Cứ nghĩ vợ dấ…m dúi cho mẹ vợ tiền riêng, người chồng lao vào làm to chuyện “Tiền nhà này tôi làm ra cô thích cho người không…

Cứ nghĩ vợ dấ…m dúi cho mẹ vợ tiền riêng, người chồng lao vào làm to chuyện “Tiền nhà này tôi làm ra cô thích cho người không…

Cứ nghĩ vợ dấ…m dúi cho mẹ vợ tiền riêng, người chồng lao vào làm to chuyện “Tiền nhà này tôi làm ra cô thích cho người không…lấy chồng thì theo chồng lại dá..m lập quỹ đen cho người khác…”, 30 phút sau người chồng nhận quả đắng!

Hưng về nhà sớm, định bụng sẽ rủ vợ con ra ngoài ăn tối. Vừa dựng xe trước sân, anh nghe tiếng Hoa – vợ anh – thì thào trong phòng ngủ. Tò mò, anh bước nhẹ đến gần, hé cửa nhìn vào.

Hoa đang ngồi bên mẹ đẻ, tay cầm xấp tiền dày cộp. Giọng cô nhỏ nhẹ, có phần nghẹn ngào:

– Mẹ cầm lấy đi, con không thể để mẹ sống khổ như vậy mãi. Tiền này mẹ cứ giữ mà chi tiêu, có thiếu thì bảo con.

Mặt Hưng đỏ bừng. Cả tháng nay, anh phải xoay xở trả nợ ngân hàng, đóng học phí cho con, chưa kịp mua bộ đồ mới nào. Vậy mà vợ anh dám lén lút đưa cho mẹ đẻ cả cục tiền? Máu nóng dồn lên não, anh đạp mạnh cửa bước vào, gằn giọng:

– Tiền đâu ra mà cô cho mẹ cô dữ vậy? Cô giỏi thật đấy, giấu tôi để đem tiền đi biếu ngoại hả? Đưa đây!

Hoa giật bắn người. Mẹ cô cũng run run, mắt rưng rưng sợ hãi. Hoa lắp bắp:

– Anh… anh nghe em giải thích đã…

– Giải thích gì? Tiền này là công sức tôi cày cả tháng trời. Con thì cần học phí, điện nước chưa đóng, cô lại đem cho mẹ cô hết? – Hưng gằn từng chữ, tay giật xấp tiền từ tay mẹ vợ.

Bà cụ sợ hãi, nước mắt chảy dài. Hoa oà lên khóc, giữ tay chồng:
– Anh ơi, anh hiểu lầm rồi… tiền này… tiền này không phải em cho mẹ…

Hưng hất tay Hoa ra, ném xấp tiền xuống giường rồi quát lớn: – “Hiểu lầm cái gì? Tận mắt tôi thấy cô dấm dúi cho bà, tai tôi nghe cô bảo mẹ cầm lấy đi. Cô coi cái nhà này là cái mỏ để đào về bên ngoại à?”

Mẹ vợ Hưng run rẩy đứng dậy, bà lau nước mắt, giọng khản đặc: – “Hưng ơi… con đừng mắng cái Hoa. Là tại mẹ… tại cái nhà dột nát quá, mẹ không đành lòng…”

– “Đấy! Bà nghe chưa? Nhà dột thì bảo con trai bà sửa, mắc mớ gì bắt vợ tôi lén lút lấy tiền nhà này?” – Hưng cắt ngang, mặt hầm hầm định quay lưng bỏ đi.

Đúng lúc đó, Hoa lao đến giật lấy chiếc điện thoại trên bàn, mở một đoạn video được quay từ camera hành trình của một chiếc xe tải, rồi dí sát vào mặt Hưng. Cô gào lên trong uất nghẹn:

– “Anh nhìn cho kỹ đi! Nhìn xem mẹ đã làm gì để có số tiền này!”

Trong đoạn video mờ ảo dưới ánh đèn đường lúc 2 giờ sáng, Hưng chết lặng khi thấy một bóng dáng già nua, gầy gò đang lom khom nhặt từng vỏ chai nhựa, bao nilon bên thùng rác công cộng. Đó là mẹ vợ anh. Bà vừa nhặt vừa ho sù sụ, thỉnh thoảng lại dừng lại xoa cái lưng đau nhức. Tiếp theo là cảnh bà vào một tiệm vàng cũ, cẩn thận lấy ra từng tờ tiền lẻ nhàu nát, gom góp suốt nửa năm trời để đổi lấy xấp tiền chẵn này.

Hoa nức nở, đưa cho Hưng một tờ giấy biên nhận từ ngân hàng mà anh chưa kịp nhìn kỹ:

– “30 phút trước, mẹ sang đây không phải để xin tiền. Mẹ biết tháng này anh xoay xở đóng tiền học cho con và trả nợ ngân hàng khó khăn, nên mẹ đã bán hết số vàng tích cóp cả đời, cộng với tiền đi nhặt ve chai mỗi đêm để mang sang đây cứu nguy cho vợ chồng mình!”

Hưng đứng chôn chân tại chỗ, tờ biên nhận ghi rõ tên người nộp là tên mẹ vợ anh, và tài khoản thụ hưởng chính là tài khoản trả nợ ngân hàng của Hưng. Hóa ra, câu nói “Mẹ cầm lấy đi, con không thể để mẹ sống khổ như vậy” của Hoa lúc nãy là cô đang cố đẩy xấp tiền lại cho mẹ, xin bà giữ lấy mà dưỡng già chứ không phải dấm dúi cho thêm.

Sự thật như một cái tát trời giáng khiến Hưng khuỵu xuống. Anh nhìn xấp tiền trên giường – những đồng tiền thấm đẫm mồ hôi, sương đêm và cả sự hy sinh thầm lặng của người mẹ mà anh vừa lăng mạ.

– “Mẹ… con… con xin lỗi mẹ…” – Hưng lí nhí, cổ họng nghẹn đắng.

Bà cụ không giận, chỉ hiền từ đặt bàn tay gầy guộc lên vai con rể: – “Mẹ già rồi, chẳng tiêu gì đến tiền. Thấy các con vất vả, mẹ ngủ không yên. Cầm lấy mà lo cho cháu, gia đình êm ấm là mẹ vui rồi.”

Hưng gục đầu vào đôi bàn tay thô ráp của mẹ vợ mà khóc như một đứa trẻ. 30 phút trước, anh hung hăng nhân danh “chủ gia đình” để sỉ nhục người thân, thì giờ đây, anh thấy mình nhỏ bé và hèn kém biết bao trước tấm lòng bao dung của người mẹ nghèo. Cơn giận mù quáng suýt chút nữa đã khiến anh đánh mất đi thứ quý giá nhất: tình người và đạo hiếu.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *