L;y h;;ôn xong chồng cư;;;ớp trắng căn biệt thự 10 tỷ, sau đó anh tra ngang nhiên ném cho tôi thiệp mời cưới với tiể//u tam “Cô giờ trắng tay rồi chẳng còn gì đâu, nhớ đến dự đám cưới của tôi nhé vợ cũ”…

L;y h;;ôn xong chồng cư;;;ớp trắng căn biệt thự 10 tỷ, sau đó anh tra ngang nhiên ném cho tôi thiệp mời cưới với tiể//u tam “Cô giờ trắng tay rồi chẳng còn gì đâu, nhớ đến dự đám cưới của tôi nhé vợ cũ”…

L;y h;;ôn xong chồng cư;;;ớp trắng căn biệt thự 10 tỷ, sau đó anh tra ngang nhiên ném cho tôi thiệp mời cưới với tiể//u tam “Cô giờ trắng tay rồi chẳng còn gì đâu, nhớ đến dự đám cưới của tôi nhé vợ cũ”…mẹ biết chuyện nhưng không làm chỉ nói đúng 1 câu “Con cứ đến đi, sẽ có màn kịch hay cho con x/em”. Để rồi…!

Tôi và Hoàng Quân ly hôn sau mười hai năm chung sống. Mười hai năm, tôi từ một tiểu thư khuê các trở thành người đàn bà đứng sau mọi thành công của chồng, để rồi đổi lại là một tờ đơn ly hôn lạnh lùng. Nguyên nhân chẳng có gì mới mẻ: anh ta ng;oại tì;nh với Tuyết Mai – cô trợ lý có đôi mắt lúng liếng và nụ cười ngây thơ giả tạo.

“Cô già rồi, sống nhạt nhẽo quá. Để lại chìa khóa biệt thự rồi đi đi.” – Câu nói ấy của Quân như nh;;át d;;ao ch;;í mạ;;ng g;;ăm vào t;;im tôi ngay đêm giao thừa năm ngoái.

Ngày ký đơn, tôi – Thanh Lam – mới hiểu thế nào là mất trắ;;ng. Căn biệt thự 10 tỷ ở Thảo Điền – niềm kiêu hãnh của tôi – đứng tên anh ta. Toàn bộ hồ sơ pháp lý đã bị Quân âm thầm “phù phép” từ nhiều năm trước. Tôi tin chồng đến mức m;;ù quá;;ng, để rồi bước ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng và một tâm hồn nát vụn.

Tôi chuyển về sống cùng mẹ trong căn nhà cũ ở quận Tân Bình. Một buổi chiều mưa tầm tã, người đưa thư gõ cửa. Trên tay là một phong bì màu kem, chữ mạ vàng lấp lánh đầy thách thức.

Thiệp cưới. Chú rể: Vũ Hoàng Quân. Cô dâu: Lê Tuyết Mai. Địa điểm: Chính căn biệt thự của tôi.

Tôi vò nát tấm thiệp, nước mắt trào ra: “Con không đi đâu mẹ ạ. Đến đó để họ giẫ;;m đ;;ạp lên lòng tự trọng của con thêm lần nữa sao?”

Mẹ tôi – bà Loan – thản nhiên nhấp ngụm trà gừng, ánh mắt bà không hề có chút bi lụy. Bà vuốt lại nếp áo cho tôi, cười khẽ: “Cứ đến đi con. Kẻ cư;;;ớp thường thích khoe khoang chiến tích, nhưng chúng quên mất rằng tang vật vẫn còn đó. Có kịch hay cho con xem.”.

Ngày đám cưới, tôi diện chiếc váy lụa đen giản dị nhưng sang trọng, bước vào căn biệt thự từng là mồ hôi nước mắt của mình. Không gian ngập tràn hoa hồng trắng – loại hoa tôi ghét nhất, nhưng lại là sở thích của Tuyết Mai.

Thấy tôi xuất hiện, Hoàng Quân cười đắc thắng, tay ôm eo cô dâu đang diện bộ váy cưới đuôi cá lộng lẫy. Anh ta tiến lại gần, giọng mỉa mai đủ để quan khách xung quanh nghe thấy: “Cô đến thật sao? Nhìn căn nhà này đi, nó vốn dĩ thuộc về người biết hưởng thụ, chứ không phải một người đàn bà cũ kỹ như cô.”

Tuyết Mai cũng khẽ nũng nịu: “Chị đừng buồn nhé, em sẽ chăm sóc căn nhà này thật tốt thay chị.”

Tôi không đáp, chỉ liếc nhìn đồng hồ. Đúng 19h00, khi buổi lễ chuẩn bị bắt đầu, một đoàn người mặc vest đen bất ngờ tiến vào sảnh chính. Dẫn đầu là luật sư đại diện của ngân hàng và một cán bộ tư pháp.

Quân biến sắc, quát lớn: “Các người là ai? Đây là tiệc riêng tư!”

Vị luật sư đẩy gọng kính, thản nhiên mở tệp hồ sơ: “Thưa ông Vũ Hoàng Quân, chúng tôi đến để thực hiện lệnh thu hồi tài sản. Căn biệt thự này và toàn bộ tài sản đứng tên ông đã được dùng để thế chấp cho khoản vay 15 tỷ đồng của công ty ông vào sáu tháng trước. Do quá hạn thanh toán và công ty đã tuyên bố phá sản vào sáng nay, căn nhà này chính thức bị niêm phong.”

Quan khách xôn xao. Tuyết Mai tái mặt, buông thõng tay khỏi cánh tay Quân. Anh ta gào lên: “Vô lý! Công ty tôi vẫn đang hoạt động tốt! Đây là nhầm lẫn!”

Lúc này, mẹ tôi – bà Loan – mới ung dung bước từ phía sau tôi lên. Bà nhìn Quân bằng ánh mắt sắc lạnh: “Không nhầm đâu con rể cũ. Công ty của anh thực chất chỉ là cái xác rỗng từ khi anh mải mê cung phụng nhân tình mà bỏ bê sổ sách. 80% cổ phần của các cổ đông chiến lược đã được tôi âm thầm thu mua lại từ ba tháng trước. Nói cách khác, tôi hiện là chủ tịch hội đồng quản trị của công ty anh, và tôi quyết định… không cứu nó.”

Hóa ra, mẹ tôi – một người đàn bà kinh doanh lọc lõi đã về hưu – chưa bao giờ ngồi yên nhìn con gái bị bắt nạt. Bà đã âm thầm giăng một mẻ lưới hoàn hảo, đợi đúng ngày Quân tự phụ nhất để kéo sập tất cả.

“À, còn một chuyện nữa,” mẹ tôi bồi thêm một nhát dao chí mạng, “Căn biệt thự này vốn đứng tên Quân, nhưng mảnh đất này là tài sản thừa kế của bố Thanh Lam để lại cho nó, có chứng từ pháp lý rõ ràng về quyền sử dụng đất lâu dài không thể chuyển nhượng nếu không có chữ ký của tôi. Anh ‘phù phép’ căn nhà, nhưng anh quên check lại chủ sở hữu mảnh đất bên dưới rồi.”

Tuyết Mai nghe đến đó thì lảo đảo, cô ta nhìn bộ váy cưới lộng lẫy rồi nhìn đống đồ đạc đang bị nhân viên ngân hàng dán băng keo niêm phong, liền quay sang tát Quân một cái cháy má: “Anh lừa tôi! Anh bảo anh là đại gia cơ mà? Đồ tay trắng!”

Ả ta vứt bó hoa cưới, quay đầu chạy biến trước sự ngỡ ngàng của mọi người. Quân quỳ thụp xuống sàn nhà bóng loáng, mặt cắt không còn giọt máu. Anh ta trắng tay thật sự, không nhà, không cửa, không sự nghiệp và cũng chẳng còn người tình.

Tôi bước đến trước mặt anh ta, mỉm cười nhạt nhẽo: “Đúng như anh nói, tôi không còn gì ở đây cả. Nhưng ít nhất, tôi vẫn còn lòng tự trọng và một người mẹ tuyệt vời. Còn anh, nhớ dọn đồ ra khỏi nhà tôi trước 24h đêm nay nhé. Vĩnh biệt!”

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *