Cô dâu mới cưới bị lộ bí mật đêm cưới, bác giúp việc cứu mạng, người chồng thì…
Cô dâu mới cưới đứng trong góc tối của căn nhà ngoại ô, mắt được bác giúp việc lâu năm buộc chặt bằng dây thừng mỏng. Đôi tay cô run rẩy, chiếc váy cưới vẫn còn ướt mồ hôi, lớp son chưa phai còn vương trên môi. Bầu không khí nặng nực, tiếng gió thổi qua khe cửa sổ khiến rèm lởm chởm.
Tiếng bước chân vang lên trên sàn gỗ cũ – một âm thanh nặng nề, chắc chắn như người đàn ông vừa mới bước ra khỏi cánh cửa sau của Nhà Gù. Tim cô dâu mới cưới đập rình rập, tiếng trống trong ký ức cứ vang lên như một cuồng phong.
— “Cô ở đâu?”— giọng chồng mới cưới vang lên, có chút căng thẳng, có tiếng sụp sùi của một người đang gìn cố gắng kiểm soát cơn giận.
Cô dâu mới cưới thầm nghĩ: Nếu anh đến, sẽ sao? Cô cảm nhận từng nhịp tim của mình dội vào cánh tay buộc mắt, sợ hãi tràn ngập, như một con thuyền lạc giữa bão táp.
Bác giúp việc lâu năm lặng lẽ đứng sau cánh tủ, tay nắm chặt một chiếc dao cột gỗ. Đôi mắt cô liếc nhìn vào khoảng trống, ánh sáng le lói vụt qua khe hở.
— “Đừng định vào,” bác thì thầm, giọng run rẩy nhưng rắn rỏi. “Nếu anh là kẻ tới để giết, cô sẽ không có cơ hội.”
Tiếng chân chồng mới cưới tiến lại gần hơn, tiếng gối giày chạm vào thảm dày vang lên đồng đều. Cô dâu mới cưới không thể nhìn thấy, chỉ nghe âm thanh và hít thở nặng nề của người đàn ông.
— “Làm ơn mở mắt ra, cô không nên trốn nữa.”— chồng mới cưới nói, giọng dày đặc cáu giận, nhưng trong đó còn lẫn một chút lo lắng, như đang tìm kiếm sự xác thực.
Cô dâu mới cưới rón rén kéo tay lên, gỡ dây buộc, nhưng vừa chạm vào mắt cô là ánh sáng chói lóa của đèn bàn bập bùng. Ánh mắt cô mở to, gặp ngay khuôn mặt người đàn ông trung niên lạ mặt đang đứng trong gầm đèn, tay cầm một chiếc gậy gỗ.
— “Em không cần phải sợ nữa,” người đàn ông trung niên lạ mặt thốt lên, giọng trầm ấm, “Tôi đã nói với anh rằng cô sẽ được bảo vệ.”
Chồng mới cưới dừng lại, hơi thở nặng nề. Ánh mắt anh chuyển sang bác giúp việc lâu năm, rồi quay lại cô dâu mới cưới.
— “Cô đã lừa dối tôi suốt cả đêm. Tất cả những gì tôi nghĩ là hạnh phúc…”— anh ngắt lời, giọng không còn là của người mới cưới, mà trở nên lạnh lẽo, đầy đe dọa.
Bác giúp việc lâu năm nhanh chóng bật lên, nắm chặt dao cột gỗ, hướng về phía chồng mới cưới.
— “Nếu anh muốn làm hại cô, thì tôi sẽ là người cuối cùng cô gặp,” bà hô, mắt lấp lánh cơn thịnh nộ.
Tiếng gầm của người đàn ông trung niên lạ mặt dội lại: “Đừng có ngủ dại dột!” Anh lao vào, đẩy chồng mới cưới ra xa, khiến người đàn ông ngã quỵ xuống thảm, thở hổn hển. Đám rủi ro vụt tắt trong tiếng xì xì của gió qua cửa sổ.
Cô dâu mới cưới rơi vào cơn mê, đầu óc loạn xạ, tim vẫn còn đập dữ dội. Bác giúp việc lâu năm gối tay lên trán, thở dài, ánh mắt dán vào cô.
— “Cô phải quyết định ngay, còn bao lâu nữa chúng ta còn an toàn?”— bà hỏi, giọng thấm đượm lo lắng và quyết tâm.
Người đàn ông trung niên lạ mặt, vừa thở dốc vừa lấy điện thoại ra, gõ nhanh, mắt hướng về phía ra vào.
— “Tôi sẽ gọi xe đưa cô ra khỏi thành phố. Đừng để anh lại đến gần nữa,” anh ra lệnh, giọng quyết đoán.
Tiếng gõ cửa ngoài kia vang lên, con đường phía sau dường như đang mở ra một lối thoát. Cô dâu mới cưới, mắt còn ngập tràn sợ hãi, vẫn chưa biết mình sẽ bước ra thế nào, nhưng đã bắt đầu cảm nhận một tia hy vọng le lói trong bóng tối.
Bác giúp việc lao vào, tay nắm chặt dao cột gỗ, lùi bước về phía cửa sau. Ánh đèn vàng le lói bên trong phòng cưới chiếu vào khuôn mặt cô dâu mới cưới, làm lớp son chưa phai tỏa sáng rực rỡ giữa bóng tối.
— “Đằng kia, cửa sau!” Bác hoá miệng, ngón tay chỉ vào cánh cửa sầm lại trong bóng. “Thay đồ và chạy ngay!” cô thầm thì, giọng nứt nẻ nhưng quyết liệt.
Cô dâu mới cưới nắm chặt váy cưới, tay còn ướt mồ hôi, mắt bám chặt vào lớp tràng gió lạnh. “Nhưng…” cô lắp bắp, tiếng thở hổn hển hòa lẫn tiếng trống vang vọng trong ký ức.
— “Không có thời gian!” Bác gạt bỏ tay cô, cầm lấy chiếc áo khoác dài treo trên ghế, ném cho cô. “Mặc nhanh, rồi ra khỏi đây!”
Cô dâu rút tay ra, bộ váy cưới trắng ngời lấp lánh dưới ánh đèn, nhưng cô vẫn chưa kịp thay đồ. Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề của chồng mới cưới vang lên trên cánh cửa sau, tiếng gối giày chạm thảm vang dội.
— “Đừng di chuyển!” Chồng mới cưới hét lên, giọng đầy căng thẳng, đôi mắt thanh lạnh lộ ra cảm giác đe dọa. “Cô không thể trốn thoát!”
Bác nhanh chóng bám vào tay cô dâu, xịt nhẹ một chút nước lạnh lên mặt cô, khiến cô giật mình và bỏ qua một phần váy.
— “Cứ chạy, cô không còn lúc nào nữa!” Bác thở dốc, đẩy cô ra khỏi hành lang.
Ở góc tối của phòng cưới, người đàn ông trung niên lạ mặt trên xe máy đã dừng lại, tay cầm xe chặt chẽ. Anh gấp người lại, ánh mắt giao nhau với cô dâu mới cưới.
— “Đây, xe đã sẵn sàng,” anh nói, giọng trầm ấm, “Bạn chỉ cần vào trong, tôi sẽ đưa cô tới nơi an toàn.”
Cô dâu đem lại tiếng cười ngợ ngợ, nhặt một chiếc khăn che mặt trên bàn, nhanh chóng gấp lại và đeo lên.
— “Cảm ơn… cảm ơn nhiều,” cô vội vã thốt lên, giọng run rẩy. “Nhưng lần này tôi sẽ không quay lại.”
Người đàn ông trung niên lạ mặt bật chế độ khởi động, tiếng ầm lên của động cơ xe máy phá tan tiếng gió lạnh bên ngoài. Anh mở cửa xe, mời cô lên.
— “Nào, chúng ta không còn thời gian. Đi ngay.”
Bác giúp việc không để mắt rời chồng mới cưới, chiếc dao cột gỗ vẫn chĩa lên không trung, sẵn sàng dùng khi cần. Cô dâu mới cưới nhanh chóng bỏ lại chiếc váy trụ lại trên sàn, rồi bước vào xe máy.
Tiếng xe máy vù vù rời khỏi căn nhà ngoại ô, âm thanh tiếng xe cắt qua đêm tân hôn, gió lạnh thổi qua mái đầu, còn lại chỉ còn tiếng trống rền vang xa xa, như lời nhắc nhở một đêm chưa hạ màn.
Trong khoang xe máy, tiếng động cơ rền lên như tiếng trống dồn dập, nhưng khi chiếc xe dừng lại trước cánh cửa gỗ cũ kỹ của căn nhà ngoại ô, không khí bỗng trở nên nặng nề. Bác giúp việc mở cửa, ánh đèn vàng yếu ớt lọc qua rèm xám, chiếu lên tấm sàn cũ rủi.
— “Vào nhanh, không để lại dấu,” bác thì thầm, kéo cánh cửa lại.
Cô dâu mới cưới lắc lư bước vào, mắt vẫn còn chớp lóa dưới lớp son chưa phai. Đôi tay cô run rẩy khi nắm chặt chiếc áo khoác dài, rồi nhanh chóng kéo ra chiếc váy cưới trắng, lấp lánh như giọt sương trên đêm.
— “Cầm này,” bác đưa cho cô một chiếc khăn vải dày, “giấu dưới giường, rồi thay đồ.”
Cô dâu gập váy thành những lớp gập gọn, đưa chúng vào ngăn kéo tủ, rồi xô vào chỗ trống. Tiếng ghì của các móc treo vang lên trong không gian yên tĩnh, làm cô hốc hồn. Đôi chân cô chạm vào thảm nỉ lạnh, mồ hôi ướt đẫm mông khiến cô cảm thấy như đang đốt lửa dưới da.
— “Mình… mình không thể tin được đã đến mức này,” cô lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào.
Bác gật đầu, mắt lo lắng liếc nhìn cánh cửa sau, nơi chồng mới cưới vẫn có thể xuất hiện bất ngờ.
— “Thì ra, áo dài không chỉ là trang phục mà còn là bẫy,” bác đáp, giọng đầy giận dữ.
Cô dâu nhanh chóng tháo áo dài cưới, vứt nó vào giỏ đồ bẩn, rồi xách lấy áo khoác dày và một bộ quần áo thường ngày đã được chuẩn bị sẵn trên giường. Đôi tay cô run rẩy khi cầm lấy chiếc áo thun trắng, kéo xuống cổ.
— “Nếu anh còn theo đuổi, sẽ chỉ thấy tôi trong bộ đồ này,” cô thốt, mắt lấp lánh quyết tâm.
Bác giúp việc lặng lẽ đứng bên, giữ tay trên chốt cửa, sẵn sàng phản ứng nếu tiếng bước chân nặng nề vang lên. Tiếng gió lạnh thổi qua khe hở của cửa sổ, rát vào da, làm cô dâu cảm giác như đang bị bao trùm bởi một lớp sương mù.
Cô dâu mới cưới nhanh chóng thay bộ đồ, váy cưới bị giấu kín dưới chiếc chăn dày. Khi áo khoác rủ xuống vai, tiếng vang nhẹ của đinh tán trong tủ chạm vào đầu gối cô, như một dấu hiệu báo động.
— “Đã xong,” cô nói ngắn gọn, hơi thở gấp gáp, tay còn còn ướt mồ hôi.
Bác gật, đôi mắt vẫn dõi chừng. Tiếng gõ cửa lạ vang lên, nhưng lần này không phải là chồng mới cưới. Đó là tiếng gió thổi qua khe hở của cửa sầm, mang theo hương vị của đêm tân hôn và tiếng trống dở dang.
Cô dâu đứng lại, hít một hơi sâu, cảm giác hồi hộp vẫn chưa lừ đi, nhưng cô đã sẵn sàng. Bác giúp việc đưa tay ra, kéo cô ra khỏi phòng, hướng về lối thoát phía sau, nơi bóng tối chờ đợi.
Bác giúp việc nắm chặt tay Cô dâu mới cưới, kéo họ nhanh chóng ra khỏi căn nhà, bước vào con hẻm tối sâu. Gió lạnh thổi lùa qua những lỗ hổng trong tường gạch, làm lớp áo khoác dày của cô ấy rì rầm.
— “Đi thẳng, đừng quay đầu,” bác gầm, giọng nghẹt cợt, mắt liếc nhìn về phía cuối hẻm.
Cô dâu mới cưới nắm chặt tay bác, mắt đỏ hoe, tim đập thình thịch.
— “Tôi… tôi sợ…” cô thở hổn hển, giọng run rẩy.
Bác thả nhẹ tay, đưa cô đến cánh cổng gỗ cũ kỹ ở cuối hẻm.
Tay bác chạm vào bản lề, tiếng kẽo kẽo vang lên trong không khí âm u. Cánh cổng dày chầm chậm mở ra, để lộ một con đường cát bỏng, chỉ có ánh đèn môi mờ từ một chiếc đèn lồng treo lơ lửng.
— “Đừng quay lại,” bác lệnh, giọng dày chất chát.
Cô dâu mới cưới giơ tay, bám vào khung cổng, ngón tay cô nhắm chặt vào gỗ sần sùi.
Tiếng gió gió khẽ thổi qua, như tiếng thở dài của đêm. Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau, là tiếng của chồng mới cưới, tay cầm một chiếc dao sáng loá trong bóng tối.
— “Anh không thể chạy trốn được,” chồng mới cưới gầm lên, giọng đầy thở ngạt.
Bác nghẹn thở, mắt dán vào Cô dâu, rồi bật lên:
— “Mày! Đừng có dám lại!”
Cô dâu mới cưới rụt rẩy, tim cô như lửa bùng lên, cô vội vã khép lại cánh cổng, đẩy bác ra phía trước.
— “Cầm này!” bác ném cho cô một mảnh gỗ thô, “Bẻ nó, dùng để phá cánh cửa này!”
Cô nhanh chóng phá vỡ bản lề, tiếng kẽo gãy vang rắc khắp hẻm, cánh cửa bật tườn ra, mở lối cho cô và bác chạy thẳng vào tối.
Tiếng dao chém văng vang lên phía sau, chồng mới cưới giật tay, nhưng bác đã ném một chai nước đã đổ đầy vào người anh, làm anh giật mình, thả tay rơi dao.
— “Cái chết không phải là lựa chọn của tôi,” bác thở gấp, mắt sáng lên quyết tâm.
Cô dâu mới cưới lao vào hẻm, bàn chân cô lướt trên lớp cát ẩm ướt, âm vang của chiếc chân sáo cheo leo. Gió lạnh thổi mạnh hơn, làm lớp áo khoác vờn rách, nhưng cô vẫn kiên quyết không quay lại.
Đột nhiên, một chiếc xe máy bóng tối lăn bánh tới, người lái – người đàn ông trung niên lạ mặt – ngừng lại trước mặt cô.
— “Nhanh lên! Đi thẳng tới ngôi nhà ngoại ô, ở phía cuối con hẻm này,” người đàn ông trung niên lạ mặt thở hổn hển, mắt dán vào cô.
Cô dâu mới cưới gật đầu, tay vẫn nắm chặt vào dây xe. Hai người chợt chạy nhanh hơn, tiếng gió thổi trong tai như tiếng trống dồn dập.
Bác đứng lại, nhìn một lần cuối vào hẻm, mắt loé ánh lửa quyết tâm, rồi bật mất trong bóng tối, để lại một tiếng thở dài khẽ vang.
Cô và người đàn ông trung niên lạ mặt lao vào con hẻm, bước chân dồn dẹp, bỏ lại phía sau tiếng gầm của chồng mới cưới vang vọng trong đêm.
Xe máy lăn bánh trên lớp sỏi ẩm ướt, tiếng động vang lên rực rờ trong đêm. Người đàn ông trung niên lạ mặt lao nhanh ra, tay cầm lấy cổ áo của Cô dâu mới cưới, kéo cô lên yên xe.
— “Nhanh lên, chúng ta không còn thời gian!” anh thở dốc, mắt đăm đăm nhìn xa về phía ngôi nhà ngoại ô.
Cô dâu mới cưới chợng chổ ngồi vào yên, nụ rủi hờ hững trên môi. Tay cô siết chặt vô-lăng, nước mắt lăn dài trên má, lấp lánh dưới ánh đèn vàng le lói.
— “Anh… anh chắc chúng ta sẽ tới an toàn?” cô ghì lên, giọng run rẩy.
— “Không còn lựa chọn. Đi thẳng, không quay đầu!” người đàn ông đáp, sức lực trong giọng khiến cô cảm nhận được sức mạnh của quyết tâm.
Xe máy phóng nhanh, tiếng trống vang dội trong tai như nhịp tim dồn dập. Gió lạnh quét vào mặt, làm lớp son chưa phai trên môi cô rụng thành những giọt nước mắt trong suốt.
*Nhìn lại sau lưng, bóng dáng bác giúp việc đã biến mất trong đêm, chỉ còn tiếng vang vọng của dao chém và tiếng gầm thét của chồng mới cưới đang lùi lại, lạc lối.*
Cô dâu mới cưới không khỏi suy nghĩ nhanh:
— “Nếu không chạy, sẽ chết ngay tại đây.”
Xe máy lao vào con hẻm ngõ vắng, khúc khuỷu đèn lồng treo lơ lửng chỉ nở một màu đỏ mờ. Người đàn ông bám chặt vào tay cầm, mắt không rời con đường phía trước.
— “Cứ tăng tốc, còn vài đoạn nữa là tới!” anh hét lên, hơi thở ngắn gọn nhưng dứt khoát.
Tiếng gió rít qua tai, tiếng xe rì rào cùng âm vang của các tiếng trống dồn dập tạo nên một dải âm thanh hỗn loạn tột độ. Đột nhiên, tiếng côn trùng kêu rùng rợn vang lên, như báo hiệu một nguy cơ mới đang rình rập.
Cô dâu mới cưới nén ép tiếng thở, trong đầu một suy nghĩ lóe sáng:
— “Nếu tới nhà ngoại ô, sẽ có chỗ ẩn náu, cũng có thể báo cảnh sát.”
Xe máy bất ngờ lùi chệ, bánh trước trượt trên lớp bùn lầy. Người đàn ông bám vào chân ghế, cố giữ thăng bằng, mắt sáng lên quyết tâm.
— “Không được dừng! Nắm chặt hơn!” anh gào, nhấn mạnh từng ký tự như muốn nén ép tất cả nỗi sợ.
Cô dâu mới cưới hít một hơi sâu, tay vẫn không rời vô-lăng, nước mắt giờ chỉ còn là những giọt nước mắt của quyết tâm. Xe máy lao tiếp, bật lên một cơn sóng gió lạnh khiến chiếc mũ bảo hiểm lỏng lẻo trên đầu anh, nhưng không hề làm giảm tốc độ.
Hai người lặng lẽ vượt qua những đoạn hẻm khuất, chỉ còn lại tiếng gió thổi lùa qua các cửa sổ rách, tiếng chuông nhà xa xưa vọng lên đôi khi, làm tăng thêm cảm giác hỗn loạn của đêm.
— “Đó là nhà cô,” người đàn ông chỉ về phía xa, giọng nặng nề nhưng vẫn có một chút ấm áp.
Cô dâu mới cưới nhìn giây phút cuối cùng của con đường tối tăm, trái tim cô lạc loài nhưng không ngừng đập mạnh.
— “Cảm ơn anh…” cô thốt lên, giọng nghẹn ngào trong lúc xe máy vẫn đang jolt lên khỏi các ổ gập ghềnh, tiếng động cuối cùng của con hẻm dần chìm vào khoảng không.
Xe máy tiếp tục lăn bánh, ánh sáng mờ dần dần pha vào bầu trời đêm, để lại một hình ảnh khắc sâu của cô dâu mới cưới – mắt rưng rưng, tay nắm chặt vô-lăng, và một người lạ mặt vừa là cứu cánh, vừa là người đồng hành trong phút cuối.
Cô dâu mới cưới lặng người trên chiếc ghế gỗ cũ trong phòng nghỉ tạm, ánh đèn vàng nhạt loáng loáng qua tấm rèm dày. Gió lạnh len lỏi qua khe hở, làm lớp son mỏng trên môi cô run rẩy. Bên cạnh, người đàn ông trung niên lạ mặt còn ngồi trên xe máy, mắt dán chặt vào con đường phía trước, tay gỡ chiếc mũ bảo hiểm ra để thở.
“Đến rồi,” anh lẩm bẩm, giọng vẫn khàn khàn vì hơi thở gấp gáp.
Cô dâu mới cưới chợt nhìn lên khung cửa sổ, ánh sáng mờ ảo phản chiếu một hình bóng lạ. Một người đàn ông mặc áo dài trắng, nét mặt bình thản, đứng im ở cửa ngôi nhà bên kia, tay nắm chặt một chiếc vòng cổ cũ.
“Ai…?” cô thầm thì, tim đập rình rập.
Người đàn ông trung niên lạ mặt giật mình, mắt quay lại, ánh sáng đèn xe phản chiếu vào khuôn mặt:
— “Đừng lo, cô. Đó là bác giúp việc lâu năm. Bà đã phát hiện ra họ đang theo dõi chúng ta.”
Cô dâu mới cưới lắc đầu, giọng nghẹn ngào:
— “Bác ở đâu? Tại sao bà lại…?”.
Bác giúp việc lâu năm, với mái tóc bạc và đôi mắt lo lắng, đã bước ra từ bóng đêm, ánh đèn phố lờ lững chiếu lên gương mặt nhăn nheo. Cô nắm chắc tay cô dâu, giọng gào lên:
— “Cô ạ, tôi vừa thấy chồng mới cưới bước vào phòng cưới, còn… còn có tiếng gà kêu trong phòng khoá sắt! Chúng ta không còn thời gian!”
Cô dâu mới cưới quay sang bác giúp việc, ánh mắt dằn vặt:
— “Chồng… anh ta…?”
Bác giúp việc thở hổn hển:
— “Anh ta không phải người cô tin tưởng. Anh ta đang mang theo lưỡi dao, muốn chôn dấu tất cả.”
Trong lúc căng thẳng, người đàn ông trong áo dài nhẹ nhàng đưa tay ra, lắc nhẹ chiếc vòng cổ, một tiếng kêu lách tách vang lên như tiếng chuông cũ.
— “Cô dâu, tôi là người canh giữ ngôi nhà này. Đêm này, mọi thứ sẽ thay đổi.”
Cô dâu mới cưới ngập ngừng, rồi bình tĩnh nói:
— “Nếu không có lối thoát, chúng ta sẽ chết ở đây.”
Người đàn ông trung niên lạ mặt vỗ nhẹ vào vai cô:
— “Đừng sợ, tôi sẽ dẫn cô tới lối ra phía sau cánh cửa bếp. Bác giúp việc sẽ bảo vệ cô.”
Bác giúp việc giật mạnh tay, ký hiệu dừng lại, rồi bật lên:
— “Cố lên! Đừng cho hắn… Đừng để hắn lấy mạng cô!”
Tiếng gõ cửa vang lên, âm thanh vang dội qua hành lang tối tăm. Cô dâu mới cưới lùi lại, chợt nhận ra mối nguy đang dồn lại phía trước.
— “Chúng ta phải chạy ngay bây giờ!” người đàn ông trung niên lạ mặt hô to, đẩy chiếc xe máy sang một góc tối, mở cửa sau.
Cô dâu mới cưới bám chặt vào tay người lạ, bước nhanh ra khỏi phòng, ánh đèn vàng mờ dần biến thành một dải sáng nhạt. Khi họ lặng lẽ di chuyển qua các con phố quanh khu phố, tiếng trống vang còn vang vọng trong không gian, gió lạnh thổi mạnh qua các ngã rẽ.
Bác giúp việc bám vào cánh cửa, tiếng hơi thở rối rắm hòa lẫn tiếng xe máy. Cô dâu mới cưới nhìn lại một lần nữa, ánh mắt dừng lại trên bóng người đàn ông trong áo dài, đứng kiên định ở cánh cửa nhà, dường như đang chờ đợi một điều gì đó.
— “Cứ yên tâm, cô sẽ an toàn,” người đàn ông trung niên lạ mặt thì thầm, mắt dõi theo bóng người áo dài, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ nguy hiểm nào.
Xe máy rình rập dừng trước ngôi nhà gỗ nhỏ, tiếng bánh xe cắn rét lởm chởm trên nền đất ẩm. Người đàn ông trung niên lạ mặt nhấc tay, mở cánh cửa xe, mỉm cười nhẹ nhõm.
“Cứ vào đây, an toàn,” anh nói, giọng ấm áp nhưng vẫn chứa lưỡi dao sắc bén của cảnh giác.
Cô dâu mới cưới bước vào, mắt còn dán vào bóng đêm phía sau, tim vẫn đập thình thịch. “Cảm ơn… nhưng chồng… anh ấy vẫn chưa tới,” cô lẩm bẩm, giọng run rẩy.
“Đừng lo,” người đàn ông trung niên lạ mặt vỗ nhẹ vào vai cô, “Tôi sẽ giữ cửa, không ai được vào.”
Bác giúp việc lâu năm, đã kịp gác lại phía sau, mắt đượm sương lo âu. “Cô ạ, nếu anh ấy tới, chúng ta phải sẵn sàng,” bà bật lên, tiếng gợn gân.
“Anh sẽ không qua được cửa này,” người đàn ông trung niên lạ mặt đáp, mắt cứ không rời tấm khóa cũ treo trên cánh cửa. “Nếu cần, tôi sẽ đưa cô ra lối sau.”
Cô dâu mới cưới rút nhẹ áo dài, nhìn quanh căn nhà tối tăm, tay nắm chặt vòng cổ mình. “Mình vẫn cảm thấy sợ,” cô thở dài, “Anh ấy… có lưỡi dao.”
“Lưỡi dao không cản được ánh sáng,” người đàn ông trung niên lạ mặt im lặng một lúc, rồi thở dài. “Đó là lý do chúng ta phải nhanh.”
Bác giúp việc lâu năm lắc đầu, tiếng rên rỉ vang lên trong không gian tĩnh lặng. “Nếu anh ấy xuất hiện, tôi sẽ bảo vệ cô bằng mọi giá.”
Tiếng gõ cửa vang lên từ phía sau, tiếng cưa căng của chồng mới cưới vang lên trong đêm. Cô dâu mới cưới nhón nhén, mắt mở to, nỗi sợ tăng dần.
“Nếu … nếu… anh ấy tới, chúng ta sẽ…” cô nói yếu ớt.
“Không có gì phải lo,” người đàn ông trung niên lạ mặt hạ giọng, “Cứ đợi mình, tôi sẽ dập tắt mọi âm thanh.”
Cô dâu mới cưới thở phà, cố nén lại máu chạy trong mặt, nhưng vẫn không thể xua tan được hình ảnh chồng mới cưới đứng trong bóng tối, tay cầm lưỡi dao. Cô nén hạt tim trong ngực, sẵn sàng cho bất kỳ cuộc đụng độ nào.
Bác giúp việc lâu năm gập đầu gối, cuống tay ươm ẩm, lặng lẽ đứng bên cạnh cánh cửa sau. Cô dâu mới cưới ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, lưng thẳng, mắt nhắm chặt như muốn giam giữ tiếng vang của tiếng trống đã khuya.
Cô dâu mới cưới (nói thầm, giọng run rẩy): “Tại sao bác giúp việc lại dám cứu tôi?”
Bác giúp việc (khẽ đáp, giọng khàn): “Bởi vì cô không còn là cô ấy nữa. Đó là nghĩa vụ… và cả tình người.”
Tiếng gõ cửa vang lên mạnh hơn, vang dội trong căn phòng sáng đồng hương. Chồng mới cưới đâm vào, tay nắm chặt một con dao lưỡi mỏng, ánh mắt lạnh như băng.
Chồng mới cưới (cười nhếch mép, giọng cắt cổ): “Sao cô còn ngồi yên? Đừng có dám chờ ai nữa.”
Cô dâu mới cưới mở mắt, nhìn chồng, đôi mắt bỗng sáng lên ngạc nhiên: “Anh… anh không còn là người tôi hứa sẽ yêu mãi.”
Chồng mới cưới (đánh liệt vào mặt bàn, lưỡi dao lộ ra một vệt máu): “Hứa ư? Chúng ta đã đủ thời gian để lật tẩy những lời hứa rỗng.”
Người đàn ông trung niên lạ mặt xuất hiện từ góc phòng, tay nắm chặt dây an toàn của xe máy, ánh mắt không rời cô dâu.
Người đàn ông trung niên lạ mặt (thì thầm, mạnh mẽ): “Cô không cần sợ anh nữa. Đừng để hắn kiểm soát trái tim mình.”
Bác giúp việc nhanh động, nắm lấy tay cô dâu, kéo cô đứng dậy.
Bác giúp việc (gầm lên): “Ta sẽ không để ngươi phá hủy cuộc đời cô!”
Cô dâu mới cưới cảm nhận nhịp tim dồn dập, lòng hỗn loạn như lởn vởn giữa tiếng trống và gió lạnh ngoài cửa sổ.
Nội tâm cô dâu: “Phải dám đứng lên, dù sợ hãi.”
Lưỡi dao của chồng mới cưới cắt xuyên không khí, vụn vỡ một cành nến đang cháy yếu ớt.
Chồng mới cưới (la hét, giận dữ): “Hãy để máu chảy, rồi thì sẽ thấy ai thực sự mạnh nhất!”
Người đàn ông trung niên lạ mặt lao tới, nắm chặt cổ tay chồng, ép lưỡi dao xuống đất.
Người đàn ông trung niên lạ mặt (căng thẳng): “Đây là kết thúc của anh.”
Bác giúp việc dùng tay nắm chặt cổ tay chồng, đẩy anh ra khỏi đường đi.
Bác giúp việc (gấp mạnh): “Không còn chỗ cho kẻ tàn nhẫn trong đời này.”
Cô dâu mới cưới đứng giữa, tay ngón tay còn dính một vệt son chưa phai, ánh đèn vàng chiếu lên khuôn mặt bồi hồi.
Cô dâu mới cưới (có giọng quyết đoán): “Ta sẽ không để nỗi sợ này quyết định phần đời mình.”
Tiếng trống vang dội lần cuối, gió lạnh lướt qua khung cửa mở, đưa hương thơm nhẹ của cánh đồng đêm vào trong, như lời thầm thì của tương lai.
Bác giúp việc lặng lẽ bò tới, đè chân lên ghế cũ, ngồi bên cạnh Cô dâu mới cưới. Ánh đèn vàng run rẩy trên dải lụa đỏ chiếu lên khuôn mặt bồi hồi của cô.
Bác giúp việc (thở dài, giọng khàn): “Anh ấy không phải người mà cô nghĩ.”
Cô dâu mới cưới lắc đầu mạnh, mắt bỗng ngập lệ, lớp son chưa phai tràn lên má.
Cô dâu mới cưới (khóc rừ, tiếng bật lên lạ lùng): “Không… không thể… anh đã…?”
Bác giúp việc nắm tay cô, kéo cô đứng dậy, chân gập khẽ trên sàn gỗ cũ.
Bác giúp việc (gầm lên, quyết liệt): “Cô không còn là cô ấy nữa! Hãy ra khỏi nơi này!”
Cô dâu mới cưới ngước nhìn bác giúp việc, mắt đượm lệ, tay vẫn nắm chặt áo dài.
Cô dâu mới cưới (hù dọa, giọng run): “Bạn… tôi… tôi sợ.”
Bác giúp việc (đặt tay lên vai cô, giọng chắc chắn): “Sợ? Sợ sẽ chết đêm này. Cô phải chạy, còn lại không có ai bảo vệ cô hơn tôi.”
Tiếng gõ cửa vang lại, chồng mới cưới xuất hiện trong cánh cửa, mắt rạng ngời, tay vẫn cầm dao lưỡi mỏng, nhưng bước chân chậm lại.
Chồng mới cưới (cười lạnh, ánh mắt sắc như dao): “Cô dám chạy? Đừng có dám nghĩ tới việc bỏ tôi.”
Bác giúp việc ép chặt vai cô dâu, đẩy cô ra phía cửa sau, nơi bóng tối ẩn hiện một cánh hẻm nhỏ.
Cô dâu mới cưới (thở hổn hển, nước mắt tràn): “Tôi… tôi không muốn chết nữa!”
Bác giúp việc (đánh mạnh vào vai cô, giọng cứng cỏi): “Không phải chết, mà là sống đúng cách. Này, ra mắt cửa sổ, đừng quay lại.”
Cô dâu mới cưới vội chạy tới cửa sau, tay còn nắm chặt lớp son lởn vế, ánh đèn vàng sáng lấp lánh trên mắt cô.
Tiếng xe máy rít rầm, người đàn ông trung niên lạ mặt xuất hiện, dừng lại trước cửa, mắt không rời cô dâu.
Người đàn ông trung niên lạ mặt (gào lên, giọng mạnh mẽ): “Cô! Đây là lối thoát, nhanh lên!”
Cô dâu mới cưới lùi lại, chân trượt trên thảm nhựa ẩm ướt, nhưng Bác giúp việc kéo cô lên, cả hai chạy vào hẻm, tiếng trống vẫn vang dội phía trong phòng, gió lạnh thổi qua cánh cửa mở, mang theo hơi thở của đêm tân hôn.
Người đàn ông trung niên lạ mặt dừng lại bên cạnh hẻm, cố gắng nhấn mạnh tiếng nói qua tiếng gió lạnh và tiếng trống vang dội từ phòng cưới.
Người đàn ông trung niên lạ mặt (giọng thô ráp, mắt nhìn thẳng vào Cô dâu mới cưới): “Cô! Đừng nghĩ anh ấy chỉ muốn lấy cô làm vợ. Chồng cô… là kẻ có tiền mua dâm, muốn dùng cô làm lời chuộc cho một vụ đầu tư nguy hiểm.”
Cô dâu mới cưới (đầu óc bối rối, son vẫn chưa phai trên môi, giọng run rẩy nhưng dần sắc lên): “Sao… sao anh lại biết?”
Người đàn ông trung niên lạ mặt (khẽ cầm tay cô, sức mạnh của lời nói khiến cô cảm thấy hơi ấm): “Tôi từng là đối tác của anh ấy. Khi thấy anh ta lập kế hoạch, tôi đã quyết định không để cô trở thành con mồi.”
Bác giúp việc (bước tới, ánh mắt như lửa, giọng quyết liệt): “Cô không còn là con mồi nữa! Hãy tin tôi, chúng ta sẽ đưa cô ra khỏi dã bổ này.”
Cô dâu mới cưới (đâng cao cánh tay áo dài, mắt bừng lên lửa quyết tâm): “Nếu anh ta muốn dùng tôi để đòi tiền, thì tôi sẽ không để anh ấy thu lợi từ tôi nữa!”
Tiếng xe máy rít lại, người đàn ông trung niên lạ mặt nhanh chóng bật motor, đạp mạnh.
Người đàn ông trung niên lạ mặt (la hét khi tháo mũ bảo hiểm, giọng mạnh mẽ): “Đi thôi! Cô còn chờ gì nữa!”
Cô dâu mới cưới, Bác giúp việc và người đàn ông trung niên lạ mặt chạy nhanh vào con hẻm, bỏ lại sau lưng tiếng trống và tiếng gõ cửa đang dội dầm.
Bên ngoài, chồng mới cưới xuất hiện trong cửa sổ, ánh mắt lạnh lùng phản chiếu ánh trăng. Anh ta ném một con dao lên sàn, tiếng kim loại vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Chồng mới cưới (cười cắt cổ, giọng nhếch lên): “Cô nghĩ có thể chạy thoát? Đừng quên, cô đã ký hợp đồng… và sẽ trả giá.”
Bác giúp việc (đấm mạnh vào vai người đàn ông trung niên lạ mặt, gầm lên): “Chúng ta không còn thời gian! Cô phải lên xe ngay.”
Cô dâu mới cưới (ném ánh nhìn quyết liệt về phía chồng, giọng cứng rắn): “Nếu anh muốn lời chuộc, anh sẽ không có cô nữa!”
Người đàn ông trung niên lạ mặt lôi cô lên chiếc xe máy, khởi động động cơ. Đèn pha chiếu sáng hẻm, ánh sáng chói lóa làm chồng mới cưới ngã lùi lại, dao rơi trên sàn.
Tiếng gió thổi mạnh hơn, lá vàng tung bay quanh, và trong một khoảnh khắc, mọi thứ như ngừng lại.
Xe máy lao nhanh ra ngoài, bỏ lại phía sau cánh cửa sau, tiếng trống dần nhạt đi, chỉ còn tiếng tim cô dâu mới cưới đập thình thịch trong lồng ngực.
Cô dâu mới cưới lùi lại một bước, mắt rực lửa dưới ánh đèn vàng còn lóe le trong hẻm. “Tôi sẽ không để anh ấy làm bất cứ điều gì,” cô thốt lên, giọng cứng cựa như lưỡi dao.
Bác giúp việc lâu năm nheo mắt, lộ ra nụ cười hiểm ác. “Đúng vậy, con. Không còn quay lại.”
Người đàn ông trung niên lạ mặt nắm chặt tay cô, mắt đâm sâu vào bóng tối. “Chúng ta sẽ đưa anh ta ra khỏi cuộc chơi này.”
Tiếng gió thổi mạnh hơn, mang theo tiếng trống dội vang dứt nhẹ từ phòng cưới phía sau. Cô dâu mới cưới đứng thẳng, áo dài xỏ lên vai, tay nắm chặt dây đai áo. “Nếu anh ta muốn dùng tôi làm lời chuộc, thì tôi sẽ không cho anh ấy một đồng xu nào.”
Bác giúp việc lao tới, đẩy mạnh cánh cửa sau, tạo một lối thoát ngắn hẹp trong bức tường đá. “Cứ nhanh lên! Cánh cửa này sẽ đóng lại rồi.”
Người đàn ôm chặt xe máy, bật còi rít lên, tiếng rú vang lên trong hẻm. “Cứ chạy! Không có thời gian để suy nghĩ.”
Cô dâu mới cưới chạy vào hẻm, ánh sáng đèn xe máy phản chiếu trên lớp son chưa phai, tạo một vạch sáng đỏ rực. Đột nhiên, tiếng dao cắt không khí vang lên từ phía cửa sổ phòng cưới. Chồng mới cưới xuất hiện, mắt lạnh như đá cắt băng. “Anh nghĩ cô có thể bỏ trốn? Đừng quên, hợp đồng đã ký,” anh gầm lên, tay còn nắm chặt con dao.
Bác giúp việc giật mạnh tay, đẩy người đàn ông trung niên lạ mặt sang phía bên. “Đánh bại anh ta, không chờ đợi.”
Cô dâu mới cưới quay lại, ánh mắt chớp chớp quyết tâm. “Đừng đến gần tôi!” Cô bước lên một tảng đá, dùng chiếc gối áo dài làm vũ khí, vung mạnh xuống tay chồng. Đao văng lên không trung, rơi thẳng vào sàn hẻm, phát tiếng kêu kịch.
Người đàn ông trung niên lạ mặt bật ga, xe máy tăng tốc, đèn pha chiếu sáng lối hầm, làm chồng mới cưới chùng lại. “Cô không thể thắng được!” anh la, nhưng chân anh lảo đảo trên mặt đất trơn trượt.
Cô dâu mới cưới bật lên, nhảy lên một chiếc thùng gỗ, dùng nó làm bệ đỡ, rồi hạ tay nắm chặt quai xe, kéo người đàn ông trung niên lạ mặt tới. “Chúng ta sẽ đưa anh ra khỏi đây, và cuối cùng anh sẽ trả giá.”
Bác giúp việc nâng tay, lao thẳng vào người chồng mới cưới, cú đấm mạnh vào ngực. Anh cúi xuống, tiếng thở hổn hển vang lên trong không gian im lặng. “Đủ rồi!” cô dâu mới cưới hét lên, quét tay qua gót giày, đẩy người chồng ra khỏi hẻm.
Xe máy lao nhanh ra bên ngoài, bỏ lại sau lưng tiếng trống dần tan, chỉ còn tiếng tim cô dâu mới cưới đập thình thịch, đồng hành cùng tiếng gió thổi qua lá vàng.
Cô dâu mới cưới cầm chặt chiếc búa trong tay, ánh sáng đèn máy phản chiếu lên lớp son chưa phai, mắt cô lấp lánh quyết tâm. Bác giúp việc lâu năm nắm tay cô, mắt mờ lo âu nhưng không hề rời khỏi mục tiêu. Người đàn ông trung niên lạ mặt đứng bên cạnh, tay lái xe máy vẫn ẩm ướt, ánh mắt quét qua từng góc tối của hẻm.
“Chúng ta phải vào nhà chồng trước khi anh ta kịp xóa mọi dấu vết,” cô dâu thở gấp, tiếng tim cô dội vang trong không gian hẹp. “Cửa sau là lối vào duy nhất, nhưng cần một người mở khóa. Đó sẽ là anh,” cô chỉ vào người lạ.
“Được, nhưng tôi chỉ có một chiếc móc móc,” người lạ trả lời, giọng nặng trầm. “Tôi sẽ phá khóa cửa thành lò xo, còn cô dùng búa phá cửa sổ phía sau.”
Bác giúp việc cúi xuống, nhặt một thanh sắt cũ bỏ trên mặt đất. “Ta sẽ dùng thanh này làm đòn bẩy, vừa cầm được, vừa không gây tiếng ồn quá lớn,” bà lén thì thầm, mắt liếc nhìn phía trước, nơi tiếng trống từ phòng cưới vẫn vang vọng lủng lẳng.
“Nếu có ai phát hiện, chúng ta sẽ dùng đèn pin nhấp nháy để gây hỗn loạn,” người lạ gợi ý, đáng nhớ tiếng còi xe máy vẫn còn vang trong tai.
Cô dâu mới cưới đưa búa lên, ánh sáng hắt lên lưỡi thép như lưỡi dao. “Khi tôi đập phá, tôi sẽ kêu lớn nhất, khiến anh ta phải bám vào cửa ra ngoài. Khi anh ấy loạng choạng, tôi sẽ kéo tài liệu ra khỏi ngăn kéo, rồi đưa cho các anh cả ba người đi ra ngoài nhanh nhất có thể.”
“Cẩn thận với con dao mà anh ấy cầm,” bác giúp việc nhắc, giọng dao động nhưng kiên quyết. “Nếu bắn lên, chúng ta sẽ mất hết cơ hội. Hãy chờ tới lúc anh ấy mệt mỏi, rồi tấn công.”
Người lạ gật đầu, tay chặt vào mô tô. “Tôi sẽ đỗ xe ở góc hẻm, dừng lại để mắt anh trai không phát hiện. Khi chúng ta bước vào, tôi sẽ đứng ngoài, lùi về phía sau để hỗ trợ nếu cần.”
Cô dâu mới cưới hít một hơi sâu, lớp son chưa phai bỗng chớp sáng trong bóng đêm. “Nếu cô… không thể lấy được bằng chứng, thì anh sẽ chịu hậu quả,” cô thốt lên, giọng cứng như thép, mắt rưng rưng quyết tâm.
Bác giúp việc vuốt nhẹ bàn tay cô, nụ cười hiểm ác quay trở lại. “Cứ tin tôi, con. Đêm nay, chúng ta sẽ phá tan mọi bí mật mà anh ta giấu giếm.”
Tiếng gió thổi mạnh hơn, mang theo tiếng trống nặng nề từ phòng cưới, như dấu hiệu thời gian đang đếm ngược. Ba người nhanh chóng di chuyển tới cánh cửa sau, ánh đèn vàng cuối hành lang vụt hiện rồi nhanh chóng biến mất trong bóng tối, để lại tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực, sẵn sàng cho cuộc tấn công quyết liệt.
Cô dâu mới cưới lặng lẽ đẩy cửa sau mở, tiếng kim loại rít vang trong bóng tối. Bác giúp việc kéo thanh sắt, dùng làm chùm chĩa xé mở ngăn kéo cũ của bàn làm việc trong phòng khách. “Cẩn thận, không để tiếng động quá to,” cô thầm nhắc, mắt đăm đăm nhìn vào bóng mờ.
Tiếng thì thầm phảng vọng từ phòng ngủ, như tiếng thở dài của một kẻ đang che giấu tội lỗi. Cô dâu khép mắt lại một lúc, rồi mở ra, lòng chợt rộn ràng lo lắng lẫn hy vọng. “Nếu họ đang ẩn mình, họ sẽ không dám ra mắt,” cô suy nghĩ nhanh.
Cô bước vào phòng ngủ, đèn ngủ yếu ớt chỉ còn một chấm sáng lờ le. Đột nhiên, tiếng thở dày đặc vang lên, như một người đàn ông đang lặng lẽ đọc tài liệu. “Anh đang làm gì ở đây?” cô giọng run rinh, búa vẫn nắm chặt trong tay.
“Đừng làm ầm ỹ!” chồng mới cưới quay lại, ánh mắt lạnh lẽo, tay cầm một tập hồ sơ dày cộp. “Nếu cô không muốn biết, thì đừng chạm vào chúng.”
Bác giúp việc xuất hiện sau lưng, đặt thanh sắt lên vai chồng, đẩy anh lùi lại. “Đây là lúc cô cần thẳng thắn,” cô lẩm bẩm, giọng dữ dội. “Cứ cho tôi xem chúng, rồi chúng ta sẽ giải quyết.”
Người đàn ông trung niên lạ mặt, đứng trong góc khuất, tay chặt chặt vào móc móc. “Nếu cô muốn thoát, cô phải biết hết mọi chuyện,” anh nói, giọng vang vọng qua không gian chật hẹp. “Nhưng nếu cô dám phá, tôi sẽ bắn hết người ở đây.”
Cô dâu mới cưới hít một hơi sâu, lớp son chưa phai lại lóa lên dưới ánh đèn vàng le lói. “Đừng có mơ tưởng mình có thể che giấu được nữa,” cô hét lên, giọng côđậm đà quyết định. “Mọi bằng chứng sẽ ra sáng, và anh sẽ không còn chỗ trốn.”
Cô quét tay qua ngăn kéo, tiệm cận đến tập hồ sơ. Khi ngón tay chạm vào, tiếng giấy xé rách vang lên, như tiếng gió xé rách tấm màn tối. “Đây… là chứng cứ tội phạm,” cô thở ra, mắt sáng lên. “Chúng ta sẽ đem chúng tới cảnh sát, và anh sẽ phải trả giá.”
Chồng mới cưới quay dốc, cầm lấy tập hồ sơ, mắt dâng lên cơn giận dữ. “Nếu cô đưa ra công lý, cô sẽ mất tất cả,” anh đe dọa, giọng run rẩy.
“Thì tôi sẵn sàng mất mọi thứ, chỉ cần không còn phải sống trong nỗi sợ,” cô đáp, giọng cô vững vàng. “Hãy để người giám sát công lý làm việc của mình.”
Bác giúp việc nhanh chóng cầm tay cô, kéo cô ra khỏi phòng, trong khi người lạ đứng canh giữ cửa, mắt không rời khỏi chồng. “Cứ chạy, tôi sẽ giữ chúng ở lại,” anh thầm thì, tiếng móc móc khẽ vang lên khi anh cố gắng khoá cửa lại.
Tiếng trống vang dội từ phòng cưới vẫn còn vang vọng, như trái tim đang đập dồn dập, nhưng tiếng thở dài của chồng dần lặng lại. Cô dâu mới cưới, tay còn ướt mồ hôi, chạy nhanh xuống hành lang, trong trái tim cô vừa lo lắng vừa tràn đầy hy vọng, vì cuối cùng cô đã nắm trong tay bằng chứng để phá tan bóng tối.
Cô dâu mới cưới chạy tới cửa sau, ánh đèn vàng lờ le phản chiếu trên lớp son vẫn còn hồng. Đột nhiên, tiếng cửa sập nặng nề vang lên, và chồng mới cưới xuất hiện trong khung cửa, tay cầm một con dao căng bạc, mắt đỏ gắt.
“Các người nghĩ gì!” anh hét lên, giọng đầy giận dữ, dao lướt qua không gian như muốn cắt ngang mọi hy vọng.
Cô dâu mới cưới dừng lại, hơi thở chậm lại, mắt nhìn thẳng vào con dao. “Thôi, không còn gì để che giấu!” cô đáp, giọng cô kiên quyết, không còn dấu hiệu run rinh.
Bác giúp việc lâu năm, đang nấp sau tấm rèm, nhanh chóng quét tay ra, đẩy tay mình lên ngực chồng, cố giữ anh đứng yên. “Đừng lại! Đó không phải cách giải quyết!” cô la, giọng đầy tức giận.
Người đàn ông trung niên lạ mặt, vẫn đứng trong góc tối, tay chặt chặt vào móc xe máy, mắt dõi theo mọi chuyển động. “Nếu cô muốn thoát, cô phải biết hết mọi chuyện,” anh nói, giọng vang vọng, đồng thời nhanh chóng ra tay tháo khóa cửa, kéo nó rộng ra.
Chồng mới cưới kém sát, dao lướt qua đầu cô dâu, nhưng cô không chùn bước. “Đúng vậy, mọi bằng chứng đã rơi vào tay cô,” cô thốt, đồng thời ném cuốn hồ sơ đã lấy được về phía bác giúp việc.
Bác giúp việc ôm lấy tập hồ sơ, dùng thanh sắt làm vũ khí tạm thời, đẩy chồng lùi lại. “Đây là thời điểm chúng ta không thể quay lại nữa!” cô hô, mắt lộ ra quyết tâm không thể phá vỡ.
Tiếng trống vang dội từ phòng cưới vẫn còn vang vọng, nhưng tiếng gọi gió lạnh qua cửa hẻm nhỏ làm không khí trở nên cô đặc. Chồng mới cưới rít lên, “Anh sẽ không để cô thoát!” và lao về phía cô dâu, dao vung lên.
Cô dâu mới cưới nép mình sang phía bên trái, né tránh những đường cắt gợn của lưỡi dao, đồng thời xoay người để một cú đấm mạnh vào ngực chồng. Anh ngã đập mạnh lên thảm đỏ, dao rơi trượt ra đất.
Người đàn ông trung niên lạ mặt nhảy vào, bật kẹt xe máy, kéo dây cáp anh để kẹp chặt chồng mới cưới, giữ anh không thể di chuyển. “Đã đủ!” anh gầm, mắt lấp lánh quyết tâm.
Bác giúp việc nhanh chóng giục cô dâu chạy về phía cửa sau, vừa mở ra con hẻm tối, vừa thở nặng nề. “Theo tôi, chúng ta sẽ tới nhà ngoại ô, an toàn!” cô bảo, kéo cô dâu chộp lấy tay.
Tiếng gõ cửa vang lên lần nữa, lần này là tiếng gió thổi qua cửa sổ, đưa theo hương vị của đêm tân hôn. Cô dâu mới cưới, tay còn ẩm mồ hôi, lùi lại một bước, nhìn lại chồng đang gục ngã, dao lắc lư trên sàn.
“Đánh đổi mọi thứ cho một lời dối trá, em sẽ không bao giờ tha thứ!” cô thốt, sau đó quay lại, nắm chặt tay bác giúp việc, nhanh chóng bước vào con hẻm tối, để lại hình ảnh chồng, dao và bóng tối phía sau.
Bác giúp việc nắm chặt chiếc gối gập lại, lắc mạnh vào tay chồng đang cố vươn lên. Tiếng vải vươn lên vang róc, làm anh rớt lại trên thảm đỏ. “Đó! Đánh gục đúng lúc!” Bác hét lên, mắt lấp lánh quyết tâm.
Cô dâu mới cưới, mắt đăm đăm nhìn quanh, phát hiện một dĩa bánh kem còn nguyên trên bàn. “Nó sẽ trụng tới cuối!” cô thầm, rồi nhanh tay nhặt bánh lên, dùng phần kem dày làm vũ khí. Cô quăng bánh vào mặt chồng, kem dính vào mắt anh, khiến anh chợt hoảng hốt, lắc lư.
“Không còn chỗ ẩn náu!” người đàn ông trung niên lạ mặt lao tới, dùng một dải dây thừng gắn trên xe máy quấn quanh cổ chồng, kéo anh rơi nghiêng vào góc tường. Anh gãi mắt, giật mình, nhưng đã không còn sức để tiếp tục tấn công.
Tiếng bánh văng lên, tiếng gối đập, tiếng lạt áo ném, hòa lẫn tiếng trống chợt dừng lại. Cô dâu ném một chiếc bát súp đầy vào ngực chồng, bọt sữa bắn tung tóe, làm anh ngã úp quỵ trên sàn. “Đủ rồi!” bà bác thốt lên, cầm một chiếc đũi gỗ từ góc phòng, đập mạnh vào lưng chồng, khiến anh phát ra tiếng rên rỉ.
Người đàn ông trung niên lạ mặt đã nhanh hành, bẻ chìa khóa tủ máy tính ra, gõ số điện thoại khẩn cấp trên điện thoại cầm trên tay. “Cảnh sát! Ở phòng cưới, người đàn ông đang tấn công cô dâu!” Anh thở hổn hển, mắt dán vào cô dâu, nhưng không còn sức để phản kháng.
Cô dâu quay lại, ngắm nhìn chồng đã quỳ gục, mặt vẫn còn rỉ máu. “Đừng bao giờ lo sợ, mình sẽ không để nỗi đau này bí mật nữa.” Cô nói, giọng ẩm ướt nhưng kiên cường.
Cú cửa sổ bật mở, ánh đèn xanh lam của xe cảnh sát chiếu sáng vào phòng. Hai viên đạn sáng bắn nhanh vào cửa, cảnh sát xông vào, người đàn ông trung niên người lạ ném chiếc thẻ nhân dạng ra, reo to “Cảnh sát! Bắt giữ ngay!”
Một sĩ quan cúi vào, lấy tay nắm chặt chồng mới cưới, kéo anh ra ngoài, tiếng xích sắt vang lên. “Bạn sẽ phải trả giá cho những việc làm của mình.” Sĩ quan nói, nhìn quanh thấy cô dâu và bác giúp việc vẫn còn thở dốc, nhưng không hề sợ hãi.
Cô dâu mới cưới quay sang bác giúp việc, hai người đồng thời thở dài. “Cảm ơn bà, em… em sẽ không bao giờ quên những gì bà đã làm.” Cô thì thầm, ánh mắt lấp lánh trong đèn vàng còn le lói.
Bác giúp việc gật đầu, ôm lấy cô dâu, tay nắm chặt chiếc gối vẫn còn bệt bở. “Chúng ta đã vượt qua đêm tân hôn này. Hãy về nhà, an toàn.”
Tiếng gió lạnh thổi qua cửa sau, mang theo hương thơm nhẹ của bánh kem còn lại, và tiếng trống chợt lặng lại, như đánh dấu một chương mới bắt đầu.
Cảnh sát vừa kịp đưa chồng mới cưới ra khỏi phòng cưới, tiếng còi xe vang vọng trong hành lang. Ánh đèn xanh lam của xe cảnh sát chiếu rọi vào khuôn mặt cô dâu mới cưới, làm lớp son còn chưa phai lóe lên như dải lửa le lói. Cô đứng dậy, tay vẫn còn bám chặt vào chiếc bát súp bọt sữa, mắt lướt qua ông bác giúp việc, người đã nắm chặt chiếc gối đã rách nát.
“Cô sẽ lên tường án ngay,” sĩ quan đứng bên cạnh gào lên, giọng cứng rắn nhưng không thiếu sự cảm thông.
Cô dâu mới cưới khẽ gật đầu, bước vào thang máy tạm thời mở ra phía cuối hành lang, nơi cánh cửa sổ mở ra một không gian rộng lớn hơn: phòng xử án. Ánh sáng mạnh chiếu thẳng vào mặt cô, làm chiếc lớp son dường như không còn phai.
Trong phòng xử án, tiếng gõ cửa vang lên, thanh tra mang hồ sơ, ánh mắt nghiêm nghị. Cô ngồi vào ghế bị cáo, tay vẫn còn ướt mồ hôi.
“Cô có muốn nói gì trước khi phiên tòa bắt đầu?” thanh tra hỏi, giọng êm nhưng không kém phần mạnh mẽ.
Cô dâu mới cưới hít một hơi sâu, mắt dõi quanh phòng, nhìn thấy bác giúp việc đang ngồi trong khu vực khán giả, đôi mắt ngấn lệ nhưng kiên định.
“Tôi không muốn che giấu nữa. Anh… người đã cố gắng tấn công tôi vào đêm cưới, đã muốn lấy đi cả cuộc đời tôi,” cô thốt lên, giọng rung lên nhưng quyết tâm. “Tôi không sợ. Tôi sẽ không để nỗi đau này làm tôi im lặng.”
Tiếng trống trong đầu cô vang lên như hồi chuông khai hội, nhưng giờ đây nó không còn ồn ào mà là nhịp đập của sự thật.
Thanh tra gật đầu, ghi lại lời khai. Các nhân chứng – bác giúp việc, người đàn ông trung niên lạ mặt – lần lượt lên lời, mô tả chi tiết từng khoảnh khắc hỗn loạn, từng cú đập, từng mảnh kem còn dính trên mặt kẻ tấn công.
Khi buổi xét xử tiến tới, cô dâu mới cưới cảm nhận từng hơi thở của mình hòa cùng không khí nặng nề của phòng. Ánh đèn chiếu rọi trên trán, làm những vết băng của nỗi sợ hãi cuối cùng tan biến.
“Cô có muốn tố cáo người hầu hạ?” vị thẩm phán hỏi, giọng nặng nề.
“Cô ấy đã cứu tôi,” cô trả lời, không cần nói tên, mắt hướng về phía bác giúp việc.
Tiếng gõ búa của thẩm phán vang lên, như một tiếng chuông cảnh báo cuối cùng cho kẻ ác.
—
Cảnh gió nhẹ lùa qua cửa sổ phòng xử án, đem theo hương thơm le lói của bánh kem còn lại, như một lời nhắc nhở rằng ngay cả trong những khoảnh khắc đen tối nhất, vẫn còn những dư vị ngọt ngào của cuộc sống. Cô dâu mới cưới đứng dậy, ánh mắt không còn rơi vào hố sâu của sợ hãi mà sáng lên như ngọn đèn le lói trong bóng tối. Cô hiểu rằng sức mạnh thật sự không nằm ở việc giành chiến thắng trong một trận đấu đêm tân hôn, mà ở khả năng dám đối mặt, dám thẳng thắn nói ra sự thật và dám tha thứ cho chính mình.
Mỗi bước chân rời khỏi phòng xử án, cô nghe tiếng ngân vang của những tiếng ồn tiếng trống – không còn là âm thanh hỗn loạn, mà là nhịp điệu của sự bình yên tìm lại. Bác giúp việc, với đôi tay vẫn còn ướt mồ hôi, nắm chặt cô, ánh mắt đầy tự hào. Họ đã vượt qua đêm đen, và giờ đây, dưới ánh sáng của bình minh, họ thấy được một tương lai rộng mở, đầy hứa hẹn. Sự giải thoát không chỉ là việc chấm dứt nỗi đau, mà còn là việc mở ra cánh cửa cho những giấc mơ mới, cho tình thương được trân trọng và cho lòng dũng cảm được gieo vào từng nhịp tim. Cuộc đời tiếp tục, và cô dâu mới cưới biết rằng, dù gió lạnh có thổi qua, cô vẫn sẽ đứng vững, mang theo niềm tin rằng mỗi ngày mới là một cơ hội để sống thật, yêu thương sâu sắc và không bao giờ quên tiếng vang của trái tim đã từng chiến đấu.
