Về sớm b/ắ/t quả t/a//ng vợ dội nước mẹ già, cái kết gây s/ố/c
Người chồng sững sờ tại chỗ, đôi chân như đóng đinh xuống nền gạch ướt. Bàn tay vẫn nắm chặt cán vali, khớp ngón tay trắng bệch vì siết quá lực, quai vali in hằn vào lòng bàn tay. Mắt Người chồng trợn trừng, gân xanh nổi đầy thái dương, ánh nhìn sắc lạnh dán chặt vào Người vợ, giọng run rẩy, hổn hển bật lên câu hỏi:
– Mày dám dội nước vào mẹ tao?
Người vợ vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh, môi nhếch nhẹ đầy mỉa mai, tay chống nạnh, người lắc lư nhẹ đầy ngạo mạn. Giọng cô ta sắc lạnh, chẳng chút hối lỗi, vang lên đầy thờ ơ:
– Anh làm gì mà gào thét, bà ấy dơ quá không chịu được!
Người chồng cảm thấy máu dồn nhanh lên não, tiếng tim đập trống ngực dội thẳng vào màng nhĩ. Cơn phẫn nộ tột độ thiêu đốt từng thớ cơ, lấn át cả sự sững sờ ban đầu, khiến cơ thể run lên bần bật.
Người chồng đột ngột buông cán vali, chiếc vali nặng nề rơi xuống sàn gạch ướt phát ra tiếng “cộc” đanh gỏng. Chưa đợi vali lăn hết đà, Người chồng đã lao vút tới chỗ Mẹ chồng, quỳ xuống đất đỡ Mẹ chồng dậy.
Mẹ chồng run bần bật, đôi bàn tay gầy guộc bám chặt lấy cánh tay Người chồng đến mức móng tay in hằn lên da thịt. Nước mắt hòa lẫn nước đọng trên mặt hằn đầy vết nhăn, mái tóc bạc bết nước ép sát vào da đầu, bộ quần áo mỏng dính dính chặt vào người khiến Mẹ chồng trông càng nhỏ bé, yếu ớt. Giọng Mẹ chồng run rẩy, yếu ớt: “Con ơi, mẹ không làm được gì hết…”
Người vợ đứng tựa vào khung cửa bếp, nhìn cảnh đó vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh, tay chống nạnh, môi nhếch nhẹ đầy mỉa mai. Giọng Người vợ sắc lạnh, chẳng chút hối lỗi: “Em dội nước cho bà tỉnh ra. Dơ bẩn quá, chịu không nổi!”
Người chồng ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào Người vợ, lồng ngực nhói đau dữ dội. Cơn phẫn nộ tột độ trước đó dần bị thay thế bởi nỗi đau xé ruột khi nhìn thấy cảnh tượng Mẹ chồng run lẩy bẩy trong bộ dạng thảm thương.
Người chồng khẽ đỡ Mẹ chồng dựa vào tường cho vững, phủ vội tấm khăn mặt khô bên cạnh lên mái tóc bạc ướt sũng của Mẹ chồng, rồi đứng thẳng dậy, xoay người hướng về phía Người vợ.
Bàn tay phải của Người chồng giơ vun vút lên, định giáng thẳng vào má Người vợ, nhưng chỉ cách làn da lạnh tanh của Người vợ chưa đầy một tấc, Người chồng kịp thời ghìm lại, cổ tay run rẩy vì kìm nén hơi đau.
Người chồng nghiến chặt hàm, kẽ răng bật ra từng tiếng đầy phẫn uất: “Mày biết bà ấy là mẹ tao không? 70 tuổi rồi mày còn ngược đãi thế?”
Người vợ vẫn tựa lưng vào khung cửa bếp, tiếng cười nhạt bật ra từ khoé môi, tay phải giơ lên chỉ thẳng vào phía Mẹ chồng đang run bần bật: “Mẹ anh? Bà ấy làm gì chả sai, lau sàn còn làm ướt hết chân bàn ghế! Bà già rồi mà còn lề mề, lau cái nền cũng không xong!”
Sự ghê tởm tột độ trào lên trong lòng Người chồng. Người vợ của Người chồng – kẻ Người chồng tin tưởng gửi gắm Mẹ chồng suốt 6 tháng chạy dự án gấp ở miền Nam – lại chính là kẻ tàn nhẫn đày đọa người già yếu đến mức ấy.
Người chồng chưa kịp buông tiếng chửi rủa, thì một bàn tay gầy guộc, run rẩy đã chộp lấy cổ tay anh. Mẹ chồng nhếch đôi môi tái nhợt, nước mắt hòa lẫn với nước trên gương mặt nhăn nheo, bà lắc đầu nức nở.
Mẹ chồng nghẹn ngào, giọng yếu ớt nhưng đầy vẻ tội lỗi: “Con đừng mắng con dâu… bà già rồi, làm việc chậm… lỗi tại mẹ, tại mẹ không khéo…”
Lời bà như một nhát dao cứa vào tim Người chồng. Anh lập tức gạt phăng cánh tay đang đưa lên, vòng tay ôm chầm lấy người mẹ gần 70 tuổi đang run bần bật. Mùi ẩm mốc của nước bẩn và mùi hôi của mồ hôi bốc lên xộc vào mũi anh. Anh nhìn rõ mái tóc bạc bết nước dính chặt vào da đầu, bộ quần áo mỏng dính thấm đẫm nước khiến bà trông nhỏ bé và khốn khổ vô cùng. Trong lòng Người chồng, nỗi thương xót chợt trào lên mạnh mẽ, biến thành sự phẫn nộ dữ dội hướng về phía người vợ vô tâm kia.
Người vợ vẫn tựa lưng vào khung cửa bếp, đôi mắt lạnh tanh nhìn xuống mẹ con anh như thể họ là những vật thể xa lạ. Không một chút hối lỗi, không một câu xin lỗi, thậm chí nụ cười mỉa mai vẫn giữ nguyên trên khoé môi cô ta.
Người chồng siết chặt vai mẹ, ánh mắt anh như tia chớp giáng thẳng vào người vợ: “Mày nhìn xem! Bà ấy là mẹ tao, bà ấy đang van xin mày kia kìa! Trong lòng mày có còn chút tình người nào không hả?”
Người vợ nhướn mày, thản nhiên đáp lại, giọng điệu sắc lạnh: “Anh chồng yêu quý, em dội nước cho bà tỉnh ra thôi. Dơ bẩn quá, chịu không nổi! Anh đi vắng nửa năm, về nhà chưa kịp thay đồ đã hùng hổ hỏi tội vợ, anh nghĩ bà ấy là vàng hay sao?”
Người chồng nghiến răng ken két, cảm giác ghê tởm dâng lên tột độ. Hóa ra, suốt 6 tháng qua anh gồng mình gánh chịu áp lực dự án gấp ở miền Nam, tin rằng mọi thứ ở nhà vẫn êm đẹp, nào ngờ sự thật lại trần trụi và tàn nhẫn đến thế. Mẹ già bị vợ con hành hạ, còn kẻ hành hạ lại chẳng thèm chớp mắt trước nỗi đau của người khác.
Người chồng hít sâu, ép cơn giận đang bùng phát xuống tận đáy lòng, quay sang phía Mẹ chồng. Bà vẫn run bần bật, mái tóc bạc bết nước dính chặt vào da đầu, bộ quần áo mỏng dính thấm đẫm nước khiến bà trông nhỏ bé hơn bất kỳ lúc nào. Người chồng nhẹ nhàng luồn tay dưới nách bà, dìu bà từng bước nhỏ tới chiếc ghế sofa ở góc phòng khách. Mẹ chồng cố gắng bước theo, đôi chân run rẩy khó nhọc, nước từ mép áo nhỏ giọt xuống nền gạch, để lại những vệt ướt mờ.
Khi Mẹ chồng ngồi xuống, Người chồng lập tức với lấy chiếc khăn khô để sẵn trên bàn, nhẹ nhàng lau khô từng lọn tóc bạc cho bà. Ngón tay Người chồng chạm vào da đầu lạnh ngắt của Mẹ chồng, lòng Người chồng thắt lại đau nhói. Giọng Người chồng dịu hẳn, không còn sự gắt gỏng lúc nãy, chỉ còn nỗi lo âu tràn đầy: “Mẹ không sao chứ? Sao con đi vắng có chuyện gì mẹ không nói với con?”
Mẹ chồng khẽ rùng mình khi nghe tiếng hỏi, đôi mắt già nua liếc nhanh về phía Người vợ vẫn đang đứng tựa khung cửa bếp với vẻ mặt lạnh lùng, rồi lập tức cúi gằm mặt xuống, đôi bàn tay gầy guộc bấu chặt vào mép khăn trải ghế cho đến khi các đốt ngón tay trắng bệch. Bà lắc đầu nguầy nguậy, môi mấp máy khẽ khàng nhưng không dám thốt ra một lời nào, sự sợ hãi bao trùm lấy toàn bộ cơ thể nhỏ bé ấy.
Người chồng bỗng siết chặt nắm tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Người chồng ngước nhìn Người vợ vẫn đứng tựa khung cửa bếp, đôi mắt lạnh tanh như không có chuyện gì xảy ra. Giọng Người chồng trầm xuống, nặng nề như đá đè: “Ra ngoài nói chuyện.”
Người vợ hất hàm lên, nhếch mép cười mỉa mai, thản nhiên thừa nhận: “Em dội nước cho bà tỉnh ra. Dơ bẩn quá, chịu không nổi! Có gì thì ra ngoài nói, đừng làm phiền bà già ấy thêm.”
Rồi Người vợ xoay người bước thẳng ra cửa chính, guốc cao gõ lách cách trên nền gạch ướt. Người chồng liếc nhanh Mẹ chồng một cái, thấy Mẹ chồng vẫn run bần bật, đôi mắt mở to nhìn Người chồng với vẻ sợ hãi, rồi Người chồng bước theo Người vợ ra sân.
Khi vừa bước qua ngưỡng cửa, Người chồng ngoảnh lại, vung tay đóng sầm cánh cửa gỗ lại. Tiếng cửa đóng “RẦM” vang lên chấn động cả căn nhà, khóa cửa tự động chốt lại, ngăn cách hoàn toàn không gian bên trong và bên ngoài.
Bên trong phòng khách, Mẹ chồng giật mình thót người khi nghe tiếng cửa đóng. Mẹ chồng ngồi thừ người trên ghế sofa, đôi mắt già nua mở to nhìn chằm chặp vào cánh cửa gỗ kín mít, tay vẫn bấu chặt mép khăn trải ghế đến mức đốt ngón tay trắng bệch. Mẹ chồng lo lắng cho Người chồng, sợ Người chồng sẽ bị Người vợ mắng chửi, sợ hai người cãi nhau to tiếng, tim Mẹ chồng đập thình thịch trong lồng ngực gầy guộc, run rẩy không ngừng.
Nắng chiều hắt bóng dài của Người chồng và Người vợ xuống nền gạch sân nhà. Tiếng guốc cao của Người vợ còn vương chút nước từ căn nhà vừa đóng sầm, kêu lách cách đều đều khi Người vợ dừng bước giữa sân.
Người chồng đứng cách Người vợ ba bước, bàn tay vẫn còn siết chặt đến mức gân xanh nổi lên rõ mồn một. Sáu tháng Người chồng lặn ngụp ở các công trường miền Nam, chịu áp lực tiến độ dự án, hợp đồng tiền bạc, mỗi tối gọi điện về chỉ nghe giọng bình thản của Mẹ chồng và Người vợ, ngỡ rằng mọi thứ ở nhà vẫn êm đẹp. Giờ đây thực tế phũ phàng hiện ra ngay trước mắt, khiến giọng Người chồng trầm xuống, nặng nề như đá đè:
“6 tháng nay mày đối xử với mẹ như thế này hả?”
Người vợ khoanh tay trước ngực, hất cằm lên đầy ngạo mạn, chẳng thèm né tránh ánh mắt sục sôi giận dữ của Người chồng:
“Chứ mẹ anh làm việc chả được bao nhiêu, ăn thì nhiều, phiền phức lắm!”
Người chồng chớp mắt, cảm giác đầu óc ong ong. Người vợ đứng trước mặt Người chồng, mái tóc búi gọn, váy áo chỉnh tề, khoanh tay hất hàm đầy hống hách – hoàn toàn khác với Người vợ hiền lành, nhẫn nhịn Người chồng từng sống chung suốt mấy năm qua. Người chồng bỗng thấy xa lạ đến rợn người, như thể chưa từng một ngày thực sự quen biết người phụ nữ này.
Người chồng bước vọt tới, tay phải giơ cao, ngón trỏ chỉ thẳng vào sát mặt Người vợ, khoảng cách gần đến mức Người vợ có thể cảm nhận hơi thở nóng rực phả vào da thịt. Gân xanh nổi lên dọc cổ tay Người chồng, giọng run lên bần bật, những tiếng nghẹn kẹt trong cổ họng.
“Mày biết tao đi làm cực khổ vì ai không? Để có tiền lo cho mẹ, cho nhà mà mày lại đối xử với bà ấy thế này!”
Người vợ lùi nửa bước, tránh cái ngón tay chọc mạnh vào không trung, bờ môi nhếch lên nụ cười mỉa mai, đôi mắt sắc lạnh liếc qua căn nhà phía sau. Ở góc bếp, Mẹ chồng vẫn ngồi bệt dưới nền gạch ướt, tóc bạc bết nước, quần áo mỏng dính dính chặt vào người, run bần bật từng cơn.
“Tiền? Tiền anh gửi về có thấm vào đâu so với việc phải chăm bà già ấy!” Người vợ cười khẩy, tiếng guốc cao gõ lạch cạch trên nền gạch ướt. “Mỗi tháng anh gửi về mấy triệu, có đủ đền bù cho công em bỏ ra để dọn dẹp sau bà ta không? Sáng nay bà già rồi mà còn lề mề, lau cái nền cũng không xong, dơ bẩn lênh láng khắp nhà!”
Hình ảnh Mẹ chồng ngã khuỵu dưới sức nước dội mạnh từ tay Người vợ hiện rõ trong đầu Người chồng, tiếng kêu thét đau đớn của bà vẫn văng vẳng bên tai. Người chồng siết chặt nắm đấm, kẽ móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay đến mức chảy máu.
“Mày dội nước vào Mẹ chồng? Tao tưởng mày lo cho bà, tưởng mày hiền lành như ngày mới cưới, ai ngờ mày ác độc đến thế!”
Người vợ khoanh tay trước ngực, ngẩng cao đầu đầy ngạo mạn, chẳng thèm né tránh ánh mắt đỏ ngầu của Người chồng.
“Em dội nước cho bà tỉnh ra. Dơ bẩn quá, chịu không nổi! Sáng nay bà ta làm đổ can nước, lau mãi không sạch, em bảo ‘bà già rồi mà còn lề mề! Lau cái nền cũng không xong!’, bà ta còn cãi, em mới dội nước cho bà tỉnh người đấy!”
Người chồng phẫn nộ tột độ, gân cổ nổi xanh cuồn cuộn, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Người vợ như muốn thiêu rụi người phụ nữ trước mặt. Tiếng gầm gừ thoát ra từ cổ họng Người chồng, giống như một con thú bị xúc phạm đến tận cùng.
Người chồng bật người tới trước, cánh tay phải vung nhanh, tát nhẹ một cái vào má phải Người vợ. Tiếng “bốp” nhẹ vang lên trong căn nhà vắng lặng, đủ để làm Người vợ giật mình lùi nửa bước.
Người vợ sững sờ đứng im tại chỗ, hai tay ôm lấy má đỏ ửng, đôi mắt mở lớn nhìn Người chồng không tin nổi. Phía sau lưng, Mẹ chồng vẫn ngồi bệt dưới nền gạch ướt, tóc bạc bết nước, run bần bật từng cơn, đôi mắt già nua dán chặt vào đứa con trai duy nhất của mình.
Người chồng ghì chặt hàm, gân cổ vẫn còn nổi xanh cuồn cuộn, giọng đanh thép vang lên từng chữ:
“Mày là con người à? Bà ấy là mẹ tao, sinh ra tao, nuôi tao lớn, mày mà dám đụng vào bà ấy?”
Người vợ run rẩy, nước mắt trào ra không ngừng, khóc nức nở nhưng môi cứ cắn chặt, không thốt ra dù chỉ một lời xin lỗi.
Người chồng không buồn liếc nhìn vết ửng đỏ trên má Người vợ, quay người bước thẳng vào trong nhà. Gân cổ Người chồng vẫn còn nổi xanh cuồn cuộn, bàn tay to siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Người chồng tiến vào phòng ngủ chính, lôi từ gầm giường ra một chiếc vali nhựa cứng màu đen đã cũ, quăng mạnh lên mặt giường nệm rồi bật khóa mở nắp. Người chồng bước thẳng đến tủ quần áo của Người vợ, giật mạnh ngăn kéo gỗ, lấy vội từng món đồ – áo dài lụa, quần tây, áo khoác hàng hiệu, đôi giày cao gót – nhét thẳng vào vali không chút nương tay, quần áo nhàu nát chồng chất lên nhau không màng sắp xếp.
Giọng Người chồng lạnh tanh, vang lên từng chữ rõ ràng, âm thanh lạnh lẽo vọng khắp căn phòng: “Mày chuẩn bị đi ra khỏi nhà này, tao không cần người vợ như mày!”
Người vợ đứng sững tại chỗ ngoài sân, nghe rõ lời nói ấy, máu dồn mạnh lên óc. Người vợ lảo đảo chạy vào phòng ngủ, tóc tai xổ ra rối loạn, đôi tay run rẩy giằng lấy quai vali, móng tay dài cào xước mặt nhựa vali kêu ken két đầy chói tai.
“Anh điên rồi! Đây là nhà của anh à?” Người vợ gào thét, giọng khàn đặc vì khóc và phẫn nộ, đôi mắt đỏ hoe nhìn Người chồng đầy vẻ không tin nổi.
Người chồng dừng tay một giây, quay đầu nhìn thẳng vào mắt Người vợ, ánh mắt sắc lạnh không chút dao động, gân má vẫn còn nổi cục. Người chồng đẩy mạnh tay Người vợ ra, lực đẩy khiến Người vợ ngã ngồi xuống giường mềm, vali trượt khỏi tay Người vợ lăn xuống sàn.
Người chồng thầm nghĩ: “Từng ấy năm xa nhà, tối nào cũng nghe hai người nói mọi thứ bình yên, ai ngờ bà ấy lại tàn nhẫn với mẹ như thế. Không thể dung tha.”
Người chồng tiếp tục cúi xuống nhặt hộp mỹ phẩm của Người vợ quăng vào vali, tiếng nắp vali va vào nhau lách cách đều đều. Người chồng siết chặt quai vali, giọng vẫn lạnh như băng, không một chút lay chuyển: “Tiền mua căn nhà này là tao làm 6 tháng dự án gấp ở miền Nam gửi về, tiền sửa sang cũng là tiền tao vay ngân hàng trả góp. Mày chỉ ở đây ăn bám, ngược đãi mẹ tao, mày có tư cách gì đòi quyền lợi? Tao nói một lần nữa, chuẩn bị đi ngay, đừng để tao phải gọi người đến đuổi.”
Người vợ vẫn ngồi bệt trên giường, nước mắt chảy ròng ròng, miệng lẩm bẩm phản đối nhưng chẳng thốt ra được lời nào. Người chồng nhấc vali lên, bước qua Người vợ, đi thẳng ra cửa, nơi Mẹ chồng vẫn đứng tựa vào khung cửa gỗ, tóc bạc bết nước, run rẩy nhìn đứa con trai duy nhất của mình, đôi mắt già nua vẫn còn đọng vẻ sợ hãi.
Mẹ chồng bỗng giật mình tỉnh khỏi nỗi sợ, lảo đảo chạy vào giữa Người chồng và cánh cửa chính đang mở, hai bàn tay già nua đầy vết chai sần chộp lấy cổ tay Người chồng, nước từ tóc bạc nhỏ giọt lên mu bàn tay rắn chắc của Người chồng, lạnh buốt thấu da. “Con đừng đuổi nó đi, nó là vợ con, sau này còn có nhau!” Giọng Mẹ chồng khàn đặc, run rẩy, hơi thở dồn dập phả ra làn khói trắng mỏng trong gió chiều se lạnh. “Bà ấy chỉ nóng tính thôi, con đừng làm thế, bà ấy không chỗ nào để đi mà! Mẹ chịu khổ một chút không sao, miễn con có chỗ dựa về già là được!”
Người chồng lắc mạnh đầu, gân cổ vẫn nổi xanh cuồn cuộn, cố gắng lấy lực nhẹ thoát khỏi tay Mẹ chồng nhưng không dám giật mạnh làm bà ngã. “Mẹ không hiểu đâu, bà ấy không coi mẹ ra gì, con không thể để mẹ chịu khổ thêm!” Giọng Người chồng lạnh lùng, từng chữ rành rọt, ánh mắt sắc lạnh quét qua Người vợ đang đứng ở đầu hành lang phòng ngủ. “6 tháng con đi làm dự án gấp ở miền Nam, tối nào mẹ cũng nói mọi thứ bình yên, ai ngờ bà ấy lại dội nước vào mẹ, để mẹ ướt sũng run rẩy ngoài sân! Con không thể dung tha chuyện này, mẹ đừng van xin con nữa!”
Người vợ đứng tựa vào khung cửa phòng ngủ, ngón tay dài siết chặt mép gỗ đến mức trắng bệch, mặt tái mét nhìn về phía hai mẹ con. Đôi môi bà mấp máy muốn cãi lại, nhưng khi ánh mắt của Người chồng quay lại phía mình, bà lập tức cúi gầm mặt, không dám thốt ra lời nào. Vali nhựa cứng nặng trĩu trong tay Người chồng, quai da siết chặt làm các đốt ngón tay nổi gân trắng bệch. Gió chiều thổi qua, làm tà áo mỏng của Mẹ chồng bay nhẹ, bà run bần bật, hai tay vẫn đưa lên van xin Người chồng tha thứ cho Người vợ.
Người chồng hít một hơi thật sâu, cố nén cơn giận sôi sục trong lồng ngực. Hình ảnh Mẹ chồng ngã khuỵu, tóc bạc bết nước, quần áo mỏng dính run rẩy giữa sân vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí Người chồng. 6 tháng qua Người chồng đi làm dự án tiến độ gấp ở Miền Nam, tối nào cũng nghe Mẹ chồng và Người vợ nói mọi thứ bình thản, ai ngờ Người vợ lại dội nước vào Mẹ chồng, hắt hủi bà già gần 70 tuổi như thế.
Người chồng cẩn thận đặt chiếc vali nhựa nặng trĩu xuống nền gạch ướt, tiếng va chạm vang lên nhẹ nhàng. Người chồng nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay già nua của Mẹ chồng khỏi cổ tay mình, giọng trầm xuống nhưng vẫn đủ nhẹ nhàng với bà: “Mẹ đứng yên đây, con có việc cần giải quyết.”
Mẹ chồng giật mình, đôi mắt đục ngầu nhìn Người chồng, giọng vẫn run rẩy: “Con làm gì mà vội vàng thế? Đừng gọi điện cho ai, đừng ly hôn, bà ấy sẽ sửa sai mà… Bà ấy chỉ nóng tính thôi, con tha thứ cho bà ấy nhé!” Người chồng không đáp, lùi lại một bước, tay mò vào túi quần lấy chiếc điện thoại vẫn còn dính chút bụi xi măng từ công trường ở Miền Nam.
Màn hình điện thoại sáng lên, Người chồng lướt nhanh danh bạ, dừng lại ở số của vị luật sư đã soạn sẵn hồ sơ ly hôn cho mình từ tháng trước, khi những nghi ngờ về sự ngược đãi bắt đầu nhen nhóm. Tiếng chuông gọi điện vang lên trong không gian tĩnh lặng của căn nhà, Người vợ đang đứng tựa vào khung cửa phòng ngủ bỗng giật mình, ngẩng đầu nhìn về phía Người chồng, đôi mắt trợn trừng đầy hoảng loạn.
“Luật sư Tuấn, tôi đây, Người chồng.” Giọng Người chồng lạnh tanh, không chút cảm xúc, từng chữ rành rọt. “Làm thủ tục ly hôn ngay lập tức, tôi muốn nộp đơn vào sáng mai. Chia toàn bộ tài sản ưu tiên cho Mẹ tôi: căn nhà này, sổ tiết kiệm, cổ phần trong công ty, tất cả đều để tên bà ấy. Người vợ tôi không được hưởng đồng nào.”
Người vợ nghe rõ từng chữ, máu dồn lên mặt, tay siết chặt mép cửa phòng ngủ đến mức gãy cả móng tay sơn đỏ. Bà lao vút ra khỏi phòng ngủ, chân vấp phải gờ nền gạch ướt nhưng vẫn cố chạy nhanh về phía Người chồng, tiếng la hét vang vọng khắp căn nhà: “Anh không được ly hôn! Anh không có quyền!”
Người vợ vươn tay dài ngoẵng, cố gắng giật lấy chiếc điện thoại trên tay Người chồng. Người chồng lùi lại nửa bước, tay nâng điện thoại lên cao, mắt lạnh tanh nhìn thẳng vào gương mặt méo mó của Người vợ. “Tôi có đầy đủ bằng chứng bà ngược đãi Mẹ tôi, dội nước khiến bà ấy ngã khuỵu, run bần bật ngoài sân. Luật sư đã nắm rõ tình tiết, bà không có quyền ngăn cản.”
Người vợ gào thét, tay vung vẩy chực giật điện thoại, nhưng Người chồng chỉ đẩy nhẹ một cái, lực vừa đủ để Người vợ lùi lại mấy bước, ngã vào bờ tường hành lang. Đôi mắt của Người chồng vẫn lạnh tanh như băng, không chút dao động, dù Người vợ đang gào khóc, van xin trước mặt.
Tiếng gào thét của Người vợ vẫn còn văng vẳng trong không gian tĩnh lặng của căn nhà, nhưng Người chồng không thèm ngoảnh lại. Anh bước thẳng vào bếp, nơi nồi cháo trắng trên bếp gas đã bắt đầu sôi sùng sục, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ. Trong suốt sáu tháng làm dự án tiến độ gấp ở Miền Nam, chưa bao giờ anh thấy cái chảo, cái nồi lại trở nên nặng nề và xa lạ đến thế.
Người chồng gạt bớt bọt, đôi tay lấm lem bụi công trường nay khéo léo nấu nướng. Anh múc cháo ra bát, bộ đôi đũa nhựa cũ kỹ, một bát to, một bát nhỏ. Mẹ chồng đứng tựa vào khung cửa bếp, quần áo vẫn còn ẩm ướt, đôi mắt già nua rơm rớm nước mắt nhìn đứa con trai duy nhất. Bà thấy lòng đau như cắt khi nhìn Người chồng ân cần bưng bát cháo nóng đến bàn ăn, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của Người vợ đang đứng lặng lẽ ở ban công.
Thấy động tĩnh, cánh cửa phòng ngủ ở hành lang đột ngột đóng sầm lại. Tiếng chốt cửa “cạch” vang lên đầy mỉa mai. Người vợ đã chọn cách phong tỏa chính mình, không bước chân ra dù chỉ một bước để ăn bữa tối.
Người chồng kéo ghế, nhẹ nhàng dìu Mẹ chồng ngồi xuống. Anh cầm thìa, khuấy nhẹ bát cháo cho nguội bớt, giọng trầm thấp: “Mẹ ăn đi, để con múc thêm cho mẹ.”
Mẹ chồng đưa đôi bàn tay gầy guộc chắp lại, run rẩy nắm lấy tay áo con trai, nước mắt lăn dài trên má: “Con ơi, đừng vì mẹ mà ly hôn. Mẹ không sao đâu, mẹ vẫn đi lại được, bà ấy chỉ nóng tính thôi. Con đừng làm cái dại gì, mẹ van con đấy.”
Người chồng đặt thìa xuống, ánh mắt sắc lạnh giờ đây chỉ còn sự bao dung nhưng kiên định tuyệt đối. Anh nắm chặt đôi bàn tay gầy yếu của Mẹ chồng, cảm nhận rõ từng khớp xương dưới lớp da nhăn nheo.
“Mẹ yên tâm.” Người chồng nhìn thẳng vào mắt mẹ, từng chữ như khắc vào không gian. “Con sẽ lo cho mẹ suốt đời. Từ giờ về sau, mẹ không phải chịu một giọt nước nào dội lên người nữa đâu.”
Sáng sớm hôm sau, không khí trong căn nhà vẫn còn đọng lại sự ngột ngạt của buổi tối trước, nhưng bị xé toạc bởi tiếng kéo khóa vali sột soạt. Người vợ dồn hết quần áo, đồ đạc cá nhân vào những chiếc vali to đùng với những cử chỉ đầy phẫn uất. Mẹ chồng lặng lẽ ngồi bên bàn ăn, đôi bàn tay gầy guộc chống xuống bàn, ánh mắt dán chặt vào hành động dứt khoát của con dâu.
Người chồng từ trong phòng ngủ bước ra, vẻ mặt lạnh tanh, tay cầm bình nước rót đầy cốc cho Mẹ chồng. Anh không nói một lời, cũng không thèm nhìn về phía Người vợ đang tất bật dọn dẹp. Với anh, sự hiện diện của cô lúc này chỉ là một cái bóng cần phải rũ bỏ.
Người vợ lôi chiếc vali nặng nề lăn ra đến tận cổng. Một chiếc xe Grab đã đỗ sẵn bên ngoài. Trước khi bước lên xe, cô bất ngờ quay ngoắt lại, ánh mắt đầy sát khí nhìn thẳng vào Người chồng và Mẹ chồng đang đứng ở sân.
Người vợ: “Sau này các người sẽ hối hận!”
Giọng cô đanh thép, vang vọng trong khoảng sân nhà vắng lặng, mang theo sự thù hận tột độ.
Người chồng vẫn giữ nguyên tư thế, thậm chí không buồn chớp mắt. Anh thản nhiên dìu Mẹ chồng đứng dậy, nhẹ nhàng kéo tay bà vào trong nhà. Chiếc cửa sắt khép lại sau lưng họ, cắt đứt hoàn toàn sự liên kết cuối cùng với người phụ nữ vừa bước lên xe. Tiếng động cơ xe Grab rú ga rời đi, để lại một khoảng không tĩnh lặng tuyệt đối nơi Người chồng đang nắm lấy bàn tay run rẩy của Mẹ chồng.
Người chồng dìu Mẹ chồng ngồi xuống chiếc ghế mây quen thuộc bên hiên nhà, mớm cho Mẹ chồng ngụm nước ấm vừa rót sẵn. Bàn tay gầy guộc của Mẹ chồng siết chặt lấy cổ tay Người chồng, môi bập bẹ định nói gì đó nhưng chỉ ú ớ chưa thành lời.
Người chồng nhẹ nhàng xoa dịu lưng Mẹ chồng, thầm quyết định: Phải nghỉ việc gấp để ở lại chăm sóc Mẹ chồng.
Một tuần trôi qua kể từ ngày Người vợ dọn đồ rời đi. Sáng sớm, Người chồng mở laptop gửi đơn xin nghỉ việc tại dự án Miền Nam, đồng thời gửi hồ sơ ứng tuyển cho vị trí kỹ sư xây dựng tương đương tại công ty chi nhánh địa phương chỉ cách nhà riêng vài cây số. Chỉ nửa ngày sau, cả hai nơi đều gửi phản hồi đồng ý.
Người chồng bước ra hiên, nhìn Mẹ chồng đang nhón chân thu dọn mấy chiếc lá khô trên sân, má Mẹ chồng hơi hồng lên, nụ cười hiếm hoi nở trên môi.
Người chồng: “Mẹ nghỉ ngơi đi, mấy việc đó con làm sau.”
Mẹ chồng lắc đầu, giọng còn yếu nhưng đã có chút sức sống: “Bà làm được, con đi làm mệt rồi.”
Người chồng: “Vừa rồi sếp bên chi nhánh dưới này gọi, đồng ý cho con về làm rồi. Từ nay con đi làm về chỉ mười lăm phút là tới nhà, tiện chăm sóc mẹ.”
Mẹ chồng ngẩng lên, mắt bà sáng rực, tay vội vàng vén mớ tóc bạc lưa thưa sau tai: “Thật không con? Mẹ… mẹ không phiền con chứ?”
Người chồng ngồi xuống bên cạnh, nắm lấy bàn tay gầy của Mẹ chồng: “Con nghỉ việc bên đó rồi, từ nay không đi nữa. Mẹ vui là con an tâm rồi.”
Mẹ chồng gật đầu, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt Người chồng, nụ cười nở rộng hơn, để lộ mấy chiếc răng đã mẻ từ lâu.
Mỗi chiều sau đó, Người chồng đi làm về, vừa bước qua cổng sắt là đã thấy Mẹ chồng ngồi thập thõm trên chiếc ghế mây hiên nhà, tay chống cằm nhìn lối đi vắng. Thấy bóng Người chồng xuất hiện, Mẹ chồng vội vàng đứng dậy, lảo đảo chạy ra cổng, miệng gọi í ới: “Về rồi à? Mẹ nấu canh xương nóng hổi đây.”
Người chồng dừng xe, nở nụ cười xoa đầu Mẹ chồng, lấy trong cốp xe ra gói bánh chưng vẫn còn ấm do đồng nghiệp biếu sáng nay: “Về rồi, mẹ đừng ra ngoài nắng nữa, vào nhà đi.”
Mẹ chồng ngoan ngoãn đi theo Người chồng vào bếp, tiếng cười nói của Người chồng và Mẹ chồng vang vọng trong căn nhà từng đầy ngột ngạt giờ bỗng nhẹ tênh.
Người chồng ngồi bên bàn ăn, nhìn Mẹ chồng múc canh vào bát cho mình, thầm nghĩ: Dù đã ly hôn với Người vợ, mất đi một cuộc hôn nhân, nhưng đổi lại Mẹ chồng được hạnh phúc, thế là đủ.
Batháng sau, tại sảnh tòa án, không khí ngột ngạt bao trùm. Người vợ xuất hiện trong bộ váy thiết kế đắt tiền, trang sức lấp lánh, tay khoác tay một người đàn ông trung niên có vẻ giàu có. Ngược lại, Người chồng mặc chiếc sơ mi trắng giản dị, dìu Mẹ chồng bước vào. Mẹ chồng trông đã khá hơn nhiều, má hồng hào, ánh mắt rạng rỡ khi nhìn con trai.
Người vợ nhìn thấy Người chồng, khóe môi nở một nụ cười đắc ý, thầm nghĩ: “Hắn vẫn nghèo rớt mồng tơi, chẳng thể so với người đàn ông bên cạnh mình bây giờ.”
Trong phòng xử án, thẩm phán nhanh chóng tuyên bố chấp thuận yêu cầu ly hôn. Tài sản chung được phân chia, nhưng Người chồng không đòi hỏi bất cứ thứ gì, chỉ muốn chấm dứt cuộc hôn nhân này càng sớm càng tốt.
Ngay khi tiếng búa gavel vang lên, Người vợ đột ngột gạt tay người đàn ông bên cạnh, chạy vội đến trước mặt Người chồng. Cô ta cúi đầu, giọng nói run rẩy đầy hối lỗi: “Anh à, em sai rồi, cho em cơ hội nhé? Em nhận ra mình đã lầm lạc. Em sẽ về nhà, sẽ chăm sóc mẹ chu đáo, anh đừng bỏ em…”
Người chồng dừng bước, phía sau là Mẹ chồng đang nắm chặt cánh tay con trai. Người chồng nhìn xuống Người vợ, ánh mắt lạnh lùng như nhìn một người dưng. Anh thầm nghĩ: “Những giọt nước lạnh lẽo dội vào mẹ ba tháng trước, cô ta nghĩ một lời xin lỗi có thể rửa sạch sao?”
Người chồng lắc đầu, giọng điệu bình thản nhưng cực kỳ dứt khoát: “Không còn cơ hội nào nữa. Hạnh phúc của mẹ là tất cả những gì anh cần.”
Nói rồi, Người chồng nắm chặt lấy bàn tay gầy của Mẹ chồng, xoay người bước thẳng ra cửa tòa án. Người vợ đứng đó, nhìn theo bóng lưng của Người chồng và Mẹ chồng khuất dần, lời van xin nghẹn lại trong cổ họng. Người chồng không hề ngoảnh lại, bước đi vững chãi dưới ánh nắng rực rỡ bên ngoài.
***
Bước ra khỏi cổng tòa án, luồng gió mát rượi của buổi chiều cuối thu thổi qua, mang theo hơi thở của sự tự do và bình yên. Người chồng nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ bé, nhăn nheo của Mẹ chồng đang nắm chặt lấy tay mình, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Ba tháng qua, kể từ ngày quyết định rời bỏ dự án lớn ở miền Nam để trở về, anh mới thực sự hiểu thế nào là hạnh phúc đích thực. Nó không nằm ở những hợp đồng tiền tỷ, cũng chẳng phải là sự sang trọng, hào nhoáng mà Người vợ đang theo đuổi. Hạnh phúc đơn giản chỉ là được nhìn thấy nụ cười trở lại trên môi Mẹ chồng, được nghe tiếng bà gọi tên mình mỗi khi chiều tà, và được cùng bà chia sẻ những bữa cơm đạm bạc nhưng ấm áp tình thân.
Cuộc hôn nhân với Người vợ đã khép lại, để lại những dư âm cay đắng về sự ngược đãi và vô tâm, nhưng đổi lại, nó mở ra một chương mới cho mối quan hệ mẹ con. Những vết thương lòng của Mẹ chồng dần được hàn gắn bằng sự chăm sóc tận tụy và tình yêu thương vô bờ bến của Người chồng. Anh nhận ra rằng, đôi khi việc buông bỏ những thứ không thuộc về mình không phải là thất bại, mà là một sự giải thoát. Sự trả thù ngọt ngào nhất không phải là oán hận hay trả đũa, mà là sống một cuộc đời tốt đẹp hơn, bình an hơn mà không cần sự hiện diện của những kẻ từng làm tổn thương mình.
Dưới ánh hoàng hôn nhuộm đỏ con đường, bóng hai mẹ con Người chồng dài thượt in trên mặt đường. Không còn những tiếng la hét, không còn những giọt nước lạnh lẽo dội vào tuổi già, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của tâm hồn và niềm tin rằng ngày mai, khi ánh nắng sớm mai chiếu qua hiên nhà, Mẹ chồng vẫn sẽ ngồi đó, mỉm cười chờ đợi con trai trở về. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây, nó thuộc về những giá trị thực sự, nơi tình thân là tài sản quý giá nhất mà họ có thể nắm giữ trọn đời.