Biết mình bệ::nh nặng khó qua khỏi, anh rể gọi tôi vào muốn ‘gửi tôi 3 tỷ’ nhưng bắt tôi thề đ::ộc không được nói cho chị gái biết và sự thật rù//ng m//ình phía sau…
Vì thương chị, tôi si//nh ra á//c cảm với anh rể. Mỗi lần sang chơi, thấy anh Tùng cặm cụi sửa cái quạt hỏng thay vì mua mới, hay mặc chiếc áo sơ mi sờn cổ, tôi lại bĩu môi thầm nghĩ: “Giàu mà ki//ết x//ác, làm kh//ổ vợ con”. Tôi thương chị gái thanh xuân mòn mỏi bên người chồng không biết điều, nên ra sức bênh vực chị, thậm chí có lần còn bóng gió mỉ/a m/ai anh ngay trong bữa cơm. Anh Tùng chỉ cười trừ, gắp thức ăn cho con, không giải thích nửa lời.
Biến cố ập đến khi anh Tùng phát hiện UT g//an giai đoạn cuối. Tin d//ữ như s//ét đ///ánh ngang tai. Bác sĩ lắc đầu, nói thời gian của anh chỉ còn tính bằng tháng. Căn nhà vốn đã không mấy ấm áp nay càng trở nên u ám. Anh Tùng sụt cân nhanh chóng, da vàng vọt, người chỉ còn d//a bọc xư//ơng. Nhưng điều làm tôi ái ngại nhất không phải là b//ệnh tình của anh, mà là thái độ của chị gái.
Thay vì túc trực chăm sóc chồng những ngày cuối đời, chị Lan lại sốt sắng chuyện… tài sản. Chị lén lút lục lọi tủ hồ sơ, tr/a h/ỏi mật khẩu ngân hàng, thậm chí còn than vãn với tôi: “Lão ấy sắp đi rồi mà vẫn giấu tiền như m/èo giấu c*t. Chị sợ lão có quỹ đ/en quỹ đỏ cho g//ái, hoặc ch//ế//t mang theo thì mẹ con chị sống bằng gì?”.
Tôi rùng mình. Dù không ưa anh rể, nhưng nhìn người đàn ông đang th//oi th//óp trên giư//ờng bệ//nh mà vợ lại chỉ chăm chăm hỏi tiền, tôi thấy xót xa thay. Tôi khuyên chị nên tém lại, chăm lo cho anh đi đã, nhưng chị gạt phăng: “Mày chưa có chồng mày không hiểu, tiền mới là thứ bảo đảm, tình nghĩa giờ này mài ra ăn được à?”. Một tuần trước, tôi ghé thăm anh. Hôm đó chị Lan đi siêu thị (nhưng tôi thừa biết chị đi gặp hội bạn buôn đất để dò hỏi tin tức đầu tư gì đó). Căn phòng nồng mùi th//uốc s/át tr/ùng chỉ còn hai anh em.
Anh Tùng khó nhọc vẫy tay gọi tôi lại gần. Hơi thở anh đứt quãng, đôi mắt sâu hoắm nhìn tôi đầy khắc khoải. “Dì Út… dì đóng cửa lại giúp anh,” giọng anh thều thào. Tôi làm theo, kéo ghế ngồi sát bên giường. Anh run run luồn tay xuống dưới gối, lôi ra một cuốn sổ tiết kiệm và một tờ giấy ủy quyền đã có chữ ký công chứng. “Chắc anh không qua khỏi đợt này. Anh nhờ dì Út một việc… sống để bụng, ch///ết mang theo,” anh ngừng một chút để lấy hơi, rồi nói tiếp, “Dì giữ giúp anh 3 tỷ này nhé”..
…Tôi giật mình, suýt bật dậy.
— Anh… anh nói gì vậy? Sao lại đưa em? Chị Lan biết chưa?
Anh Tùng lắc đầu rất khẽ, ánh mắt thoáng qua một nỗi đau khó tả:
— Đừng nói cho Lan biết. Dì phải thề với anh.
Tôi hoảng hốt, tim đập thình thịch:
— Nhưng… đó là tiền của anh chị, sao em dám giữ? Anh làm vậy… lỡ chị hiểu lầm thì sao?
Anh Tùng nhắm mắt lại một lát, như gom hết sức lực còn sót lại. Khi mở mắt ra, trong đó không còn vẻ yếu ớt thường ngày, mà là sự tỉnh táo đến đáng sợ.
— Chính vì sợ chị hiểu lầm… nên anh mới không thể để chị biết.
Tôi nắm chặt tay anh:
— Anh nói vậy là sao?
Giọng anh khàn đi, từng chữ nặng như đá:
— Ba tỷ này… không phải để lại cho anh. Là để lại cho con anh.
Tôi sững sờ.
— Chị Lan… không phải mẹ ruột của thằng bé sao?
Khóe môi anh Tùng khẽ cong lên một nụ cười buồn đến nhói tim:
— Không. Nó là con anh với người yêu cũ. Ngày đó, anh nghèo, gia đình cô ấy ép bỏ đứa bé. Cô ấy sinh con xong thì mất vì băng huyết. Anh mang thằng bé về nuôi, Lan biết… nhưng cô ấy chưa bao giờ coi nó là con mình.
Tôi choáng váng, đầu óc quay cuồng. Bao nhiêu ký ức vụn vặt bỗng xâu chuỗi lại: ánh mắt lạnh nhạt của chị Lan với đứa trẻ, sự tính toán chi li với từng khoản học phí, từng bộ quần áo…
Anh Tùng thở dốc, nước mắt trào ra nơi khóe mắt vàng vọt:
— Anh tiết kiệm cả đời, không dám ăn ngon, không dám mặc đẹp… chỉ để dành cho nó. Nhưng nếu anh ch//ết, Lan sẽ lấy hết. Cô ấy đã nhiều lần nói bóng gió rằng… thằng bé không phải máu mủ, nuôi lớn là đủ rồi.
Tôi nghẹn họng, cổ họng như bị bóp chặt.
— Vậy… anh muốn em làm gì?
Anh nắm chặt tay tôi, lực yếu ớt nhưng đầy khẩn cầu:
— Khi anh m//ất, dì hãy thay anh giữ số tiền này. Đến khi thằng bé đủ 18 tuổi, hoặc khi dì thấy nó thật sự cần… hãy đưa cho nó. Coi như anh gửi mạng sống của con trai anh cho dì.
Nước mắt tôi rơi xuống tay anh nóng hổi.
— Nhưng… chị Lan mà biết thì…
— Dì đừng sợ. — Anh Tùng cắt lời, ánh mắt kiên quyết. — Anh đã chuẩn bị sẵn mọi thứ. Tờ ủy quyền này có hiệu lực pháp lý. Lan không thể động vào. Nhưng dì phải hứa… dù có chuyện gì cũng không nói ra sự thật.
Tôi run rẩy gật đầu, nước mắt không ngừng rơi:
— Em thề.
Anh Tùng thở phào, như trút được gánh nặng cuối cùng. Trước khi tôi rời đi, anh còn thì thào một câu khiến tim tôi thắt lại:
— Dì Út… cảm ơn dì đã thương anh… dù trước nay dì không thích anh.
Ba ngày sau, anh Tùng qua đời.
Đám tang diễn ra lạnh lẽo. Chị Lan khóc lóc thảm thiết trước mặt họ hàng, nhưng ngay sau đó đã vội vàng hỏi luật sư về tài sản. Khi phát hiện số tiền lớn nhất không đứng tên mình, chị gần như phát điên, quay sang nghi ngờ tất cả — kể cả tôi.
— Có phải mày giấu tiền của chồng tao không? — chị gào lên.
Tôi chỉ cúi đầu, im lặng.
Ba năm trôi qua.
Đứa bé ngày nào gầy gò, lầm lũi giờ đã là học sinh giỏi, trúng tuyển vào trường đại học danh tiếng với học bổng toàn phần. Ngày tôi đưa cho nó cuốn sổ tiết kiệm, nó òa khóc nức nở:
— Dì ơi… bố cháu có biết cháu học giỏi không?
Tôi ôm chặt lấy nó, nước mắt rơi không kìm được:
— Bố con… lúc nào cũng biết. Và bố con đã chuẩn bị cho con cả một cuộc đời.
Ở một góc khác của thành phố, chị Lan vẫn loay hoay với những khoản đầu tư thua lỗ, than thở rằng số phận bạc bẽo. Nhưng có lẽ chị không bao giờ biết rằng, người chồng “keo kiệt” năm xưa… đã âm thầm để lại tất cả tình yêu và tài sản cho con, còn sự thật ấy — tôi sẽ mang theo, đúng như lời thề độc năm nào.