Con gái ruột quát tháo đu;/ổi tôi ra khỏi nhà vì lỡ uống 1 ngụm nước cam của cháu ngoại, tôi đi luôn không cần suy nghĩ, nhưng nó không biết tôi đang cầm theo 2 tỷ và chuẩn bị làm 1 việc khiến tất cả phải hối hận…
Sau khi chồng m;/ất, bà Huệ bán căn nhà cấp bốn ở quê, lên thành phố ở cùng con gái là Ngọc Lan.
Bà nghĩ đơn giản: Con nuôi mẹ già – mẹ chăm cháu – cả nhà nương tựa nhau.
Mỗi sáng, bà đưa bé Bảo đi học.
Mỗi chiều, bà quét nhà, nấu cơm, giặt đồ.
Bà không than vãn.
Bà cũng chưa từng nói với con gái rằng bà còn 2 tỷ đồng tiền bán nhà đang gửi ngân hàng.
Chiều hôm ấy nóng như đổ lửa.
Cổ bà Huệ khô rát.
Trên bàn là ly nước cam bé Bảo uống dở.
Bà nhấp đúng một ngụm.
Ngay lúc đó, Ngọc Lan từ bếp bước ra, nhìn thấy.
“Mẹ làm cái gì vậy?” – Lan gằn giọng.
Bà Huệ giật mình:
“Mẹ khát quá… uống có một ngụm thôi mà con…”
Ngọc Lan đập mạnh cái muỗng xuống bàn:
“Đó là nước cho con tôi!
Mẹ già rồi mà không biết điều à?”
Bé Bảo đứng nép sau lưng mẹ nó, không nói một lời.
Ngọc Lan chỉ tay ra cửa:
“Nhà này không nuôi người già ăn bám!
Mẹ thích đi đâu thì đi!”
Bà Huệ đứng chết lặng.
Bà không khóc.
Không xin xỏ.
Bà chỉ lặng lẽ vào phòng, xách chiếc túi vải cũ – trong đó có sổ tiết kiệm 2 tỷ đồng.
Bước ra khỏi nhà, bà Huệ không quay đầu lại.
Chiều hôm đó, bà Huệ làm ba việc liên tiếp…
… Chiều hôm đó, bà Huệ làm ba việc liên tiếp khiến cuộc đời bà rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Việc thứ nhất: Đến ngân hàng tất toán toàn bộ sổ tiết kiệm. Cầm xấp tiền mặt và chuyển toàn bộ số còn lại vào một tài khoản mới, bà Huệ cảm thấy nhẹ bẫng. Hai tỷ đồng này vốn dĩ bà định để dành lo cho tương lai của bé Bảo và hỗ trợ vợ chồng Lan mua căn chung cư rộng hơn. Nhưng ngụm nước cam đắng chát ban nãy đã giúp bà hiểu ra: Tiền bạc có thể mua được nhà, nhưng không mua được lòng hiếu thảo.

Việc thứ hai: Đến văn phòng luật sư. Bà Huệ yêu cầu lập một bản di chúc đặc biệt và một hợp đồng tặng cho có điều kiện. Toàn bộ số tiền 2 tỷ đồng này bà sẽ quyên góp cho một mái ấm trẻ em mồ côi và người già không nơi nương tựa ngay lập tức một nửa, nửa còn lại dùng để mua một căn hộ nhỏ đứng tên bà. Bà ghi rõ trong di chúc: “Sau khi tôi qua đời, căn hộ này sẽ được bán để làm từ thiện, tuyệt đối không để lại một xu nào cho con gái ruột.”
Việc thứ ba: Thuê một căn hộ dịch vụ cao cấp ngay sát vách tòa nhà con gái đang ở. Đây chính là điều khiến Ngọc Lan phải hối hận tột cùng. Thay vì trốn chạy, bà Huệ chọn cách xuất hiện rạng rỡ nhất.
Một tuần sau, Ngọc Lan cuống cuồng vì không có ai đưa đón con, nhà cửa bừa bộn, cơm nước chẳng ai lo. Cô ta bắt đầu thấy hối hận vì đã đuổi “osin miễn phí” đi. Đúng lúc đó, Lan bắt gặp mẹ mình ở sảnh tòa nhà chung cư bên cạnh.
Nhưng bà Huệ không còn là người đàn bà lam lũ, mặc chiếc áo sờn vai nữa. Bà diện một bộ đồ lụa sang trọng, tóc búi cao, đang cùng các bà bạn trong hội cao tuổi đi du lịch. Thấy con gái, bà chỉ mỉm cười gật đầu như một người quen xa lạ.
Ngọc Lan nhìn thấy mẹ bước lên chiếc xe du lịch hạng sang, nghe loáng thoáng người ta nói: “Bà Huệ mới đóng góp cả tỷ đồng cho trại trẻ đấy, tấm lòng bồ tát thật!”
Lan rụng rời chân tay, vội vàng chạy theo định xin lỗi thì bị bảo vệ chặn lại. Cô ta gào lên: – Mẹ! Sao mẹ có nhiều tiền thế? Sao mẹ không nói cho con biết? Con lỡ lời thôi mà mẹ…
Bà Huệ hạ kính xe xuống, nhìn thẳng vào mắt đứa con gái đang tham lam nhìn vào chiếc túi xách đắt tiền của bà, lạnh lùng đáp: – Ngụm nước cam ngày đó mẹ đã trả lại con bằng căn nhà này rồi. Từ nay về sau, con cứ sống tốt với sự lựa chọn của mình. Mẹ già rồi, mẹ bận đi “ăn bám” vào sự tự do của chính mình đây!
Chiếc xe lăn bánh, để lại Ngọc Lan đứng thẫn thờ giữa cái nắng gay gắt, nhận ra mình đã đánh mất cả một gia tài, và quan trọng hơn là đánh mất người duy nhất trên đời yêu thương mình vô điều kiện. Sự hối hận muộn màng của Lan giờ đây chỉ còn là cái bóng dài đổ trên đường, cô độc và trống rỗng.