Biết cô g:ái chồng thuê về làm ô sin là b:;ồ n:hí của anh ta

Biết cô g:ái chồng thuê về làm ô sin là b:;ồ n:hí của anh ta

Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ rơi vào tình cảnh trớ trêu đến mức… phải sống chung với “bồ” của chồng trong cùng một mái nhà.

Nghe thì nực cười. Nhưng đó là sự thật.

Chồng tôi – Minh – là người đàn ông mà trước đây tôi từng tin tưởng tuyệt đối. Chúng tôi cưới nhau sau ba năm yêu, không quá lãng mạn nhưng đủ bình yên. Tôi không phải kiểu phụ nữ quá sắc sảo, cũng không giỏi ăn nói, chỉ biết vun vén cho gia đình, chăm con, lo cơm nước.

Tôi từng nghĩ, như vậy là đủ để giữ một người đàn ông.

Nhưng tôi đã sai.

Mọi chuyện bắt đầu khi Minh nói muốn thuê giúp việc.

“Em dạo này bận con cái quá, lại còn công việc, thuê người phụ cho đỡ mệt.” – anh nói, giọng rất bình thường.

Tôi không nghi ngờ gì. Thậm chí còn thấy anh chu đáo.

Vài ngày sau, anh dẫn về một cô gái.

Cô ta tên Vy. Trẻ, xinh, ăn mặc giản dị nhưng không giấu được vẻ ngoài nổi bật. Làn da trắng, dáng người mảnh mai, đôi mắt lúc nào cũng như biết cười.

“Đây là người giúp việc anh thuê. Em hướng dẫn cô ấy làm việc nhé.” – Minh nói.

Tôi gật đầu.

Nhưng ngay từ khoảnh khắc đó… tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn.

Ánh mắt Minh khi nhìn Vy… không giống ánh mắt của một người chủ nhìn người làm.

Và ánh mắt Vy khi nhìn lại anh… cũng không hề đơn thuần.

Nhưng tôi không nói gì.

Tôi chọn im lặng.

Những ngày sau đó, Vy bắt đầu làm việc trong nhà. Cô ta không phải kiểu vụng về, ngược lại rất nhanh nhẹn. Nhưng có những chi tiết nhỏ khiến tôi để ý.

Ví dụ như việc cô ta biết chính xác Minh thích ăn gì… mà tôi chưa từng nói.

Hay việc cô ta tự nhiên bước vào phòng làm việc của anh mà không cần gõ cửa.

Hoặc những lần tôi bắt gặp hai người đứng gần nhau… quá mức cần thiết.

Tôi không phải kẻ ngốc.

Chỉ là… tôi muốn chắc chắn.

Và rồi, một buổi tối, khi Minh đi tắm, điện thoại anh để trên bàn rung lên.

Tôi không có thói quen kiểm tra điện thoại của chồng. Nhưng lần đó… tôi đã làm.

Tin nhắn hiện lên.

“Anh tắm xong chưa? Em nhớ anh.”

Người gửi: Vy.

Tôi cảm thấy như có ai đó vừa đổ một gáo nước lạnh vào người.

Tôi mở cuộc trò chuyện.

Những dòng tin nhắn kéo dài… đủ để tôi hiểu tất cả.

Họ đã qua lại với nhau… từ trước khi cô ta bước vào nhà này.

Còn tôi… lại chính là người mở cửa cho “người thứ ba” bước vào.

Tôi ngồi đó, rất lâu.

Không khóc. Không gào thét.

Chỉ im lặng.

Đến khi Minh bước ra, tôi đã đặt điện thoại lại chỗ cũ, như chưa có gì xảy ra.

Đêm đó, tôi không ngủ.

Nhưng cũng không nói gì.

Sáng hôm sau, tôi vẫn dậy sớm, nấu ăn, chăm con như bình thường.

Và khi Vy bước vào bếp, tôi nhìn thẳng vào cô ta.

Cô ta hơi khựng lại.

Có lẽ… cô ta biết tôi đã biết.

Nhưng tôi chỉ cười nhẹ.

“Em làm việc ở đây, chị chỉ yêu cầu một điều.”

Vy ngạc nhiên:
“Dạ… chị nói đi ạ.”

“Từ hôm nay, mỗi ngày em chỉ cần làm đúng một việc.”

Cô ta nhíu mày:
“Một việc thôi ạ?”

“Ừ.”

Tôi nói chậm rãi:
“Dọn dẹp toàn bộ nhà cửa. Từ phòng khách, phòng ngủ, bếp, nhà vệ sinh… không được sót chỗ nào. Mỗi ngày đều phải làm lại từ đầu.”

Vy hơi sững lại.

Có lẽ cô ta nghĩ công việc này… không đơn giản như vẻ ngoài.

Nhưng cô ta vẫn gật đầu.

“Dạ, em làm được.”

Tôi mỉm cười.

“Vậy tốt.”

Từ ngày đó, tôi bắt đầu “rung đùi”.

Không phải vì tôi rảnh rỗi.

Mà vì tôi đã quyết định… không tranh giành.

Tôi muốn xem… một mối quan hệ xây trên sự lén lút, sẽ trụ được bao lâu khi bị đặt dưới ánh sáng.

Vy bắt đầu công việc của mình.

Ngày đầu tiên, cô ta làm rất kỹ. Lau từng góc nhà, dọn từng món đồ.

Ngày thứ hai, vẫn vậy.

Ngày thứ ba, tôi bắt đầu thấy sự mệt mỏi hiện rõ trên mặt cô ta.

Căn nhà của tôi không nhỏ. Ba phòng ngủ, một phòng khách, một phòng làm việc, bếp, hai nhà vệ sinh.

Dọn dẹp “toàn bộ” mỗi ngày… không phải chuyện nhẹ nhàng.

Nhưng tôi không hề làm khó.

Tôi chỉ yêu cầu… đúng một việc.

Trong khi đó, tôi quan sát.

Tôi để ý cách Minh bắt đầu thay đổi.

Ban đầu, anh vẫn tìm cách gần gũi Vy. Nhưng dần dần, những khoảnh khắc riêng tư trở nên khó khăn hơn.

Vì Vy… lúc nào cũng bận.

Sáng dọn phòng, trưa lau bếp, chiều giặt giũ, tối lại kiểm tra lại tất cả.

Cô ta không còn thời gian để “nhớ anh” như trong tin nhắn nữa.

Một tuần trôi qua.

Căn nhà lúc nào cũng sạch bóng.

Nhưng không khí… thì ngày càng căng thẳng.

Đến ngày thứ bảy, tôi thấy Vy ngồi bệt xuống sàn, thở dốc.

Tôi bước đến, đưa cho cô ta một ly nước.

“Em mệt à?”

Cô ta nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.

“Chị… biết rồi đúng không?”

Tôi không trả lời.

Chỉ hỏi lại:

“Em nghĩ sao?”

Cô ta cười nhạt.

“Em tưởng chị sẽ làm ầm lên. Hoặc đuổi em đi ngay.”

Tôi lắc đầu.

“Làm ầm lên… thì được gì?”

Cô ta im lặng.

Tôi nói tiếp:

“Em nghĩ… anh ta sẽ bỏ vợ vì em à?”

Câu hỏi đó… khiến cô ta sững lại.

Tôi không cần câu trả lời.

Vì tôi biết.

Những ngày sau đó, Vy làm việc… trong im lặng.

Không còn ánh mắt đưa đẩy. Không còn tin nhắn ngọt ngào.

Chỉ còn lại sự mệt mỏi… và thực tế.

Đến ngày thứ tám… cô ta biến mất.

Không một lời chào.

Không một lời giải thích.

Chỉ để lại bộ đồng phục gấp gọn trên bàn.

Minh về nhà, phát hiện ra, mặt tái đi.

“Vy đâu?”

Tôi nhún vai.

“Không biết. Chắc thấy việc nặng quá… nên nghỉ.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt dò xét.

Nhưng tôi chỉ bình thản.

Tối hôm đó, lần đầu tiên sau rất lâu, Minh ngồi ăn cơm cùng tôi… mà không cầm điện thoại.

Không khí lạ lẫm.

Anh không nói gì.

Tôi cũng không.

Nhưng trong lòng tôi… không hề có cảm giác chiến thắng.

Chỉ có một sự thật rõ ràng hơn bao giờ hết:

Người thứ ba có thể rời đi.

Nhưng vấn đề… chưa bao giờ nằm ở họ.

Câu chuyện của tôi khiến nhiều người tranh cãi.

Có người nói tôi “cao tay”. Có người bảo tôi “nhu nhược”.

Nhưng chỉ tôi biết… mình đã chọn cách ít ồn ào nhất… để kết thúc một thứ vốn đã rạn nứt từ bên trong.

Và đôi khi… cách khiến một người rời đi nhanh nhất
không phải là đánh ghen
mà là để họ… tự thấy mình không thuộc về.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *