Vợ tôi ở cữ, bà nội chỉ chuyển 15 triệu còn cô em dâu lại chuyển 250 triệu, tôi không hề o/án trá/ch. Đến ngày phát lì xì Tết, tôi lấy ra hai căn nhà khiến mẹ tôi sữ/ng n/gười

Vợ tôi ở cữ, bà nội chỉ chuyển 15 triệu còn cô em dâu lại chuyển 250 triệu, tôi không hề o/án trá/ch. Đến ngày phát lì xì Tết, tôi lấy ra hai căn nhà khiến mẹ tôi sữ/ng n/gười

Vợ tôi ở cữ, bà nội chỉ chuyển 15 triệu còn cô em dâu lại chuyển 250 triệu, tôi không hề o/án trá/ch. Đến ngày phát lì xì Tết, tôi lấy ra hai căn nhà khiến mẹ tôi sữ/ng n/gười

Tôi nhớ rất rõ cái buổi sáng vợ tôi sinh con. Trời mưa lất phất, bệnh viện đông nghịt người. Tôi ngồi ngoài hành lang, tay cầm ly cà phê nguội ngắt, lòng thấp thỏm như lần đầu bước vào đời.

Gần trưa, y tá báo tin:

– Mẹ tròn con vuông.

Tôi thở phào, mắt cay cay. Đứa con trai đầu lòng của tôi, sau hơn mười năm kết hôn, cuối cùng cũng đến.

Việc đầu tiên tôi làm sau khi gọi cho vợ bên ngoại, là gọi cho mẹ tôi.

– Mẹ ơi, vợ con sinh rồi.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi mẹ nói:

– Ờ… sinh thường hay m//ổ?

– Dạ, sinh thường mẹ.

– Ờ, vậy cũng đỡ tốn kém.

Chỉ vậy thôi. Không có câu “chúc mừng”, cũng không hỏi thêm vợ tôi thế nào.

Tôi cúp máy, tự trấn an: Mẹ gi//à rồi, tính mẹ vậy.

Ba ngày sau, khi vợ tôi được chuyển về phòng hậu sản, điện thoại tôi báo tin nhắn.

Mẹ chuyển khoản: 15.000.000 đồng
“Con lo cho vợ ăn uống, ở cữ cho tốt.”

Tôi nhìn con số đó khá lâu.

Không phải vì ít hay nhiều, mà vì tôi biết rất rõ:
Mẹ tôi có tiền.

Ba căn nhà cho thuê, mỗi tháng tiền thuê không dưới trăm triệu. Nhưng với con dâu, mẹ luôn rất chừng mực. Hay nói thẳng ra là… giữ kẽ.

Tôi không nói gì với vợ. Cô ấy đang đau, đang mệt. Tôi chỉ nói:

– Mẹ gửi ít tiền, anh lo thêm được.

Vợ tôi cười hiền:

– Ít nhiều gì cũng là tấm lòng.

Tôi gật đầu. Trong lòng, tôi không oán trách. Tôi hiểu mẹ tôi cả đời quen tính toán, không muốn ai nghĩ mình dễ dãi.

Nhưng đúng lúc tôi đang định cất điện thoại đi thì một thông báo khác lại hiện lên. Lần này, tim tôi thực sự hẫng một nhịp.

Số dư thay đổi: +250.000.000 VNĐ. Nội dung chuyển khoản: “Em chúc mừng anh chị đón thiên thần nhỏ. Anh lo cho chị dâu những dịch vụ tốt nhất nhé, đừng để chị chịu thiệt.”

Người gửi là Thùy – cô em dâu của tôi. Thùy vốn là người ít nói, về làm dâu sau vợ tôi hai năm. Trong mắt mẹ tôi, Thùy luôn bị xem là “người ngoài” vì cô ấy có sự nghiệp riêng, độc lập và chẳng mấy khi nịnh nọt bà. Vậy mà lúc này, số tiền 250 triệu ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự tính toán bấy lâu nay của gia đình.

Tôi nhìn vợ đang ngủ thiếp đi vì mệt, nhìn đứa con trai bé bỏng, rồi lặng lẽ siết chặt điện thoại. Tôi không oán trách mẹ, nhưng tôi đã có quyết định của riêng mình.


Buổi chiều định mệnh ngày mùng 1 Tết

Không khí Tết năm nay ở nhà mẹ tôi linh đình hơn mọi khi. Bà ngồi chễm chệ trên ghế trường kỷ, trên bàn là những xấp phong bao lì xì đỏ chót. Mẹ lần lượt gọi con cháu lên để “ban lộc”. Khi đến lượt vợ chồng tôi, bà rút ra một phong bao mỏng, cười bảo:

– Năm nay nuôi con mọn tốn kém, mẹ mừng cho cháu nội một ít, hai đứa cầm lấy mà chi tiêu.

Tôi đón lấy, cảm ơn mẹ rồi chậm rãi lấy từ trong túi áo ra hai chiếc phong bao màu vàng đồng sang trọng. Cả phòng khách bỗng im bặt. Tôi tiến về phía Thùy và chú út, đặt vào tay hai người trước sự ngỡ ngàng của tất cả.

– Anh biết năm qua chú thím cũng vất vả. Đây là quà anh dành cho hai người.

Mẹ tôi nhướng mày, giọng nửa đùa nửa thật: – Anh làm gì mà bày vẽ thế? Lì xì cho em thì đưa vài triệu là được, làm gì mà phong bao trang trọng vậy?

Tôi mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt mẹ rồi thong thả nói: – Dạ không phải tiền mặt đâu mẹ. Đây là giấy chứng nhận quyền sở hữu của hai căn hộ chung cư cao cấp mà con vừa hoàn tất thủ tục đứng tên chú thím vào tháng trước.

Cả phòng khách như đóng băng. Mẹ tôi sững người, chiếc tách trà trên tay bà run run suýt đổ. Bà lắp bắp: – Hai… hai căn nhà? Anh lấy đâu ra tiền? Mà tại sao lại cho chúng nó nhiều thế?

Tôi hít một hơi sâu, giọng bình thản nhưng đanh thép: – Mẹ ạ, 10 năm qua con im lặng làm lụng, không phải vì con kém cỏi, mà vì con muốn xem ai mới là người thực lòng coi vợ chồng con là người nhà. Ngày vợ con ở cữ, mẹ chuyển 15 triệu – con vẫn cảm ơn vì đó là tiền của mẹ. Nhưng cô em dâu mà mẹ luôn dè chừng lại sẵn sàng chuyển 250 triệu mà không cần hỏi một câu.

Tôi dừng lại một chút, nhìn sang Thùy đang rơm rớm nước mắt: – Số tiền đó không chỉ là tiền, nó là cái tâm. Con tặng nhà cho chú thím không phải để khoe khoang, mà là để trả lại cái ân tình đó. Con muốn mẹ hiểu, trong gia đình này, sự chân thành không đo bằng việc ai giữ của giỏi hơn, mà bằng việc ai sẵn lòng chìa tay ra lúc người thân mình cần nhất.

Mẹ tôi ngồi phịch xuống ghế, gương mặt già nua lộ rõ vẻ bàng hoàng và hối lỗi. Bà nhìn xấp lì xì trên bàn, rồi lại nhìn hai tấm sổ hồng trong tay các em tôi, chợt nhận ra bấy lâu nay sự “chừng mực” của bà đã vô tình đẩy những đứa con ruột thịt ra xa.

Tết năm ấy, nhà tôi không có tiếng pháo, nhưng có một sự thật đã được phơi bày. Tôi nắm tay vợ, tự nhủ rằng từ nay về sau, tôi sẽ chỉ bảo vệ những người thực sự trân trọng gia đình mình.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *