Bán Nhà Việt Nam Sang Mỹ Ở Chung, Cuối Cùng Bị Con Dâu Đ;u;ổi Khỏi Nhà …

Bán Nhà Việt Nam Sang Mỹ Ở Chung, Cuối Cùng Bị Con Dâu Đ;u;ổi Khỏi Nhà  …

Bán Nhà Việt Nam Sang Mỹ Ở Chung, Cuối Cùng Bị Con Dâu Đ;u;ổi Khỏi Nhà  ………..

Tôi ngồi thừ người trên ghế sofa cũ kỹ trong căn nhà ba phòng ngủ ở Mỹ, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. Tay tôi lạnh buốt, mồ hôi lạnh toát ra dọc sống lưng dù phòng khách đang bật máy sưởi. Hương, con dâu tôi, vừa đặt đũa xuống sau bữa cơm tối, giọng bình thản nhưng từng chữ như dao cắt: “Mẹ ơi, mẹ con dạo này mới mổ, cần người chăm sóc. Nhà mình chỉ có ba phòng, không đủ chỗ. Ba mẹ về Việt Nam ở tạm đi, khi nào mẹ con khỏe thì ba mẹ sang lại.”

Ông nhà tôi nắm chặt tay tôi dưới gầm bàn, bàn tay ông run run, gân guốc nổi lên vì cố kìm nén. Minh, con trai tôi, cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt cha mẹ. Không khí trong nhà lúc ấy nặng nề đến mức tôi nghe rõ tiếng đồng hồ treo tường tích tắc, tiếng cháu trai đang chơi đồ chơi ở phòng khách vọng lại xa xăm. Tôi cảm giác cổ họng bị ai bóp nghẹt, nước mắt nóng hổi muốn trào ra nhưng tôi cố nuốt ngược vào trong.

Bốn năm trời. Bốn năm trời chúng tôi bán hết căn nhà ở quê miền Bắc, đưa hơn một tỷ rưỡi đồng cho con trai mua nhà, sang đây ở chung, dậy từ ba giờ sáng nấu cơm, giặt giũ, đưa đón cháu. Giờ đây, chỉ một câu nói, tất cả tan vỡ.

Tôi tên Lan, hơn sáu mươi tuổi. Hồi còn ở Việt Nam, vợ chồng tôi bán cơm bình dân hơn ba mươi năm trời. Sáng sớm dậy vo gạo, chiều tối dọn hàng về, mồ hôi nhễ nhại, tay lúc nào cũng mùi hành tỏi. Chúng tôi dành dụm từng đồng, mua được căn nhà nhỏ hai tầng ở quê. Cuộc sống dù vất vả nhưng yên bình. Rồi Minh tốt nghiệp đại học, sang Mỹ làm việc, định cư. Những năm đầu nó còn gọi video về kể chuyện thuê nhà chật hẹp, tôi nghe mà lòng se lại.

Khi Hương mang bầu, hai đứa gọi về khóc lóc: “Ba mẹ ơi, tụi con muốn mua nhà ba phòng cho con cái sau này. Thiếu khoảng năm mươi nghìn đô…” Tôi và ông nhà bàn nhau suốt mấy đêm không ngủ. Ban đầu chỉ muốn hỗ trợ một phần. Nhưng Hương khóc nức nở trên điện thoại: “Mẹ ơi, con có bầu rồi, mệt lắm. Mẹ bán nhà ở quê đi, qua Mỹ ở chung với tụi con. Nhà có phòng riêng cho ba mẹ, tiện chăm cháu, làm việc nhà. Con sẽ lo cho ba mẹ hết.”

Ông nhà tôi do dự: “Bán nhà rồi mình sống đâu?” Minh cũng nói: “Thôi ba mẹ, con tự lo.” Nhưng Hương năn nỉ liên tục, giọng yếu ớt của con dâu mang thai khiến tôi mềm lòng. Cuối cùng, chúng tôi quyết định bán căn nhà, gom hết tiền, làm thủ tục sang Mỹ. Lúc ấy tôi nghĩ, già rồi, được ở bên con cháu là phúc lớn nhất.

Những năm tháng đầu ở Mỹ thật sự là thiên đường trong lòng tôi. Tôi dậy từ sáng sớm, ra chợ Việt Nam mua nguyên liệu, nấu những món ăn quê hương: canh chua cá, thịt kho tàu, rau xào. Cháu trai thích lắm, hay ôm chân tôi kêu “Bà nội nấu ngon nhất”. Ông nhà tôi tìm việc làm thêm ở nhà máy, mỗi tháng đưa hết lương cho Minh để phụ giúp chi tiêu nhà cửa. Chúng tôi cố gắng không can thiệp chuyện vợ chồng con, không phàn nàn dù đôi khi mệt mỏi.

Nhưng dần dần, những vết nứt xuất hiện. Hương hay than nhà chật, đồ đạc nhiều. Tôi lặng lẽ dọn dẹp nhiều hơn, giặt thêm quần áo cho cả nhà. Có hôm tôi vô tình nghe loáng thoáng Hương gọi video cho mẹ ruột ở Việt Nam: “Mẹ ơi, ba mẹ chồng con ở đây lâu quá, nhà chật chội…” Tôi đứng sau cửa bếp, tay cầm con dao đang thái rau, lòng thắt lại. Nhưng tôi tự nhủ, chắc do áp lực công việc, con dâu mới sinh con, mệt mỏi.

Những hiểu lầm nhỏ tích tụ. Có lần Hương càu nhàu vì tôi nấu món ăn hơi mặn, Minh im lặng không bênh. Tôi về phòng riêng, nằm khóc thầm, nhớ căn nhà cũ ở quê với vườn rau xanh mướt. Nhưng tôi vẫn cố gắng, vẫn mỉm cười mỗi sáng khi đưa cháu đi học mẫu giáo.

Rồi khoảnh khắc ấy đến.

Sau khi Hương nói xong, tôi ngồi im lặng hồi lâu, giọng run run: “Về Việt Nam? Nhà chúng tôi bán rồi, giờ về ở đâu con?” Hương nhún vai, giọng lạnh lùng: “Thuê nhà ở thị trấn cũng rẻ mà. Ba mẹ tìm việc làm, tự lo được.”

Tôi quay sang Minh: “Con nghĩ sao? Bốn năm nay ba mẹ ở đây chăm cháu, nấu ăn, giặt giũ, không ăn bám một đồng nào.” Minh cúi đầu, mặt đỏ bừng. Hương lớn tiếng cắt ngang: “Ba mẹ cho con trai tiền mua nhà là chuyện đương nhiên. Giờ đòi lại tiền? Tụi con đang trả góp ngân hàng, nuôi con nhỏ, sinh hoạt đắt đỏ. Lấy đâu ra tiền trả?”

Ông nhà tôi run run đứng dậy: “Chúng tôi cũng đi làm, mỗi tháng đưa hết lương vào nhà này. Bốn năm trời… hóa ra chỉ là ăn bám sao?” Không khí căng như dây đàn sắp đứt. Hương trừng mắt nhìn Minh: “Anh im đi! Ba mẹ anh muốn ép mình ly hôn hả?”

Lúc ấy, tôi đau thắt ngực dữ dội, tay ôm ngực, cảm giác như có ai đâm một nhát dao vào tim. Nước mắt tôi lăn dài trên má, vị mặn chát lan ra đầu lưỡi. Ký ức bốn năm ùa về như sóng dữ: những đêm thức trắng chăm cháu sốt, những buổi chiều đẩy xe nôi dạo công viên, những lần giặt quần áo của cả nhà đến mỏi tay. Tất cả hóa ra chỉ là “người giúp việc không công”…………Tôi đứng dậy, kéo ông nhà vào phòng riêng, đóng cửa lại. Đêm ấy …………

……………………………………………

Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇

chúng tôi không chợp mắt. Ông nhà tôi ngồi bên cửa sổ, khóc như trẻ con: “Tất cả tại ông, già rồi mà không lo cho bà một mái nhà. Bán hết tài sản qua đây, giờ thành ra thế này…” Tôi ôm ông, nước mắt rơi lã chã, nhưng vẫn cố an ủi: “Thôi ông ơi, mình về quê thuê nhà cũng được. Đừng vì mình mà con ly hôn. Cháu còn nhỏ, nó cần cha mẹ.”

Sáng hôm sau, Minh lặng lẽ viết giấy nợ, hứa mỗi tháng chuyển vài trăm đô. Hương đứng nhìn với khuôn mặt lạnh tanh, không nói một lời. Chúng tôi dọn đồ đạc trong im lặng. Trước khi ra khỏi nhà, cháu trai chạy ra ôm chặt chân tôi, khóc nức nở: “Bà nội đừng đi… Bà nội ở lại với cháu…”

Tôi quỳ xuống, hôn lên mái tóc mềm mại của cháu, nước mắt rơi lã chã ướt đẫm tóc nó. “Bà nội đi làm một thời gian, cuối tuần về thăm cháu. Cháu ngoan nhé.” Cái ôm ấy khiến tim tôi vỡ vụn. Cháu là lý do tôi cố gắng bốn năm qua, giờ phải xa cháu, nỗi đau ấy không gì tả xiết.

Chúng tôi không về Việt Nam ngay. Ông nhà tôi liên hệ một viện dưỡng lão gần đó cần người nấu ăn. Hai ông bà già hơn sáu mươi tuổi, sáng sớm bắt xe bus đi thử việc. Tôi nhớ rõ mùi thuốc khử trùng trong viện, ánh đèn vàng vọt hành lang, tiếng cụ già ho khan. Tôi nấu mấy món Việt Nam giản dị: phở bò, canh rau củ, cá kho. Họ mời mười cụ già và nhân viên ăn thử. Ai cũng khen ngợi, nước mắt tôi rơi vì xúc động. Họ nhận chúng tôi, bao ăn ở luôn trong phòng nhỏ khép kín.

Từ đó, cuộc sống mới bắt đầu. Mỗi ngày chúng tôi dậy từ ba giờ sáng, vào bếp chuẩn bị bữa sáng cho hơn ba mươi cụ già. Tay tôi thoáng mùi hành tỏi quen thuộc, lưng mỏi nhừ nhưng lòng nhẹ nhõm hơn. Tiền lương hai ông bà cộng với mấy trăm đô Minh chuyển khoản đều đặn mỗi tháng. Dần dần chúng tôi dành dụm được chút ít.

Minh gọi video mỗi tối. Cháu trai vẫy tay qua màn hình: “Bà nội ơi, cháu nhớ bà lắm. Bà về nhà đi…” Hương không bao giờ xuất hiện. Tôi biết trong nhà họ đang căng thẳng. Minh thì thầm qua điện thoại, giọng nghẹn ngào: “Mẹ ơi, con xin lỗi. Con không ngờ mọi chuyện đi đến nông nỗi này. Con yếu đuối quá…”

Tôi chỉ cười buồn, giọng khàn khàn: “Con sống tốt là được. Ba mẹ ổn rồi.” Nhưng trong lòng, nỗi đau vẫn âm ỉ. Bốn năm ở chung, tôi mới thấu hiểu con dâu mình. Hương không phải người xấu hoàn toàn, nhưng ích kỷ và hay so sánh. Cô ấy luôn nhắc về mẹ ruột ở Việt Nam, về việc nhà chật, về áp lực. Còn Minh, con trai tôi, quá yếu đuối, không dám lên tiếng bênh vực cha mẹ. Từ ngày chúng tôi sang, Hương đã tính toán kỹ: dùng tiền mua nhà, dùng sức lao động chăm cháu, rồi khi cần chỗ cho mẹ ruột thì đuổi đi.

Nhưng chúng tôi không sụp đổ. Ở viện dưỡng lão, hai ông bà già tự tay làm lại từ đầu. Mỗi tối, ngồi trong phòng nhỏ, ông nhà tôi nắm tay tôi: “Bà ơi, dù sao mình vẫn ở Mỹ, vẫn gần cháu. Mình còn khỏe, còn tự lo được cho nhau.” Tôi gật đầu, lòng thoáng ấm áp giữa nỗi buồn da diết.

Giờ đây, tiền dành dụm đã khá hơn. Chúng tôi đang tính về Việt Nam mua một căn nhà nhỏ ven quê. Không to, không đẹp như xưa, nhưng là của hai ông bà. Tôi không giận con trai. Nó cũng khổ, bị kẹt giữa vợ và cha mẹ. Nhưng tôi tiếc. Tiếc căn nhà cũ ở quê với những buổi chiều ngồi hiên nhà hóng gió, tiếc bốn năm trời vất vả chỉ đổi lấy một tờ giấy nợ và ánh mắt lạnh lùng của con dâu.

Cuộc sống vẫn tiếp tục. Mỗi cuối tuần, khi Minh đưa cháu đến thăm, tôi lại nấu cháo cho cháu ăn, vuốt ve mái tóc mềm mại. Cháu ôm tôi thật chặt: “Bà nội đừng giận mẹ cháu nhé. Mẹ cháu hay khóc lắm.”

Tôi chỉ mỉm cười, không nói gì, nước mắt lặng lẽ rơi trong lòng. Đời người ai cũng có lúc sai lầm. Tôi chỉ mong một ngày nào đó, Hương hiểu ra rằng cha mẹ không phải là người giúp việc không công. Còn Minh, hãy mạnh mẽ hơn một chút để bảo vệ gia đình.

Còn hai ông bà già này, dù ở đâu, vẫn tự lo cho nhau. Đó là bài học đắt giá nhất sau bi kịch này. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng chúng tôi đã đứng dậy, với tất cả sự kiên cường của những con người già nua nhưng chưa từng khuất phục.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *