“Vợ vừa y;ế;u b;ệ;nh qu;a đ;ờ;i chưa bao lâu, người chồng đã lén qua lại với cô osin trong nhà, còn hứa sang tên sổ đỏ để ‘b..ù đắp’ cho cô ta.
“Vợ vừa y;ế;u b;ệ;nh qu;a đ;ờ;i chưa bao lâu, người chồng đã lén qua lại với cô osin trong nhà, còn hứa sang tên sổ đỏ để ‘b..ù đắp’ cho cô ta.
Đến ngày ra văn phòng làm giấy tờ, cả gia đình bỗng c;h;ế;t l;ặ;ng khi sự thật về thân phận của cô ả bị phơi bày. Một bí mật đủ khiến tất cả ngã ngửa… nhưng lúc ấy, mọi chuyện đã quá muộn.”
Đêm ấy, trời đổ mưa tầm tã, từng hạt nước đập vào mái tôn nghe như tiếng trống thúc ch;ế;;t. Trong căn nhà cũ kỹ, bà Lan đã trút hơi thở cuối cùng vào lúc ba giờ sáng. Tiếng khóc của ông Hùng vang lên thảm thiết.
Mai – cô giúp việc mới hai mươi lăm tuổi, da trắng, mắt buồn như hồ thu – lặng lẽ thay thế vị trí mà người vợ vừa nằm xuống. Cô nấu canh, lau nhà, và đêm đêm ngồi bên ông, thì thầm những lời dịu dàng mà ông đã quên từ lâu.
“Ông ăn đi kẻo nguội ạ…” “Cảm ơn em… Chỉ còn em là thương tôi thôi…” Mai đặt tay lên mu bàn tay ông, nhẹ nhàng vuốt ve. Ngón tay cô mát lạnh, nhưng lại đốt cháy ông từ bên trong.
Chỉ một tháng sau, họ đã lén lút quấn lấy nhau trong căn phòng ngủ vẫn còn mùi thuốc b;ệ;nh của bà Lan. Mỗi lần nghĩ vợ đã ch;;ế;t mà như vẫn đang nằm đó, ông Hùng lại càng đi;;;ê;n cuồng ôm lấy Mai, như thể chỉ có hơi ấm của cô mới xua được cái lạnh của t;ử th;ầ;;n.
Qua lại với nhau được 3 tháng, mặc kệ lời ong tiếng ve trong xóm, ông Hùng vẫn say mê với cô g;á;i trẻ.
“Ông ơi… em chẳng dám mơ gì nhiều, chỉ cần một mái ấm nhỏ thôi… Ông sang tên nhà cho em, em sẽ chăm ông đến ch;ế;;t. Em thề.” Ông Hùng ngập ngừng. Nhưng mỗi lần Mai quỳ xuống, hôn lên đầu gối ông, nước mắt lăn dài, ông lại mềm lòng. Cuối cùng, ông gật đầu.

Tối hôm ký hợp đồng, trời lại mưa. Sấm chớp rạch ngang bầu trời như muốn xé toạc màn đêm. Mai mặc chiếc váy ngủ mỏng tang, ngồi cạnh ông Hùng trước bàn giấy tờ, môi cười ngọt như mật. Bút đã đặt vào tay ông….
Bút đã đặt vào tay ông, mực xanh thấm xuống tờ giấy trắng như một dấu ấn không thể vãn hồi. Mai nhìn chằm chằm vào từng nét chữ của ông Hùng, hơi thở cô dồn dập, đôi mắt vốn dĩ “buồn như hồ thu” nay rực lên một tia sáng lạnh lẽo, sắc lẹm.
Ngay khi chữ ký cuối cùng vừa hoàn tất, cánh cửa chính bỗng bị đẩy mạnh. Rầm!
Dưới ánh chớp lòe sáng, một người đàn ông lạ mặt bước vào, toàn thân ướt đẫm nhưng khí thế hầm hố. Ông Hùng giật mình buông bút, còn Mai thì lập tức đứng dậy, không còn vẻ nũng nịu thường ngày. Cô bước tới bên người đàn ông kia, thản nhiên nắm lấy tay hắn.
“Xong rồi chứ?” – Người đàn ông hỏi, giọng khàn đặc. “Xong. Căn nhà này giờ là của chúng ta.” – Mai đáp, nụ cười ngọt ngào biến mất, thay vào đó là sự đắc thắng tàn nhẫn.
Ông Hùng run rẩy chỉ tay: “Mai… chuyện này là sao? Hắn ta là ai?”
Mai thong thả tiến lại gần, ghé sát tai ông thì thầm, giọng nói như tiếng rắn bò: “Ông hỏi hắn là ai ư? Hắn là chồng tôi. Và ông biết tôi là ai không? Tôi là con gái của người đàn bà mà 20 năm trước ông đã lừa tình, lừa sạch vốn liếng rồi bỏ mặc bà ấy ch-ết trong túng quẫn. Mẹ tôi tên là Nhã. Ông còn nhớ chứ?”
Cả căn phòng bỗng chốc lặng phắt, chỉ còn tiếng mưa gào thét ngoài kia. Sắc mặt ông Hùng cắt không còn giọt máu. Ký ức về người phụ nữ tội nghiệp năm xưa ùa về như một cơn ác mộng.
“Bà Lan… bà ấy không tự nhiên mà bệnh nặng nhanh thế đâu.” – Mai bồi thêm một nhát dao chí mạng – “Mỗi bát canh tôi nấu cho bà ấy, đều có thêm một chút ‘gia vị’ đặc biệt để bà ấy đi sớm hơn một chút, dọn đường cho tôi bước vào đây.”
Ông Hùng ngã quỵ xuống sàn, tay ôm lấy ngực đau đớn. Ông định gào lên gọi con cái, gọi hàng xóm, nhưng cổ họng nghẹn đắng. Tờ giấy sang tên sổ đỏ nằm trên bàn như một bản án tử hình cho sự phản bội và tội lỗi của ông. Mọi thứ đã quá muộn. Kẻ mà ông ngỡ là “bến đỗ” cuối đời lại chính là hiện thân của sự trả thù mà ông đã gieo rắc từ quá khứ.