Chồng xúi GI/Ấ/U 450 triệu, bố chồng đặt SỔ ĐỎ lên bàn: Con dâu s/ữ/ng sờ!

Chồng xúi GI/Ấ/U 450 triệu, bố chồng đặt SỔ ĐỎ lên bàn: Con dâu s/ữ/ng sờ!

Ngay lập tức, Người vợ và Người chồng nhìn chằm chằm vào hai vật trên bàn. Cuốn sổ tiết kiệm màu xanh thẫm và tấm bìa đỏ quen thuộc của căn nhà ở vùng quê này. Cả hai đều không hẹn mà cùng nín thở, nét mặt lộ rõ sự bất ngờ và hoang mang. Người vợ cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cô không thể hiểu nổi ý định của Bố chồng là gì khi ông lại mang những tài sản quan trọng nhất của mình ra như thế này, ngay sau khi cô vừa nói dối về số tiền tiết kiệm. “Ông ấy muốn gì? Có phải ông ấy biết chuyện mình nói dối không?” Người vợ thầm nghĩ, sự lo lắng tột độ len lỏi khắp cơ thể cô.

Người chồng cũng cảm thấy một sự bất an lớn, nhưng anh cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể. Anh đưa mắt nhìn Người vợ, ra hiệu cô đừng nói gì, và rồi quay sang nhìn Bố chồng, cố gắng đọc vị cảm xúc của ông. Bầu không khí trong căn nhà Bố chồng bỗng trở nên ngột ngạt đến lạ. Không một ai cất lời, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc và tiếng gió xào xạc bên ngoài cửa sổ. Người vợ cảm thấy mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra sau gáy. Cô muốn hỏi Bố chồng điều gì đang xảy ra, nhưng cổ họng lại như bị nghẹn lại. Người chồng vẫn im lặng, ánh mắt dò xét. Người vợ chỉ có thể lặng lẽ nhìn vào Bố chồng, rồi lại nhìn xuống cuốn sổ tiết kiệm và bìa đỏ. Một linh cảm không lành trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng cô. Cô biết, có điều gì đó rất quan trọng, thậm chí là kinh khủng, sắp sửa được tiết lộ.

Bố chồng chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế cũ đối diện, ánh mắt sắc lạnh, không chút cảm xúc, lướt qua Người vợ rồi lại dừng lại ở Người chồng. Không khí trong căn Nhà bố chồng đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Người vợ cảm thấy từng thớ thịt trên mặt mình căng cứng, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nuốt khan, cố gắng điều hòa hơi thở nhưng vô ích. Một câu hỏi lớn vẫn luẩn quẩn trong đầu Người vợ: “Liệu ông đã biết tất cả?” Người chồng nắm chặt tay Người vợ dưới gầm bàn, một sự trấn an vô thức nhưng cũng đầy lo lắng. Cả hai đều không dám cất lời, chỉ chăm chú nhìn Bố chồng, chờ đợi một lời phán xét hay một điều gì đó còn kinh khủng hơn sắp sửa được thốt ra. Sự im lặng kéo dài đến vô tận, mỗi giây trôi qua đều như một lưỡi dao cứa vào sự kiên nhẫn của họ.

Bố chồng hắng giọng, âm thanh khô khốc xé tan sự tĩnh mịch ngột ngạt. Ông đưa mắt nhìn thẳng vào Người vợ, rồi chậm rãi chuyển sang Người chồng.
“Chắc các con thắc mắc tại sao bố lại hỏi về tiền bạc, rồi lại mang mấy thứ này ra.” Giọng ông trầm ngâm, nặng trĩu, khác hẳn vẻ lạnh lùng ban nãy. Người vợ nuốt khan, tim vẫn đập thình thịch nhưng xen lẫn một chút khó hiểu. Ông không trực tiếp tố cáo, mà lại mở lời bằng một câu hỏi. Người chồng khẽ siết chặt tay Người vợ dưới gầm bàn, ánh mắt cũng đầy băn khoăn.
Bố chồng đưa tay chỉ vào sổ tiết kiệm và bìa đỏ nhà đất trên bàn.
“Bố già rồi. Cũng không còn sống được bao lâu nữa đâu.”
Lời ông nói ra, nhẹ bẫng nhưng lại đánh thẳng vào tâm trí Người vợ. Cô chợt cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. “Chẳng lẽ, ông đang diễn kịch?” Ý nghĩ đó vụt qua trong đầu Người vợ, đầy nghi ngờ. Cô nhìn Người chồng, thấy anh cũng đang nhíu mày, không biết nên phản ứng thế nào.
“Bố nghĩ cũng nên lo liệu trước cho tương lai.” Bố chồng tiếp tục, giọng điệu càng lúc càng trở nên ảo não.

Bố chồng trầm giọng, ánh mắt lướt qua sổ tiết kiệm và bìa đỏ nhà đất trên bàn.
“Mấy chục năm nay, bố chỉ biết làm lụng, tích góp từng đồng. Tất cả cũng chỉ vì mong các con có một cuộc sống ấm no, không phải chịu khổ như bố mẹ ngày xưa.”
Người vợ khẽ nuốt nước bọt, cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Cô liếc nhìn Người chồng, thấy anh cũng đang nín thở, ánh mắt dán chặt vào những vật tùy thân của bố.
“Giờ bố già rồi, bệnh tật cũng nhiều. Có một việc quan trọng bố cần phải làm, để sau này lỡ có chuyện gì, các con cũng không phải lo lắng.”
Ông dừng lại, ho khan một tiếng, âm thanh khô khốc vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch. Không khí càng thêm căng thẳng, nặng nề.
“Việc này cần một số tiền không nhỏ. Bố tính rút toàn bộ số tiền tiết kiệm này để lo liệu. Và nếu không đủ, có lẽ phải tính đến chuyện bán cả căn nhà này đi.”
Người vợ giật mình, mường tượng lại số tiền tiết kiệm 500 triệu mà cô và Người chồng đã nói dối chỉ còn 50 triệu. Lòng cô bắt đầu quặn thắt, cảm giác tội lỗi bỗng chốc đè nặng. Người chồng cũng cúi gằm mặt, bàn tay đang siết chặt tay Người vợ dưới gầm bàn khẽ run lên bần bật. Cả hai đều cảm thấy một nỗi day dứt khó tả, như có tảng đá lớn đè nặng trong lồng ngực. Chẳng lẽ bố chồng đã biết chuyện họ nói dối? Hay ông chỉ đang thử lòng họ? Họ không dám đối mặt với ánh mắt dò xét của ông.

Họ không dám đối mặt với ánh mắt dò xét của ông.

Bố chồng nhìn hai đứa con, ánh mắt vẫn trầm tĩnh nhưng ẩn chứa điều gì đó khó đoán. Ông chậm rãi cầm cuốn sổ tiết kiệm cũ kỹ lên, tấm bìa đã sờn màu thời gian. Không khí trong phòng đặc quánh lại, đến mức Người vợ cảm tưởng như mình có thể chạm vào được sự căng thẳng đó.

“Bố nói rồi, mấy chục năm nay, bố chỉ biết làm lụng, tích góp từng đồng,” Bố chồng mở cuốn sổ, lướt mắt qua những con số được in rõ ràng. Giọng ông vẫn đều đều, nhưng lại khiến Người vợ sởn gai ốc. “Số tiền này, bố đã để dành cho tuổi già, phòng khi ốm đau, bệnh tật. Nó không nhiều nhặn gì, nhưng cũng đủ để bố không phải làm phiền đến các con.”

Ông dừng lại, rồi ngước lên nhìn thẳng vào Người vợ và Người chồng. Ánh mắt ông như xuyên thấu tâm can họ. “Trong này, tổng cộng là… hơn hai tỷ bạc. Dù sao thì, cũng là công sức cả đời của bố.”

Người vợ như bị sét đánh ngang tai. Hai tỷ? Con số đó lớn gấp 40 lần so với 50 triệu mà cô đã khai gian về số tiền của hai vợ chồng cô! Tim Người vợ đập thình thịch trong lồng ngực, những nhịp đập mạnh đến mức cô có thể nghe thấy rõ ràng trong tai mình. Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán, rồi từ từ lăn dài xuống thái dương. Cô liếc sang Người chồng, thấy mặt anh cũng trắng bệch, tay siết chặt thành nắm đấm.

Bố chồng đặt cuốn sổ tiết kiệm xuống, động tác nhẹ nhàng như không có gì. Sau đó, ông cầm tiếp bìa đỏ căn nhà lên, vuốt nhẹ lên tấm bìa đã ngả màu.

“Còn căn nhà này,” ông nói tiếp, ánh mắt nhìn quanh căn phòng thân thuộc. “Nó là nơi ông bà các con đã sống, là tổ ấm bao nhiêu đời nay. Giờ bố cũng già rồi, không biết sống được bao lâu nữa. Nhưng nếu có chuyện gì, căn nhà này… giá thị trường bây giờ, ít nhất cũng phải ba, bốn tỷ gì đó. Chắc là cũng đủ để lo liệu mọi việc, không cần ai phải bận tâm.”

Người vợ hoàn toàn chết lặng. Năm tỷ, sáu tỷ? Tổng giá trị tài sản mà bố chồng vừa tiết lộ lớn đến mức cô không thể hình dung nổi. Cảm giác tội lỗi và sợ hãi bỗng chốc vỡ òa, bao trùm lấy cô. Cô đã nói dối ông về 50 triệu, trong khi ông lại có một số tiền khổng lồ như vậy? Hay ông đang cố tình nói con số lớn như vậy để ám chỉ rằng ông biết chuyện cô đã khai gian? Những suy nghĩ hỗn loạn xoáy vào đầu Người vợ, khiến cô cảm thấy choáng váng. Cổ họng cô khô khốc, không dám thốt ra lời nào. Ánh mắt Bố chồng vẫn sắc lạnh, dường như đang dò xét từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt họ.

Người vợ cảm thấy như có một khối đá tảng đè nặng lên ngực. Hơi thở cô trở nên khó khăn, mỗi nhịp tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô đã nói dối ông về 50 triệu, một con số nhỏ nhoi đến thảm hại khi đặt cạnh gia tài bạc tỷ của Bố chồng. Đôi mắt sắc lạnh của Bố chồng vẫn ghim chặt vào cô, như thể ông đã đọc thấu mọi suy nghĩ hèn mọn, mọi toan tính sai lầm trong đầu Người vợ.

“Ông ấy biết, chắc chắn ông ấy biết rồi!” Suy nghĩ đó như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tâm can Người vợ. Nỗi sợ hãi tột cùng bỗng chốc chiếm lấy cô. Cô đã mắc một sai lầm nghiêm trọng không thể cứu vãn. Tại sao cô lại có thể nông nổi đến vậy? Tại sao cô lại nói dối vào thời điểm nhạy cảm này, khi mà sự chân thành đáng lẽ phải được đặt lên hàng đầu? Cảm giác hối hận cuộn trào, thiêu đốt Người vợ từ bên trong.

Người vợ liếc sang Người chồng, mong tìm thấy một chút động viên, nhưng gương mặt anh cũng đang căng thẳng tột độ. Anh nhìn cô với ánh mắt vừa thất vọng, vừa bàng hoàng. Trong đầu Người vợ vang lên câu hỏi đầy ám ảnh: Lời nói dối này liệu có bị bại lộ không? Nếu Bố chồng vạch trần tất cả, thì mối quan hệ của họ, danh dự của cô trong gia đình này sẽ ra sao? Gia đình nhỏ của cô và Người chồng liệu có tan vỡ vì sự dại dột này?

Không khí trong phòng trở nên nghẹt thở. Người vợ cảm thấy mình đang chìm sâu vào hố đen của sự tuyệt vọng, không lối thoát. Cô muốn hét lên, muốn van xin Bố chồng tha thứ, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại, không tài nào thốt nên lời. Mồ hôi lạnh vẫn không ngừng túa ra, thấm ướt cả vạt áo. Cô chỉ có thể đứng đó, cúi gằm mặt xuống, đối diện với sự im lặng đáng sợ và ánh mắt thấu hiểu đến rợn người của Bố chồng.

Người chồng nhìn Người vợ, ánh mắt anh ta đầy vẻ thất vọng và hốt hoảng nhưng cũng nhanh chóng pha lẫn sự cảnh giác. Anh ta không thể để tình hình tiếp tục trượt dốc như vậy. Bằng một nỗ lực lớn, Người chồng lấy lại bình tĩnh, hắng giọng, cố gắng phá vỡ sự im lặng đáng sợ.

“Bố… bố đừng hiểu lầm.” Người chồng lên tiếng, giọng nói tuy cố tỏ ra điềm tĩnh nhưng vẫn không giấu được sự căng thẳng tột độ. Anh ta liếc nhanh sang Người vợ, một cái liếc sắc lẹm mang theo ẩn ý rõ ràng: *Hãy im lặng! Để anh giải quyết!* Người vợ hiểu ý chồng, trái tim cô đập thình thịch, một tia hy vọng mong manh nhóm lên trong đầu.

Bố chồng không đáp lời, đôi mắt ông vẫn dán chặt vào hai vợ chồng. Ánh mắt ấy sâu thẳm và khó đoán, khiến Người chồng càng thêm phần áp lực.

“Ý con là…” Người chồng lắp bắp, tìm kiếm từ ngữ thích hợp. Anh ta cảm thấy như đang đi trên băng mỏng. “Số tiền 50 triệu mà Người vợ vừa nói ấy, đó là khoản mà tụi con tính toán để dự phòng, một khoản chi tiêu nhỏ lẻ trong kế hoạch tài chính chung của hai vợ chồng thôi ạ. Còn thực ra thì, tụi con cũng đang có những khoản đầu tư khác, những dự định dài hạn hơn cho tương lai.” Anh ta nói vòng vo, cố gắng lái câu chuyện sang một hướng khác, giảm nhẹ tầm quan trọng của con số 50 triệu.

Người vợ nhìn chồng, cô gần như nín thở. Từng lời anh nói ra đều là một màn kịch vụng về nhưng cô biết mình không thể xen vào. Cô phải giữ im lặng, làm theo tín hiệu của chồng.

“Đúng là thời gian này hai đứa cũng đang dồn tiền vào một vài hạng mục khác nên tiền mặt trong tay không có nhiều như mọi khi.” Người chồng tiếp tục, cố gắng tô vẽ thêm cho lời giải thích của mình, giọng điệu chậm rãi và cẩn trọng đến từng câu chữ. Anh ta lại nhìn Người vợ, lần này là một cái nhíu mày nhẹ, như nhắc nhở cô phải giữ chặt bí mật. “Dù sao thì, tài sản của hai vợ chồng con cũng là của chung, bố cứ yên tâm, tụi con luôn có cách xoay sở nếu có việc lớn cần dùng đến.”

Người chồng gượng gạo nở một nụ cười, cố gắng xua đi không khí ngột ngạt. Anh ta hy vọng lời giải thích quanh co của mình có thể tạm thời che mắt Bố chồng, hoặc ít nhất cũng tạo ra một khoảng trống để Người vợ không bị dồn vào đường cùng. Nhưng ánh mắt của Bố chồng vẫn không hề thay đổi, vẫn tĩnh lặng và sắc bén đến rợn người.

Bố chồng vẫn nhìn Người chồng, đôi mắt ông không hề có một gợn sóng cảm xúc nào. Nụ cười gượng gạo của Người chồng dần tắt lịm khi anh nhận ra lời giải thích của mình không hề có tác dụng. Anh định nói thêm điều gì đó để cứu vãn tình hình, nhưng Bố chồng đã đưa tay lên, một cử chỉ dứt khoát chặn đứng lời anh.

Ông không thèm nhìn Người chồng nữa. Thay vào đó, ông quay phắt sang, ánh mắt sắc lạnh như dao găm trực tiếp xuyên thẳng vào Người vợ. Cô giật mình, cả người căng cứng như dây đàn, cảm giác như mình đang bị đóng đinh tại chỗ. Tim cô đập thình thịch, tiếng đập lớn đến mức cô sợ Bố chồng cũng có thể nghe thấy.

Giọng Bố chồng vang lên, không quá to nhưng từng chữ đều nặng trịch sự nghi ngờ, ép người: “Vậy con chắc chắn chỉ có 50 triệu thôi sao, con dâu?” Ông nhấn mạnh vào con số “50 triệu”, như thể muốn xé toạc sự dối trá mà cô vừa cố gắng che đậy.

Cả căn phòng bỗng chốc trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Ánh mắt Bố chồng như một gọng kìm siết chặt lấy tâm trí Người vợ, khiến cô không thể thở nổi. Người chồng ngồi bên cạnh, lặng người, ánh mắt anh ta chất chứa sự lo lắng và tuyệt vọng, nhưng cũng ẩn chứa một tín hiệu van lơn: *Đừng nói gì thêm nữa!* Tất cả áp lực, mọi ánh mắt dò xét đều đổ dồn lên Người vợ. Cổ họng cô khô khốc, lưỡi cô như cứng lại, không một lời nào có thể thoát ra. Cô cảm thấy mình như đang đứng trên bờ vực thẳm.

Người vợ nhìn Bố chồng, rồi lại liếc sang Người chồng, đôi mắt cầu cứu. Sắc mặt cô tái mét, trắng bệch đi, đôi môi run rẩy. Cô cố gắng thốt ra lời, nhưng cổ họng như bị ai đó bóp nghẹt. *Làm sao để che đậy đây? Ông ấy sẽ nghi ngờ mất!*

“Con… con… dạ, con… con chắc chắn ạ,” Người vợ lắp bắp, giọng nói lí nhí, không chút tự tin. Những từ ngữ thốt ra nghe thật gượng gạo. Toàn thân Người vợ run lên từng đợt, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra sau gáy. Cô cố gắng nuốt nước bọt, nhưng chỉ thấy vị đắng chát.

Bố chồng không rời mắt khỏi Người vợ. Ông vẫn giữ nguyên vẻ mặt không cảm xúc, nhưng ánh mắt ông lại càng trở nên sâu thẳm, dò xét hơn. Ông chỉ khẽ nhíu mày, một hành động rất nhỏ nhưng đủ để khiến Người vợ cảm thấy tim mình như ngừng đập. Người chồng ngồi bên cạnh, nắm chặt bàn tay dưới gầm bàn, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay vì lo lắng tột độ. Anh ta biết, một lời nói dối vụng về nữa từ Người vợ có thể phá hỏng tất cả.

Người vợ cảm thấy như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ướt đẫm lưng áo. Cô cố gắng nuốt nước bọt nhưng cổ họng vẫn khô khốc, đắng chát. Ánh mắt Bố chồng không hề rời khỏi Người vợ, vẫn sâu thẳm và dò xét. Ông thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như trút đi bao nhiêu gánh nặng của cuộc đời.

“Người vợ à,” Bố chồng lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại khiến Người vợ giật thót. “Con đừng căng thẳng quá. Chuyện tiền nong, bố già rồi, không để bụng đâu.”

Người vợ ngước nhìn, đôi mắt vẫn hoảng loạn. Cô không biết nên tin vào lời nói hay ánh mắt của ông. Người chồng cũng nín thở, lén nhìn Bố chồng, cố gắng đoán xem ông đang toan tính điều gì.

“Để có được từng đồng này, để xây được căn Nhà bố chồng này,” Bố chồng nói tiếp, tay chậm rãi đặt lên cuốn sổ tiết kiệm và bìa đỏ căn nhà đang nằm trên bàn. Ông nhìn chằm chằm vào chúng, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về quá khứ. “Bố đã phải trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm, bao nhiêu mồ hôi nước mắt.”

Ông bắt đầu kể, giọng đều đều nhưng mỗi lời nói ra như một mũi dao đâm vào tim Người vợ. “Ngày xưa, bố mẹ bố, tức là ông bà của Người chồng ấy, nghèo lắm. Bố mẹ làm lụng vất vả cả đời mà vẫn chỉ đủ ăn đủ mặc. Đến khi bố lớn lên, bố quyết không để Người chồng phải khổ như mình. Bố cày cuốc ngày đêm, từ làm ruộng, phụ hồ, rồi còn đi rừng kiếm củi về bán. Có những lúc tưởng chừng gục ngã, bệnh tật triền miên. Nhưng nhìn Người chồng còn nhỏ, nhìn cái nhà tranh vách đất mà rách nát, bố lại gượng dậy.”

Người vợ nghe Bố chồng kể, từng lời của ông không chỉ là câu chuyện, mà là một lời nhắc nhở về giá trị của tiền bạc, về sự hy sinh. Cô cảm thấy xấu hổ tột độ, hai má nóng bừng lên. Nỗi sợ hãi bị vạch trần càng lúc càng lớn, nuốt chửng cô.

“Từng đồng bạc lẻ, từng tờ giấy bạc nhàu nát, bố đều gom góp lại,” Bố chồng tiếp tục, ngón tay run run miết nhẹ lên bìa cuốn sổ tiết kiệm đã cũ kỹ. “Mỗi khi cầm được đồng tiền trên tay, bố lại nghĩ đến tương lai của Người chồng, nghĩ đến việc có một mái nhà tử tế để che mưa che nắng. Cái sổ này, nó không chỉ là tiền, mà là cả tuổi trẻ, cả mồ hôi xương máu của bố.”

Ông dừng lại, đôi mắt lại nhìn thẳng vào Người vợ, sâu thẳm như giếng không đáy. Người vợ run rẩy, cảm giác như tất cả những lời nói dối của cô đang bị phơi bày dưới ánh nhìn đó.

Ông dừng lại, đôi mắt lại nhìn thẳng vào Người vợ, sâu thẳm như giếng không đáy. Người vợ run rẩy, cảm giác như tất cả những lời nói dối của cô đang bị phơi bày dưới ánh nhìn đó.

“Bố kể những chuyện này không phải để trách móc hay đòi hỏi điều gì ở Người vợ đâu,” Bố chồng bất ngờ lên tiếng, giọng ông bỗng trở nên dịu dàng hơn, nhưng chính sự dịu dàng đó lại khiến Người vợ càng thêm bàng hoàng. “Bố chỉ muốn con hiểu rằng, những đồng tiền này, căn Nhà bố chồng này, nó không chỉ là tài sản. Nó là cả một cuộc đời, một ước mơ mà bố đã dồn hết tâm huyết vào đó.”

Người vợ nín thở, chờ đợi. Người chồng cũng hướng ánh mắt đầy lo lắng về phía Bố chồng, dường như anh cũng không thể đoán được ý định thực sự của cha mình.

Bố chồng từ từ đẩy cuốn sổ tiết kiệm và tấm bìa đỏ về phía trước, về phía Người vợ và Người chồng. Động tác chậm rãi nhưng dứt khoát của ông khiến cả hai giật mình. “Bố đã nghĩ rất nhiều. Giờ bố già rồi, sống được bao lâu nữa đâu. Cái sức khỏe này cũng chẳng còn làm được gì nhiều. Những thứ này, bố muốn giao lại hết cho Người vợ và Người chồng.”

Người vợ chết sững tại chỗ, tai cô ù đi. Cô không dám tin vào những gì mình vừa nghe. Giao lại? Giao lại hết?

“Vốn dĩ,” Bố chồng tiếp tục, nụ cười hiền hậu hiếm hoi nở trên môi ông, “bố cũng chỉ muốn giữ chúng cho tương lai của các con. Bố muốn Người vợ và Người chồng có một số vốn làm ăn, để Người chồng không phải vất vả như bố. Để Người vợ có thể mua được một căn nhà tử tế ở Thành phố, không phải đi ở trọ, hay lo lắng chuyện tiền bạc. Hoặc là để lo cho tương lai con cái sau này.”

Lời nói của Bố chồng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Người vợ. Toàn bộ cơ thể cô đông cứng. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy ra ngoài. Cú sốc quá lớn khiến Người vợ không thể nói nên lời. Đầu óc cô quay cuồng. Cô đã nghĩ ông sẽ vạch trần mình, sẽ mắng chửi mình, sẽ cướp đi tất cả. Nhưng không, ông lại muốn trao cho cô và Người chồng tất cả những gì ông có.

Hối hận, sự hối hận tột độ dâng trào. Những lời nói dối về số tiền tiết kiệm 50 triệu của cô, trong khi thực tế là 500 triệu, bỗng trở thành những mũi dao đâm sâu vào tâm can. Cô đã nghi ngờ ông, đã coi thường ông, đã nghĩ ông là một ông già nhà quê chỉ biết nghĩ đến tiền. Giờ đây, ông lại dùng chính những thứ quý giá nhất của đời mình để vun vén cho hạnh phúc của cô và Người chồng.

Nước mắt Người vợ bắt đầu chực trào ra. Cô cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào Bố chồng. Lồng ngực cô nghẹn lại, một cảm giác tội lỗi nặng nề đè ép lấy cô, khiến Người vợ gần như không thở nổi. Mọi lời chửi rủa, mọi suy nghĩ xấu xa về Bố chồng trước đó bỗng quay ngược lại, hành hạ lương tâm Người vợ một cách tàn nhẫn. Cô ước gì mình có thể biến mất ngay lúc này.

Người vợ không thể kìm nén thêm được nữa. Một tiếng nấc nghẹn bật ra khỏi cổ họng, kéo theo sau là những tiếng khóc nức nở, vỡ òa. Cô run rẩy, hai vai rung lên bần bật, những dòng nước mắt nóng hổi như thiêu đốt gò má, chảy dài xuống cằm. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ hoe, sưng húp, chất chứa sự hối hận và tủi nhục tột cùng, nhìn thẳng vào Bố chồng.

Người chồng ngồi cạnh, thấy Người vợ đột nhiên bật khóc thảm thiết, vội vàng giữ lấy tay cô. Vẻ mặt anh đầy hoang mang và lo lắng, không hiểu vì sao Người vợ lại sụp đổ như vậy.

“Người vợ, em sao thế? Có chuyện gì vậy?” Người chồng lo lắng hỏi, giọng anh khẽ run.

Người vợ không trả lời Người chồng. Cô chỉ nhìn Bố chồng, cố gắng lấy lại hơi thở. Giọng cô lí nhí, đứt quãng, lạc đi trong tiếng nấc.

“Dạ… bố… bố ơi… con… con xin lỗi…”

Nước mắt tiếp tục tuôn như suối. Cô hít một hơi thật sâu, như thể đang dồn hết chút sức lực cuối cùng để nói ra sự thật.

“Thật ra… chúng con… chúng con có… có đến 500 triệu… tiền tiết kiệm… không phải là 50 triệu như con đã nói dối ạ… Con xin lỗi bố…”

Người vợ vẫn nức nở, cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng Bố chồng sau lời thú nhận. Không gian như chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thút thít của cô.

Bố chồng lắng nghe từng lời của Người vợ. Vẻ mặt ông, vừa phút trước còn an nhiên, giờ đây khẽ trùng xuống, ánh mắt hiện lên một thoáng thất vọng không thể che giấu. Đôi môi ông mím chặt. Một khoảng lặng trôi qua, nặng nề như chì. Người chồng ngồi cạnh, ngỡ ngàng nhìn Người vợ, rồi lại nhìn Bố chồng, chưa kịp hiểu rõ toàn bộ sự việc.

Người vợ cảm nhận được sự thất vọng từ Bố chồng, trái tim cô thắt lại. Cô ước mình có thể biến mất.

Nhưng rồi, sự thất vọng trên gương mặt Bố chồng dần tan biến, nhường chỗ cho một nét gì đó dịu dàng hơn, một sự thấu hiểu sâu sắc. Ánh mắt ông không còn vẻ trách móc, mà thay vào đó là sự bao dung, tình thương ấm áp của một người cha. Ông hít một hơi thật sâu, như trút bỏ gánh nặng trong lòng.

Bố chồng nhẹ nhàng vươn tay, đặt lên vai Người vợ đang run rẩy. Bàn tay chai sần, ấm áp ấy như truyền cho cô một nguồn năng lượng, một lời an ủi không lời. Người vợ giật mình ngẩng lên, đối diện với ánh mắt trìu mến của ông. Dù chưa nói một lời nào, ánh mắt Bố chồng đã nói lên tất cả: ông hiểu, ông không trách móc.

Bố chồng vẫn nhìn Người vợ với ánh mắt đầy bao dung, tình thương ấm áp. Bàn tay ông vẫn đặt trên vai cô. Người vợ cảm nhận được sự ấm áp và bình yên lạ lùng lan tỏa từ ông, nhưng sâu thẳm trong lòng, nỗi hổ thẹn vẫn chưa tan biến. Cô biết, mình còn nợ ông một lời xin lỗi chân thành hơn, và cả sự thật về số tiền.

Ngồi cạnh đó, Người chồng chứng kiến toàn bộ khoảnh khắc này. Anh thấy Người vợ thú nhận, thấy sự thất vọng rồi lại thấu hiểu trên gương mặt Bố chồng. Đặc biệt là cái chạm tay đầy tình cảm ấy. Một luồng điện chạy dọc sống lưng anh. Anh hiểu ra tất cả. Nỗi xấu hổ và tội lỗi bỗng chốc dâng trào, nhấn chìm anh. Chính anh là người đã xúi giục Người vợ nói dối, đẩy cô vào tình thế khó xử này. Anh đã sai.

Người chồng hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm. Anh nhẹ nhàng gỡ tay Bố chồng ra khỏi vai Người vợ, rồi khẽ đẩy Người vợ lùi lại một chút, để mình có thể đối diện trực diện với Bố chồng. Người vợ ngạc nhiên nhìn anh, ánh mắt đầy lo lắng.

Người chồng nhìn thẳng vào mắt Bố chồng, giọng nói run run nhưng kiên quyết: “Dạ thưa bố, tất cả là do con. Con đã sai khi không thành thật với bố ngay từ đầu.” Anh cúi gằm mặt, lời nói như nghẹn lại trong cổ họng. “Vợ con… cô ấy chỉ làm theo lời con. Chính con là người đã xúi giục cô ấy nói dối về số tiền tiết kiệm. Con xin lỗi bố. Con đã quá ích kỷ và hèn nhát.”

Người chồng cúi gằm mặt, lời nói như nghẹn lại trong cổ họng. Người vợ đứng sau anh, cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Cô không thể tin anh lại dũng cảm đến mức này.

Bố chồng im lặng, đôi mắt ông nhìn Người chồng đầy phức tạp. Nét thất vọng thoáng qua rồi lại nhường chỗ cho sự thấu hiểu và một nỗi buồn khó tả. Ông thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu chất chứa bao nhiêu tâm sự.

“Con trai à,” Bố chồng lên tiếng, giọng ông trầm ấm nhưng không giấu nổi sự mệt mỏi. “Con nghĩ bố không biết gì sao?”

Người chồng ngẩng phắt dậy, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn sợ hãi. Người vợ cũng bàng hoàng nhìn Bố chồng.

Bố chồng lắc đầu nhẹ. “Bố biết hết. Bố biết các con có bao nhiêu tiền tiết kiệm. Bố cũng biết các con định nói dối bố bao nhiêu.” Ông nhìn sang Người vợ, rồi lại quay về phía Người chồng. “Bố đã nghe thấy hết những gì các con nói chuyện với nhau tối qua. Đêm nào bố cũng ngủ không ngon giấc, phần vì lo cho các con, phần vì thất vọng…”

Những lời nói của Bố chồng như sét đánh ngang tai Người chồng và Người vợ. Cả hai như chết lặng. Họ không thể ngờ rằng tất cả những gì họ toan tính, tất cả những lời nói dối vụng về đều đã bị Bố chồng phát hiện. Cảm giác xấu hổ, tội lỗi dâng lên ngập tràn, còn mạnh hơn gấp bội lần trước đó.

“Bố hiểu các con,” Bố chồng tiếp tục, ông đặt tay lên vai Người chồng, vỗ nhẹ. “Bố hiểu các con muốn tự lập, muốn giữ tiền để lo cho tương lai, không muốn dựa dẫm bố. Nhưng các con cần nhớ, tiền bạc không phải là tất cả. Điều quan trọng nhất là sự thành thật, là lòng tin và tình cảm gia đình.”

Ông đi đến cái rương cũ kỹ dưới gầm giường, kéo ra một cái hộp gỗ đã bạc màu. Trong đó, không phải là tiền mặt, mà là một cuốn sổ tiết kiệm và một bìa đỏ căn nhà. Người vợ và Người chồng nhìn chằm chằm, không hiểu ý ông.

“Căn nhà này, mảnh vườn này, bao nhiêu năm bố dành dụm,” Bố chồng nói, giọng ông hơi run. “Bố muốn để lại cho các con. Cả cuốn sổ tiết kiệm này nữa. Nó không phải 50 triệu, hay 500 triệu… Nó là tất cả những gì bố có. Bố muốn các con biết, dù các con có khó khăn đến mấy, bố vẫn luôn ở đây, luôn muốn giúp đỡ các con.”

Bố chồng đẩy cuốn sổ tiết kiệm và bìa đỏ về phía Người chồng. “Bố đã định trao cho các con khi các con về, coi như chút vốn để các con làm ăn ở Thành phố. Nhưng các con lại chọn cách giấu giếm bố. Thử hỏi, nếu một ngày bố không còn nữa, các con có hối hận không khi đã không thành thật với bố?”

Ông nhìn thẳng vào hai người con, ánh mắt chất chứa bao tình thương nhưng cũng đầy nghiêm nghị. “Sự tin tưởng, một khi đã mất đi, thì rất khó để lấy lại. Các con có thể nói dối được một lần, nhưng những lần sau, bố sẽ phải luôn nghi ngờ. Gia đình là nơi để yêu thương, để chia sẻ, chứ không phải để toan tính hay lừa dối nhau.”

Người vợ bật khóc nức nở. Người chồng cũng rơm rớm nước mắt, nắm chặt tay Người vợ. Lời nói của Bố chồng không phải sự trách mắng gay gắt, mà là một bài học sâu sắc, thấm thía đến tận xương tủy. Nó khiến họ nhận ra lỗi lầm của mình lớn đến nhường nào.

“Bố tha thứ cho các con,” Bố chồng nói, ánh mắt ông dịu lại, “nhưng các con phải hứa với bố, từ nay về sau, không bao giờ được lặp lại chuyện này nữa. Dù có chuyện gì, hãy thành thật với bố, với nhau, và với chính bản thân mình.”

Người vợ và Người chồng không kìm được nữa. Người vợ lao đến, ôm chặt lấy Bố chồng, nước mắt giàn giụa ướt đẫm vai ông. Người chồng cũng cúi đầu, vòng tay qua ôm lấy hai người thân yêu nhất, bờ vai anh run lên bần bật.

“Bố ơi…” Người vợ nghẹn ngào, “Chúng con xin lỗi. Chúng con thật sự sai rồi, sai quá rồi. Bố đã tốt với chúng con như vậy mà chúng con lại nỡ lòng nào lừa dối bố.”

Người chồng gật đầu lia lịa, giọng anh khản đặc: “Con xin lỗi bố. Con đã quá ngu muội, quá ích kỷ. Con cứ nghĩ giữ tiền là khôn ngoan, nhưng lại đánh mất đi thứ quý giá nhất là lòng tin của bố.”

Bố chồng vỗ nhẹ lên lưng hai người con, ánh mắt ông giờ đây chỉ còn lại sự bao dung và yêu thương vô bờ bến. “Bố biết mà. Các con còn trẻ, rồi sẽ có lúc sai lầm. Quan trọng là biết nhận ra và sửa chữa.”

“Chúng con hứa với bố,” Người vợ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định, “từ nay về sau, chúng con sẽ sống thành thật. Thành thật với bố, với nhau và với chính bản thân mình. Chúng con sẽ không bao giờ để tiền bạc làm mờ mắt nữa.”

Người chồng nắm lấy tay Người vợ, nhìn thẳng vào mắt Bố chồng. “Chúng con sẽ trân trọng tất cả những gì bố đã trao cho chúng con, không chỉ là của cải vật chất mà còn là bài học về tình yêu thương và sự tin tưởng. Chúng con sẽ cố gắng xây dựng một gia đình hạnh phúc, một gia đình đầy lòng tin, để bố không phải phiền lòng nữa.”

Bố chồng mỉm cười, nụ cười hiền hậu làm ấm lòng hai vợ chồng trẻ. Ông siết chặt vòng tay, như muốn truyền đi tất cả sự ấm áp và niềm tin mà ông dành cho họ.

Khoảnh khắc đó, tại căn nhà nhỏ ở vùng quê, không còn là không khí căng thẳng, dối trá mà thay vào đó là sự giải tỏa, là tình yêu thương vô điều kiện của người cha dành cho con, và sự hối lỗi chân thành của những đứa con. Cuốn sổ tiết kiệm và bìa đỏ căn nhà nằm im lìm trên bàn, giờ đây không còn là biểu tượng của sự tham lam hay toan tính, mà là minh chứng cho tấm lòng bao dung của Bố chồng, và là một bài học đắt giá cho Người vợ và Người chồng.

Họ đã học được rằng, giá trị thật sự của một gia đình không nằm ở số tiền trong tài khoản hay những món tài sản lớn lao, mà nằm ở sự thành thật, ở lòng tin tưởng, và ở tình yêu thương không vụ lợi. Từ giờ phút này, họ sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, nơi mỗi lời nói đều là chân thật, mỗi hành động đều xuất phát từ trái tim. Họ sẽ dùng tình yêu thương và sự hiểu biết để vun đắp tổ ấm của mình, để những giá trị mà Bố chồng đã dạy sẽ mãi mãi là kim chỉ nam cho cuộc đời họ. Căn nhà ở Thành phố, những ước mơ về tiền bạc, giờ đây chỉ còn là thứ yếu so với sự bình yên và hạnh phúc mà họ tìm thấy trong chính gia đình mình, với Bố chồng – người đã dạy họ bài học lớn nhất về cuộc đời. Họ hiểu rằng, dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, chỉ cần có lòng tin và sự chân thành, họ sẽ luôn có một bến đỗ bình yên để trở về. Đây là khởi đầu cho một chương mới, một chương tràn đầy hy vọng và những lời hứa được giữ trọn.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *