Vừa xách vali sang ở với bồ được 2 ngày, tôi nhận được thiệp cưới từ vợ. Nghĩ cô ấy chỉ đang dọ//a dẫm cho h//ả giận, tôi còn dắt cả b///ồ đến xem kịch cho vui… Nhưng khi cánh cửa hội trường mở ra, tôi mới chết l///ặng nhận ra: cô dâu hôm nay… không còn là vợ của tôi nữa.

Vừa xách vali sang ở với bồ được 2 ngày, tôi nhận được thiệp cưới từ vợ. Nghĩ cô ấy chỉ đang dọ//a dẫm cho h//ả giận, tôi còn dắt cả b///ồ đến xem kịch cho vui… Nhưng khi cánh cửa hội trường mở ra, tôi mới chết l///ặng nhận ra: cô dâu hôm nay… không còn là vợ của tôi nữa.

Vừa xách vali sang ở với bồ được 2 ngày, tôi nhận được thiệp cưới từ vợ. Nghĩ cô ấy chỉ đang dọ//a dẫm cho h//ả giận, tôi còn dắt cả b///ồ đến xem kịch cho vui… Nhưng khi cánh cửa hội trường mở ra, tôi mới chết l///ặng nhận ra: cô dâu hôm nay… không còn là vợ của tôi nữa.

Tôi là Tuấn, 35 tuổi, từng là một người chồng có tất cả: vợ giỏi, nhà êm, công việc ổn định. Nhưng cái tính h/am v/ui, m/ê cái mới lạ lại khiến tôi đá//nh mấ//t điều quý giá nhất đời mình.

Vợ tôi – Lan – không xinh lắm theo chuẩn “h///ot g//irl”, nhưng càng sống lâu tôi mới càng nhận ra cô ấy là kiểu người phụ nữ càng nhìn càng thấy đẹp. Cô tỉ mỉ, nhẹ nhàng và luôn đặt gia đình lên hàng đầu. Vậy mà tôi – một g/ã đ/àn ô/ng tầ/m thư/ờng, lại không biết trân trọng.

Chuyện bắt đầu khi tôi quen Vy – cô nhân viên thực tập ở công ty. Vy trẻ trung, ăn nói ngọt như mía lùi, lúc nào cũng bám lấy tôi kêu “anh ơi em m/ệt”, “anh ơi em buồ/n”, khiến tôi thấy mình như anh hùng. Lúc đầu chỉ là cà phê, rồi đi ăn tối, rồi dần dần, tôi sa chân lúc nào chẳng hay.

Lan không nói gì nhiều khi phát hiện ra mối qu//an h//ệ m//ờ á///m của tôi. Cô chỉ lạn/h lùng/ đặt đơn l/y h/ôn lên bàn. Tôi ngỡ cô dọ//a, nên vẫn l////én qua lại với Vy. Nhưng một ngày, tôi đi làm về thì thấy Lan đã dọn sạch đồ, chỉ để lại chiếc nhẫn cưới trên bàn cùng tờ giấy có vài chữ:

“Chúc anh hạnh phúc với người anh chọn. Em đi trước.”

Tôi sữ/ng s/ờ. Mấy ngày đầu cũng có chút b/ứt r/ứt, nhưng rồi Vy kéo tôi đi kh///ách s//ạn nghỉ “2 ngày cho thảnh thơi”, tôi cũng thấy vui. Tự nhủ: “Mình còn trẻ, đời còn dài, lo gì!”

Nhưng chỉ đúng 2 ngày sau, khi tôi đang ngồi trong phòng khách sạn, thì điện thoại nhận được tin nhắn từ số Lan. Là một bức ảnh thiệp cưới – thiệp cưới của chính cô ấy.

“Anh nhớ giữ sức khoẻ. Em sắp kết hôn.” – Tin nhắn kèm theo là một lời mời, lịch cưới rõ ràng. Còn có tên chú rể: Phạm Minh Huy.

Tôi ch//ết điế//ng. Gì cơ? Mới 2 ngày trước còn là vợ tôi, sao giờ đã cưới người khác? Tôi lập tức gọi điện, cô không bắt máy. Tôi nhắn hàng chục tin, cũng chỉ nhận lại một icon cười mỉm.

Vy thấy tôi đứng hình thì tò mò hỏi:

– Ai thế anh?

Tôi chẳng gi//ấu, đưa điện thoại ra cho cô ta xem. Vy ch/e miệ/ng:

– Trời đất, vợ anh cưới người khác thật hả? Mà sao nhanh vậy?

Tôi nghi/ến ră/ng:

– Cô ấy chắc đang di/ễn tr/ò thôi. Muốn ch/ọc tứ/c mình. Chứ làm gì có ai cưới ngay trong vài ngày như vậy?

Nghĩ thế, tôi c//ay c//ú đến mức… dắt luôn Vy đi theo ngày hôm đó, định bụng đến tận nơi “vạ//ch m//ặt” vợ cũ xem tr/ò đ/ùa đến đâu. Trong lòng vẫn nghĩ: “Chắc cô ấy mượn người chụp ảnh gi//ả, chứ ai đi cưới gấp thế bao giờ?”

Tiệc cưới tổ chức ở một nhà hàng khá sang trọng, chỗ Lan từng bảo rất thích nhưng lúc trước tôi ch///ê “p/hí tiề/n”. Tôi và Vy bước vào, vừa định nói câu m//ỉa m///ai thì…

Tôi ch/ết lặ/ng.

Lan – vợ cũ của tôi – đang khoác váy cưới trắng tinh, tay trong tay một người đàn ông cao ráo, chững chạc, và lạ thay… chú rể chính là… đọc tiếp dưới bình luận 👇

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *