Thấy nữ lao công 22t ngoan hiền, dễ bảo, chủ tịch tập đoàn BĐS ngỏ ý trả 1 tỷ nhờ cô si//nh con nối dõi. Nhưng khi đ//ứa tr//ẻ ra đời
Thấy nữ lao công 22t ngoan hiền, dễ bảo, chủ tịch tập đoàn BĐS ngỏ ý trả 1 tỷ nhờ cô si//nh con nối dõi. Nhưng khi đ//ứa tr//ẻ ra đời, anh đã s//ố/c ng//ất khi chứng kiến cảnh tượng kinhhoang, không thể nào ngờ đời anh đã rẽ sang một hướng khác…
Minh đứng trên tầng 68 của tòa nhà, tay cầm l//y r///ượ//u mạnh, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn đêm rực rỡ của thành phố. Là chủ tịch tập đoàn BĐS lớn anh có tất cả: tiền tài, danh vọng, quyền lực. Nhưng khi trở về căn biệt thự rộng hàng nghìn mét vuông, thứ chào đón anh chỉ là sự im lặng đến r//ợn người.
Ký ức về cuộc hôn nhân trước ùa về như một vết d//a/o c//ứa. Vợ cũ của anh xinh đẹp, sắc sảo, nhưng lại coi hôn nhân là một “thương vụ” để đổi đời. Ngày anh đề cập chuyện con cái sau 5 năm chung sống, cô ta đã né//m v//ỡ chiếc bình cổ, g//ào lên: “Tôi không phải cái máy đ//ẻ! Si///nh con rồi hỏng dáng, x//ấu x///í, ai đền bù thanh xuân cho tôi? Anh muốn có con thì đi mà tìm người khác!”
Và anh đã ly hôn thật. Anh không cần một con búp bê trưng bày, anh cần một mái ấm, cần tiếng cười trẻ thơ để thừa kế cơ nghiệp này.
Đúng lúc tâm trạng đang rối bời, Minh nhìn thấy Lan – cô nhân viên tạp vụ mới vào làm đang lau dọn hành lang. Lan mới 22t, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt mộc mạc nhưng toát lên vẻ hiền lành, cam chịu. Cô làm việc chăm chỉ, chưa bao giờ than vãn dù bị quản lý chèn ép.
Một lần tình cờ, Minh nghe thấy Lan khóc nấc trong cầu thang tho/át hi/ểm. Qua khe cửa, anh nghe giọng cô run rẩy nói chuyện điện thoại: “Bố ơi, bố ráng chờ con… Con sẽ tìm cách xoay tiền ph//ẫu thu///ật… Bác sĩ bảo phải m////ổ gấp…”

Tìm hiểu qua trợ lý, Minh biết bố Lan ở quê bị UT giai đoạn cuối, cần một số tiền khổng lồ để ph//ẫu thu///ật duy trì sự sống. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu vị chủ tịch. Ngày hôm sau, Lan được gọi lên phòng chủ tịch. Cô s/ợ h//ãi, cúi gằm mặt. Nhưng Minh đi thẳng vào vấn đề: – Tôi biết cô cần tiền cứ//u bố. Tôi có thể cho cô 1 tỷ ngay lập tức, cộng thêm chi phí điều trị tốt nhất cho ông ấy. Lan ngẩng phắt lên, đôi mắt ngấn nước mở to kinh ngạc. – Nhưng… đổi lại tôi phải làm gì ạ? – Si//nh cho tôi một đứa con. Căn phòng chìm vào im lặng. Với một cô gái 22t, chưa từng yêu ai, lời đề nghị này chẳng khác nào một bả.n á//n. Nhưng hình ảnh người cha đang th//oi th//óp ở quê hiện lên. Lan c//ắn chặt môi đến bật m///áu, rồi gật đầu: “Tôi đồng ý.”
Khi Lan chuyển dạ, Minh đứng ngoài phòng sinh với hai bàn tay lạnh ngắt. Anh nghĩ mình đã chuẩn bị tâm lý cho mọi thứ: tiếng khóc trẻ con, mùi thuốc sát trùng, khoảnh khắc lần đầu được bế đứa con nối dõi. Anh chỉ không ngờ rằng… cánh cửa phòng sinh vừa mở ra, bác sĩ lại bước ra với gương mặt căng thẳng khác thường.
“Anh là người nhà của sản phụ?”
Minh gật đầu, tim đập dồn dập.
“Đứa bé… không sao. Nhưng có chuyện anh cần biết.”
Anh được dẫn vào phòng hậu phẫu. Lan nằm đó, gương mặt tái nhợt, môi khô nứt nhưng ánh mắt lại rất bình thản. Trên chiếc giường nhỏ bên cạnh, đứa trẻ sơ sinh ngủ ngoan. Minh còn chưa kịp nhìn con, thì ánh mắt anh đã chết lặng khi thấy… một người đàn ông gầy gò, đầu trọc vì hóa trị, đang run run nắm lấy tay Lan.
“Bố… bố ở đây rồi…” Lan mỉm cười yếu ớt.
Người đàn ông kia òa khóc, áp trán lên tay con gái: “Bố xin lỗi… vì bố mà con phải khổ thế này…”
Minh sững sờ. Bố Lan… đáng lẽ đang nằm trên giường bệnh ở quê. Sao ông lại ở đây?
Lan quay sang Minh, giọng khàn đi vì kiệt sức:
“Em xin lỗi… em lừa anh một chuyện. Bệnh của bố em không còn khả năng cứu chữa. Số tiền anh đưa… em đã dùng để đưa bố lên đây, để ông được điều trị giảm đau tốt hơn, được ở gần em trong những ngày cuối… Em không muốn ông chết cô độc ở quê.”
Minh như bị ai đó giáng thẳng vào ngực.
Không phải cú sốc vì bị lừa tiền.
Mà là cú sốc khi nhận ra… cô gái 22 tuổi ấy đã chấp nhận bán cả tương lai, thân thể, và thanh xuân của mình chỉ để đổi lấy vài tháng cuối cùng được ở bên cha.
“Còn một chuyện nữa…” Lan hít một hơi run rẩy. “Đứa bé… em không muốn bán nó. Dù hợp đồng là như vậy. Nó không phải ‘món hàng’. Nó là con em. Nếu anh muốn… anh có thể coi nó là con mình. Nhưng xin anh… đừng tước quyền làm mẹ cuối cùng của em.”
Minh đứng chết lặng.
Lần đầu tiên trong đời, anh thấy xấu hổ vì sự giàu có của mình.
Anh tưởng mình là người ban ơn.
Hóa ra… anh chỉ là kẻ mua hy vọng của một đứa con gái trong đường cùng.
Anh bước tới, nhìn đứa trẻ đang ngủ. Bàn tay nhỏ xíu nắm chặt không khí, ngực phập phồng đều đều. Tim Minh mềm ra, một cảm giác mà anh chưa từng có.
Minh quay sang bác sĩ:
“Chuyển bố cô ấy sang phòng chăm sóc tốt nhất. Mọi chi phí tôi chịu. Từ hôm nay trở đi, ông ấy ở đây đến lúc nào cũng được.”
Rồi anh nhìn Lan, giọng trầm xuống:
“Hợp đồng chấm dứt. Cô không nợ tôi gì cả. Nếu cô đồng ý… tôi muốn đứa bé này có đủ cả cha lẫn mẹ. Không phải vì tiền. Vì tôi cần một gia đình thật sự.”
Nước mắt Lan trào ra. Không phải nước mắt tuyệt vọng, mà là nước mắt được cứu rỗi.
Vài tháng sau, bố Lan qua đời trong vòng tay con gái, thanh thản và không còn đau đớn.
Minh tự tay lo liệu tang lễ, đứng ở hàng sau cùng, lặng lẽ cúi đầu trước di ảnh người đàn ông nghèo cả đời vì con.
Anh bán đi căn biệt thự lạnh lẽo, dọn về một ngôi nhà nhỏ hơn. Buổi tối, trong căn bếp sáng đèn, Lan bế con, Minh lóng ngóng nấu cháo. Tiếng trẻ con khóc, tiếng bát đũa va vào nhau, tiếng thở dài mệt nhưng bình yên.
Cuộc đời anh đã rẽ sang một hướng khác.
Không còn là chủ tịch cô độc trên tầng 68,
mà là một người đàn ông học cách làm cha,
và học cách yêu — không phải bằng tiền,