Cho em ruột mượn 10 cây vàng lúc khốn khó, đến khi vàng lên, cần trả lại thì em đưa một túi tiền mặt. Nghĩ em khôn lỏi, tôi cắt đ;ứt tình chị em.

Cho em ruột mượn 10 cây vàng lúc khốn khó, đến khi vàng lên, cần trả lại thì em đưa một túi tiền mặt. Nghĩ em khôn lỏi, tôi cắt đ;ứt tình chị em.

Cho em ruột mượn 10 cây vàng lúc khốn khó, đến khi vàng lên, cần trả lại thì em đưa một túi tiền mặt. Nghĩ em khôn lỏi, tôi cắt đ;ứt tình chị em. Nhưng 3 tháng sau, tôi nhận ra mình mới chính là người sai…

Tôi tên Thủy buôn bán vàng bạc nhỏ ở thành phố. Còn em ruột tôi – Lan làm giáo viên mầm non, lương đủ sống, hiền lành nhưng hơi… ngh/èo.

– Hai đứa như đất với trời. Co/n Thủy thì tháo vát, mạnh mẽ. Con Lan thì hiền quá, sau này dễ khổ.

Tôi thương Lan nhiều. Ba mất sớm, mẹ chạy chợ nuôi hai chị em. Tôi là chị, nên luôn có xu hướng bao bọc em.

Nhưng cuộc đời nghèo khó dạy tôi cách sống thực tế. Lan thì lại sống thiên về tình cảm, ai nhờ cũng giúp. Cô hay cho bạn bè mượn tiền, có lần bị giật nợ còn khóc cả đêm.

– Ngh;;èo mà sống tử tế còn hơn giàu mà vô tâm chị ơi.

Tính em là vậy, tôi không thay đổi được.

Năm Lan 33 tuổi, chồng cô – Hậu – làm thợ xây, bị t//ai nạ//n ngã giàn giáo. Chi phí m;;ổ và điều trị hơn 200 triệu.

– Em cần bao nhiêu chị cũng lo. Đợi chị 20 phút!

Tôi chạy xe đến bệnh viện ngay trong đêm.

– Mạ;;ng chồng em, chị cũng coi như người nhà. Tiền bạc kiếm được thì giúp nhau lúc thế này mới có ý nghĩa.

Nhưng để trả viện phí nhanh, tôi phải lấy vốn cửa hàng. Toàn bộ số vàng dự trữ tôi gom trong két – vừa tròn 10 cây vàng – tôi mang đến bệnh viện để cầm cố lấy tiền.

Lan run rẩy khi tôi đặt cuộn vàng vào tay cô:
– Chị… 10 cây này… chị cho em mượn sao?
– Ừ. Cứ lo cho chồng em đi. Bao giờ có thì trả. Không có thì thôi.

Lan khóc không thành tiếng.

Sau khi Hậu bình phục, cuộc sống của Lan dần ổn định trở lại. Hai vợ chồng tu chí làm ăn, chắt bóp từng đồng để trả nợ cho tôi. Thời điểm đó, giá vàng bắt đầu nhảy múa, từ mức 50 triệu rồi vọt lên gần 80 triệu đồng một lượng. 10 cây vàng từ khoản nợ 500 triệu ban đầu giờ đã giá trị xấp xỉ 800 triệu đồng.

Một buổi chiều cuối tuần, Lan mang một chiếc túi vải sang nhà tôi. Vẻ mặt em rạng rỡ, đặt chiếc túi lên bàn:

— “Chị Thủy, vợ chồng em trả nợ cho chị. Trong này là tiền mặt, em đã quy đổi theo giá vàng lúc em mượn chị, cộng thêm một khoản nhỏ lãi suất ngân hàng để chị không thiệt.”

Tôi mở túi ra, nhìn xấp tiền dày cộp rồi khựng lại. Cơn giận bốc lên tận đầu, tôi ném chiếc túi xuống sàn:

— “Lan! Em khôn lỏi vừa thôi! Chị đưa em 10 cây vàng lúc giá thấp, giờ vàng lên đỉnh em lại trả tiền mặt? Em có biết 10 cây vàng bây giờ trị giá bao nhiêu không? Chị thương em, cứu mạng chồng em, mà em lại tính toán từng đồng để ăn chặn của chị à?”

Lan sững sờ, lắp bắp: — “Chị… em không có ý đó… Em chỉ nghĩ tiền mặt sẽ giúp chị xoay vòng vốn buôn bán nhanh hơn…”

— “Thôi đi! Đừng có giả nhân giả nghĩa!” — Tôi gào lên trong cơn nóng nảy — “Từ nay về sau, chị em mình cắt đứt. Tôi không có đứa em sống lỗi như cô!”

Tôi đuổi Lan ra khỏi nhà, mặc kệ em đứng khóc nức nở dưới mưa. Suốt 3 tháng sau đó, tôi chặn số, từ chối mọi cuộc gọi từ mẹ và người thân. Tôi tự đắc cho rằng mình đã nhìn thấu bộ mặt “tham tiền” của đứa em gái hiền lành.

Thế nhưng, vào một ngày dọn dẹp kho hàng cũ, tôi tìm thấy một phong bì kẹp trong cuốn sổ nợ mà Lan gửi lại hôm đó nhưng tôi chưa hề đọc. Bên trong là một tờ giấy viết tay loang lổ vết mực khô:

“Chị Thủy ơi, em biết trả tiền mặt lúc này là chị thiệt thòi. Nhưng 10 cây vàng đó thực chất là vàng của mẹ gửi em giữ hộ từ lâu để dưỡng già, mẹ dặn không được nói cho chị biết vì sợ chị sẽ dùng nó lo cho gia đình mà quên mất bản thân. Lúc anh Hậu bị nạn, em đã định dùng nó nhưng mẹ bảo ‘Cứ mượn chị Thủy để chị thấy chị có trách nhiệm, rồi sau này trả lại cho chị để chị có vốn làm ăn riêng’.

Em đã bán hết mảnh đất nhỏ ở quê của vợ chồng em để có số tiền mặt này trả chị sớm, còn 10 cây vàng của mẹ, em đã bí mật gửi vào két sắt ở tiệm vàng của chị dưới tên chị từ tháng trước rồi. Em muốn chị có một khoản dự phòng thực sự mà không phải lo nghĩ cho ai nữa…”

Tôi bàng hoàng chạy ngay đến tiệm, kiểm tra sổ ký gửi ký thác. Đúng thật, có một gói tài sản ký gửi tên tôi, ngày gửi là trước hôm Lan mang tiền sang nhà 1 tuần.

Hóa ra, Lan không chỉ trả nợ, mà còn muốn dành cho tôi một sự bất ngờ, một khoản bảo hiểm cho tương lai của người chị vốn cả đời chỉ biết lo cho người khác. Em đã bán cả tài sản duy nhất của vợ chồng mình để tôi không bị hụt vốn, vậy mà tôi lại dùng những lời cay nghiệt nhất để sỉ vả em.

Tôi ngồi thụp xuống sàn tiệm vàng, nước mắt giàn giụa. Sự thực tế mà tôi luôn tự hào hóa ra lại là liều thuốc độc làm mù quáng tình thân. Tôi vội vàng lấy xe, lao như bay về phía căn nhà nhỏ của Lan, chỉ hy vọng rằng sự bao dung của “đứa em nghèo” vẫn còn đủ rộng lớn để tha thứ cho người chị “giàu sang” nhưng nghèo nàn tình nghĩa này.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *