Đêm tân hôn với chồng kém 30 tuổi, bà chủ U60 chết sững vì sự thật kinh hoàng!

Đêm tân hôn với chồng kém 30 tuổi, bà chủ U60 chết sững vì sự thật kinh hoàng!

Màn hình sáng lên, một tin nhắn hiện rõ. Bà Hương run rẩy đưa chiếc điện thoại lên gần, đôi mắt nheo lại, cố gắng giải mã từng ký tự đang nhảy múa trước mắt. Mọi âm thanh dường như biến mất, chỉ còn tiếng tim bà đập thình thịch, dồn dập trong lồng ngực. Tin nhắn đến từ một số lạ, không tên, nhưng nội dung của nó lại như nhát dao cứa vào trái tim Bà Hương.

“Anh Tuấn ơi, tiền cược đêm nay đủ chưa? Đừng quên em còn hợp đồng 1 tỷ với anh đấy nhé!”

Từng chữ, từng câu như mũi kim đâm thẳng vào tâm trí Bà Hương. “Tiền cược”, “hợp đồng 1 tỷ”… những từ ngữ ấy vang vọng trong đầu bà, lạnh lẽo và tàn nhẫn. Nụ cười hạnh phúc trên môi bà cứng lại, đôi mắt mở to vì kinh hoàng. Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể, khiến Bà Hương cảm thấy như mọi mạch máu đang đóng băng. Trái tim bà như ngừng đập, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi đau, một sự phản bội quá lớn đang bóp nghẹt. Bà Hương siết chặt chiếc điện thoại, nhìn chằm chằm vào dòng chữ định mệnh ấy, mọi thứ xung quanh dường như quay cuồng. Giữa đêm tân hôn, trong căn phòng đầy hoa hồng đỏ thắm, thế giới của Bà Hương đổ sập. Toàn bộ hạnh phúc giả tạo mà bà cố gắng xây dựng đã tan vỡ chỉ sau một dòng tin nhắn ngắn ngủi. Bà Hương không thể tin vào những gì mình vừa đọc. Tuấn, người chồng trẻ bà hết lòng yêu thương, hóa ra chỉ là một con bạc, một kẻ lừa đảo với một “hợp đồng” bí ẩn trị giá cả tỷ đồng.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng tắm bật mở, kẽo kẹt một tiếng khô khốc. Tuấn bước ra, làn hơi nước mờ ảo bốc lên từ cơ thể anh ta, quấn quanh chiếc khăn bông trắng tinh đang quấn hờ ngang hông. Mái tóc ướt sũng nhỏ từng giọt nước xuống bờ vai rộng. Anh ta khẽ nhếch môi, nở một nụ cười đầy quyến rũ, ánh mắt như tia lửa điện nhìn thẳng vào Bà Hương. Nhưng trong mắt Bà Hương lúc này, nụ cười ấy không còn là sự hấp dẫn mê hoặc, mà là một chiếc mặt nạ giả dối, đầy toan tính. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Bà Hương. Bà giật mình, vội vàng rụt tay lại, giấu chiếc điện thoại ra sau lưng một cách vụng về, như thể nó là một bằng chứng tội lỗi. Gương mặt Bà Hương trắng bệch, không còn một chút máu, đôi môi mím chặt. Trái tim bà đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bà cố gắng bình tĩnh lại, nhưng mỗi hơi thở đều như bị bóp nghẹt. Tuấn tiến đến gần, bước chân nhẹ tênh, phá vỡ sự im lặng căng như dây đàn trong căn phòng.

Tuấn tiến lại gần giường, từng bước chân nhẹ như không. Làn hơi nước từ cơ thể anh ta vẫn còn vương vấn trong không khí, phảng phất mùi sữa tắm nam tính. Ánh mắt Tuấn lướt qua gương mặt trắng bệch, căng thẳng tột độ của Bà Hương. Bà Hương vẫn đang khư khư giấu chiếc điện thoại ra sau lưng, mồ hôi lạnh toát ra.

“Sao vậy em?” Tuấn hỏi, giọng anh ta vẫn dịu dàng đến lạ thường, như thể không có gì bất ổn. Nhưng trong từng âm tiết ấy, Bà Hương cảm nhận rõ một sự dò xét lạnh lùng, như một lưỡi dao vô hình đang rà tìm vết nứt. “Có chuyện gì à?”

Bà Hương cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, đôi môi run rẩy. Trái tim Bà Hương đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng tim đập vang dội như trống trận trong tai, át đi cả tiếng gió đêm ngoài cửa sổ. Bà Hương cảm thấy không khí đặc quánh lại, mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.

Bà Hương nuốt khan, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng. Bà Hương ép mình cười, một nụ cười khô khốc, căng như sợi dây đàn sắp đứt. Bà Hương run rẩy đưa chiếc điện thoại ra, đặt nó lên tủ đầu giường, cách xa mình như tránh một vật nóng. Đôi mắt Bà Hương không rời khỏi gương mặt Tuấn, dò xét từng nét dù mờ ảo dưới ánh đèn ngủ.

“Không… không có gì đâu anh,” Bà Hương nói khẽ, giọng bà vẫn còn run rẩy. “Chỉ là… em thấy anh hơi lạ. Em… em có đọc được tin nhắn trong điện thoại của anh lúc nãy, khi anh đi tắm.”

Tuấn khẽ nhíu mày, động tác rất nhanh, nhưng Bà Hương đã kịp nhận ra. Một sự căng thẳng vô hình bỗng chốc bao trùm lấy căn phòng ngủ được trang trí hoa hồng đỏ thắm cho đêm tân hôn. Tuấn bước thêm một bước, đôi mắt anh ta dường như tối sầm lại. Anh ta nhìn Bà Hương chằm chằm, không nói gì, như thể đang chờ đợi.

Bà Hương hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh đến mức cao nhất. Bà Hương nhẹ nhàng hỏi, giọng nói vẫn cố giữ vẻ tự nhiên, nhưng ẩn chứa một sự nghi ngờ không thể giấu: “Anh… có ai đang cần tiền của anh sao?”

Tuấn hơi khựng lại. Đôi mắt anh ta thoáng qua một tia lo lắng, nhanh chóng biến mất như một bóng ma. Anh ta lắc đầu, gương mặt cố gắng tỏ vẻ trấn an. “Không có gì đâu em, chỉ là mấy đứa bạn đòi nợ cũ thôi mà.” Tuấn cười gượng gạo, tiến lại gần Bà Hương, đưa tay ra định chạm vào vai bà.

Tuấn không chạm vào vai Bà Hương như dự định. Thay vào đó, anh ta nhanh chóng thay đổi chủ đề, kéo Bà Hương vào một cái ôm chặt. Cơ thể anh ta áp sát, hơi thở ấm nóng phả vào tai Bà Hương.

“Anh xin lỗi, em yêu,” Tuấn thì thầm, giọng nói ngọt ngào đến rợn người. “Đêm tân hôn của chúng ta, anh không muốn bàn về chuyện tiền bạc lặt vặt. Anh chỉ muốn dành trọn đêm nay cho em, người phụ nữ tuyệt vời nhất của anh.”

Anh ta khẽ hôn lên vành tai Bà Hương, rồi lướt xuống cổ bà, cố gắng tạo ra một không khí lãng mạn. Bà Hương cảm thấy ghê tởm. Mùi nước hoa của Tuấn, pha lẫn với mùi xà phòng mới tắm, bỗng trở nên nồng nặc và khó chịu. Từng cử chỉ âu yếm của anh ta như những mũi kim châm vào da thịt bà, gợi lên một sự khinh bỉ sâu sắc. Bà Hương cứng đờ người trong vòng tay anh ta, nhưng vẫn cố gắng kìm nén. Bà không được phép để lộ sự nghi ngờ. Không phải bây giờ.

“Anh biết không,” Tuấn tiếp tục, bàn tay anh ta vuốt ve lưng Bà Hương. “Em là tất cả những gì anh mong ước. Một người phụ nữ vừa xinh đẹp, vừa thành đạt, lại còn rất chu đáo. Anh thật may mắn khi có được em.”

Những lời lẽ đó, lẽ ra phải khiến Bà Hương cảm động, giờ đây lại chỉ khiến bà thêm lạnh lẽo. Bà Hương thầm nghĩ, giọng nói của Tuấn ngọt ngào đến giả tạo. Sự giả dối ấy như một cái gai găm chặt trong lòng Bà Hương, khiến bà phải dùng hết sức lực để duy trì vẻ mặt bình thản. Bà gượng cười, khẽ tựa đầu vào vai Tuấn, nhưng đôi mắt bà vẫn mở to, nhìn xuyên qua bóng tối mờ ảo của căn phòng ngủ, cố gắng tìm kiếm một chút sự thật trong ánh mắt người đàn ông đang ôm mình.

Trong vòng tay của Tuấn, Bà Hương cảm thấy hơi thở của anh ta phả vào tóc mình, nhưng đầu óc bà đã bay xa. Những lời lẽ đường mật của Tuấn giờ đây chỉ là tạp âm, chìm nghỉm giữa một mớ hỗn độn những từ ngữ khác đang quay cuồng trong tâm trí Bà Hương.

“Tiền cược đêm nay… hợp đồng 1 tỷ.”

Từng chữ, từng con số lặp đi lặp lại không ngừng, như một đoạn băng bị kẹt. Chúng hiện rõ mồn một trước mắt bà, sắc nét hơn cả khuôn mặt Tuấn đang tựa vào vai bà. Bà Hương bất giác rùng mình, nhớ lại những lời xì xào của đám bạn bè thân thiết trước ngày cưới.

“Tuấn chỉ là kẻ đào mỏ thôi, Hương ơi.”

“Đừng tin vào những lời đường mật đó, em ơi.”

Những cảnh báo ấy, mà bà đã gạt bỏ vì cho rằng họ ghen tỵ với hạnh phúc mới của mình, giờ đây lại vang vọng rõ ràng đến ghê người. Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bắt đầu len lỏi từ sâu bên trong, lan ra khắp cơ thể Bà Hương. Cánh tay Tuấn siết chặt hơn, nhưng bà cảm thấy như bị một sợi xích vô hình trói buộc. Tim bà đập thình thịch, không phải vì yêu, mà vì sự hoảng loạn đang lớn dần. Bà Hương cố gắng hít thở sâu, nụ cười trên môi gượng gạo đến mức bà sợ nó sẽ vỡ tan. Bà cần phải bình tĩnh. Không được để lộ bất cứ điều gì. Chưa phải bây giờ.

Tuấn khẽ cựa mình, rồi chậm rãi ngồi dậy, khát nước sau cuộc yêu đương nồng nhiệt. Anh ta hướng về phía bếp, nơi có bình nước lọc đặt sẵn. Bà Hương nhắm mắt, giả vờ như đã chìm sâu vào giấc ngủ, nhưng từng thớ thịt trên cơ thể bà đều căng cứng. Nghe tiếng bước chân Tuấn xa dần trong hành lang của căn biệt thự trắng tinh khôi ở ngoại ô, Bà Hương lập tức mở choàng mắt. Cơ hội vàng đây rồi! Nhanh như cắt, bà vươn tay, chộp lấy chiếc điện thoại di động của Tuấn đang nằm chỏng chơ trên tủ đầu giường trong phòng ngủ. Màn hình sáng lên, hiển thị một loạt tin nhắn. Bàn tay Bà Hương run rẩy bấm vào phần tin nhắn gần nhất. Không mất nhiều thời gian, bà đã nhìn thấy dòng tin nhắn đáng ngờ từ một số điện thoại lạ hoắc. Số điện thoại chỉ toàn những con số vô hồn, không có tên. Tim Bà Hương đập thình thịch như trống trận. Bà cố gắng kìm nén sự hoảng loạn, ngón tay thoăn thoắt bấm lưu số điện thoại đó vào danh bạ, đặt tên một cách khó hiểu để không ai nghi ngờ. Sau đó, bà nhanh chóng xóa tin nhắn gốc, đưa điện thoại về vị trí cũ, tất cả chỉ trong chớp mắt. Ngay khi Bà Hương vừa đặt chiếc điện thoại xuống, tiếng bước chân Tuấn đã vọng lại, gần hơn, gần hơn nữa. Bà Hương vội vàng nhắm mắt lại, cố gắng thở đều, nhưng lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Đôi tay bà run bần bật, nỗi lo sợ bị phát hiện như một lưỡi dao sắc lẹm đang kề vào cổ họng.

Ngay khi Bà Hương vừa đặt chiếc điện thoại xuống, tiếng bước chân Tuấn đã vọng lại, gần hơn, gần hơn nữa. Bà Hương vội vàng nhắm mắt lại, cố gắng thở đều, nhưng lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Đôi tay Bà Hương run bần bật, nỗi lo sợ bị phát hiện như một lưỡi dao sắc lẹm đang kề vào cổ họng.

Tuấn bước vào phòng ngủ, trên tay là hai ly nước lọc mát lạnh. Anh ta khẽ khàng đặt một ly lên tủ đầu giường cạnh Bà Hương, rồi ngồi xuống mép giường, đưa ly còn lại lên miệng uống cạn. Tiếng nước chảy ừng ực trong đêm tân hôn yên ắng càng khiến Bà Hương thêm phần bồn chồn.

Bà Hương từ từ mở mắt, thở dài một cách giả tạo, ánh mắt lờ đờ nhìn Tuấn. “Em mệt quá, anh ạ,” Bà Hương nói, cố gắng kéo giọng cho thật não nề. “Chắc là do cả ngày lo lắng cho đám cưới.” Bà Hương kéo chăn lên cao hơn, cố tạo ra vẻ mệt mỏi cùng cực để tránh né mọi ánh mắt dò xét từ Tuấn, đồng thời che giấu bàn tay vẫn còn run rẩy dưới lớp chăn.

Tuấn nhìn Bà Hương một cách khó hiểu. Anh ta nhận thấy vẻ mệt mỏi của Bà Hương có gì đó không tự nhiên, một chút gấp gáp và miễn cưỡng. Tuy nhiên, anh ta không nói gì, chỉ gật đầu đồng ý, đặt chiếc ly rỗng xuống bàn.

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa phòng ngủ, nhưng không thể xua đi cái không khí nặng nề còn vương lại từ đêm tân hôn. Bà Hương mở mắt, nhìn sang bên cạnh. Tuấn vẫn đang say ngủ, gương mặt thanh tú không một chút vướng bận. Một cơn ghê tởm thoáng qua, Bà Hương vội vàng quay đi, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Nàng cần phải giữ bình tĩnh.

Bà Hương từ từ rời giường, thận trọng tránh gây ra tiếng động. Sau khi vệ sinh cá nhân, Bà Hương khoác lên mình bộ đồ công sở tươm tất, cố gắng che giấu đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ. Bà Hương xuống bếp, chuẩn bị bữa sáng đơn giản. Tuấn thức dậy ngay lúc đó, bước xuống cầu thang, đôi mắt ngái ngủ nhưng vẫn kịp nở một nụ cười rạng rỡ với Bà Hương.

“Chào buổi sáng, bà xã,” Tuấn nói, kéo ghế ngồi xuống.

Bà Hương gật đầu, nở một nụ cười gượng gạo. “Chào anh. Em có cuộc hẹn quan trọng với đối tác sáng nay, phải đi sớm.” Bà Hương nói, giọng hơi gấp gáp.

Tuấn nhíu mày, có vẻ bất ngờ nhưng không hỏi thêm. “Vậy à? Anh đưa em đi nhé?”

“Không cần đâu, công việc của em có chút đặc thù, anh cứ nghỉ ngơi đi.” Bà Hương từ chối một cách khéo léo, trái tim đập thình thịch. Nàng không thể để Tuấn đi cùng.

Ăn xong bữa sáng một cách vội vã, Bà Hương đứng dậy. “Em đi đây, anh ở nhà giữ gìn sức khỏe.” Bà Hương thậm chí không dám nhìn thẳng vào Tuấn, vội vàng rời khỏi căn biệt thự trắng tinh khôi ở ngoại ô.

Chiếc xe hơi sang trọng lao đi trên con đường vắng vẻ. Thay vì đến Công ty của Bà Hương, Bà Hương lái xe thẳng đến một khu phố yên tĩnh ngoại ô, nơi có ngôi nhà của Mai, người bạn thân nhất của Bà Hương, đồng thời cũng là một luật sư nổi tiếng. Tim Bà Hương đập thình thịch, trong lòng vừa lo lắng vừa có chút hy vọng mong manh.

Đỗ xe trước cổng, Bà Hương vội vàng bấm chuông. Mai nhanh chóng mở cửa, vẻ mặt ngạc nhiên khi thấy Bà Hương đến sớm như vậy.

“Hương! Có chuyện gì mà cậu đến sớm thế này?” Mai hỏi, kéo Bà Hương vào nhà.

Bà Hương không nói gì, bước nhanh vào phòng khách, ngồi phịch xuống ghế sofa. Đôi mắt Bà Hương đỏ hoe, không kìm được nước mắt. “Mai ơi… Tớ… tớ có chuyện này muốn kể cho cậu,” Bà Hương thều thào, giọng nghẹn lại.

Mai lập tức nhận ra sự nghiêm trọng trong lời nói và ánh mắt của bạn. Cô ngồi xuống đối diện, nắm lấy tay Bà Hương. “Bình tĩnh nào, kể tớ nghe.”

Bà Hương hít một hơi sâu, rồi bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện kinh hoàng từ Đêm tân hôn, từ khi phát hiện tin nhắn cho đến thái độ bất thường của Tuấn. Từng câu từng chữ như xé nát lòng Bà Hương. Khi kể đến đoạn tin nhắn, Bà Hương run rẩy lấy điện thoại, mở mục ghi chú, đưa cho Mai một dãy số.

“Đây là… số điện thoại của cô gái đó. Tớ đã lưu lại. Tớ không biết phải làm gì nữa. Mọi thứ sụp đổ rồi, Mai ơi, tớ phải làm sao đây?” Bà Hương tuyệt vọng nói, nước mắt tuôn rơi không ngừng.

Mai đón lấy chiếc điện thoại từ tay Bà Hương, ánh mắt nhanh chóng lướt qua dãy số. Cô siết chặt tay Bà Hương, giọng dứt khoát. “Bình tĩnh nào, Hương. Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Tớ sẽ giúp cậu làm rõ mọi thứ.” Mai đứng dậy, đi về phía chiếc bàn làm việc chất đầy tài liệu pháp lý.

Bà Hương vẫn ngồi trên ghế sofa, ôm mặt khóc nức nở. Nỗi đau và sự hoang mang giằng xé trong lòng bà. Bà Hương cảm thấy bản thân thật ngu ngốc khi một lần nữa đặt niềm tin vào một người đàn ông, để rồi nhận lại sự phản bội cay đắng.

Mai bật máy tính, các ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím. Cô là một luật sư giỏi, nhưng cũng có những mối quan hệ và kỹ năng đặc biệt trong việc điều tra. Chỉ trong vài giờ đồng hồ, dưới sự giám sát đầy lo âu của Bà Hương, Mai đã thu thập được một lượng thông tin đáng kinh ngạc. Màn hình máy tính hiện lên hình ảnh một cô gái trẻ với vẻ ngoài sắc sảo, quyến rũ.

Mai quay sang nhìn Bà Hương, gương mặt đanh lại. “Hương, tớ đã tìm ra rồi. Người phụ nữ này tên là Ly. Trông cô ta còn rất trẻ.”

Bà Hương ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp nhìn chằm chằm vào màn hình. “Ly?”

Mai gật đầu, tiếp tục giải thích, giọng nói chứa đựng sự phẫn nộ. “Ly không phải là một cô gái đơn giản. Cô ta có một quá khứ khá… phức tạp. Có vẻ như cô ta có mối quan hệ với rất nhiều người đàn ông giàu có. Kiểu ‘đào mỏ’ chuyên nghiệp.”

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Bà Hương. Tuấn đã lừa dối bà ngay trong Đêm tân hôn, và giờ đây, sự thật còn tồi tệ hơn bà tưởng.

Mai nhíu mày, tiếp tục lướt chuột. “Và đây mới là điều đáng ngờ, Hương.” Cô chỉ vào một bảng thống kê các giao dịch tài chính phức tạp. “Tớ đã kiểm tra một số tài khoản liên quan đến Ly và… tớ phát hiện ra một vài giao dịch đáng ngờ từ tài khoản của Tuấn.” Mai dừng lại, nhìn thẳng vào Bà Hương. “Số tiền không nhỏ chút nào. Có vẻ như Tuấn không chỉ là người bị lợi dụng. Có thể… cậu ta cũng là một phần của đường dây nào đó.”

Bà Hương chết lặng. Cái tên Ly, những giao dịch tài chính, và gương mặt của Tuấn hiện lên trong đầu bà. Mọi mảnh ghép đang dần khớp lại, tạo thành một bức tranh ghê tởm về sự lừa dối và lợi dụng. Bà Hương cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực, không thể thở nổi. Tim bà đập thình thịch, xen lẫn giữa nỗi đau là sự tức giận tột cùng.

Mai vẫn đang dán mắt vào màn hình máy tính. Cô nhíu chặt mày, các ngón tay gõ phím thêm vài cú cuối cùng, rồi dừng lại, hít một hơi sâu. Cô quay phắt sang nhìn Bà Hương, gương mặt đanh lại.

“Hương à,” Mai nói, giọng cô trầm và đầy vẻ nghiêm trọng, khiến Bà Hương giật mình. “Tớ đã tìm ra rồi. Người phụ nữ đó chính là Ly, nhưng câu chuyện không đơn giản chỉ là Tuấn bị dụ dỗ.” Mai tạm dừng, để lời nói thấm vào Bà Hương. “Có vẻ như Tuấn đã có một kế hoạch từ trước… một kế hoạch rất bài bản, và nó liên quan đến một khoản tiền *rất lớn*.”

Bà Hương nghe từng lời của Mai như sét đánh ngang tai. Ngực bà đau nhói, một cơn choáng váng ập đến. Khuôn mặt Bà Hương lập tức tái mét, trắng bệch như tờ giấy. Bà sững sờ, cố gắng bám víu vào thành ghế sofa để không ngã khuỵu. Tất cả những hy vọng mong manh về một sự hiểu lầm nhỏ nhoi, về một phút yếu lòng của Tuấn, đều tan biến. Giờ đây, chỉ còn lại sự thật trần trụi, lạnh lẽo và tàn nhẫn. Bà Hương nhìn chằm chằm vào Mai, đôi mắt đờ đẫn, không thốt nên lời.

Bà Hương bước vào căn biệt thự trắng tinh khôi ở ngoại ô, từng bước chân nặng nề. Bà cố gắng kìm nén mọi cảm xúc đang cuộn trào bên trong, đôi mắt vẫn đượm vẻ mệt mỏi nhưng ánh lên một tia quyết tâm lạnh lẽo. Vừa lúc đó, Tuấn từ phòng khách bước ra, vẻ mặt có chút bất ngờ khi thấy bà về muộn.

“Bà xã về rồi sao?” Tuấn hỏi, nụ cười gượng gạo nở trên môi. Anh ta tiến lại gần, cố gắng giữ vẻ quan tâm. “Em cứ tưởng bà còn bận việc với Mai chứ. Sao hôm nay về trễ vậy?”

Bà Hương không đáp lại nụ cười xã giao của Tuấn. Bà dừng lại, đứng đối diện anh ta, ánh mắt lạnh lùng quét thẳng vào gương mặt trẻ tuổi kia. Giọng bà trầm và đều đều, như lưỡi dao sắc bén lướt qua.

“Tôi đi tìm hiểu về ‘hợp đồng 1 tỷ’ của anh.”

Ngay lập tức, nụ cười trên môi Tuấn đông cứng lại. Gương mặt anh ta trắng bệch như tờ giấy, từng đường nét trên khuôn mặt co giật. Đôi mắt anh ta trợn tròn, lộ rõ vẻ hoảng loạn tột độ, như thể vừa bị dội một gáo nước lạnh vào giữa đêm hè. Tuấn lùi lại một bước, nuốt khan, không nói nên lời.

Tuấn lắp bắp, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Bà xã… bà xã nói gì vậy? Hợp đồng nào? Em không hiểu gì cả.” Anh ta cố gượng cười, nhưng nụ cười méo mó đến đáng sợ. “Chắc bà xã hiểu lầm gì rồi. Em… em làm gì có hợp đồng nào?”

Bà Hương nhìn xoáy vào Tuấn, ánh mắt như xuyên thấu tâm can anh ta. Bà không thèm tranh cãi. Thay vào đó, bàn tay bà từ từ đưa lên, trên đó là chiếc điện thoại của mình. Màn hình sáng rõ, hiện lên hình ảnh một đoạn tin nhắn. “Đây là những tin nhắn của anh với một người tên Ly,” Bà Hương nói, giọng lạnh như băng. “Và đây nữa,” bà lướt màn hình, “những giao dịch chuyển khoản số tiền lớn liên tục vào một tài khoản lạ, ngay trước khi anh ‘vô tình’ gặp tôi ở công ty.”

Tuấn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Từng hình ảnh, từng con chữ như nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực anh ta. Nụ cười trên môi Tuấn tắt hẳn, thay vào đó là vẻ mặt thất thần, đôi mắt vô hồn. Anh ta lùi thêm một bước, rồi lại thêm một bước, như bị vô hình đẩy lùi vào góc tường. Hơi thở Tuấn trở nên gấp gáp, anh ta nuốt nước bọt khó nhọc, không còn chút khí thế nào để chối cãi.

“Anh còn muốn chối?” Bà Hương tiếp tục, giọng nói chứa đựng sự thất vọng và khinh bỉ tột độ. “Hay anh muốn tôi đưa ra thêm bằng chứng về những khoản nợ cờ bạc, những lời đe dọa từ bọn cho vay nặng lãi?”

Tuấn chợt khụy gối xuống. Anh ta ôm đầu, những ngón tay bấu chặt vào tóc, biểu cảm đau khổ tột cùng. Toàn bộ sự giả dối, sự kiêu ngạo thường ngày đã biến mất, chỉ còn lại một người đàn ông tuyệt vọng. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má anh ta. “Em… em xin lỗi…” Anh ta nghẹn ngào, lời nói đứt quãng. “Em… em đã nợ nần rất nhiều. Em thua cờ bạc, và chúng đe dọa sẽ giết em nếu em không trả. Ly… Ly là người đã đứng ra sắp xếp. Cô ấy nói… cô ấy nói đây là cách duy nhất để em có tiền trả nợ.”

Tuấn ngẩng đầu lên, ánh mắt cầu xin nhìn Bà Hương, như muốn tìm kiếm một chút thông cảm từ người phụ nữ mà anh ta đã lừa dối. “Em… em xin lỗi, nhưng em không còn lựa chọn nào khác!” Anh ta nói, giọng run rẩy, đầy hối hận.

Bà Hương nhìn Tuấn, ánh mắt bà không còn chút tình cảm nào, chỉ còn lại một sự pha trộn giữa thất vọng sâu sắc và căm phẫn tột độ. Lời xin lỗi của Tuấn, hay cái cớ về “không còn lựa chọn nào khác,” chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau bị lợi dụng. Bà cảm thấy mình như một con rối trong vở kịch được dàn dựng một cách tàn nhẫn. Người đàn ông bà đã tin tưởng, đã trao gửi trái tim, giờ đây lộ nguyên hình là một kẻ lừa dối không hơn không kém.

“Anh không còn lựa chọn nào khác?” Bà Hương lặp lại, giọng bà run rẩy vì giận dữ, nhưng sự kiềm chế vẫn hiện rõ trong từng lời. Bà tiến lại gần Tuấn một bước, mỗi bước chân như giáng một đòn vào sự hèn hạ của anh ta. “Hay là anh đã quá tham lam, quá mù quáng vì cờ bạc và những khoản nợ mà quên mất ranh giới của lương tâm?”

Tuấn cúi gằm mặt xuống, lời xin lỗi nghẹn ứ nơi cổ họng. Anh ta không dám nhìn thẳng vào đôi mắt Bà Hương, đôi mắt giờ đây rực lửa căm ghét.

“Anh đã lợi dụng tình cảm của tôi, Tuấn à.” Bà Hương nói, từng chữ như xé toạc không khí trong căn phòng tân hôn ngập tràn mùi hoa hồng giả tạo. “Anh đã lợi dụng sự cô đơn, sự tin tưởng của tôi để trục lợi. Tất cả… tất cả chỉ là một vở kịch mà anh và cô Ly đã tỉ mỉ dàn dựng. Một vở kịch quá hoàn hảo, đến nỗi tôi, một người phụ nữ từng trải, lại dễ dàng bị lừa dối.”

Bà Hương cảm thấy lòng mình vỡ vụn. Không phải vì mất đi một người chồng, mà vì mất đi niềm tin vào tình người, vào những điều tốt đẹp bà vẫn còn cố gắng níu giữ. Sự đau đớn biến thành một quyết tâm lạnh lùng.

“Anh nghĩ tôi sẽ tha thứ cho anh ư?” Bà Hương cười nhạt, nụ cười đầy cay đắng. “Anh nghĩ những giọt nước mắt hối hận giả tạo này có thể mua chuộc được sự tha thứ của tôi?” Bà lắc đầu, ánh mắt kiên định. “Không đâu, Tuấn. Tôi sẽ không tha thứ cho anh. Không bao giờ.”

Tuấn ngẩng phắt đầu lên, gương mặt tái mét, hoàn toàn mất hết hy vọng. “Bà xã… xin bà xã… xin hãy cho em một cơ hội sửa sai…” Anh ta bò tới, định nắm lấy tay Bà Hương.

Bà Hương lùi lại, tránh né cái chạm của anh ta như tránh một thứ dơ bẩn. “Cơ hội?” Bà cười khẩy. “Anh đã tự tay vứt bỏ tất cả các cơ hội của mình rồi. Đêm nay, Tuấn, là đêm tân hôn của chúng ta. Nhưng nó cũng là đêm cuối cùng anh được ở trong căn nhà này, với tư cách là chồng tôi.”

Bà Hương quay lưng lại, sải bước ra khỏi phòng tân hôn, để lại Tuấn lịm đi trên nền thảm đỏ thẫm. Cánh cửa phòng khép lại không chút tiếng động, như một lời kết thúc lạnh lùng cho cuộc hôn nhân vừa chớm nở. Nỗi đau trong lòng bà đã hóa thành một tảng băng cứng, chặn đứng mọi cảm xúc. Ngay sáng hôm sau, bà Hương không phí một phút giây nào cho sự yếu đuối. Bà ngồi trong văn phòng sang trọng của mình, không phải là nơi làm việc quen thuộc tại “Công ty của bà Hương”, mà là một văn phòng luật sư uy tín. Đối diện bà là luật sư Mai, một phụ nữ trung niên sắc sảo với ánh mắt kiên định.

“Chị Mai,” Bà Hương bắt đầu, giọng bà bình tĩnh đến lạnh lùng. “Tôi muốn tiến hành các thủ tục pháp lý để hủy bỏ cuộc hôn nhân này. Đồng thời, tôi muốn đòi lại tất cả những tổn thất mà anh ta đã gây ra cho tôi, cả về vật chất lẫn tinh thần.”

Luật sư Mai gật đầu, đặt tập hồ sơ xuống bàn. “Tất nhiên rồi, Bà Hương. Với những bằng chứng chị cung cấp về hành vi lừa dối, trục lợi và đặc biệt là sự tồn tại của mối quan hệ bất chính với cô Ly trước hôn nhân, chúng ta có đủ căn cứ để không chỉ hủy bỏ hôn nhân mà còn yêu cầu bồi thường thiệt hại lớn.” Luật sư Mai liếc nhìn tập tài liệu có ghi rõ các khoản nợ cờ bạc của Tuấn và tin nhắn giữa Tuấn và Ly. “Đây là một vụ án sẽ thu hút sự chú ý của dư luận, nhưng tôi đảm bảo quyền lợi của chị sẽ được bảo vệ tối đa.”

Chỉ trong vài ngày, thông tin về vụ kiện hủy hôn giữa Bà Hương – nữ doanh nhân thành đạt – và Tuấn – chồng trẻ kém 30 tuổi – nhanh chóng lan truyền như cháy rừng trên các nền tảng mạng xã hội Việt Nam. Các trang tin tức lớn nhỏ đồng loạt đăng tải, giật tít về “Đại gia U60 bị phi công trẻ lừa dối,” “Đêm tân hôn cay đắng của nữ đại gia,” hay “Vở kịch tình yêu và những khoản nợ cờ bạc.” Dư luận bùng nổ, tạo thành một làn sóng phẫn nộ dữ dội. Hàng triệu bình luận, chia sẻ đổ về, không ngừng lên án Tuấn bằng những lời lẽ nặng nề nhất.

“Đúng là mặt chó! Lừa đảo trắng trợn!”
“Cái loại đàn ông tham tiền, vô đạo đức! Xứng đáng bóc lịch!”
“Bà Hương quá hiền rồi, phải cho vào tù mới đúng!”
“Nghiệp quật không trượt phát nào!”

Từ một “phi công trẻ” được ngưỡng mộ vì cưới được nữ đại gia, Tuấn giờ đây trở thành tâm điểm của sự khinh bỉ và căm ghét. Danh dự của anh ta tan nát như những mảnh gương vỡ. Các bức ảnh Tuấn xuất hiện bên cạnh Bà Hương trong những sự kiện sang trọng, hay những đoạn video anh ta từng khoe khoang về tình yêu “vượt tuổi tác” nay bị đào bới lại, kèm theo vô vàn bình luận chế giễu, miệt thị.

Trong căn hộ thuê tồi tàn, Tuấn ngồi bất động, đôi mắt thâm quầng nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đang không ngừng hiển thị những dòng tin tức và bình luận cay nghiệt. Tiếng chuông điện thoại reo liên tục, không phải từ bạn bè hay gia đình, mà từ các chủ nợ, từ ngân hàng, từ những người từng cho anh ta vay nặng lãi. Họ không còn nhân nhượng nữa. Những lời đe dọa, chửi bới, đòi nợ gấp gáp vang lên như tiếng sét đánh ngang tai. Tuấn đã mất việc, mất hết các mối quan hệ xã hội, và giờ đây, anh ta còn phải đối mặt với một núi nợ khổng lồ từ cờ bạc và những chi tiêu hoang phí mà anh ta từng nghĩ sẽ được Bà Hương bao bọc.

Anh ta tuyệt vọng, cảm thấy như mình đang chìm sâu vào một vực thẳm không đáy, không còn đường thoát. Từng lời nói của Bà Hương trong đêm tân hôn, từng ánh mắt thất vọng của bà hiện về, như những nhát dao cứa vào lương tâm. Hối hận tột cùng, nhưng tất cả đã quá muộn. Nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt xanh xao, Tuấn biết, mình đã tự tay hủy hoại tất cả. Hậu quả này, anh ta phải gánh chịu.

Sau cơn bão truyền thông dữ dội, phiên tòa xét xử vụ kiện của Bà Hương và Tuấn đã nhanh chóng kết thúc. Với những bằng chứng không thể chối cãi và sự ủng hộ mạnh mẽ của dư luận, Bà Hương đã giành chiến thắng hoàn toàn. Tuấn phải gánh chịu mọi hậu quả, từ việc bồi thường thiệt hại khổng lồ đến việc đối mặt với các khoản nợ cờ bạc và sự sỉ vả của xã hội. Nhưng ngay cả khi cái ác đã bị trừng phạt, trái tim Bà Hương vẫn còn những vết sẹo không thể xóa nhòa. Nỗi đau của sự phản bội, của niềm tin bị lợi dụng, vẫn âm ỉ.

Dù vậy, Bà Hương không cho phép mình chìm đắm trong sự yếu đuối. Bà biết, việc níu giữ quá khứ chỉ khiến bà thêm mệt mỏi. Trở lại “Công ty của bà Hương”, bà lao đầu vào công việc. Những con số khô khan, những chiến lược kinh doanh mới mẻ trở thành liều thuốc xoa dịu tâm hồn bà. Bà tổ chức lại chuỗi cửa hàng thời trang, đích thân kiểm tra từng thiết kế, từng chất liệu vải. Bà làm việc không ngừng nghỉ, từ sáng sớm đến tận khuya, đến mức nhân viên cũng phải nể phục.

Ngoài công việc, Bà Hương dành thời gian cho bản thân. Bà bắt đầu tập yoga, thiền định, học cách lắng nghe cơ thể và tâm trí mình. Bà thay đổi thói quen ăn uống, chọn những thực phẩm lành mạnh, tươi mới. Mỗi buổi sáng, bà dậy sớm, đi bộ trong khu vườn rộng lớn của mình, hít thở không khí trong lành. Bà Hương không còn quá đặt nặng vào việc tìm kiếm một mối quan hệ, một người đàn ông để lấp đầy khoảng trống. Bà hiểu rằng, hạnh phúc đích thực không thể đến từ việc dựa dẫm vào người khác, mà phải tự bản thân tạo dựng.

Thời gian trôi qua, những vết thương trong lòng Bà Hương dần lành miệng. Bà không còn oán hận Tuấn, cũng không còn day dứt về quá khứ. Thay vào đó, bà học cách tha thứ, không chỉ cho Tuấn mà còn cho chính mình vì đã quá cả tin. Cuộc hôn nhân tưởng chừng là hạnh phúc cuối đời hóa ra lại là một bài học đắt giá, giúp bà trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn. Bà nhận ra rằng, dù ở bất kỳ độ tuổi nào, phụ nữ vẫn có quyền được sống vì mình, được yêu thương bản thân và tìm thấy sự bình yên từ bên trong.

Một buổi chiều muộn, Bà Hương đứng bên cửa sổ “Căn biệt thự trắng tinh khôi ở ngoại ô” của mình. Ánh nắng vàng rực rỡ len qua tán lá, đổ xuống sàn gỗ, vẽ nên những vệt sáng ấm áp. Bà đưa tay khẽ chạm vào khung cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời. Không còn sự nặng nề, không còn nỗi buồn. Chỉ còn sự thanh thản và một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Tia nắng cuối ngày không chỉ sưởi ấm căn phòng mà còn sưởi ấm trái tim bà, mang theo hy vọng về một khởi đầu mới, về một cuộc đời tràn đầy yêu thương và tự do. Bà đã tìm thấy bình yên, tìm thấy hạnh phúc trong chính tâm hồn mình. Bà Hương biết, đây mới chính là cuộc sống mà bà hằng mong muốn.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *