Biết được số phòng 502 chồng hẹn với nh:ân t:nh chị vợ cao tay đến trước một bước n:ằm đợi, khi chồng bước đến thì vở kịch hay bắt đầu và c:ái k:ết không thể nào ấn tượng hơn…

Biết được số phòng 502 chồng hẹn với nh:ân t:nh chị vợ cao tay đến trước một bước n:ằm đợi, khi chồng bước đến thì vở kịch hay bắt đầu và c:ái k:ết không thể nào ấn tượng hơn…

Biết được số phòng 502 chồng hẹn với nh:ân t:nh chị vợ cao tay đến trước một bước n:ằm đợi, khi chồng bước đến thì vở kịch hay bắt đầu và c:ái k:ết không thể nào ấn tượng hơn….

Tôi nhìn dòng tin nhắn trên màn hình điện thoại của chồng, lòng lạnh ngắt như tro tàn: “Phòng 502, khách sạn G. Plaza, 8 giờ tối. Em mặc bộ váy ng::ủ anh tặng nhé. Meow meow.” Chồng tôi – Kiên – vẫn đang huýt sáo trong phòng t::ắm, xịt nước hoa thơm phức, chuẩn bị cho “cuộc họp khẩn với đối tác nước ngoài”. Anh ta không hề biết rằng, chiếc iPhone đời mới anh ta vừa mua tặng tôi tuần trước đã được đồng bộ hóa iCloud với máy anh ta – một sơ hở ch::ết người của những kẻ vừa muốn ăn vụng vừa muốn làm màu với vợ.

Tôi không khóc. Nước mắt của đàn bà bị phản bội chỉ làm nhòe đi lớp trang điểm chứ không rửa sạch được sự d:ơ b:ẩn của đàn ông. Tôi tô lại son môi màu đỏ rư:;ợu, chọn một chiếc váy đen xẻ tà quyến rũ nhất, xách túi và bước ra khỏi nhà trước Kiên 30 phút.

“Em đi đâu đấy?” – Tiếng Kiên vọng ra từ phòng tắ:;m. “Em đi spa, hôm nay về muộn chút nhé chồng yêu.” – Tôi đáp lại, giọng ngọt ngào không một gợn sóng.
19:45 – Tại phòng 502.

Tôi dùng thẻ phòng dự phòng (mà tôi đã khéo léo lấy được nhờ “tiền trả::m hậu tấu” với cô lễ tân vốn là em họ xa của bạn thân tôi) để vào trước. Căn phòng sang trọng, ánh đèn vàng mờ ảo. Trên bàn đã đặt sẵn một ch::ai rư:;ợu va:;ng đỏ và hai chiếc ly pha lê. Có vẻ ả nhân tình này cũng rất biết hưởng thụ.

Tôi không bật đèn sáng. Tôi kéo rèm cửa lại, chỉ để ánh sáng lờ mờ từ đèn ngủ hắt lên. Tôi ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ, quay lưng lại phía cửa ra vào, tay cầm ly rượu vang lắc nhẹ. Tôi nhắn một tin cho ả nhân tình (từ số máy lạ mà tôi đã chuẩn bị): “Kế hoạch thay đổi. Anh bận đ:ột xu:ất, em không cần đến nữa. Anh đã chuyển khoản bù đắp 10 triệu vào tài khoản. Đừng gọi lại, vợ anh đang nghi ngờ.”
Tin nhắn báo “Đã xem”. Ả ta – một cô si:nh vi:ên thực tập ham tiền – chắc chắn sẽ chọn 10 triệu và một buổi tối rảnh rỗi thay vì đến phục vụ một lã:o g:ià U40. Sân khấu giờ chỉ còn mình tôi. Tôi đợi diễn viên chính xuất hiện.

20:05.

Tiếng tít thẻ từ vang lên khô khốc. Cánh cửa mở ra. Mùi nước hoa Dior Sauvage nồng nặc x:ộc vào – mùi hương mà tôi từng rất yêu thích, giờ đây lại khiến tôi b:uồn n:ôn. Kiên bước vào, hăm hở khóa trái cửa. Thấy bóng người phụ nữ trên giư::ờng, anh ta cười khúc khích, giọng nói trở nên nhã:o nho:ét đầy d:;ục v:;ọng: “B:;é cư:;ng đến sớm thế? Anh nhớ cái e:o nhỏ của em quá. Nào, quay lại đây để anh ‘ph::ạt’ vì t:;ội làm anh mong cả ngày nay nào.”…

Kiên vừa nói vừa ném chiếc cà vạt sang một bên, bàn tay run rẩy vì hưng phấn bắt đầu tháo những chiếc cúc áo sơ mi. Anh ta tiến lại gần chiếc ghế bành, hơi thở nồng mùi rượu và dục vọng hôi hám.

— “Nào, sao lại ngồi im thế? Ngại à? Quay lại đây với anh…”

Tôi hớp một ngụm rượu vang, chậm rãi xoay ghế lại. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, khuôn mặt tôi hiện ra với nụ cười sắc lẹm và đôi môi đỏ rực như máu.

Kiên khựng lại. Nụ cười trên môi anh ta đông cứng, đôi mắt trợn ngược lên như vừa nhìn thấy bóng quỷ. Chiếc áo sơ mi đang cởi dở tuột khỏi tay, rơi xuống sàn nhà.

— “V… Vợ? Sao em… sao em lại ở đây?” – Giọng Kiên lạc đi, lắp bắp không thành tiếng.

Tôi thong thả đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía anh ta. Tiếng gót giày nhọn gõ xuống sàn gỗ nghe khô khốc như tiếng đếm ngược của tử thần.

— “Sao thế anh yêu? Không phải anh muốn ‘phạt’ em vì tội làm anh mong cả ngày nay sao? Hay là… em mặc bộ váy này không vừa mắt anh bằng bộ váy ngủ anh tặng cho ‘meow meow’?”

Kiên lùi lại, vấp phải cạnh giường rồi ngã nhào xuống nệm. Mồ hôi hột bắt đầu chảy dài trên trán anh ta.

— “Lan, nghe anh giải thích… Anh… anh chỉ đùa thôi. Anh bị bạn bè lôi kéo, anh chưa làm gì cả!”

— “Chưa làm gì?” – Tôi bật cười, âm thanh lạnh lẽo vang vọng khắp căn phòng 502. “Chưa làm gì mà đặt sẵn rượu vang, thuê phòng hạng sang, còn chuẩn bị cả bao cao su trong túi áo vest nữa à?”

Tôi lấy trong túi xách ra một tập hồ sơ, ném thẳng vào mặt anh ta. Những tờ giấy trắng bay lả tả, che lấp khuôn mặt hèn nhát của kẻ phản bội.

— “Đây là đơn ly hôn tôi đã soạn sẵn. Và đây…” – Tôi chỉ tay lên góc trần nhà, nơi một chiếc camera giấu kín đang nhấp nháy đèn xanh – “Toàn bộ cảnh tượng anh bước vào đây với bộ dạng thèm khát này, cùng những tin nhắn ngoại tình suốt 3 tháng qua, đã được truyền hình trực tiếp đến máy điện thoại của bố mẹ anh và bố mẹ tôi. Có lẽ giờ này, họ đang xem ‘vở kịch hay’ này ở nhà đấy.”

Kiên tái mét mặt mày, run rẩy vồ lấy điện thoại nhưng đã quá muộn. Tiếng chuông điện thoại của anh ta vang lên dồn dập, là cuộc gọi từ bố đẻ – một người vốn cực kỳ coi trọng danh dự gia đình.

— “Còn nữa…” – Tôi ghé sát tai anh ta, thì thầm – “Số tiền 10 triệu tôi vừa chuyển cho nhân tình của anh, tôi đã dùng chính thẻ tín dụng phụ của anh để thanh toán. Coi như đó là phí chia tay tôi bố thí cho cô ta thay anh. Từ giây phút này, anh chính thức trắng tay. Căn nhà, xe hơi và cổ phần công ty… tất cả đều nằm trong điều khoản bồi thường danh dự nếu anh ngoại tình mà chúng ta đã ký trong hợp đồng tiền hôn nhân. Anh quên rồi sao?”

Kiên quỳ sụp xuống sàn, ôm lấy chân tôi cầu xin thảm thiết. Nhưng tôi chỉ khinh bỉ gạt tay anh ta ra. Tôi cầm lấy chai rượu vang còn dở, thong dong đổ sạch lên đầu anh ta. Màu đỏ của rượu chảy ròng ròng trên chiếc sơ mi trắng đắt tiền, trông thảm hại và dơ bẩn y hệt tâm địa của anh ta.

Tôi chỉnh lại váy, xách túi bước ra cửa. Trước khi đi, tôi không quên quay lại mỉm cười:

— “Phòng đã thanh toán đến sáng mai. Anh cứ ở lại đây mà tận hưởng đêm tân hôn với… sự cô độc nhé. Meow meow!”

Cánh cửa phòng 502 đóng sầm lại, để lại sau lưng tiếng gào thét bất lực của một kẻ vừa mất tất cả chỉ vì một phút ham của lạ. Bước ra khỏi khách sạn, không khí đêm mát rượi thổi vào mặt. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy tự do và kiêu hãnh hơn bao giờ hết. Đàn bà cao tay không cần đ:ánh g:hen, chỉ cần khiến kẻ phản bội phải t:ự s:át bằng chính sự tham lam của mình.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *