Bố mẹ mất trong một vụ TNGT khi chị Bích mới 24 tuổi, còn ba đứa em thì đứa lớn nhất mới học lớp 9, nhỏ nhất mới vào lớp 6

Bố mẹ mất trong một vụ TNGT khi chị Bích mới 24 tuổi, còn ba đứa em thì đứa lớn nhất mới học lớp 9, nhỏ nhất mới vào lớp 6

Bố mẹ mất trong một vụ TNGT khi chị Bích mới 24 tuổi, còn ba đứa em thì đứa lớn nhất mới học lớp 9, nhỏ nhất mới vào lớp 6. Cả bầu trời sụp đổ xuống đầu cô gái trẻ vừa mới lập gia đình chưa đầy hai năm. Người thân bên nội đến đưa tang, nhưng sau đó chẳng ai đoái hoài gì. Bà nội lắc đầu, buông một câu chát đắng:

– “Ba đứa nhỏ dại, tương lai u ám lắm. Bích lo được đến đâu thì lo. Nhà bác nghèo, không giúp được gì đâu.”

Chị Bích ôm lấy ba đứa em – hai cậu em trai sinh đôi là Khôi và Khang, cùng cô em gái út tên Vy – nước mắt lã chã. Họ hàng nhìn chị với ánh mắt hoài nghi, dè bỉu. Có người còn bóng gió:
– “Lo chưa xong thân mình, bày đặt gánh ba đứa học hành.”

Nhưng chị không than thân trách phận. Chị cùng chồng – anh Hòa, một thợ sửa điện máy – quyết tâm gồng gánh cả gia đình. Ban ngày, chị làm công nhân ở xưởng may, tối về nhận thêm việc thêu ren gia công. Anh Hòa sửa điện tử khắp làng trên xóm dưới, ai gọi giờ nào cũng đi, miễn sao có thêm thu nhập.
Ba đứa nhỏ không phụ lòng chị. Khôi – thông minh, đam mê Toán học. Khang – say mê Lý. Còn Vy – cô bé hiền lành, học giỏi Văn. Chị Bích chẳng bao giờ bắt em nghỉ học. Có khi thiếu tiền học phí, chị âm thầm đi vay mượn, tối về vẫn tươi cười:
– “Cố học nha mấy đứa, chị không tiếc gì đâu.”

Nhiều đêm, cả nhà ăn cơm với rau muống luộc, mắm chấm. Chị Bích thường nhường phần thịt ít ỏi cho các em. Khôi từng khóc mà nói:
– “Mai mốt em lớn, em mua cho chị cái nhà thiệt đẹp, chị khỏi đi làm nữa!”

Bà nội và bác họ vẫn lặng lẽ quan sát. Thỉnh thoảng họ ghé qua, nói vài câu kiểu như:
– “Học cho dữ vô rồi cũng đi làm công nhân chứ làm gì ra hồn.”

Chị chỉ cười, không đáp.
Năm Khôi và Khang thi đại học, cả xóm nín thở chờ kết quả. Ngày báo điểm, chị Bích vừa đi làm về thì thấy ba đứa em đứng trước cổng nhà, cầm tờ giấy báo thi, nước mắt rưng rưng.

– “Chị ơi, tụi em đỗ rồi!”
– “Khôi đậu Bách Khoa – 29,5 điểm. Khang vô Đại học Quốc Gia, được học bổng toàn phần. Còn Vy vừa được nhận vào Sư Phạm Văn, đứng đầu tỉnh!”

Chị ngồi thụp xuống sân, nước mắt chảy không ngừng.

Rồi thời gian trôi qua, ba người em ra trường, đi làm, vươn lên trong xã hội. Khôi trở thành kỹ sư trưởng ở một công ty công nghệ lớn. Khang làm việc tại Singapore rồi về nước mở công ty riêng. Vy trở thành giảng viên đại học.

Ngày Khôi được bổ nhiệm làm kỹ sư trưởng, công ty tổ chức buổi lễ nhỏ. Khôi chỉ xin nghỉ nửa buổi để về quê. Cậu mang theo một xấp phong bì, trong đó là hợp đồng mua căn nhà cấp bốn cũ cạnh nhà chị Bích – căn nhà mà chị từng mơ “có cái mái che đỡ dột mỗi mùa mưa”.

Khôi đặt xấp giấy tờ lên bàn, nói rất khẽ:
– “Chị ký giùm em. Từ nay mưa không tạt vô bếp nữa.”

Chị Bích luống cuống xua tay:
– “Thôi, chị quen khổ rồi. Tiền tụi em để dành lo cho tương lai…”
Khôi cúi đầu, giọng run run:
– “Tương lai của tụi em… là chị. Nếu không có chị, làm gì có tụi em hôm nay.”

Ít lâu sau, Khang từ Singapore về. Cậu mở công ty nhỏ ngay tại quê, nhận sửa chữa – lắp đặt thiết bị cho bà con với giá rẻ. Việc đầu tiên Khang làm là sửa lại toàn bộ hệ thống điện cũ trong nhà chị Bích, rồi dúi vào tay anh Hòa một bộ đồ nghề xịn:
– “Em biết anh rành nghề. Em mở công ty, anh về làm chung với em nha anh rể.”

Vy thì xin chuyển công tác về trường gần nhà. Ngày đầu đứng lớp, Vy mời chị Bích đến dự giờ. Cả lớp đứng lên chào:
– “Chúng em chào cô Bích – người mẹ thứ hai của cô Vy ạ!”
Chị Bích đứng lặng ở cuối lớp, nước mắt rơi ướt vạt áo.

Hôm tân gia căn nhà mới, họ hàng bên nội kéo đến đông đủ. Bà nội chống gậy bước vào, nhìn ba đứa cháu ăn mặc chỉnh tề, nói chuyện tự tin với khách khứa. Bác họ – người từng buông lời cay nghiệt – cười gượng:
– “Ai ngờ mấy đứa nên người dữ vậy…”

Chị Bích vẫn lễ phép mời nước, mời trầu. Không nhắc lại chuyện cũ, không một lời oán trách. Nhưng Khôi đứng dậy, chậm rãi nói:
– “Tụi con nên người được là nhờ chị Bích. Những năm tháng tụi con ăn rau muống chấm mắm, đi học bằng đôi dép mòn gót… là chị làm ra. Tụi con mong cả họ đừng bao giờ coi thường những đứa trẻ mồ côi nữa.”

Căn nhà im phăng phắc. Bà nội cúi đầu rất lâu. Lần đầu tiên, bà khàn giọng nói:
– “Bà… xin lỗi con, Bích.”

Đêm đó, khi khách đã về hết, chị Bích ngồi trước hiên nhà mới, nhìn ba đứa em cười nói rộn ràng trong bếp. Anh Hòa khẽ đặt tay lên vai vợ:
– “Em thấy không, những gì mình cho đi, đâu có mất.”

Chị Bích mỉm cười, nước mắt long lanh:
– “Ừ… chỉ là nó quay về muộn một chút thôi anh à.”

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *