Chiều 30 Tết Tôi Không Cho Chị Chồng Vay Tiền, Mẹ Chồng Hất Tung Mâm Cỗ Và Đuổi Tôi Ra Khỏi Nhà…

Chiều 30 Tết Tôi Không Cho Chị Chồng Vay Tiền, Mẹ Chồng Hất Tung Mâm Cỗ Và Đuổi Tôi Ra Khỏi Nhà…

Vy
(Ánh mắt Vy nhìn thẳng vào chồng, giọng nói không còn vẻ dịu dàng thường ngày)
Em đã nói với anh rồi, anh à. Em sẽ không cho chị Hương vay thêm tiền nữa.

Chồng Vy đang định ngồi xuống ghế, nhưng nghe lời Vy nói, anh khựng lại. Tay anh vẫn còn giữ cốc nước chè mẹ vừa rót, nhưng gương mặt chợt tối sầm. Một sự mâu thuẫn rõ ràng, nặng nề hiện lên trong ánh mắt anh.

Vy
(Tiếp lời, giọng Vy kiên quyết hơn, từng chữ như đanh thép ghim vào không khí)
Số tiền chúng ta có là tiền Vy tích cóp từng đồng một, không phải để cho đi rồi mất trắng. Anh còn nhớ một trăm triệu chị ấy vay ba năm trước không? Hứa ba tháng trả, giờ đã thành ba năm mà có thấy một đồng nào đâu?

Chồng Vy đặt mạnh cốc nước xuống bàn, tạo ra tiếng va chạm khô khốc. Anh thở dài nặng nề, tránh ánh mắt của Vy, quay lưng lại nhìn ra cửa sổ, như thể muốn trốn tránh cuộc đối chất này.

Vy
(Giọng Vy mềm đi một chút, nhưng vẫn đầy lí lẽ, và càng làm rõ sự cần thiết của khoản tiền đó)
Tiền đó là để lo cho con trai Vy, cho việc học hành của thằng bé sau này. Là để phòng khi gia đình mình có chuyện khẩn cấp, ốm đau hay trái gió trở trời. Anh biết không, em làm buôn bán online, lời lãi được mấy đồng, tằn tiện lắm mới có được. Chứ đâu phải tiền từ trên trời rơi xuống mà cứ muốn là cho?

Vy tiến lại gần chồng, đặt tay lên vai anh, nhưng Chồng Vy cứng người, không chút phản ứng. Ánh mắt Vy nhìn thẳng vào gáy anh, cố gắng truyền tải sự kiên định và cả nỗi lo lắng của mình.

Vy
Em không phải người ác, nhưng em phải biết lo cho gia đình nhỏ của mình. Chị Hương và anh rể cứ mãi làm ăn chộp giật, thất bại hết lần này đến lần khác, lẽ nào chúng ta cứ mãi gánh hộ họ? Chúng ta còn con trai Vy, anh à. Anh nghĩ xem, nếu mai này con trai Vy cần tiền học đại học, hay lỡ có bệnh tật gì, chúng ta lấy gì ra lo?

Chồng Vy vẫn im lặng, không nói một lời. Nét mặt anh nặng trĩu, từng thớ thịt trên má như co lại vì sự giằng xé nội tâm. Anh cắn chặt môi, tay siết chặt thành nắm đấm, dường như đang đấu tranh dữ dội giữa trách nhiệm với chị gái và trách nhiệm với gia đình riêng của mình. Anh đưa tay day day thái dương, khuôn mặt ẩn hiện vẻ bất lực, không thể nói một lời nào để phản bác Vy. Sự im lặng đầy áp lực của anh càng khiến không khí trong căn phòng thêm ngột ngạt, báo hiệu một cơn bão lớn sắp sửa ập đến.

Vài ngày trước 30 Tết, khi mọi nhà đang rộn ràng chuẩn bị đón xuân, cánh cổng nhà chồng Vy chợt mở ra. Hương, chị chồng của Vy, bước vào với dáng vẻ tiều tụy, khuôn mặt hằn rõ những nét lo âu. Ánh mắt cô trũng sâu, và một sự mệt mỏi cùng tuyệt vọng bao trùm lấy toàn bộ thần thái của cô.

Hương
(Giọng nói Hương khản đặc, yếu ớt, như vừa trải qua một trận ốm dài)
Vy ơi… em có nhà không? Chị có chuyện gấp muốn nói.

Vy vừa gói xong mấy cái bánh chưng nhỏ, tay còn dính bột nếp. Nhìn thấy Hương, Vy thoáng giật mình. Cô đã biết trước thế nào cũng có ngày này. Nhưng không ngờ, ngày đó lại đến vào những ngày giáp Tết bận rộn. Vy đứng dậy, lau tay vào chiếc tạp dề.

Vy
(Giọng Vy vẫn giữ vẻ bình tĩnh, khách sáo)
Chị vào nhà đi. Chị ngồi xuống đây. Chị có chuyện gì mà trông căng thẳng vậy?

Hương không ngồi xuống ghế mà cứ đứng, đôi mắt ráo hoảnh nhìn xoáy vào Vy. Mấy lời hỏi han xã giao của Vy dường như không thể xua tan đi sự nặng nề đang đè nén Hương.

Hương
(Hương bắt đầu kể lể, giọng nghèn nghẹn, từng từ như bị nén lại)
Vy ơi, em giúp chị lần này với! Chị… chị đang gặp chuyện lớn rồi. Sổ đỏ đã cắm ở ngoài, tiền lãi đến hạn phải trả, nếu không… không chỉ mất trắng miếng đất mà còn bị kiện ra tòa nữa. Cuối năm rồi, bao nhiêu khoản phải chi, mà chị với anh rể lại không xoay sở kịp. Giờ chị bí quá, không còn đường nào khác.

Vy nhìn thẳng vào Hương. Cô thấy rõ sự lo lắng trong ánh mắt Hương, nhưng trong lòng Vy, một bức tường kiên cố đã được dựng lên. Vy thở dài, quay người pha nước.

Vy
(Giọng Vy vẫn ôn tồn nhưng đầy sự phòng thủ)
Chị bình tĩnh đã. Có gì từ từ nói. Chị muốn Vy giúp như thế nào?

Hương bước lại gần Vy, nắm lấy tay cô, nước mắt bắt đầu chực trào.

Hương
(Hương nghẹn ngào, giọng như van xin)
Vy ơi, em cho chị vay gấp một khoản tiền lớn để giải quyết việc khẩn cấp cuối năm này. Chỉ vài ngày thôi, qua Tết là chị sẽ trả lại ngay. Lần này, chị hứa danh dự là không làm em thất vọng nữa đâu.

Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Hương. Cô nắm chặt tay Vy, lắc nhẹ, cầu khẩn. Vy cảm thấy khó xử. Nhìn chị chồng khóc lóc van xin, lòng cô cũng không khỏi mềm đi chút đỉnh. Nhưng ngay lập tức, hình ảnh một trăm triệu đồng đã mất trắng và tương lai của con trai Vy hiện về, đánh tan mọi sự mềm lòng.

Vy
(Vy rút tay ra khỏi Hương, đưa khăn giấy cho cô, giọng kiên quyết hơn một chút)
Chị bình tĩnh đi, cứ khóc như vậy thì giải quyết được gì đâu. Chị biết mà, tiền của Vy đều là tiền Vy tích cóp để lo cho con trai. Anh rể chị làm ăn thế nào, chị rõ hơn ai hết. Cái vụ vay một trăm triệu ba năm trước, chị hứa ba tháng trả, đến giờ đã thành ba năm rồi, Vy có đòi được đồng nào đâu?

Hương nghe Vy nhắc đến khoản nợ cũ, nét mặt cô chợt cứng lại, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ tội lỗi và hối hận.

Hương
(Hương vội vàng lau nước mắt, giọng run run)
Chị biết, chị sai rồi. Chị xin lỗi Vy nhiều lắm. Nhưng lần này, nó khác. Lần này thật sự rất gấp, rất quan trọng. Nếu không có tiền, thì cả nhà chị sẽ ra đường mất. Anh rể chị cũng đang cố gắng xoay sở, nhưng giờ cuối năm rồi, ai cũng khó khăn.

Vy nhìn Hương, lòng cô đấu tranh dữ dội. Cô không muốn làm Hương tổn thương, nhưng cô cũng không thể mạo hiểm tương lai của gia đình nhỏ của mình. Vy nhớ lại lời chồng cô đã nói, nhớ lại sự im lặng đầy áp lực của anh. Vy tự nhủ, cô phải vững vàng.

Vy
(Vy nhìn thẳng vào mắt Hương, giọng nói không còn chút do dự nào nữa, dứt khoát như một phán quyết)
Chị Hương à, Vy xin lỗi. Em không thể giúp chị được nữa.

Vy vẫn giữ ánh mắt kiên định nhìn Hương, không một chút dao động. Cô chậm rãi nói, từng lời như găm vào không khí lạnh buốt của những ngày giáp Tết.

Vy
(Giọng Vy nhỏ nhẹ nhưng kiên quyết, không còn vẻ mềm lòng)
Chị Hương à, chị nói gì thì nói, em vẫn phải nhắc lại cái khoản nợ một trăm triệu ba năm trước. Chị hứa ba tháng trả, đến giờ đã là ba năm, chị đã trả được đồng nào đâu? Em cũng là dâu út, lấy chồng sáu năm nay, con trai em còn nhỏ, mới năm tuổi. Tiền bạc vợ chồng em buôn bán online, chồng em làm kỹ thuật xây dựng cũng đâu có dư dả gì. Từng đồng Vy kiếm được đều là mồ hôi nước mắt, đều phải tích cóp để lo cho tương lai của con, lo cho cái nhà này.

Hương như không tin vào tai mình. Gương mặt cô đanh lại, sự van xin nhanh chóng biến thành vẻ giận dỗi, thậm chí là căm phẫn. Đôi mắt trũng sâu của cô giờ đây bùng lên một tia lửa giận. Hương lùi lại một bước, nhìn Vy như nhìn một kẻ xa lạ, kẻ thù.

Hương
(Giọng Hương từ từ lớn hơn, pha lẫn sự mát mẻ và chỉ trích gay gắt)
Vy à, em nói cái gì vậy? Chị đang gặp chuyện sinh tử mà em còn nhắc đến chuyện cũ à? Mày có tiền, bao năm nay buôn bán được là bao nhiêu, giờ còn làm cao, còn tính toán từng đồng với chị ruột sao?

Vy thở dài, ánh mắt cô vẫn bình thản nhìn thẳng vào Hương. Vy biết, cuộc chiến này không thể tránh khỏi.

Vy
(Vy vẫn giữ giọng ôn tồn, nhưng kiên định)
Em đâu có tính toán với chị, em chỉ đang nói sự thật thôi. Gia đình em cũng có của ăn của để, nhưng đó là tiền em để dành cho con trai, cho tương lai của cháu. Chị cũng biết, anh rể làm ăn chộp giật, không ổn định. Lần này, em không thể mạo hiểm tương lai của gia đình em vì những rủi ro của chị nữa.

Hương đột ngột bật cười khẩy, nụ cười méo mó đầy chua chát và khinh miệt. Cô lắc đầu, hai tay chống nạnh, giọng điệu thay đổi hoàn toàn, từ kẻ cầu xin trở thành kẻ buộc tội.

Hương
(Hương cười nhạt, nói như gằn từng chữ, khuôn mặt biến dạng vì giận dữ)
À, ra là vậy! Thế ra mày có tiền mà không thương chị em, chỉ biết giữ bo bo cho riêng mình sao? Mày đúng là đồ ích kỷ! Cái thứ dâu út như mày mà giờ dám tính toán với chị chồng ruột thịt à?

Hương quay lưng bỏ đi, lòng ngập tràn sự uất hận. Nước mắt lã chã rơi trên gò má hốc hác, nhưng trong đầu cô, một kế hoạch mới đã hình thành. Cô không thể chịu thua Vy dễ dàng như vậy. Hương lái xe về thẳng Nhà chồng ở miền Bắc.

Trong căn nhà quen thuộc, Mẹ chồng đang ngồi nhặt rau, chuẩn bị bữa tối. Tiếng cổng mở mạnh, rồi tiếng bước chân dồn dập khiến bà ngẩng đầu lên. Hương xuất hiện trước mặt bà, khuôn mặt sưng húp, đôi mắt đỏ hoe.

Mẹ chồng
(Giọng Mẹ chồng pha chút ngạc nhiên, pha lẫn lo lắng)
Ơ kìa con Hương, sao mà trông con thảm thế này? Có chuyện gì mà ra nông nỗi này?

Hương không nói không rằng, lập tức sà vào lòng Mẹ chồng, oà khóc nức nở. Nước mắt, có lẽ một phần là thật, một phần là chiêu trò.

Hương
(Hương nghẹn ngào, giọng đứt quãng)
Mẹ ơi, con… con khổ quá Mẹ ơi! Con không biết phải làm sao bây giờ!

Mẹ chồng vội vàng đỡ Hương ngồi xuống ghế, rót cho cô ly nước. Bà xoa lưng con gái, lòng tràn đầy xót xa. Từ lâu, bà đã thương con gái mình phải trải qua quá nhiều biến cố.

Mẹ chồng
(Dỗ dành Hương)
Nào, con gái Mẹ, từ từ kể Mẹ nghe. Chuyện gì? Có phải thằng chồng con lại gây chuyện không?

Hương hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể, nhưng câu chuyện đã được cô thêm thắt, bóp méo hoàn toàn. Cô khéo léo biến mình thành nạn nhân đáng thương, còn Vy trở thành kẻ ích kỷ, máu lạnh.

Hương
(Giọng Hương đầy tủi thân và phẫn nộ)
Không phải anh rể đâu Mẹ, mà là… là con Vy đấy Mẹ ạ! Con vừa sang bên đó, nói với nó chuyện con đang gặp khó khăn, cần một khoản tiền gấp để cứu vãn công việc. Ai ngờ nó… nó tuyệt tình đến mức không thèm giúp con một đồng nào! Nó còn bảo là nó có tiền thì nó để lo cho con nó, chứ không phải để “đắp vào cái hố không đáy” của con!

Mẹ chồng nhíu mày. Bà đã có chút định kiến về Vy từ lâu, cho rằng Vy là dâu út nhưng lại quá chú trọng tiền bạc, không hòa nhập với gia đình chồng. Giờ nghe Hương nói, định kiến ấy càng thêm nặng nề.

Hương
(Tiếp tục, giọng đầy uất ức)
Nó còn nói, buôn bán online, chồng nó làm kỹ thuật xây dựng, tiền bạc phải tích cóp lo cho tương lai con trai nó, cho cái nhà này. Cứ như thể con không phải là chị chồng của nó, không phải người một nhà vậy! Nó còn nhắc lại chuyện con vay một trăm triệu ba năm trước, bảo là con hứa ba tháng trả mà giờ đã ba năm rồi chưa trả được đồng nào! Mẹ xem có đáng không? Con đang lúc dầu sôi lửa bỏng, vậy mà nó lại đi tính toán từng đồng, từng cắc với con! Nó có bao nhiêu tiền, bao nhiêu của mà lại keo kiệt, không tình nghĩa như thế!

Từng lời của Hương như những mũi kim châm vào lòng Mẹ chồng. Bà nhớ lại những lần Vy không mấy hào hứng tham gia các cuộc họp gia đình, những lần Vy từ chối những khoản vay nhỏ hơn trước đây. Tất cả như được xác nhận qua lời kể của Hương.

Mẹ chồng
(Mẹ chồng nắm chặt tay, gân xanh nổi lên, giọng Mẹ chồng khẽ run lên vì tức giận)
Cái con Vy này… Đúng là đồ con dâu ích kỷ, chỉ biết bo bo giữ của cho riêng mình! Thật không ngờ nó lại có thể nói ra những lời bạc bẽo như vậy với chị chồng ruột thịt của nó! Con đã khó khăn như thế, là chị em trong nhà, vậy mà nó lại nỡ lòng nào quay lưng! Thật là quá đáng!

Khuôn mặt Mẹ chồng đỏ bừng, ánh mắt bà tràn đầy sự phẫn nộ và thất vọng. Bà đã có một kết luận chắc chắn trong lòng: Vy là một người dâu xấu xa, không tình nghĩa, và bà sẽ không để yên cho chuyện này. Hương nhìn vẻ mặt tức giận của Mẹ chồng, trong lòng thầm đắc ý. Kế hoạch của cô đã thành công một nửa.Hương quay lưng bỏ đi, lòng ngập tràn sự uất hận. Nước mắt lã chã rơi trên gò má hốc hác, nhưng trong đầu cô, một kế hoạch mới đã hình thành. Cô không thể chịu thua Vy dễ dàng như vậy. Hương lái xe về thẳng Nhà chồng ở miền Bắc.

Trong căn nhà quen thuộc, Mẹ chồng đang ngồi nhặt rau, chuẩn bị bữa tối. Tiếng cổng mở mạnh, rồi tiếng bước chân dồn dập khiến bà ngẩng đầu lên. Hương xuất hiện trước mặt bà, khuôn mặt sưng húp, đôi mắt đỏ hoe.

Mẹ chồng
(Giọng Mẹ chồng pha chút ngạc nhiên, pha lẫn lo lắng)
Ơ kìa con Hương, sao mà trông con thảm thế này? Có chuyện gì mà ra nông nỗi này?

Hương không nói không rằng, lập tức sà vào lòng Mẹ chồng, oà khóc nức nở. Nước mắt, có lẽ một phần là thật, một phần là chiêu trò.

Hương
(Hương nghẹn ngào, giọng đứt quãng)
Mẹ ơi, con… con khổ quá Mẹ ơi! Con không biết phải làm sao bây giờ!

Mẹ chồng vội vàng đỡ Hương ngồi xuống ghế, rót cho cô ly nước. Bà xoa lưng con gái, lòng tràn đầy xót xa. Từ lâu, bà đã thương con gái mình phải trải qua quá nhiều biến cố.

Mẹ chồng
(Dỗ dành Hương)
Nào, con gái Mẹ, từ từ kể Mẹ nghe. Chuyện gì? Có phải thằng chồng con lại gây chuyện không?

Hương hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể, nhưng câu chuyện đã được cô thêm thắt, bóp méo hoàn toàn. Cô khéo léo biến mình thành nạn nhân đáng thương, còn Vy trở thành kẻ ích kỷ, máu lạnh.

Hương
(Giọng Hương đầy tủi thân và phẫn nộ)
Không phải anh rể đâu Mẹ, mà là… là con Vy đấy Mẹ ạ! Con vừa sang bên đó, nói với nó chuyện con đang gặp khó khăn, cần một khoản tiền gấp để cứu vãn công việc. Ai ngờ nó… nó tuyệt tình đến mức không thèm giúp con một đồng nào! Nó còn bảo là nó có tiền thì nó để lo cho con nó, chứ không phải để “đắp vào cái hố không đáy” của con!

Mẹ chồng nhíu mày. Bà đã có chút định kiến về Vy từ lâu, cho rằng Vy là dâu út nhưng lại quá chú trọng tiền bạc, không hòa nhập với gia đình chồng. Giờ nghe Hương nói, định kiến ấy càng thêm nặng nề.

Hương
(Tiếp tục, giọng đầy uất ức)
Nó còn nói, buôn bán online, chồng nó làm kỹ thuật xây dựng, tiền bạc phải tích cóp lo cho tương lai con trai nó, cho cái nhà này. Cứ như thể con không phải là chị chồng của nó, không phải người một nhà vậy! Nó còn nhắc lại chuyện con vay một trăm triệu ba năm trước, bảo là con hứa ba tháng trả mà giờ đã ba năm rồi chưa trả được đồng nào! Mẹ xem có đáng không? Con đang lúc dầu sôi lửa bỏng, vậy mà nó lại đi tính toán từng đồng, từng cắc với con! Nó có bao nhiêu tiền, bao nhiêu của mà lại keo kiệt, không tình nghĩa như thế!

Từng lời của Hương như những mũi kim châm vào lòng Mẹ chồng. Bà nhớ lại những lần Vy không mấy hào hứng tham gia các cuộc họp gia đình, những lần Vy từ chối những khoản vay nhỏ hơn trước đây. Tất cả như được xác nhận qua lời kể của Hương.

Mẹ chồng
(Mẹ chồng nắm chặt tay, gân xanh nổi lên, giọng Mẹ chồng khẽ run lên vì tức giận)
Cái con Vy này… Đúng là đồ con dâu ích kỷ, chỉ biết bo bo giữ của cho riêng mình! Thật không ngờ nó lại có thể nói ra những lời bạc bẽo như vậy với chị chồng ruột thịt của nó! Con đã khó khăn như thế, là chị em trong nhà, vậy mà nó lại nỡ lòng nào quay lưng! Thật là quá đáng!

Khuôn mặt Mẹ chồng đỏ bừng, ánh mắt bà tràn đầy sự phẫn nộ và thất vọng. Bà đã có một kết luận chắc chắn trong lòng: Vy là một người dâu xấu xa, không tình nghĩa, và bà sẽ không để yên cho chuyện này. Hương nhìn vẻ mặt tức giận của Mẹ chồng, trong lòng thầm đắc ý. Kế hoạch của cô đã thành công một nửa.

Mẹ chồng đứng bật dậy, đôi mắt vẫn hằn lên sự tức giận. Bà liếc nhìn Hương đang ngồi im thin thít, vẻ mặt đáng thương. Mẹ chồng hít một hơi thật sâu, giọng nói cương quyết.

Mẹ chồng
(Quay sang Hương, giọng trầm và dứt khoát)
Con cứ ở đây nghỉ ngơi đi. Còn cái con Vy, để Mẹ nói chuyện với nó. Không thể để nó cư xử như thế được!

Hương khẽ gật đầu, trong lòng không giấu nổi nụ cười đắc thắng. Mẹ chồng sải bước ra khỏi bếp, tìm kiếm Vy. Bà thấy Vy đang lúi húi dọn dẹp ở phòng khách cùng Chồng Vy, Con trai Vy đang chơi đồ chơi bên cạnh.

Mẹ chồng
(Giọng Mẹ chồng vang lên khô khốc, không chút thân mật)
Vy! Con lên phòng Mẹ một lát. Mẹ có chuyện cần nói.

Vy giật mình ngẩng đầu. Cô cảm nhận được luồng khí lạnh toát ra từ Mẹ chồng, ánh mắt bà sắc như dao. Chồng Vy nhìn Mẹ chồng rồi nhìn Vy, không khỏi lo lắng. Con trai Vy cũng ngừng chơi, nhìn bà nội và mẹ. Vy đặt chiếc khăn xuống, lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành. Cô biết chuyện gì đó không hay sắp xảy ra.

Vy
(Nhẹ nhàng trả lời)
Dạ, con lên ngay ạ.

Vy bước theo Mẹ chồng lên cầu thang, từng bước chân nặng trĩu. Cánh cửa phòng riêng của Mẹ chồng khép lại sau lưng cô, không gian bỗng trở nên ngột ngạt và căng thẳng. Mẹ chồng ngồi xuống ghế bành, khuôn mặt vẫn đanh lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Vy không chút khoan nhượng.

Mẹ chồng
(Giọng Mẹ chồng nghiêm khắc, lạnh lùng)
Cô ngồi đi. Mẹ có chuyện này muốn hỏi cô.

Vy ngồi xuống chiếc ghế đối diện, hai tay đan vào nhau, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đối đầu, nhưng không biết mức độ sẽ đến đâu.

Mẹ chồng
(Tiếp lời, giọng điệu gay gắt hơn)
Chuyện con Hương, chắc cô cũng biết rồi chứ gì? Nó đang gặp khó khăn. Công việc làm ăn gặp trục trặc, cần một khoản tiền lớn để giải quyết gấp. Nó đã sang nhà cô cầu cứu, vậy mà cô nỡ lòng nào từ chối, còn nói những lời khó nghe như vậy?

Vy sững sờ. Cô không ngờ mọi chuyện lại đến tai Mẹ chồng nhanh đến thế, và chắc chắn câu chuyện đã bị tam sao thất bản.

Vy
(Vy cố gắng giải thích, giọng có chút run rẩy)
Dạ, con… con không có ý đó thưa Mẹ. Chỉ là…

Mẹ chồng
(Ngắt lời Vy một cách phũ phàng)
Không là gì hết! Mẹ nghe hết rồi. Cô còn nhắc lại chuyện nó vay cô một trăm triệu ba năm trước mà chưa trả, còn bảo tiền của cô là để lo cho con cô, cho cái nhà này, chứ không phải để “đắp vào cái hố không đáy” của người khác. Có đúng không?

Vy im lặng, biết rằng lời giải thích lúc này cũng trở nên vô nghĩa. Cô chỉ biết nuốt nước bọt, cảm nhận cổ họng mình khô khốc.

Mẹ chồng
(Giọng Mẹ chồng cao hơn, mang theo sự ép buộc)
Giờ Mẹ không muốn nghe cô giải thích gì nữa. Mẹ gọi cô lên đây để nói cho cô biết. Hương là chị chồng cô, là chị em ruột thịt của chồng cô. Gia đình này phải biết đùm bọc lẫn nhau. Bây giờ Hương đang cần tiền, rất gấp. Cô phải rút tiền tiết kiệm của mình ra, cho Hương vay để nó giải quyết công việc.

Vy ngẩng phắt đầu, ánh mắt hoảng hốt. Rút tiền tiết kiệm? Đó là số tiền cô và Chồng Vy đã chắt chiu bao năm để lo cho tương lai Con trai Vy, để sửa sang lại Nhà chồng ở miền Bắc đã cũ.

Vy
(Vy lắp bắp)
Dạ, nhưng… nhưng tiền tiết kiệm đó…

Mẹ chồng
(Ánh mắt bà sắc lạnh, giọng nói không cho phép từ chối)
Không nhưng nhị gì hết! Cô là dâu út, thì phải biết điều. Chị chồng cô đang gặp khó khăn, cô có tiền mà không giúp, để cho người ngoài nhìn vào thì ra thể thống gì? Hay cô muốn để cả họ hàng chê cười gia đình này? Cô có bao nhiêu, rút hết ra mà giúp chị chồng cô!

Từng lời của Mẹ chồng như những tảng đá đè nặng lên ngực Vy. Cô cảm thấy toàn thân cứng đờ, áp lực kinh khủng đè nén khiến cô gần như không thở nổi. Mẹ chồng đang dùng quyền uy của mình để buộc cô phải làm điều mà cô không hề muốn, điều mà cô biết sẽ khiến gia đình nhỏ của cô gặp khó khăn. Đầu óc Vy quay cuồng, cô nhớ lại khoản nợ 100 triệu chưa trả, những thất bại liên miên của Hương, và cả tương lai Con trai Vy đang chờ đợi. Cô nhìn vào đôi mắt đầy kiên quyết của Mẹ chồng, biết rằng mình đang đứng trước một quyết định vô cùng khó khăn.

Vy hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Cô biết mình không thể lùi bước lần này. Đó là tương lai của Con trai Vy, là công sức vợ chồng cô chắt chiu.

Vy
(Giọng Vy nhỏ dần nhưng kiên quyết, cô nhìn thẳng vào mắt Mẹ chồng)
Dạ thưa Mẹ, con xin lỗi Mẹ trước. Con hiểu Mẹ thương chị Hương, nhưng Mẹ ơi… số tiền tiết kiệm đó là tiền phòng thân của con, là tiền con và anh Chồng Vy dành dụm để lo cho việc học hành của Con trai Vy sau này. Thằng bé mới 5 tuổi, mọi thứ còn ở phía trước…

Mẹ chồng
(Mẹ chồng nhíu mày, nét mặt càng thêm cứng rắn)
Phòng thân cái gì mà phòng thân! Học hành thì từ từ rồi lo. Giờ cái trước mắt là danh dự của cái nhà này, là công việc của chị con đây này! Cô không nghe Mẹ nói gì à? Hay cô muốn để người ta chê cười là dâu con có tiền mà không giúp đỡ chị chồng?

Vy
(Vy vẫn giữ thái độ lễ phép, nhưng lời nói đã thêm phần sắc bén)
Con không dám để ai chê cười gia đình mình đâu ạ. Nhưng Mẹ ơi, Mẹ nhớ không, ba năm trước chị Hương cũng đã vay con 100 triệu đồng. Con cũng đã tin tưởng, cũng đã cố gắng giúp đỡ… nhưng đến bây giờ, số tiền đó vẫn chưa về lại với con. Mẹ nghĩ xem, đó có phải là một bài học không ạ? Con sợ rằng, nếu giờ con lại cho vay nữa, thì sẽ là “mất tiền mất cả tình”. Lúc đó, không chỉ con mất tiền, mà tình cảm chị em, tình cảm gia đình cũng sẽ rạn nứt vì những món nợ không rõ ràng này.

Mẹ chồng
(Bà gầm lên, giọng điệu đầy phẫn nộ)
Cái gì mà mất tiền mất cả tình? Cô đang ám chỉ cái gì hả? Cô đang nói chị chồng cô lừa tiền cô đấy à? Hay cô muốn nói là Mẹ đây đang ép cô làm cái chuyện sai trái? Cô ăn nói cho cẩn thận! Hương nó là chị chồng cô, nó làm ăn thua lỗ thì mình giúp. Chứ không phải như cô, cứ nhắc mãi cái chuyện cũ rích đó!

Vy cảm thấy cổ họng nghẹn ứ, những lời giải thích của cô dường như chỉ đổ thêm dầu vào lửa. Cô nhìn khuôn mặt Mẹ chồng đỏ gay vì tức giận, ánh mắt bà như muốn thiêu đốt cô. Vy biết, mọi lý lẽ cô đưa ra đều vô nghĩa trước sự thiếu thông cảm và định kiến của Mẹ chồng. Cô cúi đầu, bàn tay siết chặt vào nhau, cảm giác bất lực dâng trào. Cô đã cố gắng hết sức, nhưng dường như không ai lắng nghe, không ai hiểu cho hoàn cảnh của cô.

Mẹ chồng
(Thấy Vy im lặng, Mẹ chồng càng được đà lấn tới, giọng bà mang đầy vẻ ép buộc)
Giờ cô nói cho Mẹ biết, cô có rút tiền ra cho Hương vay hay không? Mẹ cho cô suy nghĩ kỹ đó. Đừng để Mẹ phải thất vọng vì đứa con dâu chỉ biết nghĩ cho bản thân, không biết nghĩ đến đại cục của gia đình này!

Vy ngẩng đầu lên, ánh mắt cô đọng lại một nỗi buồn sâu sắc và sự kiên quyết không lay chuyển. Cô nhìn vào Mẹ chồng, biết rằng đây không chỉ là một khoản tiền, mà là một cuộc chiến cho sự độc lập của gia đình nhỏ của cô.

Vy hít một hơi thật sâu, giọng nói của cô tuy nhỏ nhưng vẫn rõ ràng và dứt khoát.

Vy
(Nhìn thẳng vào Mẹ chồng, ánh mắt cô đọng lại một nỗi buồn sâu sắc)
Dạ thưa Mẹ, con xin lỗi Mẹ, nhưng con không thể cho chị Hương vay số tiền đó nữa. Con đã nói rõ lý do rồi ạ. Con thật sự không muốn mất cả tiền lẫn tình Mẹ ạ.

Khuôn mặt Mẹ chồng lập tức đỏ gay vì tức giận, bà gần như không thể tin vào tai mình. Bà trừng mắt nhìn Vy, đôi môi run lên.

Mẹ chồng
(Gầm lên, giọng điệu đanh thép, đầy căm phẫn)
Cô… cô dám! Cô dám cãi lời Mẹ, dám không nghe Mẹ một câu nào sao? Cái loại con dâu như cô thì chỉ biết nghĩ cho bản thân, chỉ chăm chăm giữ tiền cho mình thôi chứ gì? Cô muốn để thiên hạ cười vào mặt cái gia đình này là có đứa con dâu ích kỷ, không biết thương chị em, để chị chồng phải khốn đốn sao?

Vy cúi gằm mặt, cô cảm thấy uất nghẹn. Những lời giải thích của cô giờ đây hoàn toàn trở thành vô nghĩa, chỉ làm Mẹ chồng thêm giận dữ. Mẹ chồng không hề muốn lắng nghe, bà chỉ muốn ra lệnh và thấy Vy răm rắp tuân theo.

Mẹ chồng
(Bà khinh khỉnh, bĩu môi nhìn Vy)
Thôi được rồi. Cô không giúp thì thôi! Cứ giữ khư khư lấy cái đống tiền chết đấy mà lo cho cái thân cô! Đừng có trách ai sau này không coi cô ra gì!

Nói rồi, Mẹ chồng quay lưng đi thẳng vào phòng, đóng sầm cửa lại, để lại Vy đứng trơ trọi giữa không gian im ắng nặng nề của phòng khách. Lòng Vy như có ai bóp nghẹt, nước mắt trực trào nhưng cô cố kìm nén. Từ hôm đó trở đi, bầu không khí trong ngôi Nhà chồng ở miền Bắc trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ. Mẹ chồng hoàn toàn phớt lờ Vy. Mỗi khi Vy xuất hiện, bà lại đảo mắt đi chỗ khác, hoặc khẽ bĩu môi, ánh mắt chất chứa sự khinh thường và thất vọng tột độ.

Mọi giao tiếp đều dừng lại ở mức tối thiểu cần thiết. Vy nấu ăn, bà không đụng đũa; Vy hỏi han, bà chỉ ậm ừ qua loa hoặc giả vờ không nghe thấy. Ngay cả khi Chồng Vy có mặt, anh cũng không dám lên tiếng hòa giải hay bênh vực Vy. Anh chỉ lặng lẽ chứng kiến cảnh vợ mình bị mẹ cô lập, cúi đầu lảng tránh. Sự im lặng của anh càng khiến Vy cảm thấy đơn độc và tủi thân hơn bao giờ hết.

Vy
(Nội tâm)
Cô đơn đến tột cùng…

Vy như một cái bóng trong chính ngôi nhà của mình. Tiếng cười nói đã tắt hẳn. Thay vào đó là những ánh mắt lạnh nhạt, những cái bĩu môi và sự im lặng đáng sợ. Cô cảm thấy mình gần như bị cả gia đình chồng cô lập, bị đẩy ra khỏi vòng tròn thân tình. Đôi khi, đang làm việc nhà, cô bỗng thấy sống mũi cay xè, nước mắt chực trào. Cô tự hỏi, liệu cuộc sống của mình ở đây sẽ còn kéo dài bao lâu trong sự lạnh nhạt, ghẻ lạnh này.

Chiều 30 Tết, không khí bên ngoài Nhà chồng ở miền Bắc đã rộn ràng tiếng pháo hoa lác đác, mùi hương trầm, mùi bánh chưng lan tỏa khắp xóm làng. Nhưng trong căn bếp rộng, Vy lại cảm thấy như đang ở một thế giới khác. Cô một mình đứng giữa hàng tá nguyên liệu tươi ngon, từng món ăn truyền thống đang dần thành hình trên bếp. Nào là gà luộc lá chanh vàng óng, nem rán giòn rụm, canh măng nấu móng giò thơm lừng. Mùi hương Tết đúng nghĩa đang ngập tràn không gian, báo hiệu một năm mới sắp đến.

Thế nhưng, lòng Vy lại trĩu nặng. Mỗi nhát dao thái hành, mỗi lần nêm nếm gia vị, cô đều cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nén. Ánh mắt Vy thỉnh thoảng liếc nhìn ra phòng khách, nơi Mẹ chồng đang ngồi xem ti vi, lưng quay lại, như một bức tường vô cảm. Kể từ sau cuộc nói chuyện về tiền bạc, sự lạnh nhạt của Mẹ chồng không hề thuyên giảm, thậm chí còn tăng lên. Mỗi câu hỏi thăm của Vy đều bị đáp lại bằng một cái ậm ừ qua loa, hoặc một ánh mắt liếc xéo đầy khinh miệt.

Vy
(Nội tâm)
Chỉ mong một bữa cơm giao thừa yên bình.

Tiếng dao thớt lạch cạch xen lẫn tiếng chảo dầu sôi tí tách là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Con trai Vy, bé 5 tuổi, chạy loăng quăng vào bếp, ôm lấy chân Vy.

Con trai Vy
Mẹ ơi, con đói! Con muốn ăn chả giò.

Vy cúi xuống, nở một nụ cười gượng gạo, xoa đầu con.

Vy
Con ra ngoài chơi với bà đi, mẹ làm xong rồi cho con ăn nhé.
(Nội tâm)
Nụ cười này, liệu giữ được bao lâu?

Vy quay lại với mâm cỗ. Cô đặt từng đĩa thức ăn lên bàn, bày biện gọn gàng. Mỗi món ăn đều được chuẩn bị tỉ mỉ, đẹp mắt, như thể Vy đang cố gắng gửi gắm tất cả những mong ước về sự hòa thuận, về một cái Tết ấm áp vào đó.
Khi Vy bê đĩa gà luộc cuối cùng ra bàn, Mẹ chồng khẽ ngẩng đầu. Bà nhìn lướt qua mâm cỗ thịnh soạn, ánh mắt không hề có một chút biểu cảm hài lòng nào, thậm chí còn thoáng qua vẻ thờ ơ. Bà lại quay đi, tập trung vào màn hình ti vi.

Mẹ chồng
(Thản nhiên, không nhìn Vy)
Xong chưa thì dọn ra đi. Cứ lề mề.

Vy hít một hơi thật sâu, nén lại sự uất ức đang dâng trào trong lồng ngực. Cánh tay Vy run nhẹ khi đặt đĩa gà xuống. Cô biết, dù cô có cố gắng đến đâu, thì sự lạnh nhạt này cũng sẽ không biến mất. Một bữa cơm yên bình, với Vy lúc này, dường như là một ước mơ xa vời.

Vy hít một hơi thật sâu, nén lại sự uất ức đang dâng trào trong lồng ngực. Cánh tay Vy run nhẹ khi đặt đĩa gà xuống. Cô biết, dù cô có cố gắng đến đâu, thì sự lạnh nhạt này cũng sẽ không biến mất. Một bữa cơm yên bình, với Vy lúc này, dường như là một ước mơ xa vời.

Vy quay lại nhìn mâm cỗ đã đầy ắp. Cô thầm ước mọi thứ có thể đơn giản như việc nấu nướng. Chồng Vy và Con trai Vy đã ngồi vào bàn. Con trai Vy háo hức nhìn món ăn.

Con trai Vy
(Vỗ tay)
Ngon quá mẹ ơi!

Chồng Vy mỉm cười với con, nhưng ánh mắt anh lướt qua Vy một cách vội vã, né tránh. Anh không nói gì, chỉ cúi xuống rót nước.
Đúng lúc đó, tiếng chân từ cầu thang vọng xuống. Hương và Anh rể bước vào phòng khách, theo sau là tiếng chào hỏi gượng gạo. Hương vận một bộ đồ mới tinh, rực rỡ, nhưng gương mặt cô ta lộ rõ vẻ mệt mỏi và khó chịu. Anh rể lếch thếch hơn, ánh mắt lấm la lấm lét như thường lệ.
Hương và Anh rể tiến đến bàn ăn, kéo ghế ngồi xuống. Bầu không khí bỗng đặc quánh lại, nặng nề hơn cả mùi hương thức ăn. Hương liếc nhìn Vy, khoé môi khẽ nhếch lên một cách khinh khỉnh, không thèm chào hỏi. Ánh mắt đó như một mũi kim châm thẳng vào Vy.

Vy
(Nội tâm)
Lại là cái nhìn đó…

Mẹ chồng, vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, không một nụ cười, chỉ hất hàm về phía Vy.

Mẹ chồng
Còn đứng đó làm gì? Dọn bát đũa ra đi.

Vy giật mình, vội vàng đi lấy bát đũa. Cô biết, tất cả mọi người trên bàn đều đang cảm nhận được sự căng thẳng. Khi Vy đặt từng chiếc bát xuống, cô cảm thấy ánh mắt của Mẹ chồng và Hương dõi theo mình, như hai lưỡi dao sắc lạnh. Chúng không chỉ nhìn mâm cỗ, mà còn nhìn thẳng vào Vy, nhìn xuyên thấu cô, tìm kiếm một điểm yếu để công kích. Hương quay sang Mẹ chồng, thì thầm điều gì đó mà Vy không nghe rõ, nhưng đủ để thấy Mẹ chồng gật đầu với vẻ đồng tình, ánh mắt vẫn không rời khỏi Vy.

Vy
(Nội tâm)
Mình như người thừa trong chính ngôi nhà này.

Cô cố gắng hít thở thật sâu, nắm chặt bàn tay dưới gầm bàn. Mâm cỗ thịnh soạn bày ra, nhưng chẳng có ai thực sự muốn thưởng thức. Tất cả chỉ là một bức màn che đậy cho sự thù địch và khinh miệt đang dâng lên trong lòng những người ngồi đó. Vy cảm thấy mình đang bị đẩy ra khỏi vòng tròn, một mình cô đơn giữa bữa cơm sum vầy giả tạo.

Những miếng ăn đầu tiên trôi qua trong im lặng đến ngột ngạt. Chỉ có tiếng bát đũa khua nhẹ và tiếng Con trai Vy vui vẻ nhai thức ăn. Vy cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng mỗi ánh mắt lướt qua cô đều như những nhát dao. Mẹ chồng đặt đôi đũa xuống, tạo ra một tiếng động khô khốc, thu hút sự chú ý của mọi người. Bà nhìn lướt qua Vy, rồi quay sang Hương với vẻ mặt đầy ẩn ý.

Mẹ chồng
(Giọng nhỏ nhẹ nhưng từng chữ rõ mồn một, như cố tình để Vy nghe thấy)
Đúng là có người có tiền, có của mà không biết thương chị em. Thấy chị mình khó khăn, con cháu thiếu thốn mà chẳng biết giúp đỡ một lời. Chỉ giỏi giữ bo bo cho bản thân.

Vy giật bắn người. Nước bọt nghẹn ứ nơi cổ họng, miếng thức ăn trong miệng bỗng trở nên đắng ngắt. Cô cảm thấy tai mình ù đi, toàn thân nóng bừng lên. Những lời nói ấy không cần chỉ đích danh, nhưng cả bàn đều biết Mẹ chồng đang nói về ai. Vy liếc nhanh sang Chồng Vy, anh chỉ cúi gằm mặt, lảng tránh ánh mắt cô. Anh rể ngồi cạnh Hương thì khẽ nhếch mép cười, vẻ mặt đầy sự hả hê.

Hương
(Thở dài ra vẻ thấu hiểu, đưa tay xoa xoa vai Mẹ chồng)
Thôi mẹ à, mỗi người mỗi tính. Đâu phải ai cũng nghĩ cho gia đình, cho chị em đâu mẹ. Có người họ chỉ biết vun vén cho bản thân và cái nhà nhỏ của họ thôi. Sống trên đời này, có khi tiền bạc nó làm mờ mắt người ta đi mẹ ạ.

Hương liếc xéo Vy, ánh mắt sắc lẻm như muốn xuyên thủng. Từng câu từng chữ của Hương như những nhát dao cứa thẳng vào lòng Vy, khoét sâu thêm nỗi sỉ nhục. Vy cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho nước mắt không trào ra. Cô không dám nhìn thẳng vào ai, chỉ nhìn chằm chằm vào mâm cơm, đôi tay dưới gầm bàn siết chặt đến mức móng tay găm vào da thịt. Cả bữa ăn biến thành một phiên tòa công khai, nơi cô là bị cáo, và không có quyền tự bào chữa. Con trai Vy ngây thơ nhìn mẹ, ánh mắt đầy khó hiểu.

Vy
(Nội tâm)
Họ đang sỉ nhục mình giữa bàn ăn… Họ đang bóc mẽ mình trước mặt chồng con mình!

Vy cảm thấy những ánh mắt khinh miệt đang dán chặt vào mình, như thể cô là một kẻ tội đồ. Cô chỉ muốn đứng dậy bỏ chạy khỏi đây, nhưng đôi chân lại nặng trĩu, không thể nhúc nhích. Nước mắt bắt đầu cay xè nơi khóe mi.

Vy cảm thấy những ánh mắt khinh miệt đang dán chặt vào mình, như thể cô là một kẻ tội đồ. Cô chỉ muốn đứng dậy bỏ chạy khỏi đây, nhưng đôi chân lại nặng trĩu, không thể nhúc nhích. Nước mắt bắt đầu cay xè nơi khóe mi. Vy đảo mắt nhìn Con trai Vy đang ngây thơ nhìn mẹ, ánh mắt đầy khó hiểu. Một tia lửa châm ngòi trong lòng Vy, đốt cháy sự chịu đựng cuối cùng. Cô không thể để con mình chứng kiến mẹ nó bị sỉ nhục một cách hèn kém như vậy. Một luồng khí nóng bốc lên từ lồng ngực, đẩy tất cả sự sợ hãi và uất ức sang một bên. Đôi tay đang siết chặt dưới gầm bàn của Vy từ từ nới lỏng.

“Cạch!”

Tiếng đôi đũa sứ chạm vào mặt bàn gạch men khô khốc, vang vọng rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của bữa ăn. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Vy. Vy ngước mắt lên, ánh mắt kiên định, không còn né tránh, trực tiếp nhìn thẳng vào Mẹ chồng, rồi quét qua Hương. Khuôn mặt cô dù còn hằn vẻ mệt mỏi nhưng đã toát lên sự quyết tâm chưa từng thấy. Mẹ chồng khẽ nhíu mày, còn Hương thì nhếch môi, ánh mắt có phần khinh miệt, như thể sẵn sàng đón đợi một lời giải thích yếu ớt.

Vy
(Giọng nói không lớn, nhưng từng chữ thoát ra đầy mạnh mẽ, dứt khoát, vang rõ cả căn phòng)
Con xin phép nói rõ một lần nữa…

Mẹ chồng và Hương bất ngờ trước phản ứng trực diện của Vy. Chồng Vy từ nãy đến giờ vẫn cúi gằm mặt, lúc này ngẩng phắt dậy, nhìn Vy với ánh mắt kinh ngạc, xen lẫn lo lắng. Anh rể ngừng cười, môi mím chặt, nhìn chằm chằm vào Vy.

Vy
(Nhấn mạnh từng lời, ánh mắt không hề nao núng, đối diện thẳng thắn với hai người phụ nữ đang nhìn cô trừng trừng)
Tiền đó con giữ cho con con! Không phải để cho vay rồi mất trắng!

Cả bàn ăn chìm vào sự im lặng chết chóc. Mẹ chồng và Hương đơ người, vẻ mặt từ bất ngờ chuyển sang tức giận rõ rệt. Không khí trong căn phòng bỗng chốc đặc quánh lại, căng thẳng tột độ, như thể chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến mọi thứ bùng nổ. Con trai Vy buông đôi đũa, nhìn mẹ và bà, chị với vẻ mặt sợ hãi.

Mẹ chồng Vy trừng mắt, khuôn mặt bà tím tái lại vì giận dữ. Cả bàn ăn trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Bà siết chặt đôi đũa trong tay, lồng ngực phập phồng, hơi thở nặng nhọc như thể cố nén một cơn thịnh nộ đang chực trào. Ánh mắt bà bắn thẳng vào Vy, không còn là sự coi thường mà là một ngọn lửa căm ghét. Bà cảm thấy Vy đang công khai thách thức, làm mất thể diện của bà trước mặt các con, ngay trong bữa cơm tất niên.

Hương khẽ nhếch môi, ánh mắt hả hê nhìn Mẹ chồng đang sôi máu. Chồng Vy vội vàng cúi gằm mặt xuống bát cơm, tránh né mọi ánh nhìn, như thể muốn tan biến khỏi không gian căng thẳng này. Anh rể, ban nãy còn chằm chằm nhìn Vy, giờ lại quay sang nhìn Mẹ chồng, nét mặt thoáng chút lo lắng. Con trai Vy nép sát vào người mẹ, đôi mắt to tròn long lanh nhìn bà nội.

Mẹ chồng nghiến răng ken két, bàn tay bà bất ngờ đập mạnh xuống mặt bàn.

“RẦM!”

Tiếng động khô khốc khiến cả chén đĩa rung lên, ly nước trên bàn đổ rạp, làm ướt một mảng khăn trải bàn. Con trai Vy giật mình, run rẩy vùi mặt vào vạt áo của Vy. Vy không hề nao núng, đôi mắt vẫn nhìn thẳng vào Mẹ chồng, quyết không lùi bước.

Mẹ chồng
(Hét lớn, giọng khàn đặc vì giận dữ, từng lời nói như xé toạc không khí)
Cô nói cái gì? Cô dám nói lại lần nữa xem! Cô là loại dâu láo toét, chỉ biết tiền tiền, không có tình nghĩa gì hết! Cút ra khỏi nhà tôi! Cút ngay lập tức!

Mẹ chồng
(Hét lớn, giọng khàn đặc vì giận dữ, từng lời nói như xé toạc không khí)
Cô nói cái gì? Cô dám nói lại lần nữa xem! Cô là loại dâu láo toét, chỉ biết tiền tiền, không có tình nghĩa gì hết! Cút ra khỏi nhà tôi! Cút ngay lập tức!

Trong cơn thịnh nộ tột cùng, khuôn mặt bà tím bầm lại, gân xanh nổi đầy trên trán. Mẹ chồng đột ngột vung tay, như một cơn bão quét qua. Toàn bộ mâm cỗ tất niên đang bày biện thịnh soạn bị bà hất đổ tung tóe.

“CHOANG! RẦM! LỌNG XOẠNG!”

Tiếng bát đĩa sứ vỡ tan tành trên nền gạch, chả giò, canh măng, gà luộc, xôi gấc văng tung tóe khắp nhà, tạo nên một cảnh tượng hỗn độn kinh hoàng. Thức ăn nóng hổi bốc hơi nghi ngút, lẫn lộn với những mảnh sành sứ sắc nhọn. Nước canh lênh láng, dầu mỡ vương vãi.

Cả nhà chết lặng. Tiếng động chói tai vừa rồi khiến mọi người đều giật bắn mình. Hương mở to mắt, chiếc đũa trên tay rơi xuống lúc nào không hay. Chồng Vy ngẩng phắt dậy, vẻ mặt tái mét vì sợ hãi. Anh rể trợn tròn mắt, há hốc mồm. Con trai Vy òa khóc nức nở, tiếng khóc xé lòng vang vọng trong không gian đột ngột im bặt.

Mọi ánh mắt từ khắp bàn ăn, từ sự hả hê, lo lắng, đến sợ hãi, giờ đây đều đổ dồn vào cảnh tượng hỗn độn trước mặt và người phụ nữ đang đứng giữa tàn tích của bữa cơm tất niên. Vy thì sững sờ, đôi mắt vẫn mở to nhìn Mẹ chồng, tim cô đập thịch trong lồng ngực. Cô cảm nhận được một sự nghẹt thở, không phải vì sợ hãi, mà vì một cú sốc lớn. Đây chính là giới hạn mà mẹ chồng cô đã đẩy tới.

Mâm cỗ đổ nát, tiếng bát đĩa vỡ tan vẫn còn văng vẳng trong không khí căng như dây đàn. Mẹ chồng, khuôn mặt tím bầm vì giận dữ, quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu găm chặt vào Vy. Bà ta chỉ thẳng ngón tay run rẩy vào mặt Vy, từng lời nói gằn lên, đầy cay nghiệt.

Mẹ chồng
(Giọng khàn đặc, đầy phẫn nộ, từng chữ như mũi dao đâm vào Vy)
Cô cút ngay khỏi nhà tôi! Cái loại dâu như cô không xứng đáng ăn Tết trong nhà này! Cút đi!

Tiếng quát tháo của Mẹ chồng như một nhát dao nữa xé nát không khí, và hơn hết là xé nát trái tim Vy. Từng lời lẽ cay nghiệt đó đánh thẳng vào nỗi tủi thân, sự uất ức mà Vy đã kìm nén bấy lâu. Đôi mắt Vy ngấn nước. Cô cố gắng nuốt ngược cục nghẹn trong cổ họng nhưng vô ích. Một giọt, rồi hai giọt, những dòng nước mắt nóng hổi bắt đầu tuôn rơi, lăn dài trên gò má. Con trai Vy, nghe thấy tiếng Mẹ chồng la hét và thấy mẹ mình khóc, lại càng òa khóc to hơn, nép mình vào chân Chồng Vy.

Chồng Vy tái mét mặt, lắp bắp mấy tiếng “Mẹ…!” nhưng rồi lại im bặt, không dám nhúc nhích. Anh ta nhìn vợ bằng ánh mắt bất lực, xen lẫn sợ hãi và cả sự né tránh. Hương và Anh rể ngồi đó, không một lời can ngăn. Trên môi Hương, một nụ cười gần như không thể nhận ra chợt thoáng qua, ẩn chứa sự hả hê. Không khí trong căn nhà chồng bỗng hóa thành một địa ngục trần gian, nơi Vy đang cô độc giữa sự tàn phá.

Chồng Vy vẫn đứng sững sờ như pho tượng. Đôi mắt anh ta trợn tròn nhìn Mẹ chồng đang gào thét, nhìn Vy đang khóc nức nở, rồi lại nhìn con trai Vy đang sợ hãi nép vào chân mình. Anh ta muốn nói điều gì đó, mấy tiếng “Mẹ…” rồi “Vy…” lấp bắp trong cổ họng nhưng chẳng thể thốt ra thành lời. Khuôn mặt tái mét, tay chân Chồng Vy lúng túng buông thõng, không dám nhúc nhích. Anh ta không dám đứng hẳn về phía Mẹ chồng, cũng không dám bảo vệ Vy. Anh ta chọn cách im lặng, đứng đó như một kẻ ngoài cuộc, để mặc Vy phải hứng chịu cơn thịnh nộ dữ dội của Mẹ chồng.

Vy nhìn Chồng Vy, ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng của cô dừng lại trên gương mặt anh. Cô đã từng mong chờ, từng hy vọng anh sẽ nói một lời, dù chỉ là một lời bênh vực yếu ớt. Nhưng không, chỉ có sự im lặng chết người, sự thờ ơ đến ghê người từ người đàn ông cô gọi là chồng. Trái tim Vy như bị bóp nghẹt, cảm giác đau đớn, tủi nhục dâng lên gấp bội phần. Nước mắt cô chảy thành dòng, hòa lẫn với sự tuyệt vọng đang gặm nhấm.

Tất cả những uất ức, những nỗi đau mà Vy đã kìm nén trong 6 năm làm dâu, 6 năm làm vợ, dường như đều đổ dồn về khoảnh khắc này, được châm ngòi bởi sự lạnh lùng của người đàn ông mà cô đã từng yêu thương nhất. Trong đầu Vy, một ý nghĩ chợt lóe lên, lạnh lẽo và dứt khoát. Cô không thể chịu đựng thêm nữa. Sự thờ ơ của Chồng Vy là giọt nước tràn ly.

Ý nghĩ đó như một lưỡi dao sắc bén cắt đứt sợi dây ràng buộc cuối cùng trong lòng Vy. Cô không thể chịu đựng thêm nữa. Cô quay người, ánh mắt đỏ hoe vì khóc nhìn thẳng vào Chồng Vy, nhưng không nói một lời nào. Tất cả sự tuyệt vọng và đau đớn đã biến thành một sự dứt khoát lạnh lùng. Vy chậm rãi quỳ xuống, ôm chặt lấy Con trai Vy đang run rẩy nép vào chân mình. Thằng bé sợ hãi, khóc nức nở vùi mặt vào vai mẹ. Vy siết chặt con, nước mắt vẫn tuôn rơi ướt đẫm má, nhưng lần này không phải là những giọt nước mắt yếu đuối mà là sự giải thoát, dù cay đắng.

Cô nhẹ nhàng đặt Con trai Vy xuống, vỗ về trấn an. Sau đó, Vy đứng dậy, bước thẳng vào căn phòng ngủ của hai vợ chồng. Tiếng lạch cạch của dây kéo vali, tiếng sột soạt của quần áo gấp vội vang lên trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của đêm 30 Tết. Không ai nói một lời, không ai ngăn cản. Mẹ chồng đứng như trời trồng, khuôn mặt vẫn còn vẻ ngạc nhiên và tức giận. Chồng Vy vẫn thất thần, đôi mắt rỗng tuếch nhìn theo bóng Vy. Hương và Anh rể cũng im lặng, có lẽ vì bất ngờ trước quyết định dứt khoát này của Vy.

Chỉ ít phút sau, Vy quay trở lại phòng khách. Trên tay cô là chiếc vali nhỏ và một túi xách cá nhân. Chúng là tất cả những gì Vy mang theo sau 6 năm làm dâu. Cô nắm chặt tay Con trai Vy, thằng bé ngước nhìn mẹ với đôi mắt vẫn còn hoảng sợ. Vy cúi xuống hôn lên trán con, thầm thì một lời trấn an. Cô nhìn lướt qua mâm cỗ tan hoang trên bàn, những bát đĩa vương vãi, đổ nát, như chính gia đình này vừa sụp đổ. Không một cái liếc nhìn về phía Chồng Vy, Mẹ chồng, hay Hương, Vy kéo tay Con trai Vy, bước thẳng ra khỏi cửa.

Đêm 30 Tết ở miền Bắc lạnh cắt da cắt thịt. Gió bấc thổi hun hút, mang theo hơi sương lạnh giá. Vy ôm chặt Con trai Vy vào lòng, bước đi trên con đường làng vắng hoe, bỏ lại sau lưng ngôi nhà vẫn còn sáng đèn nhưng đã mất đi hơi ấm của một mái ấm. Nước mắt Vy ngừng rơi, thay vào đó là cảm giác trống rỗng và một nỗi đau âm ỉ. Nhưng trong sâu thẳm, một tia sáng yếu ớt của hy vọng bắt đầu le lói. Cô không biết mình sẽ đi đâu, làm gì, nhưng Vy biết một điều chắc chắn: cô đã chọn cách sống cho mình và cho con, không còn phải chịu đựng sự khinh miệt và thờ ơ thêm nữa. Cô sẽ tự mình xây dựng lại cuộc đời, từng bước một, dù cho chông gai đến mấy.

Thời gian trôi qua, những vết thương lòng dần lành lại, nhưng không bao giờ biến mất hoàn toàn. Vy nhận ra rằng sự bình yên không phải là không có sóng gió, mà là cách ta đối mặt và vượt qua chúng. Cuộc sống đã dạy cô bài học về giá trị của sự độc lập, về tình yêu thương vô điều kiện của người mẹ, và về sức mạnh tiềm ẩn trong mỗi con người khi bị đẩy đến tận cùng. Cô học cách tha thứ, không phải cho những người đã gây ra tổn thương, mà là cho chính bản thân mình, để giải thoát mình khỏi gánh nặng của thù hận và oán trách. Mỗi bình minh, khi ánh nắng ấm áp tràn vào căn phòng nhỏ của hai mẹ con, Vy lại cảm nhận được sự khởi đầu mới, một cơ hội để viết nên chương hạnh phúc của riêng mình, với Con trai Vy là nguồn động lực lớn nhất. Cuộc hành trình có thể vẫn còn dài và đầy thử thách, nhưng Vy đã tìm thấy sự bình yên trong chính trái tim mình, nơi tình yêu và hy vọng vẫn luôn rực cháy.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *