Chồng vừa mất, người vợ đang mang thai chỉ đứng lặng như tượng đá trước quan tài, không rơi nổi một giọt nước mắt

Chồng vừa mất, người vợ đang mang thai chỉ đứng lặng như tượng đá trước quan tài, không rơi nổi một giọt nước mắt

Chồng vừa mất, người vợ đang mang thai chỉ đứng lặng như tượng đá trước quan tài, không rơi nổi một giọt nước mắt. Ban ngày chị lầm lũi như cái bóng trong căn nhà trống, ban đêm lại l;én l;út rời khỏi nhà khiến cả xóm xì xào, d;ị ngh;ị ngày một đ;ộc đ;ịa. Người ta bảo chị ‘m///áu lạnh’, có kẻ bóng gió rằng chị đã phả//n bội khi m//ộ chồng còn chưa kịp xanh cỏ….Thế nhưng tất cả phải hối hận khi biết sự thật.

Ngày anh Hòa mất trong tai nạn giao thông, cả xóm ai cũng thương, chỉ có một người đứng giữa sân tang mà chẳng rơi nổi một giọt nước mắt: chị Mai, vợ anh. Chị đứng im như tượng, bụng bầu hơn bảy tháng căng tròn dưới tà áo đen. Mẹ chồng ngã quỵ, anh em họ hàng khóc lóc, hàng xóm xì xầm… còn chị thì đứng bất động, đôi mắt trống rỗng đến lạnh người.

Lời đồn bắt đầu từ chính sự im lặng ấy.

“Đàn bà gì mà máu lạnh, chồng chết mà cái mặt tỉnh bơ.”
“Không khóc nổi chắc do có lỗi trong lòng.”

“Bầu bí thế kia, biết có đúng con anh Hòa không…”
Những câu nói ấy cứ thế lan ra, bén rễ trong lòng người ta nhanh hơn cả đám cỏ dại sau vườn nhà chị. Mỗi khi chị đi ngang, cuộc trò chuyện lập tức đổi chủ đề nhưng ánh mắt thì vẫn xoáy vào lưng chị như kim châm.

Ban ngày là vậy, ban đêm người ta lại thấy bóng chị lén lút đi khỏi nhà. Mẹ chồng nghe tiếng cửa mở, khóc tấm tức:

— Giờ còn giấu giếm đi đâu nữa hả con?

Nhưng chị Mai chỉ cúi đầu, không giải thích, không biện minh. Cứ khoảng 10 giờ đêm, chị khoác chiếc áo mỏng, một mình đi dọc con đường từ xóm ra thị trấn, rồi mất hút trong bóng tối. Có người theo dõi rồi về kể: “Tôi thấy nó vào nhà trọ. Không biết gặp ai…”
Càng lúc lời dị nghị càng độc địa. Có kẻ còn buông câu:
— Chồng còn chưa xanh cỏ mà nó đã…

Mẹ chồng đau đớn nhưng không dám hỏi thêm. Cũng không ai biết chị Mai chịu đựng những lời ấy như thế nào. Chị vẫn không khóc, không thanh minh, chỉ lặng lẽ vùi mình vào công việc nhà và chăm sóc bàn thờ chồng từng chút một.

Đến ngày sinh nở gần kề, sự dị nghị lên đến đỉnh điểm. Thậm chí, một nhóm phụ nữ trong xóm hùa nhau đến trước cổng, bóng gió nói rằng nên xét nghiệm ADN sau khi chị sinh.

Ấy vậy mà chị vẫn im lặng. Cái im lặng như nhát dao cứa vào lòng người khác khiến ai cũng tưởng rằng chắc chắn chị giấu một bí mật xấu xa.

 

 

 

Nhưng rồi có một đêm, khi người ta lại thấy chị Mai bước ra khỏi nhà như mọi lần, một người hàng xóm là bà Năm lặng lẽ đi theo. Và những gì bà nhìn thấy đã khiến chính bà – người vẫn nghi ngờ chị nặng nề nhất – chết lặng.

Bắt đầu từ khoảnh khắc ấy, toàn bộ sự thật dần lộ ra… một sự thật khiến cả xóm cúi đầu vì xấu hổ…

Bà Năm nấp sau lùm cây, tim đập thình thịch khi thấy Mai dừng lại trước một công trình đang thi công dang dở ở rìa thị trấn – nơi anh Hòa từng làm thợ hồ trước khi gặp nạn. Nhưng Mai không vào nhà trọ nào cả. Chị quỳ xuống bên đống gạch vụn, đôi bàn tay gầy guộc bắt đầu đào bới, nhặt nhạnh từng mẩu sắt vụn, những đoạn dây đồng thừa thãi sót lại trong cát bụi.

Hóa ra, suốt gần ba tháng qua, đêm nào chị cũng đi nhặt ve chai, làm thuê những việc nặng nhọc nhất mà ban ngày không ai dám thuê một bà bầu.

Khi bà Năm bước ra, định cất tiếng gọi thì thấy Mai khựng lại. Chị ôm lấy bụng bầu, tựa lưng vào bức tường rêu mốc, rồi bất ngờ… chị nấc lên. Tiếng khóc ấy không thành tiếng, nó nghẹn đặc, xé lòng như tiếng con thú bị thương đang cố kìm nén trong đêm vắng. Chị lấy trong túi áo ra một chiếc điện thoại cũ kỹ, mở đoạn video cuối cùng anh Hòa quay lúc đang làm việc: “Mai ơi, đợi anh làm nốt ca đêm này, có thêm ít tiền là đủ mua cái nôi cho con rồi nhé!”

Chị vuốt ve màn hình, nước mắt bấy lâu nay dồn nén giờ vỡ òa, thấm đẫm vạt áo: — Anh ơi… em gom đủ tiền mua nôi cho con rồi. Em còn trả hết được khoản nợ anh vay để lo cho mẹ đi mổ mắt năm ngoái nữa… Anh yên tâm đi, mẹ không phải mù đâu, con mình cũng sẽ không phải chịu khổ…

Bà Năm đứng chết trân, nước mắt cũng trào ra từ lúc nào. Hóa ra, sự “máu lạnh” ấy là sự kiên cường đến tột cùng để bảo vệ gia đình. Sự “lén lút” ấy là lòng tự trọng của một người vợ không muốn để mẹ chồng già yếu phải lo thêm, không muốn bán đi danh dự để xin lòng thương hại.


Sự thật phơi bày

Sáng hôm sau, câu chuyện lan nhanh khắp xóm như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào những kẻ vốn thích thêu dệt. Bà Năm vừa khóc vừa kể lại cảnh tượng mình thấy, về cuốn sổ chi tiêu nát bươm mà chị Mai đánh rơi, trong đó ghi chi tiết từng đồng tiền lẻ nhặt được để dành trả nợ cho chồng.

Những người từng mỉa mai chị “phản bội” giờ đây không ai bảo ai, họ lặng lẽ cúi đầu khi đi ngang qua cổng nhà chị. Mẹ chồng Mai khi biết chuyện đã ôm chầm lấy con dâu, hai người phụ nữ khóc nấc lên trong căn nhà trống. Bà ân hận vì đã có lúc nghi ngờ tấm lòng vàng đá của đứa con dâu tội nghiệp.

Cái kết ấm áp

Vài ngày sau, Mai chuyển dạ. Cả xóm, những người từng buông lời độc địa, giờ đây vây kín trước cổng trạm y tế. Người mang chục trứng, người xách túi cam, người cầm tấp tểnh sấp tã lót cũ… Họ đứng đó không phải để xem xét nghiệm ADN, mà để cầu nguyện.

Khi tiếng khóc trẻ thơ chào đời vang lên, một bé trai giống anh Hòa như đúc, cả xóm thở phào nhẹ nhõm. Trên bàn thờ, di ảnh anh Hòa như đang mỉm cười. Mai ôm con vào lòng, lần đầu tiên sau những ngày giông bão, chị nhìn ra cửa sổ, thấy nắng bắt đầu rọi xuống ngôi nhà nhỏ.

Sự im lặng của chị không phải vì vô tình, mà vì tình yêu anh để lại quá lớn, lớn đến mức chị không có thời gian để khóc, cho đến khi đã hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của chồng.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *