Vợ sinh con, chồng hú hí nhân tình: Mẹ chồng ra tay, cả Sài Gòn chấn động!

Vợ sinh con, chồng hú hí nhân tình: Mẹ chồng ra tay, cả Sài Gòn chấn động!

Nhiều ngày trôi qua, Hương ôm Bé trai kháu khỉnh vào lòng, đôi mắt vẫn đỏ hoe vì những đêm thức trắng. Chị giúp việc do bà Hòa cử đến đã có mặt, lặng lẽ phụ giúp cô. Nhưng dù có người bên cạnh, Hương vẫn như lửa đốt, liên tục ngóng trông cuộc gọi từ Sài Gòn. Cô tự hỏi bố mẹ chồng đã làm gì, liệu họ có tìm được Chồng của Hương, và mọi chuyện đã đến đâu.

Một buổi chiều, khi Bé trai kháu khỉnh đang say giấc trong nôi, điện thoại của Hương bỗng reo vang. Là số của bà Hòa. Hương giật mình, tay run run nhấn nút nghe.

“Alo, mẹ ạ?” Giọng Hương lạc đi vì hồi hộp.

Đầu dây bên kia, giọng bà Hòa cất lên. Dù cách xa hàng ngàn cây số, Hương vẫn cảm nhận được sự kiên quyết ẩn chứa trong từng lời. Cùng lúc đó, một sự trấn an lạ lùng cũng bao trùm lấy cô.

“Hương à, con nghe mẹ nói đây. Mọi chuyện đã được giải quyết xong rồi. Con không cần phải lo lắng bất cứ điều gì nữa.”

Hương nín thở. “Giải quyết xong? Là sao ạ? Bố mẹ đã gặp anh ấy chưa?”

Giọng bà Hòa trở nên hơi lạnh lùng, nhưng vẫn bình tĩnh. “Con đừng hỏi nhiều. Việc của người lớn, con không cần bận tâm. Con cứ yên tâm ở nhà chăm sóc cháu cho thật tốt. Mẹ đã sắp xếp đâu vào đấy cả rồi.”

“Nhưng… con muốn biết…” Hương khẽ nói, lòng cồn cào.

“Nghe lời mẹ,” bà Hòa cắt ngang. “Mọi chuyện đã xong xuôi. Giờ con chỉ cần tập trung vào con trai mình. Chị giúp việc sẽ ở lại giúp con. Đừng suy nghĩ lung tung nữa. Cứ yên tâm đi.”

Cuộc gọi kết thúc cụt ngủn. Hương cầm điện thoại trên tay, lòng ngổn ngang trăm mối. Nhẹ nhõm thoáng qua, nhanh chóng bị thay thế bằng nỗi lo và sự tò mò đến tột độ. “Giải quyết xong” là gì? Bố mẹ chồng đã làm gì? Chồng của Hương đang ở đâu? Và cái giá cho sự “giải quyết” này là gì? Hương nhìn Bé trai kháu khỉnh đang ngủ say, một câu hỏi lớn trỗi dậy trong lòng cô: Liệu cô có nên tin tưởng hoàn toàn vào lời trấn an của mẹ chồng?

Tại Sài Gòn, trên con đường tấp nập, một chiếc taxi màu xanh quen thuộc dừng lại trước một tòa chung cư cao tầng. Bà Hòa và Bố chồng của Hương bước xuống, gương mặt cả hai căng như dây đàn. Bà Hòa không nói một lời, sải bước dứt khoát vào sảnh, thẳng tiến đến thang máy. Bố chồng của Hương lặng lẽ theo sau, ánh mắt ông sắc lạnh, không còn vẻ điềm đạm thường ngày.

Họ đứng trước cánh cửa căn hộ số 807. Bà Hòa không gõ, mà nhấn chuông liên hồi, dồn dập, tựa như đang trút giận vào từng tiếng “reng… reng” chói tai. Bên trong, tiếng bước chân vội vã.

Cánh cửa bật mở. Chồng của Hương xuất hiện, trên người chỉ độc chiếc quần đùi và áo phông cũ kỹ, tóc tai rối bù, gương mặt vẫn còn vương vẻ ngái ngủ. Đằng sau anh ta, Nhân tình ló đầu ra, mái tóc xoã tung, chiếc váy ngủ mỏng tang dường như còn chưa kịp chỉnh tề. Nụ cười mỉm chi trên môi cô ta vụt tắt khi đôi mắt chạm phải Bà Hòa đang đứng sừng sững trước cửa, và Bố chồng của Hương với vẻ mặt như tượng đá.

Chồng của Hương và Nhân tình tái mặt, mọi ngôn từ như mắc kẹt lại trong cổ họng, không kịp phản ứng trước sự xuất hiện đột ngột đến kinh hoàng này.

Bà Hòa không đợi một lời giải thích. Ánh mắt bà sắc như dao găm, quét một lượt từ trong ra ngoài căn hộ, rồi dừng lại trên khuôn mặt trắng bệch của Chồng của Hương. Bà lao thẳng vào, mỗi bước chân dường như muốn giẫm nát sàn nhà.

“Mày đang làm cái trò gì vậy hả thằng khốn?” Bà Hòa gằn giọng, từng lời như một nhát búa bổ xuống đầu Chồng của Hương, khiến anh ta choáng váng.

Bố chồng của Hương đứng yên lặng ở ngưỡng cửa, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ của vợ, nhưng gương mặt vẫn sắt lại không chút biểu cảm. Chồng của Hương lùi lại một bước, định mở miệng nói gì đó, nhưng Bà Hòa đã giơ tay chặn lại, không cho phép một cơ hội giải thích nào.

“Đừng hòng mà ngụy biện!” Bà Hòa thét lên, giọng bà vang dội khắp căn phòng, át đi cả tiếng máy lạnh đang chạy. “Loại người như mày không xứng đáng là con trai của tao, huống chi lại còn làm cha của cháu tao nữa!”

Bà Hòa đứng thẳng người, ngực ưỡn ra, ánh mắt như muốn thiêu đốt Chồng của Hương. “Từ giây phút này trở đi, mày đừng hòng nhận được một đồng nào từ cái nhà này! Tiền bạc của tao, mồ hôi nước mắt của bố mày, sẽ không bao giờ nuôi một thằng con phản bội, một người cha khốn nạn như mày nữa!”

Từng lời nói của Bà Hòa như những nhát roi quất thẳng vào Chồng của Hương và Nhân tình. Anh ta đứng chết trân tại chỗ, gương mặt tái mét, môi run rẩy muốn nói nhưng không thể phát ra một tiếng nào. Nhân tình nãy giờ vẫn lấp ló sau lưng Chồng của Hương, giờ thì hoàn toàn rụt đầu vào, hai tay ôm chặt lấy người, run cầm cập. Cô ta cố gắng thu mình lại, mong muốn biến mất khỏi tầm mắt của Bà Hòa. Cả hai đều không dám đối mặt, không dám lên tiếng trước sự cứng rắn đến đáng sợ của người phụ nữ này.

Bà Hòa nhìn thẳng vào Chồng của Hương một lần nữa, ánh mắt đầy khinh bỉ. Bà không nói thêm lời nào, chỉ xoay người lại, định bước ra ngoài, để lại hai kẻ tội lỗi chìm trong sự im lặng nặng nề và nỗi sợ hãi tột cùng.

Bà Hòa chưa kịp bước ra khỏi ngưỡng cửa, điện thoại trên tay bà đã được rút ra một cách dứt khoát. Không chút chần chừ, bà lướt ngón tay, tìm kiếm một số liên lạc. Bà bấm gọi, tiếng chuông chờ vang lên lạnh lẽo trong căn phòng căng thẳng.

Chồng của Hương và Nhân tình vẫn đứng chết trân. Tiếng nói của Bà Hòa khi kết nối cuộc gọi như một nhát dao cắt ngang không khí: “Luật sư Thanh à? Tôi Bà Hòa đây. Ông sắp xếp cuộc gặp sớm nhất có thể. Tôi muốn phong tỏa toàn bộ tài khoản chung mang tên con trai tôi, và rút hết vốn khỏi công ty của nó. Đúng vậy, lập tức.”

Ánh mắt bà liếc qua Chồng của Hương và Nhân tình, khóe môi khẽ nhếch một cách khinh miệt. Bà nói tiếp, giọng vang rõ từng chữ, như muốn đảm bảo hai kẻ kia không bỏ sót một từ nào: “Và nữa, tất cả xe cộ, giấy tờ nhà đất, biệt thự mà nó đang đứng tên, đều phải thu hồi về cho bố mẹ. Làm nhanh gọn giúp tôi.”

Bà kết thúc cuộc gọi với luật sư, rồi không ngơi nghỉ, lập tức gọi đến một số khác. “Kế toán trưởng à? Cập nhật lại toàn bộ tài chính của Chồng của Hương. Từ giờ phút này, nó không còn là thành viên của gia đình này nữa. Toàn bộ tài sản của nó, hãy chuyển đứng tên tôi và chồng tôi.”

Chồng của Hương chỉ biết đứng nhìn, không dám hé răng phản đối. Gương mặt anh ta từ tái mét giờ đã chuyển sang trắng bệch, nỗi sợ hãi hiện rõ trong ánh mắt. Còn Nhân tình, từ nãy giờ đã run rẩy không ngừng, nghe đến những lời nói đầy quyền lực và lạnh lùng của Bà Hòa, cô ta không thể giấu nổi sự hoảng loạn. Đôi mắt mở to, miệng há hốc nhưng không phát ra tiếng nào. Hai tay cô ta ôm chặt lấy bụng, như thể muốn tự bảo vệ mình khỏi một cú sốc vô hình.

Bà Hòa quay hẳn lại, nhìn thẳng vào Chồng của Hương và Nhân tình, ánh mắt bà như một lưỡi dao sắc bén. “Tất cả những gì mày có, đều là của bố mẹ!” Bà tuyên bố rành rọt, từng chữ như đóng đinh vào tai hai người. “Đừng hòng mà hưởng thụ trên mồ hôi nước mắt của người khác!”

Gương mặt Nhân tình trắng bệch như tờ giấy, cô ta lùi lại vài bước, suýt nữa thì ngã quỵ. Cái viễn cảnh xa hoa, sung sướng mà cô ta từng mơ mộng bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn trước mắt. Hậu quả của hành động ngoại tình giờ đây không chỉ là danh dự, mà là cả tương lai vật chất tan tành. Cô ta cảm thấy như vừa bị tát một cú trời giáng, mất hết phương hướng.

Gương mặt Nhân tình trắng bệch như tờ giấy, cô ta lùi lại vài bước, suýt nữa thì ngã quỵ. Cái viễn cảnh xa hoa, sung sướng mà cô ta từng mơ mộng bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn trước mắt. Hậu quả của hành động ngoại tình giờ đây không chỉ là danh dự, mà là cả tương lai vật chất tan tành. Cô ta cảm thấy như vừa bị tát một cú trời giáng, mất hết phương hướng. Ánh mắt tuyệt vọng của Nhân tình dáo dác nhìn quanh, rồi bất ngờ dừng lại trên Bà Hòa. Cô ta lập tức quỳ sụp xuống, hai tay chắp lại van vỉ, nước mắt lã chã tuôn rơi.

“Bác ơi, cháu xin bác… cháu xin bác đừng làm vậy!” Nhân tình nấc nghẹn, giọng run rẩy đến thảm hại. “Tất cả là do anh ấy lôi kéo cháu ạ! Anh ấy bảo đã ly hôn, bảo cháu là tình yêu đích thực của anh ấy, cháu… cháu chỉ là nạn nhân thôi ạ!”

Bà Hòa lạnh lùng nhìn xuống Nhân tình, đôi mắt bà không chút gợn sóng, như đang nhìn một con vật yếu ớt đang giãy giụa. Khóe môi bà khẽ nhếch lên một cách khinh bỉ, đầy sự mỉa mai. Bà từ tốn cất lời, từng chữ như mũi kim đâm thẳng vào tim Nhân tình.

“Đàn bà mà đi phá hoại hạnh phúc nhà người khác, thì đừng mong có được hạnh phúc!” Bà Hòa gằn giọng, giọng nói tuy không lớn nhưng đầy quyền uy và sức nặng, khiến Nhân tình co rúm lại. “Con trai tôi sai thì nó sẽ phải trả giá. Còn cô, một khi đã biết rõ mười mươi, mà vẫn cố tình lao vào thì chính cô tự nguyện làm kẻ phá hoại. Cút ngay!”

Bà Hòa phẩy tay, ánh mắt đầy vẻ ghê tởm. Nhân tình vẫn quỳ dưới sàn nhà, nước mắt giàn giụa, nhưng chẳng còn lời nào có thể thốt ra được. Cô ta quay sang nhìn Chồng của Hương, cầu xin một chút bênh vực, một chút hy vọng cuối cùng.

Nhưng Chồng của Hương chỉ biết cúi gằm mặt, đôi vai run rẩy. Anh ta không dám nhìn thẳng vào Bà Hòa, cũng chẳng dám nhìn Nhân tình. Nỗi sợ hãi mất hết tài sản, mất hết tương lai đã át đi mọi tình cảm còn sót lại. Một câu, một chữ bênh vực anh ta cũng không dám thốt ra. Cả người anh ta như hóa đá, hoàn toàn bất lực và hèn nhát.

Bà Hòa không thèm nhìn Nhân tình thêm một giây nào nữa, ánh mắt bà chuyển thẳng sang Chồng của Hương. Đôi mắt sắc lạnh ban nãy giờ chan chứa sự thất vọng, đau đáu và cả giận dữ sâu sắc. Bà chậm rãi tiến lại gần Chồng của Hương, khiến anh ta càng rụt rè, cúi gằm mặt sát hơn. Không còn cái vẻ kiêu ngạo hay hèn nhát trước Nhân tình, giờ đây Chồng của Hương chỉ là một đứa trẻ tội lỗi trước mẹ mình. Bà Hòa dừng lại ngay trước mặt anh ta, giọng nói không còn gay gắt như khi nói với Nhân tình, mà thay vào đó là sự lạnh lùng đến thấu xương, đầy rẫy nỗi đau.

“Mày… có biết con Hương đã vất vả thế nào để sinh cháu không?” Bà Hòa gằn giọng, từng chữ như đâm vào lồng ngực Chồng của Hương. Anh ta khẽ giật mình, đôi vai run rẩy. “Con bé đã phải một mình chịu đựng cơn đau chuyển dạ, một mình vượt cạn trong bệnh viện, trong khi mày… mày đang ở đâu?”

Một khoảng lặng đau đớn bao trùm. Chồng của Hương siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng anh ta vẫn không dám ngẩng đầu. Lòng anh ta quặn thắt, những hình ảnh về Hương, về đứa con trai bé bỏng thoáng hiện qua.

“Mày có xứng đáng làm cha của đứa bé vô tội kia không?” Bà Hòa tiếp tục, giọng bà run lên vì uất ức. “Thằng bé giống mày như đúc, nó cần một người cha… chứ không phải một kẻ bội bạc, nhẫn tâm như mày!”

Giọt nước mắt lăn dài trên gò má Bà Hòa, nhưng đó là giọt nước mắt của sự phẫn nộ, của sự thương xót cho con dâu và cháu nội, chứ không phải cho đứa con trai hư hỏng của bà. Bà hít một hơi thật sâu, cố nén đi sự nghẹn ngào, rồi đưa ra lời răn đe cuối cùng.

“Mày hãy về mà nhìn con, rồi tự hỏi lương tâm mình đi!” Bà Hòa nói, giọng bà giờ đây trở nên trầm hẳn, đầy sự mệt mỏi và thất vọng tột độ. “Hãy nhìn xem mày đã đối xử với vợ con mình như thế nào! Cứ tiếp tục như vậy đi, rồi mày sẽ mất tất cả!”

Chồng của Hương cảm thấy một nỗi day dứt, xấu hổ tột cùng đang xé nát tâm can. Anh ta ước gì có thể biến mất khỏi nơi đây ngay lập tức. Cả người anh ta như bị đóng đinh tại chỗ, không dám cử động, không dám ngẩng đầu đối diện với ánh mắt thất vọng của mẹ. Anh ta chưa bao giờ thấy mẹ mình giận dữ và đau lòng đến thế. Nỗi sợ hãi đã lùi lại, nhường chỗ cho cảm giác tội lỗi nặng nề đang đè nén.

Bà Hòa nhìn đứa con trai một lần cuối, ánh mắt không còn tia hy vọng. Bà quay người, Bố chồng của Hương từ nãy giờ vẫn đứng im lặng quan sát, khẽ đặt tay lên vai bà an ủi. Hai ông bà lặng lẽ bước ra khỏi căn hộ, để lại Chồng của Hương và Nhân tình chìm trong sự hỗn loạn và tuyệt vọng của riêng họ.

Vài ngày sau, Chồng của Hương trở về `Nhà Hương`. Cánh cửa mở ra, anh ta bước vào với dáng vẻ tiều tụy, hốc hác đến đáng sợ. Áo quần nhàu nát, râu ria lởm chởm, đôi mắt thâm quầng và trũng sâu. Anh ta không dám ngẩng đầu nhìn thẳng, ánh mắt lướt qua nền nhà, từng bước chân nặng nề, dường như bị đè nặng bởi một tảng đá vô hình.

Hương đang bế `Bé trai kháu khỉnh` trong phòng khách, nhẹ nhàng ru con ngủ. Tiếng cạch cửa khẽ vang lên khiến cô giật mình. Hương ngẩng đầu, ánh mắt cô lập tức chạm phải bóng dáng quen thuộc nhưng giờ đây xa lạ của Chồng của Hương. Trái tim cô thắt lại.

Sự giận dữ bùng lên trong cô như một ngọn lửa, thiêu đốt mọi thứ. Người đàn ông này, kẻ đã bỏ mặc cô một mình vượt cạn, đã phản bội niềm tin và tình yêu của cô, giờ đây lại đứng đây. Nhưng rồi, nhìn thấy khuôn mặt hốc hác, đôi vai rụt rè của anh ta, một thoáng xót xa không thể lý giải lại len lỏi vào tâm trí Hương. Nó chỉ là một tia chớp, rồi nhanh chóng bị nhấn chìm bởi sự thất vọng và uất hận sâu sắc hơn.

Chồng của Hương cảm nhận được ánh mắt của Hương đang đổ dồn vào mình. Anh ta không dám đối diện, đôi vai càng rụt lại, cúi gằm mặt xuống thấp hơn nữa. Anh ta không nói một lời nào, chỉ lẳng lặng bước qua phòng khách như một bóng ma, cố gắng lẩn tránh mọi ánh nhìn.

Cả căn nhà chìm trong sự im lặng căng thẳng, ngột ngạt. Chỉ có tiếng `Bé trai kháu khỉnh` khẽ cựa quậy trong vòng tay Hương, và tiếng kim đồng hồ tích tắc nặng nề, đếm từng giây trôi qua như cả thế kỷ. Không một lời chào hỏi, không một lời giải thích. Chỉ có sự nặng nề của tội lỗi, của nỗi đau và sự vỡ vụn đang lơ lửng trong không khí. Hương siết chặt con trai vào lòng, ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng Chồng của Hương cho đến khi anh ta biến mất vào một căn phòng khác.

Sau khi `Chồng của Hương` khuất dạng, `Hương` nhẹ nhàng đặt `Bé trai kháu khỉnh` vào nôi, ánh mắt vẫn còn sũng nước nhưng đã pha thêm sự kiên quyết. Cô hít một hơi thật sâu, tự nhủ cần phải đối mặt. Không thể cứ mãi để sự im lặng này bào mòn. `Hương` đứng dậy, bước chân nặng nề nhưng dứt khoát hướng về phía căn phòng mà anh ta đã vào.

Đứng trước cánh cửa gỗ khép hờ, `Hương` không gõ. Cô chỉ khẽ lên tiếng, giọng nói hơi khàn.

“Anh… ra đây nói chuyện đi.”

Bên trong căn phòng, `Chồng của Hương` giật mình. Anh ta đang ngồi bệt dưới sàn, đầu gục giữa hai đầu gối. Nghe thấy giọng vợ, anh ta lập tức cứng người, rồi từ từ đứng dậy. Khuôn mặt vẫn tiều tụy, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và day dứt. Anh ta không dám ngẩng đầu nhìn `Hương`, chỉ lẳng lặng bước ra phòng khách và ngồi xuống ghế sofa đối diện với cô, cơ thể rụt rè như một đứa trẻ phạm lỗi.

Cả hai ngồi đó, giữa căn phòng khách im ắng đến đáng sợ. Không khí đặc quánh sự căng thẳng và nỗi đau. `Hương` vẫn nhìn thẳng vào anh ta, ánh mắt không chút dao động, mặc dù trong lòng cô đang dậy sóng.

`Chồng của Hương` cuối cùng cũng cất tiếng, giọng anh ta khản đặc, đứt quãng như thể từng lời nói đều phải vật lộn lắm mới thoát ra được.

“Em… anh xin lỗi…”

Anh ta dừng lại, hít một hơi run rẩy, rồi tiếp tục.

“Anh… anh đã sai rồi. Anh là một thằng tồi, `Hương` à. Anh… anh không đáng mặt làm chồng, làm cha…”

Những lời thú nhận và sự tự khinh bỉ của `Chồng của Hương` cứ thế tuôn ra, vụn vỡ và ngắt quãng. Anh ta không dám nhìn vào mắt `Hương`, đôi mắt chỉ chăm chăm nhìn xuống sàn nhà, bàn tay siết chặt vào nhau đến trắng bệch. Mỗi lời nói ra đều chất chứa sự hối hận tột cùng, sự dằn vặt hiện rõ trên từng thớ thịt, nét mặt.

`Hương` chỉ im lặng lắng nghe. Khuôn mặt cô vẫn giữ nguyên vẻ bình thản đến lạ lùng, nhưng từng dòng nước mắt nóng hổi lại cứ thế chảy dài trên má, rơi xuống không ngừng. Cô không lấy tay lau đi, cứ để chúng tự do tuôn trào, như một con sông vỡ bờ. Từng giọt nước mắt ấy không chỉ là nỗi đau, mà còn là sự thất vọng, sự vỡ vụn của niềm tin. Cô vẫn còn đau đớn, một nỗi đau không thể diễn tả bằng lời. Thế nhưng, trong sâu thẳm tâm hồn, `Hương` cũng cảm nhận được sự hối hận chân thành từ `Chồng của Hương`. Dù cho vết thương lòng còn quá lớn, quá sâu, thì sự sám hối ấy, dù nhỏ nhoi, cũng đã chạm đến một góc nào đó trong cô.

Những giọt nước mắt của Hương vẫn còn mặn chát trên môi, nhưng rồi cô cũng khẽ gạt chúng đi. Cô biết mình không thể cứ mãi chìm đắm trong đau khổ. Bé trai kháu khỉnh vẫn còn đỏ hỏn, cần cô hơn bao giờ hết. Chồng của Hương, sau lời xin lỗi vụn vỡ, đã lẳng lặng rời khỏi phòng khách, có lẽ là để cho cô một khoảng không riêng. Hương thở dài, quay sang nhìn con. Thằng bé đang ngủ say, gương mặt bé xíu thanh bình, hoàn toàn vô tư trước bão tố đang giày vò mẹ.

Đúng như lời Bà Hòa đã hứa, sáng hôm sau, một người phụ nữ trạc hơn ba mươi, vóc dáng nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, đã xuất hiện tại Nhà Hương. Đó là Chị giúp việc mà mẹ chồng cô đã sắp xếp. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Hương đã cảm nhận được sự ấm áp và tin cậy toát ra từ người phụ nữ này.

“Cháu chào chị Hương, tôi là Liên, mẹ chồng chị cử tôi đến giúp chăm sóc bé và lo việc nhà ạ,” Chị giúp việc, tự giới thiệu là Liên, nở nụ cười hiền lành.

Chị Liên bắt tay vào việc không một lời phàn nàn. Chị không chỉ khéo léo trong từng thao tác thay tã, pha sữa, ru con ngủ, mà còn tỉ mỉ quan sát từng cử chỉ nhỏ nhất của Bé trai kháu khỉnh để hiểu con muốn gì. Bàn tay chị ấm áp, nhẹ nhàng dỗ dành, vỗ về, khiến thằng bé yên tâm chìm vào giấc ngủ. Hương ngạc nhiên khi thấy Chị giúp việc còn thành thạo các món ăn lợi sữa, nấu nướng chu đáo, dọn dẹp Nhà Hương sạch sẽ tinh tươm mà không cần cô phải nhắc nhở bất cứ điều gì.

Sự có mặt của Chị giúp việc như một luồng gió mát lành thổi vào căn Nhà Hương đang nặng trĩu. Gánh nặng trên vai Hương vơi đi trông thấy. Cô có thêm những khoảng thời gian quý giá để chợp mắt, hay đơn giản chỉ là ngồi một mình trong im lặng, để những cảm xúc hỗn độn dần lắng xuống. Nhìn Chị giúp việc chăm sóc Bé trai kháu khỉnh với tất cả sự tận tâm, Hương cảm thấy mình có thể thở phào nhẹ nhõm. Cô bắt đầu đối mặt với nỗi đau một cách bình tâm hơn, không còn quá tuyệt vọng như trước. Giờ đây, cô biết mình không đơn độc. Ít nhất, cô còn có mẹ chồng yêu thương, và một người phụ nữ tận tâm sẵn sàng giúp đỡ cô vượt qua giai đoạn khó khăn này.

Những ngày sau đó trôi đi trong một nhịp điệu lạ lẫm tại Nhà Hương. Dù Chị giúp việc Liên đã khéo léo gánh vác phần lớn công việc, Hương vẫn không thể nào rũ bỏ được gánh nặng trong tâm hồn. Mỗi khi Bé trai kháu khỉnh mở mắt, Hương đều cố gắng nở một nụ cười thật tươi, đôi mắt long lanh yêu thương nhìn con. Cô nhẹ nhàng bế bồng, vỗ về, thì thầm những lời âu yếm vào tai con, tựa như muốn truyền tất cả sự mạnh mẽ còn sót lại vào sinh linh bé bỏng ấy. Trước mặt con, Hương là một người mẹ kiên cường, tràn đầy hy vọng.

Thế nhưng, khi màn đêm buông xuống, hoặc những lúc Chị giúp việc Liên đang chăm sóc Bé trai kháu khỉnh ở phòng khác, nỗi đau lại trỗi dậy, cào xé tâm can Hương. Cô thường lẩn vào căn phòng ngủ lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào bức tường vô hồn. Những giọt nước mắt không mời mà đến, lăn dài trên gò má hốc hác, mang theo tất cả sự tủi hờn, tổn thương và cảm giác bị phản bội. Hương cuộn mình trong chăn, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn, để không một ai, đặc biệt là đứa con trai bé bỏng, phải nghe thấy.

Chồng của Hương, sau đêm xin lỗi vụn vỡ ấy, đã cố gắng thể hiện sự hối lỗi bằng cách phụ giúp Hương những việc lặt vặt. Anh ta cố gắng thay tã cho con, dù còn lúng túng. Anh ta mang nước, mang đồ ăn lên tận phòng cho Hương, ánh mắt đầy vẻ thăm dò và hối hận. Mỗi khi Chồng của Hương làm gì đó, Hương lại lén lút liếc nhìn anh ta. Trong ánh mắt ấy, có sự phức tạp đến khó tả. Một phần trong Hương vẫn còn yêu Chồng của Hương, yêu người đàn ông cô đã chọn làm chồng, làm cha của con mình. Nhưng phần lớn hơn lại là sự tổn thương sâu sắc, là vết dao cứa vào niềm tin mà Chồng của Hương đã đạp đổ.

Cô nhớ lại hình ảnh Chồng của Hương đã ôm ấp Nhân tình ở Sài Gòn, nhớ lại lời nói dối trắng trợn, và nỗi đau lại cuộn trào. Làm sao cô có thể tha thứ, làm sao có thể quên đi? Mỗi cử chỉ quan tâm của Chồng của Hương giờ đây đều trở nên mâu thuẫn, như một lời nhắc nhở không ngừng về tội lỗi mà anh ta đã gây ra. Hương biết, đây sẽ là những ngày tháng dài đằng đẵng, nơi cô phải vật lộn với chính cảm xúc của mình, giữa tình yêu còn sót lại và vết sẹo hằn sâu trong trái tim. Cô tự hỏi, liệu mình có thể vượt qua, có thể xây dựng lại mọi thứ từ đống đổ nát này không?

Những ngày tháng tiếp theo, dù Hương vẫn phải vật lộn với mớ cảm xúc hỗn độn, nhưng cô không đơn độc. Bà Hòa, mẹ chồng của Hương, luôn dõi theo con dâu và cháu nội từ xa. Bà Hòa thường xuyên gọi điện cho Hương, giọng nói tràn đầy sự ấm áp và quan tâm.

“Hương à, con với cháu khỏe không? Thằng bé có ngoan không con?” Bà Hòa hỏi han, chất chứa sự lo lắng. “Sữa của con có đủ không? Có cần mua thêm đồ dùng gì cho cháu nữa không? Cứ nói với mẹ, đừng ngại.”

Hương nghe những lời đó, trái tim cô như được sưởi ấm. Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Dạ, con với cháu vẫn khỏe ạ. Thằng bé trộm vía cũng ngoan. Mẹ đừng lo lắng nhiều quá.”

Nhưng Bà Hòa không dễ dàng bỏ qua. Chỉ vài ngày sau, một thùng hàng lớn được gửi đến Nhà Hương, bên trong là đủ thứ đồ dùng cần thiết cho Bé trai kháu khỉnh: sữa công thức dự phòng, tã, quần áo mới, cả những món đồ chơi mềm mại. Kèm theo đó là một lá thư ngắn, nét chữ của Bố chồng của Hương, viết nắn nót, dặn dò Hương giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy đủ để có sữa cho con, và đừng nghĩ ngợi nhiều. Ông bà còn chuyển thêm một khoản tiền không nhỏ vào tài khoản của Hương, bảo là để “lo cho cháu, đỡ đần con”.

Hương nhìn những món đồ, rồi đọc lá thư, nước mắt bỗng chực trào. Chị giúp việc Liên nhìn thấy, nhẹ nhàng vỗ vai Hương. “Ông bà thương chị với cháu lắm đấy.”

Hương gật đầu, cố nén tiếng nấc. Cô ôm Bé trai kháu khỉnh vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ con. Tình cảm chân thành, không vụ lợi của Bà Hòa và Bố chồng của Hương như một điểm tựa vững chắc, một nguồn động viên to lớn giữa lúc cô chênh vênh nhất. Họ không chỉ là bố mẹ chồng, họ còn là những người thân, những người bảo bọc cô khi người đàn ông cô tin tưởng nhất lại phản bội. Hương thầm nghĩ, giữa sóng gió cuộc đời, vẫn còn có những tấm lòng bao dung, rộng mở như thế. Đó chính là nguồn sức mạnh giúp cô tin rằng mình sẽ vượt qua tất cả.

Sau những ngày nhận được sự động viên ấm áp từ Bố chồng của Hương và Bà Hòa, Hương vẫn sống trong vòng xoáy cảm xúc phức tạp. Rồi Chồng của Hương bắt đầu có những thay đổi rõ rệt. Anh ta như biến thành một người khác, một phiên bản đầy hối lỗi và trách nhiệm.

Mỗi đêm, Chồng của Hương không còn bận rộn với những cuộc hẹn hò muộn màng. Thay vào đó, anh ta chủ động thức giấc cùng Hương mỗi khi Bé trai kháu khỉnh cựa mình. Anh ta nhẹ nhàng pha sữa, cẩn thận thay tã cho con, dù động tác còn vụng về nhưng tràn đầy thành ý. Khi Hương định giúp, anh ta lập tức giữ chặt tay cô.

“Em cứ nghỉ đi, anh lo được,” Chồng của Hương nói khẽ, ánh mắt chứa đựng sự mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm.

Ban ngày, anh ta lại lăn xả vào mọi việc nhà. Từng vết dầu mỡ trong bếp, từng chồng bát đĩa, hay những bộ quần áo bẩn đều được anh ta tự giác dọn dẹp, giặt giũ mà không cần Hương phải nhắc nhở một lời. Căn nhà Hương bỗng chốc trở nên gọn gàng hơn, ngăn nắp hơn.

Chồng của Hương cũng không ngừng tìm mọi cách để phá vỡ bức tường im lặng giữa hai người. Anh ta thường xuyên thì thầm lời xin lỗi khi bế con, khi nhìn Hương đang bận rộn, hay đơn giản là khi hai người vô tình chạm mặt.

“Anh xin lỗi, Hương à. Anh biết anh đã sai rất nhiều. Anh sẽ không bao giờ để em phải chịu khổ nữa,” anh ta nói, giọng chứa đựng sự hối hận sâu sắc.

Anh ta cố gắng bắt chuyện với Hương về những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống, về công việc, về dự định tương lai, nhưng Hương chỉ đáp lại bằng những câu cụt ngủn hoặc cái gật đầu hờ hững.

Hương vẫn giữ một khoảng cách nhất định. Cô để Chồng của Hương làm mọi thứ, không can thiệp, không cản trở, nhưng cũng không hoàn toàn chấp nhận. Mỗi hành động của anh, từ cách anh cúi người lau nhà, cách anh vỗ về Bé trai kháu khỉnh, cho đến những lời xin lỗi lặp đi lặp lại, đều không thoát khỏi đôi mắt cảnh giác của Hương. Cô quan sát Chồng của Hương một cách cẩn trọng, như thể đang theo dõi một vở kịch mà mình không chắc liệu cái kết có thực sự thay đổi hay không. Trong lòng Hương, vết thương vẫn còn đó, nhức nhối và khó lành. Cô tự nhủ, sự hối lỗi này liệu có thật lòng, hay chỉ là một vở diễn tạm thời để anh ta lấy lại lòng tin đã mất?

Một buổi tối muộn tại Nhà Hương, sự yên tĩnh vốn có bị phá vỡ bởi tiếng khóc váng trời của Bé trai kháu khỉnh. Bé liên tục quẫy đạp, đôi môi nhỏ chúm chím mếu máo, những giọt nước mắt lăn dài trên má hồng. Hương, sau một ngày dài chăm sóc con và đối mặt với những suy nghĩ nặng nề, cảm thấy kiệt sức. Cô cố gắng dỗ dành, vỗ về nhưng Bé trai kháu khỉnh vẫn không chịu nín. Sự mệt mỏi và cảm giác bất lực dâng lên trong cô.

Đúng lúc đó, Chồng của Hương bước vào phòng. Nhìn thấy cảnh Hương đang mệt nhoài và con vẫn khóc ngằn ngặt, anh không nói một lời. Chồng của Hương nhẹ nhàng tiến lại, cúi người xuống bế Bé trai kháu khỉnh từ tay Hương. Anh ôm con vào lòng, một cách vụng về nhưng đầy dịu dàng, rồi bắt đầu khe khẽ ngân nga một điệu hát ru. Giọng hát của anh trầm ấm, tuy không hay nhưng chứa đựng sự cố gắng và tình cảm.

Kỳ lạ thay, tiếng khóc của Bé trai kháu khỉnh dần nhỏ lại. Đôi mắt bé lim dim, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy ngón tay của Chồng của Hương. Chỉ một lát sau, Bé trai kháu khỉnh đã thiếp đi trong vòng tay anh, gương mặt nhỏ nhắn bình yên đến lạ.

Hương đứng lặng bên cạnh, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Nhìn Chồng của Hương đang cẩn thận ôm con, nhìn gương mặt anh mệt mỏi nhưng đầy sự tập trung, nhìn Bé trai kháu khỉnh ngủ say trong vòng tay anh, trong lòng Hương trỗi dậy những cảm xúc phức tạp. Vết thương lòng vẫn còn đó, nhưng khoảnh khắc này, một cảm giác ấm áp lạ lùng len lỏi qua sự lạnh lùng cô đã cố gắng dựng lên. Một sự mềm lòng hiếm hoi chợt xuất hiện. Cô thầm nghĩ, “Anh ấy… dù sao cũng là bố của con mình mà.” Câu nói ấy như một lời thú nhận thầm kín, phá vỡ một phần bức tường băng giá trong trái tim Hương.

Sau khi Chồng của Hương nhẹ nhàng đặt Bé trai kháu khỉnh vào nôi và rời đi, Hương vẫn đứng đó, ánh mắt dán vào hình ảnh con thơ đang ngủ. Lời thú nhận thầm kín “Anh ấy… dù sao cũng là bố của con mình mà” vẫn văng vẳng trong tâm trí cô, phá vỡ sự kiên cường mà cô đã cố gắng duy trì. Trong lúc Hương còn đang chìm đắm trong mớ cảm xúc hỗn độn đó, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, phá tan sự tĩnh lặng. Hương giật mình, nhìn vào màn hình. Tên hiển thị là “Mẹ”. Đó là Bà Hòa. Hương do dự một thoáng rồi ấn nút nghe.

“A lô, mẹ ạ?” Giọng Hương khẽ khàng, chứa đựng sự mệt mỏi.

Ở đầu dây bên kia, giọng Bà Hòa vang lên, hiền từ và dịu dàng đến lạ thường, không còn sự gay gắt hay mạnh mẽ như những lần trước.

“Con gái của mẹ, con có khỏe không? Bé con có ngoan không?” Bà Hòa hỏi, giọng điệu đầy quan tâm.

Hương cảm thấy hơi bất ngờ trước sự thay đổi trong giọng điệu của mẹ chồng. “Dạ, con và cháu đều ổn ạ. Mẹ gọi con có gì không ạ?”

Bà Hòa trầm giọng, chậm rãi nói: “Con à, mẹ biết con đã chịu nhiều tổn thương. Lỗi lầm của thằng Cường là không thể tha thứ, mẹ cũng không bao giờ bao che cho nó.” Bà ngừng lại một chút, như để Hương kịp tiếp nhận. “Nhưng con hãy nghĩ cho đứa bé, con gái à. Một đứa trẻ cần một gia đình có cả cha lẫn mẹ. Dù thế nào, thằng Cường vẫn là bố của cháu, và nó cũng yêu thương con mình.”

Hương nghe những lời đó, tay cô siết chặt điện thoại. Một cơn sóng cảm xúc dâng lên trong lòng. Mới chỉ vài phút trước, cô còn cảm nhận được chút gì đó từ Chồng của Hương khi anh dỗ con.

Bà Hòa tiếp tục, giọng nói chứa đựng sự chân thành và trải nghiệm: “Mẹ biết con khó xử, nhưng con hãy cho anh ấy một cơ hội cuối cùng, nếu anh ấy biết sửa sai. Mẹ sẽ nói chuyện thật rõ ràng với nó. Đứa bé cần một mái ấm trọn vẹn, con hiểu không?”

Những lời khuyên thấm thía từ Bà Hòa như một gáo nước lạnh nhưng lại đầy tình thương, khiến Hương suy nghĩ rất nhiều. Trong đầu cô, hình ảnh Bé trai kháu khỉnh đang say ngủ, xen lẫn với khoảnh khắc Chồng của Hương dỗ con và những lời lẽ lạnh lùng mà anh đã từng dành cho cô. Sự day dứt, giằng xé giữa lòng tự trọng và tình yêu thương con, giữa quá khứ đau khổ và hy vọng mong manh về một gia đình trọn vẹn cho con trai mình, khiến đôi mắt Hương đong đầy những nỗi niềm khó nói. Cô chỉ biết lặng lẽ “Dạ…” rồi chìm vào một khoảng lặng vô định.

Những lời khuyên thấm thía từ Bà Hòa như một gáo nước lạnh nhưng lại đầy tình thương, khiến Hương suy nghĩ rất nhiều. Trong đầu Hương, hình ảnh Bé trai kháu khỉnh đang say ngủ, xen lẫn với khoảnh khắc Chồng của Hương dỗ con và những lời lẽ lạnh lùng mà anh đã từng dành cho Hương. Sự day dứt, giằng xé giữa lòng tự trọng và tình yêu thương con, giữa quá khứ đau khổ và hy vọng mong manh về một gia đình trọn vẹn cho con trai mình, khiến đôi mắt Hương đong đầy những nỗi niềm khó nói. Hương chỉ biết lặng lẽ “Dạ…” rồi chìm vào một khoảng lặng vô định.

Thời gian trôi qua, không gian trong căn phòng nhỏ vẫn nặng trĩu. Bé trai kháu khỉnh đã chìm vào giấc ngủ sâu, hơi thở đều đặn và bình yên. Hương đứng đó, nhìn con một lúc lâu, ánh mắt ngập tràn yêu thương và cả nỗi đau đáu. Chồng của Hương đã lặng lẽ ngồi xuống ghế sofa đối diện, đầu cúi thấp, ánh mắt dán chặt xuống sàn nhà, vẻ hối lỗi và sự chờ đợi hiện rõ mồn một. Anh không dám nhìn thẳng vào Hương, chỉ thỉnh thoảng liếc trộm lên, mong ngóng một tín hiệu nào đó.

Sau bao ngày trăn trở, đấu tranh nội tâm dữ dội, Hương hít một hơi thật sâu, như thể đang dồn nén tất cả cảm xúc hỗn độn vào trong lồng ngực. Hương từ từ quay sang Chồng của Hương. Ánh mắt Hương tuy đã bớt đi phần nào sự căm phẫn, nhưng vẫn còn đó sự thất vọng sâu sắc và một tia kiên quyết.

“Em sẽ cho anh một cơ hội…” Hương nói khẽ, giọng đầy mệt mỏi nhưng không kém phần rắn rỏi. Hương dừng lại, nhìn thẳng vào Chồng của Hương. “Vì con của chúng ta.”

Chồng của Hương ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt anh lóe lên niềm hy vọng, xen lẫn chút bàng hoàng. Anh muốn nói gì đó nhưng Hương đã giơ tay ngăn lại.

“Nhưng đây là lần cuối cùng,” Hương nhấn mạnh từng chữ, “Đừng bao giờ tái phạm nữa. Nếu không…” Ánh mắt Hương thoáng qua một tia lạnh lẽo, đủ để Chồng của Hương hiểu được hậu quả.

Chồng của Hương không thể kiềm chế được niềm xúc động. Anh bật dậy, lao tới ôm chầm lấy Hương và Bé trai kháu khỉnh đang nằm trong nôi bên cạnh. Khuôn mặt Chồng của Hương vùi vào vai Hương, anh khẽ run lên, những giọt nước mắt hối lỗi lăn dài trên má. Anh thì thầm những lời xin lỗi, những lời hứa sẽ thay đổi, sẽ bù đắp. Hương để Chồng của Hương ôm mình, đôi mắt Hương vẫn nhìn về phía Bé trai kháu khỉnh, ánh lên một sự bình yên mong manh. Tất cả là vì con.

Những giọt nước mắt hối lỗi của Chồng của Hương làm lòng Hương vẫn còn nặng trĩu, nhưng tia hy vọng mong manh đã nhen nhóm. Chồng của Hương không còn là người đàn ông vô tâm của ngày nào. Anh tận tụy chăm sóc Hương và Bé trai kháu khỉnh. Mỗi buổi sáng, Chồng của Hương dậy sớm chuẩn bị bữa sáng tươm tất cho Hương, rồi cùng chị giúp việc thay tã, pha sữa cho con. Tối đến, anh kiên nhẫn bế Bé trai kháu khỉnh đi lại khắp phòng, dỗ dành con ngủ, hát ru những bài hát ngày xưa Hương từng nghe. Anh cũng không còn chểnh mảng công việc, cố gắng bù đắp những thiếu sót của mình trong vai trò người trụ cột gia đình. Hương âm thầm quan sát, đôi khi bắt gặp ánh mắt đầy ăn năn của anh, cô chỉ khẽ gật đầu, cho anh thêm một cơ hội để chứng minh.

Bà Hòa và Bố chồng của Hương cũng lặng lẽ rút lui, để lại không gian riêng cho gia đình nhỏ. Họ biết Hương cần thời gian và sự tin tưởng. Nhưng sự hiện diện của họ, dù chỉ trong những cuộc điện thoại hỏi thăm mỗi ngày, vẫn là một điểm tựa vững chắc cho Hương. Lời nói “Mọi chuyện còn lại… mẹ lo hết” của Bà Hòa không chỉ là một lời hứa suông. Vài ngày sau khi Chồng của Hương quay về, Hương nghe loáng thoáng anh nói chuyện điện thoại với mẹ. Giọng anh có vẻ căng thẳng, nhưng sau đó thì nhỏ dần. Hương không cần hỏi, cô biết mẹ chồng mình đã xử lý êm đẹp mọi chuyện liên quan đến Nhân tình, như bà đã hứa. Bà đã dùng sự kiên quyết và tình yêu thương con cái để dọn dẹp mọi rắc rối, trả lại bình yên cho gia đình Hương.

Thời gian trôi đi, cứ thế một tuần, một tháng, rồi vài tháng. Bé trai kháu khỉnh lớn lên từng ngày, bụ bẫm và đáng yêu. Tiếng cười trong Nhà Hương đã trở lại, không còn là những tiếng nức nở hay lời lẽ nặng nề. Chồng của Hương thực sự đã thay đổi. Anh trở thành một người chồng, người cha mẫu mực, luôn đặt gia đình lên hàng đầu. Anh dành thời gian rảnh rỗi để chơi đùa cùng Bé trai kháu khỉnh, dạy con những từ đầu tiên, hay chỉ đơn giản là ngắm con ngủ. Những cử chỉ ân cần, ánh mắt tràn đầy yêu thương anh dành cho Hương cũng dần xoa dịu vết sẹo lòng cô. Hương biết, vết thương sâu sắc đó sẽ không bao giờ lành hẳn, nhưng cô đã học cách chấp nhận và bước tiếp. Cô tìm thấy niềm vui trong những điều bình dị: bữa cơm gia đình ấm áp, tiếng cười của con thơ, hay chỉ đơn giản là bàn tay ấm áp của Chồng của Hương nắm lấy tay mình mỗi tối.

Mùa xuân lại đến, Nhà Hương tràn ngập sắc hoa và tiếng chim hót. Bé trai kháu khỉnh đã chập chững những bước đi đầu tiên, vòng tay nhỏ bé ôm lấy cổ Chồng của Hương khi anh đón con mỗi chiều tan sở. Hương nhìn cảnh tượng đó, lòng dâng lên một sự bình yên lạ kỳ. Cô đã từng nghĩ rằng mọi thứ đã sụp đổ, nhưng giờ đây, từ đống đổ nát của niềm tin, một gia đình mới, vững vàng hơn đã được dựng xây. Không phải ai cũng may mắn có được cơ hội thứ hai, và không phải ai cũng đủ dũng cảm để tha thứ. Nhưng vì con, vì tình yêu thương vẫn còn âm ỉ, Hương đã chọn tha thứ. Không phải tha thứ để quên đi, mà là tha thứ để trái tim mình có thể thanh thản, để con trai mình có một mái ấm trọn vẹn. Cô hiểu rằng, hạnh phúc không phải là không có sóng gió, mà là cách chúng ta vượt qua bão tố để nắm giữ những gì quan trọng nhất. Và hơn hết, cô đã tìm lại được niềm tin vào tình yêu, vào gia đình, vào một tương lai tươi sáng nơi cô và những người mình yêu thương có thể cùng nhau viết tiếp câu chuyện bình yên của cuộc đời.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *