“Vợ m/ấ/t 3 ngày báomộng – chồng dỡ trần nhà, phát hiện sự thật kinhhoàng” –

“Vợ m/ấ/t 3 ngày báomộng – chồng dỡ trần nhà, phát hiện sự thật kinhhoàng” –

“Vợ m/ất 3 ngày báo mộng – chồng dỡ trần nhà, phát hiện sự thật kinhhoàng”

Ngay từ lần đầu ra mắt, Hảo đã không được lòng mẹ của Hùng. Bà chê cô là gái tỉnh lẻ, nhà nghèo, không xứng với gia đình mình. Dù vậy, Hùng vẫn quyết cưới bằng được. Anh thậm chí đưa Hảo vào Nam sống suốt 2 năm để tránh sự cản phá của mẹ.

Cuối cùng, vì không thể mất đứa con trai duy nhất, mẹ Hùng buộc phải đồng ý cho hai người cưới. Nhưng đó chỉ là sự chấp nhận miễn cưỡng.

Sau đám cưới, trước mặt Hùng, bà luôn tỏ ra tử tế. Nhưng mỗi khi anh đi vắng, bà bắt đầu hành hạ con dâu không thương tiếc. Hảo biết nhưng im lặng chịu đựng, vì không muốn chồng phải khó xử.

Ba tháng sau cưới, Hảo mang thai. Sức khỏe yếu khiến cô nghén nặng, gần như không làm nổi việc gì. Hùng thương vợ nên bảo cô nghỉ làm, ở nhà dưỡng thai. Mẹ chồng trước mặt con trai thì tỏ ra quan tâm, nhưng sau lưng lại bắt Hảo làm việc quần quật, lau dọn cả căn nhà 4 tầng.

Không chỉ vậy, bà còn thường xuyên mắng nhiếc:

“Đừng có giả vờ yếu đuối để thằng Hùng thương. Vào nhà này thì phải biết thân phận!”

Một ngày, vì hết nước, bà bắt Hảo đi xách nước từ nơi cách nhà gần 500 mét. Dù đang mang thai, Hảo vẫn cắn răng làm theo.

Sau vài chuyến, cô trượt chân ngã xuống con dốc vắng người. Máu chảy lênh láng.

Gần 30 phút sau mới có người phát hiện và đưa cô đi cấp cứu.

Khi Hùng chạy vào viện, Hảo vẫn còn thoi thóp. Cô nắm tay chồng, yếu ớt nói:

“Là do em… em tự đi lấy nước… không trách ai…”

Rồi trút hơi thở cuối cùng. Đứa con trong bụng cũng không giữ được.

Hùng đau đớn tột cùng. Vì lời trăn trối của vợ, anh tin rằng đó chỉ là tai nạn.

Mẹ anh cũng giả vờ đau khổ, khóc lóc như người vô tội.


Nhưng từ ngày vợ mất, đêm nào Hùng cũng gặp ác mộng.

Anh thấy Hảo đứng đầu giường, bụng bầu đầy máu, gương mặt tái nhợt. Cô không nói được, chỉ ú ớ… rồi giơ tay chỉ lên trần nhà.

Đêm thứ hai… rồi thứ ba… vẫn vậy.

Ánh mắt cô như muốn nói điều gì đó.

Hùng bắt đầu cảm thấy bất an.

Đến đêm thứ ba, anh quyết định làm theo “lời chỉ dẫn” ấy.

Sáng hôm sau, Hùng leo lên trần nhà, tháo từng tấm xốp cách nhiệt. Khi lật đến một góc, anh phát hiện một tấm đã bị cạy trước đó.

Bên trong… có một chiếc hộp.

Tim anh đập dồn dập khi mở ra.

Bên trong là một cuốn sổ cũ.

Là nhật ký của mẹ anh.


Hùng run rẩy lật từng trang…

Và sự thật khiến anh chết lặng.

Từng dòng chữ hiện ra như những nhát dao đâm vào tim:

Mẹ anh từng phá hoại mối tình đầu của anh vì không muốn mất con.

Bà không muốn Hùng yêu ai, quý ai ngoài mình.

Và với Hảo… cũng vậy.

Bà ghét Hảo từ đầu, coi cô là cái gai trong mắt.

Những hành động hành hạ không phải bộc phát… mà là cố ý.

Đỉnh điểm… là ngày xảy ra tai nạn.

Chính bà đã ép Hảo đi xách nước dù biết cô đang mang thai yếu.

Bà ghi rõ:

“Con bé yếu thế mà vẫn phải làm cho biết thân. Không ngờ nó lại ngã thật…”

Dòng chữ run rẩy ở những trang cuối khiến Hùng sụp đổ hoàn toàn:

“Tôi không nghĩ nó chết… Nếu biết trước, tôi đã không ép nó…”

“Tôi có tội… nhưng không thể nói ra…”


Hùng gào lên, tay run bắn.

Anh không thể tin người mẹ mình tôn kính lại chính là nguyên nhân gián tiếp khiến vợ và con anh chết.

Ngay lúc đó, anh nhớ lại những giấc mơ.

Không phải mê sảng.

Hảo đã trở về… để nói cho anh biết sự thật.


Hùng mang cuốn nhật ký xuống, đặt trước bàn thờ vợ.

Anh quỳ sụp, vừa khóc vừa đọc lại từng dòng chữ.

Đó không chỉ là lời thú tội…

Mà còn là lời xin lỗi muộn màng.


Đêm hôm đó…

Hùng không còn mơ thấy Hảo nữa.

Không còn hình ảnh người vợ đầy máu, không còn ánh mắt cầu cứu.

Cô đã ra đi.

Thanh thản.


Còn Hùng…

Anh ngồi lặng trước bàn thờ, nước mắt rơi không ngừng.

Anh đã mất tất cả.

Mất vợ. Mất con.

Và mất luôn niềm tin vào chính người mẹ của mình.


Câu chuyện khép lại…

Nhưng để lại một nỗi ám ảnh không dứt:

Đôi khi, tội ác không đến từ người ngoài…

Mà đến từ chính những người thân cận nhất.

Và có những sự thật…

Chỉ được phơi bày khi đã quá muộn.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *