NG:OẠI T:Ì:NH BỊ PH/A/NH PHUI, ĐẠI TÁ Đ//ÁNH VỢ DẰN MẶT – CHỈ 9 PHÚT SAU NHẬN CÁI KẾT KHÔNG NGỜ – phunugiadinh
C;ú tát giáng xuống nhanh đến mức người phụ nữ còn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Lan loạng choạng, ng;ã sấ;p xuống nền gạch lạnh, tai ù đặc, miệng tanh m;ùi m;á;u. Trước mặt cô, người đàn ông mặc quân phục đại tá đứng sừng sững, gương mặt đỏ bừng vì tức giận, ánh mắt như muốn n;uố;t chử;ng co;n m;ồi.
– Cô giỏi lắm! Dám theo dõi tôi? Dám đào bới chuyện của tôi à?
Lan run rẩy chống tay ngồi dậy. Điện thoại văng ra xa, màn hình vẫn sáng, hiển thị rõ ràng những tin nhắn chưa kịp tắt. Những dòng chữ thân mật, những lời hẹn hò trơ trẽn, kèm theo ảnh chụp thân mật giữa chồng cô và một người phụ nữ khác.
Ng;oại tì;n;h.
Không còn đường chối.
– Em… em chỉ muốn anh nói thật… – Lan nghẹn giọng.
– Nói thật? – Hắn cười khẩy. – Cô nghĩ cô là ai mà đòi tôi phải giải thích?
Hắn tiến tới, tú;m t;óc cô kéo g;iậ;t ngửa ra sau.
– Tôi là đ;;ại t;á. Cô chỉ là một con đàn bà ở nhà nội trợ. Biết thân biết phận đi!
Cú đ;ấ;m tiếp theo khiến Lan choáng váng. Đầu cô đ;ập m;ạnh vào chân bàn, mắt hoa lên, nhưng tai vẫn nghe rất rõ tiếng hắn gằn từng chữ:
– Nếu còn h;é răng nửa lời, tôi cho cô không ngóc đầu lên nổi.
Lan c;o người lại, hai tay ôm bụng. Trong khoảnh khắc đó, không phải nỗi đau thể xác khiến cô sợ nhất, mà là cảm giác người đàn ông từng thề bảo vệ mình giờ coi cô như k;ẻ th;ù.
Cô bò về phía ghế sofa, run run với lấy chiếc điện thoại còn sót lại trên nền nhà.
Hắn thấy vậy, liền đá văng chiếc điện thoại đi.
– Cô định gọi ai? C;ô;ng a;n à? Hay mách bố mẹ đ;ẻ?
Hắn cúi xuống, ghé sát mặt cô:
– Cô quên rồi sao? Ở cái nhà này, tôi là l;u;ật.
Lan không trả lời.
Chỉ lặng lẽ nhìn lên bức đồng hồ treo tường.
17 giờ 21 phút.
Cô khẽ nói, giọng rất nhỏ:
– Chín phút nữa thôi…
H;ắn sững lại.
– Cô lảm nhảm cái gì?
Lan nhắm mắt. Nước mắt trào ra, nhưng môi cô lại cong lên thành một nụ cười rất lạ.
– Chín phút nữa… anh sẽ hiểu vì sao em dám làm chuyện n;ày.
Hắn bật cười lớn, đầy khi;nh m;iệt:
– Cô nghĩ cô biết đ;e dọ;a à?
Hắn vừa dứt lời thì chuông cửa vang lên.
Dồn dập.
Gấp gáp.
Hắn cau mày, bước ra mở cửa, miệng vẫn còn chửi:
– Ai đấy? Biết đây là nhà ai không?
Cánh cửa vừa mở, nụ cười trên mặt hắn đông cứng lại.
Trước cửa là ba người đàn ông mặc thường phục, ánh mắt sắc lạnh. Người đứng giữa rút thẻ, giọng trầm nhưng dứt khoát:
– Chúng tôi là cơ quan điều tra quân đội.
– Đại tá Trần Văn Hùng, ông bị triệu tập khẩn cấp.
Hắn lắp bắp:
– Các anh… các anh nhầm rồi. Tôi… tôi đang ở nhà…
Người đàn ông phía sau bước lên, đặt trước mặt hắn một tập hồ sơ dày.
– Ngoại tình với người có quan hệ lợi ích, nhận tiền và quà giá trị lớn.
– Sử dụng quyền hạn để can thiệp trái phép.
– Và… bạo hành gia đình.
Hắn quay phắt lại nhìn Lan.
Cô đã đứng dậy từ lúc nào confirm, dựa vào tường, khuôn mặt tái nhợt nhưng ánh mắt bình thản đến đáng sợ.
– Em… em đã làm gì? – hắn gào lên.
Lan nhìn thẳng vào mắt hắn:
– Em đã im lặng suốt mười năm.
– Chín phút trước, em chỉ làm đúng một việc: nói sự thật.
Hắn lao tới, nhưng hai cán bộ đã giữ chặt tay hắn lại.
Còng số tám lạnh ngắt khép lại.
Tiếng kim loại vang lên chát chúa trong căn nhà từng được coi là “giáo dục – kỷ cương – danh dự”.
Lan ngồi phịch xuống ghế. Toàn thân rã rời. Nhưng lần đầu tiên sau rất nhiều năm, cô thấy mình được thở.
Người đại tá từng vênh váo, từng nghĩ mình đứng trên tất cả, bị dẫn ra xe trong ánh mắt sững sờ của hàng xóm.
Đúng 9 phút sau cú đánh.
Không ai ngờ, cú đòn kết lại đến từ chính người phụ nữ từng cam chịu nhất.