Mẹ vợ và con rể bỏ nhà đi, cầm theo hết tiền tiết kiệm chỉ để lại 1 mảnh giấy với 1 lời nhắn ngắn gọn…
Người ta thường nói, mất tiền là mất ít, mất người mới là mất nhiều. Nhưng tôi thì khác. Tôi mất cả hai. Trong cùng một ngày. Và cay đắng hơn, hai người khiến tôi mất tất cả… lại là mẹ ruột tôi và chồng tôi.
Tôi tên là Linh.
Năm tôi ba mươi hai tuổi, tôi nghĩ mình đang có một cuộc sống mà nhiều người mơ ước. Một công việc ổn định, một căn nhà nhỏ ở thành phố, một người chồng có vẻ tử tế và một người mẹ luôn ở bên chăm sóc gia đình.
Tôi từng tin rằng mình may mắn.
Cho đến cái buổi chiều định mệnh đó.
Hôm ấy tôi tan làm sớm. Không có lý do gì đặc biệt, chỉ là công ty cắt điện đột xuất. Tôi ghé chợ mua ít đồ, định về nấu một bữa tử tế cho cả nhà—lâu rồi tôi không làm vậy.
Trên đường về, tôi còn nghĩ đến cảnh ba người ngồi ăn cơm, mẹ tôi sẽ cằn nhằn chuyện tôi về sớm, còn chồng tôi sẽ vừa ăn vừa lướt điện thoại như mọi khi.
Một khung cảnh quen thuộc.
Nhưng khi tôi mở cửa…
Nhà trống.
Không phải kiểu vắng người bình thường.
Mà là một sự trống rỗng… rất lạ.
Dép của chồng tôi không còn.
Túi xách của mẹ tôi cũng biến mất.
Tôi đứng sững ở cửa, tim đập nhanh một cách bất thường.
“Có chuyện gì vậy?” — tôi lẩm bẩm.
Tôi gọi điện cho chồng.
Thuê bao không liên lạc được.
Gọi cho mẹ.
Cũng vậy.
Một cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc theo tôi.
Tôi chạy vào phòng ngủ.
Tủ quần áo mở toang. Một số đồ đạc biến mất.
Tôi bắt đầu run.
Không phải vì sợ mất đồ.
Mà vì linh cảm có điều gì đó… rất sai.
Tôi lao đến két sắt.
Nơi tôi cất toàn bộ tiền tiết kiệm của hai vợ chồng. Gần một tỷ đồng—tiền tích góp suốt nhiều năm.
Cánh cửa két mở hé.
Tôi mở toang ra.
Bên trong… trống rỗng.
Không còn một đồng nào.
Chỉ có một mảnh giấy.
Tôi cầm lên. Tay run đến mức suýt đánh rơi.
Dòng chữ viết vội, quen thuộc.
Là chữ của mẹ tôi.
“Đừng tìm mẹ. Mẹ xin lỗi.”
Tôi chết lặng.
Cả thế giới như sụp xuống ngay trước mắt.
Ba ngày sau đó là chuỗi ngày kinh hoàng nhất trong đời tôi.
Tôi báo công an.
Tôi liên lạc với tất cả người thân.
Không ai biết họ ở đâu.
Không ai liên lạc được.
Chồng tôi như bốc hơi khỏi thế giới này.
Còn mẹ tôi… người mà tôi tin tưởng nhất… lại chính là người để lại mảnh giấy đó.
Tôi không hiểu.
Không thể hiểu nổi.
Nếu chỉ là chồng tôi phản bội, tôi có thể đau, có thể hận.
Nhưng đây là mẹ tôi.
Người đã sinh ra tôi.
Nuôi tôi lớn.
Ở cùng tôi suốt mười mấy năm sau khi bố mất.
Vì sao?
Vì sao bà lại làm vậy?
Những ký ức bắt đầu quay lại.
Những chi tiết mà trước đây tôi bỏ qua… giờ bỗng trở nên rõ ràng đến đáng sợ.
Mẹ tôi và chồng tôi… thân thiết hơn mức bình thường.
Ban đầu tôi nghĩ đó là điều tốt. Gia đình hòa thuận.
Nhưng giờ nghĩ lại…
Những lần họ nói chuyện riêng.
Những lần mẹ tôi bênh anh trong những cuộc cãi vã của vợ chồng tôi.
Những ánh mắt… mà tôi đã từng không để ý.
Tôi bắt đầu thấy buồn nôn.
Không… không thể nào…
Tôi tự nhủ.
Nhưng một phần trong tôi… đã biết câu trả lời.
Một tuần sau, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
“Tôi là bạn của mẹ chị.” — một giọng phụ nữ nói.
Tim tôi đập dồn dập.
“Họ đang ở đâu?”
Người kia im lặng vài giây, rồi nói:
“Chị nên chuẩn bị tinh thần.”
Tôi nắm chặt điện thoại.
“Nói đi.”
“Họ… đang sống cùng nhau.”
Tôi cười.
Một nụ cười méo mó.
“Ý chị là gì?”
“Ý tôi là… như một cặp vợ chồng.”
Chiếc điện thoại rơi khỏi tay tôi.
Mọi thứ… kết thúc.
Tôi không khóc.
Ít nhất là không ngay lúc đó.
Tôi chỉ ngồi đó, nhìn vào khoảng không.
Không suy nghĩ.
Không cảm xúc.
Giống như… một cái xác.
Đến tận đêm, khi chỉ còn một mình trong căn nhà trống, tôi mới bật khóc.
Khóc như chưa từng được khóc.
Tiếng khóc của một người bị phản bội.
Không chỉ bởi chồng.
Mà bởi chính mẹ ruột của mình.
Người ta hỏi tôi:
“Cô có định tìm họ không?”
Tôi lắc đầu.
“Tìm để làm gì?”
Để hỏi tại sao?
Hay để chứng kiến tận mắt nỗi nhục nhã đó?
Tôi không đủ can đảm.
Và cũng không còn lý do.
Ba tháng sau…
Tôi bắt đầu tập sống lại.
Không dễ dàng.
Nhưng cũng không phải không thể.
Tôi đổi công việc.
Chuyển nhà.
Cắt đứt gần như toàn bộ mối quan hệ cũ.
Tôi không muốn nghe ai nhắc đến họ nữa.
Không muốn nhớ.
Không muốn đau.
Tôi học cách sống một mình.
Đi làm, về nhà, nấu ăn, đọc sách.
Một cuộc sống đơn giản.
Nhưng yên bình.
Cho đến một ngày…
Tôi nhận được một phong bì.
Không có người gửi.
Chỉ có tên tôi.
Tôi mở ra.
Bên trong là một tờ giấy.
Và một tấm ảnh.
Tôi nhận ra ngay.
Là mẹ tôi.
Bà gầy đi rất nhiều.
Khuôn mặt hốc hác.
Không còn vẻ mạnh mẽ như trước.
Bên cạnh bà… là chồng tôi.
Nhưng anh cũng không còn là người đàn ông mà tôi từng biết.
Ánh mắt mệt mỏi.
Quần áo nhếch nhác.
Tôi đọc tờ giấy.
Lần này… là chữ của anh.
“Anh xin lỗi.”
Chỉ ba chữ.
Nhưng lại khiến tôi bật cười.
Ba chữ mà đáng lẽ ra anh nên nói từ rất lâu trước đó.
Ở mặt sau tấm ảnh, có thêm một dòng:
“Chúng tôi sai rồi.”
Tôi nhìn rất lâu.
Rồi… gấp lại.
Bỏ vào thùng rác.
Người ta nói, trả thù tốt nhất là sống thật tốt.
Tôi không biết mình đã làm được điều đó chưa.
Nhưng tôi biết một điều:
Tôi không còn hận.
Cũng không còn yêu.
Chỉ là… không còn gì nữa.
Đôi khi, tôi vẫn tự hỏi:
Nếu ngày hôm đó tôi không về sớm…
Nếu tôi không mở két sắt…
Liệu tôi có tiếp tục sống trong một gia đình “hạnh phúc giả tạo” thêm bao lâu nữa?
Có lẽ… mọi chuyện rồi cũng sẽ vỡ.
Chỉ là sớm hay muộn.
Còn mảnh giấy trong két sắt…
“Đừng tìm mẹ. Mẹ xin lỗi.”
Tôi từng nghĩ đó là lời xin lỗi.
Nhưng bây giờ… tôi hiểu.
Đó không phải là lời xin lỗi.
Đó là một lời từ bỏ.
Bà từ bỏ tôi.
Còn tôi… học cách từ bỏ lại.
Có thể câu chuyện của tôi sẽ khiến nhiều người tranh cãi.
Có người sẽ nói tôi vô tình.
Có người sẽ bảo tôi nên tha thứ.
Nhưng có những vết thương…
Không phải cứ nói “không sao” là sẽ lành.
Và có những người…
Một khi đã bước qua ranh giới…
Thì mãi mãi không thể quay lại nữa.