B:ỏ vợ con theo nh//ân tì//nh tr//ẻ đẹp suốt mấy tháng trời, ngày giỗmẹ trở về thấy vợ ở trong bếp làm một việc khiến chồng chỉ biết lặ/ng người

B:ỏ vợ con theo nh//ân tì//nh tr//ẻ đẹp suốt mấy tháng trời, ngày giỗmẹ trở về thấy vợ ở trong bếp làm một việc khiến chồng chỉ biết lặ/ng người

Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình kể lại câu chuyện này. Không phải vì nó quá đau, mà vì mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn không biết mình nên hận, nên tha thứ hay nên cảm ơn số phận vì đã phơi bày tất cả vào đúng thời điểm.

Chồng tôi – Hùng – từng là người đàn ông mà tôi tin tưởng tuyệt đối. Chúng tôi cưới nhau sau bốn năm yêu đương, trải qua đủ thứ khó khăn, từ những ngày mới ra trường hai bàn tay trắng đến khi tích góp được một căn nhà nhỏ ở ngoại ô. Tôi sinh cho anh hai đứa con, một trai một gái. Cuộc sống không giàu có, nhưng yên ổn.

Cho đến khi anh thay đổi.

Mọi chuyện bắt đầu từ những chuyến “công tác” dày đặc. Ban đầu, tôi không nghi ngờ gì. Anh làm trong ngành xây dựng, đi công trình xa là chuyện bình thường. Nhưng rồi những cuộc gọi thưa dần, tin nhắn trả lời qua loa, những lần về nhà với mùi nước hoa lạ… tất cả cứ âm thầm tích tụ thành một linh cảm mà tôi không dám gọi tên.

Tôi phát hiện ra anh có người khác vào một buổi tối rất bình thường. Điện thoại anh rung lên khi đang tắm. Tôi không cố ý kiểm tra, nhưng màn hình sáng lên, dòng tin nhắn hiện ra quá rõ:

“Anh nhớ em. Bao giờ anh bỏ được chị ấy?”

Tôi đứng chết lặng. Tay run đến mức suýt làm rơi điện thoại. Khi anh bước ra, tôi chỉ hỏi một câu:

“Anh còn yêu em không?”

Anh nhìn tôi, ánh mắt không còn như trước. Không còn dịu dàng, không còn ấm áp. Chỉ có sự lảng tránh.

“Đừng làm ầm lên. Anh mệt rồi.”

Câu nói đó… chính là dấu chấm hết.

Từ hôm đó, anh gần như không còn ở nhà. Lý do vẫn là công việc, nhưng tôi biết anh đang sống ở đâu đó với người phụ nữ kia. Họ không cần giấu giếm nữa. Bạn bè xung quanh bắt đầu xì xào. Hàng xóm nhìn tôi với ánh mắt thương hại.

Tôi không khóc.

Ít nhất là không khóc trước mặt ai.

Tôi vẫn dậy sớm nấu ăn, đưa con đi học, đi làm, tối về kèm con học bài. Tôi học cách sửa bóng đèn, học cách tự chở con đi khám bệnh lúc nửa đêm, học cách giả vờ mạnh mẽ.

Có những đêm, khi hai đứa nhỏ đã ngủ, tôi ngồi một mình trong bếp, nhìn mâm cơm nguội lạnh mà nước mắt cứ rơi không ngừng.

Tôi không giữ anh. Không gọi, không níu kéo. Vì tôi biết, người đã muốn đi thì có trói cũng không giữ được.

Nhưng điều khiến tôi đau nhất… không phải là việc anh phản bội.

Mà là việc anh bỏ mặc con.

Con trai tôi có lần hỏi:
“Bố đi làm lâu thế hả mẹ? Bao giờ bố về?”

Tôi nghẹn lời.

Tôi chỉ biết xoa đầu con:
“Bố bận, khi nào xong việc bố sẽ về.”

Nhưng chính tôi cũng không tin vào câu nói đó.

Thời gian trôi qua, tôi dần quen với cuộc sống không có anh. Những ngày giỗ mẹ chồng – người đã mất ba năm trước – trước đây luôn là dịp gia đình tụ họp. Mẹ chồng tôi khi còn sống rất thương tôi. Bà từng nói:

“Sau này dù có chuyện gì, con cũng phải giữ cái nhà này.”

Lúc đó tôi chỉ cười.

Tôi đâu ngờ, lời nói ấy lại trở thành thứ níu giữ tôi ở lại đến tận bây giờ.

Năm đó, ngày giỗ mẹ đến rất gần. Tôi vẫn chuẩn bị mọi thứ như mọi năm. Lau dọn bàn thờ, đi chợ từ sớm, tự tay nấu từng món mà bà thích: canh măng, thịt kho, đĩa xôi gấc đỏ.

Có người nói tôi dại. Rằng chồng đã bỏ đi rồi, còn bày vẽ làm gì.

Nhưng tôi không làm vì anh.

Tôi làm vì bà.

Và cũng vì chính tôi.

Sáng hôm đó, tôi dậy từ 4 giờ. Căn bếp nhỏ sáng đèn, mùi hành phi thơm lan khắp nhà. Hai đứa nhỏ còn ngủ, tôi một mình xoay xở với đống nguyên liệu, vừa làm vừa nghĩ vu vơ.

Không hiểu sao, tôi lại nhớ đến những ngày đầu làm dâu. Mẹ chồng đứng cạnh, chỉ tôi từng chút một. Bà khó tính, nhưng không bao giờ nặng lời. Có lần tôi nấu canh bị mặn, bà chỉ cười:

“Không sao, mặn một lần để nhớ cả đời.”

Tôi bật cười, nước mắt lại rơi lúc nào không hay.

Đúng lúc tôi đang cắt dở đĩa thịt, thì cánh cửa ngoài mở ra.

Tôi không quay lại ngay. Trong đầu tôi thoáng qua một suy nghĩ: có lẽ là hàng xóm sang.

Nhưng rồi giọng nói quen thuộc vang lên:

“Em… vẫn giữ thói quen này à?”

Tay tôi khựng lại.

Con dao rơi xuống thớt, phát ra tiếng “cạch” khô khốc.

Tôi quay lại.

Hùng đứng ở cửa bếp.

Anh gầy đi, da sạm hơn, nhưng vẫn là khuôn mặt đó. Người đàn ông đã từng là cả thế giới của tôi.

Chúng tôi nhìn nhau.

Không ai nói gì trong vài giây dài đến nghẹt thở.

Tôi không hỏi anh tại sao về. Cũng không hỏi anh đã đi đâu suốt mấy tháng qua.

Tôi chỉ quay lại, tiếp tục công việc dang dở.

“Anh về thì rửa tay đi. Đừng đứng chắn cửa.”

Giọng tôi bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên.

Anh bước vào, đứng sau lưng tôi một lúc lâu. Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt anh dõi theo từng động tác của mình.

“Em… vẫn tự làm hết à?”

“Không thì ai làm?”

Tôi đáp, không nhìn anh.

Anh im lặng.

Không khí trong bếp trở nên nặng nề. Tiếng dao thớt, tiếng nước sôi… tất cả như vang lên rõ hơn bình thường.

Một lúc sau, anh nói khẽ:

“Anh tưởng… em sẽ không làm nữa.”

Tôi cười nhạt.

“Anh tưởng nhiều thứ lắm.”

Câu nói đó như một cái tát.

Anh không đáp lại.

Một lúc sau, anh kéo ghế ngồi xuống, nhìn quanh căn bếp. Mọi thứ vẫn như cũ. Chỉ có một điều khác biệt: không còn chỗ cho anh.

“Bọn trẻ đâu?”

“Còn ngủ.”

“Chúng… có hỏi anh không?”

Tôi dừng tay một chút.

“Có.”

“Em nói sao?”

Tôi quay lại nhìn anh, lần đầu tiên từ lúc anh bước vào.

“Tôi nói bố chúng bận.”

Anh cúi đầu.

Tôi không biết anh đang nghĩ gì. Cũng không muốn biết.

Nhưng rồi, khi tôi bê nồi canh xuống, anh bỗng nói:

“Anh xin lỗi.”

Tôi khựng lại.

Đó là câu nói tôi từng chờ đợi.

Nhưng không phải bây giờ.

Không phải sau tất cả.

Tôi đặt nồi canh xuống bàn, lau tay rồi nhìn thẳng vào anh.

“Anh xin lỗi vì cái gì?”

Anh ngẩng lên, mắt đỏ hoe.

“Vì đã bỏ em. Bỏ con. Vì… vì anh ngu ngốc.”

Tôi bật cười.

Một tiếng cười khô khốc.

“Ừ. Anh ngu thật.”

Anh sững lại, có lẽ không ngờ tôi sẽ đáp như vậy.

Tôi tiếp tục:

“Nhưng xin lỗi để làm gì? Để quay lại à?”

Anh không trả lời ngay.

Sự im lặng của anh… chính là câu trả lời.

Tôi hít một hơi sâu.

“Anh về đây… là vì không còn chỗ nào để đi nữa, đúng không?”

Anh giật mình.

Tôi không cần anh xác nhận. Nhìn vào ánh mắt đó, tôi hiểu hết.

Người phụ nữ kia… chắc đã rời bỏ anh.

Hoặc tệ hơn, anh nhận ra thứ mình đánh đổi không đáng.

Nhưng tất cả… đã quá muộn.

Tôi quay lưng lại, tiếp tục dọn dẹp.

“Cơm trưa xong, anh ở lại ăn thì ăn. Không thì đi.”

Giọng tôi bình thản đến lạnh lùng.

Anh đứng dậy, bước đến gần tôi.

“Em không thể cho anh một cơ hội sao?”

Tôi dừng lại.

Không quay đầu.

“Cơ hội?”

Tôi lặp lại, chậm rãi.

“Anh đã có rất nhiều cơ hội rồi.”

Tôi quay lại, nhìn thẳng vào anh.

“Cơ hội khi con sốt cao gọi anh không nghe máy. Cơ hội khi tôi một mình đi viện giữa đêm. Cơ hội khi người ta bàn tán về gia đình này, còn anh thì đang ôm ấp người khác.”

Mỗi câu nói như một nhát dao.

Anh không phản bác.

Chỉ đứng đó, im lặng chịu đựng.

Tôi thở ra.

“Anh biết điều khiến tôi đau nhất là gì không?”

Anh nhìn tôi.

Tôi cười, nhưng mắt không hề cười.

“Không phải là anh phản bội.”

“Là anh quay về… như thể mọi thứ có thể bắt đầu lại.”

Căn bếp im phăng phắc.

Ngoài kia, nắng đã lên.

Hai đứa nhỏ bắt đầu thức dậy, tiếng chân chạy lạch bạch ngoài hành lang.

Con gái tôi lao vào bếp trước, rồi khựng lại khi thấy anh.

“Bố…”

Tiếng gọi nhỏ xíu.

Hùng quay lại, ánh mắt run rẩy.

Con bé đứng yên vài giây, rồi chạy tới ôm chầm lấy anh.

Con trai tôi cũng vậy.

Tôi đứng nhìn.

Trái tim tôi… đau nhói.

Dù tôi có giận anh đến đâu, anh vẫn là bố của chúng.

Hùng ôm hai đứa nhỏ, nước mắt rơi.

Tôi quay đi.

Không muốn ai thấy mình cũng đang khóc.

Bữa cơm giỗ hôm đó… vẫn diễn ra.

Nhưng không giống bất kỳ năm nào trước.

Có người trở về.

Nhưng không phải để đoàn tụ.

Mà để đối diện với những gì mình đã đánh mất.

Sau bữa ăn, tôi dọn dẹp như thường lệ.

Hùng đứng ngoài sân, hút thuốc.

Anh không dám vào trong nữa.

Khi tôi xong việc, anh bước lại.

“Anh sẽ không ép em.”

“Nhưng anh… sẽ chờ.”

Tôi nhìn anh một lúc lâu.

Rồi nói:

“Đừng chờ.”

Anh sững lại.

“Tôi không hứa gì cả. Nhưng tôi cũng không còn là người phụ nữ của trước đây.”

Tôi quay đi.

“Anh muốn làm gì… là quyền của anh.”

“Còn tôi… tôi sẽ sống theo cách của mình.”

Câu chuyện của tôi… không có cái kết rõ ràng.

Không có cảnh ôm nhau khóc rồi tha thứ.

Cũng không có việc cắt đứt hoàn toàn.

Chỉ là hai con người… đứng ở hai phía của một vết nứt.

Và tự hỏi… liệu có nên bước qua hay không.

Nhưng có một điều tôi biết chắc:

Từ ngày hôm đó, tôi không còn là người phụ nữ chờ đợi nữa.

Và dù anh có quay về hay không…

Tôi vẫn sẽ sống tốt.

Không phải để chứng minh điều gì.

Mà vì tôi xứng đáng.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *