ᴛʜươɴɢ bà cụ đi giữa trời nắng, tài xế cho cụ đɪ ɴʜờ ai ngờ 10 phút sau điều ᴋɪɴʜ ʜᴏàɴɢ đã xảy ra với tài xế.
Minh nhanh tay bật cửa sau, vòi vòng tay mạnh mẽ kéo cửa mở rộng. Anh nghiêng người, cúi xuống dưới ghế sau, tay chạm vào chiếc túi vải đã bị kẻ cắp rời bỏ.
“Đừng rời đi, tôi giữ cánh tay bạn!” Minh la lên, giọng vang trong khoang xe, mắt rực lửa dõi chừng hai kẻ áo nâu phía sau.
Cụ Liên rùng mình, mắt mở to như lởm chởm, tay óp chặt túi xách, ngón tay nhăn lại vì sợ hãi. “Con… con không… để… để chúng lấy mất nữa!” cô lẩm bẩm, hơi thở gấp gáp.
Hai kẻ áo nâu, một người cầm thanh gỗ cối, người kia thở hổn hển, ngừng lại một bước, mắt nhìn chằm chằm vào Minh.
“Đừng có ngẫm nghĩ nữa, cô già! Rồi sẽ có tiền, mà bây giờ chúng ta còn không có thời gian!” người áo nâu đầu nói, giọng khàn khàn.
Minh không chùn bước, chân đặt chắc trên sàn xe, ngực phình lên. “Nếu muốn lấy, thì hãy lấy! Còn tôi sẽ không nhường gì!”
Trong khoảnh khắc, Cụ Liên nắm chặt túi hơn, đầu óc rối loạn. Cô nghĩ đến con trai đang nằm trong bệnh viện, tiếng thở yếu ớt, và đồng thời cảm nhận sức mạnh bất ngờ của Minh.
Kẻ áo nâu thứ hai, lộ ra một chiếc dao găm nhọn, lăn lắc tay, mắt lộ ra một tia độc ác. “Ớn dở! Đưa túi ra, không thì… ” anh cười gượng, giọng rít lên.
Minh giật lên, tay phải nắm chặt vô-lăng, khẽ nghiêng xe sang một bên, nhẹ nhàng tạo độ nghiêng khiến chiếc Vios cũ lắc nhẹ. “Hãy xem ai mạnh hơn!” anh thở dài, rồi nhanh rút tay lên, dùng cánh tay giữ chặt vai Cụ Liên, kéo cô về phía trước.
“Hãy ra! Thôi! Đừng để chúng… ghì chúng lại!” Cụ Liên hét lên, tiếng khàn vang trong xe, tay nắm chặt mạnh hơn, như muốn giữ lại từng giây của sự sống.
Người áo nâu đầu kéo tay mình, cố gắng ngã bật Minh ra khỏi ghế, nhưng Minh đã kịp né, dùng cánh tay giữ chặt người già như một dây cầm tay, kéo cô ra khỏi xe qua cánh cửa hành khách mở rộng.
Cánh cửa bật to, tiếng kim loại kêu leng keng, và Cụ Liên rơi xuống mặt đất, chân chạm vào lốp xe ngứa lăn. Nhựa đường nóng chảy làm đôi đôi đáy phản chiếu ánh nắng gay gắt.
Minh nhanh liều, kéo Cụ Liên đứng dậy, hơi thở hổn hển, giọng nghẹt thở nhưng kiên quyết: “Cứ bám vào tôi, không rời mắt nào!”
Hai kẻ áo nâu xung quanh, hỗn loạn, không kịp phản ứng kịp. Một người lùi lại, mắt loạng choạng, thở nhanh vì hơi nóng của xe và nắng gắt. “Đánh lạc hướng! Bắt tay họ lại!” người thứ hai gào lên, giật mạnh thanh gỗ cối, nhưng Minh đã dùng đầu gối đẩy nghiêng người kia, xô người kia ra khỏi lề đường.
Tiếng vụt của dây áo nâu rơi trên gầm xe vang lên, xen lẫn tiếng bánh xe cũ kêu rêu rào khi Minh lùi lại, níu chặt tay Cụ Liên, đưa cô nhanh tới lề đường.
“Đừng… chạm vào… tôi!” Cụ Liên thở gấp, mắt tối dần, nhưng tay cô vẫn không buông rời túi.
Minh hét lên, giọng đầy nỗ lực: “Áp lực cao! Cứ nắm chặt, chúng ta sẽ qua cánh cửa an toàn!”
Ngay lúc đó, tiếng còi xe cứu thương vang lên xa xa, âm thanh xuyên qua tiếng ồn của cơn tranh đấu, báo hiệu rằng sự cứu trợ đang đến gần. Hai kẻ áo nâu, nhận thấy nguy cơ bị bao vây, tung ra tiếng la hét, vung thanh gỗ, rồi vồ vào một góc khuất, kéo theo chiếc xe máy Air Blade trắng.
Minh không chờ đợi, kéo Cụ Liên nhanh chóng bước lên vỉa hè, trợ lực chân tôi để cân bằng. Họ chạy vào bóng râm của một hàng cây dọc heo may, ánh nắng quay trở lại lên lưng họ.
“Cảm ơn con, con… con là người duy nhất còn còn… ở lại,” Cụ Liên thở nhẹ, ánh mắt lấp lánh giọt mồ hôi trên trán.
Minh gật đầu, chân còn ngập trong giày đã bùn, nhăn lại trong vô-lăng: “Cứ yên tâm, tôi sẽ đưa bà tới bệnh viện ngay.”
Hai người đứng lại, nhìn về phía ngã tư, nơi xe còn nặng trĩa tiếng vọng của cơn bạo lực chưa nguôi, và tiếng còi cứu thương vẫn vọng dội.
Hai kẻ áo nâu vẫn còn lặng lẽ lén bước ra khỏi góc khuất, nhưng ngay khi Minh và Cụ Liên bắt đầu hít thở nhẹ hơn, một tiếng gõ nặng nề vang lên phía sau.
Một bóng đen to lớn bất ngờ hiện ra, tay cầm một chiếc xẻng gỗ cũ, ánh kim loại của lưỡi xẻng lóe lấp lánh dưới nắng gay gắt.
“Kẻ cướp” thét lên, giọng chói tai: “Đưa tiền ra ngay!”
Minh đáp lại bằng hơi thở rùng mình, cơ thể run rẩy nhưng không hề lùi bước.
“Bạn muốn tiền? Đừng có nghĩ rằng chúng tôi sẽ chịu thua,” anh thốt, mắt dán chặt vào kẻ cướp, tay trái siết chặt vô lăng như muốn dùng nó làm vũ khí.
Cụ Liên, mắt đẫm lệ, kéo túi xách lại gần ngực, miệng run rừ rã: “Con… con, không… không được nữa!”
Kẻ cướp giẫm mạnh vào cửa sổ xe, lưỡi xẻng chạm thép, tiếng vỡ kính bắn lên như tiếng trúng pháo. Mảnh kính vụn tung tóe, rơi xuống lốp xe, tạo thành một lớp mây mờ tạm thời.
“Đưa ra! Hay tôi sẽ… phá hết mọi thứ!” hắn rít, giọng đầy thù hận.
Minh luân chuyển thân mình sang bên trái, dùng đầu gối cầm chặt phần ghế sau để ngăn cửa mở rộng hơn. “Bạn không thể lôi kéo tôi ra khỏi vị trí này,” anh thầm nghĩ, “cứ để chúng ta chơi trò này.”
Anh lặng lánh nâng tay, nắm chặt dây an toàn, rồi duỗi tay qua ghế lái, mạnh dạn đẩy vô lăng sang phía trước, khiến chiếc Vios cũ lắc lư.
“Kìa! Thấy chưa? Nào, nhanh lên!” kẻ cướp thứ hai, tay cầm dao găm, lao vào phía xe.
Minh đưa Cụ Liên ra một bên, kéo cô lùi bước ra khỏi khoang, đồng thời dùng cánh tay đẩy mạnh vào người áo nâu đầu, làm hắn mất thăng bằng và gõ mạnh vào cột đèn.
Tiếng xích chịch vang lên khi chiếc xẻng gỗ va vào tấm kính vỡ, tạo nên một tiếng văng vẳng.
“Đừng có làm tôi thất vọng!” kẻ áo nâu đầu hét lên, nhưng ánh mắt hắn đã lộ ra một tia hoảng sợ khi nhìn thấy Minh đứng vững vàng, hơi thở nhanh nở ra như lửa hồng.
Cụ Liên nín thở, tay nghẹt túi, mắt dẫn dắt người con, “Cứ bám vào anh, không rời mắt nào!”
Minh đáp lời bằng một nụ cười lạnh lùng: “Nếu muốn tiền, hãy đến. Nếu không, hãy chạy hết mình.”
Khi kẻ cướp thứ hai nỗ lực cầm dao chộp lấy túi, Minh bất ngờ lao lên, dùng cánh tay đẩy mạnh vào ngực anh ta, đẩy người tàn tử ngã vào lề đường, chiếc dao rơi trượt qua sàn đá.
“Đây là hết rồi!” kẻ áo nâu đầu la hét, tay cầm xẻng ném mạnh vào mái xe, gây thêm một tiếng văng vang.
Minh không giậm bước, nhanh chóng kéo Cụ Liên lên mặt vỉa hè, lùi lại một khoảng cách an toàn, mắt vẫn dõi chừng hai tên bọn.
“Đưa tiền ra ngay!” kẻ cướp lại vang lên lần cuối, giọng còn hăm hở, ánh mắt dở mòn.
Minh nghiêng người, thở hổn hển, nhưng giọng vẫn tự tin: “Bạn đã thua. Đừng có đòi nữa, giữ tay ra, nếu không…”
Tiếng còi cứu thương vẫn vang xa, âm thanh hòa lẫn vào tiếng nhựa đường chảy chảy dưới nắng, như một lời nhắc nhở rằng thời gian đang dứt mạnh.
Hai kẻ áo nâu lùi lại, tay vẫn nắm chặt xẻng và dao, nhưng ánh mắt lộ rõ sự bối rối, họ không còn dám tiến gần hơn.
Cụ Liên nắm chặt tay Minh, mắt đầy kính lệ, “Con… con ạ, con đã làm được.”
Minh gật đầu, mắt vẫn dõi chừng bọn cướp, “Chúng ta sẽ tới bệnh viện, còn họ… sẽ phải chịu hậu quả.”
Tiếng gió nhẹ thổi qua, đưa mùi mồ hôi và bụi nhựa đường lan tỏa, hòa cùng tiếng phố vội vã của Quận Bình Thạnh, mở ra một khoảng lặng ngắn trước cơn bão tiếp theo.
Cụ Liên nắm chặt túi xách, tay run rẩy, mắt đăm đăm nhìn vào khoảng trống nơi hai kẻ áo nâu đứng lùi lại.
“Cúi lưng làm sao, tôi có bệnh nhân chờ!” cô la lên, giọng nghẹn ngào, tiếng hét dội vào không gian oi bức của Bến xe Miền Đông cũ.
Minh khẽ nghiêng người về phía cô, mắt quẹt qua những bóng đen đang lùi lại, trái tim đập dồn dập. “Cứ giữ chặt, không cho chúng lấy được gì!” anh thầm nghĩ, đồng thời nắm chặt vô lăng như muốn dùng nó làm vũ khí cuối cùng.
Một tiếng la hét vang lên từ xa, người qua đường dừng bước, ánh mắt lo lắng chuyển sang cảnh tượng. Cúi lưng, tay hắt hục, mặt người hoảng loạn luân phiên nhau.
“Kìa, vô dân! Đừng lại lại!” một người thanh niên trong áo thun xanh hét lên, vừa chạy tới nắm tay Cụ Liên để giúp cô đứng vững.
Hai kẻ áo nâu quay lại, ánh mắt ngập bụng thách thức. Kẻ áo nâu đầu cầm xẻng chạm vào tông, “Đưa tiền ra, còn không… tôi sẽ làm mọi thứ sập bẫy nữa!”
Cụ Liên còng chặt túi, đầu gối co lại, khẽ gầm: “Không! Không! Đừng đụng vào tôi!”
Minh lùi lại một bước, tay phải nắm chặt dây an toàn, tay trái kéo Cụ Liên ra khỏi tàu xe, rồi đẩy mạnh vô lăng, làm chiếc Vios lắc lư mạnh mẽ, tiếng kêu rít của động cơ vang lên rầm rộ.
“Đây… đây là trò hở, cô ạ! Ra ngoài ngay!” kẻ áo nâu thứ hai thở hổ hỗi, tay cầm dao lòe sáng dưới ánh nắng chói chang.
Tiếng còi xe cứu thương vang lên từ xa, nhịp độ gần kề như thở gấp. Cả đám người xung quanh hò reo, bước chân rước dồn dập về phía hai kẻ áo nâu.
“Thôi, bỏ chạy đi!” Cụ Liên hét lên, giọng đã ngạt lệ, nhưng quyết tâm không hề yếu đi.
Kẻ áo nâu đầu dập dờn, nhìn quanh, rồi vung xẻng vào cột đèn. Tiếng văng vang dội, khiến những người đứng gần chuyển qua lại, hoảng loạn.
“Bạn… người… có bệnh nhân? Để tôi… để tôi ra ngoài!” Minh cố gắng tiếng nói, mắt không rời tầm mắt của người còn lại.
Cụ Liên kéo túi lại một lần nữa, như muốn che giấu mọi thứ dưới lớp vải. “Cúi lưng… làm sao, tôi có bệnh nhân chờ!” cô kêu lên, tiếng nói vang lên còn không kịp chình lại.
Đột nhiên, một tiếng nổ nổ cợt phát ra từ ngã tư đèn đỏ gần đó; ánh sáng chói lóa làm không gian bỗng ngập trong một khoảnh khắc hỗn loạn.
Hai kẻ áo nâu chợt sụp đổ, tay còn chặt chém dao và xẻng, mắt đợt chốc nhìn thấy những người đang tiến bước phía trước. Họ đứng yên lặng, lắc lư, rồi chậm rãi rút lui vào lề đường, biến mất trong làn khói mờ do trận nổ làm xáo trộn.
Công chúng thở phào, tiếng ồn dần yên lặng. Cụ Liên vẫn đứng, tay ôm chặt túi, mắt rưng rụng nhưng lửa kiên quyết vẫn cháy trong mắt.
Minh gạt mồ hôi ra mặt, thở dài, nhưng nụ cười lạnh lẽo lại xuất hiện trên môi: “Chúng ta đã làm được.”
Cả hai người cùng nhìn về phía ngã tư, nơi tiếng còi cứu thương tiếp tục hội tấu trong gió, mang theo hơi thở của một thành phố không bao giờ ngừng chuyển động.
Kẻ áo nâu thứ hai, trong lúc rên rỉ vì vụ nổ, lặng lẽ hạ áo khoác xuống đất. Áo khoác rách hé lộ một huy hiệu kim loại sáng bừng—hình tròn đỏ có chữ “TEMP.” in trên nền đen.
“Bạn có biết chúng ta đang theo dõi ngân hàng?” hắn lắc đầu, mắt lộ vẻ không tin, như vừa vừa chợt nhận ra sai lầm.
Cụ Liên, tay vẫn bám chặt túi, bật một tiếng kêu to hơn, “Ai mà…? Ngân hàng? Đâu có chuyện như vậy!”
Minh, mắt không rời vào huy hiệu, thở hổn hển, “Đây là dấu hiệu của đội chuyên điều tra tài chính. Họ không cho phép người như chúng ta can thiệp.”
Kẻ áo nâu đầu, gồ ghề, cố gắng nắm chặt tay dao, bật lên: “Đừng có nói bậy! Chúng ta đã có kế hoạch, không phải… không phải gián điệp đâu!”
“Gián điệp?” Minh đáp, giọng lạnh lùng, “Bạn đang chơi trò nguy hiểm hơn cả khi cầm dao.”
Bầu không khí ở Bến xe Miền Đông căng thẳng tới mức người qua đường nín thở, một vài người lặng lẽ rút điện thoại, ánh mắt không rời hình ảnh huy hiệu.
Cụ Liên, giọt mồ hôi chảy dài trên trán, tiểu nhẹ: “Nếu thật là… nếu họ đang theo dõi… tôi sẽ không chịu để con người mình mất việc vì… vì cờ bạc!”
Kẻ áo nâu thứ hai, vừa nhún nhường vừa giật tay lấy lại áo khoác, ném nó xuống đất rồi chạy thẳng vào ngã tư đèn đỏ, nơi khói dày đặc vẫn còn lơ lửng.
Minh nhanh chóng lên tiếng, “Cứu người!” anh hét lên, kéo gót vô lăng, đẩy Vios đú đởm qua bãi cỏ, hướng thẳng tới nơi kẻ áo nâu chạy trốn.
Tiếng động cơ gầm lên giữa không khí oi bức, nhựa đường nứt nẻ dưới bánh xe, tạo nên một làn gió lặng lẽ nhưng quyết liệt.
“Bạn nghĩ mình sao?” Minh thì thầm, mắt không rời hốc mắt sáng lên của kẻ áo nâu, “…chúng ta đang theo dõi ngân hàng!”
Người qua đường bắt đầu xô lại, ánh sáng neon từ lề đường chiếu lên huy hiệu tạm thời, khiến nó phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết.
Cụ Liên, rụt lại, nắm chặt túi hơn, thở dốc: “Cứu tôi ra khỏi chuyện này…!”
Tiếng còi xe cứu thương lại vang lên, lần này dường như muốn chưa.
Minh, không chần chừ, bật còi xe, “Đừng quay lại! Hãy quay lại ngay!”
Kẻ áo nâu thứ nhất, nhìn lại một lần, rồi quay đầu chạy tẩu, để lại dấu chân lở trên đất nóng.
Ánh mắt Minh dừng lại trên huy hiệu, rồi thở ra một tiếng khẽ: “Đúng là không thể tin được.”
Minh quét tay qua túi, lấy ra chiếc chìa khóa cũ của Vios, ngón tay run rẩy vì mồ hôi. Anh nhanh chóng cắm vào ổ khóa, xoay mạnh, tiếng kịch cật vang lên trong không gian nhiệt đới. Động cơ rì rầm, nhưng chưa hề hồi sinh.
“ĐỪNG ĐỂ TÔI CHẠY!” Minh hét lên, giọng cắt ngang tiếng ồn của đám đông và tiếng còi xe cứu thương đang vang dội.
Cụ Liên dựng mồ hôi gợn lên trán, nhìn chằm chằm vào tay Minh, đôi mắt lo lắng. “Mày… sao lại…?”
“Nếu không dừng lại, mình sẽ không còn cơ hội!” Minh thở hổn hển, đầu gối chạm vào vô lê, tay cầm chặt điện thắng.
Một trong hai kẻ áo nâu, tay còn còn cầm dao, quay lại nhìn Minh, ánh mắt lởn vởn. “Mày không biết mình đang chơi với lửa đâu.”
Minh không đáp lại, chỉ nhấn ga. Động cơ rúng động mạnh, tiếng gầm lên cắt qua tiếng gió nứt nẻ trên nhựa đường đang tan chảy. Bánh xe cào qua lớp bùn nhờn, để lại vệt khói và bụi.
“Đừng để tôi chạy!” anh lặp lại, tiếng hét dội lại trong không khí như một lệnh cuối cùng.
Cụ Liên ngã xuống mặt đất, túi tiền vẫn chặt chẽ trong tay, nhưng cô không thể di chuyển. “Cứu… cứu tôi đi!”
Những người qua đường dừng lại, mắt dán vào chiếc xe cũ, ánh sáng neon phản chiếu trên huy hiệu TEMP đang phát sáng rực.
Hai kẻ áo nâu thứ hai, đang rúc rích trong khói, nản vàng. “Thôi… ta lùi đi.” Anh lùi lại, chân trượt trên lớp nhựa nóng chảy, để lại dấu chân lở.
Minh không dừng lại. Anh đẩy vô lăng mạnh hơn, bánh xe vung vòng, lao thẳng về phía ngã tư đèn đỏ, nơi khói vụn còn lơ lửng. Từng vết bùn trên kính mưa dộp lên, phản chiếu hình ảnh ngọn lửa trong mắt Minh.
“Cứu người!” anh hét lên lần cuối, tiếng inh sâu thấm qua từng nhịp tim. Động cơ cuối cùng một tiếng bỗng im bặt, rồi vang lên một tiếng động lớn, như một tiếng vỗ tay của số phận.
Xe gầm rú dập dồn, lửa hồng ngập trong khoang động cơ, bánh xe quay ngược lại như muốn trốn thoát. Minh ép nghẹt thở, bàn tay siết chặt vô lăng, mắt liếc nhìn Cụ Liên đang ngã quỳ trên sàn, miệng gợn gạc thở hổn hển.
“Giúp tôi chạy đến bệnh viện!” Cụ Liên rên rỉ, giọng gãy khúc khích, tay cầm chặt túi tiền đã rơi.
Minh nén lại tiếng gầm, nhấn ga nhanh hơn, vô lăng kim loại kêu rít. Xe lao lùi, bánh xe cọt kẹt văng bụi bùn lên không trung; tiếng vang vang dội qua ngã tư đèn đỏ, làm các xe cộ dừng lại, người qua đường lặng im như trong cơn bão.
“Đừng có! Đừng cho chúng… cho chúng lấy hết!” Cụ Liên lăn lộn trổ ngược trên ghế, máu trên lông mày nhòe thành những vệt đỏ.
Hai kẻ áo nâu, nhận ra tình thế, lao tới cửa sau xe. Một người cầm dao, mắt lộ tia cuồng loạn.
“Bạn muốn chạy? Để chết trong khói của mình!” người áo nâu la lên, chân bước nhanh hướng vào khoang nội thất.
Minh không đáp, chỉ cúi đầu, mắt lén quét hai tên. Anh xoay tay thắng lùi, xe đạp lùi mạnh, đẩy hai kẻ ra khỏi cửa, làm chúng va chạm vào cột đèn xanh. Tiếng vỡ kính vang lên, sợi dây điện rơi văng lên người.
“Mày… kẹt!” người áo nâu thứ hai hét hãi, giật mình bật chạy trốn.
Minh ép ga tới mức tột cùng, xe tăng tốc lùi tới tốc độ dã man. Bánh xe gãy cựa trên lớp nhựa đường đang chảy chảy, tạo thành những vệt đen dài rung rình. Cụ Liên dậm chân, đầu nghiêng về phía trước, thở hắt hơi ngắn gọn.
“Giờ… đi!” anh hô lên, giọng cắt ngang tiếng ầm ầm của động cơ.
Xe cắt ngang ngã tư, vượt qua cảnh vụ nổ sắp đến, lửa bập bùng từ góc đường. Các mũi lửa bắn lên, nhấp nhô như rồng trên trời. Minh cảm nhận từng rung động của khung gầm, biết mình chỉ còn vài giây trước khi bánh xe có thể cạn sạch.
“Bệnh viện—đi thẳng vào trung tâm Quận Bình Thạnh!” Minh thốt lên, ánh mắt lướt qua sóng người xung quanh, dẫu biết có kẻ nữa đâu đó đang chực chờ.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, xe đâm thẳng vào một hộp an toàn trên lề đường, nổ tung nguyên nhân an ninh, tiếng khai thác lửa phá tan tầm nhìn. Minh dùng tay ám chỉ vô lăng, hướng xe quay lại, lên tới góc độ nghiêng, tự tạo ra một vòng tròn dừng trong không gian ngập hơi đốt.
Xe dừng lại, động cơ thì thầm một lần cuối, rồi im lặng. Cụ Liên ngã lên nặng trĩm, mắt rưng rưng nhìn Minh.
“Cảm ơn… anh…” cô thì thầm.
Minh gật đầu, tim vẫn đập mạnh, hơi thở gấp gáp. Anh quay người lại, nhìn về phía đường phố bắc cầu, nơi những bóng người vẫn còn lặng lẽ quan sát. Trên bầu trời, ánh nắng chói chang phản chiếu lên vệt sương khói, báo hiệu rằng thời khắc quyết định vẫn chưa kết thúc.
Minh quét mắt quanh, phát hiện hai kẻ áo nâu đang vồ vập từ phía bên cánh đồng khói. Một trong chúng, người cầm dao, kéo một chiếc xe máy cũ đang rỉ sét gần lề đường. Anh ngồi lên, tay nắm chặt tay lái, mắt rít lên như muốn cắt thấu không gian.
“Cầm tay bảo vệ!” người lái xe máy hô lên, giọng vang vọng qua tiếng còi xe và đám mây bụi, như muốn răn đe bất kỳ ai dám lại gần.
“Đâu là bảo vệ? Đó là chúng ta!” kẻ còn lại hét lên, kéo tay về phía Minh, thanh dao lấp lánh dưới ánh nắng gay gắt.
Trần Minh không đáp lời, chỉ nghiêng người về phía sau, xoay vô lăng một góc nghiêng giúp xe Vios lùi lại nhanh hơn, tạo ra một vòng tròn mỏng manh giữa hai kẻ cướp.
“Đừng lại! Đừng làm cho cô ấy—” Cụ Liên vẫn lẩm bẩm, tay khập khiễng bám vào ghế.
“Cầm tay bảo vệ!” người lái xe máy lặp lại, đầu gối ép sâu vào yên, đôi chân đạp mạnh. Đột nhiên, bánh xe xe máy trượt trên lớp nhựa đường tan chảy, bỏ lại một vệt khói đen dài.
Minh nén ga tới mức cuối cùng, động cơ gầm gừ, xe Vios lao vào khoảng trống phía trước, đẩy người lái xe máy ra khỏi tầm kiểm soát. Chiếc xe máy lao dốc, đâm vào cột đèn đường, văng một đống hoa và sắt gãy lên không trung.
“Cầm tay bảo vệ!” người còn lại la lên trong hoảng loạn, dừng lại, tay cầm dao rung rinh. Anh quay đầu, mắt nhìn Minh, thấy ánh mắt quyết đoán không còn chút do dự.
“Bạn muốn lấy hết? Thì tôi sẽ cho bạn trả tiền bằng máu,” Trần Minh nói, giọng lạnh lùng, tay cầm vô lăng chặt như muốn nắm chặt vận mệnh của kẻ thù.
Kẻ cầm dao lung lay, bước lại một bước, rồi quỳ xuống, gắp lấy chiếc bao tiền mà Cụ Liên vẫn nắm chặt.
“Đừng… đừng…” Cụ Liên gào lên, nước mắt trào dạt trên má.
Minh bật còi, tiếng hú rền vang qua con ngã tư, thu hút sự chú ý của những phương tiện đang dừng lại. Những người qua đường bắt đầu xuất hiện, một vài người kéo ra cờan bảo vệ và một người phụ nữ trong áo găng tay bảo vệ xôn xao tới, tay nắm chặt bánh xe.
“Đây là bảo vệ! Ra tay ra!” anh hét lên, chỉ vào cô bảo vệ đang tiến tới.
Cô bảo vệ, mặc đồng phục màu xanh đậm, nhanh chóng giơ tay lên và giương c‑h‑ống găng tay, chặn lại người cầm dao. Trận đấu ngắn ngủi bùng lên, dao chạm vào khung kim loại, tiếng kịch chet khẽ vang.
Hai tên áo nâu, nhìn thấy cơ hội trốn thoát, quay đầu chạy về phía đường phố. Trần Minh lùi xe, đẩy họ ra khỏi làn đường, tiếng bánh xe chen dứt khoát trên lớp bùn.
“Khi nào chúng ta tới bệnh viện?” Cụ Liên thở hổn hển, kéo túi tiền lại trong vòng tay.
“Đúng lúc,” Minh đáp, mắt quét qua những người đang tụ tập xung quanh, biết rằng thời gian đã cắt ngắn.
Xe Vios lặng lẽ rời khỏi ngã tư, bỏ lại mùi khói và tiếng la hét của hai kẻ cướp đã rụng sạch, trong khi ánh nắng nóng bỏng vẫn chiếu rọi giòn tan trên từng vệt dầu trên đường.
Minh vặn vô lăng, xe Vios cũ lao thẳng qua đèn đỏ, bánh xe kêu rít trên lớp nhựa đường đang chảy chảy dưới nắng. Anh đẩy xe về phía ngã rẽ bên trái, cố gắng cắt ngang vào con phố phụ đang vắng vẻ.
“Đợi tôi tới trạm cân, mình sẽ an toàn!” Minh hét lên, giọng kéo dài như muốn cắt bỏ mọi tiếng ồn xung quanh.
Cụ Liên, tay vẫn nắm chặt túi tiền, nhìn theo ánh sáng mặt trời phản chiếu trên kính gió, môi rụt lại một chút.
“Đừng… để… chúng tôi mất đi nữa…” cô gầm lên, tiếng run rẩy nhưng quyết tâm.
Hai kẻ áo nâu, nhận ra cơ hội trốn thoát, vừa lùi lại vừa nở một nụ cười chua chát. Một người trong số họ, tay còn nắm chặt dao, liếm môi rồi cúi xuống lấy lại thở dốc.
Minh, mắt căng thẳng quay lại phía sau, thở dốc, nhưng không hạ tốc. Anh cảm nhận được hơi ấm của nhựa đường đang tan chảy, bám dính vào chân đạp, khiến bánh xe trượt nhẹ.
“Bạn muốn chạy? Đừng quên rằng tôi đã nhắm tới trạm cân!” Minh gào lên, tiếng vang rít qua tiếng còi xe và tiếng kêu rên của người qua đường.
Cụ Liên cũng liếm môi, nhìn lên trời xanh như muốn nuốt chửng mọi lo âu.
“Đầu gối tôi còn đau, nhưng tôi sẽ không để bạn lấy đi số phận của mình!” cô thốt lên, giọng yếu nhưng không hề rung lay.
Hai tên áo nâu đồng thời liếm môi, mắt lấp lánh sự hung bạo.
“Được rồi, chơi hết cỡ,” người cầm dao nói, giọng gằn gức. “Nhưng nếu bạn dừng lại, chúng tôi sẽ để lại tàn dư này trong mắt bạn mãi mãi.”
Minh đạp ga tới mức tối đa, Vios chổi lửa trên những vệt dầu và bụi. Anh quay lại nhanh, nhìn lại Cụ Liên, rồi lại về phía trước, như một con bắn đạn, không ngừng chuyển động.
Xe Vios chạm nhẹ vào lề đường phụ, tiếng vỡ kính hơi vang lên khi vô lăng va chạm vào một cột sắt cũ. Minh cảm nhận được cột rung lên, nhưng vẫn không giảm tốc.
“Bạn sẽ thấy đâu là an toàn thực sự!” anh hô, giọng vang lừng, khiến hai tên áo nâu phải rụt lại, tay dao chạm vào mặt đất, giọt mồ hôi loé lên trên da.
Cả ba người — Minh, Cụ Liên và kẻ cầm dao — liếm môi một lần nữa, mỗi người một loài vẻ kiên quyết, trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đầy áp lực của cuộc đua sinh tử.
Cụ Liên giật mình, nước mắt chảy ròng trên má, tiếng khóc rền rĩ vang lên giữa tiếng ầm ĩ của xe cộ.
“Con tôi đang trong tình trạng nguy kịch!” cô hét lên, giọng nghẹn ngào, mắt đăm đăm nhìn vào vô lăng, như muốn kìm nén nỗi hoảng sợ trong tim.
Minh bỗng chậm lại, tay siết chặt vô lăng, hơi thở nặng nề, ánh mắt lủng lẳng qua gương chiếu hậu.
“Đừng… Đừng làm mình… nữa!” Cụ Liên tiếp tục than van, giọng run rẩy, tiếng khóc hòa lẫn tiếng gào thét của hai kẻ áo nâu phía sau.
Một trong hai kẻ áo nâu, tay nắm chặt súng lục, nhấc lên ngón trỏ, mắt lướt qua Cụ Liên rồi quay trở lại Minh.
“Bạn muốn cứu người chết? Đừng đùa với chúng tao,” hắn lẩm bẩm, tiếng cười khẩy vang lên như tiếng kim chạm nhau.
Minh hít một hơi sâu, rồi thở ra một tiếng rít đầy áp lực, như muốn đẩy mọi gánh nặng ra khỏi ngực.
“Con tôi… con tôi…!” Cụ Liên gào lên lần nữa, bàn tay rụt rầm nắm chặt túi tiền, giọt mồ hôi lăn dài trên trán.
Minh quay đầu nhanh, ánh mắt lướt sang con đường ngã tư đèn đỏ, nơi đồng hồ đếm ngược đã kêu báo thời gian còn lại.
“Bạn muốn ăn bẫy? Thì hãy chuẩn bị bị thương rồi rồi rồi,” người cầm dao kéo lại, lẩm bẩm, tay vẫn nắm mạnh chặt lưỡi dao.
Tiếng còi xe xe buýt vang lên xa xa, gió nóng của trưa Sài Gòn thổi qua, làm áo của Cụ Liên rời rạc, rụng mồ hôi.
Minh nắm chặt vô lăng, lực tay tăng lên, đạp ga gấp đôi, Vios nổ rầm lên như một con sóng dữ.
“Con tôi đang ở đâu?!” Cụ Liên hét lên, tiếng hoảng hốt bật lên trong tiếng động cơ, dường như muốn nhấn chìm mọi tiếng động xung quanh.
Hai kẻ áo nâu đột ngột dừng lại, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc xe, nhưng không dám tiến gần hơn.
“Nếu bạn dừng lại, ta sẽ không để lại máu trên mắt người ấy,” người cầm dao nói, giọng thô ráp, nhưng ánh mắt dường như loang lấp sự lo lắng.
Minh thở dài, lùi nhẹ lùi lại, đôi mắt lặng lẽ quan sát từng khoảnh khắc, cảm nhận áp lực nặng trĩu gánh nặng của cuộc chiến.
“Đừng để con tôi chết trong đêm này!” Cụ Liên gào lên, tiếng cô lên tới trần, như muốn xuyên thấu bức tường thời gian.
Làn khói mùi xe hỏng và nhựa đường chảy dần lan tỏa, bao phủ không gian, tạo nên một bức tranh hỗn loạn, nhưng cũng đầy quyết tâm.
Minh gãi tay, thở sâu: “Đây là nơi chúng ta phải đối diện!” Anh nắm chặt vô lăng, mắt đăm đăm nhìn về phía trước, nơi cánh cửa sắt của ngân hàng hiện ra dưới ánh nắng gắt.
Cụ Liên rụt rông, tay còn nắm chặt túi tiền, mắt sụp rớt vào mặt đất, rồi ngẩng lên, môi run rẩy: “Đừng để chúng… chặn tôi!”
Hai kẻ áo nâu đứng yên, một người nhấc súng lên, ngón trỏ nghiêng nhẹ, ánh mắt dọa dẫm: “Ai dám cầm thắng? Thứ mày muốn gì?”
Minh đáp lại bằng giọng lạnh lùng, không giấu nổi sức mạnh: “Nếu có ai muốn lấy tiền, họ sẽ phải trả giá.”
Người cầm dao kéo lắc lư lưỡi dao, cười khẩy: “Mày nghĩ mày là siêu anh hùng sao, con người bình thường không có sức mạnh như mày.”
Minh nhếch mép, hơi thở nhanh hơn: “Mày sai rồi. Đó không phải là sức mạnh, mà là quyết tâm.”
Cụ Liên hắt một cái mắt chằm chằm vào hai kẻ áo nâu, tiếng rét ran có vẻ như slở rồi: “Số tiền… không phải là điều quan trọng!”
Hắn cười to: “Ta sẽ không để mày lấy đi giọt mật ngọt của đời người!”
Mặt Minh thay đổi, nhịp tim vang lên trong tai như tiếng trống: “Ta sẽ không để cho các người biến con người trong ngân hàng thành nạn nhân.”
Anh đạp ga mạnh, Vios cũ, điều hòa tắt, gầm rít, lăn bánh qua khúc cua gần ngã tư đèn đỏ, khói nhựa đường bốc lên xung quanh dập dờn như một bức màn sương mỏng.
Hai kẻ áo nâu liếc nhìn nhau, bối rối, một hơi sét phản ứng khiến họ lùi lại một bước, tay kéo súng ngược lấy lại cân bằng.
Minh hạ còi vang dội: “Dừng lại! Đừng đụng vào mặt đất tôi!”
Cụ Liên vẫy tay, nước mắt lăn dài: “Mày… hãy để chúng… bình an!”
Tiếng còi xe buýt vang lên rền rĩ, người cầm dao kéo tức giận: “Anh sẽ ăn lại thành phần tiền mà không phải chờ đợi!”
Minh bỗng quay đầu, mắt lướt sang điều khiển camera an ninh bên ngoài ngân hàng, đồng thời côp tay ra, nhấn nút báo động: “Báo động đã bật, các ngươi không còn thời gian.”
Một âm thanh kim tiếng vang lên, cửa ngân hàng tự động mở ra, bóng người trong bên trong xuất hiện lặng lẽ, ánh sáng trắng xung rực từ phía trong như một vầng hào quang.
Hai kẻ áo nâu chợt gục ngã, mặt họ rơi vào tàn nhẫn, đồng thời súng và dao rơi thẳng xuống đất, tiếng kẹt vang như kết thúc một câu chuyện tàn nhẫn.
Minh dừng xe ngay trước cổng, hít một hơi sâu, mắt chằm chằm vào Cụ Liên: “Con sẽ an toàn, tôi đã làm xong.”
Cụ Liên rơi nước mắt ra trong, mỉm cười: “Cảm ơn con… cảm ơn anh.”
Người cầm dao đập mạnh vào bàn thắng, tiếng vang dội kéo dài, rồi bỗng dưng thở lặng.
Máy tính tiền ở ngân hàng hiển thị “Giao dịch thành công”, biển báo lấp lánh nhả ra một luồng sáng mờ, báo hiệu sự thắng lợi của ánh sáng trước bóng tối.
Minh rời xe, bước đến bên Cụ Liên, gạt bỏ những giọt mồ hôi căng thẳng, đặt tay lên vai cô: “Chúng ta đã qua được.”
Cụ Liên nắm chắc tay Minh, mắt lấp lánh: “Nhờ con, tôi mới có thể cứu con mình.”
Ngữ cảnh ở lại tĩnh lặng, tiếng gió nắng Sài Gòn thổi qua, bật từng lớp nhựa đường tan chảy, đánh thức một khung hình thiết tha của sự sống còn.
Kẻ cướp áo nâu rút dao nhanh, lưỡi thép lấp lánh dưới nắng trưa. “Bạn sẽ không trả tiền cho tôi!” hắn la lên, ánh mắt chói lở.
Minh nắm chặt tay, mắt rực lên quyết tâm. “Nếu muốn cướp, ít nhất phải biết tôi không sợ chết.”
Tiếng dao cắt không khí, đâm mạnh vào tay Minh. Đôi bàn tay anh bắn vỡ, máu chảy dãi lên vô lăng.
Minh cau mày, hơi thở sâu hơn. “Đừng nghĩ mình có thể thắng tôi chỉ vì có dao.”
Kẻ cướp gầm lên, giọng nghẹn ngào: “Ta sẽ không để mày sống sót!”
Minh giật mình, nhanh chóng nhấc chân đạp ga. Vios gầm rít, bánh xe cắt đứt lớp nhựa đường chảy như lửa.
Cụ Liên hét lên, tiếng khóc hoá âm vang qua gió: “Hãy dừng lại, đừng để chúng… làm hại tôi!”
Khi xe lao vào ngã tư đèn đỏ, một cột đèn xanh đột ngột bật sáng, chiếu sáng khu vực. Đèn chiếu bắn vào mặt kẻ cướp, khiến hắn chợt chùn bước, dao lắc lư trong tay.
Những giây phút căng thẳng, Minh laa còi mạnh, âm thanh vang lên bão hòa không gian: “Dừng lại ngay! Đừng dám chạm vào cô ấy!”
Kẻ cướp ném dao mạnh, nhưng dao văng trượt, chạm vào cánh cửa xe, suýt nữa hòa lẫn vào thắt lưng. Minh nhanh chóng quay đầu, kéo cần gạt, bật hệ thống báo động ngân hàng. Âm thanh kim vang lên, cửa ngân hàng mở ra, ánh sáng trắng chói lòa.
Hai kẻ áo nâu reo la, súng rơi thẳng xuống đất, tiếng nổ lặng như dấu chấm hết.
Minh hạ tốc độ, xe dừng ngay trước cổng ngân hàng, hơi thở nặng trĩu, mắt nhìn vào Cụ Liên. “An toàn rồi, cháu đã làm xong.”
Cụ Liên rơi nước mắt, mỉm cười yếu ớt: “Cảm ơn cháu… cảm ơn anh.”
Máy tính tiền lấp lánh, hiển thị “Giao dịch thành công”. Ánh sáng mờ lan tỏa, như một hào quang bảo vệ.
Minh bước ra khỏi xe, đặt tay lên vai Cụ Liên, tiếng gió Sài Gòn thổi qua, làm biến dạng những vệt nhựa đường đã tan chảy dưới mặt đất.
“Chúng ta đã vượt qua,” Minh thầm nói, giọng ngầm nhưng kiên quyết.
Minh giật mạnh, đôi tay căng như lưỡi dao, kéo mình ra phía trước, đẩy kẻ cướp áo nâu ra xa một vòng.
“Bạn sẽ trả giá!” Minh gào lên, giọng vang dội giữa tiếng ầm ĩ của xe Vios cũ và tiếng xe máy hịc hặc trên khúc ngã tư.
Kẻ cướp lảo đảo, dao ngắt không trung, lưỡi thép lúc chớp chớp trong ánh nắng chói chang.
Cụ Liên ôm chặt túi tiền, mắt chảy lệ, tay rung rinh nắm chặt không nhả ra. “Con ơi… con… cứu con…”
Minh không để lời kêu gọi làm mình chệch hướng; anh lao tới, một cú đấm mạnh nhất định vào bụng kẻ cướp, khiến người đàn ông lăn sắp chết.
“Đánh rồi còn nói gì nữa?” Minh thở dốc, mắt lộ lên cơn giận cháy bỏng.
Kẻ cướp thứ hai – người còn lại trong bộ áo nâu – quay đầu, tay còn nắm chặt một chiếc súng ngắn. “Đánh nhau à? Đừng có hòng…” anh lẩm bẩm, ngón trỏ hướng về đầu gối Minh.
Minh vung tay, quẹt tới, chiếc súng trượt khỏi tay kẻ còn lại, rơi lăn trên đất. “Thôi, không còn đâu!” anh gầm, đẩy người kia lên mặt đất, ngón tay chạm vào dây an toàn của xe, bật cò báo động khẩn.
Tiếng còi vang lên, âm thanh thói dội như tiếng trống giãi bào, khiến mọi người xung quanh quay nhìn. Họ nhìn thấy Minh đứng giữa ngã tư, trong khi Cụ Liên vẫn ôm chặt túi, nước mắt chảy dày trên má.
“Đừng dám chạm vào cô ấy nữa!” Minh thốt lên, tim đập nghẹt thở.
Của súng rơi rụng, kẻ còn lại vung tay hớn hức, la hét: “Mày không thể thắng!”
Minh lao tới, nắm lấy cổ tay hắn, xoắn mạnh, làm cho người đàn ông quật gãy. “Cầm tay lại, không còn đường chạy!”
Cụ Liên, gãi rách mũi, thở hổn hển: “Cảm ơn cháu! Cháu… cứu cháu!”
Minh gật đầu, nhấn phanh xe, dừng lại ngay trước tiệm ăn nhanh trên Đường Lê Văn Sỹ, một luồng khói mỏng từ bếp mở phun lên mặt họ. “Cô Liên, túi tiền vẫn an toàn,” anh nói, tay còn run rẩy khi tháo kẹo khô khỏi túi.
Hai kẻ áo nâu đang ngã quỵ, tay còn bám vào đất, mắt họ tràn ngập sợ hãi. “Mày… sẽ trả thù, nghe này!” một trong số họ hûm lên, cố gắng đứng dậy.
Minh không đáp lời, chỉ ném một cú ngón tay lên trời, như muốn xua tan bóng tối đang bao trùm. “Lại nữa, không còn nơi nào an toàn cho mày!”
Cụ Liên nhấp nhô, nước mắt đầm đìa, nhưng khuôn mặt dần nở ra một nụ cười yếu ớt. “Con đã làm được… con đã bảo vệ cháu,” cô thở dài.
Minh nhìn về phía ngã tư, nơi ánh sáng đèn giao thông vẫn chưa chuyển sang màu xanh. “Chúng ta phải chạy tới Quận Bình Thạnh, còn không có thời gian để chần chừ.”
Cụ Liên gật, mắt tìm lấy đoạn đường còn lại trên bản đồ cũ mà cô giữ trong túi. “Đúng, còn 10 phút nữa, chúng ta sẽ tới sân bay, nơi tài liệu quan trọng đang chờ.”
Minh bật còi, tiếng hô vang vọng, khiến kẻ cướp còn lại lùi lại, chạy trốn trong một góc tối. “Đừng có nghĩ tới lần sau!” anh la, mắt sáng lên quyết tâm không thể khuất phục.
Xe Vios rúc rích lại, lăn bánh lên con đường đang rải đầy nhựa đường chảy như lửa, kéo theo Cụ Liên, Minh và những hy vọng còn sót lại trong không khí Sài Gòn nặng nề.
Cảnh sát rải khắp con phố, chiếc xe hơi màu trắng lướt đến phía sau ngã tư đèn đỏ, đèn giao thông còn đỏ chầm chậm chuyển sang xanh. Đèn chiếu sáng lấp lánh trên lớp nhựa đường nóng chảy, phản chiếu lấp lánh như lưỡi dao.
Tiếng còi xe cảnh sát rít lên, xen lẫn tiếng huýt sáo “Cứu giúp ngay!” vang vọng, nổ bật từ miệng loa xe. Ánh đèn pha rực rỡ chiếu vào khuôn mặt hai kẻ áo nâu, khiến họ chùn bước, tay nắm chặt trong khi mắt lộ vẻ hoảng sợ.
“Hết rồi! Đừng có bám!” Minh hét lên, tiếng thở dài nặng nề trong lồng ngực, mắt bám chặt vào người cầm súng đang cố gắng đứng dậy.
“Kẻ đấy…đừng có…!” Cụ Liên gào lên, giọng run rẩy nhưng kiên quyết, tay vẫn nắm chặt túi tiền như muốn bảo vệ cả đời.
Một cảnh sát nhanh chóng hạ cánh, tăng tốc tới vị trí kẻ cướp thứ nhất, tay nắm thắt cổ tay, kéo người đàn ông ngã xuống đất, tiếng bầm dập lặng thở.
“Bên dưới, thả tay ra!” cảnh sát ra lệnh, giọng cứng rắn, đồng thời nhấn nút bật còi báo động, âm thanh càng lúc càng dồn dập, khiến mọi người quanh ngã tư quay đầu nhìn.
Kẻ cướp còn lại, với súng đã mất, chợt tự dưng rụt rè. “Đừng…đừng…!” anh lẩm bẩm, chân run bước lùi, mắt nhìn thấy ánh đèn và mặt người hùng thanh niên phía trước.
“Cút ngay, không còn đường thoát!” Minh gào, giọng vang dội qua tiếng còi, tiếng thở hổn hển của mình hòa lẫn vào âm thanh giao thông bận rộn.
Cảnh sát lùi tới, vây quanh kẻ còn lại, một người cầm gậy gỗ, một người cầm súng nhưng đã rút đạn. “Bạn sẽ không bao giờ thoát được,” người cảnh sát nói, mắt lướt qua Cụ Liên, rồi quay sang Minh.
“Cảm ơn cháu, cháu là người duy nhất cứu cháu,” Cụ Liên nghẹn ngào, nhưng trong giọng vẫn vang lên một niềm tin chắc chắn.
Minh gật đầu, rượt nhanh chiếc Vios cũ, xe vẫn còn bỏ qua tiếng gầm của động cơ vì điều hòa tắt, nhưng vẫn có thể lao nhanh trên lớp nhựa đường nhấp nhô.
“Đến Quận Bình Thạnh, còn ít hơn mười phút nữa,” Minh nói thầm, tay luân chuyển vô lăng, ánh mắt dõi theo chiếc xe cảnh sát dẫn kẻ cướp đi.
Tiếng còi xe cảnh sát dừng dần, tiếng rao khẩn trỗi dậy, tiếng rao “Cứu giúp ngay!” vẫn vang vọng trong không gian, kéo theo cảm giác an toàn dần lan tỏa.
Cứu rồi! Cái túi tiền rơi toan trên vỉa hè, rắc nhẹ hai con xu cào.
“Đây, cô ạ!” Minh vung tay, cúi xuống nhặt túi, hơi thở dứt mệt.
Cụ Liên lặng một giây, rồi bật lên một tiếng cười yếu ớt, tiếng cười như kẹt trong hơi thở. “Cảm ơn cháu, cháu đã cứu tôi.”
“Không có gì ạ,” Minh đáp, giọng rung nhẹ, ánh mắt dõi theo người áo nâu cuối cùng đang lùi bước, tay run rinh rinh, bỏ chạy vào góc phố tối.
“Bọ! Đánh mất mọi cơ hội!” người cảnh sát đầu gối gạt rác, rút súng ra, mắt không rời người đang trốn.
“Cút!” Minh hét lên, giọng vang lên giữa tiếng còi xe và tiếng chuông xe buýt. “Không còn đường thoát!”
Kẻ cướp dừng lại, quay lại nhìn Minh, mắt rực lên sự hoảng sợ. “Tôi…không biết làm sao…”
“Thôi, bỏ lại rồi,” Minh bảo, bước tới gần hơn, tay nắm chặt túi tiền, đặt lên vai Cụ Liên.
Cụ Liên sờ vào túi, mắt ngấn lệ, rồi mỉm cười gượng: “Lần này…cô sẽ không phải lo lắng nữa.”
“Chúng ta…đi đến Quận Bình Thạnh sớm thôi,” Minh nhắc, xoay đầu nhìn đồng hồ trên vô-lăng Vios cũ, kim mũi giờ chỉ còn mười phút nữa.
Xe cảnh sát lăn bánh, vẽ vòng trả lại đường cho Minh.
Xe Vios gầm lên, điều hòa vẫn tắt, nhiệt độ trong xe lên cao như nhựa đường nóng chảy dưới ánh nắng Trưa Sài Gòn. Minh siết chặt vô-lăng, ngón tay trắng lên vì căng thẳng.
“Cảm ơn cô, thực sự là người hùng ngày hôm nay,” Minh nói, giọng ấm áp hơn, dù hơi ngập trong tiếng gió thổi qua các tòa nhà.
“Cứa Tôi…cháu đã khiến tôi tin lại vào người tốt,” Cụ Liên thở dài, mắt dõi xa rời khỏi đường phố.
Hai người rời khỏi bến xe Miền Đông cũ, dọc theo những dải nhiệt dội trên mặt đường, hướng về Quận Bình Thạnh—nơi an toàn, nơi họ sẽ tiếp tục cuộc hành trình.
Minh đã bật còi khá mạnh, tiếng vang lên dọc theo đại lộ rực rỡ dưới nắng đập. Xe Vios cũ chầm chậm rời bến xe Miền Đông, để lại làn khói mờ mịt trên mặt đường nóng chảy.
Cụ Liên nắm chặt túi tiền, mắt cô đẫm lệ nhưng ánh nhìn dần ổn định. “Con ạ, đưa cháu tới bệnh viện nhanh lên,” cô khẽ thì thầm, giọng nghẹn ngào.
Minh gật đầu, đầu tay bám chặt vô-lăng. “Chúng ta sẽ tới quầy cấp cứu ngay. Đừng lo, tôi sẽ ở đây chờ cho con của bạn ổn.” Anh rón rén thở vào tiếng gió hầm hầm, nhấn ga nhẹ.
Hai kẻ áo nâu xuất hiện ở góc đường, khuôn mặt họ ướt mồ hôi vì nắng và nỗi lo. Một trong số họ, tay còn còn cầm chiếc điện thoại, mắt dàn trải như muốn dò tìm cơ hội cuối cùng.
“Đợi đã!” một trong họ hét lên, dường như đã quyết định không từ bỏ.
Minh quay nhanh đầu, ánh mắt bắn phá ánh mặt trời. “Các người không có quyền nghịch vụ ở đây!” Anh hô to, giọng vang lên như tiếng sấm rền. Người áo nâu thứ nhất bước tới, tay nắm chặt chiếc túi xách, môi chuột rít.
“Cứ đưa lại tiền, sẽ không có chuyện nào xảy ra,” kẻ thứ hai gầm lên, nhưng cánh tay run rẩy không đủ sức giữ vững.
Minh không chần chừ, đạp mạnh bàn đạp. Xe Vios lao vào phía trước, cản nhau như mũi tên bắn ra. Đột nhiên, chiếc xe của kẻ áo nâu—một chiếc motor cũ—bị va chạm vào cột đèn đỏ đứng ở ngã tư. Tiếng kim loại rơi ráo trào, phá tan không khí căng thẳng.
“Đừng di chuyển nữa!” Minh la, kéo tay chặn lại Cụ Liên. Họ vừa qua cột đèn, ánh sáng lúc chớp, loang lên khuôn mặt mọi người.
Cụ Liên bật khóc, nhưng nhanh chóng bình tĩnh: “Dừng lại! Đừng để hắn…”
Minh khẽ mở cửa, nhón chân ra ngoài, ánh nắng bốc lên mặt mày hắn. “Bạn đã dám tấn công người già và trẻ con, giờ đòi trả lại? Thôi được rồi,” anh nói, ném một chiếc gối bảo hiểm vào tay kẻ áo nâu, làm hắn ngã gục.
Kẻ áo nâu thứ hai hoảng hốt, kéo người bạn ra khỏi dầm xe, lặng lẽ bước lui. “Thôi! Đừng kéo nữa!” anh la, rồi bỏ chạy về phía ngã ba phía sau, trong khi vệt áo nâu còn lại trượt bám vào thảm nhựa đường, gãy gối rơi hạt.
Minh ném chai nước suối vào đầu người còn lại, khiến hắn gục ngã. “Mày sợ hãi quá!” Minh bực mình, vừa kéo Cụ Liên lên ghế sau.
“Cảm ơn cháu,” Cụ Liên nghẹn lời, tay vuốt nhẹ vào lưng Minh. “Cứu cháu không chỉ cho cháu tiền mà còn cho con cháu một cuộc sống mới.”
Minh cười chua: “Không có gì phải lo, cháu sẽ ở đây chờ cho con của cháu ổn.” Anh ngồi lại, mắt liếc qua đồng hồ trên vô-lăng, kim chỉ còn mười phút. Đèn giao thông chuyển sang màu xanh, xe Vios chậm rãi đưa họ qua ngã tư, hướng thẳng tới bệnh viện Quận Bình Thạnh.
Tiếng còi xe cứu thương vang lên xa xa, hòa vào tiếng rao bán gạo trên phố. Trời vẫn nóng bừng, nhưng trong khoang xe, Minh cảm nhận được một luồng yên tâm lan tỏa, như hơi thở nhẹ nhàng sau cơn bão.
Minh dừng xe trước ngân hàng Quận Bình Thạnh, bánh xe khua lên tấm phố ướt sệt dưới cơn mưa nhẹ. Anh mở cửa, bước ra, chân ướt chân nhác, ướt đẫm những vết bùn của những tháng ngày gian khổ. Hơi thở anh hòa lẫn vào tiếng rơi tí tách của những giọt mưa, vang lên như tiếng trống gõ nhịp lòng.
“Cụ Liên, con sẽ mang tiền về cho cháu nhanh,” anh thì thầm, nhưng tiếng vọng của mình chỉ là một lời hứa mỏng manh trên không gian lạnh lẽo.
Cụ Liên ngồi trên ghế sau, mắt ngấn lệ, người cầm tay bé rộn tiếng run rẩy. “Cảm ơn cháu, con ạ,” cô thì thầm, nhìn Minh dần chìm vào đám mây mưa.
Đột nhiên, tiếng còi xe cảnh sát vang lên, ánh đèn xanh quay vòng quanh khu phố. Hai kẻ áo nâu – bây giờ là chỉ là bóng hình hờ hững – xuất hiện ở cuối con đường, mắt họ bỗng sáng lên cầm trong tay một túi giấy nhăn nheo, dường như chưa kịp chạy trốn.
“Đừng quay lại! Đừng có làm gì sai nữa!” Minh hét lên, giọng vang lên giữa tiếng mưa.
“Chúng tôi chỉ muốn sống,” kẻ áo nâu thứ nhất đáp, giọng run rẩy như lá cây trong gió.
Minh liếc mắt sang Cụ Liên, rồi quay lại phía kẻ áo nâu, ném một chiếc áo mưa cũ ra. “Đừng để mình rơi vào bóng tối mãi,” anh nói, tiếng nói ấm áp như lửa trại trong đêm.
Hai kẻ áo nâu ngập ngừng, rồi lặng lẽ rời đi, để lại túi giấy vơi trên nền đường ướt. Minh cúi xuống, nhặt lên, mở ra. Bên trong là một tờ giấy ngân hàng, một phần lợi nhuận đã được cất giữ. Anh nhìn vào, rồi nhắm mắt lại, thở dài.
“Ngày mai sẽ khác.” Minh thì thầm, ánh mắt dán vào tòa nhà ngân hàng, ánh sáng le lói qua những giọt mưa.
—
Cơn mưa tiếp tục rơi nhẹ, bức màn xanh dần dày lên thành phố. Minh đứng ấy, không còn là người chạy trốn, mà là người đang dần tìm lại chính mình. Những giọt mưa rơi trên khuôn mặt, mỗi giọt như một lời nhắc nhở rằng mọi tội lỗi và sai lầm đều có thể rửa sạch bằng sự hối cải và hành động đúng đắn. Cụ Liên, với nụ cười mệt mỏi, nhìn con cháu bé nhỏ vào trong xe, cảm nhận được niềm tin đang dần hồi sinh trong tim người trẻ.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, Minh nhớ lại những ngày đêm cháy bùng trong con người mình, những lúc bất công dường như vô tận. Nhưng hiện tại, dưới cơn mưa dịu êm, anh nhận ra rằng sức mạnh thực sự không nằm ở bạo lực hay tiền bạc, mà ở khả năng tha thứ, ở quyết tâm không để quá khứ chi phối tương lai. Họ đều là những mảnh vỡ của một bức tranh lớn hơn: một xã hội cần những con người dám đứng lên, dám nhận lỗi và dũng cảm thay đổi.
Tiếng mưa giảm dần, để lại hương thơm của đất ướt và hy vọng. Minh nắm chặt tay mình, nhìn về phía ngân hàng, rồi quay lại phía Cụ Liên và con cháu, bước vào trong xe. Động cơ rầm rầm, họ rời khỏi phố, mang theo hương ấm của sự quyết tâm và lời hứa rằng ngày mai, mọi thứ sẽ khác.