Bất ngờ gặp lại người yêu cũ, thấy anh trong bộ quần áo công nhân qu-é:t r:á-c, tôi cười kh-i;nh b;-ỉ nhưng chỉ 3 ngày sau tôi đã hối hận vô cùng
Bất ngờ gặp lại người yêu cũ, thấy anh trong bộ quần áo công nhân qu-é:t r:á-c, tôi cười kh-i;nh b;-ỉ nhưng chỉ 3 ngày sau tôi đã hối hận vô cùng
Sáng ấy, phố dài loang loáng nắng, những hàng cây như vừa được ai rũ sạch sương đêm. Tôi bước nhanh qua ngã tư, trong đầu vẫn còn dư âm của cuộc họp căng thẳng buổi sáng. Mấy hôm nay, công ty đang chuẩn bị ký hợp đồng lớn, tôi chẳng để ý gì đến đường phố xung quanh.
Cho đến khi, ở góc phố gần quán bánh cuốn, tôi thấy một dáng người quen thuộc.
Người ấy mặc bộ đồng phục màu cam chói, tay cầm chổi tre, đang cần mẫn quét lá rụng bên vỉa hè. Cái bóng lưng ấy, dáng nghiêng nghiêng khi cúi xuống, khiến tim tôi h-ẫng đi một nhịp. Tôi nheo mắt, cố nhìn kỹ.
Là anh.
Là Minh – người từng nắm tay tôi qua những năm tháng thanh xuân, người mà ba năm trước đã rời xa tôi mà không một lời giải thích.
Tôi đứng khựng lại vài giây, rồi bất giác mím môi cười – một nụ cười pha lẫ;n kh:in;h b;-ỉ và… đ:ắ:c th-ắng. Ngày anh bỏ tôi, tôi đã từng khóc cạn nước mắt, từng nghĩ anh bỏ đi để tìm một cuộc sống tốt hơn. Còn giờ đây, anh đang qué:t r:-ác giữa đường.
Anh ngẩng lên, ánh mắt bắt gặp tôi. Trong thoáng chốc, tôi thấy chút gì đó lạ lùng – không phải bối rối, không phải xấ:-u h-;ổ, mà là một nụ cười… bình thản.
– Chào em, lâu rồi nhỉ. – Giọng anh vẫn trầm và nhẹ như ngày nào.
Tôi khoanh tay, cố giữ cho giọng mình sắc lạnh:
– Ừ, lâu thật. Không ngờ gặp anh… ở đây.
Anh gật đầu, chẳng nói thêm gì, lại cúi xuống quét tiếp. Tôi quay đi, trong lòng trào lên thứ cảm giác kỳ lạ – vừa h:-ả h-ê, vừa t-;ội nghiệp.
Ba ngày sau, vào giờ nghỉ trưa, tôi cùng đồng nghiệp ghé quán cafe mới mở ở trung tâm. Quán đông, ánh đèn vàng ấm áp, tiếng nhạc jazz khe khẽ. Tôi đang tìm chỗ thì bỗng thấy một dáng cao lớn bước vào.
Minh.
Nhưng không phải là Minh với bộ đồ công nhân và đôi găng tay lấm bụi. Anh mặc sơ mi trắng tinh, quần tây đen, đồng hồ đeo tay sáng lấp lánh. Trong tay anh là chiếc chìa khóa xe hơi sang trọng mà tôi nhận ra ngay – một dòng xe chỉ những người rất giàu mới dám sở hữu.
Đi bên cạnh anh là một người phụ nữ – sang trọng, kiêu kỳ, mùi nước hoa thoảng qua khiến cả không gian như chao đảo. Họ ngồi xuống bàn trong góc, tay anh khẽ đặt lên l;-ưng cô ấy đầy th-ân m-;ậ-t.

Tôi ngẩn ra, ly nước cam trên tay suýt rơi. Mọi hình ảnh trong ba ngày trước lập tức ta:n bi;ế;n như tr-ò đ:ù:-a:, người phụ nữ kia là…….
Họ ngồi xuống bàn trong góc, tay anh khẽ đặt lên lưng cô ấy đầy thân mật.
Tôi ngẩn ra, ly nước cam trên tay suýt rơi. Mọi hình ảnh trong ba ngày trước lập tức tan biến như trò đùa, người phụ nữ kia là……. sếp tổng của công ty tôi, người mà chúng tôi vẫn gọi là “người đàn bà thép”.
Cơn lạnh chạy dọc sống lưng, tim tôi thắt lại, cảm giác hối hận vô cùng ập đến. Hóa ra, công việc quét rác của anh chỉ là một phần trong kế hoạch gì đó mà tôi không thể hiểu, còn anh, giờ đây đã ở một vị trí mà tôi có thể không bao giờ chạm tới được. Sự khinh bỉ của tôi, nụ cười đắc thắng của tôi vào ngày hôm đó, giờ đây trở thành một trò cười lớn nhất. Tôi lặng lẽ rời khỏi quán, nhưng hình ảnh anh và sếp tổng của tôi vẫn ám ảnh tâm trí tôi.