Thấy Mẹ Vợ CŨ Ăn Xin Ngoài Chọ Tôi Lén Theo Về Nhà Và Phát Hiện Một Bí Mật: Khiến Tôi Nghẹn Lởi…
Tôi tên Nam, 32 tuổi, làm trưởng nhóm kinh doanh cho một công ty vật liệu xây dựng ở TP.HCM. Đã hơn ba năm từ ngày ly hôn với Hà, tôi tưởng mọi chuyện cũ đã chôn sâu, đặc biệt là gia đình bên vợ cũ. Vậy mà chiều hôm đó, trên đường về nhà sau ca tiếp khách, tôi dừng xe ở ngã tư gần chợ Tân Định vì đèn đỏ và nghe tiếng gõ nhẹ vào cửa kính.
Một phụ nữ gầy gò, tóc lốm đốm bạc, áo khoác cũ sờn vai đang chìa tay: “Chú ơi… cho cô xin ít tiền mua cơm.” Tôi khựng lại. Gương mặt ấy… tôi không thể nhầm. Bà Thúy—mẹ vợ cũ của tôi.
Tôi chết lặng. Hồi còn là con rể, tôi từng thấy bà Thúy ăn mặc sang trọng, tay đeo vàng, nói chuyện lúc nào cũng “đàng hoàng gia đình có nề nếp”. Bà từng chê tôi “dân tỉnh lẻ lên Sài Gòn”, từng ép Hà phải chọn nhà ngoại thay vì tôi. Cũng bà là người đổ thêm dầu vào những trận cãi vã khiến cuộc hôn nhân của tôi vỡ nát.
Thế mà bây giờ bà đứng trước tôi, dáng co ro, ánh mắt tránh né, bàn tay run run. Tôi không đưa tiền ngay. Tôi mở ví, rút một tờ năm mươi ngàn, nhưng lại cảm thấy nghẹn nơi cổ. Bà nhận lấy, cúi đầu cảm ơn rất khẽ rồi quay lưng đi vội, như sợ tôi kịp hỏi điều gì.
Tôi nhìn theo, tim đập dồn. Cả buổi tôi không thể nào tập trung. Trong đầu cứ lởn vởn: “Sao bà lại ra nông nỗi này? Hà đâu? Gia đình bà đâu?”
Một phần trong tôi muốn quay đi, coi như không thấy, vì những vết xước cũ vẫn còn. Nhưng phần khác—phần đã từng sống chung một mái nhà và từng gọi bà là “mẹ”—không cho phép tôi bỏ mặc. Khi bà Thúy rẽ vào con hẻm nhỏ sau chợ, tôi khởi động xe, giữ khoảng cách, lén theo.
Bà đi rất nhanh, thỉnh thoảng ngoái nhìn, rồi dừng trước một căn nhà trọ lợp tôn thấp tè, cửa sắt rỉ sét. Bà mở cửa bước vào như người đã quen thuộc nơi này. Tôi dựng xe ở đầu hẻm, tim nặng trĩu. Một cảm giác bất an trào lên: bà không chỉ nghèo đi—bà đang giấu một thứ gì đó.
Tôi tiến lại gần, vừa định gõ cửa thì bên trong vang lên tiếng ho khan dữ dội và giọng đàn ông gằn từng chữ:
“Bà còn định giấu nó tới bao giờ?”
Tôi đứng chết sững. “Nó” là ai? Và vì sao bà Thúy phải giấu?

…Tôi áp tai sát cánh cửa rỉ sét, tim đập như trống làng.
Giọng bà Thúy run rẩy, khàn đặc:
– “Ông làm ơn… nó không có tội. Là tôi… tất cả là do tôi.”
Người đàn ông bật cười khô khốc, xen lẫn những cơn ho:
– “Không có tội? Nếu không có nó thì đời tôi đâu ra nông nỗi này!”
Cánh cửa bất ngờ mở toang.
Tôi chưa kịp tránh thì đã đứng sững lại. Bà Thúy tái mặt khi thấy tôi. Còn người đàn ông bên trong… khiến tôi nghẹn lời.
Đó là bố ruột của Hà.
Người mà suốt những năm làm rể, tôi chỉ được nghe nhắc tới bằng một cái tên lạnh lùng: “Ông ta chết rồi.”
Nhưng ông không chết.
Ông nằm trên chiếc giường xếp ọp ẹp, thân người gầy quắt, một bên chân đã hoại tử, ánh mắt u uất nhìn tôi:
– “Hóa ra là cậu… thằng con rể bị tôi đuổi đi.”
Bà Thúy bật khóc nức nở. Nước mắt bà rơi xuống nền xi măng lạnh ngắt:
– “Tôi nói ông chết… vì tôi xấu hổ. Tôi bỏ ông lại quê khi ông đổ bệnh, lên Sài Gòn sống nhờ tiền con gái. Tôi dạy Hà khinh thường nghèo khó… và cuối cùng, nó cũng bỏ chồng như tôi từng bỏ chồng.”
Tôi choáng váng.
Bí mật mà bà Thúy giấu không phải vàng bạc, không phải nợ nần…
mà là một người chồng bị bà chối bỏ suốt hơn mười năm.
– “Hà đâu?” tôi hỏi, giọng khàn đi.
Bà Thúy cúi đầu:
– “Nó xuất khẩu lao động rồi… cắt đứt liên lạc. Tôi xin ăn để mua thuốc cho ông ấy. Đây… là quả báo của tôi.”
Căn phòng im phăng phắc. Chỉ còn tiếng thở nặng nhọc của người đàn ông trên giường.
Tôi bước ra ngoài, đứng rất lâu trong con hẻm hôi ẩm ấy. Mọi oán hận trong tôi bỗng chốc rơi rụng. Không phải vì tha thứ, mà vì tôi hiểu.
Có những người cả đời mạnh mẽ, cay nghiệt… chỉ để che giấu một nỗi sợ lớn nhất: bị bỏ rơi như chính họ từng bỏ rơi người khác.
Hôm đó, tôi đưa bà Thúy và ông ấy vào bệnh viện.
Tôi không quay lại với Hà.
Nhưng từ ngày ấy, mỗi tháng tôi đều gửi tiền thuốc.
Không phải vì họ từng là gia đình tôi.
Mà vì tôi không muốn mình trở thành một người giống họ.