Bà lão 73 Tuổi: Sang Mỹ Đoàn Tụ Con Trai Rồi Lặng Lẽ Xách Vali Về nước Một Mình vì điều n;à;y
Bà lão 73 Tuổi: Sang Mỹ Đoàn Tụ Con Trai Rồi Lặng Lẽ Xách Vali Về nước Một Mình vì điều n;à;y …
Tôi vừa ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách thì tim như ngừng đập. Tiếng thì thầm từ phòng ngủ con trai vọng ra rõ mồn một, lạnh buốt sống lưng: “Anh ơi, mẹ anh ở đây hoài em chịu không nổi nữa. Bà suốt ngày cứ ngồi nhìn em, làm em khó chịu lắm…”
Giọng con dâu Lan sắc lạnh, không còn chút nể nang. Con trai tôi – Minh – đáp nhỏ, mệt mỏi: “Thôi em, bà già rồi, kiên nhẫn chút đi. Bà là mẹ anh mà…”
Tôi ngồi im thin thít, tay siết chặt mép ghế đến trắng bệch. Nước mắt nóng hổi trào ra không kìm được. 73 tuổi, tôi bay nửa vòng trái đất, rời bỏ ngôi nhà cũ kỹ dưới quê để sang đây đoàn tụ. Đêm đầu tiên đã nghe được những lời ấy. Tim tôi thắt lại, nghẹn họng đến mức tưởng không thở nổi. Nhưng lúc đó, tôi chưa biết rằng, nỗi đau phía sau còn gấp bội phần.
Tôi là bà Tâm, năm nay 73 tuổi. Chồng mất đã mười năm, tôi sống một mình trong căn nhà ngói cũ kỹ ở làng quê Bắc Ninh. Mỗi sáng thức dậy, tôi ra vườn sau hái rau ngót, rau má tự trồng, rang muối vừng thơm lừng. Hàng xóm hay sang tám chuyện, tiếng cười rộ lên xua tan nỗi cô quạnh. Minh – con trai duy nhất – định cư Mỹ hơn hai mươi năm. Nó bận rộn với công việc kỹ sư, ít về thăm. Hơn một năm trước, trong cuộc gọi video, Minh nói: “Mẹ ơi, con bảo lãnh mẹ sang Mỹ sống cùng. Con lo mẹ tuổi già một mình ở quê, không ai chăm.”
Tôi khóc vì mừng. Nước mắt rơi lã chã trên màn hình điện thoại cũ. Ngôi nhà quê vắng hoe, những đêm mưa dột nước chảy tí tách, tôi thường nằm nghĩ về con. Tôi đồng ý ngay. Giấy tờ làm gần năm trời, chạy đi chạy lại xã, huyện, tốn kém biết bao nhiêu tiền con gửi về. Ngày lên máy bay, tôi chỉ mang một vali nhỏ, vài bộ quần áo bà ba cũ, lọ muối vừng rang và ít hạt giống rau. Tôi nghĩ, sang đó tôi sẽ chăm vườn nhỏ, nấu món ăn quê cho con trai.
Sân bay Mỹ nhộn nhịp lạ lùng, tiếng loa vang vọng, mùi nước hoa và cà phê hòa quyện. Tôi đứng giữa dòng người, tóc bạc trắng, áo bà ba sờn vai, mắt cay xè nhìn quanh tìm con. Minh mặc vest xịn, tóc chải chuốt, chạy tới ôm chặt tôi: “Mẹ ơi! Con lo mẹ lạc lắm!” Cái ôm ấy ấm áp, nhưng tôi cảm nhận được sự mệt mỏi trong giọng con. Trên đường về nhà, Minh chỉ tay ra ngoài cửa kính: “Mẹ nhìn đi, nhà mình đẹp không?”
Ngôi nhà hai tầng rộng lớn, sân trước có cỏ xanh mướt, nội thất sang trọng với ghế da, đèn chùm lấp lánh. Tôi chưa từng thấy gì xa hoa đến vậy. Con dâu Lan bước ra, trang điểm nhẹ nhàng, mặc đồ ở nhà đẹp đẽ, tóc búi cao. “Mẹ đến rồi ạ.” Cô cười, nhưng nụ cười không tới mắt, ánh nhìn lướt qua vali cũ kỹ của tôi như một thứ gì đó lạc lõng.
Những ngày đầu, họ rất chu đáo. Minh mua cho tôi quần áo mới, Lan nấu cháo yến sào bổ dưỡng. Họ dẫn tôi đi dạo công viên, chỉ cho tôi xe hơi, siêu thị khổng lồ. Tôi nghĩ mình đang sống trong mơ. Nhưng rồi những vết nứt nhỏ bắt đầu lộ ra. Sáng sớm tôi dậy theo thói quen quê, xuống bếp chuẩn bị bữa sáng với cháo trắng và dưa muối. Lan đã dậy trước, thấy tôi cười gượng gạo: “Mẹ dậy sớm thế? Để con làm mẹ.” Tôi gật đầu, nhưng lòng tự nhiên thấy mình dư thừa như cái bóng trong ngôi nhà rộng lớn này.
Minh đi làm từ 7 giờ sáng, Lan cũng làm văn phòng. Buổi tối họ về muộn, ăn qua loa rồi vào phòng đóng cửa. Tôi ngồi một mình trong phòng khách thênh thang, ánh đèn vàng vọt chiếu xuống sàn gỗ bóng loáng. Tiếng đồng hồ tích tắc, tiếng xe chạy ngoài đường xa xăm. Tôi nhớ tiếng gà gáy sáng, tiếng hàng xóm gọi nhau ngoài ngõ, mùi khói bếp từ nhà bà Năm. Tim tôi quặn thắt, nước mắt lặng lẽ rơi. Già rồi, sao tôi lại rời bỏ nơi thuộc về mình?
Tôi cố gắng hòa nhập. Đăng ký lớp khiêu vũ cho người cao tuổi, nhưng đến nơi mới biết nhầm lớp, toàn thanh niên. Giáo viên trẻ lịch sự hỏi: “Bà đi nhầm chỗ phải không ạ?” Tôi xấu hổ quay về, chân thoái hóa đau nhức từng bước. Trên xe bus về nhà, tôi ngồi co ro, ký ức ùa về như sóng dữ: những năm tháng vất vả nuôi Minh ăn học, chồng mất, tôi một mình còng lưng ruộng đồng. Giờ con trai có cuộc sống sung túc, nhưng tôi lại trở thành gánh nặng.
Rồi tai nạn xảy ra. Một buổi chiều, tôi đi xuống cầu thang, chân đau nhức, trượt chân ngã lăn. Đau buốt tận xương, không đứng dậy nổi. Minh và Lan về vội vàng, đưa tôi vào bệnh viện. Mùi thuốc khử trùng nồng nặc, ánh đèn trắng lạnh lẽo. Bác sĩ bảo phải nằm nghỉ ít nhất hai tuần. Minh lo lắng nắm tay tôi: “Mẹ nằm nghỉ đi, vợ con sẽ chăm mẹ.” Nhưng ánh mắt Lan khi nghe câu ấy khiến tôi lạnh sống lưng – một sự khó chịu không giấu nổi.
Những ngày nằm trên giường bệnh viện rồi về nhà, Lan chăm sóc tôi nhưng miễn cưỡng rõ rệt. Cô bôi thuốc qua loa, quên hỏi han tôi ăn gì. Có hôm tôi đau quá kêu lên, Lan cau mày: “Mẹ chịu khó chút đi, em đang bận họp online.” Minh về thấy vợ cáu kỉnh, hai người cãi nhau to trong bếp. Tiếng chén bát va chạm, giọng Lan the thé: “Anh không hiểu em! Em phải làm việc, chăm con, giờ thêm bà già nữa!” Tôi nằm trong phòng, tim đập thình thịch, nước mắt ướt đẫm gối. Đau đớn tột cùng, không phải vì vết thương chân, mà vì trái tim tan nát.
Căng thẳng ngày càng leo thang. Lan ít cười hơn, hay đóng chặt cửa phòng. Minh thì mệt mỏi, hay thở dài thườn thượt khi về nhà. Tôi nằm trên giường, đêm nào cũng trằn trọc, ký ức ùa về: ngày Minh còn bé, tôi đội mưa đội nắng bán rau ngoài chợ để lo học phí. Giờ con trai thành đạt, vợ con đẹp đẽ, nhưng tôi lại là cái gai trong mắt.
Rồi đêm định mệnh ấy đến. Tôi đang nằm thì nghe tiếng cãi nhau to từ phòng khách. Minh hét lớn: “Em chỉ biết tiêu tiền, suốt ngày than vãn! Mẹ ở đây có tội gì đâu?” Lan khóc nức nở: “Anh không hiểu! Em mệt mỏi lắm! Tự nhiên có bà già ở nhà, em phải hầu hạ, em không phải con gái ruột của bà! Anh nghĩ em là người giúp việc à?”………..
Tôi ngồi dậy, toàn thân run rẩy, tim đập như muốn vỡ tung. Mở cửa phòng, tôi thấy hai đứa đỏ mặt tía tai. Lan thấy tôi, im bặt, mặt tái mét. Minh nhìn tôi, ánh mắt hoảng loạn.
Tôi bình tĩnh hỏi, giọng khàn đặc vì kìm nén……….
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY
: “Con ơi, các con cãi nhau vì mẹ phải không?” Nước mắt tôi lăn dài, vị mặn chát tràn trên môi. Lan ngập ngừng, không dám nhìn thẳng. Minh lắp bắp: “Mẹ đừng nghĩ nhiều…”
Tôi lắc đầu, giọng run run: “Mẹ biết rồi. Mẹ già rồi, ở đây chỉ làm phiền các con. Mai mẹ về Việt Nam.” Lời nói ra, lòng tôi như bị dao cắt. Minh hoảng hốt quỳ xuống: “Mẹ đừng nói vậy! Đây là nhà của mẹ mà!” Lan đứng im lặng, mắt đỏ hoe nhưng không lên tiếng giữ. Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu hết. Tiền bạc, nhà cửa sang trọng không thể mua được sự chấp nhận chân thành.
Đêm ấy tôi không ngủ. Nước mắt rơi suốt, ký ức ùa về như phim tua chậm: ngày đưa Minh ra sân bay hai mươi năm trước, nước mắt mẹ con rơi. Sáng hôm sau, tôi thu vali. Chỉ vài bộ quần áo cũ, lọ muối vừng và hạt giống rau. Minh khóc, van xin tôi ở lại, ôm chặt tôi như ngày bé. “Mẹ ơi, con xin lỗi…” Lan đứng xa, giọng nhỏ: “Mẹ… con xin lỗi.” Nhưng tôi đã quyết.
Tôi nói với con trai, giọng nghẹn ngào: “Con ơi, mẹ thương con nhất trên đời. Nhưng mẹ không muốn con phải khó xử giữa mẹ và vợ. Mẹ về quê, sống trong nhà cũ của mẹ. Các con sống yên ổn đi.” Minh mua vé máy bay, tiễn tôi ra sân bay. Trước khi vào cửa kiểm tra, nó ôm tôi khóc nức nở: “Mẹ tha lỗi cho con…” Tôi vuốt tóc con, nước mắt rơi không ngừng: “Mẹ không trách. Con lo cho vợ con đi. Đừng để mẹ con xa cách.”
Trên máy bay về Việt Nam, tôi nhìn xuống biển mây trắng xóa. Tim đau như xé, nhưng cũng nhẹ nhõm lạ thường. Về đến quê, hàng xóm chạy ra đón: “Bà Tâm! Bà về rồi à? Ở Mỹ thế nào, giàu sang lắm hả?” Tôi cười mệt mỏi: “Về nhà rồi các bà ơi. Nhà quê vẫn ấm hơn.”
Ngôi nhà cũ vẫn y nguyên, mùi đất ẩm sau mưa quen thuộc. Tôi quét dọn, trồng lại luống rau ngót, rau má. Bà Năm sang chơi, hai bà ngồi ngoài hè tám chuyện từ sáng đến chiều, tiếng cười giòn tan xua tan cô đơn. Chân vẫn đau nhức vì thoái hóa, nhưng lòng tôi nhẹ nhõm. Minh gọi video thường xuyên hơn, giọng đầy ân hận. Lan cũng chào tôi, giọng dịu dàng hẳn: “Mẹ khỏe không ạ?” Có lẽ họ nhận ra, mất tôi, gia đình họ mới thực sự yên bình.
Tôi không hối hận khi sang Mỹ. Vì ít nhất tôi đã thử sống gần con trai. Nhưng tôi cũng không hối hận khi về. Già rồi, phải biết buông bỏ. Không phải nơi nào sang trọng cũng là hạnh phúc. Hạnh phúc là được ở nơi mình thuộc về, giữa những người hiểu và chấp nhận mình như mình là – với vali cũ, lọ muối vừng, và luống rau xanh.
Giờ tôi ngồi đầu hè, nhìn nắng chiều vàng óng trên luống rau. Vali cũ vẫn để góc nhà. Đôi khi mở ra, sờ lọ muối vừng, nhớ nụ cười gượng gạo của Lan, nhớ cái ôm khóc của Minh. Đời người là vậy. Có đi mới biết, có về mới thấm. Tôi là bà Tâm, 73 tuổi, đã về nhà.