Mẹ chồng 52 tuổi bỗng dưng có b/ầ/u sau vài lần đưa đón cháu đi học, đến khi biết ‘tác giả’ chồng tôi chỉ biết…
Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi tối rất bình thường.
Hôm đó tôi đang dọn dẹp bếp sau bữa cơm thì mẹ chồng bỗng đứng dậy, ôm miệng chạy vội vào nhà vệ sinh. Tiếng nôn khan vang lên khiến cả nhà giật mình. Tôi chạy theo sau, vừa vỗ lưng bà vừa hỏi:
“**Mẹ bị sao vậy mẹ? Có phải ăn gì không hợp không?**”
Mẹ chồng tôi năm nay năm mươi hai tuổi, người nhỏ nhắn, trước giờ sức khỏe cũng khá tốt. Bà chỉ khoát tay:
“**Chắc mẹ ăn phải cái gì đó thôi… không sao đâu.**”
Nhưng chuyện đó không chỉ xảy ra một lần.
Suốt mấy ngày sau, mẹ chồng tôi liên tục buồn nôn, ăn không ngon miệng, thỉnh thoảng còn chóng mặt. Tôi bắt đầu lo lắng, giục bà đi khám.
Chồng tôi thì cười xòa:
“**Mẹ già rồi, chắc tụt huyết áp thôi.**”
Nhưng linh cảm của phụ nữ khiến tôi không yên tâm.
Một buổi sáng, tôi lén nhìn thấy mẹ chồng ngồi trong phòng khách, tay đặt lên bụng, gương mặt vừa bối rối vừa hoang mang. Cái cách bà vuốt bụng… khiến tôi chợt nghĩ đến một điều mà ngay cả bản thân cũng thấy vô lý.
Không thể nào.
Ở tuổi năm mươi hai… làm sao có chuyện đó được?
Nhưng rồi mọi thứ vỡ ra khi tôi vô tình nhìn thấy trong thùng rác phòng bà… một que thử thai.
Hai vạch.
Tôi đứng chết lặng.
Cả người như bị ai đó dội một gáo nước lạnh.
—
Buổi tối hôm đó, tôi đem chuyện nói với chồng.
Anh nhìn tôi như thể tôi vừa kể một câu chuyện hài.
“**Em nghĩ nhiều quá rồi. Mẹ năm mươi hai tuổi rồi, làm sao…**”
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt chiếc que thử thai lên bàn.
Nụ cười trên mặt chồng tôi biến mất.
Anh cầm lên nhìn rất lâu, rồi ngẩng lên:
“**Em… lấy ở đâu?**”
“**Trong phòng mẹ.**”
Cả hai vợ chồng ngồi im rất lâu.
Cuối cùng, chồng tôi nói:
“**Mai mình đưa mẹ đi bệnh viện.**”
—
Kết quả khám khiến cả nhà rơi vào trạng thái… không biết nên khóc hay nên cười.
Bác sĩ nói rất rõ:
“**Chị đang mang thai khoảng 8 tuần.**”
Tôi thấy chồng mình như hóa đá.
Còn mẹ chồng thì cúi gằm mặt xuống, hai tay run run.
Trên đường về, không ai nói với ai câu nào.
Tối hôm đó, bữa cơm gia đình nặng nề đến mức tôi cảm thấy khó thở. Cuối cùng, chồng tôi đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào mẹ:
“**Mẹ… chuyện này là sao?**”
Mẹ chồng tôi im lặng.
Một lúc sau bà mới nói rất nhỏ:
“**Mẹ cũng không ngờ…**”
“**Không ngờ cái gì?**” chồng tôi gần như bật lên.
“**Bố mất đã mười năm rồi…**”
Câu nói đó khiến cả bàn ăn chìm vào im lặng đáng sợ.
Tôi nhìn sang chồng.
Khuôn mặt anh vừa sốc, vừa bối rối, vừa… có chút xấu hổ.
Cuối cùng anh hỏi một câu mà có lẽ ai trong hoàn cảnh này cũng sẽ hỏi:
“**Đứa bé… là của ai?**”
Mẹ chồng tôi không trả lời ngay.
Bà đứng dậy, đi ra ngoài hiên. Tôi và chồng nhìn nhau, rồi cũng đi theo.
Ngoài trời tối.
Tiếng xe ngoài đường vang lên từng đợt.
Một lúc lâu sau, mẹ chồng tôi mới nói:
“**Là… ông Hòa.**”
Nghe cái tên đó, tôi giật mình.
Ông Hòa là **bác bảo vệ của trường tiểu học** nơi con trai tôi đang học.
Mỗi ngày, mẹ chồng tôi đều đưa cháu đi học. Hai người quen nhau từ đó.
Chồng tôi sững sờ:
“**Cái gì? Bác Hòa?**”
Mẹ chồng gật đầu.
“**Lúc đầu chỉ là nói chuyện cho vui…**”
“**Ông ấy góa vợ, mẹ thì ở nhà một mình…**”
“**Rồi dần dần… cũng có tình cảm.**”
Tôi nhìn chồng mình.
Tôi biết anh đang cố gắng xử lý một sự thật mà anh chưa bao giờ tưởng tượng đến.
Cuối cùng anh nói:
“**Mẹ… mẹ định sao?**”
Mẹ chồng tôi không trả lời ngay.
Bà chỉ đặt tay lên bụng, ánh mắt rất lạ.
“**Mẹ cũng đang suy nghĩ.**”
—
Tin tức lan ra nhanh hơn chúng tôi tưởng.
Chỉ vài ngày sau, hàng xóm đã bắt đầu xì xào.
“**Nghe nói bà Lan có bầu.**”
“**Ở tuổi đó còn bày đặt…**”
“**Không biết xấu hổ à?**”
Những lời đó lọt vào tai tôi không ít lần.
Có hôm tôi đi chợ, mấy bà bán cá còn nhìn tôi cười cười:
“**Con dâu sắp có em chồng rồi nhỉ.**”
Tôi chỉ biết cười gượng.
Ở nhà, chồng tôi trở nên cáu gắt.
Anh không nói thẳng, nhưng tôi biết anh đang rất khó chấp nhận chuyện này.
Một tối, anh nói với tôi:
“**Hay là… khuyên mẹ bỏ đi.**”
Tôi nhìn anh.
“**Anh nói thật à?**”
Anh thở dài:
“**Em thử nghĩ xem. Mẹ năm mươi hai tuổi rồi. Nuôi con kiểu gì? Rồi người ta cười cho.**”
Tôi im lặng.
Tôi hiểu nỗi lo của anh.
Nhưng trong lòng tôi lại có một suy nghĩ khác.
—
Một buổi chiều, khi tôi đang gấp quần áo thì mẹ chồng bước vào phòng.
Bà nói nhỏ:
“**Con… có thấy mẹ ích kỷ không?**”
Tôi ngẩng lên.
“**Sao mẹ hỏi vậy?**”
Bà cười buồn:
“**Ở tuổi này rồi mà còn mang thai… chắc ai cũng nghĩ mẹ điên.**”
Tôi không biết trả lời sao.
Một lúc sau, bà nói tiếp:
“**Nhưng khi bác sĩ cho mẹ nghe tim thai… mẹ không nỡ.**”
“**Mẹ đã mất bố tụi con sớm… rồi sống một mình mười năm.**”
“**Lần đầu tiên sau từng ấy năm, mẹ thấy mình… vẫn còn sống.**”
Nghe câu đó, tôi bỗng thấy cổ họng nghẹn lại.
—
Vài ngày sau, ông Hòa đến nhà.
Ông đứng trước cửa, tay cầm túi trái cây, gương mặt vừa lo lắng vừa quyết tâm.
Ông nói với chồng tôi:
“**Tôi biết chuyện này khiến cậu khó xử.**”
“**Nhưng nếu chị Lan muốn giữ đứa bé… tôi sẽ chịu trách nhiệm.**”
Chồng tôi nhìn ông rất lâu.
Cuối cùng anh chỉ hỏi một câu:
“**Bác có chắc không?**”
Ông Hòa gật đầu.
“**Ở tuổi này rồi, tôi không còn gì để mất.**”
—
Đêm đó, chồng tôi ngồi rất lâu ngoài ban công.
Cuối cùng anh quay vào nói với mẹ:
“**Nếu mẹ đã quyết… thì con không cản.**”
Mẹ chồng tôi không nói gì.
Nhưng tôi thấy mắt bà đỏ.
—
Bây giờ, cái thai đã được gần bốn tháng.
Mẹ chồng tôi bắt đầu lộ bụng.
Hàng xóm vẫn còn bàn tán.
Có người nói bà **dũng cảm**.
Có người nói bà **không biết xấu hổ**.
Còn tôi… mỗi khi nhìn bà cẩn thận gấp từng bộ đồ trẻ con nhỏ xíu, tôi chỉ thấy một điều:
Một người phụ nữ, dù bao nhiêu tuổi, vẫn có quyền được **yêu, được sống, và được làm mẹ**.
Nhưng đôi khi tôi vẫn tự hỏi…
Nếu một ngày nào đó con tôi lớn lên và hỏi:
“**Sao bà nội lại sinh em bé khi đã năm mươi hai tuổi?**”
Tôi sẽ trả lời thế nào?
Và nếu bạn ở trong hoàn cảnh của gia đình tôi…
**Bạn sẽ ủng hộ… hay phản đối?**