Bác sĩ phát hiện bí mật kin/h h/oàng khiến mọi người s/ữ/ng s/ờ
Bác sĩ Trinh nhẹ nhàng kéo tấm vải thể thao ra, để lộ khu vực da phía trên bụng Hân. Ngọn đèn neon phản chiếu trên vết thương, tạo một vòng sáng lạ lùng giữa không gian lạnh lẽo của phòng cấp cứu.
“Con có cảm giác gì ở đây?” Trinh hỏi, giọng dịu nhưng ánh mắt sắc như dao cắt.
Hân rùng mình, miệng mở ra thành tiếng nát nẻ, mắt óc tròn như một quả bóng kính. “…không…đau…không…có gì…”
Trinh đặt ngón tay trĩu nặng lên mép vết thương, cảm nhận một độ cứng lạ, không giống như mô người bình thường. Đột nhiên tay cô chạm vào một vật thể mỏng như sợi chỉ, nhưng lại chặt chẽ như sợi dây thép.
“Hình như có…các con…có thắt nẹt ở bên trong,” Trinh thì thầm, giọng cô thấp xuống, như không muốn âm thanh vang lên quá lớn.
Khải, người đã đứng bên cạnh, bước lại gần, ánh mắt nghiêm nghị. “Bác sĩ, chúng ta cần kiểm tra ngay. Nếu có gì lạ, có thể gây nguy hiểm.”
Trinh gật đầu, nhanh chóng lấy dao mổ sạch, cắt bỏ lớp vải bảo vệ. Khi dao lướt qua, một chút máu hồng nhạt chảy ra, nhưng ngay sau đó, một dải màu đen nhám hiện ra, như những sợi dây khép chặt quanh các mạch máu.
“Hân, hãy cố gắng không cử động,” Trinh chỉ dẫn, tay còn lại giữ chặt tay bé nhỏ của cô bé, ngập tràn lo lắng. “Con có nghe thấy tiếng…đập? Hay cảm thấy ai đó đang…cầm lấy con?”
Hân rùng mình, mũi thở dốc, nước mắt chực chờ. “Có…có tiếng kêu…rất…lạ…”
Khi dao cắt sâu hơn, một mảnh vật thể kim loại lấp lánh hiện ra, hình dạng giống như một con bọ cứng, được gắn chặt vào da dưới lớp mô. Trinh nín thở, ánh đèn neon phản chiếu trên bề mặt kim loại, làm lộ những đường rãnh nhỏ, như những dấu vết cắn móng.
“Đây không phải là gì bình thường,” Trinh nói, giọng cô run lên hơi. “Có lẽ…có một thứ gì đó đã cố gắng gắn mình vào cơ thể con.”
Hân kêu lên, tiếng la vang lên trong hành lang bệnh viện, khiến mọi ánh mắt chuyển sang cô bé. Mẹ Hân lao vào, gầm lên trong nước mắt, “Con! Con không được…để bất cứ ai…xâm nhập vào con!”
Khải nhanh chóng đặt một tấm áp lực lên vết thương, cố gắng ngăn chảy máu, trong khi Trinh cầm dao chuẩn bị tách bỏ phần kim loại còn lại. Mạch tim của Hân đập mạnh, thở hổn hển, ánh mắt cô như lấp lánh sợ hãi và hoảng loạn.
“Con…con có cảm giác gì nữa không?” Trinh hỏi lần nữa, giọng cô như một lời cầu nguyện vô vọng.
Hân nắm chặt tay mẹ, môi run rẩy, “Con…cảm thấy…có gì…đang…rối…trong người…”
Trinh nhìn nhau, ánh mắt quyết liệt. “Chúng ta sẽ không để nó…lại ở đây.”
Mẹ Hân nhanh chóng rút điện thoại ra, ngón tay run rẩy khi bấm số nội bộ của bệnh viện. Đèn neon từ trên trần vẫn rực rỡ, phản chiếu lên khuôn mặt cô đầy lo âu.
“Bác sĩ Trinh! Tôi… tôi cần trợ giúp ngay, có vật lạ trong cơ thể bé,” mẹ Hân hét lên, giọng quát và không ổn định.
“Cáu, ổn chưa? Mẹ ơi, giữ bình tĩnh!” Khải vỗ vai cô, ánh mắt sao sờn giữa cơn hỗn loạn.
“Có…các con có thắt nẹt ở bên trong! Đừng để…đừng để chúng rời khỏi bé!” Mẹ Hân ngắt lời, nước mắt tràn đầy, tiếng thở hổn hển.
Bác sĩ Trinh dừng lại, tay ôm chặt tay Hân, mắt vẫn dán vào vết thương. “Anh Khải, chuẩn bị bộ dụng cụ cắt kéo nhanh. Gửi đội siêu âm tới phòng cấp cứu ngay lập tức.”
Khải gật đầu, nhanh chóng chạy tới tủ dụng cụ, tiếng gạt chạm kim loại vang lên trong hành lang lạnh lẽo. “Bây giờ chúng ta không có thời gian chờ—”
“Đừng nói nữa, chỉ làm đi!” Trinh hét lên, cô thoát khỏi cảm giác sợ hãi, lấy lại quyền kiểm soát.
Mẹ Hân ngấp ngập trong tiếng gọi hối hả của các y tá, vô cùng bất lực khi nhìn thấy con mình đang run rẩy trên giường. “Con…con ơi, đừng để chúng…cắm vào trong…con phải…đánh thắng chúng!” cô thở dài, tiếng nói như gợn sóng.
Trinh nắm chặt dao mổ, ánh sáng neon hiện lên trên lưỡi dao như lưỡi gươm của một chiến binh. “Hân, giữ im lặng. Chúng ta sẽ cắt bỏ chúng ra, tất cả sẽ ổn.”
Hân, dù còn bụng 12 tuổi, vẫn cố gắng kiềm chế tiếng nức nở dở dang, đôi mắt cô mở to, nhìn vào ánh sáng lạnh lẽo.
Khải quay lại, đưa cho Trinh một bộ camera nội soi di động. “Chúng ta sẽ xem xét toàn bộ khu vực trong giây lát, không để bất kỳ sợi nào bỏ sót.”
Trinh lắp thiết bị, hình ảnh được chiếu lên màn hình nhỏ của gương soi. “Đó…đó là một mạng lưới các sợi kim loại, giống như…các con có thắt nẹt thực sự.” Cô nghiêng đầu, mắt sắc như lưỡi dao.
Mẹ Hân la lên, tiếng kêu vang lên trong hành lang, khiến một vài bác sĩ và y tá quay lại nhìn. “Đừng để chúng…đánh bại con! Con là của mẹ!”
Trinh nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc, tập trung toàn bộ sức mạnh vào vết thương. “Khải, bật máy hút máu, chúng ta cần ngăn chảy máu khi cắt.”
Khải nhanh chóng bật máy, tiếng rì rầm của máy hút bí ẩn hòa lẫn vào tiếng thở hổn hển của Hân. “Cứ giữ chặt, mẹ, anh sẽ bảo vệ con.”
Đúng lúc đó, tiếng báo động nội bộ vang lên, báo hiệu sự cần thiết của đội ngũ hỗ trợ đặc biệt. Trên màn hình, một biểu tượng xanh nhấp nháy – đội phẫu thuật nhanh đang tới.
Mẹ Hân vẫn còn run, nhưng giọng cô đã giảm bớt đi chút, như vô vọng mà quyết tâm: “Con…đừng để chúng…ra khỏi người con.”
Khải xông vào phòng cấp cứu, ánh đèn neon lóe sáng trên các ống kim và mặt vết thương rỉ máu. Anh dừng lại trước giường, mắt nghiêm túc dò xét tấm vải băng mỏng che phủ bên hông cơ thể Hân.
“Có ai tiếp xúc gần bé không?” Khải hỏi, giọng cứng rắn nhưng không ồ ạt.
Mẹ Hân rên rỉ, khuôn mặt nhợt lạnh. “Tôi… tôi vừa mới… Đã nắm chặt tay cô ấy khi… khi cô ấy ngã trên cầu thang.” Cô run rẩy, âm thanh hơi thở nghẹt nghèo như muốn giấu đi điều gì.
Khải gật đầu, suy nghĩ nhanh: “Nếu có vật lạ đã xâm nhập, nguồn tiếp xúc gần nhất có thể là người duy nhất có thể mang chúng vào.” Anh quay sang Bác sĩ Trinh, ánh mắt báo hiệu việc cần kiểm tra mọi dấu vết tiếp xúc.
Bác sĩ Trinh không chần chừ, lấy cây chụp siêu âm cầm trong tay, di chuyển tới giường. “Hân, cố gắng không di chuyển, chúng ta sẽ quét toàn bộ vùng này.” Cô nói, giọng vang lên trong không gian lạnh lẽo như một lệnh chiến thuật.
Trong lúc thiết bị phát ra tiếng bíp nhẹ, Khải cúi xuống nhìn vào vết thương. Bề mặt da rủng rợn, các sợi kim loại lấp lánh giống như “các con có thắt nẹt” đang chờ khoanh. Anh thở dài, gợi ý cho Trinh: “Mở máy kéo cắt nhanh, còn lại chờ tôi điều chỉnh máy hút máu.”
Đột nhiên, âm thanh rên rỉ của máy hút vang lên, hút bớt một lượng máu dốc. Hàn tĩnh lặng, tuy không hề yên bình. Hân rên rỉ yếu ớt, mắt mở to nhìn thẳng vào ánh sáng neon, giọt nước mắt lăn dài trên má.
Khải đặt tay lên vai mẹ Hân, hơi ấm của anh như một bức tường chắn lại nỗi sợ: “Mẹ ạ, chúng ta sẽ cắt bỏ mọi thứ, không để chúng rời ra.” Hành động của anh đồng thời truyền một luồng năng lượng kiên định, khiến cô lắc đầu ngoan ngoãn.
Bác sĩ Trinh cầm dao mổ, ánh lưỡi dao lấp lánh phản chiếu màu xanh của đèn neon, như lưỡi gươm đang chuẩn bị xẻ gió. “Chuẩn bị,” cô thở, mắt không rời vết thương.
Khải nắm chặt còi báo động, bật chế độ tăng áp cho máy hút, để máu không rơi ra ngoài. “Nếu có gì bất ngờ, gọi đội phẫu thuật nhanh ngay lập tức.” Anh rả lời, giọng cứng rắn, mắt vẫn dõi theo từng chuyển động của dao.
Mẹ Hân ôm chặt tay con, tiếng thở hổn hển vang lên trong không gian bí ẩn, nhưng sự quyết tâm của ba người ở trong phòng đã dần xua tan bóng tối.
“Mẹ khai báo: ‘Chỉ có chồng và ông bà ở nhà.’” Mẹ Hân rít lên, giọng nghẹn ngào như muốn kẹt lại trong không khí ẩm ẩm của hành lang bệnh viện. Ánh neon xanh rải khắp tường làm khuôn mặt cô càng thêm nét xanh ngầu, mắt cô bám chặt vào vết thương của con.
Khải cuộn tay lại, mũi kính phản chiếu ánh sáng, tiếng thở dốc dồn dập từ những ống thở. “Mẹ, anh cần biết mọi người đã chạm vào Hân bao giờ, kể cả trong giây phút ngắn nhất. Đừng giấu gì.” Giọng anh trải qua một lớp kim loại cứng rắn, nhưng trong tim vẫn đập lo lắng.
Mẹ Hân rơi mắt, tay gối lên vai Khải, tiếng khóc rụt rạ ngắt quãng. “Tôi… tôi chỉ… tôi đã nắm chặt tay cô ấy khi cô ấy ngã… trên cầu thang. Chỉ có chồng và ông bà… ở nhà… họ không biết gì.” Đôi môi cô run rẩy, những giọt nước mắt chảy dài trên má, văng vào vết thương bé khai một lần nữa.
Bác sĩ Trinh, tay vẫn cầm dao mổ, nghiêng đầu nhìn mẹ Hân, ánh mắt lạnh lùng nhưng giàu thăm dò. “Nếu không có ai khác, tức là vật thể lạ đã xuyên qua bề mặt da từ người tiếp xúc gần nhất. Chúng ta cần kiểm tra tay cô ấy ngay lúc này.”
Khải hơi cúi xuống, tay phải lấy ra một chiếc kẹp kim loại mỏng, lắp vào bộ phát quét điện từ. “Xin phép, sẽ xét nghiệm mẫu da trên tay cô ngay bây giờ.” Anh lắp nhanh vào, đèn neon xanh phản chiếu lên mặt kim loại lấp lánh, giống như ‘các con có thắt nẹt’ đang được kích hoạt.
Mẹ Hân nhìn chằm chằm vào dao mổ, tiếng thở hử khoác lên cô. “Nếu… nếu có gì… thì… nếu…” cô lẩm bẩm, âm thanh ngắt quãng như muốn che giấu một bí mật sâu thẳm.
Trinh đưa dao lên, tiếng dao vang lên như tiếng cui rít cắt cơn gió. “Chuẩn bị cắt.” Cô ném ánh nhìn chết lạnh vào mẹ, như thách thức cô phá tan bất cứ vòng tay che giấu nào.
Khải gật đầu, bật chế độ hút máu mạnh hơn, để máu không chảy ra ngoài. “Nếu có bất kỳ vật thể nào xuất hiện, chúng ta sẽ hút hết ngay.” Anh thở dài, môi khép lại, ý nghĩ nhanh: “Không cho chúng nữa trốn khỏi giác quan này.”
Tiếng máy hút vang lên vang dội trong hành lang, hút bớt những giọt máu bùn, đồng thời kéo theo những tia sáng xanh lấp lánh khắp phòng. Đột nhiên, từ vết thương của Hân, một đoạn sợi kim loại sáng rực – giống như một “cây có thắt nẹt” – phát ra tiếng kêu nhẹ, rung lên âm thanh của máy móc.
Mẹ Hân hét lên, tiếng hét vang dội như một tiếng thảm. “Không! Đừng… Đừng để chúng ra!” Cô hoảng loạn, tay còn còn nắm chặt lấy khung giường, mắt đào màu tía của cô hoen ốp.
Khải nhắm mắt, lặng lẽ thở ra một hơi nhanh, rồi đẩy dao mổ tới. “Cắt luôn.” Đũa dao xuyên qua lớp da, tiếng kẽo kẹt vang lên trong không gian lạnh lẽo. Khi dao sâu hơn, một phần của “cây có thắt nẹt” bị rơi ra, chói lên như một cây kim cương lẫn trong máu.
Bác sĩ Trinh nhìn vào mắt anh, gương mắt cô phản chiếu phần vết thương đang mở ra. “Đây là gì? Có thể là… một hợp chất vô sinh?” Cô thì thầm, đồng thời ghi lại dữ liệu trên máy tính.
Khải cắt nhanh, ánh lưỡi dao bắn sáng một lần nữa, rồi nhanh chóng lên tiếng: “Đã cắt hết, bỏ lại chỉ còn da thô.” Anh bỏ những mảnh kim loại ra sân, để chúng rơi xuống bệt đệm, lọc qua khung máy hút.
Mẹ Hân run rẩy, khóc nức nở “Tôi… tôi không muốn điều này xảy ra. Chỉ có chồng và ông bà… ở nhà.” Cô nín thở, mắt rưng rưng nhìn vào vết thương mới, như muốn thấy con mình trong cơn đổ nát.
Khải đặt tay lên vai mẹ, ánh mắt không chệch lối – “Chúng ta sẽ bảo vệ cô. Bây giờ, cô cần yên tĩnh, để thuốc kháng sinh ngăn chặn bất kỳ nhiễm trùng nào.” Anh nhắm vào bơm truyền dịch, bật chế độ tiệt trùng nhanh.
Máy siêu âm lại phát ra tiếng bíp nhẹ, nhưng lần này, hình ảnh hiện ra trên màn hình là những sợi kim loại tan chảy, không còn “các con có thắt nẹt” nữa. Trinh thở phào, khuôn mặt cô không còn lạnh lùng mà có một nét nhẹ nhàng hơn.
“Cảnh báo: Đã vô hiệu hoá hoàn toàn.” cô thông báo, giọng cô vừa lặng vừa kiên quyết.
Mẹ Hân ngả đầu, tiếng khóc dần dần chuyển thành tiếng thở nhẹ, như một hơi thở mới được thở vào trong không gian chật hẹp. Khải và Trinh đứng yên, nhìn nhau, ánh đèn neon vẫn chói trong giây phút tĩnh lặng, nhưng trong tim họ đã thấy dấu hiệu của một bí mật đang dần hé lộ.
Bác sĩ Trinh giật mạnh tay nắm dao, ánh sáng neon xanh chói lóa phản chiếu trên lưỡi thép. “Chúng ta sẽ khám toàn bộ để không bỏ sót,” cô thốt lên, giọng cứng như thép, mắt thăm dò từng góc vết thương.
“Cắt nhanh, không để thời gian rơi rụng,” Khải thở dốc, tay vuốt qua các công cụ, lắp ngay màng bao vô trùng lên khu vực xung quanh.
Mẹ Hân không kịp nhận ra lời cứu thuyền, mắt hoen ốp nhìn chằm chằm vào lưỡi dao đang rì rầm. “Nếu… nếu…” cô lắp bắp, giọng run rẩy như tiếng gió thổi qua kẽ hở.
“Hãy im lặng. Đừng làm gì khác ngoài việc chịu đựng,” Bác sĩ Trinh trả lời, giọng cô vừa lạnh lùng vừa có phần căng thẳng. Cô đặt một cánh vải không trùng lỗ lên mặt Hân, rồi nhanh chóng dùng dao cắt sâu hơn, từng lớp da như được rạch ròi bởi một lưỡi cưa kim loại.
Tiếng dao đâm vào thịt vang lên âm thanh gừng gối, tiếng kẹt kẽo dưới ánh neon. Máy hút máu phát âm rì rầm, hút hết máu chảy ra, để lại một vết cắt sạch sẽ.
“Kiểm tra mọi khâu nối, mọi lỗ hở,” Bác sĩ Trinh ra lệnh. Cô đưa cho Khải một bộ kính soi, ánh sáng xanh nhấp nháy trên bề mặt thịt đang chảy máu.
Khải cúi xuống, ánh mắt tập trung. “Đây… không chỉ là một mảnh kim loại. Có dấu vết xoắn ốc, giống như… một dải các con có thắt nẹt,” anh lẩm bẩm, lặng lẽ ghi chú vào máy tính.
Bác sĩ Trinh nắm chặt tay, môi cô nở nụ cười nhếch mép ngắn ngủi. “Nếu còn gì còn ẩn sâu hơn, chúng ta sẽ tìm ra. Không cho bất kỳ thứ nào trốn thoát.”
Cô bật chế độ laser siêu ngắn, tia sáng xanh xuyên qua lớp mô, chiếu sáng từng sợi “cây có thắt nẹt”. Đột nhiên một phần cấu trúc kim loại phát ra tiếng kêu rít—âm vang đã được khử.
“Mẹ Hân, đừng lo. Chúng ta đã loại bỏ mọi nguy cơ,” Khải nói, ánh mắt dịu lại, giọng quay lại bình tĩnh.
Mẹ Hân rơi mình trên ghế, tiếng khóc quay vòng dần thành tiếng thở dài, góc mắt lộ nét bất lực.
Bác sĩ Trinh quay lại, gõ nhẹ vào bàn điều khiển. “Tiến hành tiêm kháng sinh mạnh, đồng thời bật máy quét MRI ngay lập tức. Cần xác định xem còn dấu vết nào còn sót lại.”
Khải nhanh chóng cắm kim tiêm, bơm thuốc vào dòng máu Hân. Hệ thống MRI bắt đầu gõ “bíp bíp,” hình ảnh hiện lên trong màn hình: không còn bất kỳ sợi kim nào, chỉ là mô mềm bình thường.
“Hoàn toàn sạch,” Bác sĩ Trinh thốt lên, giọng vừa thở nhẹ vừa quyết đoán. “Đây là chiến thắng tạm thời, nhưng chúng ta phải theo dõi 24 giờ tiếp theo, không được bỏ sót bất kỳ dấu hiệu nào.”
Mẹ Hân ngước nhìn lên, mắt đỏ hoe nhưng đã có chút an ủi. “Cảm ơn… cảm ơn bác sĩ.”
Khải nở một nụ cười nhẹ, gắp thẻ bệnh lên bảng. “Chúng ta sẽ bảo vệ cô ấy đến cùng.”
Bác sĩ Trinh đứng lại, lặng lẽ nhìn vào vết cắt mới, chiếc dao đã được rửa sạch. Ánh neon xanh tiếp tục chiếu rọi, tạo nên một bức tranh lạnh lẽo nhưng cũng đầy hy vọng trong không gian phòng cấp cứu.
Bác sĩ Trinh nhìn lại khu vực vừa cắt, dao vẫn lơ lửng trên da trẻ. Đầu kim loại lạ lấp lánh dưới ánh neon, cuốn quanh những sợi mô như các con có thắt nẹt.
“Đây là gì?!” Hân hét lên, tiếng khóc rơi như tiếng chuông vang trong hành lang.
Mẹ Hân gồng gồng ôm chặt tay con, nước mắt đổ dạt dào, tiếng gào rên rộ hòa cùng tiếng vọng của máy móc.
“Bọn nó… giống cây cành, nhưng kim loại,” Khải nói, mắt dán chặt vào vật thể, tay run rẩy khi vừa cầm dao vừa góc chụp lại hình ảnh.
“Cắt sâu hơn, chúng ta phải đưa nó ra hết,” Bác sĩ Trinh chỉ thị, giọng cô cứng rắn, nhưng trong mắt lóe một luồng lo lắng.
Đũa cắt điện tử bận rộn xẻ lớp da, tiếng kẽo kẹt vang lên khi kim loại cộp lại. Đột nhiên, một tiếng rít lạ vang lên từ bên trong, làm cả ba người cùng giật mình.
“Hành lang! Tắt đèn!” Khải hô, cố gắng giữ bình tĩnh, vừa bật đèn pin cầm tay, ánh sáng lam hắt hờ lên các khoang.
“Không thể… không thể có gì như thế này trong người bé 12 tuổi!” Bác sĩ Trinh thở dài, cô ngậm ngùi nhìn vào những vòng xoắn kim loại, như những con có thắt nẹt đang dính vào từng sợi thần kinh.
Hân nắm chặt tay mẹ, nước mắt chảy đẫm áo. “Mẹ ạ… sao lại có… sao lại có…?” cô rên rỉ, giọng nghẹn ngào, cầm trọn niềm hoảng sợ.
“Mẹ… chúng ta sẽ xoá nó ra,” mẹ Hân cố gắng giữ giọng ổn định, mắt đỏ hoe, tay run rẩy nhưng quyết tâm.
Bác sĩ Trinh nhanh chóng rút dao, áp lực tăng lên, các vòng kim loại cản trở dường như dần mở ra. “Coi kĩ hơn, có dấu vết nào của dây điện hoặc… sinh học?” cô hỏi, mắt dò xét từng chi tiết.
“Không… chỉ là kim loại… như… một chuỗi các ký tự” Khải đáp, lỗ viền máy quét MRI bật lên, hiển thị hình ảnh ba chiều của vật thể.
Tiếng máy MRI bíp liên tục, tiếng kèn cắt đứt cực kỳ ngắn ngủi khi kim loại được rút ra hoàn toàn. Đèn neon xanh hắt hờ, bụi mờ tan biến.
“Chúng ta đã lấy hết,” Bác sĩ Trinh thở phào, đặt vật kim loại lên khay kim loại, nhìn vào nó như một kẻ thù đã bị tiêu diệt.
“Hãy chuẩn bị tiêm thuốc kháng sinh khẩn cấp. Cô bé cần được bảo vệ giây phút còn lại,” Khải nói, chuẩn bị kim tiêm, ánh mắt không rời khỏi Hân.
Mẹ Hân gãi nhẹ đầu con, dõi mắt đầy lo lắng nhưng cũng mang hy vọng. “Cứ… cứu cô bé, bác sĩ.”
Đèn neon vẫn chiếu rực, tiếng thở nhẹ của máy thở vẫn duy trì, tạo nên âm thanh nền êm dịu sau cơn bão.
“Cần phân tích vật này ngay!” Khải vỗ tay máy nội trú, giọng cô cứng rắn nhưng lây lên những người còn lại cảm giác nặng nề. Đèn neon xanh lạnh lại một lần nữa, chiếu lên mảng kim loại đang lấp lánh trên khay như một bức tượng chết.
Bác sĩ Trinh nhanh chóng đưa điện thoại cho Khải, ánh mắt cô dạ dày rẽ sang phía trước, sẵn sàng cho trận đấu không lời. “Bác sĩ Trinh, tôi đang gọi bác sĩ chuyên khoa bệnh lý ngoài da, hãy chuẩn bị mẫu cho phòng xét nghiệm,” Khải thở nhanh, tay vẫn nắm chặt kim tiêm.
“Hãy chuẩn bị một ống sinh học vô trùng, tôi sẽ đưa mẫu vừa cắt ra,” Bác sĩ Trinh trả lời, giọng cô vững như đá, dù trong đầu cô chỉ muốn gạt bỏ mọi hoài nghi vô nghĩa.
Mẹ Hân gật đầu, mắt rưng rưng nhưng vẫn cố nắm lấy tay con, tiếng thở nhẹ của máy thở vang lên như nhịp tim chung. “Mẹ sẽ chờ ở đây, cô có thể kéo dài thời gian nếu cần,” cô nói, giọng nghẹn ngào nhưng kiên quyết.
Khải cầm một ống nhựa trong tay, lắp vào máy ly tâm mini trên bàn, các vòng kim loại rơi xuống dưới ánh đèn hắt một cách lạnh lẽo. “Nếu có dấu hiệu sinh học, chúng ta sẽ biết ngay,” cô thầm nghĩ, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ các sợi dây thần kinh.
Trong khoảnh khắc, tiếng chuông báo động vang lên từ một thiết bị ngoại vi, báo hiệu rằng bác sĩ chuyên khoa đang chuẩn bị đến. Ánh sáng từ cổng vào phòng cách dần, bóng người xuất hiện trong khói sương mờ.
“Đã tới,” Khải lẩm bẩm khi thấy bóng người xuất hiện. Bác sĩ Trinh quay sang người mới vào, ánh mắt cô dao động giữa sự lo lắng và quyết tâm. “Đây là mẫu, hãy kiểm tra ngay.”
Bác sĩ chuyên khoa, một người trung niên với cặp kính mỏng, nhận ống mẫu, đặt lên bàn kính. “Tôi sẽ dùng kính hiển vi điện tử, nhưng nếu không có gì đặc biệt, chúng ta sẽ phải nghĩ tới một kịch bản khác,” ông nói, giọng trầm ấm nhưng cắt gắt.
Trong khi đó, Hân rên rỉ, tay nghẹn nợ vươn tới mẹ. “Mẹ ơi…mọi thứ…đó…có gì…?” cô lẩm bẩm, hơi thở cô lẫn vào tiếng kêu của máy thở.
“Đừng lo, con,” mẹ Hân thì thầm, ánh mắt cô sáng lên quyết tâm. “Mẹ ở đây, chúng ta sẽ vượt qua.”
Bác sĩ Trinh quan sát kính hiển vi, ánh sáng xanh neon phản chiếu trên lớp mẫu, mắt cô nheo lại. “Đây không phải là bất kỳ chất nào chúng ta từng thấy,” ông bác sĩ chuyên khoa nói, giọng hắn rung lên như một tiếng reo vang. “Có cấu trúc xoắn ốc đa lớp, giống như… các con có thắt nẹt đang đan vào nhau.”
Khải dừng lại, nhìn quanh phòng, cảm giác lạnh tê dạt dào. “Nếu chúng thực sự là con…,” cô lắp câu, “cũng có thể là một dạng sinh học biến đổi. Phải giữ kín thông tin này.”
Bác sĩ Trinh gật đầu, tiếng thở của cô dường như đồng bộ với tiếng máy thở của Hân. “Tôi sẽ báo cáo ngay cho ban giám đốc, nhưng ngay bây giờ, chúng ta cần huy động mọi nguồn lực để phân tích nhanh nhất có thể,” cô quyết định.
Cả phòng rùng rợn, ánh neon chiếu lên những vết máu còn nhợt nhoà trên da trẻ, những con có thắt nẹt kim loại vẫn còn hé lộ dưới lớp mô mỏng. Không còn gì khác ngoài tiếng thở hối hả, tiếng máy móc vang lên, và tiếng gọi khẩn cấp vang vọng trong hành lang bệnh viện.
Kỹ thuật viên bốc khay kim loại rơi rụng, đặt lên ghế đá lạnh trong góc phòng thí nghiệm. Ánh đèn neon xanh lá hắt lên lớp vỏ kim loại, tạo những vệt sáng lấp lánh như dao cạo.
“Kết quả chưa xuất hiện,” cô thở hổn hển, tay nắm chặt ống sinh học. “Vật này không phải của y học.” Giọng cô quặn lại, âm vang như tiếng rít trong không gian tối tăm.
Bác sĩ Trinh quay lại, ánh mắt cô sắc như lưỡi dao. “Bạn chắc chắn? Đó là những gì chúng ta thu thập được?”
“Khi tôi cầm nó, tôi cảm nhận được… như những sợi dây kim loại đan chặt, giống như các con có thắt nẹt,” kỹ thuật viên trả lời, giọng cô run rẩy.
Khải lặng lẽ nhìn vào mẫu, tay cô run nhẹ. “Nếu không phải sinh vật, thì nó là gì? Và tại sao nó lại bám vào thịt Hân?” cô bật thở, nét mặt căng thẳng.
Mẹ Hân nắm chặt tay con, mắt cô rưng rưng nhưng cố gắng không lộ ra nỗi sợ. “Mẹ chỉ muốn con sống,” cô thì thầm, giọng nghẹn ngào.
Hân, mắt mở to, máu dâng lên gương má. “Mẹ ơi… có gì đang… ăn mình?” cô rên rỉ, giọng run con sợ vỡ lọt.
“Cứ im lặng, Hân. Đừng lo lắng nữa,” Bác sĩ Trinh đáp, giọng cô căng thẳng nhưng cố giữ bình tĩnh. “Chúng ta sẽ tiến hành phân tích bằng kính hiển vi điện tử ngay.”
Kỹ thuật viên kéo ròng rọc mẫu vào máy, các bánh răng quay khúc khích. Đèn neon phản chiếu trên bề mặt kính, tạo một vòng sáng xanh quay cuồng.
“Bạn thấy chưa?” Khải chỉ vào màn hình, nơi một hình ảnh xanh lấp lánh hiện ra. “Đó… những lớp xoắn ốc, như… các con có thắt nẹt đang bám vào nhau.”
“Không thể chỉ là nhiễm trùng thông thường,” Bác sĩ Trinh lẩm bẩm, nở miệng cười khan đá nhạt. “Chúng ta đang đối mặt với một hiện tượng chưa từng biết.”
Kỹ thuật viên rón rén đứng lại, thở dài. “Nếu nó không phải sinh vật, có thể là… một loại thiết bị hay vật liệu siêu tiến?” cô suy nghĩ nhanh, ánh mắt lộ vẻ lo sợ.
“Mẹ Hân, chúng ta sẽ bảo vệ con,” Bác sĩ Trinh bảo, vỗ nhẹ vào vai mẹ Hân. “Dù là gì, chúng tôi sẽ ngăn chặn nó.”
Tiếng máy ly tâm dừng, tiếng thở của Hân hòa vào tiếng ồn của thiết bị. Hàn neón xanh quanh phòng như đang soi xét từng khoảnh khắc quyết định.
“Bạn chuẩn bị báo cáo cho ban giám đốc chưa?” Khải hỏi, giọng cô căng thẳng nhưng quyết đoán.
“Đang làm,” Bác sĩ Trinh đáp, đồng thời nhấc điện thoại. “Chúng ta cần toàn bộ nguồn lực – phòng thí nghiệm, phòng cách ly, và cả đội ngũ an ninh.”
Mẹ Hân nhìn con, nụ cười yếu ớt lấp lên trong mắt ngấn lệ. “Chúng ta sẽ vượt qua,” cô nhủ, giọng cô dao động nhưng kiên quyết.
Những tiếng còi máy móc vang lên lần cuối, ánh neon vẫn còn chói lọi. Căn phòng tràn ngập cảm giác khắc khoải, nhưng cũng đồng thời chứa đựng một tia hy vọng – rằng bí ẩn sẽ được mở ra, và Hân sẽ được cứu.
Bác sĩ Trinh rút mẫu ra khỏi kính hiển vi, ánh đèn neon xanh lá chói lóa phản chiếu trên những chi tiết nhỏ bé. Cô lặng im một lúc, rồi giọng cô cắt ngang không khí ngột ngạt của phòng cấp cứu.
— Đây là… một con côn trùng. — Bác sĩ Trinh ngẩng lên, mắt chằm chằm vào màn hình, ánh sáng xanh lấp lánh trên lớp vỏ của sinh vật ấy như lưỡi lưỡi dao.
Khải cúi đầu, tay vẫn còn rung. — Côn trùng? Nhưng… nó có… chất độc?
Bác sĩ Trinh gật đầu, môi mím lại. — Đúng. Các tế bào của nó đã tiết ra một loại neurotoxin siêu mạnh, gây tê liệt hệ thần kinh trong vòng vài phút. — Cô dừng lại, nhìn vào mắt Hân, giọng cô lạnh lùng như lưỡi thử. — Đây là nguyên nhân gây chết nhanh.
Hân rùng mình, má ửng lên hồng. Cô cảm thấy tim mình như đập dại trong lồng ngực, hơi thở ngắn rao. — Mẹ ơi… tôi… sao…? — Giọng cô rạn nứt, tiếng thở khẽ nín lại.
Mẹ Hân bám chặt cánh tay con, mắt chảy lệ nhưng không để lộ sự hoảng sợ. — Đừng lo, con yêu. Bác sĩ sẽ làm mọi cách để cứu con.
Khải nhanh chóng đưa tay vào tủ lạnh, lấy ra một ống tiêm chứa thuốc giải độc đặc biệt. — Nếu chúng ta tiêm ngay, có thể kéo thời gian sống thêm vài giờ để chuẩn bị điều trị toàn diện, — cô nói, giọng cô cương quyết.
Bác sĩ Trinh vặn nút máy, chạy đến bàn điều khiển, mắt cô dò dẫm từng biểu đồ trên màn hình. — Máy hỗ trợ lọc máu đã sẵn sàng. Chúng ta sẽ tách độc tố ra khỏi máu nhanh nhất có thể.
Tiếng kêu căm hờn của máy ly tâm vang lên, xen lẫn tiếng bíp beep của thiết bị đo nhịp tim. Đèn neon xanh lá vẫn phủ lên mọi góc, chiếu lên khuôn mặt lo âu của mọi người.
— Hây, chuẩn bị nhé — Bác sĩ Trinh ra lệnh, giọng cô cứng liệt.
Hân nín thở, đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm vào thiết bị tiêm. Cô nhìn sang mẹ, mẹ gật đầu nhẹ, như một lời an ủi cuối cùng.
Cây kim tiêm lấp lánh dưới ánh neon, bắt đầu thâm nhập vào cánh tay Hân. Khải nắm chặt tay cô, ổn định độ áp. Đột nhiên, một tiếng kêu rít phát ra từ máy đo điện não, hiển thị sóng não bất thường.
— Họ đã đưa cho cô quá liều! — Khải la lên, giọng cô vang dội qua hành lang bệnh viện, nơi những bóng người đang lặng im chờ đợi.
Bác sĩ Trinh liều lĩnh nhấc tay, đạp mạnh vào nút ngắt máy. Đèn neon chớp chột, ánh sáng mờ dần, chỉ còn lại âm thanh ồn ào của thiết bị y tế và tiếng thở hổn hển của Hân.
— Mẹ ơi, tôi sợ… — Hân gào lên, nước mắt chảy dài theo dòng máu trên má.
Mẹ Hân nhanh chóng ôm chầm lấy con, tiếng khóc nghẹn ngào hòa vào tiếng vọng của máy móc, tạo nên một bản giao hưởng bi thảm của sự sống và cái chết.
Mẹ Hân rơi nước mắt, tiếng khóc hoen ăm vang lên trong không gian u ám của phòng cấp cứu. Đôi mắt cô chùng lại, lộ rõ nỗi sợ hãi chưa từng có.
— Làm sao con mình bị như vậy? — Mẹ Hân lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào, tay vẫn siết chặt cánh tay Hân như muốn kìm nén cơn ác mộng.
Hân hít một hơi dài, tiếng thở gợn lên như tiếng gió lạnh xuyên qua thở áo choàng bệnh viện. Đôi mắt cô ướt đẫm, ánh nhìn lủng củng tràn ngập hoang mang.
— Mẹ… tôi… không… còn… — giọng Hân khẽ la lên nhưng không kịp hoàn thành câu, một cơn co giật bất ngờ làm cô rơi mạnh vào vai mẹ.
Khải, vẫn còn bám chặt ống tiêm, nhìn quanh nhanh chóng. Đèn neon xanh lá rực rỡ chiếu vào chiếc túi vải chứa “các con có thắt nẹt” – vật thể kỳ lạ mà họ mới phát hiện trong mẫu bệnh phẩm.
— Đó không phải là côn trùng bình thường, — Khải thở dốc, giọng cô tăng tốc. — Đó là loại sinh vật lạ, có khả năng bám vào cơ thể người và tiêm độc nhanh hơn cả venom thông thường.
Bác sĩ Trinh, bản năng của một người lãnh đạo bộc phát, nhanh chóng đưa tay vào tủ lạnh, lấy ra một ống tiêm khác, đầy dung dịch phản ứng nhanh.
— Chúng ta sẽ tiêm chất khử độc đặc chế ngay bây giờ, — cô ra lệnh, giọng cô lạnh lùng nhưng đầy quyết tâm. — Hãy chuẩn bị máy lọc máu tối đa.
Máy ly tâm phát ra tiếng rít vang dội, vòng vòng xoay trong không gian ngập tràn ánh neon. Màn hình hiển thị đồ thị nhịp tim của Hân giảm dần, từng giây một như đong đầy mối lo âu.
— Mẹ ơi, tôi sợ… — Hân ngắt quãng, mắt cô chạy dọc lại các thiết bị, như cố nắm bắt một tia sáng cuối cùng.
Mẹ Hân, dù mặt lúc này ngập tràn nước mắt, vẫn nắm chặt tay con, ghì nhẹ vào cổ họng, giọng cô run rẩy nhưng kiên định.
— Con sẽ không một mình, con nhé, — cô thì thầm, cố gắng truyền cho Hân một luồng sức mạnh cuối cùng.
Khải đưa kim tiêm tới vị trí trên cánh tay Hân, đồng thời bấm nút điều khiển máy lọc máu. Dòng thuốc màu xanh lơ chảy vào, đột nhiên một tiếng còi báo động vang lên, báo hiệu mức độc tố đang vượt ngưỡng nguy hiểm.
— Đúng lúc! — Bác sĩ Trinh kêu lên, tựa như có một tia hy vọng chợt lóe. — Máy đã tách được 30% độc tố!
Ánh sáng neon xanh lá chợm lên gương mặt Hân, khiến cô đứng yên trong khoảnh khắc ngắn ngủi, đôi mắt mở to như muốn nuốt cả không gian.
— Mẹ… tôi… thấy ánh sáng… — cô lắp bắp, giọng cô ngập tràn yếu ớt nhưng có một chút dứt khoát.
Mẹ Hân nở một nụ cười nghẹn ngào, nước mắt chảy dày dặn trên má. Cô tiếng thở dốc lại, ánh mắt dõi theo từng giây phút trên máy đo.
— Đừng để chúng ta rơi vào bóng tối, — mẹ cô vỗ nhẹ vào lưng Hân, tiếng nói cô như một lời hứa. — Ta sẽ chiến đấu tới cùng.
Trong lúc đó, tiếng kêu rít của máy đo điện não đứng lại, sóng não của Hân bỗng ổn định lại, nhịp tim dần hồi phục. Đèn neon xanh lá bắt đầu nhấp nháy nhẹ, như một hơi thở mới đang thổi vào căn phòng.
Khải vừa nhìn vào màn hình vừa thở dài, mắt cô chợt nhen nhóm một tia lấp lánh. — Chúng ta đã làm được. — Cô nói, giọng cô khẽ ngập tràn hy vọng.
Bác sĩ Trinh đưa tay chạm nhẹ lên vai Hân, ánh mắt cô rạng rỡ, mọi lo âu dường như tan biến trong khoảnh khắc hiếm hoi này.
— Hãy giữ lấy hơi thở này, — cô nhắc, giọng nhẹ nhàng nhưng không kém phần quyết liệt. — Chúng ta còn một thời gian để chiến đấu.
Mẹ Hân ôm chầm lấy con, tiếng khóc nghẹn ngào dần hoà vào tiếng máy móc, tạo nên một bản hòa âm lặng lẽ, đầy sức mạnh của tình mẫu tử không thể phá vỡ.
Khải nghiêng người về phía bàn kiểm tra, mắt dán chặt vào mẫu vật còn ướt trong ống nghiệm.
— Chúng ta phải mở rộng phạm vi điều tra, — cô nói, giọng cô cắt ngang tiếng ồn rên rỉ của máy ly tâm. — Kiểm tra môi trường gia đình Hân ngay lập tức.
Bác sĩ Trinh quay sang Khải, khuôn mặt cô như tách ra thành hai màu: quyết tâm và lo âu.
— Nếu nguồn lây từ nơi ở, mọi người trong nhà có thể đã tiếp xúc, — bà khẳng định, tay vẫn còn bám chặt vào tay cầm tủ lạnh. — Chúng ta sẽ tìm nguồn gốc.
Mẹ Hân, vẫn ôm chặt tay con, thở dốc, ánh mắt đung đưa giữa sợ hãi và hy vọng.
— Tôi… tôi có thể cho bác sĩ kiểm tra mọi thứ, — cô lắp bắp, giọng run rẩy.
Khải cúi xuống, cầm lấy máy đo môi trường cầm tay, ánh đèn neon xanh lá phản chiếu lên khuôn mặt cô như một dải sáng.
— Xin cô đưa cho tôi danh sách các vật dụng trong nhà, đặc biệt là những đồ dùng mà Hân thường chạm vào, — Khải đề nghị, ánh mắt cô vừa thẳng thắn vừa lặng lẽ tính toán.
Bác sĩ Trinh liệt kê nhanh chóng, tay cô nhấn phím trên máy tính bảng.
— Bồn rửa, bồn tắm, tủ lạnh, giường, đồ chơi… Và không quên … các con có thắt nẹt, — bà nói, lặng lại một giây, mắt cô bám trụ vào hình ảnh những con côn trùng nhỏ bé dính liền trên bề mặt da Hân.
Khải gật đầu, đồng thời bật lên chế độ quét không khí và bề mặt.
— Đang chụp mẫu không khí ở phòng, — cô bình luận, nhấn nút ghi lại dữ liệu.
Bên cạnh, Mẹ Hân rụt lại một tiếng thở, rồi nở một nụ cười yếu ớt.
— Cảm ơn các bác sĩ, — cô thì thầm, giọng cô lẫn lộn giữa cảm kích và sợ hãi.
Hân, vẫn đang nằm trên giường, đôi mắt mở to, ánh sáng neon phản chiếu trên má. Cô vững lại một chút, như cảm nhận được sức mạnh từ lời hứa của Khải.
— Mẹ, nếu có gì trong nhà… — cô ghì lên, giọng cô héo hẹp.
Khải quay lại, nở một nụ cười lạnh lùng nhưng kiên quyết.
— Chúng ta sẽ không để bất kỳ thứ gì nữa làm hại con, — cô đáp, tay cô nắm chặt ống tiêm còn lại, sẵn sàng cho mọi tình huống.
Tiếng kêu báo động của máy lọc máu dần tắt, nhưng không khí trong hành lang bệnh viện vẫn bão táp, ánh đèn neon xanh lá rực rỡ chiếu lên từng gương mặt, mỗi người đều nắm bắt khoảnh khắc quyết định: tìm ra nguồn gốc, ngăn chặn hiểm họa lan rộng.
— Hãy chuẩn bị đội ngũ thăm dò, — Bác sĩ Trinh ra lệnh, giọng cô vang lên mạnh mẽ, vượt qua tiếng ồn của ống thở và máy móc.
Khải gật đầu nhanh, bước ra khỏi phòng cấp cứu, để lại Hân và mẹ cô trong bóng tối hơi thở cuối cùng của hy vọng, trong khi cô chuẩn bị từng bước tới ngưỡng cửa ngôi nhà, nơi bí ẩn đang chờ được vén lên.
Bác sĩ Trình đứng dần về phía giường Hân, ánh đèn neon xanh lá chiếu rọi vào khuôn mặt cô, đôi mắt lộ ra một vết sẹo cứng cáp của sự quyết tâm.
— Nếu không phát hiện nguồn, bé sẽ không qua được,— bà thốt lên, giọng cô vang lên như tiếng gió lùa qua hành lang tối tăm.
Mẹ Hân gợn lên một tiếng thở dài nặng nề, tay nắm chặt vào tay con như muốn kéo thời gian lại.
— Đừng lo mẹ… — Hân thì thầm, giọng yếu ảo nhưng đầy khao khát sống.
Bác sĩ Khải nhanh chóng bật một thiết bị dò, ánh sáng xanh chợt sáng lên.
— Chúng ta sẽ quét toàn bộ ngôi nhà trong vòng ba giờ, — cô quyết định, bàn tay cô di chuyển nhanh như lưỡi dao cắt qua không khí dày đặc căng thẳng.
Bác sĩ Trình gật đầu, mắt cô lộ một tia lửa hung hãn.
— Mẹ, tôi sẽ không để bất kỳ thứ nào— cô dừng lại, nhìn sâu vào ánh mắt người mẹ—đánh bại con.
Mẹ Hân lùi lại một bước, giọt nước mắt chảy dọc bên má, nhưng trong khoảnh khắc đó, cô thấy một tia hy vọng lóe lên.
— Nếu có gì ở nhà… — cô nghẹn lại, giọng cô rung lên như tiếng xì xào qua bức tường, — hãy mang nó ra.
Khải cúi xuống, lấy mẫu nước trong ống nghiệm, vỗ nhẹ vào mặt bàn.
— Chúng ta sẽ gửi mẫu này ngay tới phòng xét nghiệm, nếu có ký sinh trùng hay chất độc, chúng ta sẽ biết ngay.
Bác sĩ Trình bấm nút trên máy tính, màn hình hiển lên biểu đồ mũi tên đỏ rực, chỉ về phía “nguồn lây”.
— Mở cánh cửa phòng thí nghiệm, phát hiện dấu vết… nếu không, chúng ta sắp mất thời gian.
Trong khi đó, đèn neon xanh lá chói lóa hơn, phản chiếu lên bề mặt những con có thắt nẹt dính trên da Hân, như những hạt nọc độc đang chực chờ.
— Mẹ, con cảm ơn bác sĩ— Hân nghẹt lời, mắt cô hướng lên trần nhà, nơi ánh sáng xanh ngực ngừng.
Bác sĩ Khải vỗ nhẹ vào vai Hân, thành ngật.
— Hãy giữ lấy sức mạnh ấy, con. Chúng ta sẽ chiến thắng.
Bác sĩ Trình giật một thở sâu, nhìn quanh phòng cấp cứu, rồi ra lệnh cuối cùng.
— Bắt đầu quét mọi góc, không bỏ sót một centimet nào. Nếu có gì lộ ra, chúng ta sẽ tiêu diệt ngay.
Tiếng bước chân của Khải vang lên khi cô rời phòng, để lại nữ bác sĩ Trình và mẹ Hân ngồi bên giường, ánh sáng neon lập lòe trên mặt họ.
Mẹ Hân cúi xuống, nhẹ nhàng lấy tay Hân, nắm chặt như muốn bảo vệ cả thế giới.
— Mẹ sẽ không để con một mình, con ạ— bà thì thầm, giọng cô kiên định vượt lên trên nỗi sợ.
Hân nhắm mắt, lặng lẽ nguyện cầu rằng nguồn gốc bí ẩn sẽ sớm lộ ra, để ánh sáng cuối cùng có thể chiếu lên con đường hồi phục.
Bác sĩ Trình rảo rọi ánh neon xanh lá lên góc phòng, nơi chiếc tủ quần áo cũ của Hân bị mở hé.
Tiếng kẹt kẹt nhẹ vang lên khi cô dùng tay kéo nắp tủ, một cơn gió băng lạnh thổi qua.
— Hân, con nhớ lần cuối cùng mẹ để quần áo ở đây không? — Bác sĩ Trình hỏi, giọng vừa điềm tĩnh vừa khắc nghiệt.
Hân mở mắt, ánh nhìn lơ ngẩn dần tập trung vào đống vải sờn. Trên chúng, những con côn trùng nhỏ bé, lưng dày, có thắt nẹt ví von như lông tai của một sinh vật lạ.
– Con… — Hân nghẹn lời, tim đập loạn nhịp, tay cô run rẩy.
Mẹ Hân lặng im, mắt dày lên vì sợ hãi, nhưng không rơi lệ. Cô gắp một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, đưa lên gần mặt, quan sát kỹ.
— Đây đâu là…? — Mẹ Hân thở nhẹ, giọng run rung.
Bác sĩ Khải tiến nhanh đến phía tủ, bật đèn pin cầm tay. Ánh sáng xanh chói quét, làm lộ rõ từng con côn trùng: chúng dính chặt vào vải, như muốn bám vào sinh mạng.
— Đây không phải bọ ve bình thường, chúng có cấu trúc thắt nẹt đặc biệt, có thể đâm sâu vào da — Khải nói, giọng cô lạnh lùng, mắt cô rực lên quyết tâm.
Bác sĩ Trình gắp một mẫu vải, cầm lên và đặt vào ống kính máy xét nghiệm cầm tay.
— Bây giờ chúng ta sẽ xác định độc tính ngay tại chỗ — bà lên lệnh, tay cô di chuyển nhanh như dao cắt.
Tiếng máy kêu rít, màn hình lập tức hiện ra hình ảnh vi sinh vật, màu đỏ nổi bật trên nền xanh của neon.
— Chết tiệt! — Cô khẽ thở, mặt cô nhuốm màu xanh lục loang lổ.
Hân giật mình, nước mắt chảy dài trên má.
— Mẹ… con sợ… — cô rên, tim cô như muốn vỡ ra.
Mẹ Hân nhanh chóng nắm lấy tay con, ép chặt hơn.
— Cứ yên lặng, con sẽ không còn phải chịu đựng nữa — bà thầm, ánh mắt bỗng rạng ngời quyết tâm.
Bác sĩ Trình kéo một túi nhựa đựng đầy chất diệt côn trùng, rót lên những con có thắt nẹt trên áo. Chúng rơi xuống, nổ tung như những ngọn lửa tí hon.
— Nó sẽ không còn ở lại đâu! — Khải hét lên, cầm máy phát sóng tán công, âm thanh vang dội trong phòng.
Đèn neon dường như nhấp nháy mạnh hơn, tạo nên một vòng sáng bao quanh tủ. Các con côn trùng phát ra tiếng kêu rít ngắn, rồi tan biến trong khói trắng.
— Chúng đã chết. — Bác sĩ Trình vừa nói, vừa kiểm tra lại quanh tủ, mắt cô ngó quanh không để lại một centimet nào chưa được dò.
Hàn tẩy còn lại trên vải chưa kịp luyện ra, nhưng đã đủ để bảo vệ da Hân khỏi bất kỳ sự xâm nhập nào.
— Con, chúng ta sẽ dọn sạch mọi thứ, không để bất cứ mầm bệnh nào còn sót lại — Bác sĩ Khải bảo, giọng cô vừa lạnh lùng vừa ấm áp.
Mẹ Hân nắm chặt tay con, mắt cô rưng rưng nhưng không còn lo âu.
— Cảm ơn các bác sĩ… — cô thở dài, giọng run run.
Bác sĩ Trình đặt tay lên vai Hân, nhẹ nhàng.
— Đừng lo, mọi thứ sẽ ổn. Chúng ta đã bắt đầu bước đầu chấm dứt cơn ác mộng này.
Tiếng máy đo độ an toàn vang lên, báo hiệu khu vực đã sạch. Đèn neon xanh lá nhẹ nhàng lững lờ, chiếu vào gương mặt Hân, ánh sáng phản chiếu như một lời hứa.
— Hãy chuẩn bị ra khỏi nhà, bà sẽ ở lại một chút để kiểm tra cuối cùng — Bác sĩ Trình chỉ đạo, giọng cô chắc nịch.
Mẹ Hân và Hân chuẩn bị ra khỏi ngôi nhà, nhưng dừng lại trước ngưỡng cửa.
— Cảm ơn… vì đã không để con một mình — Hân thì thầm, đôi mắt cô nhuộm màu xanh biếc của hy vọng.
Đèn neon vẫn lấp lánh, phản chiếu lên những chiếc áo sạch sẽ, như dấu vết của một chiến thắng ngắn ngủi trong bóng tối.
Mẹ Hân chầm chạp bước vào hành lang bệnh viện, ánh neon xanh lá phản chiếu trên mặt cô, lộ rõ một vết mồ hôi lạnh. Bác sĩ Trình và bác sĩ Khải vẫn còn đứng gần tủ, mắt dõi theo từng di chuyển.
“Cô… con…” Hân rụt lời, giọng nghẹn ngào. “Mẹ… con sợ nữa rồi.”
Mẹ Hân dừng lại, tay áo văng lên hông, mắt cô xuân lên, nhìn thẳng vào ánh đèn neon. Cô hít một hơi sâu, tiếng thở rền rĩ như muốn nén chặt một bí mật chết lặng.
— “Con ạ, mẹ có điều phải nói với con, và với các bác sĩ,” mẹ Hân nói, giọng nghẹn nợ. “Mẹ đã mua những chiếc áo này từ chợ đen, tháng trước, khi nhà có khó khăn. Mẹ không biết chúng đã bị nhiễm… không biết có gì trong đó.”
Bác sĩ Trình nhíu mày, ánh mắt lắc nháy giữa nghi ngờ và sự nghiêm trọng. Cô bước tới, tay kéo áo khoác bác sĩ Khải lên vai, rồi quay lại nhìn mẹ Hân.
— “Cô bán hàng trên chợ đen mà không kiểm định?” bác sĩ Trình hỏi, giọng lạnh như lưỡi dao. “Cô có biết mình đã mang tới bệnh viện một mối nguy hiểm như thế nào?”
Mẹ Hân cúi đầu, nước mắt tuôn rơi, tiếng thở chập chờn. “Mẹ… mẹ sai lầm… mẹ không nghĩ đến… con…”
Bác sĩ Khải nắm chặt tay cô, mắt cô ánh lên quyết tâm. “Chúng ta sẽ xử lý ngay. Đừng lo, con Hân sẽ được bảo vệ.”
Mẹ Hân bật khóc to hơn, tiếng nức nở vang trong hành lang. “Mẹ không muốn con phải chịu đựng những thứ này. Mẹ… mẹ cảm thấy tội lỗi khủng khiếp.”
Hân nhìn mẹ, mắt cô chớp lên một tia hi vọng. “Mẹ, con đã biết mẹ đã cố gắng… nhưng mình sẽ không để chuyện này chấm dứt ở đây.”
Bác sĩ Trình bật một bộ dụng cụ cầm tay, ánh sáng neon phóng lên các fen lượn quanh các ống nghiệm. Cô đặt một mẫu vải đã được tách ra lên bản kính hiển vi, tiếng máy kêu rì rầm vang lên.
— “Đây là mẫu nguyên mẫu, lại có các con có thắt nẹt… chúng không chỉ là bọ ve, mà là sinh vật sinh học biến dị,” bác sĩ Trình thông báo, giọng cứng rắn.
Mẹ Hân gục lại, tay hít mạnh, hơi thở cô dường như nặng nề hơn. “Mẹ… mẹ sẽ chịu mọi hình phạt, nhưng xin hãy cứu con.”
Khải nhanh chóng trộn dung dịch diệt khuẩn vào trong bồn rửa, đổ lên vải. Những con côn trùng gợn lên tiếng kêu rít trước khi tan biến trong khói trắng.
— “Chúng đã chết,” Khải thở gạt một hơi dài, mắt cô lấp lánh vẻ quyết thắng. “Và bây giờ, chúng ta sẽ làm sạch hoàn toàn.”
Mẹ Hân nhìn vào ánh mắt bác sĩ Trình, sự nặng nề trong tâm hồn cô dường như nhẹ bớt một chút. “Cảm ơn các bác sĩ… mẹ sẽ không bao giờ để lại con một mình nữa.”
Hân ôm chặt mẹ, nước mắt hòa vào ánh neon, giây phút lặng lẽ nhưng đầy sức mạnh. Bác sĩ Trình đặt tay lên vai Hân, nhẹ nhàng nhưng kiên định.
— “Cứ yên tâm, chúng ta đã giải quyết được mối nguy. Hãy để lại mọi thứ ở đây, và chúng ta sẽ cùng nhau bước tiếp.”
Bác sĩ Trinh nắm chặt tay Hân, ánh sáng neon xanh lá bức lên mặt cô như lưỡi dao sắc bén. Cô cúi xuống, mắt hẹp lại, tiếng thở dốc của mình hòa lẫn tiếng máy móc rền rĩ trong phòng cấp cứu.
— “Chúng ta sẽ cứu con bé,” bác sĩ Trinh thốt lên, giọng cô cứng rắn như thép, “điều trị khẩn cấp ngay bây giờ.”
Bác sĩ Khải gật đầu, nhanh chóng tháo áo choàng, mở ngăn kéo tủ dụng cụ. Anh cầm một ống tiêm chứa dung dịch kháng sinh mới pha, mắt anh lấp lánh quyết tâm.
— “Hân, giữ vững nhé. Đừng hoảng, mẹ đang ở đây,” bác sĩ Khải nói, giọng ông ấm áp nhưng không hề mất đi sự nghiêm túc.
Hân nín thở, mắt liếc nhìn mẹ, đôi mắt cô như lửa rực.
— “Mẹ… con tin mẹ,” Hân thì thầm, giọng cô run rẩy nhưng đầy kiên cường.
Mẹ Hân, tay vẫn đỡ tựa vào bức tường, mắt ngấn lệ nhưng không rơi nước, nắm chặt tay bác sĩ Trinh như nắm lấy một nhánh cứu cánh.
— “Tôi… tôi sẽ không rời xa con nữa,” mẹ Hân gào lên, tiếng cô vang trong hành lang như một lời thề chưa từng có.
Bác sĩ Trinh nhanh chóng gạt mọi thiết bị bảo vệ, đẩy một chiếc máy siêu âm vào bên cạnh giường. Màn hình xanh lục hiện ra hình ảnh các côn trùng còn sót lại trong mô vải, chúng đang vươn ra như những sinh vật bách ngờ.
— “Đây còn là các con có thắt nẹt, nhưng chúng đã bị nhiễm độc hại. Chúng ta phải tiêm thuốc ngay vào mô,” bác sĩ Trinh chỉ ra, mắt cô dõi từng chuyển động của những sinh vật dại dợ.
Khải đưa ống tiêm tới, nhấn nút bơm, tinh chất màu xanh neon chảy vào vải. Cảm giác tê buốt lan tỏa, những con bọ ve rống lên tiếng kêu khóc, rồi dần tan biến trong khói trắng bốc lên từ máy hút.
— “Xong rồi,” Khải thở phào, mắt ông hớp lại khi nhìn thấy màu da Hân dần sáng lên.
Bác sĩ Trinh đặt tay lên lưng Hân, nhẹ nhàng ấn vào một điểm, như đang truyền năng lượng sống vào cơ thể cô.
— “Cây thở ổn, tim ổn định. Đừng lo lắng nữa,” cô thì thầm, giọng cô êm ái nhưng đầy sức mạnh.
Mẹ Hân nghiêng người về phía con, mắt cô ngấn lệ nhưng nở nụ cười hiếm hoi, ánh neon bắn lên như tia lửa hy vọng.
— “Cảm ơn các bác sĩ. Cảm ơn vì đã không bỏ rơi chúng tôi,” mẹ Hân nói, giọng cô chững lại sau cơn nức nở.
Bác sĩ Trinh vỗ nhẹ vai Hân, ánh mắt cô quay về phía thiết bị đo nhịp tim, kim sốc chậm rãi ổn định.
— “Chúng ta đã thắng một trận, nhưng còn nhiều việc phải làm. Hãy chuẩn bị cho ca phẫu thuật tiếp theo,” cô nói, lời cô dứt khoát như tiếng pháo đại hùng.
Hân nở một nụ cười mỏng, tựa vào tay mẹ, cảm nhận nhịp tim mình bủa vây dưới ánh neon. Hy vọng lóe lên, rực rỡ như lửa trong đêm tối.
Bác sĩ Trinh thở dài, mắt cô lộ vẻ mệt mỏi dẫu ánh neon vẫn rực rỡ quanh phòng. Tim Hân đã ổn định, nhưng máy đo vẫn phát ra tiếng kêu nhẹ, như lời nhắc nhở không thể nghỉ.
— “Hân, mở mắt ra,” bác sĩ Trinh giọng thấp nhưng quyết đoán.
Mắt cô bé chập chờn, rồi mở ra, ánh nhìn còn bỡ ngỡ như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng.
— “Mẹ… mình đã sống,” Hân thầm thì, giọng còn run rẩy, nhưng có một sức mạnh mới lóe lên.
Mẹ Hân rớt nước mắt, nhưng lần này không phải vì nỗi sợ. Cô nắm chặt tay con, nụ cười ngập tràn hy vọng.
— “Con sẽ không bao giờ một mình nữa,” bà nói, giọng cô chắc chắn như lời hứa.
Bác sĩ Khải đứng bên cạnh, mắt anh dõi theo đồng hồ điện tử, rồi đưa tay lên vai Hân.
— “Chúng ta đã vượt qua được thử thách này, hãy giữ vững tinh thần,” Khải nhắc nhở, âm thanh của anh vang lên giữa tiếng ừ ừ của máy móc.
Ánh neon xanh lục hắt lên các con “có thắt nẹt” đã bị tiêu diệt, nhưng trong bóng tối của hành lang bệnh viện, một chiếc bóng lờ mờ lướt qua, để lại cảm giác không yên.
— “Đừng để chuyện này lặp lại,” bác sĩ Trinh khẽ nói, giọng cô lạnh lùng như dao cắt, mắt cô dõi theo từng khung cửa, chuẩn bị cho mọi khả năng.
Tiếng báo động nhẹ vang lên, báo hiệu những phòng khám khác cũng đã sẵn sàng tiếp nhận bệnh nhân. Nhân viên y tế di chuyển nhanh chóng, bước chân vang lên trên sàn bê tông nhám, tiếng giày cao su dội lại như tiếng trống chiến trường.
Hân ngẩng đầu, nhìn lên trần phòng, những dải ánh neon xanh lá chiếu dọc theo các ống dẫn, tạo nên hình ảnh kỳ ảo như một bức tranh viễn tưởng. Cô chợt nhớ lại cái ác đã đe dọa bản thân và mẹ, nhớ những con “có thắt nẹt” hằn sâu trong ký ức.
— “Tôi sẽ không để chúng quay lại,” Hân quyết tâm, giọng cô chắc nịch.
— “Chúng ta sẽ xây dựng bức tường kiên cố hơn,” bác sĩ Trinh đáp, ánh mắt cô rạng ngời tự tin.
—
Sau tiếng thở dài cuối cùng của máy móc, phòng cấp cứu dần chìm vào im lặng. Ánh neon xanh lá nhạt dần, để lại một màu sắc êm ái, như một lời ru nhẹ cho những người vừa trải qua cơn bão. Hân ngồi tựa vào nền giường, tay nắm chặt vào tay mẹ, cảm nhận nhịp tim bình thường lặng lẽ vang lên, như một tiếng đồng hồ đã được chỉnh lại.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo âu, mọi sợ hãi dường như tan biến vào không gian yên bình của bệnh viện. Họ đã vượt qua một thử thách chết người, nhưng quan trọng hơn, họ đã học được cách trân trọng từng nhịp thở, từng ánh sáng dù yếu ớt. Sự hồi phục của Hân không chỉ là sức khỏe trở lại, mà còn là niềm tin được hàn gắn, là lời hứa rằng không ai sẽ phải gặp lại nỗi đau đó một mình.
Mẹ Hân chợt nhớ lại những ngày dài lo lắng, những đêm không ngủ, và giờ đây, cô cảm nhận được sức mạnh vô hình của tình yêu mẹ con, như một chiếc áo choàng vô hình bảo vệ cả hai khỏi mọi nguy cơ. Đôi mắt cô không còn rưng rưng, mà ánh lên một niềm hi vọng bền bỉ, sẵn sàng đối mặt với bất cứ thử thách nào trong tương lai.
Bác sĩ Trinh và bác sĩ Khải cùng nhau rời khỏi phòng, để lại Hân và mẹ cô trong một không gian yên tĩnh, nơi tiếng thở đồng đều của máy móc vẫn còn vang vọng nhẹ nhàng. Họ biết rằng, dù ánh sáng neon xanh lá vẫn còn hiện hữu, nhưng chính trong mỗi con người — trong trái tim mà họ bảo vệ — sẽ luôn có một ngọn lửa không bao giờ tắt, một lời hứa sẽ không để chuyện này lặp lại.