B:ỏ vợ con theo nh:ân tì:nh tr:ẻ đẹp suốt mấy tháng, ngày giỗ mẹ trở về thấy vợ ở trong bếp làm điều này, chồng ch::;ết lặng.
Ba tháng nay, Nam sống như một ông hoàng trong căn hộ cao cấp thuê cho Vy – cô bồ nhí nóng bỏng kém anh 15 tuổi. Cuộc sống của anh chìm đắm trong những chuyến du lịch xa xỉ, những bữa tối dưới ánh nến và men rượu vang, quên hẳn lối về ngôi nhà cũ kỹ nơi có người vợ tào khang và hai đứa con thơ.

Với Nam, Liên – vợ anh – giờ đây chỉ như một chiếc áo cũ, sờn vai và nhạt nhẽo. Cô quanh quẩn với mùi dầu mỡ, mùi nước mắm, đầu bù tóc rối lo cho cái tạp hóa nhỏ và chăm sóc bố mẹ anh. Còn Vy, Vy là nước hoa Chanel, là váy lụa là, là sự ngọt ngào mới mẻ.
“Anh ơi, hôm nay mình đi Nha Trang nhé? Vé máy bay em xem rồi, đang giảm giá đấy”! – Vy nũng nịu, quàng tay qua cổ Nam khi anh đang thắt cà vạt. Nam khựng lại. Anh liếc nhìn tờ lịch trên bàn. Ngày 12 tháng 10 âm lịch. – Hôm nay không được. Hôm nay giỗ mẹ anh. – Gớm, chết là hết. Giỗ chạp gì tầm này. Anh cứ gửi ít tiền về cho mụ vợ ở nhà lo là xong. Mình đi chơi đi mà… – Vy bĩu môi, giọng õng ẹo.
Lần đầu tiên, Nam cảm thấy chói tai trước giọng nói của nhân tình. Dù sao đó cũng là mẹ anh, người đã tần tảo nuôi anh khôn lớn. Anh gạt tay Vy ra, lạnh lùng: – Em đừng nói thế. Anh phải về. Dù gì cũng là trách nhiệm trưởng nam.
Nam lái xe về nhà, lòng nặng trĩu những suy tính. Mấy tháng nay anh cắt viện trợ, chắc Liên chẳng còn tiền. Anh hình dung ra cảnh nhà cửa lạnh lẽo, vợ anh sẽ bù lu bù loa khóc lóc đòi tiền, hoặc tệ hơn là làm qua quýt cho xong chuyện. Anh sờ túi áo, định bụng sẽ ném cho cô vài triệu để “bịt miệng” rồi thắp nén hương và rời đi ngay.
Nhưng chiếc xe vừa rẽ vào ngõ, Nam đã sững sờ. Trước cổng nhà anh, xe máy xếp hàng dài. Mùi hương trầm thơm ngát hòa quyện với mùi thức ăn đậm đà tỏa ra tận đầu ngõ. Tiếng cười nói, tiếng bát đũa lách cách vang lên ấm cúng lạ thường. Nam bước vào sân, cảm giác như mình là khách lạ. Các cô, các bác trong họ nhìn anh với ánh mắt nửa trách móc, nửa ái ngại. Chú Thắng, em ruột bố anh, buông chén chè, nói bâng quơ: “Tưởng giám đốc bận trăm công nghìn việc quên lối về rồi chứ? May mà nhà này còn có cái Liên, không thì vong linh bà chị tôi chắc lạnh lẽo lắm”.
Nam cúi gằm mặt, đi thẳng vào nhà trong. Trên bàn thờ nghi ngút khói hương là mâm ngũ quả được bày biện tỉ mỉ, đẹp như một bức tranh. Anh nhìn xuống gian nhà dưới, nơi bày biện cỗ bàn. Nam đếm. Một, hai, ba… tổng cộng 8 mâm cỗ. Không phải là đồ mua sẵn ngoài hàng. Nhìn màu sắc đĩa xôi gấc đỏ au, đĩa nem rán vàng ruộm đều tăm tắp, bát canh măng móng giò bốc khói nghi ngút… Nam biết, tất cả đều được nấu thủ công. Mà ai nấu? Nhà anh đâu thuê người giúp việc?
Nam bước xuống bếp. Cánh cửa bếp khép hờ. Anh định đẩy cửa bước vào thì khựng lại. Qua khe cửa, anh thấy Liên. Vợ anh mặc bộ quần áo bộ cũ kỹ, ống quần xắn cao, mái tóc búi vội lòa xòa vài sợi bết bát mồ hôi dính trên trán. Cô đang đứng bên bếp lửa đỏ rực, tay cầm đôi đũa cả đảo nồi thịt kho tàu – món ăn mẹ anh thích nhất lúc sinh thời.
Nhưng điều khiến Nam “chết lặng” không phải là sự vất vả của vợ, mà là hành động của cô ngay sau đó. Liên tắt bếp, vội vàng đưa tay lên quệt mồ hôi, rồi cô lôi từ trong túi áo ra một lọ dầu gió. Cô xuýt xoa, chấm chấm vào cánh tay phải. Lúc này Nam mới nhìn rõ, cánh tay ấy đỏ ửng, phồng rộp lên một mảng lớn – dấu vết của việc bị mỡ bắn vào hoặc chạm phải thành nồi nóng.
Vừa xoa dầu, Liên vừa quay sang nói với cái di ảnh nhỏ của mẹ chồng mà cô đặt tạm trên chạn bát để “mời mẹ nếm trước”: – Mẹ ơi, năm nay con kho thịt mềm lắm, đúng ý mẹ thích rồi nhé. Mẹ về phù hộ cho các cháu ngoan, cho… anh Nam chân cứng đá mềm. Dù anh ấy có đi đâu, thì nhà mình vẫn là nhà của anh ấy mẹ ạ.
Nói xong, Liên lén đưa vạt áo lên lau vội giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô không khóc to, chỉ lặng lẽ khóc, rồi lại vội vàng mỉm cười quay ra múc canh, sợ các con và họ hàng nhìn thấy mình yếu đuối. Trái tim Nam như bị ai bóp nghẹt.
Anh nhớ lại Vy sáng nay, chỉ vì gãy một cái móng tay mà đã hét toáng lên, bắt anh đưa đi spa sửa ngay lập tức. Còn Liên, chồng bỏ đi biền biệt, tiền không đưa, một mình cô xoay xở với cửa hàng tạp hóa, chăm hai đứa con, vậy mà ngày giỗ mẹ chồng vẫn lo chu toàn 8 mâm cỗ đầy ăm ắp. Tay cô bỏng rát, lòng cô đau đớn vì bị phản bội, nhưng trước bàn thờ mẹ, cô vẫn cầu xin cho anh “chân cứng đá mềm”.
Nam nhìn lại chính mình. Bộ vest phẳng phiu, đôi giày da bóng lộn, nhưng tâm hồn thì mục rỗng. Anh đã đánh đổi một người vợ tần tảo, hiếu nghĩa để chạy theo những phù phiếm xa hoa. 8 mâm cỗ kia không chỉ là thức ăn, nó là mồ hôi, là nước mắt, và là sự tôn nghiêm cuối cùng cô giữ cho cái gia đình này, giữ cho danh dự của anh trước mặt họ hàng.
“Bố ơi!” Tiếng thằng cu Bin reo lên khiến Nam giật mình. Liên quay phắt lại. Đôi mắt cô mở to ngỡ ngàng, chiếc muôi canh trên tay run run. Nam bước vào bếp. Không còn vẻ ngạo nghễ của một người chồng gia trưởng hay một gã giám đốc lắm tiền. Anh bước đến, nhìn vào vết bỏng trên tay vợ, rồi nhìn vào mâm cơm cúng.
– Liên… – Giọng Nam nghẹn lại, vỡ vụn. Liên lùi lại một bước, ánh mắt cô không có hận thù, chỉ có sự bao dung pha lẫn nỗi tủi hờn sâu thẳm: – Anh về rồi à? Anh lên thắp hương cho mẹ đi, mọi người đợi cơm. Em… em làm xong ngay đây.
Câu nói bình thản ấy như nhát dao cứa vào lương tâm Nam. Cô không trách móc, không chửi rủa. Sự tử tế của cô lúc này là sự trừng phạt tàn khốc nhất đối với anh. Nam không chịu nổi nữa. Anh quỳ sụp xuống ngay giữa nền gạch nhà bếp nồng nặc mùi khói và thức ăn. Trước mặt người vợ đầu bù tóc rối, người đàn ông cao ngạo ấy bật khóc tu tu như một đứa trẻ.
– Anh sai rồi! Liên ơi, anh xin lỗi! Anh là thằng khốn nạn! Em đánh anh đi, em chửi anh đi, xin em đừng im lặng như thế…
Cả gian bếp lặng đi. Mấy cô bác họ hàng đứng lấp ló ngoài cửa cũng rơm rớm nước mắt. Liên đứng đó, nhìn người chồng đang quỳ dưới chân mình. Cô đặt chiếc muôi xuống, đôi bàn tay sần sùi, ám mùi hành tỏi run rẩy đặt lên vai chồng. Nước mắt cô lại trào ra, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự giải tỏa sau bao tháng ngày kìm nén.
– Đứng dậy đi anh. Hôm nay là ngày của mẹ. Đừng để mẹ buồn. Có gì… ăn xong rồi vợ chồng mình nói chuyện.
Nam ngẩng lên, nhìn vào mắt vợ. Anh hiểu, tha thứ không phải là chuyện một sớm một chiều. Nhưng cái xoa vai ấy, và mâm cơm cúng nghi ngút khói kia, đã dạy cho anh một bài học nhớ đời: Nhân tình có thể cùng anh nâng ly rượu vang trong ánh đèn màu, nhưng chỉ có người vợ tào khang mới sẵn sàng chịu bỏng rát để nấu cho mẹ anh một bát canh nóng khi anh vắng nhà.
Bữa giỗ hôm ấy, Nam ngồi ăn cơm chan nước mắt. Nhưng đó là bữa cơm ngon nhất, và cũng là bữa cơm tỉnh ngộ quý giá nhất trong cuộc đời anh.