Mừng vợ cũ 300 triệu cưới tài xế, tôi nhận tin nhắn CHẤN ĐỘNG sau 3 ngày
10 giờ sáng hôm sau, Người chồng cũ đại gia ngồi trong văn phòng sang trọng của mình, ánh mắt lơ đãng nhìn ra thành phố nhộn nhịp bên dưới. Ánh nắng xuyên qua khung cửa kính lớn, làm nổi bật những đồ nội thất đắt tiền và chiếc bàn làm việc làm từ gỗ quý. Anh tựa vào chiếc ghế bọc da cao cấp, trong đầu vẫn vương vấn về tin nhắn lạ đã nhận được lúc sáng sớm. Không đề tên người gửi, chỉ vỏn vẹn vài từ bí ẩn, nó khiến anh cảm thấy có một sợi dây vô hình vừa được thắt chặt.
Bỗng, tiếng chuông điện thoại phá tan sự yên tĩnh. Chiếc iPhone đời mới trên bàn rung lên bần bật. Người chồng cũ đại gia khẽ nhíu mày khi nhìn thấy một số lạ nhấp nháy trên màn hình. Lòng anh dấy lên một sự tò mò pha lẫn chút bất an khó tả. Anh ngập ngừng một lát, rồi nhấc máy. Anh không nói gì, chỉ im lặng chờ đợi. Đầu dây bên kia, một giọng nói xa lạ cất lên, nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ ám ảnh, khiến sống lưng Người chồng cũ đại gia chợt lạnh toát.
Người chồng cũ đại gia sững sờ. Giọng nói quen thuộc, nhưng nay lại mang một âm điệu trầm buồn, khó tả.
CÔ HẰNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
Anh Minh…
Tiếng “tút tút” vang lên, cuộc gọi đột ngột bị ngắt. Người chồng cũ đại gia nhíu mày, nhìn vào màn hình điện thoại vẫn còn hiện số lạ. Chỉ vài giây sau, một thông báo tin nhắn mới hiện lên từ chính số đó. Lòng anh dấy lên một cảm giác bất an khó tả. Anh lập tức chạm vào màn hình, mở tin nhắn. Dòng chữ ngắn gọn, nhưng lại ẩn chứa quá nhiều điều, đập vào mắt Người chồng cũ đại gia:
TIN NHẮN (TRÊN MÀN HÌNH ĐIỆN THOẠI)
Anh Minh, em Hằng đây. Anh có thể gặp em ngay bây giờ được không? Có chuyện rất quan trọng cần nói.
Người chồng cũ đại gia cau mày. Anh ngạc nhiên, rồi khó hiểu. Cô Hằng ư? Tại sao lại là số lạ này? Suốt ba năm qua, kể từ khi ly hôn, anh và Cô Hằng chưa từng liên lạc lại, và đây chắc chắn không phải số điện thoại cũ của cô. Một dự cảm chẳng lành đột nhiên ập đến, khiến Người chồng cũ đại gia nắm chặt chiếc điện thoại trong tay. Anh nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, trong đầu ngổn ngang những câu hỏi. Chuyện gì quan trọng đến mức Cô Hằng phải liên lạc bằng một số khác, và lại muốn gặp anh ngay bây giờ?
Người chồng cũ đại gia nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, trong đầu ngổn ngang những câu hỏi. Chuyện gì quan trọng đến mức Cô Hằng phải liên lạc bằng một số khác, và lại muốn gặp Người chồng cũ đại gia ngay bây giờ? Một cảm giác bất an len lỏi, nhưng sự tò mò và một thoáng lo lắng về Cô Hằng đã lấn át tất cả. Người chồng cũ đại gia quyết định sẽ gặp.
Người chồng cũ đại gia chạm vào màn hình, soạn tin nhắn trả lời.
TIN NHẮN (TRÊN MÀN HÌNH ĐIỆN THOẠI)
Được. Em muốn gặp ở đâu?
Chỉ vài giây sau, điện thoại rung lên. Cô Hằng đã trả lời ngay lập tức, như thể cô đã chờ đợi.
TIN NHẮN (TRÊN MÀN HÌNH ĐIỆN THOẠI)
Một quán cà phê tên là “Khoảng Lặng” ở cuối đường X. Anh biết không? Nó hơi khuất một chút. Em chờ anh ở đó.
Người chồng cũ đại gia đọc tin nhắn, đôi mắt nheo lại. “Khoảng Lặng”? Một quán cà phê nhỏ, kín đáo, nằm ở một con đường vắng. Đây không phải là phong cách hay những nơi sang trọng mà Người chồng cũ đại gia hay lui tới, hay những nơi mà Cô Hằng từng thích khi họ còn bên nhau. Dường như cô đang cố tình tránh sự chú ý. Sự khác lạ này càng làm Người chồng cũ đại gia cảm thấy có điều gì đó không ổn. Một dự cảm khó tả dấy lên, nhưng Người chồng cũ đại gia vẫn không thể bỏ qua lời thỉnh cầu khẩn thiết ấy. Có chuyện gì đó nghiêm trọng đang xảy ra.
Người chồng cũ đại gia điều khiển chiếc xe sang trọng của mình, rẽ vào con đường X vắng vẻ. Cuối đường, một quán cà phê nhỏ mang tên “Khoảng Lặng” nép mình dưới bóng cây cổ thụ. Ánh đèn lờ mờ hắt ra từ bên trong, tạo nên một không gian tĩnh mịch, đúng như cái tên của nó. Không một bóng người qua lại, càng khiến nơi này thêm phần bí ẩn.
Người chồng cũ đại gia tắt máy, bước xuống xe. Hít một hơi sâu, anh đẩy cánh cửa gỗ nặng nề, tiếng chuông gió khẽ vang lên. Bên trong quán chỉ có lác đác vài vị khách, tất cả đều đang trầm tư trong góc riêng của mình. Ánh mắt Người chồng cũ đại gia lướt nhanh khắp lượt, rồi dừng lại ở một bàn nhỏ khuất trong góc tối nhất.
Một bóng hình quen thuộc ngồi đó. Là Cô Hằng.
Anh Minh đứng sững. Người phụ nữ ngồi trước mặt anh hoàn toàn khác xa với Cô Hằng rạng rỡ, hạnh phúc trong chiếc váy cưới lộng lẫy chỉ vài ngày trước. Cô Hằng giờ đây tiều tụy đến mức khó tin. Mái tóc buông xõa không còn vẻ bồng bềnh mà trở nên bết bát, gương mặt hốc hác, xanh xao. Đôi mắt sưng húp, đỏ ngầu như vừa trải qua một trận khóc rất dài và không ngừng nghỉ. Gương mặt từng một thời rạng rỡ nụ cười, giờ đây chỉ còn lại một sự trống rỗng, vô hồn.
Người chồng cũ đại gia cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Bất ngờ, hoang mang, và cả một chút lo lắng. Chuyện gì đã xảy ra chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà có thể biến một cô dâu mới thành ra nông nỗi này? Nét hạnh phúc viên mãn trong đám cưới đã biến mất không còn dấu vết, thay vào đó là sự đau khổ tột cùng. Một dự cảm chẳng lành ập đến, Người chồng cũ đại gia bước từng bước nặng nề về phía Cô Hằng.
Người chồng cũ đại gia bước từng bước nặng nề về phía Cô Hằng.
Cô Hằng ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây mở to vì kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển sang sự tức giận pha lẫn đau khổ khi nhận ra Người chồng cũ đại gia. Cô nắm chặt cốc cà phê nguội ngắt, cố gắng ổn định lại nhịp thở đang dồn dập của mình. Người chồng cũ đại gia kéo ghế ngồi xuống đối diện, trái tim anh thắt lại khi nhìn kỹ hơn vào gương mặt tiều tụy của cô.
Cô Hằng không đợi Người chồng cũ đại gia nói lời nào. Giọng cô run rẩy, đầy rẫy sự uất nghẹn và cả một chút tuyệt vọng, vang vọng trong không gian quán cà phê vắng vẻ.
CÔ HẰNG
(Căng thẳng, gần như gầm gừ)
Chiếc thẻ 300 triệu trong phong bì mừng cưới… có phải anh gửi không?
Câu hỏi của Cô Hằng như một cú đánh thẳng vào Người chồng cũ đại gia. Anh cứng người, bất ngờ đến mức không kịp phản ứng. Ánh mắt anh lạc đi, cảm thấy bối rối tột độ. Anh không ngờ cô lại biết và càng không biết phải trả lời như thế nào trong tình huống này. Anh muốn nói ra sự thật, nhưng nhìn ánh mắt đầy tổn thương và chất vấn của cô, anh lại thấy khó mở lời. Một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy hai người, chỉ còn tiếng chuông gió khẽ khàng va vào nhau khi một cơn gió nhẹ lướt qua. Người chồng cũ đại gia nuốt khan, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích nhưng tất cả đều mắc kẹt lại trong cổ họng.
Người chồng cũ đại gia vẫn ngồi bất động, đôi mắt bối rối nhìn Cô Hằng. Anh ta nuốt khan, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích nhưng tất cả đều mắc kẹt lại trong cổ họng. Sự im lặng kéo dài như một lưỡi dao sắc bén cứa vào không khí.
Đôi mắt Cô Hằng ngấn lệ, bờ môi run rẩy. Cô Hằng nhìn Người chồng cũ đại gia bằng ánh mắt vừa căm phẫn, vừa tuyệt vọng, những giọt nước mắt chực trào ra. Cô không còn kìm nén được nữa.
CÔ HẰNG
(Giọng nghẹn ngào, run rẩy nhưng đầy chất vấn)
Tại sao anh lại làm vậy? Anh nghĩ tôi nghèo túng đến mức phải nhận bố thí của anh sao?
Lời nói của Cô Hằng như một cú đấm thẳng vào Người chồng cũ đại gia. Anh ta cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt đầy tổn thương của cô. Từng lời cô nói xoáy sâu vào trái tim anh, khiến Người chồng cũ đại gia cảm thấy hối hận tột độ. Anh ta đã sai, đã quá chủ quan và ngớ ngẩn khi nghĩ rằng mình có thể giúp đỡ cô một cách âm thầm như vậy. Sự khó xử bao trùm lấy anh, khiến anh ta chỉ muốn biến mất khỏi đây ngay lập tức. Cả người Người chồng cũ đại gia cứng đờ, hai tay nắm chặt vào nhau dưới gầm bàn, nỗi ăn năn khiến anh ta nghẹt thở. Anh ta không biết phải nói gì, hay làm gì để xoa dịu nỗi đau mà anh ta vừa gây ra.
CÔ HẰNG
(Cố nén tiếng nấc nhưng bất thành, nước mắt lã chã rơi)
Anh không những xúc phạm tôi, mà còn khiến cuộc đời tôi… cuộc hôn nhân mới của tôi… suýt nữa tan vỡ! Anh biết không, ngay sau đêm tân hôn, khi tôi còn đang chìm trong hạnh phúc mong manh của một khởi đầu mới, Anh Bình đã tìm thấy chiếc thẻ đó. Chiếc thẻ mà anh đã nhét vào túi xách của tôi.
Cô Hằng ngửa mặt lên trần nhà, hít một hơi thật sâu để chặn lại tiếng nấc đang chực trào, nhưng rồi cô lại cúi xuống, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Người chồng cũ đại gia không dám ngẩng đầu nhìn cô, chỉ cảm thấy một nỗi đau đớn khó tả bủa vây.
CÔ HẰNG
(Giọng đứt quãng, đầy uất nghẹn)
Anh ta… Anh Bình tìm thấy chiếc thẻ. Anh ta nổi giận, khuôn mặt đỏ bừng lên vì tức tối. Anh ta không tin tôi, không tin vào sự trong sạch của tôi. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ, chất vấn từng lời, từng cử chỉ của tôi. Anh ta cứ thế hét lên, cho rằng tôi vẫn còn liên hệ với anh, rằng tôi cố tình nhận số tiền đó để xúc phạm lòng tự trọng của anh ta, của một người chồng dù không giàu có nhưng yêu thương tôi thật lòng. Anh ta bảo tôi khinh thường anh ta, khinh thường gia cảnh của anh ta!
Cô Hằng run rẩy, những lời nói của Anh Bình như những mũi kim đâm vào tim cô một lần nữa. Người chồng cũ đại gia cảm thấy lạnh sống lưng. Anh chưa bao giờ lường trước được hậu quả lại nghiêm trọng đến thế. Một cuộc hôn nhân suýt tan vỡ chỉ vì hành động “giúp đỡ” đầy ngớ ngẩn của anh. Nỗi hối hận như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực Người chồng cũ đại gia, khiến anh ta không thể thốt nên lời. Anh ta chỉ biết câm lặng, lắng nghe từng lời tố cáo của Cô Hằng, mỗi câu chữ đều khắc sâu thêm sự ăn năn trong lòng.
CÔ HẰNG
(Giọng run rẩy, nước mắt vẫn tuôn, hai tay siết chặt)
Anh Bình không ngừng đổ lỗi cho tôi. Anh ta nhìn tôi như thể tôi là một kẻ lừa đảo, một người phụ nữ không ra gì. Cơn giận của anh ta bùng lên như lửa cháy, thiêu rụi mọi thứ. Anh ta cứ thế hét lên, rằng tôi đã làm nhục anh ta, làm nhục gia đình anh ta!
Người chồng cũ đại gia lặng người, những lời đó như roi quất vào tâm can anh. Anh không dám ngẩng mặt lên nhìn Cô Hằng, chỉ cảm thấy một sự hổ thẹn tột cùng. Anh đã gián tiếp phá hủy hạnh phúc mong manh của cô.
CÔ HẰNG
(Nấc lên từng hồi, đôi vai khẽ rung lên bần bật)
Anh ta… anh ta đã ném thẳng chiếc thẻ đó vào mặt tôi! Nó sượt qua má tôi, đau rát. Anh ta nói… anh ta nói tôi là một người phụ nữ không đứng đắn, một kẻ hám tiền, cố tình lợi dụng lòng tốt của anh ta để rồi vẫn tơ tưởng đến người cũ. Anh ta sỉ vả tôi không tiếc lời, rằng tôi đã làm ô danh gia đình anh ta, khiến anh ta không còn mặt mũi nào nhìn hàng xóm láng giềng.
Cô Hằng ôm mặt khóc nức nở, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài qua kẽ tay. Cô hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng nhưng giọng nói vẫn vỡ òa trong tiếng nức nở, đau đớn đến tột cùng.
CÔ HẰNG
(Run rẩy, nghẹn ngào thốt ra, từng chữ như bị xé ra từ lồng ngực)
Anh ấy nói… anh ấy nói tôi đã lừa dối anh ấy!
ANH BÌNH
(Cười khẩy, ánh mắt lạnh như băng xuyên thẳng vào Cô Hằng, hoàn toàn không có ý định lắng nghe)
Lừa dối? Cô còn định nói dối đến bao giờ nữa, Cô Hằng? Tôi thấy rõ ý đồ của cô! Cô cố tình giữ số tiền đó lại, không muốn trả, đúng không? Cô nghĩ tôi là kẻ ngu ngốc đến mức không nhận ra cái chiêu trò cũ rích này sao?
CÔ HẰNG
(Lắc đầu lia lịa, nước mắt tuôn như mưa, giọng nói nghẹn ngào đến lạc đi)
Không phải… Anh Bình, em xin anh, làm ơn tin em! Em đã định trả lại ngay lập tức rồi! Em không hề có ý…
ANH BÌNH
(Gầm lên, giọng nói đầy phẫn nộ và khinh bỉ, bước đến gần, chỉ thẳng tay vào mặt Cô Hằng)
Trả lại? Hay là chờ khi tôi không có ở nhà, cô lại lén lút mang đến tận tay hắn ta, để rồi tiện thể ôn lại những kỷ niệm dơ bẩn ngày xưa? Cô Hằng! Tôi nói cho cô biết! Tôi thà sống nghèo đói, thà không có một xu dính túi, chứ đời này, MÃI MÃI không bao giờ để vợ tôi mang một đồng tiền bẩn thỉu nào từ thằng đàn ông khác về cái nhà này! Cô nghe rõ chưa? Đó là sự sỉ nhục, là sự sỉ nhục lớn nhất đối với danh dự của một người đàn ông!
CÔ HẰNG
(Cô như chết lặng, những lời nói của Anh Bình như hàng ngàn mũi kim đâm thẳng vào tim. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân cô. Cô cảm thấy toàn bộ nhân phẩm, danh dự của mình bị Anh Bình chà đạp không thương tiếc. Cô khuỵu xuống, ôm lấy mặt, những tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng.)
Anh… anh nói vậy là có ý gì? Anh không tin em sao? Chẳng lẽ tình nghĩa vợ chồng bao lâu nay… chỉ đáng giá bằng mấy tờ tiền ư?
ANH BÌNH
(Ánh mắt Anh Bình rực lửa giận dữ, pha lẫn sự ghê tởm. Anh lùi lại một bước, như thể tránh xa một thứ gì đó ô uế.)
Tình nghĩa? Tình nghĩa của cô là gì? Là lén lút qua lại với tình cũ, nhận tiền từ hắn sau lưng tôi? Là khiến tôi phải sống trong cảnh bị thiên hạ chỉ trỏ, cười nhạo sao? Cô đã biến tôi thành một kẻ ngu ngốc! Một thằng chồng bất tài, không đủ tiền nuôi vợ nên phải để vợ đi ăn bám đàn ông khác!
NGƯỜI CHỒNG CŨ ĐẠI GIA
(Người chồng cũ đại gia đứng đó, toàn thân đông cứng. Anh chứng kiến tất cả, cảm nhận từng lời lẽ tàn độc của Anh Bình như những nhát dao cứa vào tâm can mình. Anh nhận ra, sự giúp đỡ của anh đã không những không cứu vãn, mà còn đẩy Cô Hằng vào sâu hơn vũng lầy của sự sỉ nhục và tuyệt vọng. Một cảm giác tội lỗi và bất lực dâng trào.)
CÔ HẰNG
(Cô Hằng ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe sưng húp, gương mặt trắng bệch vì sốc và đau đớn. Cô muốn nói, muốn thanh minh, nhưng giọng nói nghẹn lại, chỉ còn lại những tiếng nức nở yếu ớt, tuyệt vọng. Cô nhìn Anh Bình với ánh mắt van lơn cuối cùng.)
Em… em không hề… có ý đó… Anh Bình… làm ơn… làm ơn tin em…
ANH BÌNH
(Anh Bình quay lưng lại, bước đi thẳng tắp, không hề ngoảnh đầu nhìn lại Cô Hằng một lần nữa. Giọng anh ta lạnh lùng, dứt khoát như chặt đứt mọi thứ.)
Tin cô? Cô nghĩ tôi còn gì để tin nữa sao? Cô đã hủy hoại tất cả! Cút khỏi mắt tôi!
ANH BÌNH
(Anh Bình quay lưng lại, bước đi thẳng tắp, không hề ngoảnh đầu nhìn lại Cô Hằng một lần nữa. Giọng anh ta lạnh lùng, dứt khoát như chặt đứt mọi thứ.)
Tin cô? Cô nghĩ tôi còn gì để tin nữa sao? Cô đã hủy hoại tất cả! Cút khỏi mắt tôi!
(Anh Bình bước nhanh ra khỏi phòng, cánh cửa đóng sầm lại một cách vô tình, bỏ lại Cô Hằng một mình trong sự đổ nát. Cô Hằng sụp đổ hoàn toàn, hai tay ôm chặt lấy đầu, những tiếng nức nở bật ra thành từng đợt, đau đớn đến xé lòng. Cô cố gắng gượng dậy, nhưng đôi chân run rẩy không còn sức lực, lại khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo.)
NGƯỜI CHỒNG CŨ ĐẠI GIA
(Người chồng cũ đại gia đứng đó, toàn thân đông cứng. Anh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng, nghe rõ mồn một từng lời lẽ cay nghiệt của Anh Bình. Trái tim anh thắt lại, một cảm giác tội lỗi và bất lực dâng trào mạnh mẽ chưa từng có. Anh bước vội đến bên Cô Hằng, gương mặt tái mét vì hối hận và lo sợ.)
Hằng… Cô Hằng… Em có sao không? Anh Bình… anh ta…
CÔ HẰNG
(Cô Hằng ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe sưng húp, sưng vù vì khóc quá nhiều, ánh nhìn trống rỗng. Gương mặt cô trắng bệch, không còn một chút thần sắc. Giọng cô lạc đi, khô khốc, mỗi chữ thốt ra như bị xé toạc từ sâu thẳm tâm can.)
Anh ấy… Anh ấy… Anh ấy đòi ly hôn ngay lập tức!
NGƯỜI CHỒNG CŨ ĐẠI GIA
(Người chồng cũ đại gia sững sờ, lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Ly hôn? Chỉ vì số tiền đó? Anh lắp bắp.)
Ly hôn? Không… không thể nào… Chỉ vì chuyện này thôi sao?
CÔ HẰNG
(Những giọt nước mắt tiếp tục tuôn rơi không ngừng, nhưng lần này không còn là tiếng nức nở mà là một sự tuyệt vọng đến tột cùng. Cô Hằng lắc đầu lia lịa, nấc nghẹn, từng lời nói như cứa vào tim chính mình.)
Anh ấy nói… anh ấy nói không thể sống với người phụ nữ không trong sạch như tôi! Anh ấy nói tôi đã hủy hoại tất cả! Hủy hoại danh dự của anh ấy! Anh ấy bảo tôi… tôi là kẻ lừa dối, là đồ dơ bẩn!
NGƯỜI CHỒNG CŨ ĐẠI GIA
(Người chồng cũ đại gia hoàn toàn sững sờ, cả người như hóa đá. Lời nói của Cô Hằng vang vọng trong đầu anh, sắc như dao. Anh không ngờ, không ngờ hành động tưởng chừng là sự giúp đỡ của mình lại gây ra một tai họa lớn đến vậy, đẩy cuộc đời Cô Hằng vào vực thẳm của sự đổ vỡ và sỉ nhục. Mọi thứ anh làm chỉ khiến cô đau khổ hơn, bị chà đạp tàn nhẫn hơn. Một cảm giác tội lỗi nặng nề đè nén lấy lồng ngực anh, khiến anh gần như không thở nổi.)
NGƯỜI CHỒNG CŨ ĐẠI GIA
(Người chồng cũ đại gia cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Hơi thở anh trở nên dồn dập, khó khăn. Anh cúi xuống, nhìn Cô Hằng đang quỵ gối, thân hình run rẩy như chiếc lá trước gió. Gương mặt cô trắng bệch, đôi mắt sưng húp, hằn lên nỗi đau tột cùng, không còn một chút sức sống.)
CÔ HẰNG
(Cô Hằng ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng dần tìm thấy một tia hy vọng mong manh khi nhìn thấy Người chồng cũ đại gia. Bằng chút sức lực cuối cùng, cô vươn hai tay, nắm chặt lấy cánh tay anh, móng tay cô ghim sâu vào da thịt anh như để bấu víu vào điều gì đó còn sót lại. Giọng cô khẩn cầu, run rẩy đến thảm thương.)
Anh Minh… Anh Minh… Anh… anh phải giúp em! Xin anh…
NGƯỜI CHỒNG CŨ ĐẠI GIA
(Người chồng cũ đại gia giật mình bởi cái nắm tay đau điếng. Anh nhìn vào đôi mắt đỏ hoe, vô hồn của Cô Hằng, cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt. Anh lắp bắp, không biết phải nói gì.)
Anh… anh phải làm gì? Anh… anh đã…
CÔ HẰNG
(Cô Hằng lắc đầu lia lịa, nước mắt lại trào ra như suối. Cô nấc nghẹn, giọng nói đứt quãng nhưng đầy kiên quyết, như đang van lơn vì chính sự sống của mình.)
Không… không phải lỗi của em! Anh Bình hiểu lầm rồi! Xin anh… xin anh hãy nói cho anh Bình biết sự thật đi! Rằng chiếc thẻ đó… là do anh tự ý gửi… em không hề hay biết gì cả!
NGƯỜI CHỒNG CŨ ĐẠI GIA
(Người chồng cũ đại gia sững sờ. Anh nhìn Cô Hằng, đôi mắt tuyệt vọng đến thấu xương. Anh hiểu điều cô muốn anh làm, nhưng cổ họng anh khô khốc, lời nói nghẹn ứ. Anh có nên nói sự thật không? Anh có thể sửa chữa sai lầm này không? Nhưng nếu làm vậy, anh sẽ đối mặt với Anh Bình như thế nào? Và liệu Anh Bình có tin anh không, khi mọi thứ đã quá rõ ràng dưới mắt anh ta?)
Hằng… anh… anh…
(Người chồng cũ đại gia lùi lại một bước nhỏ, cảm thấy bị dồn vào chân tường. Ánh mắt anh tràn đầy sự bối rối, hối hận và cả nỗi sợ hãi không tên.)
CÔ HẰNG
(Cô Hằng nhìn thấy sự do dự trong mắt Người chồng cũ đại gia. Tia hy vọng cuối cùng trong cô vụt tắt. Cô bấu chặt tay anh hơn, giọng nói như tiếng kêu cứu từ vực sâu.)
Anh Minh! Xin anh! Nếu anh không nói, cuộc đời em sẽ kết thúc mất! Anh Bình… anh ấy sẽ bỏ em! Anh ấy sẽ không bao giờ tin em nữa! Xin anh, vì những gì đã từng… xin anh hãy nói đi! Anh không muốn thấy em chết đi sống lại thế này, đúng không?
(Nước mắt cô tuôn như mưa, hòa cùng lời nói chất chứa sự tuyệt vọng. Cô Hằng ngã sụp xuống, ôm chặt lấy chân Người chồng cũ đại gia, van xin.)
NGƯỜI CHỒNG CŨ ĐẠI GIA
(Người chồng cũ đại gia nhìn Cô Hằng đang quỵ lụy dưới chân mình, cảm thấy từng lời nói của cô như những nhát dao đâm vào lồng ngực. Sự hối hận bủa vây anh. Anh nhắm chặt mắt, cố gắng hít thở thật sâu. Anh phải làm gì đây? Sự thật có thể cứu rỗi cô, nhưng liệu nó có thể đối mặt với sự giận dữ của Anh Bình, hay cả danh dự của chính anh không?)
Người chồng cũ đại gia cuối cùng cũng đưa ra quyết định. Anh không thể bỏ mặc Cô Hằng trong tình cảnh khốn cùng ấy. Nỗi ân hận cứ giày vò, thúc giục anh phải hành động. Anh biết, việc này sẽ khó khăn, thậm chí là vô vọng, nhưng anh cần phải thử.
Chiếc xe hơi sang trọng của Người chồng cũ đại gia đỗ xịch trước căn nhà nhỏ, giản dị của Cô Hằng. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc nhưng giờ đây nhuốm đầy sự nặng nề của tội lỗi. Anh bước xuống xe, trái tim đập thình thịch như đánh trống.
Khi Người chồng cũ đại gia vừa đặt chân lên bậc thềm, cánh cửa bật mở. Anh Bình đứng đó, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ và mất ngủ, khuôn mặt hằn lên vẻ mệt mỏi nhưng vẫn đầy thách thức. Anh ta nhìn Người chồng cũ đại gia bằng ánh mắt tóe lửa, không giấu giếm sự căm ghét.
ANH BÌNH
(Anh Bình gằn giọng, hàm răng nghiến chặt.)
Anh còn mặt mũi đến đây làm gì nữa? Chuyện anh làm còn chưa đủ hay sao?
NGƯỜI CHỒNG CŨ ĐẠI GIA
(Người chồng cũ đại gia cố giữ bình tĩnh, giọng anh trầm xuống, pha lẫn sự hối lỗi.)
Anh Bình… tôi… tôi đến đây để nói rõ mọi chuyện. Có sự hiểu lầm lớn ở đây…
ANH BÌNH
(Anh Bình bật cười khẩy, tiếng cười nghe chói tai và cay độc. Anh ta khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lẽo quét qua Người chồng cũ đại gia từ đầu đến chân.)
Hiểu lầm? Anh gọi cái cảnh tượng anh ta thuỷ với vợ tôi, cùng với cái thẻ ngân hàng ba trăm triệu đó là hiểu lầm sao? Anh khinh thường tôi đến mức nào vậy?
NGƯỜI CHỒNG CŨ ĐẠI GIA
(Người chồng cũ đại gia lùi lại một bước, cảm thấy choáng váng trước sự tức giận bùng nổ của Anh Bình. Anh cố gắng tìm lời giải thích.)
Không… không phải như anh nghĩ đâu. Chiếc thẻ đó là tôi tự ý… tôi muốn giúp Hằng…
ANH BÌNH
(Anh Bình giơ tay ra hiệu dừng lại, không muốn nghe thêm một lời nào. Giọng anh ta cao vút, đầy phẫn nộ.)
Giúp? Anh gọi đó là giúp sao? Hay anh muốn mua chuộc cô ấy, biến cô ấy thành món đồ chơi rẻ tiền của anh một lần nữa? Anh nghĩ tiền có thể mua được tất cả sao, hả? Anh Minh!
NGƯỜI CHỒNG CŨ ĐẠI GIA
(Người chồng cũ đại gia cảm thấy cổ họng nghẹn ứ. Anh nhìn vào đôi mắt đầy hận thù của Anh Bình, biết rằng mọi lời giải thích đều vô ích. Nhưng anh vẫn phải thử.)
Tôi không có ý đó… Tôi chỉ muốn…
ANH BÌNH
(Anh Bình bước tới, áp sát Người chồng cũ đại gia, khuôn mặt chỉ còn cách vài phân. Hơi thở anh ta nặng nề, phả vào mặt Người chồng cũ đại gia mùi rượu nhàn nhạt.)
Anh cút đi! Tôi không muốn nghe thêm bất kỳ lời dối trá nào từ cái miệng của anh nữa! Cút khỏi nhà tôi ngay lập tức!
(Anh Bình dùng hết sức lực, đẩy mạnh Người chồng cũ đại gia lùi về phía sau. Người chồng cũ đại gia loạng choạng, suýt ngã.)
NGƯỜI CHỒNG CŨ ĐẠI GIA
(Người chồng cũ đại gia cố gắng đứng vững, ánh mắt vẫn cầu khẩn.)
Anh Bình, làm ơn… hãy nghe tôi nói một lần. Tôi thật sự xin lỗi. Tôi biết tôi đã sai…
ANH BÌNH
(Anh Bình bật cười một cách cay đắng, tiếng cười vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Anh ta chỉ tay thẳng vào mặt Người chồng cũ đại gia, đôi mắt rực lửa.)
Xin lỗi? Anh nghĩ một lời xin lỗi có thể xóa đi tất cả sao? Cuộc đời tôi, hạnh phúc của tôi, mọi thứ đã bị anh phá nát rồi! Anh là đồ khốn nạn! Cút đi! CÚT NGAY!
(Anh Bình hét lên, giọng nói vỡ òa trong cơn giận dữ tột cùng, nước mắt giàn giụa. Anh ta giơ tay định lao vào đánh Người chồng cũ đại gia.)
(Cô Hằng đột ngột xuất hiện ở ngưỡng cửa, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi, cố gắng can ngăn.)
CÔ HẰNG
(Cô Hằng hoảng hốt, chạy tới níu lấy tay Anh Bình, giọng run rẩy.)
Anh Bình! Dừng lại! Đừng mà anh!
ANH BÌNH
(Anh Bình giật mạnh tay ra khỏi Cô Hằng, ánh mắt anh ta nhìn cô đầy căm phẫn và thất vọng.)
Cô cũng cút đi! Đừng giả tạo nữa! Cô về với tình cũ của cô đi! CÚT HẾT!
(Anh Bình không kiểm soát được bản thân, anh ta đẩy Cô Hằng ra. Cô Hằng ngã sụp xuống nền nhà, bật khóc nức nở. Anh Bình nhìn Người chồng cũ đại gia bằng ánh mắt tột cùng của sự thù hận, rồi đóng sầm cửa lại, tiếng động vang lên chói tai, như kết thúc mọi hy vọng.)
Người chồng cũ đại gia đứng trân trân trước cánh cửa đã đóng sập, lòng anh nặng trĩu. Tiếng khóc nức nở của Cô Hằng vẫn vọng ra, nhưng cánh cửa đã hoàn toàn ngăn cách anh với mọi thứ. Anh đã cố gắng, nhưng mọi thứ chỉ càng tệ hơn. Anh Bình không tin anh, và dường như, anh ta cũng không còn tin Cô Hằng nữa. Người chồng cũ đại gia cảm thấy mình vừa tự tay phá hủy thêm một lần nữa.
(Bên trong, tiếng đồ vật va chạm loảng xoảng, rồi tiếng Anh Bình gầm gừ, xen lẫn tiếng khóc nức nở của Cô Hằng. Người chồng cũ đại gia đứng trân trân trước cánh cửa đã đóng sập, tim anh thắt lại. Anh không thể bỏ đi như thế này.)
(Chỉ vài giây sau, cánh cửa bật mở. Cô Hằng đứng đó, đôi mắt sưng húp, khuôn mặt nhợt nhạt và đầy tuyệt vọng. Cô nhìn Người chồng cũ đại gia, trong ánh mắt có một sự cầu khẩn sâu sắc.)
CÔ HẰNG
(Giọng Cô Hằng yếu ớt, như hơi thở cuối cùng, run rẩy.)
Anh Minh… anh ấy… anh ấy không tin em. Anh làm ơn… nói rõ ràng đi anh.
(Anh Bình xuất hiện ngay phía sau Cô Hằng, khuôn mặt vặn vẹo trong cơn thịnh nộ. Anh ta túm lấy tay Cô Hằng kéo mạnh vào trong, nhưng Cô Hằng vẫn cố gắng giữ mình ở ngưỡng cửa.)
ANH BÌNH
(Anh Bình gằn giọng, đầy khinh bỉ, kéo mạnh tay Cô Hằng.)
Cô còn muốn bày trò gì nữa? Cút vào! Đừng diễn kịch nữa!
CÔ HẰNG
(Cô Hằng quay lại, nước mắt lại tuôn rơi, cố gắng giằng co khỏi tay Anh Bình.)
Em không diễn! Anh Bình, anh nghe em nói đi mà!
NGƯỜI CHỒNG CŨ ĐẠI GIA
(Người chồng cũ đại gia bước tới một bước, đối diện với cả hai. Anh cố gắng giữ bình tĩnh, giọng nói dứt khoát.)
Anh Bình, tôi xin anh, hãy nghe tôi nói một lần này thôi. Tôi không có ý gì khác ngoài việc muốn bù đắp cho Hằng.
ANH BÌNH
(Anh Bình bật cười khẩy, tiếng cười chế giễu vang vọng. Anh ta đẩy mạnh Cô Hằng khiến cô chao đảo, rồi bước ra chặn ngang Người chồng cũ đại gia.)
Bù đắp? Nghe sao mà cao thượng thế! Anh nghĩ tôi là thằng ngu sao? Hết đưa tiền, giờ lại đến tận đây giải thích. Đây là kịch bản của hai người đúng không? Kịch bản để lừa gạt tôi, để tôi phải tự nguyện buông tay, rồi hai người lại tái hợp, đúng không?
CÔ HẰNG
(Cô Hằng gắng gượng đứng dậy, vội vàng nói, giọng gấp gáp.)
Không phải như vậy, Anh Bình! Em và anh ấy không có gì cả! Anh ấy chỉ… chỉ muốn giúp đỡ em thôi. Anh ấy thấy em khó khăn nên mới…
ANH BÌNH
(Anh Bình quay phắt lại nhìn Cô Hằng, ánh mắt sắc như dao.)
Khó khăn? Cô có gì khó khăn mà anh ta lại phải ‘giúp đỡ’ bằng ba trăm triệu? Cô nghĩ tôi không biết những gì anh ta đã làm sao? Anh ta đã vứt bỏ cô, giờ thấy cô bên tôi thì lại muốn giành lại, muốn khoe mẽ rằng anh ta vẫn có thể mua chuộc cô bằng tiền bẩn thỉu của anh ta, đúng không?
NGƯỜI CHỒNG CŨ ĐẠI GIA
(Người chồng cũ đại gia cố chen vào, giọng anh ta mang đầy sự hối lỗi.)
Anh Bình, tôi xin lỗi vì tất cả. Tôi đã sai khi ly hôn với Hằng. Tôi đã quá vô tâm. Tôi biết Hằng đã phải chịu đựng nhiều. Giờ tôi chỉ muốn chuộc lỗi, muốn cô ấy có một cuộc sống tốt hơn. Chiếc thẻ đó… là tiền tôi muốn cho cô ấy để cô ấy không phải vất vả nữa. Không phải để mua chuộc, cũng không phải để chia rẽ hai người!
ANH BÌNH
(Anh Bình cười lớn, tiếng cười nghe ghê rợn, như một người điên. Anh ta giơ tay, chỉ thẳng vào Người chồng cũ đại gia, rồi chỉ vào Cô Hằng.)
Các người! Các người nghĩ tôi tin những lời đó sao? Anh, một thằng đại gia khốn nạn, giờ giả vờ hối lỗi? Cô, một người phụ nữ tham lam, giờ giả vờ trong sáng? Hai người định biến tôi thành trò hề của thiên hạ à? Cái gì mà “chuộc lỗi”? Cái gì mà “có cuộc sống tốt hơn”? Cuộc sống của chúng tôi đang tốt đẹp, cho đến khi cái bản mặt anh xuất hiện và cái thẻ ba trăm triệu của anh phá nát tất cả!
CÔ HẰNG
(Cô Hằng bật khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào.)
Anh Bình… anh ấy thật lòng muốn bù đắp cho em mà. Anh ấy nói em vất vả nhiều rồi… em không hề có ý đồ gì khác. Anh đừng hiểu lầm em!
ANH BÌNH
(Anh Bình quay phắt lại, tát mạnh vào mặt Cô Hằng. Tiếng tát khô khốc vang lên, khiến Người chồng cũ đại gia giật mình. Cô Hằng ngã sõng soài xuống đất, một bên má in hằn dấu tay đỏ ửng.)
Câm đi! Cô còn giả vờ nữa à? Các người nghĩ tôi tin sao? Tôi đã thấy hết rồi! Cô và anh ta đã cấu kết với nhau để lừa tôi! Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho các người!
NGƯỜI CHỒNG CŨ ĐẠI GIA
(Người chồng cũ đại gia sững sờ trước hành động bạo lực của Anh Bình. Anh vội vã chạy tới đỡ Cô Hằng, nhưng Anh Bình đã kịp túm lấy cổ áo anh ta.)
Anh Bình! Anh làm cái quái gì vậy? Anh không có quyền đánh cô ấy!
ANH BÌNH
(Anh Bình trợn mắt, khuôn mặt đỏ bừng. Anh ta đẩy Người chồng cũ đại gia ra, rồi lao vào túm lấy tóc Cô Hằng, kéo cô vào trong nhà.)
Tao sẽ cho mày biết tay! Cả hai đứa bay! Cút hết khỏi mắt tao! Tao sẽ ly hôn!
(Anh Bình kéo lê Cô Hằng vào trong, Cô Hằng la lên thất thanh trong nước mắt. Anh ta đóng sầm cửa lại một lần nữa, lần này còn mạnh hơn, dứt khoát hơn, như muốn chôn vùi tất cả.)
(Người chồng cũ đại gia đứng bất động, nhìn cánh cửa đã đóng sập. Anh nghe tiếng la hét và tiếng đồ vật đổ vỡ từ bên trong. Anh đã cố gắng hàn gắn, nhưng lại vô tình khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn gấp bội. Nỗi ân hận và bất lực giày vò anh.)
(Bên trong cánh cửa, tiếng đồ vật loảng xoảng dần im bặt, chỉ còn lại tiếng nấc nghẹn ngào của Cô Hằng. Anh Bình đứng thở hổn hển, khuôn mặt vẫn còn vặn vẹo trong cơn giận dữ. Cô Hằng từ từ đứng dậy, đôi mắt đỏ hoe nhưng lần này không còn là sự sợ hãi đơn thuần, mà là một tia quyết liệt, tuyệt vọng đến cùng cực.)
CÔ HẰNG
(Giọng Cô Hằng run rẩy, nhưng rõ ràng và dứt khoát hơn bao giờ hết, cô nhìn thẳng vào Anh Bình.)
Anh Bình… anh đã đánh em, đã mắng em… anh muốn làm gì cũng được. Nhưng có một điều… em phải nói rõ. Em không thể chịu đựng thêm nữa!
ANH BÌNH
(Anh Bình bật cười khẩy, giọng vẫn đầy sự khinh miệt.)
Nói gì nữa? Nói rằng cô trong sạch, rằng anh ta chỉ muốn bố thí cho cô sao? Trò hề này chưa đủ hay à?
CÔ HẰNG
(Cô Hằng bước lại gần Anh Bình, tuy sợ hãi nhưng ánh mắt cô không hề rời khỏi anh ta. Cô nói từng lời, dứt khoát.)
Anh ta… Anh Minh… lời anh ấy nói là thật. Anh ấy muốn bù đắp cho em. Và em… em thề với trời đất, em không hề biết về món tiền ba trăm triệu đó! Anh ấy chưa bao giờ nói với em, em cũng chưa bao giờ nhận được nó!
ANH BÌNH
(Anh Bình nhíu mày, có chút bất ngờ trước sự khẳng định dứt khoát của Cô Hằng, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ hung hăng.)
Không biết? Cô nghĩ tôi tin sao? Vậy tại sao anh ta lại đến đây, sao lại mang cái thẻ đó đến?
CÔ HẰNG
(Nước mắt Cô Hằng lại chảy dài, nhưng giọng cô không còn yếu ớt, mà đầy đau khổ và uất nghẹn. Cô quay đầu nhìn về phía cánh cửa, nơi Người chồng cũ đại gia đang đứng, như nói với cả hai.)
Anh ấy đến đây… vì anh ấy biết em đã khổ sở thế nào khi sống với anh ấy. Anh ấy biết em đã phải chịu đựng những gì trong cuộc hôn nhân trước!
(Bên ngoài, Người chồng cũ đại gia vẫn đứng đó, bất lực. Qua cánh cửa mỏng manh, anh vẫn có thể nghe thấy giọng Cô Hằng, dù không rõ từng lời. Nhưng rồi giọng cô ngày càng rõ hơn, như thể cô đang hét lên nỗi đau của chính mình.)
CÔ HẰNG
(Cô Hằng quay lại đối diện Anh Bình, lời nói như xé ruột xé gan. Cô không còn khóc nức nở, mà là những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt bất lực.)
Anh không biết đâu, Anh Bình. Ba năm sống với Người chồng cũ đại gia… em đã từng nghĩ mình là người hạnh phúc nhất. Có một căn biệt thự ba tầng, có tiền bạc, có người hầu hạ. Nhưng Người chồng cũ đại gia thì sao? Anh ấy chỉ biết công việc, chỉ biết những cuộc vui bên ngoài. Em ở nhà một mình, cô đơn đến phát điên. Có hôm em ốm nặng, sốt li bì, anh ấy cũng không hề hay biết. Em nằm đó, gọi điện thoại cho anh ấy, anh ấy bảo bận, bảo em tự lo. Em đã từng tưởng mình sẽ chết một mình trong căn biệt thự rộng lớn ấy!
(Anh Bình đứng lặng người, khuôn mặt từ từ mất đi vẻ hung hăng. Ánh mắt anh ta bắt đầu thay đổi, chuyển từ giận dữ sang sự ngạc nhiên, rồi một chút hoài nghi, và cuối cùng là lắng nghe. Cô Hằng tiếp tục, giọng cô nghẹn ngào nhưng đầy sức nặng.)
CÔ HẰNG
(Cô Hằng nắm chặt tay, cố gắng nén cơn xúc động.)
Mỗi ngày em đều phải cố gắng tỏ ra vui vẻ, tỏ ra mạnh mẽ. Mọi người nhìn vào đều nghĩ em sướng, nhưng chỉ mình em biết, em đang chết dần chết mòn trong chính cái lồng son ấy. Tiền bạc, địa vị… không thể mua được một lời hỏi han, một cái ôm động viên. Người chồng cũ đại gia đối xử với em như một món đồ trang sức, chỉ cần đẹp là đủ. Anh ấy không bao giờ quan tâm em muốn gì, nghĩ gì!
(Bên ngoài, Người chồng cũ đại gia nghe những lời đó, đầu anh cúi gằm xuống. Anh biết đó là sự thật. Những ký ức về sự vô tâm của mình ùa về, đâm thẳng vào tim anh như hàng ngàn mũi kim.)
CÔ HẰNG
(Giọng Cô Hằng dần trầm xuống, đầy chua chát.)
Lúc ly hôn… em đã nghĩ mình được giải thoát. Em không tranh chấp tài sản, không đòi hỏi bất cứ thứ gì. Em chỉ muốn đi thật xa khỏi cuộc sống đó, tìm một người thực sự yêu thương em, không phải vì tiền bạc hay danh vọng. Đó là lý do em chọn anh, Anh Bình. Em đã tin anh.
(Anh Bình nhìn Cô Hằng, ánh mắt dần trở nên phức tạp. Những lời nói của cô như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự tức giận mù quáng của anh ta, khiến anh ta bắt đầu suy nghĩ, bắt đầu cảm thấy có lỗi. Anh ta không còn cười khẩy, không còn gằn giọng. Anh ta chỉ đứng đó, lặng lẽ lắng nghe, tay nắm chặt lại.)
(Anh Bình nhìn Cô Hằng, ánh mắt dần trở nên phức tạp. Những lời nói của cô như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự tức giận mù quáng của anh ta, khiến anh ta bắt đầu suy nghĩ, bắt đầu cảm thấy có lỗi. Anh ta không còn cười khẩy, không còn gằn giọng. Anh ta chỉ đứng đó, lặng lẽ lắng nghe, tay nắm chặt lại.)
CÔ HẰNG
(Cô Hằng nhìn vào mắt Anh Bình, từng lời cô nói ra như những vết cứa vào trái tim mình, nhưng cũng là tia hi vọng cuối cùng.)
Anh Bình… anh có thể không tin em. Anh có thể nghĩ em đang lừa dối. Nhưng em… em đã từ bỏ tất cả để có được anh. Nếu anh không tin em nữa, thì em chẳng còn gì cả…
(Anh Bình vẫn đứng bất động. Khuôn mặt anh ta hiện lên sự giằng xé dữ dội. Một bên là sự ghen tuông, lòng tự trọng bị tổn thương, một bên là những lời giải bày chân thành, đầy chua xót của Cô Hằng. Anh ta nhắm mắt lại, rồi từ từ mở ra, nhìn Cô Hằng. Vẻ hung dữ đã tan biến, thay vào đó là sự mệt mỏi và một nỗi buồn khó tả.)
ANH BÌNH
(Giọng Anh Bình trầm xuống, không còn gay gắt như trước, nhưng vẫn đầy sự nặng nề. Anh ta lùi lại một bước, tránh ánh mắt Cô Hằng.)
Đủ rồi, Hằng… Tôi… tôi cần thời gian để suy nghĩ. Mọi chuyện… nó quá bất ngờ.
CÔ HẰNG
(Cô Hằng bàng hoàng, cô muốn bước tới gần Anh Bình, nhưng rồi lại khựng lại. Nước mắt lại trào ra, nhưng lần này là nước mắt của sự hụt hẫng và lo sợ.)
Suy nghĩ… về điều gì? Anh không tin em sao? Hay anh… anh muốn bỏ em?
ANH BÌNH
(Anh Bình lắc đầu, anh ta đưa tay lên xoa thái dương, như thể muốn xua đi những suy nghĩ hỗn độn. Anh ta không nhìn Cô Hằng mà nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định.)
Tôi không biết nữa. Tôi cần yên tĩnh. Những lời cô nói… nó ám ảnh tôi. Tôi không biết phải tin gì. Anh ta… Người chồng cũ đại gia… anh ta vẫn còn đứng bên ngoài chứ?
(Bên ngoài cánh cửa, Người chồng cũ đại gia giật mình. Anh vẫn đứng đó, như một bóng ma, lắng nghe từng lời. Anh thấy tim mình thắt lại khi nghe Anh Bình nói cần thời gian. Hy vọng của anh dành cho Cô Hằng và cả chính mình cũng đang mờ nhạt dần.)
CÔ HẰNG
(Cô Hằng quay đầu nhìn về phía cánh cửa. Cô biết Người chồng cũ đại gia vẫn ở đó. Một cảm giác tội lỗi lẫn bất lực dâng trào. Cô quay lại nhìn Anh Bình, đôi mắt đỏ hoe.)
Anh Bình… xin anh… Đừng bỏ em lúc này. Em không chịu đựng nổi nữa đâu. Em đã chọn anh, em chỉ muốn một cuộc sống bình yên bên anh…
ANH BÌNH
(Anh Bình lướt qua Cô Hằng, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài trời đêm. Giọng anh ta nhỏ dần, đầy sự dao động.)
Tôi không nói là sẽ bỏ cô. Nhưng tôi cần suy nghĩ thật kỹ. Mối quan hệ của chúng ta… nó đã bị lay động quá lớn. Tôi không biết phải đối mặt thế nào với những gì vừa xảy ra. Cái thẻ… món tiền đó… và cả quá khứ của cô với Người chồng cũ đại gia. Tôi cần thời gian.
(Người chồng cũ đại gia nghe những lời đó, anh thở dài một hơi. Anh hiểu, Anh Bình đang ở ngã ba đường. Tình yêu, sự tin tưởng, lòng tự trọng… tất cả đều đang bị thử thách. Anh cảm thấy bất lực, biết rằng mình đã vô tình đẩy cuộc hôn nhân mới của Cô Hằng vào tình thế khó khăn.)
CÔ HẰNG
(Cô Hằng đứng chôn chân giữa phòng, nhìn bóng lưng Anh Bình. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy cô. Mối quan hệ mà cô đã cố gắng vun đắp, hy vọng vào một tương lai bình yên, đang đứng trên bờ vực thẳm. Cô cảm thấy cả thế giới đang quay cuồng.)
ANH BÌNH
(Anh Bình quay lại, ánh mắt anh ta vẫn đầy mệt mỏi nhưng không còn sự giận dữ. Anh ta nhìn Cô Hằng bằng một cái nhìn khó hiểu, vừa có sự thất vọng, vừa có một chút thương hại.)
Cô đi ngủ đi. Tôi… tôi muốn ở một mình.
(Nói rồi, Anh Bình quay lưng lại, bước về phía ban công, mở cửa và đứng đó, nhìn ra màn đêm. Cô Hằng đứng lặng người, nước mắt chảy thành dòng. Cô biết, đêm nay, cuộc đời cô lại một lần nữa rơi vào giông bão.)
Người chồng cũ đại gia đứng bất động trước cánh cửa vừa đóng sập, tai anh vẫn còn văng vẳng lời Anh Bình nói cần thời gian, và tiếng nấc nghẹn của Cô Hằng. Anh thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Sự bất lực, cảm giác tội lỗi và một nỗi hối hận tột độ dâng trào. Anh không thể tiếp tục đứng đây nữa.
Anh lặng lẽ quay lưng, bước ra khỏi căn nhà nhỏ bé nhưng chất chứa quá nhiều sóng gió ấy. Bóng đêm bao trùm lấy con đường, nhưng trong tâm trí anh, mọi thứ còn u tối hơn gấp bội. Chiếc xe sang trọng của Người chồng cũ đại gia lướt đi trong đêm, bỏ lại phía sau là một gia đình tan vỡ và những mảnh vỡ của một tình yêu vừa chớm nở. Anh siết chặt vô lăng, cố gắng xua đi những hình ảnh ám ảnh về đôi mắt đỏ hoe của Cô Hằng, về sự ngờ vực của Anh Bình.
Anh đã nghĩ gì khi đặt chiếc thẻ 300 triệu đồng đó vào tay Cô Hằng? Anh đã nghĩ tiền bạc có thể giải quyết mọi vấn đề? Có thể chuộc lỗi? Hay đơn giản chỉ là một cách để khẳng định quyền lực của mình, để chứng minh rằng anh vẫn là người có thể can thiệp vào cuộc sống của Cô Hằng? Giờ đây, anh nhận ra tất cả đều sai lầm. Tiền bạc không những không thể mua được hạnh phúc, không thể hàn gắn những vết rạn nứt, mà còn có thể phá hủy tất cả. Nó đã trở thành một lưỡi dao sắc bén, cứa nát niềm tin mong manh giữa Cô Hằng và Anh Bình, đẩy họ vào vực thẳm của sự nghi ngờ và tổn thương.
Người chồng cũ đại gia lái xe về Căn biệt thự 3 tầng của mình. Ngôi nhà rộng lớn, lộng lẫy bao nhiêu thì nay lại trống trải, lạnh lẽo bấy nhiêu. Anh bước vào, ánh đèn pha lê phản chiếu sự cô độc của anh. Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa da đắt tiền, đầu óc quay cuồng. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, những lời Anh Bình nói, những giọt nước mắt của Cô Hằng như cứa vào tâm can anh. Anh đã tự tay phá đi cái hạnh phúc đơn sơ mà Cô Hằng đang cố gắng xây dựng.
Anh thở dài. Không còn là sự tức giận hay ghen tuông mù quáng. Chỉ còn lại sự trống rỗng và hối tiếc. Anh đã nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, có thể dùng tiền để thay đổi số phận. Nhưng cuộc đời không phải là một trò chơi mà anh có thể mua chiến thắng. Hạnh phúc là thứ phải tự mình vun đắp, bằng sự chân thành, bằng niềm tin, chứ không phải bằng những tờ tiền lạnh lẽo. Anh đã quên mất điều đó quá lâu.
Đêm dần khuya, không gian trong biệt thự im lặng đến đáng sợ. Người chồng cũ đại gia ngồi đó, giữa sự xa hoa và cô độc, để những suy nghĩ cứ thế trôi đi. Anh nhận ra rằng, điều Cô Hằng cần không phải là tiền bạc của anh, mà là sự bình yên và một tình yêu không vụ lợi. Anh đã can thiệp quá sâu, gây ra quá nhiều đau khổ. Anh tự hứa với lòng mình, sẽ không bao giờ, dù chỉ một lần nữa, can thiệp vào cuộc sống của Cô Hằng. Cô xứng đáng có một cuộc sống hạnh phúc, theo cách riêng của mình, không có bóng dáng và những ám ảnh từ quá khứ, hay những món tiền anh ban tặng.
Ngôi nhà chìm trong tĩnh lặng. Không còn những âm thanh dồn dập của cuộc sống hối hả, không còn những tiếng cãi vã, giằng co. Chỉ còn lại tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa, như một lời thì thầm của đêm. Người chồng cũ đại gia ngước nhìn lên trần nhà cao vút, nơi từng chứng kiến biết bao kỷ niệm của anh và Cô Hằng. Giờ đây, những ký ức ấy như những tấm ảnh cũ đã phai màu, không còn mang ý nghĩa của sự sở hữu hay nuối tiếc, mà chỉ là một phần của quá khứ, cần được xếp lại gọn gàng.
Anh nhận ra rằng, hạnh phúc đích thực không nằm ở khối tài sản kếch xù, không nằm ở những cuộc chơi xa hoa hay những mối quan hệ xã giao hời hợt. Hạnh phúc là sự an yên trong tâm hồn, là niềm vui từ những điều giản dị, là tình yêu thương chân thành không đòi hỏi. Anh đã từng có tất cả những thứ vật chất, nhưng lại đánh mất đi những giá trị cốt lõi đó. Việc cố gắng chuộc lỗi bằng tiền, hay níu kéo một bóng hình đã xa bằng sự can thiệp mù quáng, chỉ càng khiến anh lún sâu hơn vào sự trống rỗng.
Nước mắt không rơi, nhưng trong lòng Người chồng cũ đại gia, một cơn mưa nặng hạt đang trút xuống, gột rửa đi những lớp bụi của kiêu ngạo và sự tự mãn. Anh cảm thấy nhẹ nhõm một cách lạ lùng, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ. Anh không còn muốn chiến đấu, không còn muốn chứng tỏ. Anh chỉ muốn buông tay, để mọi thứ được tự nhiên. Cho Cô Hằng sự bình yên mà cô hằng khao khát, và cho chính anh một cơ hội để tìm lại chính mình, để sống một cuộc đời có ý nghĩa hơn, không phải bằng cách chạy theo danh vọng và tiền bạc, mà bằng cách tìm kiếm sự thanh thản từ bên trong.
Bình minh dần ló rạng ngoài cửa sổ, mang theo những tia nắng yếu ớt đầu tiên. Người chồng cũ đại gia đứng dậy, nhìn ra thế giới bên ngoài. Một trang sách mới dường như đang mở ra trước mắt anh, một trang sách mà anh tự hứa sẽ viết bằng sự khiêm nhường, lòng thấu hiểu và một trái tim biết yêu thương thật sự. Anh biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng anh đã sẵn sàng để đối mặt, để chuộc lỗi không phải bằng tiền bạc, mà bằng chính cuộc sống của mình.