Làm 100 mâm cỗ cưới đãi khách nhưng cả làng không ai đến dự, hàng xóm nói lý do khiến gia chủ bà/ng ho/àng…

Làm 100 mâm cỗ cưới đãi khách nhưng cả làng không ai đến dự, hàng xóm nói lý do khiến gia chủ bà/ng ho/àng…

Làm 100 mâm cỗ cưới đãi khách nhưng cả làng không ai đến dự, hàng xóm nói lý do khiến gia chủ bà/ng ho/àng…

Ở xã Đông Hòa, có một gia đình giàu có nổi tiếng: nhà ông Bách – chủ thầu xây dựng. Căn biệt thự lớn nhất xã, cổng gỗ đỏ sơn son thếp vàng, ô tô ra vào như trẩy hội. Khi con trai ông – Dũng – cưới vợ, dân làng ai cũng tò mò vì gia đình này vốn kín tiếng.

Ông Bách tuyên bố tổ chức đám cưới “đẳng cấp nhất huyện”:
– “Làm tròn 100 mâm, thuê ban nhạc từ thành phố về, dựng rạp 5 gian, thuê đầu bếp 3 miền về nấu.”

Thông báo cưới được gửi đi khắp làng, cả bản danh sách khách mời được in màu, phát tận tay từng hộ.

Ngày cưới đến, nhưng… bàn tiệc trống trơn

9 giờ sáng, dàn nhạc đã rộn ràng, mâm cỗ nghi ngút khói, nhưng cả khu rạp cưới chỉ lác đác vài người giúp việc và thợ quay phim. Không có khách. Không một hàng xóm. Không ai trong làng đến dự.

Ông Bách ban đầu còn đinh ninh “chắc họ đến muộn”, nhưng đến trưa, hơn 80 mâm cỗ vẫn nguyên xi. Ông bắt đầu sốt ruột, đi ra đầu làng gọi điện, nhắn tin… không ai trả lời.

Gần 2 giờ chiều, bà Sáu – hàng xóm già hơn 70 tuổi – đẩy xe ra chợ mua rau, đi ngang qua, ông Bách chặn lại hỏi, mặt biến sắc:

– “Bà Sáu, có chuyện gì vậy? Sao cả làng không ai đến ăn cưới?”

Bà Sáu nhìn ông một lúc lâu, rồi thở dài:

– “Tôi nói thiệt, đừng gi/ận…

…giận tôi. Cả làng người ta bảo nhau không đến, vì nhà ông từng làm một chuyện… thất đức.”

Ông Bách sững người:

“Chuyện gì? Nhà tôi xưa nay giúp làng không ít, sao lại bảo thất đức?”

Bà Sáu lắc đầu, giọng chậm rãi nhưng từng chữ như rơi xuống đất:

“Ba năm trước, khi con đê vỡ, mấy chục hộ mất nhà. Ông hứa cho nợ tiền sửa, rồi quay lại tính lãi cao gấp đôi, ép họ ký giấy bán đất. Có nhà phải dắt díu nhau đi nơi khác. Ông nghĩ làng quên sao?”

Ông Bách tái mặt. Những hình ảnh cũ dội về: những ánh mắt van xin, những đêm người ta ôm con ngồi khóc trước cổng nhà ông. Khi ấy ông nghĩ “làm ăn thì phải rạch ròi”, đâu ngờ từng vết cắt ấy khắc sâu vào lòng người.

Bà Sáu nói tiếp:

“Hôm nay cưới xin, người ta không đến không phải ghét thằng Dũng. Tội nghiệp nó. Nhưng người ta không muốn ngồi ăn mâm cỗ được nấu bằng nước mắt của hàng xóm.”

Ông Bách lặng đi. Trong rạp cưới, cô dâu ngồi cúi đầu, chú rể đứng như hóa đá. Tiếng nhạc bỗng trở nên chói tai. 100 mâm cỗ bốc khói nghi ngút, nhưng lòng người lạnh tanh.

Ông Bách bước lên bục, cầm micro, giọng khàn đặc:

“Hôm nay… là lỗi của tôi. Tôi đã từng làm sai với bà con. Đám cưới này, nếu không có ai đến, cũng là quả báo tôi phải nhận.”

Rồi ông quay sang đầu bếp:

“Dọn hết mâm cỗ, chở sang khu nhà tạm cho bà con nghèo ngoài bãi sông. Mỗi nhà một phần. Từ mai, tôi sẽ làm lại việc hỗ trợ sửa nhà cho những hộ năm xưa, không tính lãi, không ép bán đất. Nếu bà con chưa tin, cứ chờ tôi làm.”

Tin lan ra rất nhanh. Chiều hôm đó, vài người trong làng lặng lẽ ghé qua, không vào ăn, chỉ đứng nhìn. Có người gật đầu. Có người vẫn quay đi.

Đám cưới hôm ấy không đông khách.

Nhưng đó là ngày ông Bách bắt đầu học cách cúi đầu trước làng xóm.

Vì người ta có thể đến dự tiệc cưới

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *