Đêm tâ//n hôn, khi chồng đã ngủ say, mẹ chồng đưa cho tôi 10 cây vàng rồi lo lắng hãy trốn khỏi đây ngay, nếu không tôi sẽ…

Đêm tâ//n hôn, khi chồng đã ngủ say, mẹ chồng đưa cho tôi 10 cây vàng rồi lo lắng hãy trốn khỏi đây ngay, nếu không tôi sẽ…

Đêm tâ//n hôn, khi chồng đã ngủ say, mẹ chồng đưa cho tôi 10 cây vàng rồi lo lắng hãy trốn khỏi đây ngay, nếu không tôi sẽ…

Trời đã khuya. Kim đồng hồ chỉ đúng 1 giờ sáng.

Tôi ngồi bất động trong căn phòng mới cưới, nghe tim mình đập như tiếng gõ cửa. Ngoài kia, gió thổi ràn rạt qua vườn chuối, tiếng chó sủa xa xa khiến cả ngôi nhà như run lên theo từng cơn.

Đáng lẽ giờ này, tôi đang là cô dâu hạnh phúc nhất.

Đáng lẽ, đây phải là đêm đầu tiên của một cuộc hôn nhân ấm áp, chứ không phải một đêm lạnh lẽo đến mức khiến tôi muốn biến mất.
Chiếc đèn ngủ hắt ánh sáng vàng yếu ớt lên vách tường loang lổ. Trên giường, người chồng mới cưới của tôi — anh Huy — nằm quay lưng lại, hơi thở nặng và gấp, như đang mơ một giấc mộng đầy bực dọc. Tôi nhìn bóng lưng anh mà tim quặn thắt. Chúng tôi mới cưới được nửa ngày, vậy mà giữa hai người đã là cả một khoảng cách không thể bước qua.

Tôi không biết có phải mình đã quá vội vàng.
Chúng tôi chỉ quen nhau năm tháng. Anh hiền lành, ít nói, hay giúp người, lại có công việc ổn định.
Khi anh ngỏ lời cầu hôn, bố mẹ tôi mừng lắm. “Con gái ba mươi rồi, gặp được người tử tế là phước,” mẹ tôi nói thế. Tôi cũng nghĩ vậy. Tôi không dám mơ cao sang, chỉ cần một mái nhà bình yên.

Nhưng ngay ngày cưới, tôi đã thấy vài điều lạ.

Lúc trao nhẫn, tay anh run run, mồ hôi rịn đầy trán. Khi khách khứa về hết, anh đột nhiên trở nên nóng nảy, gằn giọng vì những chuyện rất nhỏ. Mẹ chồng tôi — bà Lành — chỉ lặng im, mắt đỏ hoe, như người đang giữ một điều gì không dám nói.

Tôi cứ cho rằng đó chỉ là mệt mỏi.

Cho đến khi đêm xuống, mọi thứ bắt đầu trở nên khác thường.

Tôi không ngủ được. Cảm giác bất an cứ len lỏi trong từng nhịp thở. Ngoài cửa sổ, trăng lấp ló sau mây, bóng cây in lên tường như những bàn tay mảnh khảnh đang bò đến gần.

Rồi đột nhiên, cánh cửa sổ khẽ rung.

Một tiếng “cạch” rất khẽ. Ai đó đang gõ.

Tôi giật mình, tim muốn nhảy khỏi lồng ngực. Ánh sáng yếu hắt qua khe cửa, soi rõ khuôn mặt người phụ nữ đang thò đầu vào.
Mẹ chồng tôi.

Bà mặc áo nâu, tóc xõa, mắt ngấn nước.

Giọng bà run rẩy, thì thào:

– Con ơi… dậy đi. Mau mở cửa sổ.

Tôi kinh ngạc:

– Mẹ? Có chuyện gì vậy?

Mẹ chồng đưa túi vải cho tôi, giọng nghẹn lại:
– Cầm lấy… rồi đi đi, trước khi quá muộn.
Tôi ch;;ế;t lặng.

“Đi ư? Vì sao phải đi? Đêm tân hôn của tôi… tại sao lại thế này?”
Nhưng ánh mắt của bà – vừa sợ hãi, vừa thương xót – khiến tôi hiểu: có điều gì đó khủng khiếp đang bị che giấu trong căn nhà này.

Tôi run rẩy thu dọn vài món đồ. Mỗi tiếng động đều khiến tôi thót tim. Anh Huy vẫn nằm mê man, hơi thở nặng nề. Tôi lấy chiếc vali nhỏ, nhét túi vàng vào giữa….

Tôi rón rén bước lại gần cửa sổ, nơi mẹ chồng đang đứng chờ với gương mặt cắt không còn giọt máu. Bà nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của tôi, giọng thì thào chỉ đủ hai người nghe:

– “Đừng hỏi gì cả, chạy ra phía cánh đồng chuối, có bác xe ôm đợi sẵn ở gốc đa đầu làng. Đi ngay trong đêm nay, về nhà ngoại hoặc đi đâu thật xa. Đừng bao giờ quay lại đây, cũng đừng tin bất cứ lời hứa hẹn nào của thằng Huy hay bố chồng con nữa!”

Tôi nhìn vào túi vải nặng trĩu 10 cây vàng – một số tiền quá lớn đối với một gia đình thuần nông như nhà anh. Tại sao bà lại đưa tôi tiền để tôi bỏ trốn khỏi chính con trai bà?

– “Mẹ, còn anh Huy? Anh ấy bị làm sao?” – Tôi nghẹn ngào.

Mẹ chồng nhìn về phía giường, nơi Huy vẫn đang nằm bất động, rồi bà run lên bần bật:

– “Nó không phải là Huy… Ý mẹ là, nó không còn là đứa con hiền lành mà con biết nữa. Cứ đến khi trăng tròn, cơn điên dại của dòng họ này lại bộc phát. Hai đứa con dâu trước của nhà này… họ không hề bỏ trốn như người ta nói đâu. Họ…”

Bà chưa kịp nói hết câu thì một tiếng động lớn vang lên từ phía giường.

Cộp.

Huy không còn nằm đó nữa. Anh ta đã ngồi bật dậy từ bao giờ, đôi mắt trợn trừng, nhìn thẳng về phía cửa sổ nơi tôi và mẹ đang đứng. Trong bóng tối, ánh mắt ấy không còn chút gì vẻ hiền lành, ấm áp của người đàn ông tôi mới trao thân gửi phận chiều nay. Nó vằn đỏ, hoang dại và đầy sát khí.

– “Mẹ lại định đưa ‘đồ chơi’ của con đi đâu à?” – Giọng Huy khàn đặc, gằn lên từng chữ.

Mẹ chồng hét lên một tiếng thất thanh, đẩy mạnh tôi ra phía cửa:

– “CHẠY ĐI! CHẠY MAU CON ƠI!”

Tôi ngã nhào ra bãi cỏ ướt đẫm sương đêm, tay ôm khư khư túi vàng. Phía sau lưng, tiếng đổ vỡ loảng xoảng và tiếng gầm rú của Huy vang lên xé toạc không gian tĩnh mịch. Tôi cắm đầu chạy, đôi chân trần giẫm lên gai góc, bùn đất nhưng không thấy đau. Trong đầu tôi chỉ còn vang lên câu nói dở dang của mẹ chồng: “Họ không hề bỏ trốn…”

Nếu họ không bỏ trốn, vậy những người vợ trước của anh ta đang ở đâu? Dưới hầm nhà? Hay vùi xác sau vườn chuối lạnh lẽo này?

Gió rít qua tai như tiếng than khóc. Tôi chạy đến gốc đa, bóng người đàn ông ngồi trên xe máy hiện ra dưới ánh trăng mờ ảo.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *