Đang đưa dâu, tài xế phát hiện tiếng lộc cộc liên tục phát ra từ trong cốp xe, anh xuống mở ra thì phát hiện một việc…
Người Tài xế đỗ chiếc sedan đen bóng, được trang trí ruy băng và hoa trắng, hồng phấn, trước cổng nhà chú rể. Anh tắt máy, chờ đợi. Ngay cả khi không bước vào, Người Tài xế vẫn cảm nhận được không khí khác lạ bên trong căn nhà khá giả ấy. Không phải là sự hân hoan thường thấy trong ngày cưới, mà là một vẻ trang trọng, có chút nặng nề, như thể đây là một nghi thức cần được hoàn thành hơn là một buổi lễ tình yêu.
Một lúc sau, cánh cổng sắt nặng nề mở ra. Một vài người nhà trai, khuôn mặt không giấu được vẻ sốt ruột, vội vã bước ra sắp xếp. Buổi lễ đơn giản nhưng đầy đủ nghi thức vừa kết thúc. Người Tài xế quan sát Chú rể bước ra, vẻ mặt anh ta có chút gượng gạo, không hề rạng rỡ như những Chú rể khác mà Người Tài xế từng chở. Anh thấy Chú rể tránh ánh nhìn của mọi người, cúi đầu một cách miễn cưỡng trước lời chúc tụng của họ hàng. Toàn bộ đoàn nhà trai di chuyển ra xe, chuẩn bị cho hành trình đến nhà Cô dâu.
Người Tài xế siết nhẹ vô lăng, cảm thấy một áp lực vô hình đang bao trùm. Không khí trang trọng thì đúng, nhưng niềm vui thì lại quá ít ỏi. Anh biết rõ kiểu đám cưới này, kiểu “bằng mặt mà không bằng lòng” mà anh đã gặp không ít lần. Anh nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Chú rể ngồi ghế sau với một người thân. Ánh mắt Chú rể xa xăm, không hề có vẻ háo hức của một người sắp đón vợ về.
“Đi thôi chú,” một người đàn ông lớn tuổi trong đoàn nhà trai thúc giục, giọng nói như tiếng thở dài.
Người Tài xế gật đầu, khởi động xe. Tiếng động cơ trầm ấm vang lên, xua đi phần nào sự tĩnh lặng đầy ám ảnh. Anh cho xe lăn bánh từ từ, rời khỏi khu nhà chú rể, bắt đầu hành trình đến nhà Cô dâu, xuyên qua làn sương mờ còn giăng mắc trên những con đường ngoại thành. Mọi thứ dường như đều ổn định… cho đến lúc này.
Người Tài xế lái chiếc sedan đen bóng, được trang trí ruy băng và hoa trắng, hồng phấn, băng qua những con đường ngoại thành vắng vẻ. Sương sớm vẫn còn bảng lảng trên cây cối, nhưng không khí bên trong xe thì lại nặng nề hơn bao giờ hết. Cuối cùng, chiếc xe cũng dừng lại trước một ngôi nhà cấp bốn giản dị hơn nhiều so với vẻ bề thế của nhà chú rể.
Tiếng động cơ vừa tắt, cánh cửa nhà đã vội vã mở toang. Vài người phụ nữ trung niên chạy ra, nét mặt lộ rõ vẻ sốt ruột. Người Tài xế quan sát Chú rể cùng đoàn nhà trai bước vào. Anh thấy rõ vẻ lúng túng hiện hữu trên khuôn mặt Chú rể khi đối diện với Gia đình cô dâu. Không có tiếng cười nói rộn ràng, chỉ những câu chào hỏi gượng gạo và những ánh mắt dè chừng.
Lễ đón dâu diễn ra nhanh gọn đến bất ngờ, gần như một buổi bàn giao vội vã hơn là nghi lễ trang trọng. Lời chúc mừng xã giao lướt qua nhanh như gió thoảng, không đọng lại chút hân hoan nào. Người Tài xế đứng bên ngoài xe, ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt. Anh bắt gặp ánh mắt liếc nhìn đầy ẩn ý từ một người phụ nữ lớn tuổi bên Gia đình cô dâu về phía một người đàn ông bên Gia đình chú rể. Đáp lại chỉ là cái nhíu mày khó chịu, rồi người đàn ông quay mặt đi.
Cô dâu bước ra, mặc chiếc váy trắng lộng lẫy, nhưng khuôn mặt cô lại trắng bệch, đôi môi mím chặt. Cô tránh ánh mắt của Chú rể, chỉ cúi chào vội vã Gia đình cô dâu trước khi được đưa ra xe. Chú rể theo sau, vẫn vẻ mặt gượng gạo, gần như vô cảm ấy.
“Mời Cô dâu lên xe ạ,” một người đàn ông bên nhà trai sốt ruột giục, giọng nói như muốn kết thúc mọi chuyện nhanh nhất có thể.
Người Tài xế khẽ nhíu mày. Đúng như anh đã dự cảm. Đám cưới này, không phải của tình yêu. Chỉ là một cuộc giao dịch, một nghĩa vụ cần hoàn tất. Cả hai gia đình đều đang cố gắng giữ vẻ “bằng mặt”, nhưng sự “bằng lòng” thì đã chết từ lâu. Ánh mắt Người Tài xế vô tình lướt qua chiếc cốp xe. Một tiếng “lộc cộc” rất nhẹ, gần như không thể nghe thấy, lại vang lên đâu đó từ phía sau. Anh giật mình. Chắc chỉ là tiếng hành lý.
Cô dâu khẽ khàng bước vào xe, ngồi xuống ghế sau cạnh Chú rể. Giữa họ là một khoảng cách vô hình, lạnh lẽo. Cửa xe đóng lại, như đóng lại một màn kịch vụng về. Người Tài xế khởi động động cơ, chuẩn bị rời đi, mang theo một Cô dâu không vui và một Chú rể đầy gánh nặng. Hành trình quay về Nhà chú rể, anh nghĩ, sẽ không đơn giản chút nào.
Người Tài xế khẽ nhả côn, chiếc sedan đen bóng lăn bánh rời khỏi Nhà cô dâu. Qua gương chiếu hậu, anh quan sát hai nhân vật chính phía sau. Cô dâu ngồi sát vào thành xe, chiếc váy cưới trắng muốt như càng làm nổi bật khuôn mặt xanh xao, đôi mắt trũng sâu. Nét buồn bã và lo lắng hiện rõ, gần như không thể che giấu. Chú rể ngồi bên cạnh, cố gắng đưa tay nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô. Anh ta thì thầm điều gì đó, giọng nói trầm đục, như đang cố trấn an. Nhưng Cô dâu chỉ khẽ rụt tay lại, đôi mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như chẳng hề nghe thấy. Một sự xa cách vô hình nhưng rõ ràng bao trùm không gian chật hẹp.
Người Tài xế nhíu mày. Anh đã nhìn thấy nhiều đám cưới, nhưng chưa bao giờ thấy một Cô dâu nào lại mang vẻ mặt bi thương đến thế trong ngày trọng đại của mình. Đây không phải là sự hồi hộp của một người sắp bước vào cuộc sống mới, mà là nỗi sợ hãi, sự cam chịu. Linh cảm mơ hồ lúc nãy giờ đây trở nên rõ ràng hơn, như một tiếng chuông cảnh báo vang vọng trong đầu anh. Có điều gì đó rất không ổn ở đám cưới này.
Chiếc xe tiếp tục lướt qua những con đường ngoại thành còn sương giăng. Không khí bên trong nặng trĩu. Bỗng, một tiếng “lộc cộc… lộc cộc…” khe khẽ lại vang lên. Lần này rõ ràng hơn, dứt khoát hơn. Người Tài xế giật mình, một cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc theo xương sống. Tiếng động đó không phải từ hành lý thông thường. Nó có gì đó sai sai. Anh đưa mắt nhìn nhanh lên gương chiếu hậu, ánh mắt lại vô tình dừng lại ở chiếc cốp xe. Tiếng động dường như xuất phát từ đó.
Anh cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, siết chặt vô lăng. Người Tài xế tự nhủ đó có thể chỉ là do vật gì đó trong cốp chưa được sắp xếp cẩn thận. Nhưng linh tính của anh, linh tính của một người đã trải qua nhiều thăng trầm cuộc sống, lại gào thét một điều khác. “Lộc cộc… lộc cộc…” Tiếng động lại vang lên, đều đặn hơn, như một nhịp đập của sự bí ẩn. Người Tài xế nuốt khan. Chuyến đi này, anh biết, sẽ không chỉ đơn thuần là chở Cô dâu về Nhà chú rể.
Người Tài xế hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Anh siết chặt vô lăng, ánh mắt dán vào con đường phía trước, tự nhủ không nên để những ý nghĩ hoang đường làm mình phân tâm. Chiếc sedan đen bóng, với những bó hoa trắng hồng phấn và ruy băng tinh xảo trang trí phía trước, lướt đi êm ái trên con đường ngoại thành còn vắng vẻ. Sương sớm vẫn lãng đãng vương trên những hàng cây hai bên đường, tạo nên một khung cảnh u tịch, mờ ảo.
Nhưng sự bình yên của cảnh vật bên ngoài không thể xua tan sự nặng nề trong khoang xe. Tiếng “lộc cộc… lộc cộc…” lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, như thể có thứ gì đó bên trong đang bị dịch chuyển mạnh hơn. Người Tài xế giật mình, một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Anh liếc nhanh lên gương chiếu hậu, nhìn về phía Cô dâu và Chú rể.
Cô dâu vẫn ngồi bất động, đôi mắt vô hồn nhìn ra cửa sổ, như một bức tượng sống. Chú rể ngồi bên cạnh, lúc này đã thôi cố gắng nắm tay cô. Anh ta rút điện thoại ra, lướt lướt vài cái rồi cất đi, vẻ mặt bực dọc thoáng hiện. Họ không hề nghe thấy tiếng động lạ? Hay là họ cố tình phớt lờ?
“Lộc cộc… RẦM!” Lần này, tiếng động mạnh hơn hẳn, đi kèm với một tiếng va chạm trầm đục khiến cả chiếc xe hơi rung nhẹ. Người Tài xế cảm nhận rõ ràng sự chấn động đó qua vô lăng. Không thể là hành lý bình thường được nữa. Anh nuốt khan, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán. Linh cảm của anh không còn là mơ hồ nữa; nó đã biến thành một nỗi lo sợ cụ thể, lạnh lẽo. Anh biết, có thứ gì đó sống động đang bị nhốt trong Cốp xe, và nó đang tìm cách thoát ra.
Người Tài xế nuốt khan, sự lạnh lẽo từ sống lưng lan ra khắp cơ thể. Anh biết rõ cái “rầm” vừa rồi không phải là âm thanh của hành lý hay đồ trang trí. Linh tính mách bảo anh rằng có thứ gì đó sống động đang bị giam cầm, đang đập phá để thoát ra. Nhưng anh vẫn phải lái. Đây là ngày cưới. Dù trong lòng đầy hoang mang, anh cố gắng trấn tĩnh, tự nhủ có lẽ mình đã quá nhạy cảm. Anh siết chặt vô lăng, ánh mắt dán chặt vào con đường ngoại thành phía trước, cố phớt lờ những suy nghĩ đáng sợ. Cô dâu và Chú rể vẫn im lặng đáng sợ ở ghế sau, khiến anh không dám hỏi han.
“Cộp… cộp… KẸT… RẦM!” Lần này, tiếng động không chỉ là va chạm mà còn là tiếng cào cấu chói tai, xen lẫn tiếng va đập dữ dội hơn nữa. Cả chiếc sedan chao đảo nhẹ, rõ ràng không phải do gió hay ổ gà. Chiếc xe lạng đi một chút, Người Tài xế phải cố gắng giữ vững tay lái. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán anh, thấm ướt vành mũ.
Anh liếc vội qua gương chiếu hậu. Cô dâu vẫn nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ, gương mặt không một chút cảm xúc. Chú rể thì đang mải miết với chiếc điện thoại, ngón cái lướt lia lịa. Họ thật sự không nghe thấy? Hay họ đã quen với âm thanh này? Hay… họ biết rõ đó là gì? Một ý nghĩ rùng rợn xẹt qua đầu Người Tài xế: *Cái gì đang ở trong cốp xe? Và tại sao họ lại bình thản đến vậy?*
Anh không thể chịu đựng thêm nữa. Tiếng động từ Cốp xe ngày càng hỗn loạn, như thể một vật thể lớn đang bị quăng quật, cố gắng phá bung lớp kim loại. Người Tài xế biết mình không thể tiếp tục giả vờ không nghe thấy. Anh cần phải làm gì đó. Ngay lập tức.
Người Tài xế nuốt khan, sự hoảng loạn dâng lên tận cổ họng. Anh không thể tiếp tục giả vờ được nữa. Anh liếc nhanh về phía Cô dâu và Chú rể ở ghế sau, họ vẫn không động đậy, không một phản ứng nào. Cả hai như hai bức tượng được tạc ra từ sự thờ ơ đáng sợ.
Tiếng “lộc cộc” từ Cốp xe giờ đây không còn là những cú đập thỉnh thoảng nữa. Nó đều đặn hơn, nhịp nhàng hơn, như một quả bóng cao su lớn bị ném vào thành kim loại lặp đi lặp lại. Cộp… cộp… cộp… Âm thanh như xuyên thẳng vào màng nhĩ, bám riết lấy tâm trí Người Tài xế, nghiền nát sự tập trung của anh. Mắt anh dán chặt vào con đường ngoại thành, nhưng tâm trí lại không ngừng vẽ ra những hình ảnh rùng rợn về thứ đang bị nhốt trong Cốp xe. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Anh cố gắng trấn tĩnh, hít thở sâu, nhưng vô ích.
Bất giác, Người Tài xế đưa mắt lên gương chiếu hậu. Anh đảo tầm nhìn nhanh xuống phần Cốp xe phản chiếu trong gương, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Liệu có phải chỉ là hành lý xộc xệch, hay đồ trang trí bung ra? Anh nín thở, chờ đợi một câu trả lời. Nhưng không. Cốp xe vẫn đóng im lìm, phẳng lì, không một vết lõm, không một chi tiết nào xê dịch. Không có gì bất thường cả. Thế nhưng, tiếng “lộc cộc” vẫn vang lên, không hề suy giảm, thậm chí còn rõ ràng hơn, như thể cái thứ bên trong đang thách thức anh, đang cười nhạo sự bất lực của anh.
Người Tài xế không thể chịu đựng thêm được nữa. Tiếng “lộc cộc” cứ như một con dao cùn đang cứa vào dây thần kinh của anh, từng nhát, từng nhát một. Anh siết chặt vô lăng, bàn tay run rẩy, những ngón tay trắng bệch vì căng thẳng. Một quyết định táo bạo, gần như liều lĩnh, bật ra trong đầu anh. Anh phải dừng lại, phải biết thứ quái quỷ gì đang diễn ra ở cốp sau chiếc sedan đen bóng này.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Chiếc xe bắt đầu giảm tốc độ, đèn xi nhan nhấp nháy, báo hiệu cho các phương tiện khác biết. Dưới hàng cây cổ thụ rì rào của vùng Ngoại thành, Người Tài xế nhẹ nhàng tấp xe vào lề đường vắng. Tiếng động cơ tắt lịm, nhường chỗ cho sự im lặng ghê rợn, và rồi… tiếng “cộp… cộp… cộp…” từ Cốp xe lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như thể nó đang chế giễu sự bất lực của anh.
Cô dâu và Chú rể ở ghế sau khẽ giật mình vì cú dừng xe đột ngột. Chú rể nhíu mày, nhìn Người Tài xế qua gương chiếu hậu, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu.
“Có chuyện gì vậy anh?” Chú rể hỏi, giọng điệu có phần gắt gỏng vì chuyến đi bị gián đoạn không báo trước.
Người Tài xế quay nhẹ đầu lại, cố nặn ra một nụ cười mà anh cảm thấy méo mó trên môi. “Dạ thưa anh, có lẽ Cốp xe có vấn đề, em xin phép dừng lại kiểm tra một chút,” anh nói, giọng anh vẫn run nhẹ, dù đã cố gắng hết sức để che giấu. Anh nhìn cả hai người ở ghế sau, chờ đợi phản ứng.
Cô dâu và Chú rể nhìn nhau một thoáng, sự ngạc nhiên hiện rõ. Nhưng rồi, vẻ mặt họ nhanh chóng trở lại trạng thái thờ ơ thường thấy. Đối với họ, mọi chuyện dường như không đáng để bận tâm nhiều. Chú rể khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn nguyên vẻ khó chịu.
“Ừ, anh kiểm tra đi,” Chú rể nói cụt lủn. Cô dâu không đáp lời, chỉ quay mặt ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vô định nhìn vào khoảng không.
Người Tài xế thở phào nhẹ nhõm, dù chỉ là một tiếng thở rất khẽ. Ít nhất thì họ cũng đã đồng ý. Anh vội vàng mở cửa xe, bước xuống. Ánh mắt anh lập tức dán chặt vào phần Cốp xe đang đóng im lìm, nơi âm thanh “lộc cộc” vẫn đều đặn vang lên, như một lời đe dọa không ngừng.
Người Tài xế đóng sập cửa xe, tiếng “cạch” khô khốc vang lên trong không gian Ngoại thành vắng vẻ. Anh đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi bước về phía sau chiếc sedan đen bóng. Từng bước chân của anh như nặng trĩu, mỗi tiếng “cộp… cộp…” từ Cốp xe lại gõ thêm một nhịp vào lồng ngực đang đập thình thịch. Một cảm giác hồi hộp đến lạ thường dâng lên, trộn lẫn chút sợ hãi mơ hồ. Thứ gì đang ở trong đó? Một linh cảm xấu đang bóp nghẹt trái tim anh.
Anh đứng trước Cốp xe, ánh mắt dán chặt vào khe hở nhỏ giữa nắp cốp và thân xe, nơi dường như những âm thanh ma quái đang thoát ra. Bàn tay Người Tài xế run rẩy đưa chìa khóa vào ổ khóa. Tiếng “lách cách” nhỏ vang lên khi ổ khóa bật mở, nhưng nó lại như một tiếng sấm rền trong tai anh. Anh ngập ngừng, lưỡng lự một khắc. Sau đó, với tất cả sự can đảm còn lại, anh hít một hơi nữa, nắm chặt nắp cốp.
Từng chút một, Người Tài xế từ từ nâng nắp cốp lên. Chiếc nắp kim loại nặng nề khẽ kêu kèn kẹt. Một bóng tối hun hút, đặc quánh hiện ra, nuốt chửng mọi ánh sáng. Mùi ẩm mốc, xen lẫn một thứ mùi tanh nồng khó tả, xộc thẳng vào mũi anh, khiến anh rùng mình. Anh nheo mắt, cố gắng xuyên thủng màn đêm bí ẩn bên trong, ánh mắt dò xét vào khoang tối lạnh lẽo. Thứ anh nhìn thấy, hoặc tưởng chừng như nhìn thấy, khiến toàn thân anh cứng đờ.
Ánh sáng yếu ớt của buổi sáng đầu đông len lỏi vào khoang cốp xe. Nhưng rồi, trước khi Người Tài xế kịp định hình rõ ràng, một mùi hương lạ, nhàn nhạt và có chút ngai ngái, xộc thẳng vào cánh mũi, cắt ngang dòng không khí loãng lạnh. Nó không phải mùi tanh nồng của máu hay mùi ẩm mốc đơn thuần như anh vừa cảm nhận, mà là một thứ gì đó khó gọi tên hơn, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, khiến dạ dày anh chợt quặn thắt.
Người Tài xế nheo mắt thêm lần nữa, cố gắng xuyên thủng màn đêm bí ẩn đang dần bị xua tan bởi ánh sáng ban mai. Và rồi, anh nhìn thấy. Nằm gọn một góc, sát thành Cốp xe, là một bọc vải cũ kỹ, nhàu nhĩ, màu cháo lòng. Chất liệu thô ráp của nó như thấm đẫm thời gian và những câu chuyện chưa kể. Anh dán chặt mắt vào cái bọc, toàn thân cứng đờ. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi anh thấy rõ hơn: cái bọc ấy không hoàn toàn bất động. Nó đang cựa quậy nhẹ nhàng, rất khẽ, như có thứ gì đó sống động đang ẩn mình bên trong, hít thở và cố gắng tìm cách thoát ra. Tim Người Tài xế đập thình thịch, một cảm giác kinh hoàng dâng lên. Cái lộc cộc anh nghe thấy suốt quãng đường… không phải là do ma quỷ. Nó là thật.
Người Tài xế đứng hình, đồng tử giãn ra khi cái bọc vải cũ kỹ khẽ cựa quậy một lần nữa. Cảm giác kinh hoàng ban đầu giờ chuyển thành một nỗi sợ hãi mơ hồ, lạnh lẽo, bám riết lấy anh. Anh nuốt khan, cổ họng khô khốc. Đôi bàn tay Người Tài xế run rẩy như bị điện giật, nhưng một thôi thúc khó cưỡng kéo anh lại gần. Anh từ từ đưa tay chạm vào lớp vải thô ráp, cảm nhận hơi ấm yếu ớt truyền qua.
Với một tiếng thở dốc bị nén lại, Người Tài xế lấy hết can đảm, run rẩy kéo nhẹ tấm vải. Khoảnh khắc tấm vải sờn cũ bị dịch chuyển, một gương mặt nhỏ bé, xanh xao, đang lim dim ngủ hiện ra. Đó là một đứa bé sơ sinh! Đôi mắt Người Tài xế mở to hết cỡ, không thể tin vào những gì mình đang thấy. Mùi hương ngai ngái lúc nãy, giờ anh đã nhận ra, chính là mùi của trẻ sơ sinh. Toàn thân Người Tài xế cứng đờ, giọng nói khô khốc nghẹn lại trong cổ họng.
“Trời đất ơi… đứa bé?” Người Tài xế thì thầm, âm thanh lạc đi trong sự kinh hoàng tột độ, như thể chính anh cũng không thể chấp nhận được sự thật khủng khiếp này. Cố gắng ổn định hơi thở, Người Tài xế nhìn chằm chằm vào thiên thần bé nhỏ đang say ngủ, hoàn toàn không ý thức được mình đang ở đâu, và trong hoàn cảnh nào. Ai đã đặt đứa bé này vào Cốp xe? Và tại sao? Hàng loạt câu hỏi xoắn chặt tâm trí Người Tài xế, đẩy anh vào một mê cung hoảng loạn.
Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng Người Tài xế, khiến toàn thân anh cứng đờ. Đứa bé sơ sinh nằm đó, vô tri, nhưng lại là một quả bom hẹn giờ, có thể thổi bay mọi thứ bất cứ lúc nào. Không chút nghĩ suy, Người Tài xế vội vàng dùng hai tay, đóng sập nắp Cốp xe lại. Tiếng “rầm” khô khốc vang lên, như đóng lại cánh cửa của một bí mật kinh hoàng.
Tim Người Tài xế đập thình thịch, muốn nhảy khỏi lồng ngực. Mặt anh tái mét, trắng bệch như tờ giấy, dù anh đang cố gắng hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh. Bàn tay anh run rẩy bấu chặt vào mép Cốp xe một cách vô thức. Đôi mắt anh đảo qua lại, liếc nhìn xung quanh, sợ hãi rằng ai đó đã chứng kiến cảnh tượng vừa rồi.
Từ từ, Người Tài xế quay người lại. Ánh mắt anh lạc đi trong sự hoảng loạn, nhưng rồi cũng chạm vào lớp kính của chiếc xe sedan đen bóng. Qua lớp kính, anh thấy Chú rể và Cô dâu đang ngồi bên trong. Chú rể mải mê bấm điện thoại, còn Cô dâu khẽ chỉnh lại vạt váy cưới, khuôn mặt trang điểm cẩn thận không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, đúng như vẻ “bằng mặt mà không bằng lòng” anh từng cảm nhận. Họ không hề hay biết, chỉ cách họ một lớp vỏ kim loại mỏng manh, một sinh linh bé bỏng đang ẩn mình cùng một bí mật động trời.
Người Tài xế cảm thấy toàn thân bàng hoàng, đứng chôn chân tại chỗ. “Phải làm sao đây? Ai đã làm chuyện này? Và mình sẽ giải quyết thế nào với quả bom này khi đám cưới còn chưa bắt đầu?” Hàng loạt câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí anh, đẩy anh vào một mê cung tuyệt vọng. Anh hoàn toàn mất phương hướng.
Người Tài xế vẫn đứng chôn chân, ánh mắt lạc đi trong sự hoảng loạn tột cùng, tâm trí anh như bị đóng băng trước bí mật kinh hoàng vừa phát hiện. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh phả vào gáy.
Kính xe sedan đen bóng từ từ hạ xuống, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của Người Tài xế. Chú rể, gương mặt điển trai pha chút bực dọc vì sự chậm trễ, thò đầu ra ngoài. Anh nhìn Người Tài xế với vẻ khó hiểu.
“Bác tài sao vậy? Sao đứng trơ ra đó?” Chú rể hỏi, giọng nói vang lên có chút gay gắt.
Người Tài xế giật mình, lảo đảo như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Anh cố gắng nở nụ cười trấn an nhưng chỉ làm gương mặt vốn đã tái mét càng trở nên gượng gạo hơn. Anh đảo mắt, cố tránh ánh nhìn dò xét của Chú rể.
“Dạ… dạ không có gì ạ,” Người Tài xế lắp bắp, giọng anh khô khốc và khàn đặc, như có thứ gì đó mắc nghẹn ở cổ họng. Toàn thân anh run rẩy, bất giác siết chặt bàn tay vào nhau. Anh không dám nói ra, làm sao anh có thể nói ra sự thật khủng khiếp này khi đám cưới còn chưa bắt đầu?
Chú rể nhíu mày, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Người Tài xế. Anh ta không phải là người dễ dàng bị qua mặt. “Không có gì mà mặt bác tái mét, mồ hôi vã ra như tắm vậy?” Chú rể ngừng một chút, ánh mắt lướt qua phía Cốp xe, nơi Người Tài xế vừa đóng sập lại. Một linh cảm lạ dấy lên trong lòng anh ta. “Cốp xe có vấn đề gì vậy bác tài? Xe bị gì hả?”
Chú rể không đợi Người Tài xế trả lời, ánh mắt anh ta đã dán chặt vào Cốp xe, nơi những cánh hoa trắng, hồng phấn điểm xuyết trên nền sedan đen bóng dường như đang che giấu một bí mật động trời. Linh cảm mách bảo anh ta điều gì đó không ổn.
Người Tài xế cảm thấy cổ họng khô khốc, toàn thân vẫn run rẩy nhưng sâu thẳm bên trong, một quyết định vừa được đưa ra. Anh biết mình không thể che giấu mãi. Sự thật, dù có đau đớn đến mấy, cũng phải được phơi bày. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại nỗi hoảng loạn đang sôi sục trong lồng ngực. Anh tự nhủ phải trấn tĩnh, dù chỉ là một chút.
Anh bước từng bước nặng nề về phía cửa xe nơi Chú rể đang ngồi, gương mặt tái nhợt như tờ. Mỗi bước chân của Người Tài xế đều kéo theo một gánh nặng vô hình, như thể anh đang vác cả thế giới trên vai. Chú rể vẫn nhìn anh chằm chằm, đôi mắt sắc lạnh không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào.
“Anh… anh rể…” Người Tài xế bắt đầu, giọng anh khản đặc, như vừa trải qua một trận ốm dài. Anh phải dùng hết sức lực để thốt ra từng từ. Anh cúi thấp đầu, tránh ánh mắt của Chú rể, bàn tay siết chặt đến nỗi móng tay hằn sâu vào da thịt. “Trong… trong cốp xe… có… có một đứa bé.”
Những lời đó, dù được nói ra một cách ngập ngừng, khó nhọc, vẫn như một tiếng sét đánh ngang tai. Chú rể sững sờ, nụ cười nửa miệng đầy bực bội trên môi anh ta đông cứng lại. Ánh mắt anh ta mở to, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Không khí chợt ngưng đọng, chỉ còn lại tiếng gió khẽ lay động những dải ruy băng trên chiếc xe cưới.
Chú rể như hóa đá, toàn thân cứng đờ. Khuôn mặt anh ta lập tức cắt không còn giọt máu, nụ cười mỉa mai ban nãy tan biến không dấu vết, thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ. Anh ta vô thức đưa tay ôm lấy lồng ngực đang đập thình thịch, như thể muốn giữ lại chút hơi thở cuối cùng. Ánh mắt Chú rể từ Người Tài xế chuyển sang Cô dâu đang ngồi cạnh, người cũng đang há hốc mồm, đôi mắt mở trừng trừng, không tin nổi những gì mình vừa nghe. Gương mặt trang điểm lộng lẫy của Cô dâu thoáng chốc trở nên trắng bệch, lớp phấn như vỡ ra từng mảng.
Một giây im lặng chết chóc trôi qua, nặng nề đến nghẹt thở.
Rồi, một tiếng nức nở nhỏ, yếu ớt vang lên từ Cô dâu, sau đó nhanh chóng vỡ òa thành những tiếng khóc tức tưởi, không kìm nén được. Cô dâu đưa hai tay ôm mặt, những ngón tay run rẩy bấu chặt vào lớp voan cưới mỏng manh. Nước mắt lã chã rơi, làm nhòe đi lớp trang điểm cẩn thận, tạo thành những vệt đen lem luốc trên má. Cô gục đầu xuống, vai run bần bật, tiếng khóc nghẹn ngào như xé toạc không khí vốn đã quá căng thẳng.
Chú rể, chứng kiến phản ứng của Cô dâu, cơn giận dữ và sự thất vọng bỗng chốc bùng lên như ngọn lửa. Anh ta không cần Người Tài xế phải giải thích thêm. Phản ứng của Cô dâu đã nói lên tất cả. Anh ta quay phắt lại Người Tài xế, đôi mắt đỏ ngầu, chất chứa sự tổn thương và cơn phẫn nộ không thể kiềm chế. Giọng anh ta vỡ ra, đầy bàng hoàng và không thể tin được.
“Cái gì?!” Chú rể thốt lên, từng từ như bị xé ra khỏi cổ họng. “Không thể nào…!”
Anh ta lặp lại câu nói, giọng nói càng lúc càng cao, vang vọng khắp không gian nhỏ hẹp của chiếc xe cưới. “Không thể nào! Anh đang nói cái quái gì vậy?!” Chú rể như muốn lao vào Người Tài xế, nhưng lại bị kẹt cứng trong tư thế ngồi. Anh ta giằng co, hai tay siết chặt thành nắm đấm, vẻ mặt méo mó vì uất hận. Người Tài xế vẫn đứng đó, cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt hừng hực lửa giận của Chú rể. Anh ta biết, đây mới chỉ là khởi đầu của cơn bão.
Chú rể không cần đợi Người Tài xế giải thích thêm bất cứ lời nào nữa. Phản ứng của Cô dâu đã nói lên tất cả, và những tiếng lộc cộc từ cốp xe chợt trở thành bằng chứng không thể chối cãi, một thứ âm thanh ma quái vang vọng trong tâm trí anh. Cơn thịnh nộ và sự kinh hoàng bùng lên, đẩy anh ta bật tung khỏi ghế. Bằng một lực mạnh đến đáng sợ, Chú rể lao ra khỏi chiếc xe sedan đen bóng, hoa cưới trang trí còn chưa kịp rung lắc.
Anh ta chạy vòng ra phía sau xe, hai tay run rẩy nhưng đầy quyết liệt giật mạnh tay nắm cốp. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên, báo hiệu cánh cửa bí mật đã mở toang. Chú rể cúi xuống, đôi mắt trừng trừng nhìn vào bên trong. Nơi đó, giữa những lớp vải vóc và đồ đạc lộn xộn, một hình hài nhỏ bé đang nằm cuộn tròn, yếu ớt cử động. Một đứa bé. Một đứa bé thật sự.
Khung cảnh đó đập thẳng vào mắt Chú rể, nghiền nát mọi thứ gọi là niềm tin, tình yêu và danh dự trong lòng anh ta. Máu trong người Chú rể như đông cứng lại, rồi lại sôi sục lên dữ dội. Anh ta đứng thẳng dậy, quay phắt lại về phía chiếc xe cưới, nơi Cô dâu vẫn còn đang nức nở. Ánh mắt Chú rể giờ đây không còn là sự bàng hoàng hay hoài nghi, mà là một ngọn lửa căm hờn cháy rực, đầy rẫy chất vấn. Anh ta nhìn chằm chằm vào Cô dâu, từng tế bào trong cơ thể đều muốn xé toạc lớp vỏ bọc hoàn hảo kia.
“Cái này là sao hả?!” Chú rể gằn giọng, giọng nói rít lên qua kẽ răng, vang vọng khắp không gian tĩnh lặng của buổi sáng đầu đông. Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời buộc tội, một bản án đã được định đoạt.
Cô dâu sụp đổ ngay trên bậc xe, hai tay ôm mặt, những tiếng nức nở bật ra không thành lời. Chiếc váy cưới lộng lẫy giờ đây nhàu nát, thấm đẫm nước mắt dưới ánh mắt căm hờn của Chú rể. Anh ta không đợi cô trả lời, bước đến gần hơn, mỗi bước chân như giẫm nát thêm chút hy vọng mỏng manh còn sót lại.
“Cô dám… dám làm cái trò này trong ngày cưới của chúng ta sao?! Cô dắt mũi cả gia đình tôi, cả tôi!” Chú rể hét lên, giọng anh ta vỡ ra trong sự phẫn uất. Khuôn mặt điển trai giờ đỏ bừng, những đường gân xanh nổi lên thái dương. Anh ta vung tay chỉ thẳng vào cốp xe, nơi tiếng khóc ọ ẹ của đứa bé sơ sinh bắt đầu rõ ràng hơn, như một lời tố cáo đanh thép. Tiếng khóc non nớt, yếu ớt ấy xen lẫn với tiếng khóc than của Cô dâu, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn, xé toạc sự yên bình của buổi sáng đầu đông.
Người Tài xế đứng chết trân, hai tay Người Tài xế vẫn còn siết chặt vô lăng dù xe đã dừng hẳn. Người Tài xế cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, y như linh cảm bất an đã giày vò Người Tài xế từ khi những tiếng động lạ phát ra từ cốp xe. Giờ đây, mọi thứ đã sáng tỏ, nhưng sự thật lại tàn khốc hơn Người Tài xế từng tưởng tượng. Người Tài xế nhìn Chú rể đang gào thét, nhìn Cô dâu đang quỳ sụp, và nghe tiếng khóc của đứa trẻ, lòng Người Tài xế nặng trĩu. Người Tài xế ước gì mình có thể biến mất khỏi khung cảnh này, khỏi mớ bòng bong của những bí mật và dối trá.
Tiếng ồn ào ấy, dù rồi sẽ lắng xuống, nhưng dư âm của nó thì mãi mãi khắc sâu vào tâm trí những người chứng kiến. Buổi sáng định mệnh ấy, tại một con đường ngoại thành vắng vẻ, không chỉ là sự tan vỡ của một đám cưới, mà còn là sự phơi bày trần trụi của những bí mật, những toan tính và những tổn thương sâu sắc. Người Tài xế, người chỉ là một mắt xích tình cờ trong chuỗi bi kịch ấy, đã mang theo hình ảnh và âm thanh của ngày hôm đó như một vết sẹo vô hình. Nó nhắc nhở Người Tài xế về những gánh nặng mà con người có thể mang trong mình, về những lựa chọn sai lầm và cái giá phải trả. Đôi khi, sự thật, dù đau đớn đến mấy, vẫn cần được phơi bày để những vết thương có thể bắt đầu lành lại, để những con tim lầm lạc tìm thấy lối về, hoặc chí ít là tìm thấy sự chấp nhận. Cuộc đời vẫn tiếp diễn, nhưng bài học từ buổi sáng ấy thì ở lại, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về lòng trắc ẩn, sự trung thực và sức mạnh của tình yêu thương chân chính, thứ mà đã vắng bóng trong cuộc hôn nhân định mệnh này. Người Tài xế tự nhủ, có lẽ mọi sự đều có cái giá của nó, và đôi khi, sự im lặng của lương tâm còn nặng hơn bất cứ tiếng ồn ào nào. Dù câu chuyện kết thúc bằng sự hỗn loạn, nhưng hy vọng về một sự khởi đầu mới, dù đầy gian nan, vẫn âm ỉ cháy trong lòng mỗi con người.