Biết chồng có người phụ nữ khác, vợ đặt 20 mâm cỗ mời họ hàng, làng xóm đến để tuyên bố một việc s//ốc
- Biết chồng có người phụ nữ khác, vợ đặt 20 mâm cỗ mời họ hàng, làng xóm đến để tuyên bố một việc s//ốc…
Cả làng ai cũng ngạc nhiên khi nghe nhà Loan đặt 20 mâm cỗ, thuê rạp cưới dựng ngay sân trước. Người ta xì xào: “Chắc cưới vợ hai cho chồng nó” hoặc “Hay thằng út đỗ đại học?”. Ai cũng tò mò.
Loan đứng trước cổng, mặt trang điểm nhẹ, tóc búi cao, váy lụa màu kem. Mọi người đến đủ. Bên nhà ngoại, bên nhà nội, hàng xóm láng giềng. Chồng Loan, anh Hưng, cũng ngơ ngác bước ra từ trong nhà, áo sơ mi bỏ ngoài quần, nhìn vợ với ánh mắt không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Loan cầm micro, giọng rõ ràng:
– Hôm nay tôi mời mọi người đến không phải để mừng sinh nhật, cũng không phải đám cưới hay giỗ chạp. Tôi muốn tuyên bố một việc rất quan trọng, liên quan đến gia đình tôi.

Tiếng xì xào nhỏ dần. Anh Hưng nuốt nước bọt. Loan nhìn thẳng vào chồng, không run, không giậ/n d/ữ. Cô nói tiếp:
– Tôi biết chồng tôi có người phụ nữ khác, cô ta chính là…
– Tôi biết chồng tôi có người phụ nữ khác, cô ta chính là… cô Mai – người mà cả làng này vẫn nghĩ là “em họ xa” của chồng tôi.
Cả sân rạp như nổ tung.
Những ánh mắt đổ dồn về phía một người phụ nữ đang ngồi ở bàn giữa. Mai tái mặt, tay run lên, chiếc ly nước rơi xuống vỡ loảng xoảng. Anh Hưng đứng chết trân, môi mấp máy nhưng không nói được lời nào.
Loan vẫn đứng thẳng, ánh mắt bình tĩnh đến lạ.
– Hai người qua lại với nhau hơn một năm nay. Tin nhắn, hình ảnh, tôi đều có. – Cô giơ chiếc điện thoại lên, nhưng rồi hạ xuống – Nhưng hôm nay, tôi không làm chuyện này để bôi xấu ai.
Cả đám đông im phăng phắc.
Loan hít một hơi thật sâu:
– Tôi làm mâm cỗ này… là để kết thúc.
Anh Hưng giật mình:
– Loan… em đừng làm quá lên…
Loan quay sang, cắt ngang:
– Anh yên tâm. Tôi không đánh ghen. Cũng không níu kéo.
Cô lấy từ trong túi ra một xấp giấy, đặt lên bàn trước mặt chồng.
– Đây là đơn ly hôn. Tôi đã ký.
Không khí đông cứng.
– Nhà này, đất này, tôi để lại cho anh. – Loan nói tiếp, giọng vẫn đều đều – Nhưng kể từ hôm nay, tôi không còn là vợ anh nữa.
Một vài người lớn tuổi bắt đầu xôn xao:
– Con bé này… sao lại làm căng thế?
– Chuyện vợ chồng đóng cửa bảo nhau…
Loan mỉm cười, nhưng ánh mắt đã đỏ hoe:
– Không. Tôi đã im lặng đủ lâu rồi. Tôi không muốn sau này người ta nói rằng tôi ngu ngốc, biết chồng phản bội mà vẫn nhẫn nhịn.
Cô quay sang phía Mai:
– Cô không cần trốn. Hôm nay tôi mời cô đến… là để danh chính ngôn thuận.
Mai cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên.
Loan nói tiếp, từng chữ rõ ràng:
– Từ ngày mai, cô có thể bước vào căn nhà này. Không cần lén lút nữa.
Anh Hưng hoảng hốt:
– Loan! Em nói cái gì vậy?
Loan nhìn anh, lần đầu tiên ánh mắt có chút đau đớn:
– Tôi trả anh về đúng với lựa chọn của anh.
Một khoảng lặng kéo dài.
Rồi cô cầm micro, giọng chậm lại:
– Còn bữa cỗ hôm nay… không phải để ăn mừng ai cả.
Mọi người nhìn cô.
Loan khẽ cười, nhưng nước mắt đã rơi:
– Là để tôi… tiễn chính mình ra khỏi cuộc hôn nhân này một cách đàng hoàng.
Cả sân không ai nói gì.
Một người phụ nữ đứng lên, lặng lẽ vỗ tay.
Rồi thêm một người nữa.
Tiếng vỗ tay lan dần, không ồn ào, nhưng đủ khiến không khí nghẹn lại.
Loan cúi đầu cảm ơn, rồi tháo chiếc nhẫn cưới trên tay, đặt xuống bàn trước mặt Hưng.
– Bữa cơm này… coi như là lần cuối tôi làm vợ anh.
Nói xong, cô quay người bước đi.
Không ngoảnh lại.
Phía sau, tiếng gọi của Hưng vang lên, hoảng loạn và muộn màng.
Nhưng Loan không dừng.
Ngoài cổng, nắng chiều rơi nhẹ.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô thấy lòng mình… nhẹ đi.
Không phải vì hết đau.
Mà vì cuối cùng, cô đã chọn… buông.