Dâu út bị 7 bà chị chồng coi thường như osin, mâm cơm thịnh soạn bị h/ắ/t hủi và cái kết…

Dâu út bị 7 bà chị chồng coi thường như osin, mâm cơm thịnh soạn bị h/ắ/t hủi và cái kết…

Chị ba nhún vai, ánh mắt lướt qua mâm cơm thịnh soạn một cách thờ ơ, rồi thản nhiên đáp: “Thì Vy cứ để đấy. Tụi chị về nấu cơm cho mấy đứa nhỏ ăn cho kịp giờ, chứ ai mà đợi được nữa.”
Lời nói của chị ba như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Vy. Vy chết lặng, cả người run rẩy. Cô nhìn mâm cá kho tộ, thịt rim, canh chua, gỏi tôm, bánh flan… tất cả đều nguội tanh, vô vị dưới ánh đèn. Cả buổi sáng hì hục trong bếp, mọi công sức bỗng chốc hóa thành tro bụi. Vy cảm thấy tủi nhục đến tột cùng, cổ họng nghẹn ứ lại, không thốt nên lời. Chồng của Vy vẫn mải mê bấm điện thoại, chẳng hề ngoảnh đầu nhìn vợ. Các chị chồng bắt đầu í ới gọi con, xách túi, chuẩn bị ra về, bỏ mặc Vy đứng trơ trọi giữa phòng khách lạnh lẽo.

Chị hai đã nhanh chóng đứng dậy, với tay lấy chiếc túi xách to sụ trên ghế sofa. “Thôi tụi bây, về thôi. Mấy đứa nhỏ sắp đến giờ học thêm rồi.”
Chị ba gật đầu lia lịa, tay đã thoăn thoắt kéo đứa cháu trai đang say sưa với món đồ chơi dưới sàn. “Ừ, về thôi. Có gì thứ Bảy tuần sau lại qua ăn sau nhé.” Lời nói lướt qua như gió, không một chút để tâm đến ánh mắt sững sờ của Vy.
Lần lượt, từng người trong số 7 bà chị chồng lục tục đứng dậy. Họ hối hả gom gém đồ đạc cá nhân, miệng í ới nhắc nhở con cái mặc áo khoác, tìm giày dép. Tiếng trẻ con cười đùa, tiếng túi xách lạch cạch, tiếng ghế kéo loẹt quẹt vang lên lộn xộn khắp phòng khách.
Không một ai trong số họ đoái hoài đến mâm cơm thịnh soạn vẫn còn nguyên vẹn trên bàn. Những món cá kho tộ, thịt rim, canh chua, gỏi tôm, bánh flan giờ đây nguội lạnh, vô vị dưới ánh đèn, như một sự chế giễu cay đắng cho cả buổi sáng hì hục của Vy.
Vy đứng đó, chết lặng, ánh mắt đau đáu dõi theo bóng lưng những người chị chồng đang vội vã rời đi. Cô cảm thấy tủi nhục đến tột cùng, cổ họng nghẹn ứ lại, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào.
Cô quay sang nhìn chồng của Vy. Anh ta vẫn dán mắt vào màn hình điện thoại, vẻ mặt vô cảm như không hề thấy bất cứ điều gì đang diễn ra. Không một lời hỏi han, không một cái chạm tay an ủi. Sự thờ ơ đến ghê người của anh ta như một nhát dao sắc lẹm cứa sâu vào trái tim Vy.
“Thôi Vy ở lại dọn dẹp nhé!” Chị út nói vọng lại khi đã cùng các con bước ra đến cửa, giọng điệu hồn nhiên nhưng lại chất chứa sự coi thường đến lạnh người.
Tiếng cười giòn tan của lũ trẻ con, tiếng động cơ xe máy lần lượt nổ máy, rồi dần dần tắt hẳn. Căn nhà của Vy trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại một mình Vy đứng trơ trọi giữa phòng khách lạnh lẽo, đối diện với mâm cơm nguội tanh và trái tim tan nát.

Căn nhà của Vy trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại một mình Vy đứng trơ trọi giữa phòng khách lạnh lẽo, đối diện với mâm cơm nguội tanh và trái tim tan nát. Tiếng động cơ xe máy vừa dứt, để lại một khoảng trống rợn người. Vy vẫn đứng đó, như một pho tượng, đôi mắt dán chặt vào mâm cơm thịnh soạn giờ đây đã nguội lạnh. Từng món cá kho tộ đậm đà, thịt rim óng ả, canh chua thanh mát, gỏi tôm tươi rói và những chiếc bánh flan thơm lừng, tất cả như đang chế giễu cô, chế giễu công sức cả buổi sáng Vy đã đổ ra. Nước mắt Vy bắt đầu trào ra, lăn dài trên gò má. Một giọt, rồi hai giọt, chúng nối tiếp nhau rơi xuống, thấm đẫm vào chiếc váy trắng đơn giản cô đang mặc. Vy không kìm được nữa, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, phá tan sự tĩnh mịch. Cảm giác tủi thân dâng trào như một cơn sóng dữ. Vy đã thức dậy từ tờ mờ sáng, tự mình đi chợ, tay chân bận rộn không ngơi nghỉ trong bếp, chỉ để đổi lấy sự thờ ơ và coi thường đến ghê người này. Cô cảm thấy mình như một công cụ, một người giúp việc không công, bị lợi dụng triệt để mà không hề có chút tôn trọng nào. Nước mắt hòa cùng nỗi tuyệt vọng, thiêu đốt tâm can Vy. Cô quay sang nhìn chồng mình. Anh ta vẫn dán mắt vào màn hình điện thoại, ngón cái lướt qua lướt lại một cách vô thức. Sự vô tâm của anh ta càng khiến Vy thêm đau đớn, như thể cô là một người vô hình trong chính căn nhà của mình. Cả thế giới dường như đang quay lưng lại với Vy, bỏ mặc cô chìm trong vực sâu của sự tuyệt vọng.

Vy nhìn chồng mình một lần cuối, ánh mắt không còn là sự tủi thân mà dần chuyển sang lạnh lẽo, thất vọng. Anh ta vẫn dán mắt vào điện thoại, như thể nỗi đau của Vy không hề tồn tại. Vy quay lưng, bước chầm chậm vào phòng ngủ, bóng tối nuốt chửng cô. Đêm đó, Vy không tài nào chợp mắt được. Từng thước phim về cuộc sống hôn nhân của cô cứ tua đi tua lại trong đầu. Cô nhớ lại những lần `7 bà chị chồng` đến `Nhà của Vy` mỗi cuối tuần, không cần báo trước, biến `Trong bếp` thành chiến trường, rồi thản nhiên ngồi `Phòng khách` nói xấu, chê bai Vy từ cách ăn mặc đến cách nấu nướng.

Cô nhớ về cái váy trắng đơn giản bị chê là “thiếu tế nhị”, cái đầm hơi thoáng bị gọi là “lẳng lơ”, và cả những lần họ ép Vy phải mặc áo dài tay màu nâu, xanh đậm, xám tro, như thể cô là một món đồ cần được kiểm soát. Từng lời nói cay nghiệt, từng ánh mắt khinh miệt, từng tiếng cười cợt của họ vang vọng trong tĩnh lặng của đêm. Vy đã cố gắng chịu đựng, cố gắng nhẫn nhịn, cho rằng đó là cách để giữ gìn hòa khí gia đình. Nhưng giờ đây, Vy nhận ra, sự nhẫn nhịn của cô chỉ càng khiến họ được đà lấn tới, biến cô thành một cái bóng vô hình, một người giúp việc không hơn không kém. Nước mắt không còn rơi, thay vào đó là một ngọn lửa giận dữ âm ỉ cháy trong Vy.

Cô nằm đó, nhìn trần nhà, hơi thở dần trở nên mạnh mẽ hơn. Vy nghĩ về bản thân mình trước kia, một cô gái tự tin, hoạt bát, có công việc ổn định và những ước mơ tươi đẹp. Nhưng rồi tất cả đã bị chôn vùi dưới gánh nặng của gia đình chồng. Cô đã hy sinh quá nhiều, đánh mất chính mình chỉ để đổi lấy sự thờ ơ và coi thường. “Không thể tiếp tục như thế này được nữa,” Vy thì thầm trong bóng tối, giọng nói khàn đặc nhưng đầy kiên quyết. Cô không thể để bản thân mình bị dẫm đạp, bị lợi dụng thêm bất kỳ phút giây nào. Vy phải tìm cách, bất cứ cách nào, để thay đổi tình hình, để lấy lại cuộc sống của mình, để bảo vệ bản thân khỏi cái vòng luẩn quẩn của sự chèn ép này. Bình minh dần hé rạng bên ngoài ô cửa sổ, mang theo những tia nắng đầu tiên. Vy vẫn thức, nhưng ánh mắt cô giờ đây không còn vẻ mệt mỏi, tuyệt vọng, mà rực sáng một ý chí sắt đá. Cô đã đưa ra quyết định của mình. Trò chơi này, cô sẽ chơi, và cô sẽ thắng.

Vy bước ra khỏi phòng tắm, hương sữa tắm thoang thoảng. Chồng của Vy vẫn đang ngồi trên giường, mắt dán vào màn hình điện thoại, ngón tay lướt thoăn thoắt. Anh ta thậm chí không ngước lên nhìn cô. Vy dừng lại bên mép giường, ánh mắt kiên định.

“Anh này.” Giọng Vy trầm và dứt khoát, khiến Chồng của Vy hơi giật mình. Anh ta miễn cưỡng đặt điện thoại xuống, nhìn cô với vẻ khó chịu.

“Gì nữa em?” Anh ta hỏi, ngữ điệu mang theo sự bực bội thường thấy mỗi khi cô cố gắng bắt chuyện nghiêm túc.

“Chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc.” Vy nói, không né tránh ánh mắt anh ta. “Về tất cả mọi thứ.”

Chồng của Vy nhíu mày. “Có gì mà phải nghiêm trọng thế? Anh mệt rồi, cả tuần làm việc…”

“Em cũng mệt!” Vy cắt lời anh, giọng cô cứng rắn. “Mệt mỏi vì phải chịu đựng, mệt mỏi vì anh không hề nhìn thấy những gì em đang trải qua!”

Anh ta thở dài, quay mặt đi. “Em lại định nói về mấy chuyện vặt vãnh của các chị à? Bao nhiêu lần rồi? Em cứ làm quá mọi chuyện lên.”

“Làm quá?” Vy nở một nụ cười lạnh lẽo. “Anh gọi việc họ biến `Nhà của Vy` thành cái chợ, việc em quần quật `Trong bếp` trong khi họ ngồi `Phòng khách` chê bai em là chuyện vặt vãnh sao? Anh gọi việc họ kiểm soát cả cái váy em mặc, chê bai `cái đầm hơi thoáng` hay bắt em mặc `áo dài tay màu nâu, xanh đậm, xám tro` là vặt vãnh sao?”

Chồng của Vy quay lại nhìn cô, nét khó chịu càng rõ rệt. “Thì họ là chị anh, họ có ý tốt thôi. Em cứ chấp nhặt mấy chuyện nhỏ nhặt đó làm gì.”

“Ý tốt? Hay là sự coi thường?” Vy không cho anh cơ hội ngắt lời. “Anh đã bao giờ nghĩ xem em cảm thấy thế nào chưa? Hay anh chỉ bận tâm đến việc làm hài lòng các chị, để mặc em bị dẫm đạp?”

Anh ta định lên tiếng phản bác, nhưng Vy đã giơ tay chặn lại. “Em đã đủ kiên nhẫn rồi. Giờ thì em yêu cầu anh.”

Chồng của Vy mở to mắt, ngạc nhiên trước sự thay đổi trong giọng điệu của cô.

“Em yêu cầu anh phải đứng về phía em. Bảo vệ vợ mình!” Vy nhấn mạnh từng chữ. “Đây là `Nhà của Vy`, là nhà của chúng ta. Em không muốn cuối tuần nào cũng biến thành người giúp việc, nghe họ sai bảo, chê bai nữa.”

Anh ta bắt đầu khó chịu ra mặt, cố gắng ngắt lời cô. “Em nói gì lạ vậy? Em đang làm mất mặt anh đó.”

“Mất mặt?” Vy nhướn mày. “Ai mới là người đang khiến em mất mặt đây? Anh là chồng em, là người duy nhất có thể bảo vệ em khỏi những lời lẽ độc địa, khỏi sự can thiệp thái quá của họ. Nhưng anh đã làm gì? Anh đứng ngoài nhìn, thờ ơ, như thể em không hề tồn tại!”

Lời lẽ sắc bén của Vy khiến Chồng của Vy cứng họng. Anh ta có vẻ choáng váng trước sự bùng nổ của vợ.

“Từ giờ, em không thể chịu đựng thêm nữa.” Vy tiếp tục, giọng nói chứa đựng một sự mệt mỏi nhưng kiên quyết. “Anh phải đặt ra giới hạn cho họ. Phải nói rõ với `7 bà chị chồng` là họ không có quyền can thiệp vào cuộc sống của chúng ta, không có quyền xúc phạm em. Nếu không, em sẽ không thể tiếp tục sống trong căn nhà này được nữa.”

Chồng của Vy nhìn cô chằm chằm. Nét khó chịu trên gương mặt anh dần xen lẫn sự ngạc nhiên và một chút bối rối. Anh ta chưa bao giờ thấy Vy kiên quyết và dữ dội đến vậy. Anh ta định nói gì đó, rồi lại thôi, khép chặt miệng. Anh ta quay người, ngồi thẳng dậy trên giường, cuối cùng cũng chịu lắng nghe, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Vy. Anh ta có vẻ không thoải mái, nhưng sự im lặng của anh cho thấy lời Vy nói đã thực sự chạm đến anh, dù là bằng cách khó chịu nhất.

Sáng cuối tuần đó, không khí ở `Nhà của Vy` bỗng nặng nề hơn mọi khi. `7 bà chị chồng` đã có mặt đông đủ trong `Phòng khách`, tiếng cười nói quen thuộc vẫn vang lên nhưng có gì đó gượng gạo. `Vy` cố gắng ở `Trong bếp`, tránh mặt, nhưng tai cô vẫn dỏng lên, lắng nghe.

`Chồng của Vy` nuốt khan. Anh ta cảm thấy áp lực đè nặng. Đêm qua, lời nói của `Vy` vẫn văng vẳng trong tai anh, nhưng việc đối mặt với `7 bà chị chồng` lại là một chuyện khác. Anh ta hắng giọng, cố gắng thu hút sự chú ý.

“Các chị ơi… Em có chuyện muốn nói.” Giọng `Chồng của Vy` nghe yếu ớt hơn hẳn khi đối diện với cái nhìn tò mò của các chị.

Bà chị cả, gương mặt sắc sảo, nhướn mày. “Có chuyện gì thế chú em? Lần nào họp mặt cũng căng thẳng vậy à?”

Một bà chị khác cười khúc khích, “Hay lại là chuyện vợ chồng cãi vã? `Vy` lại mè nheo gì hả?”

`Chồng của Vy` cảm thấy mặt nóng ran. Anh ta cố gắng giữ bình tĩnh. “Không phải vậy… Chỉ là, em nghĩ chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc một chút về cách mọi người đối xử với `Vy`.”

Cả `7 bà chị chồng` im bặt. Nụ cười trên môi họ tắt hẳn. Sự im lặng đột ngột khiến `Chồng của Vy` càng thêm run rẩy.

Bà chị ba, người thường xuyên chê bai `Vy` nhất, lên tiếng đầu tiên, giọng điệu sắc lạnh. “Này, chú em nói gì vậy? Cách chúng tôi đối xử với nó là sao?”

“Thì… thì `Vy` nói là… mọi người hơi can thiệp nhiều vào chuyện nhà em, rồi… rồi hay góp ý chuyện ăn mặc của `Vy`…” `Chồng của Vy` lắp bắp, tránh né ánh mắt trực diện của các chị.

Cơn giận bùng lên nhanh chóng. Bà chị hai đập mạnh tay xuống bàn trà. “Cái gì? Nó dám khiếu nại với chú em về chúng tôi à?”

“Nó dám nói chúng tôi can thiệp? Chúng tôi là chị ruột của chú em, là người nhà! Nó là dâu, mới về nhà này được mấy năm mà đã bày đặt!” Bà chị tư hừ lạnh.

Bà chị cả đứng dậy, nhìn thẳng vào `Chồng của Vy`. “Nó nói chúng tôi góp ý chuyện ăn mặc? Chúng tôi chỉ muốn tốt cho nó, cho danh dự của gia đình. Ai đời mặc `cái đầm hơi thoáng` ra ngoài `Phòng khách` cho khách khứa xem? Bảo nó mặc `áo dài tay màu nâu, xanh đậm, xám tro` cho kín đáo hơn là sai à?”

“Chính nó mới là người có vấn đề!” Bà chị năm chỉ trích. “Nó đang muốn chia rẽ tình cảm chị em chúng ta thì có! Rõ ràng là nó ganh ghét, không muốn chúng ta đến chơi `Nhà của Vy` nữa!”

`Chồng của Vy` tái mặt. Anh ta không ngờ phản ứng lại dữ dội đến vậy. “Không phải thế đâu các chị…”

“Không phải thì là gì?” Bà chị sáu gằn giọng. “Nó ghen tị vì chúng ta gần gũi với chú em hơn nó à? Hay nó sợ chúng ta làm lu mờ nó? Rõ ràng là nó đang chơi trò ly gián!”

“Từ trước đến nay, nó luôn tỏ vẻ khó chịu mỗi khi chúng ta đến. Chúng ta đã cố gắng hòa nhịp, thậm chí còn góp ý để nó tốt hơn. Vậy mà giờ nó lại đi mách lẻo với chú em như vậy sao?” Bà chị út nói, giọng đầy vẻ bị xúc phạm. “Đúng là đồ không biết điều!”

Cả `7 bà chị chồng` đồng loạt nhìn `Chồng của Vy`, ánh mắt đầy phẫn nộ và thất vọng. `Chồng của Vy` hoàn toàn bị áp đảo, anh ta không thể tìm ra lời nào để biện minh. Anh ta cảm thấy mình như đang đứng giữa một cuộc chiến mà anh không muốn tham gia, và giờ thì anh lại là người bị chỉ trích.

“Chính nó mới là người sai, là người không biết điều, là người muốn phá vỡ sự đoàn kết của gia đình này!” Bà chị cả kết luận, giọng vang khắp `Phòng khách`. “Chú em phải xem lại vợ chú em đi!”

`Chồng của Vy` chỉ còn biết cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt căm phẫn của các chị mình. Anh ta hối hận vì đã mở lời, mọi chuyện còn tệ hơn anh ta nghĩ. Nghe tiếng thở dài thườn thượt của anh, `Vy` ở `Trong bếp` siết chặt tay. Cô đã lường trước được điều này.

Cuối tuần tiếp theo, một không khí lạ lẫm bao trùm `Nhà của Vy`. Khác hẳn những lần trước, `7 bà chị chồng` đến mà không còn tiếng cười đùa í ới quen thuộc. Họ bước vào `Phòng khách` với những gương mặt nặng trĩu, ánh mắt dè chừng lướt qua `Vy` đang từ `Trong bếp` đi ra.

`Vy` im lặng quan sát. Cô thấy bà chị cả, thường ngày luôn cười nói oang oang, nay chỉ khẽ hắng giọng, kéo ghế ngồi xuống mà không nhìn thẳng vào cô. Những bà chị khác cũng vậy, họ tụm lại thành từng nhóm nhỏ, không còn ngồi dàn trải ra khắp `Phòng khách` như trước.

“Mấy đứa ngồi chơi nha, `Vy` vào chuẩn bị đồ ăn,” `Vy` nói, giọng điềm tĩnh, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.

Không một ai đáp lời. Chỉ có tiếng xì xào rất nhỏ bắt đầu vang lên từ một góc phòng. Bà chị ba ghé sát tai bà chị tư, thì thầm. Bà chị năm liếc nhìn `Vy` một cái sắc lạnh rồi quay mặt đi.

`Chồng của Vy` cảm thấy không khí căng như dây đàn. Anh ta cố gắng phá tan sự im lặng, “Các chị uống trà không? Để em pha nhé.”

Bà chị hai lắc đầu quầy quậy, “Thôi, chú em ngồi đi. Bọn chị không khát.” Giọng bà ta nghe có vẻ gắt gỏng hơn thường lệ.

`Vy` quay người vào lại `Trong bếp`, nhưng tai cô vẫn dỏng lên. Cô nghe rõ những lời thì thầm xen lẫn tiếng thở dài của các chị chồng.

“Nó đúng là đồ không biết điều!” Bà chị sáu nói lí nhí, nhưng đủ để `Vy` nghe thấy.

“Cứ tưởng mình ngon lắm cơ. Giờ thì biết tay!” Bà chị út thêm vào, giọng đầy vẻ giận dỗi.

`Chồng của Vy` ngồi thụp xuống ghế, cảm thấy ngột ngạt. Anh ta nhìn `Vy` đang lúi húi `Trong bếp`, rồi lại nhìn sang các chị mình. Không khí lễ hội cuối tuần tan biến, thay vào đó là sự lạnh lẽo và những ánh mắt khó chịu. Rõ ràng, lời nói hôm đó đã gây ra một vết nứt lớn, và `Vy` đang hứng chịu những hậu quả đầu tiên. Nhưng cô không hề tỏ ra nao núng.

Vy đứng trong bếp, tiếng thì thầm của các chị chồng vẫn vẳng đến. Cô không nói gì, chỉ khẽ nhếch môi, một nụ cười nhỏ xíu không ai thấy được. Ánh mắt cô quét qua những nguyên liệu trong tủ lạnh, không còn là thịt thà cá mú chất đầy như mọi lần. Thay vào đó, cô chỉ lấy ra vài miếng đậu phụ, một ít thịt băm, và một bó rau muống tươi xanh.

Vy bắt đầu sơ chế. Dao thái đậu nhẹ nhàng, tiếng nước rửa rau róc rách. Mọi động tác của Vy đều chậm rãi, điềm tĩnh, không chút vội vã hay bối rối nào. Cô chẳng mảy may để tâm đến tiếng xì xào ngày càng lớn dần trong `Phòng khách` khi các bà chị chồng bắt đầu nhận ra sự bất thường. Mùi đậu phụ sốt cà chua và rau muống luộc, giản dị đến bất ngờ, dần lan tỏa.

Bà chị ba không chịu được sự im lặng đáng sợ này. Bà ta lén lút nhìn vào `Trong bếp`, rồi quay sang bà chị cả thì thầm. `Bảy bà chị chồng` đều đưa mắt về phía Vy, ánh nhìn vừa nghi hoặc vừa khó chịu.

`Chồng của Vy` cũng nhận ra. Anh ta nhíu mày nhìn vợ đang lúi húi với một bữa ăn quá đỗi đơn giản. Trong khi anh còn đang phân vân không biết nói gì, bà chị năm đã không thể kiềm chế được. Bà ta đứng dậy, đi thẳng vào `Trong bếp`.

“Vy này, sao con không nấu gì thịnh soạn một chút đi? Cuối tuần mà,” bà chị năm nói, giọng điệu ẩn chứa sự châm chọc. Bà ta liếc nhìn nồi rau muống luộc, rồi chảo đậu phụ đang bốc khói.

Vy quay lại, ánh mắt cô vẫn bình thản, không gợn chút cảm xúc. “Dạ, em chỉ nấu cho hai vợ chồng em thôi ạ,” Vy nhẹ nhàng đáp, giọng nói ngọt ngào đến khó tin.

Lời nói của Vy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt bà chị năm. Bà ta sững sờ, trố mắt nhìn Vy. `Bảy bà chị chồng` trong `Phòng khách` nghe thấy rõ mồn một. Họ lập tức im bặt, ánh mắt đổ dồn vào `Trong bếp`.

“Cái gì? Nấu cho hai vợ chồng thôi á? Thế khách khứa thì sao?” Bà chị năm lắp bắp, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ.

Vy khẽ mỉm cười, nụ cười đoan trang nhưng chất chứa sự lạnh nhạt. “Dạ, em có chuẩn bị bánh kẹo, trà và trái cây trên bàn `Phòng khách` rồi. Các chị cứ tự tiện dùng ạ.”

Bà chị năm đứng chết trân, không thốt nên lời. Bà ta quay phắt lại nhìn `Chồng của Vy`, mong chờ anh ta sẽ nói gì đó. Nhưng `Chồng của Vy` chỉ biết cúi gằm mặt xuống, tránh đi ánh mắt của các chị mình. Anh ta đang cảm thấy cực kỳ bối rối và khó xử.

“Không được! Làm sao mà ăn uống như vậy được chứ!” Bà chị sáu đứng bật dậy, nói to. “Hay là… để con bé nó nấu cho. Chị gọi đứa cháu bên nhà chị sang, nó nấu ăn cũng ngon lắm. Để nó nấu cho một bữa tươm tất.” Bà chị sáu nói, cố tình nhấn mạnh từ “tươm tất”, vừa là gợi ý vừa là mệnh lệnh, muốn Vy phải nhường quyền.

Vy lắc đầu, kiên quyết. “Dạ không cần đâu ạ. Món này dễ làm lắm, với lại em chỉ nấu hai suất thôi, không cần nhiều người.”

Cô quay lưng lại, tiếp tục bày biện món ăn đơn giản lên mâm. Mỗi hành động của cô như một sự thách thức, khiến `bảy bà chị chồng` tức đến nghẹn lời. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn `Vy`, ánh mắt tóe lửa. Vy vẫn bình thản, như thể chưa từng có lời qua tiếng lại. Mâm cơm chỉ với hai bát cơm, hai đĩa thức ăn và một bát canh nhỏ đã được đặt gọn gàng trên bàn ăn, chỉ đủ cho hai người.

`Bảy bà chị chồng` trong `Phòng khách` nhìn chằm chằm vào mâm cơm đơn sơ. Vẻ mặt họ từ ngạc nhiên chuyển sang tức tối, rồi bỗng chốc vỡ òa thành những tiếng xì xào khó chịu. Bà chị cả hắng giọng, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào `Vy`.

“Thật là…” Bà ta lẩm bẩm, nửa nói nửa không, nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy.

Bà chị ba kéo tay bà chị hai, thì thầm to: “Con bé này đúng là thay đổi tâm tính rồi! Trước đây có bao giờ thế này đâu.”

Bà chị năm vẫn đứng chết trân `Trong bếp`, nghe những lời đó thì càng thêm phần uất ức. Bà ta quay sang nhìn `Vy` đang bình thản ngồi xuống ghế, gắp một miếng đậu phụ. Hành động của `Vy` như một lời thách thức không lời.

“Đúng là ích kỷ!” Bà chị sáu không giữ được bình tĩnh nữa, nói thẳng. “Làm dâu gì mà lạ lùng. Khách đến nhà không chào hỏi tử tế đã đành, lại còn…” Bà ta liếc nhìn mâm cơm. “Lại còn ra cái thể thống gì thế này?”

Tiếng xì xào trong `Phòng khách` ngày càng lớn. Những lời lẽ bóng gió, châm chọc bắt đầu trực tiếp hơn. “Ăn ở thế này bảo sao chồng con không quay lưng,” một bà chị khác nói, giọng đầy mỉa mai.

`Chồng của Vy` giật mình. Anh ta ngẩng đầu lên, nhìn những người chị đang tức giận của mình, rồi lại nhìn `Vy` đang điềm nhiên ăn uống. Anh ta cảm thấy như bị kẹt giữa hai làn đạn, mặt mày tối sầm lại. Anh ta muốn nói gì đó, muốn làm dịu tình hình, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.

`Vy` vẫn không nói một lời, không một ánh mắt đáp trả. Cô chỉ chậm rãi ăn từng miếng cơm, nhai kỹ, như thể không hề nghe thấy những lời lẽ cay nghiệt đang vây quanh mình. Gương mặt cô vẫn giữ vẻ bình thản đến khó tin, một sự tĩnh lặng đáng sợ giữa cơn bão táp của lời lẽ. Cô nâng bát canh rau muống lên húp một cách từ tốn, ánh mắt không một chút lay động.

Các `chị chồng` thấy `Vy` không hề phản ứng, càng thêm tức giận. Họ bắt đầu chuyển từ xì xào sang nói oang oang hơn, muốn `Vy` phải nghe thấy rõ ràng những lời chỉ trích của mình. “Thế này thì về nhà mẹ đẻ mà nấu! Ai đời khách đến nhà mà chỉ có bánh kẹo với trái cây,” bà chị tư nói to, cố tình nhấm giọng.

`Vy` đặt bát canh xuống, vẫn không nhìn họ. Cô khẽ lau miệng bằng khăn giấy, động tác thanh lịch và chậm rãi, như thể đang thưởng thức một bữa ăn tối lãng mạn, chứ không phải một bữa ăn bị bao vây bởi những lời lẽ công kích.

Bà chị cả không thể chịu đựng thêm sự bình thản đáng ghét của Vy nữa. Bà ta đứng bật dậy, tiếng ghế cọ ken két trên nền nhà khiến cả phòng khách im bặt trong giây lát. Ánh mắt bà ta nảy lửa, thẳng thừng nhìn vào Vy, không hề che giấu sự tức giận tột độ.

“Vy! Con có định nói gì không hả?” Bà ta gằn giọng, mỗi chữ như một nhát dao. “Mọi khi con nấu đủ thứ sơn hào hải vị, tiệc tùng linh đình. Nay là cuối tuần, khách khứa đến nhà mà con lại bày ra cái mâm cơm như bố thí thế này à?”

Cả phòng khách nín thở. Tiếng xì xào đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự căng thẳng đến nghẹt thở. Các bà chị chồng khác nhìn Vy với ánh mắt hả hê, chờ đợi một màn đối đầu trực diện. Chồng của Vy, người nãy giờ vẫn cố gắng thu mình lại, giật bắn mình khi chị cả gọi thẳng tên vợ. Anh ta nhìn Vy, rồi lại nhìn chị mình, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán.

Vy vẫn giữ nguyên vẻ mặt không chút biểu cảm, chậm rãi đặt chiếc khăn giấy xuống bàn. Cô ngước mắt lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào chị cả, nhưng ánh mắt ấy lại trống rỗng đến lạ lùng, không chút sợ hãi hay nao núng.

“Con không nghe chị nói gì sao?” Chị cả thấy thái độ của Vy thì càng thêm tức tối, giọng điệu nâng cao hơn, đầy vẻ chất vấn. “Lý do gì mà hôm nay con lại không chuẩn bị chu đáo như mọi khi? Hay con nghĩ mình giỏi giang quá rồi, không cần tôn trọng ai nữa?”

Vy chỉ nhìn chị cả, rồi khẽ nhếch mép cười một nụ cười khó hiểu, gần như không thể nhận ra. Cô không nói một lời nào, nhưng nụ cười đó lại như một lời khiêu khích vô hình, khiến không khí trong phòng càng trở nên nặng nề và gay gắt đến đỉnh điểm.

Vy khẽ nhếch môi, nụ cười gần như tan biến, thay vào đó là ánh mắt kiên định. Cô chậm rãi lên tiếng, giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng từng lời như đinh đóng cột, xuyên thẳng vào sự giận dữ của chị cả.

“Chị cả nói đúng,” Vy bắt đầu, khiến mọi người trong phòng khách sững sờ. Ai cũng nghĩ Vy sẽ cúi đầu xin lỗi hoặc cố gắng giải thích. “Con đã không chuẩn bị bữa ăn thịnh soạn như mọi khi. Và con cũng sẽ không chuẩn bị nữa.”

Lời tuyên bố của Vy như một quả bom vừa được thả, khiến không khí đóng băng hoàn toàn. Chồng của Vy lảo đảo, suýt ngã khỏi ghế. Các bà chị chồng há hốc mồm, ánh mắt từ hả hê chuyển sang hoàn toàn kinh ngạc và hoang mang.

Vy tiếp tục, đôi mắt nhìn thẳng vào từng người một, không bỏ sót ai, nhưng dừng lâu nhất ở chị cả. “Vâng, nhà này là nhà của con. Con là chủ của ngôi nhà này. Và con có toàn quyền quyết định chi tiêu trong nhà, quyết định nấu món gì, ăn món gì.”

Chị cả lùi lại một bước, gương mặt đỏ bừng vì giận dữ pha lẫn sự bàng hoàng. Bà ta định lên tiếng phản bác, nhưng lời nói đã nghẹn lại trong cổ họng. Những bà chị chồng khác bắt đầu thì thầm, bàn tán xôn xao, ánh mắt nhìn Vy đầy vẻ khó tin và kinh ngạc. Chồng của Vy thì chết lặng, anh ta chưa từng thấy vợ mình nói những lời như vậy, chứ đừng nói là với các chị của anh ta.

Vy không đợi ai lên tiếng. Cô khẽ lắc đầu, như thể đang giải thích một điều hiển nhiên. “Con nghĩ không ai có thể can thiệp vào cách con quản lý ngôi nhà của mình, đúng không ạ?”

Câu hỏi cuối cùng của Vy, dù mang tính chất thăm dò, nhưng lại như một đòn kết liễu, dập tắt mọi lời định nói của các chị chồng. Họ nhìn Vy, không một ai dám cất lời. Sự bình tĩnh đến đáng sợ của Vy và những lời tuyên bố đầy tự chủ đã hoàn toàn đảo ngược cục diện. Họ đã mong đợi một Vy yếu đuối, nhún nhường, nhưng lại đối mặt với một Vy hoàn toàn khác.

Sự im lặng đáng sợ bao trùm Phòng khách một lúc lâu, chỉ có tiếng thì thầm xì xào của những bà chị chồng. Rồi chị Ba, người vốn nóng nảy hơn chị cả, không chịu được nữa. Bà ta phá vỡ sự tĩnh lặng.

“Này Vy,” chị Ba lên tiếng, giọng đầy vẻ khinh miệt. “Mày nói chuyện nghe hay quá ha! Chủ với chả nhà. Mày mới về đây được mấy năm mà đã vỗ ngực xưng tên thế rồi à? Hay mày nghĩ mày lấy được chồng tao là muốn làm gì thì làm?”

Chị Năm, người ngồi cạnh, tiếp lời ngay lập tức, ánh mắt sắc lẻm nhìn Vy. “Đúng đấy. Ai cho mày cái quyền đó? Hay mày quên ai đã vun vào cho mày lấy anh Hai tao rồi à? Mày nghĩ mày cao siêu lắm hả?”

Những bà chị chồng khác cũng bắt đầu hùa theo, từng lời nói như những mũi dao nhỏ cố gắng đâm vào Vy. “Đúng là con ranh. Được đằng chân lân đằng đầu,” chị Sáu lẩm bẩm đủ to để mọi người nghe thấy. “Chắc nó bị ma nhập rồi, chứ Vy hiền lành ngày xưa đâu có thế này.”

Vy vẫn đứng đó, đôi mắt bình tĩnh quan sát từng khuôn mặt đang dần chuyển từ kinh ngạc sang tức giận. Cô không đáp lời, chỉ khẽ nhếch môi. Sự im lặng của Vy càng làm các chị chồng thêm điên tiết, họ cảm thấy như mình đang bị coi thường một cách trắng trợn.

Chồng của Vy, từ nãy đến giờ vẫn chết lặng trên ghế, không nói một lời nào. Anh ta nhìn Vy, rồi lại nhìn các chị mình, ánh mắt đầy sự khó xử và bối rối. Anh ta chưa bao giờ chứng kiến Vy mạnh mẽ đến thế, và cũng chưa bao giờ thấy các chị mình mất kiểm soát đến vậy. Anh ta cảm thấy như mình đang ngồi giữa một chiến trường mà không biết nên đứng về phía nào.

“Đủ rồi!”

Giọng nói trầm ấm của Chồng của Vy đột ngột vang lên, mạnh mẽ đến bất ngờ, cắt ngang những lời lẽ công kích của các chị chồng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh ta. Các bà chị chồng sững sờ, ngừng bặt. Vy cũng ngạc nhiên nhìn chồng mình.

Chồng của Vy đứng dậy, bước đến gần Vy hơn một chút. Anh ta nhìn thẳng vào các chị mình, ánh mắt lần đầu tiên có sự kiên quyết. “Các chị nói thế đủ rồi đấy. Vy nói đúng. Đây là nhà của tụi em. Và Vy là vợ em, có toàn quyền quyết định mọi thứ trong nhà này.”

Anh ta quay sang nhìn Vy, một thoáng dịu dàng lướt qua trong mắt, sau đó lại hướng về phía các chị. “Các chị không có quyền can thiệp vào chuyện nội bộ gia đình tụi em. Dù Vy có nấu gì, hay quyết định chi tiêu thế nào, đó cũng là việc của tụi em. Xin các chị, hãy tôn trọng quyết định của Vy.”

Lời nói của Chồng của Vy như một gáo nước lạnh tạt vào mặt 7 bà chị chồng. Họ há hốc mồm, không tin vào tai mình. Người em trai vốn luôn nghe lời, vốn luôn im lặng để họ lấn át, giờ đây lại đứng ra bảo vệ vợ một cách công khai, và dùng những lời lẽ cứng rắn đến vậy. Sự tức giận, kinh ngạc, và một chút tổn thương hiện rõ trên khuôn mặt họ. Không ai trong số họ ngờ rằng Chồng của Vy sẽ lên tiếng, đặc biệt là vào lúc này.

Vy nhìn Chồng của Vy, một cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng. Cô ngạc nhiên, rồi một chút nhẹ nhõm, và cả một tia hy vọng mong manh. Đây là lần đầu tiên anh đứng về phía cô, công khai trước mặt gia đình anh.

Lời nói của Chồng của Vy như một gáo nước lạnh tạt vào mặt 7 bà chị chồng. Họ há hốc mồm, không tin vào tai mình. Người em trai vốn luôn nghe lời, vốn luôn im lặng để họ lấn át, giờ đây lại đứng ra bảo vệ vợ một cách công khai, và dùng những lời lẽ cứng rắn đến vậy. Sự tức giận, kinh ngạc, và một chút tổn thương hiện rõ trên khuôn mặt họ. Không ai trong số họ ngờ rằng Chồng của Vy sẽ lên tiếng, đặc biệt là vào lúc này.

Vy nhìn Chồng của Vy, một cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng. Cô ngạc nhiên, rồi một chút nhẹ nhõm, và cả một tia hy vọng mong manh. Đây là lần đầu tiên anh đứng về phía cô, công khai trước mặt gia đình anh.

Chị Ba là người đầu tiên lấy lại được giọng, nhưng những lời lẽ đầy giận dữ của bà ta lại trở nên run rẩy và lạc điệu. “Mày… mày nói cái gì vậy hả Hai? Mày bị con này bỏ bùa rồi à? Mày quên ai đã nuôi mày khôn lớn rồi sao?” Bà ta chỉ thẳng ngón tay về phía Vy, đôi mắt đỏ ngầu.

Chị Năm vội vàng kéo tay chị Ba xuống, nét mặt tái mét vì bối rối. “Thôi chị Ba, bình tĩnh đi!” Chị Năm nhìn sang Chồng của Vy, ánh mắt đầy cầu xin, xen lẫn chút hoảng sợ. Họ đã quen với việc coi thường Vy và điều khiển Chồng của Vy, giờ đây mọi thứ dường như đang sụp đổ.

Các bà chị chồng khác bắt đầu thì thầm xì xào, không còn cái khí thế hống hách ban nãy. Chị Sáu cúi gằm mặt xuống, tránh ánh mắt của Chồng của Vy, cảm thấy bẽ bàng đến tận xương tủy. Chị Tư, người vốn ít nói hơn, lắp bắp không thành lời, chỉ biết nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, hoàn toàn không biết phải phản ứng thế nào. Sự giận dữ ban nãy trong mắt họ dần được thay thế bằng một sự lúng túng khó tả, như những kẻ vừa bị tước vũ khí giữa chiến trường.

Chồng của Vy không nói thêm lời nào. Anh chỉ đơn giản đứng đó, cạnh Vy, ánh mắt kiên quyết quét qua từng khuôn mặt của các chị. Cái im lặng của anh, cộng với thái độ dứt khoát từ nãy đến giờ của Vy, đã tạo ra một áp lực vô hình, khiến cả căn phòng trở nên ngột ngạt. Họ cảm thấy mình không còn là những người có tiếng nói, không còn quyền lực như mọi khi. Sự kiểm soát đã hoàn toàn tuột khỏi tay họ.

Vy nhìn Chồng của Vy. Cô biết, một sự thay đổi đã thật sự diễn ra. Mặc dù nó chỉ là một bước nhỏ, nhưng cũng đủ để cô nhìn thấy con đường phía trước. Cô không nói gì, chỉ khẽ hất nhẹ mái tóc, ánh mắt đầy tự tin và kiên định. Cô không cần phải đáp trả bằng lời, vì hành động và lập trường của cô, cùng với sự ủng hộ bất ngờ từ Chồng của Vy, đã nói lên tất cả. Các bà chị chồng đang ở thế bị động, hoàn toàn không ngờ mình lại rơi vào tình cảnh này. Sự bẽ mặt và tức giận trộn lẫn, khiến họ không thể cất lời.

Tension trong Phòng khách vẫn nặng trịch, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều. Các bà chị chồng lúng túng nhìn nhau, không ai dám đối mặt với Chồng của Vy, càng không dám nhìn Vy. Sự im lặng kéo dài như vô tận, nhấn chìm cái ồn ào, hống hách thường ngày của họ. Cuối cùng, Chị Ba húng hắng ho, cố gắng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. Bà ta đứng dậy, gương mặt vẫn còn hằn vẻ giận dữ nhưng giọng đã dịu đi vài phần, dù vẫn pha chút miễn cưỡng.

“Thôi được rồi,” Chị Ba nói, tránh ánh mắt của Chồng của Vy. “Nếu mày đã nói vậy… thì thôi, bọn tao về.”
Chị Năm vội vàng đứng dậy theo, kéo theo Chị Tư đang còn ngơ ngác. “Ừm… thì thôi, về. Cũng muộn rồi.”
Không ai trong số họ dám quay lại nhìn Vy hay Chồng của Vy một lần nữa. Họ lẳng lặng rời khỏi bàn ăn, tiếng ghế kéo loẹt quẹt nghe chói tai trong sự tĩnh mịch. Các chị chồng còn lại cũng nối gót, nhanh chóng thu dọn túi xách và ra khỏi Nhà của Vy. Tiếng cửa đóng lại nghe khô khốc, vang vọng cả căn nhà.

Vy nhìn theo bóng lưng họ khuất dần, rồi quay sang nhìn Chồng của Vy. Một nụ cười nhẹ nhàng, đầy biết ơn nở trên môi cô. Chồng của Vy chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt anh giờ đây đã dịu lại, không còn vẻ căng thẳng như lúc nãy. Anh đưa tay nắm lấy tay Vy, siết nhẹ.

Từ cuối tuần đó trở đi, mọi thứ thay đổi một cách rõ rệt. Số lần các chị chồng ghé đến Nhà của Vy thưa hẳn. Họ không còn xuất hiện đều đặn mỗi cuối tuần như một lẽ tự nhiên, hay đột ngột ghé qua mà không báo trước. Khi có dịp đến, thái độ của họ đã khác xưa hoàn toàn.

Một cuối tuần nọ, Chị Năm và Chị Sáu ghé chơi. Thay vì ngồi chễm chệ ở Phòng khách và đợi Vy phục vụ, họ đã chủ động hỏi Vy: “Vy này, để chị góp một ít mua đồ ăn nhé? Chị biết em vất vả.” Chị Năm rút ví, đặt một vài tờ tiền lên bàn, ánh mắt có chút ngại ngùng.
Chị Sáu cũng tiếp lời: “Hoặc nếu em cần, chị xuống bếp phụ em một tay. Để Vy làm hết chị cũng thấy ngại.”

Vy ngạc nhiên đến mức không nói nên lời. Cô không ngờ rằng những người chị chồng ngày nào còn coi thường cô ra mặt, nay lại có thể nói ra những lời như vậy. Họ không còn xem cô là ‘osin’ của gia đình, mà đã nhìn cô với ánh mắt tôn trọng hơn. Trong suốt bữa ăn, không một ai dám than phiền về món ăn, hay nói những lời mỉa mai về cách Vy phục vụ. Sau khi ăn xong, Chị Năm và Chị Sáu còn chủ động dọn dẹp bát đũa, rửa chén mà không cần Vy phải lên tiếng nhắc nhở.

Những lần khác, các bà chị chồng khi đến cũng không còn đòi hỏi những bữa ăn thịnh soạn nữa. Thay vào đó, họ chỉ đơn giản là muốn ghé thăm, trò chuyện, và luôn tự giác góp tiền hoặc mang theo quà biếu. Vy nhận ra, Chồng của Vy đã thực sự làm được điều mà cô mong đợi bấy lâu. Anh đã bảo vệ cô, và quan trọng hơn, anh đã khiến các chị của mình hiểu rằng Vy không phải là người để họ có thể tùy tiện khinh thường. Vy cảm thấy Nhà của Vy giờ đây thực sự là tổ ấm của mình, không còn là “nhà hàng” hay “nơi làm việc” miễn phí cho bất cứ ai. Cô thở phào nhẹ nhõm, biết rằng mình đã giành lại được quyền tự chủ và sự tôn trọng mà cô xứng đáng có được.

Sau cuối tuần định mệnh đó, mọi thứ trong Nhà của Vy dần trở nên nhẹ nhõm hơn, không chỉ từ phía các bà chị chồng mà còn từ chính Chồng của Vy. Anh bắt đầu dành nhiều sự quan tâm hơn cho Vy, một sự quan tâm mà cô đã khao khát từ lâu.

Một buổi chiều thứ Năm, Vy đang loay hoay trong Trong bếp, cố gắng vừa chuẩn bị bữa tối vừa kiểm tra bài vở cho con. Vy cảm thấy đôi vai mình nặng trĩu. Chồng của Vy về đến nhà, thấy cảnh tượng đó. Anh lặng lẽ bước vào bếp, nhìn Vy đang tất bật.

CHỒNG CỦA VY
Em đang làm gì vậy? Sao không để đó một lát rồi làm?
VY (KHẼ GIẬT MÌNH)
Anh về rồi à? Em đang tranh thủ nấu cơm, lát nữa còn kèm con học.
Chồng của Vy không nói gì, anh bước đến, nhẹ nhàng lấy chiếc tạp dề từ tay Vy, tự mình đeo vào. Vy nhìn anh khó hiểu.
CHỒNG CỦA VY
Để anh. Em mệt rồi. Đi nghỉ một lát đi, hoặc ra xem bài cho con trước. Cơm nước để anh lo.
Vy đứng sững sờ. Anh chưa bao giờ làm điều này một cách tự nguyện, chứ đừng nói là thay cô vào bếp. Vy cảm thấy một dòng nước ấm chảy trong lòng. Cô khẽ gật đầu, nở một nụ cười mãn nguyện rồi ra khỏi bếp.

Tối đó, sau khi các con đã ngủ, Chồng của Vy và Vy ngồi lại Phòng khách, uống trà.
CHỒNG CỦA VY (GIỌNG TRẦM LẮNG)
Vy này, anh… anh đã suy nghĩ rất nhiều. Anh đã quá vô tâm. Em đã vì gia đình này mà hy sinh quá nhiều. Từ công việc, đến những sở thích cá nhân, rồi cả việc chịu đựng những lời ra tiếng vào của các chị anh. Anh xin lỗi.
Vy nhìn Chồng của Vy, ánh mắt cô đong đầy cảm xúc. Cô không nói gì, chỉ khẽ đặt tay mình lên tay anh.
CHỒNG CỦA VY
Anh biết em đã chịu đựng một mình suốt ngần ấy năm. Anh cứ nghĩ em sẽ luôn ở đó, luôn lo toan mọi thứ một cách hiển nhiên. Nhưng anh đã sai. Em không phải là “người giúp việc” của gia đình này, em là vợ anh, là mẹ của các con anh, là người phụ nữ mà anh yêu thương.
Anh siết nhẹ tay Vy, ánh mắt đầy hối lỗi và chân thành.
VY (GIỌNG RUN RUN)
Chỉ cần anh hiểu được điều đó là em thấy đủ rồi. Thật sự… em chưa bao giờ cần gì hơn ngoài sự công nhận và tôn trọng của anh.

Vài ngày sau, một buổi sáng Chủ Nhật. Vy đang định đi chợ mua đồ ăn cho cả tuần. Tiếng chuông điện thoại Chồng của Vy reo lên. Là Chị Ba gọi.
CHỊ BA (QUA ĐIỆN THOẠI, GIỌNG HƠI CÓ VẺ NHƯ MỘT LỜI NHẮC NHỞ NGẦM)
À, Chủ Nhật này các cháu nhà chị nhớ món cá kho tộ của Vy quá. Với lại, dạo này sao Vy ít ghé qua nhà ông bà ngoại thăm nom vậy? Để ông bà chờ hoài.
Chồng của Vy nghe máy, anh liếc nhìn Vy đang đứng cạnh đó, chuẩn bị đội nón đi chợ. Anh biết Vy đã rất bận rộn với công việc và việc nhà.
CHỒNG CỦA VY (GIỌNG ĐỨNG ĐẮN, RÕ RÀNG)
Chị Ba à, Vy cũng có công việc riêng và bận rộn nhiều thứ. Nếu các cháu nhớ món cá kho tộ thì chị ghé quán mà mua. Còn việc thăm nom ông bà ngoại, Vy đã sắp xếp lịch rồi, chị không cần phải nhắc nhở. Vy biết mình phải làm gì.
Anh cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn. Vy ngạc nhiên nhìn anh.
VY
Anh… anh nói chuyện với chị như vậy sao?
CHỒNG CỦA VY (KÉO VY LẠI GẦN, ÔM CHẶT)
Đương nhiên rồi. Anh không thể để ai gây áp lực cho em nữa. Em là vợ anh, anh phải bảo vệ em. Từ giờ trở đi, anh sẽ luôn đứng về phía em, trong mọi chuyện. Em đã quá mạnh mẽ rồi, giờ hãy để anh gánh vác cùng em.
Vy ngả đầu vào lòng Chồng của Vy, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim anh. Đó là nhịp đập của sự bao dung, của tình yêu thương và sự thấu hiểu. Cuối cùng, cô đã có được bến đỗ bình yên mà cô hằng mơ ước. Nhà của Vy, giờ đây, không chỉ là nơi cô thuộc về, mà còn là nơi cô được yêu thương và che chở trọn vẹn.

Mấy tuần sau, Nhà của Vy thực sự trở thành tổ ấm theo đúng nghĩa của nó. Mỗi cuối tuần không còn là gánh nặng mà là những khoảnh khắc bình yên, tràn ngập tiếng cười của con trẻ. Chồng của Vy thay đổi rõ rệt, anh luôn chủ động chia sẻ công việc nhà, dành thời gian cho Vy và các con.

Một chiều thứ Bảy, Vy đang thảnh thơi đọc sách trên chiếc ghế sofa trong Phòng khách, các con cô bé đang chơi đùa xung quanh. Chồng của Vy đang loay hoay trong Trong bếp, chuẩn bị bữa tối cho gia đình – một điều mà trước đây Vy chưa bao giờ dám nghĩ tới. Tiếng lạch cạch của nồi niêu xen lẫn tiếng cười khúc khích của con trẻ tạo nên một bản hòa ca ấm áp.

Bỗng điện thoại Chồng của Vy reo lên. Anh nhìn tên người gọi: Chị Hai (một trong 7 bà chị chồng).

CHỒNG CỦA VY (BẮT MÁY, GIỌNG BÌNH THƯỜNG)
Alo, em nghe chị Hai.
CHỊ HAI (QUA ĐIỆN THOẠI, GIỌNG HƠI THỜ Ơ)
À, Chủ Nhật này rảnh không em? Mấy đứa cháu bên này cứ đòi về Nhà của Vy ăn cơm. Chúng nó nhớ món cá kho tộ với gỏi tôm của Vy quá. Mà Vy dạo này cũng ít ghé qua nhà chị chơi nhỉ?
Chồng của Vy liếc nhìn Vy, người đang ngước lên nhìn anh với ánh mắt hơi lo lắng. Anh nở một nụ cười trấn an.

CHỒNG CỦA VY (GIỌNG DỨT KHOÁT, NHƯNG VẪN LỊCH SỰ)
Chị Hai à, Vy dạo này bận nhiều việc, với lại cô ấy cũng cần được nghỉ ngơi. Em nghĩ nếu các cháu muốn ăn thì để em đặt ở quán quen, món đó cũng ngon không kém đâu. Hoặc nếu chị muốn gặp Vy thì mình hẹn nhau ra ngoài cà phê cuối tuần thôi. Còn việc Vy ghé thăm thì để Vy tự sắp xếp nhé chị. Cô ấy không phải là osin mà phải chạy theo lịch của ai cả.

Vy ngạc nhiên. Không phải anh hùng hồn như lần trước với Chị Ba, nhưng từng lời anh nói đều sắc bén, đầy sự bảo vệ và dứt khoát. Chị Hai im lặng một lúc, rõ ràng là không ngờ Chồng của Vy lại trả lời như vậy.

CHỊ HAI (GIỌNG HƠI CỨNG NHẮC)
À… ừm… vậy thì thôi. Chị biết rồi.
Chị Hai cúp máy. Chồng của Vy thở dài nhẹ nhõm, đặt điện thoại xuống và quay sang Vy.

CHỒNG CỦA VY
Em thấy không? Mọi chuyện bây giờ dễ thở hơn rồi. Anh sẽ không để ai làm phiền em nữa.

Vy đứng dậy, bước đến ôm Chồng của Vy từ phía sau, vùi mặt vào lưng anh. Cô cảm nhận được sự vững chãi, bình yên từ người đàn ông của mình.

VY
Cảm ơn anh. Thật sự… em không biết phải nói gì nữa.

CHỒNG CỦA VY (XOAY LẠI, VỖ NHẸ LƯNG CÔ)
Không cần nói gì cả. Chỉ cần em hạnh phúc là đủ rồi.

Từ đó, những cuộc điện thoại đòi hỏi, những lời bóng gió từ các bà chị chồng thưa dần, rồi mất hẳn. Không còn những bữa ăn cuối tuần vất vả, những ánh nhìn soi mói hay những lời lẽ khó nghe. Nhà của Vy thực sự đã trở thành một tổ ấm, nơi Vy được yêu thương, được tôn trọng và được sống là chính mình. Cô có thêm thời gian cho bản thân, cho sở thích riêng, cho việc chăm sóc con cái mà không còn bị áp lực bởi những kỳ vọng vô lý.

Thời gian trôi qua, nhẹ nhàng và êm đềm như dòng nước chảy. Vy dần nhận ra rằng, hạnh phúc không phải là một đích đến xa vời, mà là hành trình tự khám phá giá trị của bản thân, là sự dũng cảm đối mặt với những bất công và kiên định bảo vệ tổ ấm của mình. Những giông bão đã qua đi không để lại vết sẹo mà là những bài học sâu sắc, giúp cô hiểu rõ hơn về tình yêu, sự sẻ chia và tầm quan trọng của việc lên tiếng cho chính mình. Cô học cách tha thứ, không phải vì những người đã từng làm tổn thương cô xứng đáng, mà vì chính cô xứng đáng được sống một cuộc đời không vướng bận oán hận.

Ngôi Nhà của Vy giờ đây không chỉ là bốn bức tường mà là một không gian của sự bình yên, nơi tiếng cười con trẻ vang vọng, nơi những bữa cơm ấm áp được chuẩn bị với tình yêu thương thực sự, không còn bất kỳ sự tính toán hay áp lực nào. Vy vẫn là người phụ nữ đảm đang, nhưng cô đảm đang với sự tự nguyện và niềm vui, không phải với nỗi sợ hãi bị đánh giá hay lợi dụng. Cô cảm thấy tự do, như một cánh chim thoát khỏi lồng son, có thể bay lượn trên bầu trời rộng lớn của cuộc đời mình. Hạnh phúc không phải là không có sóng gió, mà là học cách chèo lái con thuyền của mình qua những cơn bão để rồi neo đậu an toàn tại bến bờ của tình yêu và sự thấu hiểu. Cuộc đời Vy, sau tất cả, đã trở thành một bản giao hưởng êm đềm, với những nốt trầm của thử thách và những nốt bổng của niềm vui, tạo nên một giai điệu hoàn chỉnh, đầy ý nghĩa.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *