Vừa nhận chìa khóa nhà mới, chồng tôi l//én phát 5 bộ cho nhà chồng – tôi thay khóa và treo một tấm bảng trước cửa, nội dung vỏn vẹn 2 chữ nhưng khiến cả nhà chồng t/á h/ỏa…

Vừa nhận chìa khóa nhà mới, chồng tôi l//én phát 5 bộ cho nhà chồng – tôi thay khóa và treo một tấm bảng trước cửa, nội dung vỏn vẹn 2 chữ nhưng khiến cả nhà chồng t/á h/ỏa…

Vừa nhận chìa khóa nhà mới, chồng tôi l//én phát 5 bộ cho nhà chồng – tôi thay khóa và treo một tấm bảng trước cửa, nội dung vỏn vẹn 2 chữ nhưng khiến cả nhà chồng t/á h/ỏa…

Căn hộ nhỏ trên tầng 20 là ước mơ tôi nuôi suốt 7 năm trời. Ngày nhận chìa khóa, tôi rưng rưng cầm tay chồng, thầm cảm ơn vì chúng tôi cuối cùng cũng có tổ ấm riêng – không mẹ chồng x/ét né/t, không cảnh ngủ phòng khách vì nhường phòng cho họ hàng ở quê lên.

Chồng tôi cũng có vẻ vui. Anh bảo:
– Mình sẽ bắt đầu lại từ đây, chỉ có em và anh.

Tôi tin là thật.

Nhưng chưa đầy một tuần sau, tôi đã ngộ ra cái gọi là “chỉ có em và anh” chỉ đúng trong lời nói. Còn thực tế, mẹ chồng tôi hôm trước tự mở cửa vào, hôm sau em chồng ôm vali đến “ở tạm vài hôm”, rồi đỉnh điểm là bác chồng ở quê lên “kh/ám bệ/nh” cũng có sẵn… chìa khóa.

Tôi ngỡ ngàng. Tại sao họ đều có thể tự mở cửa?

Tôi hỏi chồng. Anh ậm ừ rồi thú nhận:
– Anh có sao thêm 5 bộ, đưa cho mẹ, em với bác. Phòng khi cần thiết…

Tôi ch//ết lặn//g.

– Đây là nhà của vợ chồng mình hay nhà tập thể vậy anh?

Anh tặ/c lư/ỡi:
– Có gì đâu. Người nhà cả mà!

Người nhà? Tôi không p/hản đ/ối chuyện đón tiếp, nhưng t/ự ti/ện ra vào, coi nhà tôi như bến đỗ là điều tôi không thể chấp nhận. Bao nhiêu năm nhị//n nh//ục sống chung, tôi nghĩ mình đã thoát. Nhưng hóa ra, địa chỉ mới không đồng nghĩa với cuộc sống mới, nếu như những “thói quen cũ” vẫn theo về.

Tối hôm đó, tôi không c/ãi v/ã. Tôi chỉ âm thầm gọi thợ thay toàn bộ khóa vào sáng hôm sau. Nhưng tôi chưa dừng lại ở đó…

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *