Vừa sang tên sổ đỏ xong cho con trai liền đuổi ông bố ra khỏi nhà, ở đây không còn chỗ cho ông nữa,
Nhưng vì thương con, ông quyết định sang tên sổ đỏ cho vợ chồng cậu con trai cả – Hùng. Ông nghĩ đơn giản: con có giấy tờ thì vợ chồng nó yên tâm làm ăn, sau này cũng khỏi tranh chấp. Hơn nữa, ông tin con trai mình sẽ biết hiếu thuận, giữ trọn đạo làm con.
Nào ngờ, vừa bước chân ra khỏi phòng công chứng thì lời của Hùng như một nhát dao đâm thẳng vào lòng ông:
– “Từ nay bố đừng can dự vào chuyện nhà nữa. Nhà này là của vợ chồng con rồi. Ở đây không còn chỗ cho bố nữa đâu.”
Ông Lâm ch/ế/t lặng. Ông không tin tai mình. Căn nhà mà ông từng đổ từng giọt mồ hôi dựng lên, bây giờ bỗng dưng thành nơi “xa lạ” đối với chính ông.
Chẳng kịp thanh minh, ông bị Hùng thúc giục thu dọn ít đồ đạc cá nhân. Ông chỉ lẳng lặng lấy cái túi nhỏ, nhét vào vài bộ quần áo cũ. Ít ai biết rằng trong chiếc túi đó, ngoài những vật dụng lặt vặt, còn có một cuốn sổ tiết kiệm hơn 10 tỷ đồng – toàn bộ gia sản mà ông dành dụm cả đời, không ai hay.

Trời lạnh, bước chân ông nặng trĩu. Ông rời căn nhà với ánh mắt buồn, lòng chua xót đến nghẹn ngào. Hành trình lưu lạc của một người cha khi ông trở lại con trai sẽ phải h/ối h/ận …