Người cha nói, tiếng nói thều thào nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. “Đau đớn thế nào cũng đã đến nước này. Bây giờ… bây giờ chúng ta phải mạnh mẽ lên thôi.”

Ông hít một hơi thật sâu, cố nén lại những giọt nước mắt chực trào. Ông nhìn Bà Thông gia, rồi liếc qua Người mẹ đang vẫn còn mê man, cố gắng trấn an bằng ánh mắt.

“Cả nhà mình cùng cố gắng lo hậu sự cho các con, các cháu cho chu đáo,” ông tiếp tục, giọng nói tuy vẫn còn run rẩy nhưng đã có phần dứt khoát hơn. “Đây là tất cả những gì chúng ta có thể làm cho chúng lúc này.”

Người cha rút tay về, ông đứng thẳng người hơn một chút, đôi vai vẫn còn run rẩy nhưng thần thái đã chuyển sang một vẻ kiên cường đến khó tin. Ông cần phải mạnh mẽ, ít nhất là lúc này, để trụ vững cho cả hai gia đình đang chìm trong bi kịch. Ông liếc nhìn ba chiếc quan tài đang nằm song song giữa sân, trái tim như bị bóp nghẹt, nhưng ông biết mình không được phép gục ngã. Ông phải lo liệu, phải sắp xếp mọi thứ một cách chu toàn nhất, dù cho bên trong ông, mọi thứ đã vỡ vụn thành trăm mảnh.

Người mẹ từ từ mở mắt, thế giới quay cuồng một lúc rồi từ từ hiện rõ. Cô vẫn nằm trên nền đất lạnh, nhưng hình ảnh ba chiếc quan tài trắng muốt vẫn ám ảnh tầm mắt. Nỗi đau thể xác không thấm vào đâu so với sự thật đang xé nát tâm can cô. Cô dùng hết sức bình sinh, run rẩy chống tay ngồi dậy, đầu óc quay cuồng. Người cha đã đứng thẳng dậy, đang nhìn về phía ba chiếc quan tài. Bà Thông gia vẫn gục đầu nức nở bên cạnh.

Người mẹ gắng gượng đứng lên, đôi chân run rẩy. Cô không quan tâm đến những cái nhìn xung quanh, chỉ có một hướng duy nhất trong tâm trí cô: nơi Con gái đang nằm. Cô lảo đảo bước tới, như bị một lực vô hình kéo về phía chiếc quan tài nhỏ nhất, trắng toát. Hơi thở cô nghẹn lại khi đôi mắt chạm vào tấm di ảnh đặt trang trọng trên nắp. Gương mặt Con gái, trẻ trung, rạng rỡ, với nụ cười ngây thơ quen thuộc, giờ đây chỉ còn là một bức hình vô tri. Khói hương nghi ngút, cay xè mắt, nhưng không bằng vị đắng chát xé lòng.

Đôi bàn tay Người mẹ run rẩy, khẽ vuốt ve tấm di ảnh lạnh lẽo. Từng giọt nước mắt nóng hổi của cô rơi xuống, làm nhòe đi nụ cười vĩnh cửu. Trong khoảnh khắc ấy, hàng vạn câu hỏi, hàng triệu mảnh ký ức ùa về, bóp nghẹt trái tim cô. Những đêm khuya Con gái gọi điện khóc lóc cầu cứu, những lời khuyên nhẫn nhịn của Người cha, và cả sự lưỡng lự, nỗi sợ “tiếng đời” của chính cô. Tất cả như một cuốn phim kinh hoàng tua lại, từng thước phim là một mũi dao đâm sâu vào tâm can.

‘Mẹ đã sai rồi, con ơi,’ Người mẹ quặn thắt nghĩ, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. ‘Mẹ đã quá hèn nhát, quá sợ hãi lời ra tiếng vào. Mẹ đã để sự nhẫn nhịn và nỗi sợ dư luận cướp đi con của mẹ. Giá như mẹ dũng cảm hơn, giá như mẹ đến bên con sớm hơn, mạnh mẽ hơn…’

Cô siết chặt tấm di ảnh, như muốn ôm lấy Con gái lần cuối. Một lời thề câm lặng, đanh thép hình thành trong tâm trí cô, khắc sâu vào tận xương tủy: ‘Bài học này, mẹ sẽ không bao giờ quên. Không bao giờ nữa, mẹ sẽ để bất kỳ điều gì, bất kỳ nỗi sợ hãi nào, ngăn cản mẹ cứu giúp những người thân yêu. Nỗi hối hận này… sẽ theo mẹ, đến hết cuộc đời.’ Nỗi đau xé lòng biến thành một lời hứa, một gánh nặng vĩnh viễn không thể gột rửa.

Người mẹ vẫn siết chặt tấm di ảnh, những lời thề câm lặng vẫn còn vang vọng trong tâm trí. Nhưng cuộc sống, hay cái chết, không chờ đợi. Tiếng kèn đám ma bắt đầu trỗi lên những giai điệu ai oán, kéo cô khỏi hố sâu của riêng mình. Hai chiếc quan tài, một lớn một nhỏ, đã được đặt ngay ngắn trên vai những người khiêng, chuẩn bị rời đi.

Người cha, với đôi mắt sưng húp và gương mặt khắc khổ, đến bên Người mẹ, khẽ đặt tay lên vai cô. Một cái siết nhẹ, không lời. Cả hai cùng hướng về phía sân, nơi hàng trăm ánh mắt xót thương của hàng xóm đang đổ dồn. Họ thì thầm, những tiếng thở dài nặng trĩu. Cảnh tượng tang tóc bao trùm, một nỗi đau không thể gọi tên, lan tỏa khắp ngôi làng.

Hai chiếc quan tài từ từ được nhấc lên, nặng trĩu không chỉ bởi thi thể bên trong mà còn bởi gánh nặng của số phận nghiệt ngã. Chúng chậm rãi di chuyển qua cổng, về phía con đường làng vắng lặng. Mỗi bước chân của những người khiêng là một nhát dao cứa vào lòng Người mẹ và Người cha.

Người mẹ run rẩy đưa tay lên che miệng, cố nén tiếng nức nở đang trào dâng. Cô nhìn theo chiếc quan tài của Con gái, rồi đến chiếc của Con rể, như thể muốn níu giữ lại những mảnh vụn cuối cùng của hạnh phúc đã mất. Người cha đứng cạnh, bờ vai nặng trĩu, từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má đã in hằn dấu vết thời gian. Ông không khóc thành tiếng, nhưng sự câm lặng của ông còn đau đớn hơn vạn lời ai oán.

Họ cùng bước theo, từng bước chân nặng nề, như thể đang bước trên con đường định mệnh của chính mình. Phía trước, hai chiếc quan tài dần khuất xa. Phía sau, ngôi nhà thông gia vắng lặng, chỉ còn lại khói hương nghi ngút và nỗi trống trải đến đáng sợ. Một tương lai không có Con gái, không có cháu, không có Con rể… Một tương lai chỉ còn là khoảng không vô tận, nhuộm màu tang tóc và hối hận. Cuộc đời họ, từ nay, sẽ mãi mãi là những ngày không ngày mai.

Người mẹ và Người cha trở về nhà sau tang lễ, căn nhà của Người mẹ chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người. Không còn tiếng cười nói, không còn hơi ấm của Con gái. Mỗi bước chân của Người mẹ đều nặng trĩu, như thể đôi chân cô đang lê trên những mảnh vỡ của hạnh phúc. Nỗi đau không thể nguôi ngoai, nó bám víu vào từng ngóc ngách, từng vật dụng thân quen trong căn nhà.

Đêm đến, bóng tối càng làm sâu sắc thêm nỗi trống trải. Người mẹ nằm trên giường, mắt thao thức nhìn trần nhà, nhưng tâm trí cô lại đang quay cuồng với những ký ức. Rồi, trong khoảng khắc chập chờn giữa ngủ và thức, một tiếng chuông điện thoại chợt vang lên trong tâm trí Người mẹ. Tiếng chuông dồn dập, gấp gáp, tiếp theo là giọng nói của Con gái, yếu ớt, nghẹn ngào: “Mẹ ơi, cứu con với! Cứu con…”

Người mẹ lập tức bật dậy, mồ hôi đầm đìa, tim đập thình thịch. Cô vội vã đưa tay tìm chiếc điện thoại trên tủ đầu giường. Màn hình điện thoại tối đen, không có cuộc gọi nhỡ nào. Căn phòng im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc của Người mẹ. Nước mắt lã chã rơi trên gò má hốc hác. Đó chỉ là một ảo giác, một tiếng vọng đau đớn từ quá khứ, một lời cầu cứu mà cô đã không thể đáp lại kịp thời.

Mỗi đêm, cảnh tượng đó lại tái diễn. Người mẹ vẫn giật mình tỉnh giấc, vẫn ngỡ như nghe thấy tiếng Con gái gọi, tiếng khóc than tuyệt vọng. Căn nhà của Người mẹ không còn là tổ ấm, mà trở thành một nhà tù của nỗi ám ảnh. Chiếc điện thoại nằm im lìm, không bao giờ rung lên tiếng chuông của Con gái nữa. Mỗi vật dụng trong nhà, từ chiếc ghế Con gái thường ngồi, đến tấm ảnh cưới của Con gái, đều trở thành mũi dao cứa vào trái tim Người mẹ. Nỗi day dứt, sự hối tiếc khôn nguôi ám ảnh cô từng giây phút, không cho phép cô tìm thấy dù chỉ một chút bình yên. Cuộc đời Người mẹ giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn vỡ nát, chất chồng lên nhau, không thể nào hàn gắn.

Nỗi day dứt, sự hối tiếc khôn nguôi ám ảnh Người mẹ từng giây phút, không cho phép cô tìm thấy dù chỉ một chút bình yên. Cuộc đời Người mẹ giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn vỡ nát, chất chồng lên nhau, không thể nào hàn gắn. Mỗi đêm, cô vẫn giật mình tỉnh giấc, vẫn ngỡ như nghe thấy tiếng Con gái gọi, tiếng khóc than tuyệt vọng. Căn nhà của Người mẹ không còn là tổ ấm, mà trở thành một nhà tù của nỗi ám ảnh.

Vào một đêm khuya, khi tiếng “Mẹ ơi, cứu con!” lại vang lên rõ mồn một trong tâm trí Người mẹ, lần này, thay vì chỉ chìm trong nước mắt, cô bỗng ngồi bật dậy. Ánh mắt Người mẹ không còn vô định. Cô nhìn chằm chằm vào khoảng không, nhưng dường như đang thấy rõ một con đường phía trước. Nỗi đau ấy, sự hối hận tột cùng ấy, nó không thể chỉ là một gánh nặng mãi mãi. Nó phải biến thành một điều gì đó. Nó phải có ý nghĩa.

“Con gái của mẹ…” Người mẹ thì thầm, bàn tay siết chặt tấm ảnh Con gái trên đầu giường, “mẹ xin lỗi vì đã không đến kịp. Nhưng mẹ hứa, mẹ sẽ không để bất cứ người phụ nữ nào, bất cứ người mẹ nào, phải trải qua nỗi đau đớn và sự cô độc như con.”

Quyết tâm cháy bùng trong ánh mắt cô. Nỗi hối hận bấy lâu nay đã làm cô tê liệt, nhưng giờ đây, nó biến thành động lực mạnh mẽ. Cô sẽ phải làm gì đó. Làm điều gì đó ý nghĩa để chuộc lại lỗi lầm, để nỗi đau của Con gái không trở nên vô nghĩa.

Ngày hôm sau, Người mẹ bắt đầu hành động. Cô tìm hiểu các trung tâm hỗ trợ phụ nữ, các tổ chức từ thiện địa phương. Cô không muốn chỉ quyên góp tiền; cô muốn đích thân giúp đỡ, muốn chạm vào cuộc đời của những người đang cần. Người cha nhìn vợ, ánh mắt ông vẫn còn hằn nỗi buồn, nhưng đã ánh lên tia hy vọng khi thấy sự sống đang dần trở lại trong cô. Ông biết, chỉ có hành động mới có thể cứu vớt Người mẹ khỏi vực sâu của tuyệt vọng.

Người mẹ bắt đầu dành toàn bộ thời gian và tâm sức của mình để giúp đỡ những bà mẹ trẻ mới sinh, những người phụ nữ đang phải đối mặt với khó khăn chồng chất sau sinh. Cô đến thăm họ, lắng nghe những câu chuyện thầm kín, những nỗi sợ hãi và uất ức mà họ không dám nói với ai. Cô chia sẻ kinh nghiệm (dù không trực tiếp kể về bi kịch của mình), cung cấp sự hỗ trợ thực tế – từ việc nấu những bữa ăn tẩm bổ, hướng dẫn cách chăm sóc em bé, đến việc đơn giản là ở bên cạnh, lắng nghe một cách chân thành. Người mẹ hiểu rõ cảm giác cô đơn, tuyệt vọng của một người phụ nữ trong giai đoạn nhạy cảm nhất cuộc đời. Cô muốn trở thành điểm tựa mà Con gái cô đã không có được.

Người mẹ đã tìm thấy một mục đích sống mới. Mỗi nụ cười nhẹ nhõm, mỗi cái ôm biết ơn của những người phụ nữ mà cô giúp đỡ đều là một liều thuốc xoa dịu vết thương lòng cô. Nỗi đau mất mát Con gái không bao giờ biến mất, nó vẫn ở đó, như một phần vĩnh viễn trong trái tim Người mẹ, nhưng giờ đây nó không còn là một gánh nặng nghiền nát cô nữa. Thay vào đó, nó trở thành ngọn lửa soi đường, nhắc nhở cô về lý do vì sao cô phải tiếp tục. Cô học được rằng, ngay cả trong vực thẳm của bi kịch, vẫn có thể tìm thấy con đường dẫn đến sự cứu rỗi, không phải cho bản thân mình, mà là cho những người khác.

Những buổi chiều tà, Người mẹ thường ngồi một mình trong khu vườn nhỏ, nơi Con gái cô từng vui đùa. Cô không còn khóc than vật vã. Thay vào đó, cô mỉm cười, một nụ cười pha lẫn nỗi buồn và sự thanh thản. Cô tin rằng, Con gái cô đang dõi theo, và có lẽ, sẽ cảm thấy tự hào về những gì Người mẹ đang làm. Cuộc đời không thể quay ngược thời gian, không thể sửa chữa những sai lầm đã qua, nhưng nó cho phép mỗi người chọn cách đối mặt với chúng. Người mẹ đã chọn biến nỗi đau thành tình yêu thương, biến sự hối hận thành hành động ý nghĩa. Cô đã xây dựng một cây cầu từ quá khứ đổ nát đến một tương lai mà ở đó, không ai phải gánh chịu nỗi cô đơn tột cùng như Con gái cô. Căn nhà của Người mẹ, từng là nơi chất chứa nỗi ám ảnh, giờ đây lại trở thành điểm tựa vững chắc cho bao nhiêu mảnh đời khác. Cô không còn sống trong bóng tối của bi kịch, mà đang thắp lên những ngọn nến hy vọng, từng ngọn một, trong cuộc đời của những người phụ nữ yếu mềm. Đó là cách cô giữ gìn ký ức về Con gái, và cũng là cách cô tìm thấy bình yên cho chính mình.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *