Chồng dắt nhân tình đến tang lễ con gái, vợ bình thản chúc mừng: Cái kết không ai ngờ!
Đúng lúc đó, bố mẹ anh ta tiến lên.
Bà Lành, khuôn mặt méo mó vì giận dữ, lao như điên tới Chị Vy. Cánh tay bà giơ lên cao, định giáng một cái tát trời giáng vào mặt Chị Vy. Tiếng va chạm mạnh lẽ ra đã vang lên, nhưng Ông Khang đã kịp thời túm lấy cổ tay vợ, giữ bà lại.
“Bà làm cái gì thế?” Ông Khang gằn giọng, mắt trợn trừng.
Bà Lành vẫn vùng vằng, ánh mắt như muốn thiêu đốt Chị Vy. Những người dự tang lễ đều nín thở, không dám ho he lời nào.
“Mày bị điên rồi à?” Bà Lành gào lên, giọng lạc đi vì uất ức và tức giận. “Con mày mới mất mà mày nói cái gì thế hả? Mày có còn là người không? Mày dám chúc mừng thằng Tấn trước mặt bàn dân thiên hạ, ngay tại tang lễ của con bé à?”
Chị Vy vẫn đứng đó, gầy gò, tóc rối, đôi mắt đỏ quạnh nhưng ánh nhìn lại bình thản đến đáng sợ. Chị không hề né tránh, cũng không phản ứng lại sự giận dữ của mẹ chồng. Nét mặt chị vẫn vậy, không một chút biểu cảm.
Anh Tấn đứng sau lưng Bà Lành và Ông Khang, sắc mặt tái mét. Cô Vy, cô nhân tình, vẫn nép sát anh ta, nhưng nụ cười kiêu hãnh trên môi đã cứng lại, ánh mắt thoáng chút bối rối. Tiếng xì xào bàn tán trong nhà tang lễ chợt bùng lên dữ dội. Họ không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến.
Ông Khang cố gắng giữ chặt Bà Lành, kéo bà lùi lại vài bước.
“Bình tĩnh lại đi, bà!” Ông Khang thì thầm, nhưng giọng ông cũng đầy vẻ bất lực.
Ông Khang cố gắng giữ chặt Bà Lành, kéo bà lùi lại vài bước.
“Bình tĩnh lại đi, bà!” Ông Khang thì thầm, nhưng giọng ông cũng đầy vẻ bất lực.
Anh Tấn, khuôn mặt thoáng chút bối rối và hoảng loạn, vội vàng kéo Cô Vy lùi lại phía sau. Cô nhân tình hơi ngả người vào anh, ánh mắt kiêu hãnh đã biến mất, thay vào đó là sự lo lắng hiện rõ. Tiếng xì xào bàn tán lại càng thêm dữ dội, như những làn sóng dồn dập vỗ vào không khí tang lễ. Anh Tấn quay phắt sang Chị Vy, giọng đầy vẻ trách móc và tức giận.
“Chị Vy, em nói gì vậy? Hôm nay là ngày của con mà, em đừng gây chuyện nữa!” Anh Tấn gằn giọng, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng đôi mắt anh ta tràn đầy sự bực bội. Anh ta liếc nhanh về phía đám đông, dường như muốn chấm dứt màn kịch trướng tai gai mắt này càng nhanh càng tốt.
Chị Vy vẫn đứng đó, gầy gò, tóc rối, đôi mắt đỏ quạnh nhìn thẳng vào Anh Tấn. Nụ cười nhạt nhẽo trên môi Chị Vy vẫn không tắt, thậm chí còn hơi sâu hơn một chút, như thể chị đang thưởng thức màn kịch của riêng mình. Sự bình thản đến đáng sợ của chị khiến Anh Tấn càng thêm bối rối và khó chịu.
Anh Tấn nhìn Chị Vy, đôi mắt bực bội xen lẫn lo lắng. Chị Vy vẫn không đáp lời, nụ cười nhạt nhẽo trên môi chị vẫn giữ nguyên, như một dấu ấn khắc sâu vào sự im lặng. Anh Tấn định mở miệng nói thêm điều gì đó, nhưng Chị Vy đã khẽ cử động. Chị đưa tay vào chiếc túi xách đen đang đeo hờ trên vai, chậm rãi rút ra một phong bì dày cộp, màu trắng tinh. Cầm phong bì trên tay, ánh mắt Chị Vy đột nhiên trở nên sắc lạnh như băng, nó lướt qua Anh Tấn rồi dừng lại trên khuôn mặt hơi tái đi của Cô Vy. Không gian nhà tang lễ vốn đã nặng nề, giờ đây lại càng chìm sâu vào một sự im lặng ngột ngạt, đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Những tiếng xì xào bàn tán cũng đột ngột ngưng bặt, tất cả ánh mắt đổ dồn vào phong bì trên tay Chị Vy, và vào vẻ mặt khó đoán của chị.
Chị Vy không nói thêm lời nào, đôi tay gầy gò của chị từ từ xé mở chiếc phong bì. Âm thanh giấy bị xé nhỏ vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch, khiến tất cả những người dự tang lễ giật mình. Bên trong, một tờ giấy trắng tinh, được đóng dấu đỏ chót, hiện ra. Đó là một bản di chúc.
Chị Vy lấy di chúc ra, cẩn thận mở phẳng, ánh mắt bình thản lướt nhanh qua từng dòng chữ rồi dừng lại ở một đoạn. Một nụ cười mỉm lạnh lùng thoáng qua trên môi chị, chỉ đủ nhanh để người khác khó lòng nhận ra. Chị ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm đảo qua Anh Tấn, Cô Vy, rồi dừng lại ở Ông Khang và Bà Lành, những ánh mắt đang dán chặt vào tờ giấy trên tay chị.
Chị Vy cất giọng đều đều, từng từ, từng chữ như đâm thẳng vào tai những người có mặt: “Theo bản di chúc này…”
Anh Tấn nhíu mày, linh tính mách bảo điều chẳng lành đang ập đến. Cô Vy chợt cảm thấy sống lưng lạnh toát, nụ cười kiêu hãnh trên môi cô ta vụt tắt. Ông Khang và Bà Lành nhìn nhau đầy lo lắng, đôi mắt họ căng thẳng chờ đợi từng lời của Chị Vy. Những tiếng xì xào bàn tán của những người dự tang lễ bắt đầu nổi lên, ai nấy đều ghé tai to nhỏ.
Chị Vy tiếp tục, giọng chị vẫn trầm đều, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo đáng sợ: “…Toàn bộ tài sản thừa kế từ ông bà ngoại của bé An…”
Đến đây, cả nhà tang lễ dường như nín thở. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Chị Vy, chờ đợi đoạn kết. Anh Tấn nắm chặt tay, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô Vy siết chặt chiếc túi xách, ánh mắt dao động không ngừng.
“…sẽ được chuyển vào một quỹ bảo trợ trẻ em mồ côi.”
Lời nói của Chị Vy như một tiếng sét đánh ngang tai, làm chấn động cả nhà tang lễ. Anh Tấn trợn tròn mắt, khuôn mặt tái mét, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Cô Vy sững sờ, đôi môi đỏ mọng khẽ hé ra không thốt nên lời, ánh mắt kiêu hãnh lúc trước giờ chỉ còn sự bàng hoàng và trống rỗng. Ông Khang và Bà Lành đứng chết lặng, không tin vào tai mình, toàn bộ tài sản đã tan biến như bong bóng xà phòng.
Chị Vy dứt lời, lời tuyên bố lạnh lùng đó như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả nhà tang lễ chấn động. Không khí bỗng đặc quánh lại, chỉ còn tiếng xì xào nhỏ dần rồi im bặt. Anh Tấn và Cô Vy, như hai pho tượng đá, đứng chết trân.
Anh Tấn là người đầu tiên bừng tỉnh sau cơn choáng váng, nhưng khuôn mặt anh ta đã tái mét không còn một giọt máu, đôi mắt trợn ngược đầy vẻ kinh hoàng.
Bên cạnh, Cô Vy thì không giữ được vẻ kiêu hãnh thường ngày. Khuôn mặt cô ta lúc này méo mó đi vì sự hoảng loạn tột độ, xen lẫn cả cơn tức giận vô cớ bùng lên. Cô ta thở hổn hển, cố gắng kìm nén tiếng hét đang chực trào ra khỏi cổ họng.
Anh Tấn vội vàng đưa tay về phía Chị Vy, như muốn giật lấy tờ di chúc, nhưng rồi lại rụt về không dám. Anh ta lắp bắp, giọng nói khô khốc, run rẩy đến thảm hại.
ANH TẤN
Di… di chúc gì cơ? An… An làm sao có thể… có thể chứ? Con bé mới… mới năm tuổi!
Anh Tấn vừa dứt lời, cả nhà tang lễ vẫn còn trong trạng thái bàng hoàng. Chị Vy đứng đó, ánh mắt bình thản đến đáng sợ, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn của mọi người xung quanh.
Bà Lành từ nãy đến giờ vẫn đứng sững sờ, cố gắng tiêu hóa từng lời mà Chị Vy vừa thốt ra. Khi nghe Anh Tấn lắp bắp nhắc đến “di chúc” và “An”, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng bà. Nhưng đến khi ý nghĩ về tài sản liên quan đến cái chết của đứa cháu nội bé bỏng chợt hiện lên, máu bà như dồn hết lên não.
Bà Lành chao đảo, một tay ôm chặt lấy ngực, hơi thở bà trở nên gấp gáp. Mắt bà trợn ngược, nhìn chằm chằm vào Chị Vy, rồi lại lia sang Cô Vy đang tái mét. Miệng bà mấp máy, những tiếng lẩm bẩm khó nghe thoát ra.
BÀ LÀNH
Không… không thể nào… số tiền đó… con bé… làm sao lại…
Bà Lành cảm thấy choáng váng, chân tay rụng rời. Cả thân người bà ngã khuỵu xuống đất, may mắn có Ông Khang đứng ngay bên cạnh đã kịp thời đưa tay đỡ lấy. Ông Khang ôm chặt lấy Bà Lành, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng. Tiếng xì xào bàn tán lại nổi lên, lớn hơn bao giờ hết.
Tiếng xì xào bàn tán vang lên như bão. Ông Khang gồng mình đỡ Bà Lành đang ngất lịm trong vòng tay. Sự hỗn loạn bao trùm nhà tang lễ, nhưng Chị Vy vẫn đứng đó, như một pho tượng lạnh lùng, bình thản một cách đáng sợ. Ánh mắt cô quét qua từng gương mặt hoảng loạn, dừng lại ở Anh Tấn đang đứng chết lặng, tái mét. Cô Vy bên cạnh Anh Tấn cũng không còn giữ được vẻ kiêu hãnh ban đầu, đôi môi đỏ mọng run rẩy.
Chị Vy hít một hơi sâu, tiếng thở nhè nhẹ giữa không gian náo động, đủ để thu hút sự chú ý của mọi người. Cô từ từ bước lại gần Anh Tấn, mỗi bước chân đều mang theo một sức nặng vô hình, khiến không khí càng thêm căng như dây đàn. Anh Tấn lùi lại một bước, ánh mắt hiện rõ sự sợ hãi.
Chị Vy dừng lại cách Anh Tấn chưa đầy một mét, nhìn thẳng vào đôi mắt đang trốn tránh của anh. Giọng cô vẫn đều đều, không một chút biểu cảm, nhưng mỗi từ ngữ thốt ra đều như mũi dao sắc lẹm cứa vào không gian.
CHỊ VY
Anh nghĩ tôi không biết anh và cô ta đã bàn tính để chiếm đoạt tài sản của An sao? Con bé còn nhỏ, nhưng nó đủ thông minh để biết ai thực sự yêu thương nó.
Câu nói của Chị Vy như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến Anh Tấn và Cô Vy run rẩy, đồng thời làm những người dự tang lễ đang xì xào bỗng im bặt, há hốc miệng kinh ngạc. Mọi ánh mắt giờ đây đổ dồn vào ba người họ, đầy sự phán xét và tò mò. Anh Tấn lắp bắp muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng anh khô khốc, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Cô Vy cúi gằm mặt xuống, cố gắng ẩn mình sau lưng Anh Tấn, nhưng chiếc váy đen lụa mỏng và mái tóc uốn nhẹ của cô ta lại càng khiến cô ta trở nên nổi bật trong sự im lặng chết chóc đó.
Chị Vy vẫn đứng đó, đôi mắt đỏ quạch không một gợn sóng. Cô từ từ đưa tay vào chiếc túi xách đen đang đeo trên vai, động tác chậm rãi nhưng đầy chủ đích, khiến mọi ánh mắt nín thở theo dõi. Một tập hồ sơ dày cộm, được kẹp gọn gàng, dần lộ ra. Những tờ giấy trắng tinh khôi tương phản gay gắt với không khí tang thương bao trùm.
Chị Vy rút mạnh tập hồ sơ ra, tiếng giấy sột soạt nhỏ nhẹ nhưng vang vọng đến lạ trong sự im lặng đáng sợ. Cô giơ tập hồ sơ lên, để mọi người đều có thể thấy. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào Anh Tấn, xuyên thấu mọi sự lảng tránh.
CHỊ VY
(Giọng nói vẫn đều đều, lạnh lùng, nhưng từng chữ đều như búa bổ)
Đây là bằng chứng. Sao kê ngân hàng, giấy tờ chuyển nhượng tài sản… Anh đã âm thầm chuyển nhượng nhiều tài sản chung sang tên cô ta.
Đôi mắt Anh Tấn trợn trừng, sắc mặt anh trắng bệch như tờ giấy. Cô Vy đứng sau lưng anh, hai tay bấu chặt vào cánh tay Anh Tấn, móng tay gần như găm sâu vào da thịt anh. Đôi môi đỏ mọng của cô ta giờ đây run rẩy không ngừng.
CHỊ VY
(Nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt quét qua Cô Vy)
Ngay cả khi con bé… An… còn đang nằm viện. Anh đã làm tất cả những chuyện này, chỉ để hai người có thể thoải mái sống trên mồ hôi nước mắt của mẹ con tôi.
Lời nói của Chị Vy như một tiếng sét đánh ngang tai, không chỉ đối với Anh Tấn và Cô Vy, mà còn với tất cả những người đang có mặt tại nhà tang lễ. Tiếng xì xào bàn tán bùng nổ trở lại, dữ dội hơn, phẫn nộ hơn. Những gương mặt kinh hoàng, căm ghét đổ dồn về phía Anh Tấn và Cô Vy. Ông Khang, vừa tỉnh lại sau cơn ngất, nghe thấy những lời đó, lại ngã vật vào vòng tay Bà Lành, người mẹ chồng giờ đây khóc không thành tiếng. Cả không gian nhà tang lễ chìm trong một sự hỗn loạn tột cùng, nhưng Chị Vy vẫn đứng đó, bất động, với tập hồ sơ bằng chứng trên tay, như một bức tượng công lý khắc nghiệt.
Khuôn mặt Anh Tấn biến sắc hoàn toàn, trắng bệch đến ghê người, đôi mắt anh trợn trừng đầy hoảng loạn. Như con thú bị dồn vào đường cùng, anh bất ngờ vùng lên, lao về phía Chị Vy như một mũi tên. Mục tiêu duy nhất của anh là tập hồ sơ dày cộm trên tay Chị Vy, bằng chứng không thể chối cãi đang phơi bày tội lỗi của anh.
Anh Tấn vươn tay ra, những ngón tay run rẩy cố gắng giật lấy tập hồ sơ. Chị Vy, dù gầy gò, vẫn đứng vững như bức tường thành. Cô không hề nao núng trước sự hung hãn của chồng. Cô Vy đứng phía sau Anh Tấn, đôi môi đỏ mọng mím chặt, ánh mắt hoảng loạn nhìn theo.
Tiếng “xoạt” vang lên khi Anh Tấn tóm được góc tập hồ sơ. Chị Vy siết chặt tay, giữ lấy nó không buông. Cả hai giằng co quyết liệt giữa không gian nhà tang lễ đang chết lặng. Những tờ giấy trong tập hồ sơ bị kéo căng, có nguy cơ rách toạc. Anh Tấn nghiến răng, cơ bắp cuồn cuộn, dồn hết sức lực muốn cướp lại những bằng chứng hủy hoại cuộc đời anh.
Chị Vy không nói một lời, ánh mắt cô vẫn bình thản đến đáng sợ, nhưng lực ở cánh tay lại mạnh mẽ đến khó tin. Cô dứt khoát giật lại, kéo cả người Anh Tấn lảo đảo.
ANH TẤN
(Gằn giọng, đầy căm phẫn và tuyệt vọng)
Trả đây! Cô… cô điên rồi!
Chị Vy vẫn im lặng, ánh mắt không rời khỏi Anh Tấn. Cô xoay người, né tránh cú giật tiếp theo của anh. Cả hai xô đẩy nhau, làm đổ chiếc bình hoa nhỏ đặt gần quan tài Bé An. Tiếng bình vỡ loảng xoảng trong sự im lặng đáng sợ, khiến đám đông giật mình.
CÔ VY
(Thét lên, gương mặt tái mét)
Anh Tấn! Đừng mà!
Ông Khang và Bà Lành, một lần nữa được đỡ dậy, chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn. Bà Lành nức nở, nước mắt giàn giụa. Ông Khang chỉ biết vịn vào vai vợ, miệng há hốc không nói nên lời. Những người dự tang lễ lùi lại, tạo thành một vòng tròn chứng kiến màn kịch đầy bi kịch.
Anh Tấn bất ngờ vung tay, cố gắng gạt mạnh tập hồ sơ ra khỏi tay Chị Vy. Cú đánh không trúng, nhưng sự giằng co khiến Chị Vy loạng choạng. Khoảnh khắc đó, một vài tờ giấy từ tập hồ sơ tuột ra, bay lả tả xuống sàn nhà lát gạch lạnh lẽo, rơi ngay cạnh chiếc quan tài nhỏ của Bé An. Đó là những bản sao kê ngân hàng và giấy tờ chuyển nhượng tài sản.
Những bản sao kê ngân hàng và giấy tờ chuyển nhượng tài sản trắng trợn nằm rải rác trên sàn, phơi bày những con số lạnh lẽo ngay cạnh chiếc quan tài trắng tinh của Bé An. Anh Tấn chết lặng, đôi mắt trợn trừng nhìn xuống những bằng chứng đang nằm la liệt dưới chân. Khoảnh khắc sững sờ đó, Chị Vy bất ngờ giật mạnh tập hồ sơ còn lại về phía mình. Lực kéo quyết liệt và dứt khoát khiến Anh Tấn không kịp phản ứng, bàn tay anh buông lỏng hoàn toàn.
Chị Vy giữ chặt tập hồ sơ trong tay, như thể nó là sinh mạng của cô. Ánh mắt cô rực lửa, không còn sự bình thản đến đáng sợ như trước, mà thay vào đó là sự căm phẫn ngùn ngụt và một quyết tâm sắt đá. Cô quay thẳng mặt về phía Anh Tấn, người đang lùi lại một bước, gương mặt trắng bệch và đôi mắt đầy tuyệt vọng.
CHỊ VY
(Giọng nghẹn ngào, nhưng kiên định và vang rõ trong không gian chết lặng)
Anh Tấn, anh không thể chối cãi được nữa! Tôi đã thu thập đủ bằng chứng. Pháp luật sẽ phân xử tất cả!
Lời nói của Chị Vy như một tiếng sét đánh ngang tai, xé toạc bầu không khí tang thương và biến nó thành một phiên tòa công khai ngay tại nhà tang lễ. Anh Tấn lảo đảo, như thể vừa bị đánh một cú trời giáng. Hơi thở anh dồn dập, đôi mắt thất thần nhìn Chị Vy, không còn chút hung hãn nào, chỉ còn sự bàng hoàng và một nỗi sợ hãi tột cùng.
Cô Vy, đứng phía sau Anh Tấn, đôi môi đỏ mọng giờ đã tái mét. Ánh mắt kiêu hãnh thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn và thất thần. Cô ta lùi lại vài bước, như muốn tan biến vào đám đông.
Ông Khang và Bà Lành, đứng tựa vào nhau, chứng kiến tất cả. Bà Lành bật khóc nức nở, tiếng khóc hòa cùng tiếng xì xào bàn tán đang ngày một lớn dần của những người dự tang lễ. Họ không còn giữ khoảng cách, mà nhích lại gần hơn, ánh mắt tò mò và phán xét dán chặt vào Anh Tấn và Cô Vy. Những lời thì thầm “Đồ khốn nạn!”, “Tiểu tam trơ trẽn!” bắt đầu vang lên lác đác, như những tiếng búa gõ vào lương tâm của những kẻ đứng trước vành móng ngựa.
Tiếng khóc của Bà Lành vỡ òa, hòa cùng những lời xì xào ngày càng lớn trong nhà tang lễ. Ông Khang, khuôn mặt vốn dĩ đã hằn lên sự mệt mỏi nay càng thêm đau khổ. Ông dìu Bà Lành đang run rẩy, nước mắt giàn giụa đến một chiếc ghế gần đó, nhẹ nhàng đặt bà ngồi xuống, ánh mắt ông nhìn vợ đầy xót xa. Bà Lành ôm mặt khóc nấc, thân người gầy gò rung lên bần bật.
Sau đó, Ông Khang quay người lại, từng bước chân nặng nề tiến thẳng về phía Anh Tấn. Anh Tấn vẫn đứng đó, thân người run rẩy, đôi mắt thất thần nhìn xuống những bằng chứng tội lỗi nằm dưới chân mình. Gương mặt anh trắng bệch, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô Vy nép sau lưng anh, cố gắng hòa mình vào đám đông nhưng ánh mắt hoảng loạn của cô ta vẫn không thể che giấu.
Ông Khang dừng lại ngay trước mặt Anh Tấn, khoảng cách giữa hai cha con giờ đây gần đến nghẹt thở. Ánh mắt ông, không còn vẻ giận dữ hay thất vọng đơn thuần, mà thay vào đó là một nỗi buồn sâu sắc, đan xen sự nghiêm khắc đến lạnh lùng. Ông nhìn thẳng vào đôi mắt vô hồn của Anh Tấn, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực. Đó là tiếng thở của sự kiệt quệ, của một người cha đã chứng kiến con mình lún sâu vào tội lỗi.
ÔNG KHANG
(Giọng nói khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu)
Tấn, con đã quá sai rồi. Mọi chuyện đến nông nỗi này đều là do con gây ra. Con còn gì để nói nữa không?
Anh Tấn ngước lên, đôi môi mấp máy nhưng không thành lời. Ánh mắt anh chạm vào ánh mắt của cha mình, rồi lại lẩn tránh, đầy mặc cảm. Những tiếng xì xào bên dưới bỗng chốc im bặt, tất cả đều nín thở chờ đợi câu trả lời của kẻ bị kết tội. Chị Vy vẫn đứng đó, tập hồ sơ trong tay, ánh mắt rực lửa nhưng gương mặt lại bình thản đến lạ. Cô ta không nói gì, chỉ im lặng quan sát, như một người thẩm phán đang chờ đợi bản án cuối cùng.
Cô Vy, người vẫn nép sau lưng Anh Tấn, lúc này không còn giữ được vẻ kiêu hãnh ban đầu. Gương mặt cô ta tái mét, đôi môi đỏ chót giờ đây run rẩy bần bật. Ánh mắt hoảng loạn quét qua đám đông, rồi dừng lại trên Chị Vy, nhưng chỉ nhận lại sự lạnh lùng đến đáng sợ. Cảm giác bị dồn vào đường cùng khiến cô ta vỡ òa.
CÔ VY
(Hét lên, giọng the thé, pha lẫn tuyệt vọng và căm phẫn)
Không phải! Không phải tôi! Anh Tấn đã nói anh ta sẽ ly hôn! Anh ta nói anh ta sẽ bỏ vợ để đến với tôi! Tôi không biết gì về những chuyện này cả! Tất cả là do anh ta!
Lời thú nhận đầy tính đổ lỗi của Cô Vy vang vọng khắp nhà tang lễ, như một gáo nước lạnh tạt vào sự trang nghiêm của buổi lễ. Những người dự tang lễ không còn giữ được im lặng, ánh mắt họ đồng loạt đổ dồn về phía Cô Vy, đầy rẫy sự khinh bỉ, phẫn nộ và ghê tởm. Một vài người phụ nữ bất giác đưa tay che miệng, thì thầm những lời lẽ nặng nề về sự trơ trẽn của cô ta. Bà Lành, vừa nức nở, vừa ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn Cô Vy như nhìn một thứ rác rưởi. Cô Vy lùi lại một bước, cảm thấy như hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt mình, trong khoảnh khắc, cô ta nhận ra mình đã hoàn toàn bị cô lập. Anh Tấn vẫn đứng đó, bất động, như một pho tượng.
Anh Tấn vẫn đứng đó, bất động, nhưng lời lẽ the thé của Cô Vy như một lưỡi dao sắc lạnh, xé toạc lớp vỏ bọc bình thản giả tạo anh ta đang cố giữ. Mọi ánh mắt khinh bỉ từ đám đông, vốn đang hướng về phía Cô Vy, giờ đây như một dòng xoáy cuốn phăng đi sự thương hại cuối cùng dành cho một người cha mất con. Chúng đồng loạt đổ dồn về phía Anh Tấn, mang theo sự phẫn nộ, ghê tởm và sự phán xét tột cùng.
Anh Tấn chầm chậm ngước mắt lên, từng khuôn mặt trong nhà tang lễ giờ đây là một vết cứa sâu vào lương tâm anh. Anh bắt gặp ánh mắt đỏ hoe, tràn ngập nước mắt và tuyệt vọng của Bà Lành, nhưng không còn là sự đau xót cho con trai mà là sự thất vọng, hờn trách tột cùng. Ông Khang đứng đó, bất động, gương mặt xám xịt như đá, ánh mắt nhìn Anh Tấn không một chút tình cảm. Rồi Anh Tấn dừng lại ở Chị Vy, người vợ gầy gò, tóc rối, đôi mắt đỏ quạnh nhưng ánh nhìn vẫn bình thản đến đáng sợ, một sự bình thản như một lời nguyền rủa vĩnh viễn. Những lời xì xào bàn tán trở nên rõ ràng hơn, như những tiếng búa gõ vào tâm trí anh: “Đồ khốn nạn,” “Vô nhân tính,” “Người cha tồi tệ.”
Cả thế giới xung quanh Anh Tấn như sụp đổ hoàn toàn. Cái chết bi thảm của con gái, sự thật về mối quan hệ bất chính bị phơi bày một cách trơ trẽn ngay tại tang lễ, lời đổ lỗi đầy tuyệt vọng của Cô Vy, và giờ đây là bản án không lời từ tất cả mọi người. Sức nặng của tất cả những điều đó đè nén lên đôi vai anh ta. Anh Tấn không thể trụ vững được nữa. Đôi chân anh ta run rẩy dữ dội, đầu gối khuỵu xuống. Anh ta từ từ gục ngã xuống sàn nhà tang lễ lạnh lẽo, hai bàn tay siết chặt ôm lấy đầu, cố gắng che giấu khuôn mặt đã biến dạng vì nhục nhã, đau đớn và sự hối hận muộn màng. Những tiếng nức nở khô khốc bật ra từ cổ họng anh, không thành lời, chỉ là những âm thanh của sự suy sụp hoàn toàn. Anh Tấn nằm đó, một đống đổ nát giữa sự im lặng đáng sợ và những cái nhìn không khoan nhượng từ tất cả mọi người.
Chị Vy đứng đó, bất động, chứng kiến tất cả. Ánh mắt bình thản đến đáng sợ của Chị Vy vẫn còn đó, nhưng không thể che giấu nổi sự rung động mãnh liệt bên trong. Khi Anh Tấn gục ngã, tiếng nức nở của anh ta vang lên khô khốc trong không gian im lặng đến rợn người của nhà tang lễ. Những người xung quanh vẫn nhìn chằm chằm, nhưng không ai còn quan tâm đến Anh Tấn nữa. Mọi sự chú ý giờ đây dường như đổ dồn vào một điểm duy nhất: Chị Vy.
Chị Vy hít một hơi thật sâu, lồng ngực gầy gò của cô như muốn vỡ tung. Cơ thể Chị Vy khẽ run rẩy, những ngón tay siết chặt vào nhau đến trắng bệch. Lớp vỏ bọc bình thản bấy lâu nay, tưởng chừng như đã gắn chặt vào tâm hồn Chị Vy, giờ đây đã rạn nứt. Những giọt nước mắt đã bị kìm nén quá lâu, quá sâu, đã tích tụ thành một dòng chảy cuồn cuộn bên trong.
Từ từ, Chị Vy quay đầu. Ánh mắt đỏ quạnh, đã sưng húp vì mất ngủ và đau khổ, từ từ lướt qua những khuôn mặt xa lạ, lướt qua Bà Lành đang thẫn thờ, lướt qua Ông Khang lạnh lùng, và rồi, cuối cùng dừng lại ở tâm điểm của nỗi đau: chiếc quan tài nhỏ bé, trắng muốt, đặt trang trọng giữa vòng hoa tang. Chiếc quan tài của con gái Chị Vy, bé An.
Chỉ là một chiếc quan tài nhỏ xíu, nhưng nó chứa đựng cả thế giới của Chị Vy. Hình ảnh bé An cười rạng rỡ, hình ảnh bé An gọi “Mẹ ơi!”, hình ảnh bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy tay Chị Vy, tất cả ùa về như một cơn lũ quét.
Đôi môi Chị Vy mím chặt, cố gắng ngăn những tiếng nấc nghẹn ngào đang trào dâng. Nhưng không thể. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má hốc hác của Chị Vy, rồi thêm một giọt, rồi thêm một giọt nữa. Dòng nước mắt cứ thế tuôn ra, không ngừng, không dứt. Chúng lăn xuống, làm ướt đẫm khuôn mặt đã gầy guộc của Chị Vy, hòa cùng những vết son môi đã lem nhem từ bao giờ.
Chị Vy đứng đó, nước mắt giàn giụa, không còn che giấu được bất kỳ cảm xúc nào. Sự bình thản đã biến mất, nhường chỗ cho nỗi đau tột cùng, chân thật và nguyên bản nhất của một người mẹ mất con. Chị Vy khẽ đưa bàn tay lên, chạm nhẹ vào không khí, như thể muốn chạm vào chiếc quan tài lạnh lẽo đó, muốn chạm vào con gái mình lần cuối.
Không một tiếng khóc lớn, chỉ là những tiếng nức nở nhỏ dần, chìm vào sự im lặng ghê người của nhà tang lễ. Nỗi đau của Chị Vy, dù không ồn ào, lại như một tiếng sét đánh ngang tai tất cả mọi người, khiến họ cảm nhận được sự mất mát khủng khiếp mà cô đang phải gánh chịu. Ngay cả Cô Vy, người đã gây ra cảnh tượng hỗn loạn ban nãy, cũng bất giác nín bặt, nhìn Chị Vy với một ánh mắt khó hiểu, trộn lẫn giữa sự thỏa mãn và một chút gì đó không tên.
Chị Vy cứ thế nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài, dòng nước mắt không ngừng chảy. Thế giới xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại Chị Vy và nỗi đau khôn cùng.
Chị Vy đứng đó, nước mắt giàn giụa, không còn che giấu được bất kỳ cảm xúc nào. Sự bình thản đã biến mất, nhường chỗ cho nỗi đau tột cùng, chân thật và nguyên bản nhất của một người mẹ mất con. Chị Vy khẽ đưa bàn tay lên, chạm nhẹ vào không khí, như thể muốn chạm vào chiếc quan tài lạnh lẽo đó, muốn chạm vào con gái mình lần cuối.
Không một tiếng khóc lớn, chỉ là những tiếng nức nở nhỏ dần, chìm vào sự im lặng ghê người của nhà tang lễ. Nỗi đau của Chị Vy, dù không ồn ào, lại như một tiếng sét đánh ngang tai tất cả mọi người, khiến họ cảm nhận được sự mất mát khủng khiếp mà cô đang phải gánh chịu. Ngay cả Cô Vy, người đã gây ra cảnh tượng hỗn loạn ban nãy, cũng bất giác nín bặt, nhìn Chị Vy với một ánh mắt khó hiểu, trộn lẫn giữa sự thỏa mãn và một chút gì đó không tên.
Chị Vy cứ thế nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài, dòng nước mắt không ngừng chảy. Thế giới xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại Chị Vy và nỗi đau khôn cùng.
Rồi, đột nhiên, một luồng sức lực vô hình chạy khắp cơ thể Chị Vy. Dòng nước mắt vẫn còn đó, nhưng ánh mắt Chị Vy dần chuyển từ tuyệt vọng sang một sự bình thản khác, lạnh lùng hơn, quyết liệt hơn. Chị Vy hít một hơi thật sâu, tiếng nấc nghẹn ngừng lại. Cô từ từ quay người, ánh mắt đỏ quạnh quét qua gương mặt nhợt nhạt của Anh Tấn đang quỳ gối, qua Bà Lành đang bàng hoàng, và dừng lại ở Ông Khang.
Ông Khang vẫn đứng đó, dáng người thẳng tắp, gương mặt vô cảm như bức tượng đá. Ánh mắt ông ta chạm vào ánh mắt Chị Vy, không một chút biểu cảm.
Chị Vy khẽ cúi đầu, một cái chào nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát. Đó không phải là sự tôn kính, mà là một lời chào tạm biệt, một sự chấm dứt.
Sau đó, Chị Vy quay lưng. Bước chân cô vững vàng, không hề do dự. Những vết son môi lem nhem trên gương mặt hốc hác, mái tóc rối bời, chiếc áo tang nhàu nhĩ, tất cả không làm Chị Vy mất đi vẻ kiên cường. Chị Vy bước đi, xuyên qua những ánh mắt xì xào, qua ánh mắt kinh ngạc của Cô Vy, qua sự thẫn thờ của Anh Tấn và Bà Lành. Chị Vy không một lần ngoái lại.
Bóng Chị Vy đổ dài trên nền gạch lạnh lẽo của nhà tang lễ, hòa vào ánh sáng lờ mờ hắt ra từ bên ngoài. Mỗi bước chân của Chị Vy đều mang theo một nỗi đau không tên và một sự quyết đoán sắt đá, bỏ lại phía sau tất cả những kẻ đã phản bội, những kỷ niệm đã vỡ nát, và cả một quá khứ đầy bi thương.
Ngay khi cánh cửa nhà tang lễ khép lại sau lưng Chị Vy, để lại một khoảng trống lạnh lẽo, những tiếng thì thầm, xì xào bắt đầu nổi lên như sóng ngầm. Ban đầu chỉ là những làn sóng nhỏ, rồi dần lớn mạnh, nhấn chìm không khí tang thương vừa bị xé toạc bởi màn kịch trần trụi.
“Trời đất ơi, chưa thấy ai dám làm vậy bao giờ!” một người phụ nữ lớn tuổi rụt rè nói nhỏ với người bên cạnh, nhưng ánh mắt bà ta lại sáng rỡ vẻ tò mò.
“Đúng là hết biết đường rồi, ngay cả ở đám tang con mình…” một người khác tiếp lời, lắc đầu quầy quậy.
“Chị Vy ghê gớm thật, chịu đựng bao nhiêu, giờ bung ra hết!”
“Cô ta không phải là ghê gớm, cô ta là mạnh mẽ! Ai ở hoàn cảnh đó mà không muốn bùng nổ cơ chứ?” Một vài người phụ nữ khác, có lẽ là hàng xóm thân thiết, thì thầm với ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn xót xa cho Chị Vy. Họ nhìn theo hướng Chị Vy vừa rời đi, rồi lại quay sang nhìn Anh Tấn và Cô Vy đang đứng như trời trồng, như thể muốn xé toạc họ bằng ánh mắt.
Anh Tấn vẫn quỳ đó, ánh mắt trống rỗng, vô hồn nhìn vào khoảng không mà Chị Vy vừa lướt qua. Còn Cô Vy, vẻ kiêu hãnh ban nãy đã vụt tắt, thay vào đó là chút bối rối, pha lẫn sự căm tức khi trở thành tâm điểm của những lời đàm tiếu. Chiếc váy đen lụa mỏng và đôi môi đỏ tươi của cô giờ đây chỉ khiến cô trông lạc lõng và kệch cỡm giữa không khí hỗn độn.
Bà Lành ôm mặt khóc nức nở, không phải vì xót thương cho cháu gái nữa, mà vì sự tủi hổ, nhục nhã khi chứng kiến gia đình mình tan nát trước mắt bao người. Ông Khang vẫn đứng thẳng, nhưng ánh mắt ông ta lướt qua đám đông, đầy vẻ lạnh lùng và ẩn chứa một sự tính toán nào đó, như thể ông đã lường trước tất cả.
Những lời xì xào bàn tán còn kéo dài thêm một lúc, nhưng rồi cũng dần tan vào không khí đặc quánh của nhà tang lễ. Sự phẫn nộ, sự tò mò, và cả những ánh mắt phán xét cuối cùng cũng lắng xuống, nhường chỗ cho một sự im lặng nặng nề. Mỗi người trong đám đông ra về, mang theo một câu chuyện, một bài học, và một sự chiêm nghiệm riêng.
Thời gian trôi qua, những lời xì xào cũng dần lắng xuống, nhưng dư âm của buổi tang lễ định mệnh thì mãi còn đó. Không chỉ là ký ức về một bé gái 5 tuổi đoản mệnh, mà còn là câu chuyện về một người phụ nữ đã tìm thấy sức mạnh giữa tận cùng nỗi đau, chọn cách buông bỏ tất cả những gì mục nát để bước về phía trước. Cuộc đời vốn dĩ là những chuỗi ngày đan xen giữa mất mát và hy vọng, giữa vỡ tan và hàn gắn. Đôi khi, chỉ khi đối diện với vực thẳm của nỗi đau, con người mới nhận ra giá trị thực sự của sự tự do, của sự bình yên nội tâm.
Chị Vy, trong những ngày sau đó, có thể sẽ phải đối mặt với muôn vàn khó khăn, với nỗi đau không thể nguôi ngoai về đứa con đã mất. Nhưng cô đã chọn cách không để những kẻ đã phản bội mình cướp đi nốt phần nhân phẩm cuối cùng. Sự ra đi của cô khỏi nhà tang lễ không phải là sự yếu đuối, mà là một tuyên ngôn mạnh mẽ, một sự giải thoát khỏi xiềng xích của một cuộc hôn nhân giả dối và một gia đình đầy rẫy sự khinh miệt.
Đối với những người chứng kiến, câu chuyện của Chị Vy sẽ là một bài học đắt giá về lòng tin, về sự phản bội, và về khả năng đứng dậy từ tro tàn. Có lẽ, những ai đã từng coi thường Chị Vy, hay những ai đã sống trong sự giả dối, sẽ phải dừng lại và nhìn nhận lại cuộc sống của chính mình. Sự im lặng của ngôi nhà tang lễ khi Chị Vy rời đi, mang theo nỗi đau nhưng cũng mang theo cả một ý chí kiên cường, đã nói lên nhiều điều hơn bất kỳ lời nói hay hành động nào khác. Cuộc đời có thể lấy đi của ta rất nhiều, nhưng không thể lấy đi quyền được sống với phẩm giá và hy vọng. Và đôi khi, bình yên không phải là không có bão tố, mà là tìm thấy sự tĩnh lặng giữa tâm bão. Chị Vy đã chọn bình yên đó, một bình yên không cần ai hiểu, chỉ cần chính cô cảm nhận.