Vợ nấu nướng xong còn bận cho 2 con nhỏ ăn, lúc quay vào mâm cơm chừa lại đúng bộ xư::ơng cá

Vợ nấu nướng xong còn bận cho 2 con nhỏ ăn, lúc quay vào mâm cơm chừa lại đúng bộ xư::ơng cá

Buổi trưa hôm ấy, mâm cơm trong căn nhà ba thế hệ vẫn thơm phức mùi cá kho, canh chua, rau luộc. Lan – người con dâu út – tất bật trong bếp, vừa bón cơm cho hai đứa con nhỏ, vừa đảo tay lau mồ hôi. Cô đã quen với cảnh cả nhà ăn trước, mình ăn sau, bởi “phải lo cho con cho cháu, người lớn ăn xong còn dọn dẹp”.

Chồng cô – Tuấn – làm việc ở xa, cuối tuần mới về. Hôm nay anh vừa về tới nhà, thấy vợ tất bật, còn mọi người đã ngồi vào bàn ăn. Mẹ anh hối:

– Kìa, Tuấn, con ăn đi, vợ mày lo con nít thì ăn sau!

Anh gật đầu, nghĩ cũng bình thường như mọi lần. Một lát sau, khi cho hai con nhỏ ăn xong, Lan quay lại bàn, nhìn mâm cơm trống trơn chỉ còn đúng một bộ xương cá nằm chỏng chơ giữa đĩa. Lúc này nhà chồng mọi người cũng ăn xong hết và đứng dậy cả rồi. Nước mắt cô ứa ra, không nói nổi lời nào.

Cô lặng lẽ ngồi xuống, gắp xương bỏ sang một bên, chan nước canh nguội còn sót lại, cúi đầu ăn.

Tuấn ngồi đó, nhìn cảnh ấy, trong lòng dậy lên một nỗi nghẹn. Anh bỗng nhận ra — lần nào về cũng thấy vợ ăn sau cùng, và lần nào cũng là mấy món thừa nguội ngắt.

Anh đứng bật dậy, giọng gay gắt:

– Mọi người ăn xong rồi mà để vợ con con ngồi ăn xương cá thế này à? Nhà này có còn tình người không?

Cả nhà sững sờ. Mẹ Tuấn cau mày:

Nó ở nhà chăm con chứ có đi làm vất vả gì đâu mà phải ăn nhiều. Cơm chan nước canh là đủ sống rồi. Tại vợ mày nó chậm chạm, cho 2 đứa nhỏ ăn có bát cơm mà loay hoay mãi mới xong thì phải chịu chứ sao. Chưa gì mày đã bênh vợ quát ầm cả nhà nên. Anh nên nhớ ở đây ai là người thân ai là người dưng nhá??

Tuấn đập mạnh đôi đũa xuống bàn, giọng run vì giận:

– Không, mẹ ạ. Là vì cô ấy nhường cho tất cả mọi người, vì cô ấy coi nhà này là gia đình thật sự. Nhưng có ai trong nhà coi cô ấy như người trong nhà đâu? Con gái nhà người ta gả đi cho con trai nhà mẹ thì giờ làm người nhà mẹ rồi. Cô ấy về nhà để mới là người dưng.”

Căn phòng im phăng phắc. Ánh mắt mọi người nhìn anh, ngỡ ngàng. Tuấn quay sang vợ, thấy mắt cô đỏ hoe, hai bàn tay run run. Anh nắm chặt tay cô, nói rành rọt từng chữ:

– Từ nay, con sẽ đưa vợ con ra ở riêng. Con không thể để vợ con con sống trong căn nhà mà bữa cơm cũng không có nổi phần ăn đàng hoàng.

Mẹ anh thảng thốt: Mày nói cái gì thế, Tuấn? Ở riêng là bất hiếu đấy!

Tuấn nhìn thẳng vào mắt bà, giọng chậm mà cứng rắn: Bất hiếu là để vợ con mình bị đối xử như người dưng trong chính nhà mình. Con không làm được điều đó nữa.

Anh quay sang vợ, dịu giọng: Đi thôi em, từ nay mình sống khác.

Lan nức nở. Cô không khóc vì tủi, mà vì sau bao năm chịu đựng lặng lẽ, cuối cùng người chồng vẫn chọn đứng về phía cô.

Tối hôm đó, khi hai vợ chồng thu dọn đồ ra ngoài thuê trọ, trời mưa lất phất. Lan nhìn mâm cơm đơn giản anh mua vội – chỉ có trứng rán và canh rau, nhưng cô thấy ngon miệng hơn bất kỳ bữa cơm nào trước đây.

Tuấn gắp cho vợ miếng trứng, cười khẽ: Từ nay, em ăn trước nhé. Anh muốn thấy em no trước khi anh ăn. Lan cúi đầu, nước mắt rơi vào bát cơm. Nhưng lần này, đó là nước mắt của hạnh phúc, của người phụ nữ biết rằng – cô không còn phải ăn những phần thừa trong cuộc đời mình nữa.

Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Chuyện hư cấu, ảnh sưu tầm (Minh Hoạ). Nội dung chỉ mang tính chất giải trí
Nguồn: Sưu Tầm

..

Nhiều người nói, với phụ nữ có được người chồng tử tế, yêu thương mình thật lòng là họ đã có cả thế giới. Đúng là phụ nữ kết hôn chỉ cần có thế, còn lại cuộc sống phía trước có vất vả, bôn ba bao nhiêu họ đều không ngại.

Anh chồng trong câu chuyện dưới đây đã chạm tới tới trái tim của mỗi người vợ.

Vợ anh ấy kể: “Nhiều chị em than trước cưới với sau cưới, chồng như 2 con người khác nhau. Trộm vía may cho em, chồng em nghèo tí nhưng yêu và cưới vẫn như 1. Tính tới giờ cũng gần 5 năm chung sống, có thể tình yêu của hai đứa không lãng mạn mộng mơ được như trước, song sự quan tâm, thấu hiểu mà anh ấy dành cho em thì vẫn nguyên vẹn. Nói chính xác thì bọn em chuyển từ lãng mạn sang thực thế.

Chồng em nghèo, chỉ là anh công nhân sửa ống nước lương tháng chục triệu nhưng anh sống tình cảm, yêu vợ thương con lắm. Cưới xong chúng em sống cùng bố mẹ anh. Nói chung bố mẹ chồng em không thuộc diện khó tính nhưng sống vô tâm kinh khủng. Lại thêm cả cô em chồng nữa, được bố mẹ chiều quá đâm ra có phần ích kỷ. Có chị dâu là nàng ấy ỉ hết lại việc cho em.

Vợ mải chăm con, cả nhà ăn hết sạch mâm cơm chừa lại đúng bộ xương cá, chồng chứng kiến liền phản ứng cực mạnh khiến tất cả "đứng hình" - Ảnh 1.

Bài chia sẻ của người vợ

Chồng em ngược lại, anh hiểu chuyện, đi làm thì thôi chứ về là lăn xả giúp vợ cơm nước trông con. Bố mẹ chồng với em chồng đi chơi, đi học về cứ ngồi xem tivi đợi cơm chị dâu nấu.

Có đợt công ty em tăng ca, phải làm tới quá 7h tối, về tới nhà cũng 7 rưỡi gần 8h mà cơm nước nhà cửa còn nguyên không ai nấu. Tới chợ mẹ chồng em cũng không đi luôn. Em hỏi thì bà bảo: ‘Ơ, thì mẹ tưởng mày đi về tiện mua đồ ăn sẵn. Cơm thì cắm tí là xong mà’.

Còn em chồng thì vẫn nằm vắt vẻo trên võng nghe nhạc, không quan tâm sự đời. Chồng em đi làm về muộn, thấy vợ hì hục vừa trông con vừa cuống cuồng lo cơm nước, anh bực cũng góp ý nhiều lần với mẹ, bảo bà còn khỏe mạnh, nhanh nhẹn thì ở nhà chịu khó đỡ con dâu tí mà nói lắm cũng chẳng ăn thua.

Đến hôm qua cuối tuần, bố mẹ đẻ em tát ao cá, gửi sang cho em con cá chép 3kg. Ban đầu em định giữ lại nấu cháo dần cho con nhưng sau lại bỏ ra hấp bia để cho cả nhà ăn cho đầm ấm.

Nấu nướng xong xuôi, chồng em lại gọi bảo có việc không về được. Em đi sắp cơm cho cả nhà ăn còn mình ăn sau vì còn vướng con nhỏ. Con em cả 2 đứa đều lười ăn, phải dong ra tận ngoài cổng dỗ từng thìa cháo. Đứa lớn được miếng lại quay đút đứa nhỏ. Bố mẹ chồng với em chồng thì cứ vô tư đánh chén, chẳng ai chăm đỡ em đứa nào. Bố chồng còn gọi thêm ông hàng xóm sang uống rượu cho vui nữa chứ.

Đánh vật với 2 đứa xong, em quay vào nhà ăm cơm. Ai ngờ tới mâm, mọi người đã ăn xong không chừa lại tí thức ăn nào phần con dâu. Cá chép 3 kg còn cái mỗi bộ xương với tí thịt đuôi xương quá không ai ăn. Mâm thì tung tóe nước mắm, bát đĩa, xương xẩu lẫn lộn trông kinh hồn. Đã thế thấy em, mẹ chồng còn chỉ: ‘Cả nhà ăn rồi, con ăn đi còn dọn để mọi người còn nghỉ trưa’.

Em nhìn mâm cơm mà tủi thân ứa nước mắt. Đúng lúc ấy chồng em về tới nơi. Anh xong việc sớm nên tranh thủ về ăn cá hấp của vợ. Thế nhưng tới cửa phòng bếp, nhìn mâm cơm bố mẹ, em gái phần vợ mà anh đỏ gay mặt. Lại nghe mẹ nói thế nữa, chồng em quát ầm: ‘Mâm cơm kia còn cái gì cho vợ con ăn nữa mà mẹ giục cô ấy ăn nốt. Nhà 3 người lớn, đã không đỡ vợ con chăm cháu thì chí ít cũng phải phần con dâu thức ăn thức uống đàng hoàng. Đằng này ăn sạch sẽ, còn tí xương còn giục ăn nhanh để người khác ngủ. Cô ấy là vợ con chứ không phải ô sin của nhà này’.

Vợ mải chăm con, cả nhà ăn hết sạch mâm cơm chừa lại đúng bộ xương cá, chồng chứng kiến liền phản ứng cực mạnh khiến tất cả "đứng hình" - Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Ông bà ngồi im không nói gì, anh ấy quay sang quát em gái: ‘Cả em nữa, con gái lớn bằng từng này rồi cũng không biết gì à? Đứng lên dọn mâm, làm thức ăn khác cho chị’.

Thế là mẹ chồng với em chồng em nháy mắt nhau đứng lên dọn mâm. Sau anh cũng không để họ nấu nướng mà lại tự tay nấu đồ mới trong tủ lạnh để hai vợ chồng ăn. Nhìn anh xoay trần, nhễ nhại mồ hôi đứng bếp mà em vừa thương, vừa cảm động các chị ạ. Lúc ấy chẳng còn thấy tủi thân mà chỉ thấy hạnh phúc thôi.

Nghĩ lại mới thấy, phụ nữ chúng mình đơn giản nhỉ. Chỉ cần được chồng yêu là cảm giác như có cả thế giới rồi, bao nhiêu vất vả, thiệt thòi vui vẻ chấp nhận hết”.

Cô vợ trên đã nói lên nỗi lòng của tất cả phụ nữ. Dù cuộc sống vất vả khó khăn thế nào, họ chỉ cần người đàn ông của họ thương yêu thấu hiểu là mọi thứ họ đều vui vẻ đón nhận. Thế mới nói, một cuộc hôn nhân hạnh phúc là một con đường hai chiều. Trên con đường đó, cả người chồng và người vợ đều phải cố gắng, làm được như vậy mới thật sự có hạnh phúc.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *