Trước khi kết hôn bố tôi có dặn: “Lấy chồng con luôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời bố, trước ngày cưới,
Trước khi kết hôn bố tôi có dặn: “Lấy chồng con luôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời bố, trước ngày cưới, tôi âm thầm mang 3 tỷ tiền hồi môn cùng căn nhà duy nhất của mình đi công chứng, đứng tên riêng. Mọi giấy tờ tôi cất kỹ, chồng tôi hoàn toàn không hề hay biết.
Tôi nghĩ mình làm vậy chỉ để “phòng thân”, nào ngờ có ngày phải dùng đến.
Đáng ra mọi thứ sẽ cứ như vậy.
Cho đến một ngày, em chồng gọi điện khóc lóc.
“Anh ơi, bên bán căn hộ họ muốn em đặt cọc gấp. Nếu không người ta bán cho người khác mất!”
Tôi nghe mà thoáng lo. Em chồng còn trẻ, mới đi làm vài năm, tiền để dành chẳng được bao nhiêu. Nhưng điều khiến tôi bất ngờ không phải chuyện đó, mà là hành động của chồng tôi sau cuộc gọi.
Anh quay sang tôi, giọng chắc nịch:
“Anh dùng tạm tiền trong tài khoản chung của tụi mình cho nó đặt cọc. Xong ổn định rồi nó trả lại.”
Tôi giật mình:
“Nhưng tài khoản chung đâu có đủ?”
Anh chỉ cười:
“Anh biết nơi cần lấy.”
Tôi chưa kịp phản ứng thì anh đã mở ứng dụng ngân hàng. Tôi đứng chết lặng khi thấy anh chọn đúng tài khoản riêng của tôi – tài khoản mà tôi chưa từng mở ra trước mặt anh.
Khoảnh khắc anh đưa ngón tay đến nút “Xác nhận”, tôi như bị ai bóp nghẹn cổ.
Làm sao anh biết được mã truy cập?
Làm sao anh biết tài khoản đó tồn tại?
Và tại sao anh tự nhiên cho rằng có quyền sử dụng tiền riêng của tôi?
Ngón tay anh chạm vào màn hình.
Màn hình xoay một vòng… rồi hiện lên thông báo “Giao dịch thất bại – Tài khoản bị khóa tạm thời”.
Anh ch/ế/t sững.
Tôi cũng ch/ế/t sững.
“Em… em khóa tài khoản này khi nào vậy?” – anh lắp bắp.
Tôi nhìn anh, tay run lên, tim đập loạn.

Đó là giây phút tôi biết: Đường lui mà ba bắt tôi chuẩn bị… sắp trở thành thứ duy nhất tôi có thể dựa vào…
Tôi hít một hơi thật sâu.
Nhìn vào ánh mắt bối rối của chồng, trong lòng tôi bỗng trào lên một cảm giác vừa buồn, vừa lạnh.
“Em khóa từ lâu rồi,” tôi nói chậm rãi. “Ngay từ ngày làm vợ anh.”
Anh sững người.
“Em… không tin anh đến vậy sao?”
Tôi không cười, cũng không khóc.
Tôi chỉ hỏi ngược lại:
“Vậy còn anh?
Tại sao anh biết tài khoản riêng của em tồn tại?
Ai đã nói cho anh mật khẩu?
Và quan trọng nhất… tại sao anh dám tự quyết định dùng tiền của em mà không hề hỏi?”
Căn phòng im phăng phắc.
Mồ hôi anh lấm tấm trên trán.
Sau một hồi im lặng, anh thú nhận:
Anh từng lén mở điện thoại tôi khi tôi ngủ.
Anh thấy thông báo ngân hàng hiện lên.
Rồi trong một lần cãi nhau, anh lén ghi lại mật khẩu khi tôi đăng nhập.
Từng câu từng chữ như tát thẳng vào mặt tôi.
Hóa ra, người tôi tin tưởng nhất lại là người âm thầm đào đường lui của chính tôi.
Tôi đứng dậy, giọng bình thản đến lạ:
“Tiền đó không phải để cho ai ‘mượn’.
Căn nhà đó cũng không phải tài sản chung.
Em đã công chứng đứng tên riêng.
Nếu hôm nay giao dịch thành công, em sẽ coi như anh đã tự tay chặt đứt hôn nhân này.”
Anh hoảng hốt, cuống quýt nắm tay tôi:
“Anh xin lỗi… anh chỉ lo cho em gái anh thôi… Anh không nghĩ nhiều như vậy…”
Tôi nhẹ nhàng gỡ tay anh ra.
“Anh không nghĩ nhiều cho em.
Anh chỉ nghĩ nhiều cho gia đình anh.”
Tối hôm đó, tôi thu dọn vài bộ đồ, mang theo giấy tờ gốc và chìa khóa nhà.
Trước khi bước ra cửa, tôi quay lại nói một câu cuối cùng:
“Bố em nói đúng.
Lấy chồng, phụ nữ nhất định phải có đường lui.
Không phải để bỏ đi bất cứ lúc nào…
mà để khi bị dồn đến chân tường, vẫn còn chỗ mà đứng thẳng lưng làm người.”
Cánh cửa khép lại sau lưng tôi.
Lần đầu tiên sau khi kết hôn,
tôi không thấy sợ hãi.
Tôi thấy mình… được tự do.