CҺồпg cùпg пҺȃп tìпҺ пҺẫп tȃm rút ṓпg tҺở vợ sắp sιпҺ, пào пgờ cȏ là coп gáι ƌạι tá vιệп trưởпg

CҺồпg cùпg пҺȃп tìпҺ пҺẫп tȃm rút ṓпg tҺở vợ sắp sιпҺ, пào пgờ cȏ là coп gáι ƌạι tá vιệп trưởпg

CҺồпg cùпg пҺȃп tìпҺ пҺẫп tȃm rút ṓпg tҺở vợ sắp sιпҺ, пào пgờ cȏ là coп gáι ƌạι tá vιệп trưởпg**

Mùi bệnh viện luôn mang theo thứ không khí đặc biệt: cồn nồng nặc, thuốc tẩy uế và mùi của tử thần. Trong căn phòng hồi sức đặc biệt của bệnh viện quân y, âm thanh duy nhất là tiếng tít tít đều đặn của máy theo dõi nhịp tim – như một chiếc đồng hồ đếm ngược từng giây cuối cùng của một kiếp người.

Nguyễn Thanh Giao nằm bất động trên giường bệnh, khuôn mặt thanh tú giờ tái nhợt như tờ giấy trắng, gần như hòa lẫn vào màu ráp giường. Những ống truyền, dây dẫn chằng chịt bám lấy cơ thể gầy gò. Phần bụng nhô cao dưới lớp chăn mỏng là nơi sinh linh bé nhỏ vẫn kiên cường bám trụ, hoàn toàn không biết thế giới bên ngoài đã mục nát đến mức nào.

Cánh cửa phòng khẽ mở. Tiếng đế giày nện xuống sàn gạch men vang lên khô khốc. Trần Minh Quân bước vào, bộ quân phục đại úy vẫn phẳng phiu, toát lên vẻ uy nghiêm của một sĩ quan trẻ đầy triển vọng. Nhưng đôi mắt sau cặp kính cận lại lạnh lẽo như mặt hồ đóng băng, không một chút gợn sóng khi nhìn vợ mình.

Theo sau anh là Lê Diễm Ly – người phụ nữ mặc váy lụa ôm sát, mùi nước hoa đắt tiền nhanh chóng lấn át mùi cồn sát trùng, tạo nên sự tương phản kệch cỡm trong phòng bệnh. Diễm Ly tiến lại gần giường, nhìn xuống khuôn mặt Thanh Giao bằng ánh mắt pha trộn giữa đắc thắng và ghê tởm.

“Bác sĩ nói cô ấy không có hy vọng tỉnh lại đâu. Minh Quân, anh nhìn xem, cứ duy trì thế này chỉ làm khổ cả hai thôi. Cô ấy đi sớm, đứa bé đi cùng coi như là một sự giải thoát.”

Minh Quân không đáp ngay. Anh đứng khoanh tay, ánh mắt dừng lại ở chiếc ống thở đang rung động theo từng nhịp phổi của Thanh Giao. Một năm trước, chính đôi tay này đã dắt cô đi trong lễ đường, hứa sẽ bảo vệ cô suốt đời. Nhưng danh vọng và những con số trong bản di chúc của gia đình Thanh Giao đã khiến lời hứa ấy trở nên rẻ rúng.

“Rút đi.” Hai từ ấy phát ra từ miệng Minh Quân nhẹ tênh, như đang ra lệnh hủy bỏ một văn bản hành chính chứ không phải chấm dứt một mạng sống.

Diễm Ly khẽ cười, nụ cười thỏa mãn hiện rõ trên khóe môi. Cô ta đã mong chờ khoảnh khắc này từ rất lâu. Chỉ cần Thanh Giao biến mất, cô ta sẽ đường hoàng bước vào gia đình Minh Quân, trở thành phu nhân đại úy, chiếm lấy tất cả những gì vốn thuộc về người phụ nữ đang nằm đây.

Diễm Ly vươn bàn tay thon dài, những móng tay sơn đỏ rực như máu chạm vào mối nối của ống thở.

“Khoan đã!” Giọng Minh Quân vang lên, lần này có chút xao động, nhưng không phải vì hối hận. Anh bước tới nắm lấy bàn tay Thanh Giao – lớp da thịt vốn ấm áp giờ lạnh ngắt. Anh tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của cô ra, bỏ vào túi quần rồi gật đầu với Diễm Ly.

“Làm đi, đừng để ai nhìn thấy.”

Ngay khi ngón tay Diễm Ly vừa bám vào van khóa, một tiếng rầm chấn động vang lên.

Cánh cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh đến mức va vào tường.

“Các người dám!”

Một giọng nói trầm đục nhưng đầy uy lực vang dội khắp căn phòng. Nguyễn Văn Uyên bước vào, trên vai là quân hàm đại tá sáng chói. Khuôn mặt ông hằn những nếp chân chim của thời gian, nhưng đôi mắt thì rực lửa phẫn nộ. Đi cùng ông là một toán quân cảnh và đội ngũ bác sĩ trưởng khoa.

Minh Quân giật mình, theo bản năng đứng thẳng người thực hiện động tác chào điều lệnh, nhưng bàn tay run lên bần bật. Diễm Ly hoảng hốt rụt tay lại, mặt cắt không còn giọt máu, nép sát vào sau lưng Minh Quân.

“Viện trưởng Nguyễn, sao ngài lại ở đây vào giờ này?” Minh Quân cố trấn tĩnh, giọng nói lạc đi.

Nguyễn Văn Uyên không nhìn anh ta lấy một cái. Ông tiến thẳng đến giường bệnh, nhìn đứa con gái tội nghiệp của mình đang nằm giữa lằn ranh sinh tử. Đôi bàn tay thô ráp của người lính già run rẩy chạm vào gò má Thanh Giao. Ông đã mất 20 năm để tìm lại giọt máu này. Vậy mà khi tìm thấy, cô lại đang bị kẻ cô gọi là chồng bức tử.

“Tôi không đến để nghe cậu chào hỏi.” Đại úy Trần, ông quay đầu lại, ánh mắt sắc như dao găm xoáy sâu vào mặt Minh Quân. “Từ giây phút này, mọi việc liên quan đến Nguyễn Thanh Giao sẽ do tôi và Quân Y Viện trực tiếp quản lý. Bất kỳ ai không phận sự, bước ra ngoài.”

Minh Quân nhíu mày, sự kiêu ngạo của một sĩ quan trẻ trỗi dậy.

“Viện trưởng, tôi là chồng hợp pháp của cô ấy. Tôi có quyền quyết định về việc điều trị của vợ mình. Ông dù là cấp trên nhưng đây là việc riêng gia đình tôi.”

Nguyễn Văn Uyên bật cười, một tiếng cười khan khốc đầy khinh bỉ. Ông lấy từ túi áo ra một bản báo cáo xét nghiệm có dấu đỏ, ném thẳng vào người Minh Quân.

“Gia đình cậu? Nguyễn Thanh Giao là con gái ruột duy nhất của Nguyễn Văn Uyên – tôi. Bản xét nghiệm ADN này vừa có kết quả cách đây hai tiếng. Kể từ giờ cô ấy là người nhà họ Nguyễn, không phải người nhà họ Trần các người.”

Không gian như đông cứng lại. Minh Quân bàng hoàng nhìn tờ giấy rơi dưới chân. Những con chữ xác nhận quan hệ cha con 99,9% như những cái tát nảy lửa vỗ vào mặt anh ta. Hắn vẫn luôn đinh ninh Thanh Giao là trẻ mồ côi không nơi nương tựa, nên mới dám hành động liều lĩnh như vậy. Giờ đây, chỗ dựa của cô lại là một đại tá quyền thế nhất cái viện này.

Diễm Ly đứng bên cạnh bắt đầu run rẩy thật sự. Cô ta hiểu rất rõ, từ giây phút này, giấc mơ của cô ta đã biến thành một cơn ác mộng không lối thoát.

Nguyễn Văn Uyên quay sang vị bác sĩ trưởng khoa, giọng đanh thép:

“Chuẩn bị hội chẩn khẩn cấp, dùng những loại thuốc tốt nhất, huy động những chuyên gia đầu ngành. Bằng mọi giá phải giữ lấy cả mẹ lẫn con. Nếu có bất cứ sơ suất nào do sự tác động từ bên ngoài, tôi sẽ đích thân xử lý theo quân luật.”

Các y bác sĩ nhanh chóng bắt tay vào việc. Máy móc được kiểm tra lại, các chỉ số sinh tồn bắt đầu được điều chỉnh. Minh Quân và Diễm Ly bị đẩy ra khỏi khu vực giường bệnh như hai kẻ thừa thãi.

Minh Quân đứng chôn chân giữa phòng, đôi mắt liếc nhìn Thanh Giao. Trong lòng anh ta là một mớ hỗn độn giữa sợ hãi, hối hận và cả sự toan tính điên cuồng.

Cùng lúc đó, trong một góc khuất của sảnh bệnh viện, một người đàn ông mặc vest đen, dáng người cao lớn đang đứng tựa lưng vào tường. Anh nhìn vào màn hình điện thoại vừa nhận được tin nhắn từ nội bộ bệnh viện. Đó là Phạm Khải Thần.

Đôi mắt anh đen sâu thẳm, chứa đựng một thứ tình cảm đã bị chôn giấu quá lâu. Anh khẽ siết chặt chiếc điện thoại, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay.

“Thanh Giao, cuối cùng cha em cũng tìm thấy em rồi, nhưng bọn họ… bọn họ nợ em quá nhiều.”

Phạm Khải Thần quay người bước đi, dáng vẻ trầm ổn nhưng đầy sát khí. Anh biết trận chiến này chỉ mới vừa bắt đầu.

Trong phòng hồi sức, Nguyễn Văn Uyên vẫn nắm chặt tay con gái. Ông ghé sát tai cô thì thầm bằng chất giọng nghẹn ngào:

“Con gái đừng sợ, cha về rồi. Cha sẽ không để bất cứ kẻ nào chạm vào con thêm một lần nữa. Tỉnh lại đi con.”

Trên máy theo dõi nhịp tim, đường biểu diễn vốn đang yếu ớt bỗng dưng nảy lên một nhịp mạnh mẽ hơn thường lệ, như một lời đáp trả âm thầm.

Ngoài kia, sấm chớp bất ngờ rạch ngang bầu trời đêm, báo hiệu một cơn bão lớn sắp sửa ập đến

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *